2013

Việt Nam: Trung Quốc và Hoa Kỳ

Tháng 6 vừa qua, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã viếng thăm Trung Quốc trong bối cảnh sự phẫn nộ của người dân Việt Nam dâng cao vì những sự cố Trung Quốc liên tiếp xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam trên biển Đông.   Thực chất, từ trước nay, những cuộc viếng thăm Trung Quốc của các lãnh đạo cộng sản Việt Nam chưa bao giờ mang tính ngoại giao song phương, mà chỉ có tính chất như những lễ chầu "thiên tử" ở Trung Nam Hải.   Sau chuyến thăm ấy, nhiều nhà bình luận đã tốn rất nhiều giấy mực để bàn luận và suy đoán về những gì nằm sau hậu trường. Trên bề nổi, có rất nhiều "thoả thuận" được ký kết giữa hai nước, nổi bật nhất là "thoả thuận hợp tác" thăm dò và khai thác dầu khí trên Vịnh Bắc Bộ. Cùng với những "thoả thuận" này là hai khoản tín dụng mà Trung Quốc dành cho Việt Nam. Không kể những gì tiềm ẩn phía sau, chúng ta có thể thấy khá rõ rằng các lãnh đạo cộng sản Việt Nam đang bị những người đồng chí ở Bắc Kinh khống chế và mua chuộc triệt để. Những người cộng sản lãnh đạo và cha ông họ đã mắc Bắc Kinh một món nợ khổng lồ, để đổi lại họ được hẫu thuẫn ngoại giao và viện trợ quân sự nhằm đánh thắng Pháp, lên nắm quyền ở miền Bắc và chiếm Việt Nam Cộng hoà sau đó. Không ai trong chúng ta biết rõ món nợ đó lớn đến mức nào, nhưng có thể khẳng định những người cộng sản sẵn sàng đổi chủ quyền đất nước để lấy ngai vàng chư hầu ô nhục. Thế nhưng, Việt Nam lại nằm ở vị trí chiến lược quan trọng trên đấu trường địa chính trị thế giới, vì trước mặt nhìn ra một vùng biển Đông với trữ lượng dầu khí lớn, ngư trường giàu có và là tuyến giao thông hàng hải quan trọng. Chính sách trục xoay của Hoa Kỳ cho thấy tầm quan trọng của vùng Đông Á, và Việt Nam không thể nằm ngoài tầm ngắm đó, đặc biệt là khi nó vừa nằm trong vùng chiến lược quốc tế, vừa là người đồng chí nằm sát gã khổng lồ Trung cộng đang đe doạ vị trí bá chủ toàn cầu của Hoa Kỳ. Vậy là, mặc dù biết rõ Việt Nam đã gần như nằm gọn trong vòng tay Trung Cộng, Hoa Kỳ vẫn muốn cố lôi kéo với hy vọng rằng ít nhất Việt Nam sẽ không trở thành tiền đồn của Trung Quốc. Với chính sách trục xoay châu Á Thái Bình Dương của mình, chính quyền Obama muốn giành lại ảnh hưởng của mình ở vùng này bằng cách củng cố các mối quan hệ đồng minh cũ, thiết lập các quan hệ đồng minh và đối tác chiến lược mới trước ảnh hưởng ngày một sâu rộng của Trung Quốc trong khu vực. Có lẽ người Mỹ đúng khi hy vọng ở các lãnh đạo cộng sản một sự hợp tác hay ít ra là không "chống". Bởi họ dựa vào kiến thức chung về sự kình địch cố hữu từ lịch sử của hai quốc gia này và xét theo tình cảm tự nhiên, không một nước nhỏ nào thích phụ thuộc vào một nước lớn ở sát rào như thế, cũng như áp lực chống Trung Quốc ngày càng lớn của người dân Việt Nam đối với nhà cầm quyền độc tài hèn nhát. Nhưng ở đây vẫn hiện diện một nguy cơ lớn là người Mỹ tính nhầm. Với các thông tin tình báo của mình, không biết người Mỹ có biết Việt Nam đang phụ thuộc vào Trung Quốc đến mức độ nào không? Có thể nói Trung Quốc hiện nay nắm rõ tình hình Việt Nam trong lòng bàn tay và họ có thể tuỳ nghi khống chế mọi mặt của đời sống chính trị, xã hội, kinh tế và giữ cả thế thượng phong trong tranh chấp lãnh thổ. Nếu bạn ở Việt Nam, hỏi những người hiểu biết, họ sẽ cho bạn biết rằng, với sự xảo trá và ranh ma của mình, Trung Quốc không cần đánh Việt Nam bằng một cuộc chiến tranh, thực ra họ đã hoàn toàn có Việt Nam trong tay và việc họ đang làm chỉ là cố gắng để sự thực đó ngày một rõ ràng và chính thức hơn. Không đánh mà có được đó mới là "thượng sách" theo kiểu Trung Quốc. Những đổi chác từ thời Hồ Chí Minh được hậu duệ của ông ta hoàn thiện, Việt Nam hiện nay hầu như đã bị ngập trong vũng lầy mang tên Trung Cộng. Việt Nam không phải là Miến Điện (dù Trung Quốc cũng có ảnh hưởng không nhỏ ở Miến Điện), vì thế không thể nào có một Thein Sein ở Việt Nam. Vì thứ nhất, những người cộng sản Việt Nam là những con người được trau dồi trong tinh thần vô Tổ quốc (dù họ bây giờ họ hành động như những nhà tư bản rừng rú nhưng não trạng vẫn là cộng sản); thứ hai, một lãnh đạo "phản tỉnh" sẽ hoàn toàn không thể cựa quậy được nếu số đông lãnh đạo cấp cao khác đều là người của Trung Quốc (sẽ là ngây thơ nếu chúng ta nghĩ chỉ một mình Thein Sein quyết định được việc Miến Điện phải vượt ra khỏi kiềm toả của Trung Quốc); biết được tình hình đó, không có cá nhân lãnh đạo cộng sản nào dám phá rào mà theo Mỹ vì khả năng thành công hiếm hoi và đe doạ đến an toàn của cả gia đình họ. Bởi vậy, nếu Hoa Kỳ muốn đạt được điều gì đó thực sự hữu hiệu trong mối quan hệ tay ba Mỹ Trung Việt thì họ phải có những hành động sâu rộng và có kế hoạch kỹ càng. Những nỗ lực nhỏ chỉ mang lại kết quả nhỏ, hoặc không có kết quả gì, hoặc thậm chí có tác dụng ngược. Nếu họ có thể dàn xếp để có thể khống chế một thành phần thức thời trong đảng cộng sản Việt Nam nhằm tạo ra một phiên bản mới của kịch bản Miến Điện và sau đó có nỗ lực thực sự để giúp dân chủ hoá Việt Nam một cách ôn hoà, người Việt Nam sẽ hoan nghênh họ. Còn nếu như họ vì muốn lôi kéo những người lãnh đạo cộng sản về phía mình mà xếp hồ sơ nhân quyền của chính quyền độc tài này qua một bên thì không những họ sẽ không lôi nổi những người cộng sản ra khỏi gọng kiềm siết chặt của Trung Cộng, mà còn tạo một hình ảnh rất xấu về nước Mỹ trong con mắt những người đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam. Nước Mỹ hiện nay không chỉ dẫn đầu thế giới vì có sức mạnh quân sự, kinh tế, chính trị mà còn vì "quyền lực mềm". Quyền lực mềm là chính là sự vượt trội về văn hoá và các giá trị tự do dân chủ nhân quyền mà nước Mỹ, với tư cách là nước đứng đầu các quốc gia nằm trong nền văn minh phương Tây, là biểu tượng lớn. Nếu Hoa Kỳ không thể chứng tỏ cho các nước ở Đông Á - đang phải miễn cưỡng chịu sự ảnh hưởng của Trung Quốc trong khi vẫn lo ngại vì sự trỗi dậy hung bạo của họ - thấy sự kiên quyết của mình đối với vấn đề Trung Quốc, thì ít ra cũng phải để cho người dân các nước này thấy Hoa Kỳ, một biểu tượng của tự do, đang đứng về phía những con người đang khát khao dân chủ tự do. Nếu không, thì dù có không ưa Trung Quốc, các nước này buộc phải để đấu trường Đông Á cho Trung Quốc tung hoành. Khi đó, Hoa Kỳ sẽ vấp phải nhiều khó khăn để thực hiện thành công chính sách trục xoay của mình. Mọi chuyện đang còn ở phía trước. Chúng ta hãy chờ xem người Mỹ sẽ làm gì. Nhưng theo thiển ý của tác giả bài viết, tình hình Việt Nam khó mà ổn định và được giải quyết ổn thoả khi tình hình biển Đông nói riêng và toàn vùng Đông Á nói chung còn chưa rốt ráo. Nguồn: http://www.voatiengviet.com/
......

VÌ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

Hội Nhà Văn Việt Nam có tờ tuần báo Văn Nghệ. Hội làm báo, Hội lại xin tiền từ ngân sách Nhà nước mua báo gửi cho hội viên. Vì thế từ nhiều năm nay, hằng tuần tôi đều đặn nhận được một tờ báo Văn Nghệ, hằng tháng tôi đều nhận được các ấn phẩn khác của hội Nhà Văn Việt Nam như tạp chí Thơ, tạp chí Nhà Văn… gửi từ Hà Nội vào Sài Gòn theo đường bưu điện. Đúng là chỉ có Chủ nghĩa Xã hội mới có sự “ưu việt” đó. Vì Chủ nghĩa Xã hội “ưu việt” như vậy nên báo Văn Nghệ từ mấy chục năm nay đã đưa lên trên cùng manchette của báo hàng chữ đậm: Vì Tổ quốc. Vì Chủ Nghĩa Xã hội! Chủ nghĩa Xã hội đã sụp đổ ở ngay chính quê hương người khai sinh ra lí thuyết Chủ nghĩa Xã hội, nước Cộng hòa Dân chủ Đức. Chủ nghĩa Xã hội đã sụp đổ ở ngay chính quê hương của cuộc cách mạng Xã hội Chủ nghĩa, sụp đổ ở ngay trung tâm, ở ngay thành trì bền vững nhất của hệ thống Xã hội Chủ nghĩa thế giới, thành trì Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết. Chủ nghĩa Xã hội đã sụp đổ dây chuyền cả một chuỗi các nước Xã hội Chủ nghĩa Đông Âu, sụp đổ ở những nước Xã hội Chủ nghĩa giầu có nhất, khá giả nhất. Chủ nghĩa Xã hội sụp đổ trên phạm vi thế giới vì Chủ nghĩa Xã hội là nỗi thống khổ của người dân ở những nơi nó thống trị. Chủ nghĩa Xã hội thực sự là thảm họa của loài người trong suốt thế kỉ hai mươi cách mạng và chiến tranh, thanh trừng và đấu tố, máu và nước mắt. Ở Việt Nam, Chủ nghĩa Xã hội là cuộc chiến tranh ý thức hệ đẫm máu, cuộc nội chiến Nam – Bắc nồi da xáo thịt giết hại nhiều triệu người Việt Nam, chia trận tuyến ý thức hệ trong từng gia đình, gây li tán sâu sắc cả dân tộc Việt Nam. Chủ nghĩa Xã hội là những thảm họa kinh hoàng, khủng khiếp: Cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, Nhân văn Giai phẩm, xét lại chống đảng, cải tạo “ngụy quân, ngụy quyền”, bắn giết, tù đày không thời hạn, không xét xử, không bản án hàng triệu người Việt Nam lương thiện. Chủ nghĩa Xã hội là cuộc chạy trốn bi thảm tìm cái sống trong cái chết của người dân Việt Nam suốt hơn nửa thế kỉ qua. Hơn triệu người dân miền Bắc cuống cuồng rời bỏ quê hương tháo chạy vào miền Nam năm 1954. Hơn ba triệu người cả miền Nam miền Bắc ồ ạt rời bỏ đất nước tháo chạy ra biển sau năm 1975. Hơn nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Gần ba triệu người thành dân tị nạn trôi dạt khắp thế giới. Cuộc trốn chạy Chủ nghĩa Xã hội của người dân Việt Nam còn đang âm thầm diễn ra đến nay vẫn chưa kết thúc. Tòa án tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu vừa xử tù những người làm việc trên con tàu đánh cá đã tổ chức đưa nhiều người trốn sang nước Úc. Đấy chỉ là chuyến đi bất hạnh không thoát rất ít ỏi trong số nhiều chuyến tàu đưa người chạy trốn trot lọt. Chủ nghĩa Xã hội là quyền lực Nhà nước mặc sức tham nhũng và ức hiếp dân. Chủ nghĩa Xã hội là Nhà nước Xã hội chủ nghĩa không cần tồn tại bằng lá phiếu của người dân mà tồn tại bằng bạo lực chuyên chính vô sản và công an, công cụ bạo lực của Nhà nước, công thần bảo đảm sự tồn tại của Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa trở thành hung thần với người dân, công an đánh chết dân thường xuyên diễn ra trên khắp đất nước. Chủ nghĩa Xã hội là những điều luật hình sự 79, 88, 258 vi Hiến, mơ hồ, mở rộng giới hạn phạm tội đến vô cùng tạo cớ cho Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa được quyền bắt bất cứ người dân nào Nhà nước muốn bắt. Hàng loạt công dân ngoại hạng là những công dân có tiếng tăm mà tên tuổi đã vượt ra ngoài biên giới quốc gia như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân .  .  . chỉ vì bộc lộ chính kiến khác biệt với chính thống mà phải nhận những bản án tù nặng nề, không còn được coi là con người trong những nhà tù Cộng sản khắc nghiệt. Vì những điều luật mơ hồ, vi Hiến đó mà gần 90 triệu người dân Việt Nam đều là những người tù dự bị và cuộc sống của người dân không được pháp luật bảo vệ trở nên bất an, ngột ngạt. Mọi người dân Việt Nam đều biết Chủ nghĩa Xã hội ghệ sợ, khủng khiếp như thế nào. Nhà văn thực sự phải là người biết đau nỗi đau của dân, có trách nhiệm với thăng trầm vận nước càng phải biết rõ Chủ nghĩa Xã hội là như thế nào. Vậy mà tờ báo của hội Nhà Văn Việt Nam lại nêu lí tưởng thẩm mĩ để hướng tới: Vì Chủ nghĩa Xã hội! Tờ báo Vì Chủ nghĩa Xã hội! Hội Nhà Văn Vì Chủ nghĩa Xã hội! Báo chí của Nhà nước Cộng sản Việt Nam rậm rịt như cánh rừng nhiệt đới. Trong cánh rừng đó chỉ có báo Văn Nghệ của hội Nhà Văn Việt Nam là trương cái slogan Vì Chủ nghĩa Xã hội. Hơn 700 tờ báo còn lại tuy không có slogan Vì Chủ nghĩa Xã hội nhưng đều là những tờ báo Vì Chủ nghĩa Xã hội của những tổ chức Vì Chủ nghĩa Xã hội trong Nhà nước Vì Chủ nghĩa Xã hội. Những tờ báo Vì Chủ nghĩa Xã hội. Những tổ chức Vì Chủ nghĩa Xã hội. Nhà nước Vì Chủ nghĩa Xã hội. Và người dân Việt Nam nạn nhân của Chủ nghĩa Xã hội vẫn phải âm thầm lặng lẽ rời bỏ đất nước ra đi thành dân tị nạn trôi dạt khắp chân trời góc biển! P.Đ.T. Nguồn:basamnews  
......

Các Tổ Chức Quần Chúng lên tiếng về tình trạng nhân quyền VN

TUYÊN BỐ Của Các Tổ Chức Quần Chúng Việt Nam Nhân dịp có cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống Barack Obama và Chủ Tịch Trương Tấn Sang tại Tòa Bạch Ốc, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng Việt Nam ký tên dưới đây, xin đưa ra trước công luận Tuyên Bố này. Trong những năm gần đây, CHXHCN Việt Nam đã bị các tổ chức nhân quyền quốc tế có uy tín như Ân Xá Quốc Tế (AI), Hội Theo Dõi Nhân Quyền (HRW), Nhà Tự Do (Freedom House), Ủy Ban Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF), v.v… nhận diện là một trong những nứơc vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên thế giới, và là kẻ thù của truyền thông điện tử toàn cầu (CPJ và RSF). Điều này cũng được xác nhận trong “Tuyên Bố của Mạng Lưới Bloggers Việt Nam” do 69 bloggers tại Việt Nam cùng ký tên (tính đến ngày 18/7/2013). Việc CHXHCN Việt Nam không tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân Việt Nam như đã được bảo đảm trong các văn kiện luật pháp nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia cho thấy Việt Nam không tôn trọng các cam kết quốc tế và không xứng đáng ngồi vào chiếc ghế thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ mà Việt Nam đang ứng tuyển. Từ những nhận định đó, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng trong và ngoài Việt Nam, trước hết hoan nghênh tuyên bố của Tòa Bạch Ốc cho biết Tổng Thống Barack Obama sẽ nêu lên vấn đề nhân quyền trong buổi gặp gỡ Chủ Tịch Trương Tấn Sang. Chúng tôi kêu gọi cuộc thảo luận sẽ không dừng lại ở lời nói, và sẽ dẫn đến kết quả là chính quyền Việt Nam sẽ thực hiện những việc cụ thể như dưới đây: 1/ Hủy bỏ những điều khỏan gọi là “an ninh quốc gia”, đặc biệt là các điều 79,87, 88, 89 và 258 trong Luật Hình Sự hiện nay của Việt Nam. 2/ Thả tất cả các bloggers đang bị giam giữ (35 người theo con số của Reporters Sans Frontieres) chỉ vì đã nói tới những vấn đề đang tác hại đến đất nước, và do đó, không làm gì hơn là thực thi một cách hòa bình quyền tự do tư tưởng và tự do phát biểu ý kiến của họ. 3/ Trả tự do ngay lập tức cho những tù nhân lương tâm sau đây: - Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, người mà chính Tổng Thống Barack Obama đã nhắc đến trong ngày Báo Chí Quốc tế năm ngoái, và là người mà hiện nay đang tuyệt thực đến ngày thứ 25 (tính đến July 17) tại trại giam số 6, tỉnh Ngệ An. - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, đã tuyệt thực 25 ngày (tính đến June 21); - LM Nguyễn Văn Lý, một trong những tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất tại Việt Nam; - LS Lê Quốc Quân, một cựu Fellow của NED ở Washington DC, chuyên nghiên cứu về xã hội dân sự; - Ông Trần Hùynh Duy Thức, một doanh nhân bị kết án 16 năm tù chỉ vì không chịu nhận những tội danh do chính quyền gán ghép; - Bà Tạ Phong Tần, một cựu sĩ quan an ninh trở thành đối kháng, một người mà mẹ đã phải tự thiêu để đòi tự do cho con; - Ba nhà hoạt động lao động, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh, những người muốn thành lập các nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ công nhân; - Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ An Bình, không làm gì khác hơn là biên soạn những bản nhạc yêu nước; - Các sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, bị giam giữ chỉ vì giải tuyền đơn đòi “Người Hoa, Hãy Về Nứơc”; - Mục Sư Nguyễn Công Chính, bị giam giữ 11 năm vì giảng Thánh Kinh cho các sắc dân thiểu số tại Gia Lai, Kontum; - Và, đặc biệt, tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, một cựu sĩ quan Quân Đội VNCH, đã bị giam cầm suốt 35 năm qua, và đã bị mù vì mắc nhiều bệnh tật trầm trọng. 4/ Tôn trọng quyền tự do tôn giáo bằng cách hủy bỏ tất cả những luật lệ giới hạn quyền hành đạo, ngưng can thiệp vào công việc nội bộ của các Giáo hội, và ngưng đàn áp các giáo sĩ và tín đồ. 5/ Trả tự do cho tất cả những tù nhân lương tâm hiện bị giam giữ vì lý do tôn giáo, dù họ là Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Thừa, Tiểu Thừa Phật giáo (như trường hợp các tín đồ Phật Giáo Khmer Krom tại tỉnh Sóc Trang), Công giáo (như trường hợp Cồn Dầu, Đà Nẵng hay các sinh viên Công giáo tại Nghệ An)), các hệ phái Tin Lành (Evangelist, Mennonite, hay Tin Lành tại gia). Việc Tổng Thống Barack Obama can thiệp một cách nghiêm chỉnh và mang lại kết quả cụ thể cho các tù nhân lương tâm trên đây sẽ cho thấy Hoa Kỳ tuân thủ cam kết của mình, luôn đặt dân chủ và nhân quyền, những hòn đá tảng của nền cộng hòa Mỹ, lên trên những toan tính lợi ích tầm thường, dù thương mại hay quân sự. Thực ra, dân chủ và nhân quyền không hề tác hại đến mối quan hệ lâu dài, mang tính chiến lược, vì một liên minh như thế, muốn được bền vững, phải được xây dựng trên những giá trị và niềm tin cậy chung. Chúng tôi mong rằng bản Tuyên Bố này được phổ biến rộng rãi trong cũng như ngoài Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi các cơ quan truyền thông công cộng hãy giúp chuyển tải thông điệp này đến cộng đồng Việt Nam hải ngọai và cộng đồng quốc tế. Việt Nam, ngày 22 tháng 7 năm 2013 Những đoàn thể cùng ký tên: - Đại Việt Cách Mạng Đảng (Đinh Quang Tiến, Đệ nhị Phó Chủ tịch) - Đảng Dân Chủ Nhân Dân (Đỗ Thành Công, Phát ngôn nhân) - Đảng Tân Đại Việt (Lê Minh Nguyên, Phó Chủ tịch) - Đảng Việt Tân (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ tịch) - Họp Mặt Dân Chủ (Lâm Đăng Châu, TB Phối Hợp) - Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc (Trần Quốc Bảo, Chủ tịch) - Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Nguyễn Bá Tùng, TB Phối Hợp) - Nghị Hội Toàn Quốc Người Mỹ Gốc Việt (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch) - Tập Hợp vì Nền Dân Chủ (Nguyễn Thể Bình, Đại diện) - Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam, Paris (Trần Thanh Hiệp, Chủ tịch) - Việt Nam Quốc Dân Đảng (Trần Tử Thanh, Chủ Tịch, Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương Hải Ngoại) - Viện Quốc tế vì Việt Nam (Đoàn Viết Hoạt, Chủ tịch) * * * DECLARATION OF VIETNAMESE MASS ORGANIZATIONS On the occasion of the meeting between US President Barack Obama and SRV President Truong Tan Sang in the White House, we, the undersigned Vietnamese mass organizations, issue to the public this declaration. In recent years the Socialist Republic of Vietnam (SRV) has been identified by Amnesty International (AI), Human Rights Watch (HRW), Freedom House, United States Commission on International Religious Freedom (USCIRF), etc., as one of the worst perpetrators of human rights violations in the world, and especially as an enemy of the Internet (CPJ and RSF, among others)—a finding supported by the latest "Statement from a Network of Vietnamese Bloggers" signed by 69 bloggers inside Vietnam (as of July 18, 2013). The SRV’s total disregard of the most basic human rights for its citizens as guaranteed in international covenants to which Vietnam is a signatory made a farce of its international commitments and makes it unworthy of a place in the UN Human Rights Council which it is coveting. In view of the above, we, representatives of the Vietnamese mass organizations both inside Vietnam and in the Vietnamese Diaspora, welcome the announcement by the White House that President Barack Obama will make a point to discuss "human rights" in his upcoming meeting with SRV President Truong Tan Sang. We urge that the discussion will go beyond words and result in the Vietnamese government carrying out the concrete actions as follows 1/ To abolish vague “national security” provisions, especially articles 79, 87, 88, 89, and 258 in Vietnam’s Criminal Code. 2/ To release all bloggers (RSF mentions 35 names) currently in jail simply because they have spoken up on various issues plaguing the country and therefore doing nothing more than exercising peacefully their rights of freedom of opinion and expression. 3/ To immediately release the following prisoners of conscience: - Dieu Cay Nguyen Van Hai, whose name has been mentioned by President Obama himself at last year’s Press Day and who is undergoing a hunger strike in Camp 6, Nghe An Province, reaching its 25th day as of July 17, 2013; - Dr. Cu Huy Ha Vu, who completed a 25-day hunger strike on June 21 last; - Father Nguyen Van Ly, one of the most famous prisoners of conscience in the country; - Lawyer Le Quoc Quan, a former NED Fellow in Washington and a specialist on Civil Society; - Mr. Tran Huynh Duy Thuc, an entrepreneur who was given a 16-year jail sentence simply because he refused to admit to crimes allegedly accused by the government; - Ms. Ta Phong Tan, a former public security officer turned dissident, whose mother had to immolate herself to demand her daughter’s release; - the three labor activists Doan Huy Chuong, Nguyen Hoang Quoc Hung and Do Thi Minh Hanh, who tried to form independent trade unions to protect the workers’ rights; - the musicians Viet Khang and Tran Vu An Binh, who did nothing more than compose patriotic songs; - the students Nguyen Phuong Uyen and Dinh Nguyen Kha, who simply distributed flyers saying "Chinese, Go Home!"; - Pastor Nguyen Cong Chính, being imprisoned for 11 years for preaching the Gospel to ethnic groups in Gia Lai, Kontum. - And especially, Mr. Nguyen Huu Cau, a former ARVN (Army of the Republic of Vietnam) officer who has so far spent 35 years in jail and has gone blind with a variety of very severe ailments. 4/ To respect the freedom of religion by repealing all legislation that are intended to restrict the people’s religious practices; to stop interfering with the internal activities of all religions, and to stop the persecution of clergy and faithful. 5/ To release all prisoners of conscience who are currently in jail because of their faith, whether it be Cao Dai, Hoa Hao Buddhism, Mahayana Buddhism, Theravada Buddhism (as in the case of Khmer Krom Buddhists in Soc Trang Province), Catholicism (as in the case of Con Dau parishioners in Da Nang or Nghe An Catholic students), Evangelism, Mennonite Protestants, or House Church Protestantism. A serious and effective, result-producing intervention on these prisoners’ behalf by the President will prove that the United States is true to its word, that his administration puts democracy and human rights, the cornerstones of our republic, above many other mundane considerations whether mercantile- or defense-oriented. In fact, democracy and human rights do not undermine long-term alliance, especially of a strategic nature, because such an alliance, to be lasting, must be based on common values and mutual trust. We wish therefore to publicize this declaration as widely as possible, both in Vietnam and outside of Vietnam, and we call upon the public media to help us carry this message to the Vietnamese Diaspora and to international community. Vietnam, July 22, 2013 Signed by the following organizations: - Assembly for Democracy in Vietnam (Lam, Đang Chau) - International Institute for Vietnam (Doan, Viet Hoat, Chairman) - National Congress of Vietnamese Americans (Nguyen, Ngoc Bich, Chairman) - Neo Dai Viet Party (Le, Minh Nguyen - Vice-Chairman) - Rallying For Democracy ( Nguyen , The- Binh - Representative) - The Dai Viet Revolutionary Party (Dinh, Quang Tien - 2nd Vice President) - The People’s Democratic Party (Do, Thanh Cong – Spokesperson) - The People’s Force to Save Vietnam (Tran, Quoc Bao, Chairman) - Vietnam Center for Human Rights, Paris (Tran, Thanh Hiep, President) - Vietnam Human Rights Network (Nguyen, Ba Tung, President) - Vietnam Nationalist Party (Tran, Tu Thanh, Chairman, Overseas Central Coordinating Council) - Viet Tan Party (Do, Hoang Diem, Chairman)
......

Thư các gia đình tù nhân lương tâm gởi TT Obama trước cuộc hội kiến

Việt Nam, ngày 22 tháng 7 năm 2013 Kính Gửi: Ông Barack Obama                  Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Kính Thưa Ngài, Chúng tôi, những người ký tên dưới đây là gia đình những nạn nhân của chính sách đàn áp nhân quyền thô bạo của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mà ông Trương Tấn Sang là Chủ Tịch Nước. Chúng tôi được biết là Tổng Thống sẽ có cuộc gặp gỡ và trao đổi về tình hình nhân quyền với ông Trương Tấn Sang vào ngày 25 tháng 7, tại Tòa Bạch Ốc.  Để cuộc trao đổi có kết quả, nhất là phía ông Trương Tấn Sang đáp ứng những đề nghị từ phía Tổng Thống và Lưỡng Viện Quốc Hội, chúng tôi trân trọng đề nghị: 1. Tổng thống yêu cầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và nhà nước Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, trước khi Mỹ đặt bút ký quan hệ đối tác với Việt Nam. Đã nhiều lần chính quyền Mỹ coi vấn đề tôn trọng nhân quyền là điều kiện quan trọng và cần thiết để Việt Nam tiến xa hơn nữa trong quan hệ đối tác chiến lược với Mỹ. Đây là cơ hội tốt nhất để Tổng thống yêu cầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam giữ phi lý và phi pháp, trước khi Mỹ đặt bút ký quan hệ đối tác với Việt Nam, như Tổng thống Thein Sein của Miến Điện đã cam kết và thực hiện việc trả tự do các tù nhân lương tâm, khi nối lại quan hệ bình thường với Mỹ và các quốc gia tự do hồi năm 2012. 2. Tổng Thống đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng khát vọng dân chủ, nhất là thực thi thể chế dân chủ đích thực trong tiến trình gia nhập vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Một Việt Nam độc lập và dân chủ sẽ không chỉ giúp phát triển mối bang giao tốt đẹp giữa hai quốc gia mà còn là điều kiện cần thiết để góp phần tạo sự ổn định và thịnh vượng trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Hơn lúc nào hết, chúng tôi mong đợi Tổng Thống Obama đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng khát vọng dân chủ, nhất là thực thi thể chế dân chủ đích thực trong tiến trình gia nhập vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Việt Nam đang thương thảo với Hoa Kỳ. 3. Tổng thống chỉ đến thăm Việt Nam trong điều kiện có chuyển hướng sâu sắc về nhân quyền và dân chủ. Theo lời mời của chính quyền Việt Nam, Tổng thống dự tính viếng thăm Việt Nam nhân lúc tham dự Thượng Đỉnh Đông Á tại Vương Quốc Brunei vào tháng 11 năm 2013, chúng tôi mong mỏi Tổng thống sẽ là vị nguyên thủ đến viếng thăm một Việt Nam trong điều kiện có sự chuyển hướng sâu sắc về nhân quyền, dân chủ và những thân nhân của chúng tôi được đón tiếp Ngài trong khung cảnh dân chủ và tự do này. Chúng tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn sâu xa của chúng tôi về những sự quan tâm của Tổng Thống và quý quốc về tình hình vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt là đối với những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ  một cách phi lý, phi pháp chỉ vì họ bày tỏ lòng yêu nước và khát vọng nhân quyền một cách ôn hòa, bất bạo động. Ký Tên Nguyễn Trí Dũng, con nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải 57 Pham Ngoc Thach  - Phòng 31 - Quận 3 - TP HCM Gia đình Luật Sư Lê Quốc Quân Phòng 504, nhà số 9, Tổ 64, P. Yên Hòa, Q. Cầu Giấy, TP Hà Nội Gia đình Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ 24 Điện Biên Phủ, Quận Ba Đình, TP Hà Nội Gia đình Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy Số 584, Phường 6, Thành phố Tân An, tỉnh Long An Gia đình Nguyễn Phương Uyên Thôn Lâm Giang, Xã Hàm Trí, H. hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận Gia đình Phêrô Hồ Đức Hòa Xóm 4 xã Quỳnh Vinh – huyện Quỳnh Lưu – tỉnh Nghệ An. Gia đình Phêrô Đặng Xuân Diệu Xóm 4 xã Nghi Đồng – huyện Nghi Lộc – tỉnh Nghệ An. Gia đình ông Nguyễn Hữu Cầu 67 Tân Thới Nhất, Khu Phố 7, Phường Tân Thới Nhất, Q.12 TP.HCM Gia đình nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa 828 Trường Chinh - Quán Trữ, Huyện Kiến An - Tỉnh Hải Phòng Gia đình Trần Thị Thúy Ấp Long Thái, xã Long Khánh , huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp Bùi Thị Thúy, con ông Bùi Văn Trung, chị của Bùi Văn Thâm Ấp Phước Hòa, xã Phước Long, huyện An Phú, tỉnh An Giang Chiêm Thị Tường Mạnh , Vợ Đoàn Huy Chương A1/27 Ấp 1, Nguyễn Cú Phú, Xã Tân Kiên, Huyện Bình Chánh, TP HCM Chu Văn Nghiêm, Bố của Antôn Chu Mạnh Sơn Xóm 12B Phúc Thành – huyện Yên Thành – tỉnh Nghệ An. Dương Mạnh Hùng, con của Mục Sư Dương Kim Khải 67/2/6 đường số 6, khu phố 8, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân, TP HCM Đậu Văn Lai, Bố của Antôn Đậu Văn Dương Xóm 4 xã Nam Lộc – huyện Nam Đàn – tỉnh Nghệ An. Đinh Thị Oanh, vợ của Phêrô Nguyễn Xuân Anh Xóm 4 xã Nghi Phú – TP Vinh – tỉnh Nghệ An Gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh 11 bis, Nguyễn Thị Minh Khai, Huyện Di Linh, Thị Trấn Di Linh, Tỉnh Lâm Đồng Đỗ Văn Phẩm, Cậu của Paulus Lê Văn Sơn Thôn 2 - Trinh Hà, Hoàng Trung – Hoàng Hóa – Thanh Hóa Hàn Thị Phú, Mẹ của Gioan Thái Văn Dung Xóm 4 xã Diễn Hạnh – huyện Diễn Châu – tỉnh Nghệ An. Hoàng thị Tươi, vợ Vi Đức Hồi Khu An Thịnh - Thị Trấn Hữu Lũng - H. Hữu Lũng - Tỉnh Lạng Sơn Hồ thị Lan, chị của Hồ Thị Bích Khương Xóm 3, Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An Ngô Thị Lộc, vợ của ông Nguyễn Kim Nhàn, Thôn Tân Sơn, xã Tân Vĩnh, Huyện Lạng Giang, Tỉnh Bắc Giang Nguyễn Kim Hoàng , Bố của Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 14/12 Bến Chương Dương , Phường Cầu Kho, Q 1, TP HCM Nguyễn Thị Hóa, Mẹ của Phêrô Nguyễn Đình Cương Xóm 4, xã Nghi Phú, TP. Vinh, tỉnh Nghệ An Bà Nguyễn Thị Thơm , vợ ông Trần Anh Kim 502, Tổ 10, P. Trần Hưng Đạo, TP Thái Bình, Tỉnh Thái Bình Nguyễn Văn Chức, Bố của GB Nguyễn Văn Duyệt Xóm 4 xã Quỳnh Vinh – huyện Quỳnh Lưu – tỉnh Nghệ An. Gia đình Đặng Ngọc Minh và Nguyễn Đặng Minh Mẫn Số 511, đường Kiên Thị Nhẫn, Khóm 3, Phường 7, thành phố Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh Nguyễn Văn Thơ chồng của bà  Dương Thị Tròn Ấp Hòa Tân, xã Tân Hòa, Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp Tạ Minh Tú, em của Tạ Phong Tần 38/9 Hậu Hoà Bình Phường 1 - Khóm 6 - T/P Bạc Liêu - Tỉnh Bạc Liêu Trần Đức Trường, Bố của Phêrô Trần Hữu Đức Xóm 4 xã Nam Lộc – huyện Nam Đàn – tỉnh Nghệ An. Trần Khắc Chín, Bố của Phaolô Trần Minh Nhật Thôn Yên Thành, Xã Đà Đơn, huyện Lâm Hà – Lâm Đồng Trần Trị Liệu, Mẹ của Gioan Nguyễn Văn Oai Xóm 4 xã Quỳnh Vinh – huyện Quỳnh Lưu – tỉnh Nghệ An. Gia đình Trần Vũ Anh Bình 14/22 Kỳ Đồng - Phường 9 - Quận 3 - TP.HCM Võ Văn Bửu chồng bà Mai Thị Dung Ấp Mỹ Thạnh, xã Mỹ An, huyện  Chợ Mới, An Giang Vũ Thị Loan, Mẹ của Phaolô Hồ Văn Oanh Xóm 4 xã Quỳnh Vinh – huyện Quỳnh Lưu – tỉnh Nghệ An. Nguồn: VRNs
......

TÔI RẤT PHỤC ÔNG HUN SEN

Như báo “Tuổi Trẻ ” ra ngày thứ bảy ( 20/7/2013) đưa tin: “… Ngày 12/7 Quốc vương Norodom Sihamoni đã quyết định ân xá cho ông Sam Rainsy theo đề nghị của Thủ tướng Hun Sen. Trước đó cùng ngày, Thủ tướng Hun Sen đã gửi thư tới Quốc vương đề nghị ân xá cho ông Sam Rainsy trên tinh thần hòa giải, thống nhất dân tộc và để bảo đảm một cuộc bầu cử tự do và công bằng…”. Báo “Tuổi Trẻ” còn cho biết thêm: “…Việc ân xá cho ông Sam Rainsy tạo điều kiện cho ông này trở về nước trước ngày bầu cử vì mục tiêu hòa hợp dân tộc, bắt nguồn từ chiến lược “ hai bên cùng thắng” mà thủ tướng Hun Sen đề ra và áp dụng tại Căm Phu Chia từ những năm 90…”. Phải đa đảng mới thực sự dân chủ, các đồng chí ạ! ( Ảnh minh họa) Trước đây ông Sam Rainsy, lãnh đạo “ Đảng Cứu nguy dân tộc Căm phu Chia” ( CNRP) thuộc phe đối lập với “ Đảng Nhân dân Căm Phu Chia” (CPP), đảng đang cầm quyền của ông Hun Sen. Ông Sam Rainsy chống đối ông Hun Sen rất quyết liệt, nhất là trong vấn đề với Việt Nam, ông ta đã từng bị tòa án Căm Phu Chia kết án 12 năm tù giam với các tội danh nhổ cột mốc biên giới và ngụy tạo tài liệu. Ông Sam Rainsy phải trốn ra nước ngoài trước khi bị tòa án kết án vắng mặt.          Chính quyền trong tay, mọi cơ quan tuyên truyền trong nước đang nắm, ông Hun Sen và đảng của ông có thể dễ dàng lũng đoạn lực lượng quân đội và cảnh sát, đối thủ chính lại đang trốn ở nước ngoài… như vậy chắc chắn đảng Nhân dân Căm Phu Chia ( CPP)  của ông Hun Sen sẽ thắng cử một cách dễ dàng trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa năm tổ chức vào ngày 28/7 tới.             Nhưng nếu làm như thế, ông Hun Sen chỉ có thể đem lại thắng lợi trước mắt cho đảng của ông, nhưng trong mắt người dân và nhất là dư luận quốc tế, cho dù lúc đó ông có phủ bên ngoài hàng loạt mỹ từ : “ cuộc bầu cử tự do, dân chủ”, “ Thu hút được đông đảo cử tri đi bầu”…v.v…và …v.v… vẫn là một cuộc bầu cử không công bằng, không tôn trọng ý nguyện người dân và nhất là đó cũng chỉ là cuộc bầu cử mang tiếng “ tự do, dân chủ’ mà thực chất là để bảo vệ quyền lợi của đảng đang cầm quyền chứ không phải bảo vệ quyền lợi của một dân tộc.          Ông Hun Sen vẫn có thể đang ở đỉnh cao của sự độc quyền quyền lực, đảng của ông vẫn có thể chiếm đa số áp đảo trong quốc hội nhưng uy tín sẽ dần dần mất đi, nhân dân Căm Phu Chia sẽ chán ngán, quay lưng lại không ủng hộ đảng của ông Hun Sen.           Mà nhân dân không ủng hộ, dư luận quốc tế lên án thì dù đảng đó đang nắm chính quyền, lũng đoạn các cơ quan truyền thông, chi phối lực lượng quân đội, cảnh sát , không trước thì sau cũng sẽ thất bại, nhất là chính sách đoàn kết dân tộc.          Một dân tộc không đoàn kết, thì có sự tiềm ẩn của nguy cơ mất nước, lệ thuộc, nô lệ.           Trước viễn cảnh đó, ông Hun Sen đã có một quyết định sáng suốt như báo “ Tuổi Trẻ ”đã đưa.            Việc trở về của ông Sam Rainsy tất nhiên sẽ gây ra một số khó khăn trong việc vận động cử tri bỏ phiếu cho đảng Nhân dân Căm Phu Chia của ông Hun Sen ( Rõ nhất khi đón ông Sam Rainsy trở về nước ở sân bay có hơn 40.000 người ủng hộ). Nhưng với sự tự tin của một lãnh tụ  một đảng cầm quyền gần ba chục năm ở Căm Phu Chia, nhất là những chính sách hợp kinh tế, xã hội hợp lòng dân đưa đất nước Căm Phu Chia có những bước tiến vững mạnh về kinh tế, ổn định về xã hội…ông Hun Sen tin tưởng vào những lá phiếu ủng hộ của người dân Căm Phu Chia vào đảng Nhân dân Căm Phu Chia, những lá phiếu này sẽ áp đảo những lá phiếu bỏ cho các chính đảng khác, trong đó có đảng của ông Sam Rainsy.          Lớn hơn tất cả, một cuộc  bầu cử có đảng của ông Sam Rainsy tham gia, đó là một bằng chứng hùng hồn nói lên sự đoàn kết dân tộc, xóa tan mọi hận thù, chém giết.    Một cuộc bầu cử thực sự tự do, dân chủ, công bằng có nhiều đảng phái tham gia được dư luận quốc tế ủng hộ sẽ gắn kết dân tộc Căm Phu Chia đoàn kết thành một khối, không một thế lực phản động nào muốn chống lại dân tộc Căm Phu Chia có thể xuyên tạc, phá hoại được.          Quyết định sáng suốt này của ông Hun Sen, tôi tin nhân dân Căm Phu Chia càng tin, càng  ủng hộ đảng Nhân dân Căm Phu Chia.           Ông Hun Sen đã thể hiện tầm nhìn chiến lược của một lãnh tụ đảng.            Với tôi, một công dân Việt Nam, tôi rất phục ông Hun Sen và ao ước nước tôi có một lãnh tụ như ông. Nguồn: Blog Trần Kỳ Trung
......

Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói

Thông Cáo: Các dân biểu Hoa Kỳ cùng nhau gởi thư đến TT Obama   Trong vòng 48 giờ vừa qua, đã có 3,384 lá thư từ khắp nơi được trực tiếp gởi đến TT Obama qua trang www.democracyforvietnam.net để kêu gọi ông phải đặt vấn đề nhân quyền với ông Trương Tấn Sang trong cuộc hội kiến ngày 25/7 sắp tới tại Tòa Bạch Ốc. Đây là một con số đáng phấn khởi trong khi chúng ta còn đúng một tuần lễ để đạt được con số 10,000 lá thư như dự kiến.   Cùng với nỗ lực trên của đồng bào khắp nơi, hôm nay, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Hoa Kỳ, DB Ed Royce, cũng đã gởi một lá thư cho TT Obama kêu gọi đặt vấn đề nhân quyền lên hàng đầu trong cuộc hội kiến giữa hai bên. Trong bức thư DB Ed Royce nhấn mạnh với TT Obama rằng Việt Nam là quốc gia có tình trạng vi phạm nhân quyền đáng ngại nhất trong vùng Đông Nam Á. Trong năm nay đã có hơn 50 nhà hoạt động nhân quyền bị cầm tù, và số vụ xét xử trong 6 tháng đầu năm 2013 đã bằng cả năm 2012. Ông kêu gọi TT Obama yêu cầu ông Trương Tấn Sang phải hủy bỏ điều luật 79, 88; thả LS Lê Quốc Quân, NS Việt Khang, SV Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và tất cả các tù nhân lương tâm. Ông nhấn mạnh  nếu muốn có một quan hệ bền vững giữa hai nước, Việt Nam phải tôn trọng các quyền của chính công dân họ. Bên cạnh đó, một lá thư chung, được khởi xướng bởi DB Alan Lowenthal, cũng đang được nhiều vị dân biểu ký vào để gửi đến TT Obama vào đầu tuần tới trước khi ông gặp gỡ với ông Trương Tấn Sang. Hiện giờ đã có những dân biểu sau đây ký tên: Judy Chu, Julia Brownley, Gerry Connolly, Susan Davis, Gene Green, Janice Hahn, Jared Huffman, Sheila Jackson Lee, Zoe Lofgren, Doris Matsui, Michael Michaud, George Miller, Scott Peters, Jan Schakowsky, Randy Weber, Brad Sherman. Đồng hành với nỗ lực trên của các vị dân biểu Hoa Kỳ, Phong Trào Triệu Con Tim - Một Tiếng nói xin mời tất cả mọi người tiếp tục góp một bức thư, một tiếng nói vào lời khẳng định chung cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM. Trân trọng, SBTN thay mặt Triệu Con Tim - Một Tiếng Nói Ngày 18 tháng 7, 2013
......

Tập Cận Bình “Tôi biết làm thế nào?”

Kiều Tỉnh dịch Tạp chí “Tiền Tiêu” ở Hồng Công số ra tháng 4/2013 đăng ghi âm phát biểu nội bộ vừa qua với cán bộ cấp cao Trung Quốc của Tập Cận Bình với nhan đề “Tôi biết làm thế nào?”, trong đó đề cập tới nhiều vấn đề nội bộ cũng như chính sách đối ngoại hiện nay của Trung Quốc mà ông cảm thấy nhiều khi rất khó xử trên cương vị này. Chúng tôi xin dịch nguyên văn làm tài liệu tham khảo.         ****         Ngồi ghế Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước thực không dễ dàng             Hôm nay tôi nói chuyện nội bộ, trao đổi, tâm sự với các đông chí chứ không phải phát biểu chính thức công bố ra bên ngoài. Tuy nhiên, thời đại thông tin nhanh nhạy hiện nay thì nhiều văn bản tài liệu nội bộ vẫn bị báo giới bên ngoài tiết lộ. Chẳng hạn trên mạng tin vừa qua đã đăng toàn văn cuộc trao đổi riêng của tôi với anh Đức Bình (Hồ Đức Bình, con trai Hồ Diệu Bang – ND).            Tôi xin nói luôn không vòng vo rào trước đón sau. Chức Tổng Bí Thư (TBT) này không phải tôi cố ý giành giật lấy mà toàn đảng giáo phó cho tôi trách nhiệm này. Một lần, Đồng chí Hồ Cẩm Đào trước khi lên đường thăm Nhật Bản cũng từng nói: “Không phải tôi cố ý giành lấy chức Chủ Tịch Nước mà do toàn thể nhân dân cả nước bầu tôi”. Thực ra chức TBT cũng không phải tôi tự mình muốn làm mà cán bộ toàn đảng và quần chúng nhân dân bầu tôi làm, muốn để tôi làm. Nhận gánh trách nhiệm thực sự nặng nề, không dễ dàng. Thời thanh niên khi tôi về nông thôn sản xuất nông nghiệp ở Thiểm Tây đã thể nghiệm sâu sắc điều này. Gánh bằng đòn gánh trên vai thực sự không dễ dàng. Một bên nhẹ, một bên nặng đi không cân, nếu không giữ được thăng bằng thì bị ngã xuống mương nước. Chính vì vậy mà các đồng chí thông cảm với tôi, nên hiểu tôi. Vì sao tôi một mặt phải nói làm việc theo pháp luật, pháp luật là trên hết, phải giữ sự tôn nghiêm của luật pháp. Nhưng mặt khác tôi vẫn phải nhấn mạnh  tinh thần cách mạng của Đ/C Mao Trạch Đông.  Lẽ nào tôi lại không hiểu cái đạo lý, sự mâu thuẫn giữa lý luận chuyên chính với trị nước bằng pháp luật. Hiểu đấy, biết đấy, nhưng vẫn phải làm như vậy. Bởi vì tôi phải giữ sự cân bằng trong nội bộ Đảng, sự cân bằng giữa các tầng lớp cũng như các luồng tư tưởng khác nhau trong nước. Hiện nay tôi phải quan tâm và chiếu cố tất cả các nơi, nếu không sẽ đắc tội với họ. Các đồng chí đừng cho rằng chức TBT của tôi nói gì cũng được, trên thực tế phải lấy lòng các bên. Họ thích gì tôi nói thế, vào miếu nào phải cúng thần miếu đó. Hịện nay có một số mâu thuẫn, một số điều gây cấn tạm thời chưa giải quyết nổi là điều dễ hiểu. Tôi phải làm vừa lòng các thế hệ lão thành, tầng lớp trung niên và thanh niên. Tôi phải nhìn trước, nhìn sau, nhìn trái nhìn phải để làm việc. Bởi vì, nó liên quan tới đại cục ổn định của toàn Đảng và đại cục ổn định ở trong nước. Xử lý mối quan hệ giữa các Nhóm lợi ích rất khó khăn            Mọi người đều biết, hiện nay tác phong của Đảng Cộng sản chúng ta có một số không tốt. Một số cán bộ lãnh đạo hình thành Nhóm lợi ích, nó ảnh hưởng tới quan hệ giữa Đảng với quân chúng nhân dân. Là người lãnh đạo của Đảng, đã được cán bộ đảng viên các cấp bầu lên, tôi không thể ăn nơi này, rào nơi khác mà phải đồng đều. Nhưng nếu xâm phạm quá mức tới lợi ích của quần chúng nhân dân, rõ ràng tác động không tốt tới lợi ích lâu dài của Đảng. Bởi vậy, tôi cũng phải như vậy để vừa chiếu cố cái riêng vừa chiếu cố cái chung.          Nói về “đánh con hổ tham nhũng” thì các đồng chí trong đảng yên tâm, đại bộ phận các đồng chí trong đảng không sao cả, nhưng chúng ta vẫn phải tuyên truyền sâu rộng, chỉ cần quần chúng nhân dân đồng lòng vỗ tay hưởng ứng, đánh giá tốt là được. Điều này có thể một số đồng chí cán bộ đảng viên cấp cơ sở không thông lắm.          Hiện nay dư luận ngoài Đảng cho rằng Tập Cận Bình là Gorbachov của Trung Quốc. Điều này tôi có thể khẳng định với mọi người rằng, toàn Đảng bầu tôi vào chức vụ này đã giải thích và hiểu tôi, nên có thể yên tâm. Tôi không bao giờ là Gorbachov của Trung Quốc. Tuy nhiên, một số khác lại hoài nghi tôi về con đường cũ theo đường lối cực tả trước đây. Đây cũng là sự hiểu lầm. Đồng chí Đức Bình là ông anh của tôi. Cha tôi và cựu Tổng bí thư Hồ Diệu Bang là bạn thân thiết với nhau. Cựu TBT Hồ Diệu Bang trước đây chẳng đã từng tham gia cuộc vạn lý trường chinh đó sao? Tôi nghĩ, mình cần phải ôn lại lịch sử và tinh thần chiến đấu của Đảng ta trong những năm tháng đấu tranh gian khổ giành chính quyền. Chẳng lẽ cho đây là sự hoài cố hay sao? Một số người soi mói, cho rằng làm như vậy chúng ta đang có ý đồ quay về con đường cũ. Nhưng chúng ta không cần để ý tới những lời nói đó.          Đảng chúng ta đã hơn 80 tuổi rồi, người già hay hoài cổ, nhớ lại những năm tháng trai trẻ hào hùng trước đây. Như bản thân tôi, nhiều khi vẫn nghĩ tới thời kỳ mình lao động ở vùng nông thôn Thiềm Tây trước đây. Suốt đời cha tôi không bao giờ dùng “phong trào cực tả” để chính cán bộ và tôi cũng sẽ như vậy. Hiện nay trong Đảng ta vẫn còn nhiều đồng chí sủng bái Chủ tịch Mao Trạch Đông, vì vậy tôi phải tôn trọng và thông cảm với các đồng chí đó.  Về công tác đối ngoại          Hiện nay tình hình trong và ngoài nước mà chúng ta đang gặp phải không mấy lạc quan. Những người bạn tốt, đồng chí tốt của chúng ta trên thế giới ngày càng ít dần. Những người như Khadaphi, Chaver càng ngày càng ít.  Tình hình bán dảo Triều Tiên hiện cũng thành vấn đề. Bắc Triều Tiên đang chơi con bài thử nghiệm vũ khí hạt nhân, nhưng lại “liếc mắt đưa tình” có ý đồ bắt tay chơi với Mỹ. Trong thời đại Chủ Tịch Mao Trạch Đông trước đây, chúng ta từng có quan hệ tốt với ông anh cả Liên Xô, nhưng rồi hai bên lật mặt nhau. Trong khi đó chúng ta tiến hành ngoại giao bóng bàn với Mỹ. Kết quả chẳng bao lâu Liên Xô sụp đổ.         Đối với Triều Tiên hiện nay, chúng ta vẫn viện trợ như trước đây, nhưng điều chúng ta lo ngại là họ bắt cá hai tay, ăn cả hai đầu. Hơn mười năm qua, chúng ta tiêu tốn rất nhiều tiền cho tuyên truyền đối ngoại, nhưng kết quả không mấy khả quan, dư luận các nước thờ ơ và chỉ trích ngày càng nhiều hơn. Về tuyên truyền đối nội, chúng ta có một đội ngũ tuyên truyền để hướng dẫn dư luận trên các trang mạng, nhưng rốt cuộc hiện nay cũng đưa lại không ít kết quả tiêu cực.          Đối với quần đảo Điếu Ngư, như mọi người đều biết những biện pháp chúng ta áp dụng hiện nay trong tình hình không có biện pháp nào nữa. Tôi cũng muốn dựa vào tư thế sức mạnh để xác lập uy tín cho mình ở trong nước. Nhưng quân đội của chúng ta hiện có thực sự đáp ứng được không, chiến tranh nổ ra liệu có thích ứng với được với kỹ thuật và cường độ cao của chiến tranh hiện đại? Điều này không chắc chắn, nhất là cuộc chiến tranh quy mô lớn trong điều kiện kỹ thuật cao phức tạp có Mỹ tham chiến. Chúng ta làm thế nào để đối phó với sức ép và nguy cơ ở trong và ngoài nước? Điều này xin các đồng chí toàn đảng toàn quân cần nghiên cứu nghiêm túc và tính toán kỹ.  Cải cách thể chế chính trị không đơn giản         Đối với công cuộc cải cách, nhất là cải cách thể chế chính trị rất phức tạp. Trên thực tế khái niệm này tương đối trừu tượng, không ở trong vị trí này thì khó có thể tính toán hết được. Ở mỗi vị trí khác nhau, việc xem xét vấn đề cũng khác nhau. Tôi cho rằng mọi người chúng ta cần học hỏi và rút ra bài học kinh nghiệm lịch sử đánh mất chính quyền của ĐCS Liên Xô.          Sau khi Khơrupsốp lên nắm quyền, trên các diễn đàn ông ta ra sức phê phán Stalin chuyên chế và tàn bạo. Một lần khi diễn thuyết trên diễn đàn, có người ở dưới chất vấn: “Đồng chí khi ấy đã làm gì?”. Khơrupsốp liền nghiêm nét mặt nói: “Ai vừa hỏi tôi đấy, xin mời lên trên này”. Người vừa hỏi im bặt. Lúc sau, Khơrupsốp điềm tĩnh nói: “Khi đó tôi cũng như đồng chí vừa chất vấn”.         Người lãnh đạo cấp cao phải quan tâm toàn diện mọi mặt, vì vậy các đồng chí cần thông cảm với tôi. Ở trên vị trí lãnh đạo này tôi phải quan tâm toàn diện các mặt. Lệch sang trái một chút, lệch sang phải một chút là lập tức thành vấn đề. Sự kiện Bạc Hy Lai ở Trùng Khánh là một ví dụ. Có một số người công kích, phê phán thủ tướng Ôn Gia Bảo. Thực ra ở cương vị này của Đ/c Ôn Gia Bảo có nhiều điều khó xử. Ở cương vị của Đ/c trong thể chế của chúng ta hiện nay, thì Thủ tướng Ôn Gia Bảo cũng chỉ làm được như vậy thôi. Có phải chúng ta định biến Đ/c thành một “Triệu Tử Dương thứ hai” không? Vì làm như vậy thì trước tiên sẽ dẫn tới sự chia rẽ về tổ chức và ý thức hệ trong Đảng. Là một đảng viên lão thành, là người lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, Đ/c Ôn Gia Bảo chỉ có thể làm được như vậy. Tôi cho rằng làm được như Đ/c Ôn Gia Bảo là quá tốt rồi.          Nếu như tôi từ bỏ Chủ Nghĩa Mác, từ bỏ tư tưởng Mao Trạch Đông sẽ dẫn tới Đảng ta mất đi quyền phát ngôn lãnh đạo các mặt. Nếu như tôi hiện nay không công khai nói Đảng phải dựa vào luật pháp trị nước, phải tôn trọng tính quyền uy của luật pháp, thì trong con mắt nhiều người tôi đã có vấn đề. Điều này cũng không tốt đối với địa vị lãnh đạo của Đảng ta. Vậy các đồng chí nói tôi phải làm thế nào? Ở địa vị này, tôi chỉ có thể làm như vậy.           Trước tiên chúng ta cần phải duy trì được cục diện hiện nay. Tương lai diễn biến như thế nào, hiện chúng ta chưa có sự chuẩn bị, chúng ta cũng chưa nhìn thấy cục diện thay đổi rõ rệt nào. Các đồng chí không nên cho rằng ở cương vị TBT như tôi là nói gì mọi người nghe răm rắp, có thể nắm chắc càn khôn trong tay. Kỳ thực, tôi chỉ là người duy trì sự cân bằng, quyền lực của nhóm lợi ích. Tôi chỉ là người giữ chìa khóa tủ, người chủ quầy hàng. Nếu tôi đi ngược lợi ích của Đảng, thì tôi sẽ bị hạ bệ. Hôm nay giao cho quyền lực, ngày mai có thể tước bỏ. Đảng ta từng có các đồng chí lãnh đạo tiền bối rất lý tưởng như Trần Độc Tú, Trương Văn Thiện, nhưng rồi kết cục họ trong Đảng đều không tốt, còn Đ/c Triệu Tử Dương không cần phải nói. Đ/c như một Đông Ki-Sốt dám thách thức thể chế hiện hành. Tôi sẽ không làm như vậy, toàn Đảng cũng không để tôi làm như vậy. Tôi phải làm thế nào đây?          Bởi vậy, cải cách thể chế chính trị là vấn đề lớn, như rút giây động rừng, đụng vào tác động tới tất cả các lĩnh vực. Vì sao tôi lại nói như vậy? Chúng ta muốn uốn nắn, chấn chỉnh tác phong không tốt của Đảng thì phải điều chỉnh lại thế giới quan và quan niệm giá trị của chúng ta. Trong khi đó thuyết duy vật đã làm cho con người mất đi niềm tin chân chính, chạy theo chủ nghĩa vật chất hưởng thụ và vụ lợi. Như vậy nó sẽ tác động tới ý thức hệ và tư tưởng của Đoàn viên. Mọi người đều biết Tập Cận Bình tôi thường hay trích dẫn lời nói của Chủ tịch Mao Trạch Đông. Trước đây tôi đọc thuộc làu ba bài luận văn của Mao chủ tịch,[1] trong đó có bài về “Ngu công dời núi” mà Chủ tịch Mao rất sùng bái tinh thần của ông già Ngu Công. Đảng ta đã dựa vào tinh thần “Ngu Công dời núi” thực ra không có gì cần nghiên cứu sâu. Đảng ta là chính đảng theo chủ nghĩa duy vật. Lý luận của chúng ta từ các nước phương tây dựa về, học hỏi từ người Nga, còn câu chuyện “Ngu Công dời núi” là sản phẩm văn hóa tinh thần truyền thống của Trung Quốc, nhưng nó mang tính chất duy tâm và thần thoại. Câu chuyện về “Ngu Công dời núi” thực ra không phải bản thân Ngu Công có thể dời được núi. Theo nguyên bản của câu chuyện thì tinh thần dám làm của Ngu Công đã làm động lòng Ngọc Hoàng, vì vậy Ngọc Hoàng đã sai những thần lực sĩ xuống giúp và chỉ một đêm di dời xong quả núi. Rõ ràng là duy tâm, là thần thoại. Mao Trạch Đông khi đó như một đấng cứu nhân độ thế như Ngọc Hoàng. Bây giờ chúng ta không có đấng cứu thế như vậy.          Điều này cho thấy, bản thân lý luận của chúng ta có mâu thuẫn. Một mặt chúng ta hát quốc tế ca, chủ trương không có đấng cứu thế trên thế gian này, nhưng mặt khác chúng ta lại sùng bái Chủ tịch Mao là đấng cứu thế. Chúng ta một mặt dựa vào tinh thần “Ngu Công dời núi” để nổi dậy làm cách mạng cướp chính quyền, nhưng mặt khác chúng ta lại phủ định văn hóa và tín ngưỡng dân tộc, rõ ràng bản thân chúng ta đã mâu thuẫn hoặc là có những vấn đề mà chúng ta không hiểu biết. Chúng ta phải làm thế nào để kiên trì không mệt mỏi sự nghiệp của Đảng ta, củng cố được chính quyền mà Đảng chúng ta phải chịu bao gian khổ hy sinh mới giành được. Trong khi đó, chúng ta lại đang mất đi niềm tin vào chính lý luận và chính thể chế đang tồn tại hiện nay do chúng ta lập ra. Nhưng chúng ta hiện nay vẫn chưa tìm ra được lý luận và thể chế tốt hơn trong khi chúng ta không thể manh động thay đổi thế chế hiện nay. Bài học kinh nghiệm về Liên Xô sụp đổ vẫn còn đó. Gorbachov đầu tiên tiến hành cải cách ý thức hệ và lý luận của Đảng, kết quả đã đụng chạm tới toàn cục và nó bung ra không thể kiểm soát nổi. Vừa rồi Đ/c Vương Kỳ Sơn có giới thiệu mọi người cuốn sách Đại cách mạng nước Pháp về những bài học lịch sử. Về cả cách thể chế chính trị, nếu chúng ta để sơ sểnh ra một chút thì sẽ sai một ly đi một dặm, rất khó kiểm soát được. Tới khi đó, chức TBT của tôi cũng như địa vị lãnh đạo của Đảng sẽ không còn nữa. Bởi vậy, không phải là tôi không muốn cải cách thể chế chính trị hiện nay, mà thực sự tôi không thể cải cách và cũng không dám nhẹ dạ cải cách. Hiện nay ai dám đứng ra đảm lãnh trách nhiệm này? Trong thời đại Đặng Tiểu Bình, Đ/c cũng đã có ý đồ cải cách thể chế chính trị, rốt cuộc đã để xảy ra vấn đề lớn. Phong trào dân chủ Thiên An Môn ngày 4/6/1989 cho tới nay vẫn là cái cớ để các thế lực phản động trong và ngoài nước công kích đảng ta. Đ/c Triệu Tử Dương cũng do đó mà bị hạ bệ và đưa lại hậu quả nghiêm trọng.         Tình hình hiện nay của đất nước ta không bằng Thời Kỳ Đặng Tiểu Bình, chúng ta không nói tới nhân tố dư luận và sự giác ngộ của quần chúng nhân dân trong nước mà chúng ta nói tới đảng phong trong nôi bộ Đảng hiện nay không bằng trước đây. Ngay trong thời đại của mình, hai vị tổng bí thư là Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào cũng đã phải gác lại vấn đề này. Tôi cho rằng điều kiện hiện nay cũng giống trước kia, thời cơ vẫn chưa chín muồi. Tình hình trong và ngoài nước hiện nay chỉ cho phép chúng ta dùng “liệu pháp giữ nguyên”, hơn nữa duy trì được hiện trạng cũng là tốt lắm rồi, thực ra duy trì được cũng không phải dễ dàng. Bởi vậy, tôi chỉ có thể nhắc lại “ba tin tưởng”,[2] mà thực sự không thể đụng tới cải cách thể chế chính trị hoặc ít nhất hiện nay không được đụng tới.         Về lý luận và ý thức hệ của Đảng           Lý luận và ý thức hệ của Đảng liên quan tới đường lối và chế độ của chúng ta. Chúng ta phải quản lý thông tin đại chúng, chủ trương này hiện nay không được dao động lung lay. Vừa qua dư luận cho rằng “Sự kiện thay đổi nhân sự” của tập đoàn báo chí Nam Phương[3] là do Đ/c Lưu Vân Sơn và sở báo chí tuyên truyền tỉnh Quảng Đông tiến hành, thực ra có sự chỉ đạo của bản thân tôi về cái tổ nhân sự này. Nếu chúng ta dao động, không tin tưởng vào ba vấn đề quan trọng là Ý thức hệ, Đường lối và Chế độ thì bị rối loạn và không còn làm được việc gì. Chính vì vậy mà chúng ta vẫn phải tiếp tục tuyên truyền sâu rộng về Lý luận ý thức hệ. Chủ nghĩa Mác và Tư tưởng Mao Trạch Đông. Nếu không, một khi vỡ lở thì sẽ bị động toàn cục và rối loạn.          Bản thân tôi không muốn để xảy ra tình trạng này, toàn Đảng cũng không cho phép tôi để xảy ra như vậy. Vừa qua, chúng ta tuyên truyền, làm phim về một đại biểu nữa lão thành ở tỉnh Sơn Tây ca ngợi tinh thần hy sinh cống hiến đối với sự nghiệp, bất chấp một số dư luận nước ngoài và một số người ngoài Đảng chỉ trích, phê phán. Đảng Cộng sản chúng ta làm gì đều xuất phát từ lợi ích căn bản và logic của chúng ta. Chúng ta tiếp tục tuyên truyền và học tập Lôi Phong để tăng cường chủ nghĩa tập thể, đấu tranh chống chủ nghĩa tự do. Đ/c Đặng Tiểu Bình đưa ra lý luận “Mèo trắng, Mèo Đen”. Trên thực tế, từ trước tới nay chúng ta không phải nhất nhất làm theo sách vở mà dựa vào thực tiễn và chủ nghĩa hiện thực. Đương nhiên, không vì thế mà chúng ta đánh mất tầm nhìn lịch sử lâu dài, mất đi địa vị và giá trị đích thực của chúng ta. Chống tham nhũng chưa thể trị tận gốc         Hiện nay rất nhiều người phê phán những căn bệnh trong mô thức phát triển của chúng ta, nhất là chống tham nhũng. Trên thực tế đấu tranh chống “con Hổ tham nhũng” hiện nay chỉ là biện pháp xì hơi khi quả bóng quá căng, giống như lấy đũa khuấy nồi canh đang sôi để nước không tràn ra ngoài. Điều này có liên quan tới thể chế, ý thức hệ, lý luận và quyền lãnh đạo của Đảng. Vì vậy, chúng ta không thể nơi lỏng, không thỏa hiệp. Do các vấn đề lý luận, Đường lối, Chế độ không thay đổi, thì thế giới quan, quan niệm giá trị của cán bộ Đảng viên cũng không hề thay đổi. Vì vậy, tôi và Đ/c Trưởng ban kiểm tra kỷ luật trung ương Vương Kỳ Sơn đều cho rằng dù đánh “con Hổ tham nhũng nào” cũng chỉ là xì bớt hơi khi quả bóng quá căng, hay cũng giống như lấy đũa khuấy nồi canh đang sôi để nước không tràn ra ngoài. Đồng chí Vương Kỳ Sơn cũng nói hiện nay chỉ là trị ngọn chứ không trị tận gốc. Khi nào chúng ta mới trị được tận gốc nạn tham nhũng? Có lẽ phải đợi tới khi mà lý luận, Đường lối, chế độ bắt đầu đứng trước sự điều chỉnh thực sự. Có người hỏi tới khi đó liệu có quá muộn không? Tôi cho rằng có lẽ chúng ta phải tìm câu trả lời trong cuốn sách “Chế độ cũ và Đại cách mạng” mà Đ/c Vương Kỳ Sơn giới thiệu với chúng ta. Đảng Cộng sản chúng ta kiên trì theo duy vật lịch sử, nhưng bản thân thuyết mang tính duy tâm, mang tính định mệnh. Chính vì vậy, nên ai dám chắc rằng nếu cứ tiếp tục đi theo thì liệu có phải là một quá trình thực hiện theo số mệnh không? Liệu chúng ta có vô tình lặp lại vết xe đổ diệt vong của ĐCS Liên Xô và Nhà Mãn Thanh hay không?          Bởi vậy, vấn đề hiện nay không phải là vấn đề giữ cho lá cờ hồng bay được bao lâu mà là vấn đề bảo vệ non sông đất nước này được bao lâu. Vì vậy, quan điểm và lập trường của tôi là nhất quán. Tôi hy vọng, các đồng chí trong và ngoài đảng, các đoàn thể xã hội không nên hiểu lầm, hiểu sai, nếu không thì nguyên nhân chính là ở các đồng chí, chứ không phải do Tập Cận Bình tôi cố ý cản trở, bày đặt ra mê hồn trận.         Liệu sau này có thay đổi không? Liệu có thách thức mới nảy sinh không? Để phòng ngừa, chúng ta cần đổi mới, sáng tạo kể cả đổi mới và sáng tạo về lý luận như Đ/c cựu TBT Hồ Cẩm Đào nói phải sáng tạo phương pháp quản lý xã hội. Tuy nhiên, một số dư luận lại cho rằng đây chỉ là chủ nghĩa kỹ trị để tăng cường tính chuyên chế, độc đoán của một Đảng. Có người nói cải cách kiểu này cũng chẳng khác gì kiểu cải cách thời Mãn Thanh. Nhưng nếu họ ở vào vị trí của chúng ta thì liệu họ có dám phê phán như vậy không? Một lần tới thăm Trường Đảng, tôi có nói, Các đồng chí không nên đưa ra các mục tiêu đốt cháy giai đoạn mà nên đưa ra mục tiêu sát thực. Bởi lẽ, chúng ta hiện đang đứng trước rất nhiều vấn đề thực tế mới mẻ. Tôi sẽ không giống như các học giả, các nhà lý luận xem xét vấn đề sự việc một cách lý luận thuần túy. Vì vậy gần đây lớp học tập tập thể của Bộ Chính trị có đổi mới. Chúng tôi không chỉ mời các học giả, các nhà lý luận thuần túy mà chủ yếu mời các chuyên gia, các đồng chí lãnh đạo cấp cao ở các ban ngành, những người đã từng trải nghiệm qua nhiều công tác thức tế, có kinh nghiệm phong phú tới giới thiệu và giảng bài cho các đồng chí trong Bộ Chính trị.          Hôm nay tới trao đổi với các đồng chí một số vấn đề liên quan tới quan điểm, lập trường và cách nhìn nhận của tôi như vậy, mong các đồng chí hiểu và thông cảm./.                                                             Kiều Tỉnh dịch ________________________________________ Chú giải: Tạp chí “Tiền Tiêu” là nguyệt san xuất bản ở Hồng Công. TBT của tạp chí này hiện nay là Lưu Đạt Văn. Các phóng viên và biên tập viên trong tòa soạn của tạp chí chủ yếu là những trí thức bất đồng chính kiến ở nước ngoài, một số là cán bộ của Trung Quốc đại lục chạy sang Hồng Công. Vì vậy, tạp chí này mang tính chống đối Trung Quốc mạnh mẽ, vì vậy Tạp chí này thuộc ấn phẩm cấm lưu hành ở Đại lục. Nội dung các bài viết trong Tạp chí này chủ yếu đề cập tới các vấn đề mâu thuẫn nội bộ trong lãnh đạo, tố cáo nạn tham nhũng của quan chức Trung Quốc. Tạp chí này lưu hành ở Hồng Công, nhưng giữ bí mật trụ sở và địa chỉ mạng. [1] Ba bài luận văn của Mao Trạch Đông khi đó làm tài liệu học tập cho cán bộ đảng viên là: 1- Vì nhân dân phục vụ. 2- Ngu côngdời núi. 3- Kỉ niệm bác sĩ Bethune.           Henry Norman Bethune.(1890 – 1939), đảng viên ĐCS Canada. Năm 1916 tốt nghiệp Địa học y Toronto. Khi chiến tranh bùng nổ ở Tây Ban Nha ông tới giúp Tây Ban Nha, sau đó được ĐCS Canada và ĐCS Mỹ cử sang giúp Trung Quốc ở Khu căn cứ cách mạng vào tháng 1 năm 1938. Ông hy sinh trong lúc cứu chữa thương binh của Trung Quốc trên mặt trận. [2]  “Ba tin tưởng” (Tin vào đường lối, tin vào lý luận, tin vào chế độ - ND). Ba tin tưởng được Hồ Cẩm Đào đưa vào “Báo cáo chính trị” tại Đại hội 18 họp tháng 11/2012. [3]  “Sự kiện tập đoàn báo chí truyền thông Nam Phương” chỉ Đảng tăng cường quản lý đối với báo chí. Theo truyền thống, nhân sự lãnh đạo do Tập đoàn này quyết định, nhưng ngày 9/4/2013 Tỉnh ủy Quảng Đông đã đột nhiên bãi chức Chủ Tịch Tập Đoàn của Dương Hưng Phong, người do Tập đoàn này đưa lên, thay vào đó đưa Dương Kiện, Phó Giám Đốc Sở báo chí tuyên truyền của tỉnh thay thế, nên đã gây chấn động dư luận báo chí Trung Quốc. Một số dư luận lên án Đảng đã can thiệp quá sâu vào nghiệp vụ báo chí. nguồn: viet-studies
......

Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt Nam

Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (HĐNQ) có trách nhiệm tăng cường việc xúc tiến và bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới, giải quyết tình trạng vi phạm nhân quyền và đưa ra khuyến nghị. Là một ứng cử viên vào HĐNQ nhiệm kỳ 2014-2016, Việt Nam phải chứng minh các cam kết của mình nhằm hợp tác với HĐNQ và duy trì “những chuẩn mực cao nhất trong việc xúc tiến và bảo vệ nhân quyền”. Những nghĩa vụ và trách nhiệm này không chỉ được áp dụng trên bình diện quốc tế, mà còn trong nội bộ Việt Nam. Chính quyền Việt Nam cũng cần xem xét ại tình trạng vi phạm nhân quyền trên đất nước họ và nhân dân Việt Nam cũng phải có quyền tự do tư tưởng và biểu đạt, kể cả các vấn đề nhân quyền. Để cải thiện việc bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam, chúng tôi sẽ thực thi các nguyên tắc của HĐNQ như những hướng dẫn cho các hành động của chúng tôi, vốn cũng đồng thời tuân thủ các nghĩa vụ của Việt Nam theo luật nhân quyền quốc tế. Chúng tôi sẽ: - Tiếp tục xúc tiến và truyền đạt đến người dân Việt Nam về các quyền của họ bằng cách phân phối công khai bản Tuyên ngôn nhân quyền, tổ chức các diễn đàn công khai để thảo luận về nhân quyền ở Việt Nam và vận động cho những sự cải thiện cần thiết trong việc tôn trọng và bảo vệ nhân quyền. - Tiếp tục giám sát, báo cáo và bình luận công khai về sự cải thiện, thụt lùi hay vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, với sự tập trung vào vấn đề chính sách và thực thi chính sách ảnh hưởng đến nhân quyền do nhà chức trách Việt Nam tiến hành. Để hoàn thành những hành động có trách nhiệm này, chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam và HĐNQ xem xét lại Điều 258 của Bộ luật Hình sự năm 1999, sửa đổi năm 2009 – “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Trong tháng Năm năm 2013, hai blogger đã bị tạm giữ ngay sau khi họ phân phát bản Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền và cảnh sát cáo buộc họ “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước”. Chỉ vài tuần sau đó, hai blogger khác cũng bị tạm giữ sau khi tham gia một cuộc dã ngoại để thảo luận về các nội dung của Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền. Gần đây nhất, trong tháng Năm và tháng Sáu năm 2013, điều 258 đã được sử dụng để bắt blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy vì đã thực hiện quyền tự do biểu đạt bằng các đăng tải các bài viết ôn hoà lên blog của họ. Điều này vi phạm điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền: “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng và biểu đạt. Quyền này bao gồm sự tự do tư tưởng mà không bị cản trở, được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới”. Sẽ là một trọng trách khi phụng sự như một quốc gia thành viên của HĐNQ, và là cơ hội để thúc đẩy nhân quyền ở trong cũng như ngoài quốc gia đó. Để thành công trong việc ứng cử vào HĐNQ, chúng tôi tin rằng Việt Nam phải bãi bỏ hoặc sửa đổi điều 258 để đảm bảo rằng nhân dân Việt Nam được tự do để tự học hỏi về nhân quyền cũng như thúc đẩy nhân quyền. Chúng tôi hy vọng rằng Việt Nam sẽ xem xét việc huỷ bỏ điều 258 để chứng tỏ cam kết của mình và đóng góp cho việc xúc tiến và bảo vệ nhân quyền, và chúng tôi hy vọng các thành viên Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc sẽ thúc đẩy Việt Nam thực hiện điều đó trong thời gian vận động tranh cử. Chúng tôi yêu cầu Việt Nam thể hiện các cam kết về nhân quyền của họ như một ứng cử viên tốt trước cuộc bầu cử, để tạo điều kiện cho các thành viên Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đánh giá các cam kết nhân quyền của họ. Việc bãi bỏ điều 258 phải là một trong các cam kết đó. Như Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã nói – “Tất cả các nạn nhân của việc vi phạm nhân quyền có thể trông cậy vào Hội đồng nhân quyền như một diễn đàn và một bàn đạp cho các hành động”. Là những người vận động cho tự do biểu đạt ở Việt Nam và là nạn nhân của các vi phạm nhân quyền vì các hoạt động của mình, chúng tôi xem việc ứng cử của Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền như một cơ sở cho các cuộc thảo luận có tính xây dựng về nhân quyền ở đất nước chúng tôi. ---------- Bản tiếng Anh (English Version) STATEMENT FROM A NETWORK OF VIETNAMESE BLOGGERS VIETNAM SHOULD AMEND LAW TO DEMONSTRATE HUMAN RIGHT COUNCIL CANDIDACY COMMITMENT The United Nations Human Rights Council (HRC) is responsible for strengthening the promotion and protection of human rights around the globe and for addressing situations of human rights violations and making recommendations on them. As a candidate for the HRC for the 2014-2016 tenure, Vietnam must demonstrate its commitment to cooperating with the HRC and upholding “the highest standards in the promotion and protection of human rights”. These obligations and responsibilities do not only apply on the international arena, but also inside Vietnam. The Vietnamese government also needs to review the human rights situation in their own country and the Vietnamese people also have a right to freedom of opinion and expression, including on these matters. In order to improve the protection of human rights in Vietnam, we will take HRC's principles as guidelines for our actions, which also comply with Vietnam’s obligations under international human rights law. We will: - Continue to promote and inform the Vietnamese people about their rights by publicly distributing the Universal Declaration of Human Rights (UDHR), organizing public forums to discuss human rights in Vietnam and advocating for necessary improvements of the respect and protection of human rights. - Continue to monitor, publicly report and comment on improvement, setbacks, or violations of human rights in Vietnam, with a focus on policy and practice by the Vietnamese authorities that affect human rights. In order to fulfill these responsible actions, we call upon the Vietnamese government and the HRC to review Article 258 of the 1999 Penal Code, amended in 2009 - “crime of abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights and interests of organizations and/or citizens”. In May 2013, two bloggers were detained right after they distributed the UDHR and police accused them of abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the State. Only weeks later, two other bloggers were detained after participating an outdoor picnic to discuss the content of the UDHR. Most recently, in May and June 2013, Article 258 was used to arrest blogger Truong Duy Nhat, Pham Viet Dao, and Dinh Nhat Uy forexercising their rights of freedom of expression by peacefully publishing texts on their blogs. This article is in breach of the Article 19 of the UDHR: "Everyone has the right to freedom of opinion and expression; this right includes freedom to hold opinions without interference and to seek, receive and impart information and ideas through any media and regardless of frontiers." It would be a great responsibility to serve as a member stateof the Human Rights Council, and an opportunity to promote human rights domestically and abroad. For a successful candidacy, we believe Vietnam must repeal or make amendments to Article 258 to ensure that Vietnamese people are free to educate themselves about and promote human rights. We hope that Vietnam will consider the abrogation of Article 258 to demonstrate its commitment and contribution to promoting and protecting human rights, and we hope that the General Assembly members will push Vietnam to do so during the campaigning period. We request Vietnam to present its human rights pledges as a candidate well before the election, to enable members of the General Assembly to assess its human rights commitment. The abrogation of Article 258 should be among the pledges. As said by Ban Ki-moon, UN Secretary-General - “All victims of human rights abuses should be able to look to the Human Rights Council as a forum and a springboard for action.” As advocates for freedom of expression in Vietnam and victims of human rights violations because of our activism, we view Vietnam's candidacy for the HRC as a platform for constructive human rights discussions in our country. DANH SÁCH CÁC BLOGGER KÝ BẢN TUYÊN BỐ (List of the Vietnamese Bloggers Signing the Statement) 1. Võ Quốc Anh - Nha Trang 2. Huỳnh Ngọc Chênh - Sài Gòn 3. Phạm Lê Vương Các – Sài Gòn 4. Nguyễn Thảo Chi - Sài Gòn 5. Nguyễn Đắc Hải Di - Oslo, Norway 6. Lê Dũng - Hà Nội 7. Hoàng Văn Dũng - Sài Gòn 8. Nguyễn Văn Dũng - Hà Nội 9. Mai Xuân Dũng - Hà Nội 10. Trương Văn Dũng – Hà Nội 11. Ngô Nhật Đăng – Hà Nội 12. Nguyễn Chí Đức - Hà Nội 13. Phạm Văn Hải - Nha Trang 14. Hoàng Thu Hà - Hà Nội 15. Bùi Thị Minh Hằng - Vũng Tàu 16. Vũ Sỹ Hoàng - Sài Gòn 17. Nguyễn Thị Hợi - Nam Định 18. Lê Anh Hùng – Quảng Trị 19. Trần Văn Huỳnh - Sài Gòn 20. Nguyễn Việt Hưng – Hà Nội 21. Đặng Thị Hường - Hà Nội 22. Nguyễn Xuân Kim - Nghệ An 23. Đặng Ngọc Lan - Hà Nội 24. Bùi Tuấn Lâm - Hà Nội 25. Nguyễn Thùy Linh - Hà Nội 26. Đào Trang Loan – Hà Nội 27. Lê Thăng Long - Sài Gòn 28. Nguyễn Tiến Nam - Yên Bái 29. Phạm Thanh Nghiên - Hải Phòng 30. Vũ Quốc Ngữ - Hà Nội 31. Đào Hữu Nghĩa Nhân - Sài Gòn 32. Bùi Thị Nhung - Sài Gòn 33. Lê Hồng Phong – Hà Nội 34. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - Nha Trang 35. Trương Minh Tam - Hà Nội 36. Hồ Đức Thành – Hà Nội 37. Phạm Văn Thành - Pháp 38. Nguyễn Hồ Nhật Thành - Sài Gòn 39. Nguyễn Lân Thắng - Hà Nội 40. Châu Văn Thi - Sài Gòn 41. Khổng Hy Thiêm - Nha Trang 42. Võ Trường Thiện - Nha Trang 43. Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại - Sài Gòn 44. Nguyễn Tường Thụy - Hà Nội 45. Trịnh Kim Tiến - Sài Gòn 46. Phạm Toàn - Hà Nội 47. Lê Thu Trà - Hà Nội 48. Nghiêm Ngọc Trai - Hà Nội 49. Phạm Đoan Trang - Hà Nội 50. Nguyễn Thu Trang – Hà Nội 51. Hoàng Đức Trọng - Sài Gòn 52. Phạm Văn Trội - Hà Nội 53. Hoàng Anh Trung - Hà Nội 54. Nguyễn Anh Tuấn - Đà Nẵng 55. Trịnh Anh Tuấn - Buôn Ma Thuột 56. Vũ Quốc Tú - Sài Gòn 57. Đặng Vũ Tùng – Thụy Sĩ 58. Nguyễn Chí Tuyến - Hà Nội 59. Nguyễn Hoàng Vi - Sài Gòn 60. Nguyễn Văn Viên - Hà Nội 61. Bùi Quang Viễn –Sài Gòn 62. Lê Công Vinh – Vũng Tàu 63. J.B Nguyễn Hữu Vinh – Hà Nội 64. Đặng Tuấn Vũ - Hà Nội 65. Huỳnh Thục Vy - Quảng Nam DANH SÁCH CÁC TỔ CHỨC QUỐC TẾ NHẬN TUYÊN BỐ CỦA MẠNG LƯỚI BLOGGER VIỆT NAM (List of International Organizations Receiving the Statement) 1. Office of the United Nations High Commissioner for Human RightsInfoDesk@ohchr.org 2. Asian Forum for Human Rights and Development (FORUM-ASIA)yap@forum-asia.org 3. Southeast Asian Press Alliance (SEAPA)seapa@seapa.org 4. Human Right Watchhrwpress@hrw.org 5. Freedom House info@freedomhouse.org 6. Committee to Protect Journalists (CPJ)info@cpj.org 7. International Freedom of Expression Exchange network (IFEX) campaigns@ifex.orgmedia@ifex.org 8. International Federation for Human Rights (FIDH)amanet@fidh.org 9. Civil Rights Defendersinfo@civilrightsdefenders.org 10. Amnesty Internationalpress@amnesty.org 11. Asian Forum for Human Rights and Development (FORUM-ASIA)info@forum-asia.org 12. Human Right Law Networkcontact@hrln.org 13. Southeast Asian Human Rights Studies Network (SEAHRN)http://www.seahrn.org 14. Southeast Asia Press Alliance(SEAPA)http://www.seapabkk.org 15. Swedish International Development Cooporation Agency (SIDA)sida@sida.se 16. Open Society Foundation (OSF)http://www.opensocietyfoundations.org 17. Front Line Defendersinfo@frontlinedefenders.org
......

Lý tưởng Cộng Sản thế kỷ 21

Có nhiều định nghĩa về hai chữ “lý tưởng“. Lý tưởng là ngọn đèn chỉ đường; là ước mơ, hoài bão và luôn muốn biến ước mơ, hoài bão đó thành sự thật; là những tư tưởng cao cả, tốt đẹp nhất, định hướng cho cuộc sống của con người; là nguồn động lực, chất xúc tác giúp ta đạt được những gì mong muốn dù gặp khó khăn nguy hiểm; là mục đích tốt đẹp nhất mà người ta phấn đấu, đôi khi phải hy sinh hạnh phúc của chính mình để đạt tới…   Khi Quốc Tế Cộng Sản được hình thành vào khoảng đầu thế kỷ 20, thế giới lúc đó nghe nhiều đến lý tưởng cộng sản. Theo Lênin, trong giai đoạn đấu tranh giành chính quyền, đảng viên có lý tưởng cộng sản là những người trung thành vô giới hạn đối với Chủ nghĩa Cộng sản theo định nghĩa của Các Mác và Lênin (gọi tắt là Chủ nghĩa Mác-Lê), trung thành với sự nghiệp của giai cấp vô sản, suốt đời phấn đấu hy sinh cho sự nghiệp của giai cấp vô sản, phục vụ hết lòng giai cấp vô sản và nhân dân lao động. Và khi đảng Cộng sản đã giành được chính quyền, thì đảng viên phải trung thành với "lý tưởng của Đảng", tức là bằng mọi giá phải xây dựng thành công chủ nghĩa cộng sản tại từng nơi, rồi tiến lên thế giới đại đồng, không còn biên giới quốc gia, không ai thống trị ai, xã hội thực sự bình đẳng, không còn cảnh người bóc lột người, và con người làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu…. Ông Hồ Chí Minh là một trong những người gốc Việt Nam đầu tiên được đúc theo khuôn mẫu lý tưởng Cộng sản nói trên. Sau đó ông huấn luyện lại cho thế hệ đảng viên kế tiếp và từng bước biến thành cái gọi là "đạo đức cách mạng". Trong bài giảng có tên "Đạo Đức Cách Mạng“ vào năm 1958, ông Hồ lập lại đầy đủ những ý niệm của Lênin nêu trên cùng với các luận cứ phê phán "cá nhân chủ nghĩa" và xem đó là kẻ thù của sự nghiệp tiến lên chủ nghĩa Cộng sản [1]. Sau đó, trong bài “Tổng Kết 13 năm Hoạt Động của Đảng CSVN“, năm 1960 [2], ông Hồ cũng lập lại và nhấn mạnh thêm những điều này. Và còn nhiều tài liệu khác nữa. Tóm tắt là định nghĩa nguyên thủy về lý tưởng Cộng sản tại Liên Xô được truyền đến Việt Nam không đổi. Chỉ đến khi hai nước cộng sản đàn anh lớn nhất, Liên Xô và Trung quốc, trở mặt chống nhau để tranh giành vị trí cầm đầu phong trào Quốc Tế Cộng Sản, thì niềm hy vọng và mục tiêu "cao cả" xây dựng thế giới đại đồng theo chủ nghĩa Cộng sản tan thành mây khói. Và cái gọi là "lý tưởng cộng sản" bắt đầu được các phe trong thế giới Cộng Sản định nghĩa lại để phục vụ cho lợi ích của phe mình. Có những lãnh tụ như Thống chế Josip Tito của Yougoslavia chỉ dùng chủ nghĩa Cộng sản để củng cố ghế cai trị của mình và hành xử khá độc lập, chứ không thiết tha gì đến thế giới Cộng sản hay các ông anh lớn nữa. Vô số những người Cộng sản trên khắp thế giới kinh ngạc và bắt đầu hồ nghi các kinh điển Cộng sản khi nhìn các cuộc giao tranh biên giới giữa Liên Xô và Trung Quốc kéo dài hàng chục năm trời, với những cuộc chạm súng đẫm máu ở vùng Hắc Long Giang. Tại Việt Nam, đã có khá nhiều đảng viên Cộng sản lão thành thú thật rất ít người Việt tham gia đảng Cộng sản vì hiểu chủ nghĩa Cộng sản là gì hay vì thấy lý tưởng Cộng sản cao đẹp. Trong thời kháng chiến chống Pháp, rất đông người gia nhập đảng CSVN vì lý tưởng muốn giải phóng đất nước. Vào thời đó, nhiều người cho rằng đường lối của đảng CSVN có xác suất thành công cao nhất. Tinh thần này kéo dài qua cuộc chiến chống Mỹ. Nhiều đảng viên đi theo tiếng gọi của lãnh đạo vì lý tưởng "giải phóng đồng bào ruột thịt đang bị đàn áp dưới gót giày của đế quốc Mỹ". Chỉ khi vào đến nơi và nhìn tận mắt xã hội miền Nam năm 1975 họ mới vỡ lẽ và biết mình bị lừa. Có lẽ tiếng nói mạnh nhất diễn tả tâm trạng này là của nhà văn Dương Thu Hương. Những năm tháng cai trị ngặt nghèo và liên tục đập bỏ mọi thành tựu đang có tại Miền Nam để xây dựng CNXH càng làm giật mình những đảng viên Cộng sản chưa một lần ra Bắc. Đơn giản vì xã hội Miền Nam trước 1975 còn tự do, còn có nhà nước pháp quyền, và còn tôn trọng con người hơn nhiều. Lý tưởng Cộng sản rớt xuống một tầng thấp mới. Nhiều đảng viên nhận ra lãnh đạo đảng nhất quyết "giải phóng" Miền Nam chẳng phải vì người Việt, mà chỉ để biến cả nước thành một phần của Khối Cộng Sản, rồi lại hãnh diện tình nguyện làm ngọn cờ đầu của Quốc Tế Cộng Sản đi "giải phóng" tiếp các nước Đông Dương và Đông Nam Á. Tất cả được trả bằng máu người Việt Nam. Lý tưởng đưa toàn vùng vào vòng tay Cộng sản đó - được ghi rõ trong bài bản học tập của đảng viên các cấp - chỉ khựng lại vào khoảng giữa thập niên 1980, khi ngân khố Liên Xô cạn kiệt. Đến năm 1989 khối Cộng Sản Đông Âu sụp đổ, rồi Liên Xô cũng sụp đổ luôn. Gần cả tỉ con người vứt bỏ chủ nghĩa Mac-Lê và bắt đầu xây dựng thể chế dân chủ tự do. Giữa cơn hoang mang, bơ vơ lạc lõng, và loay hoay tìm phương hướng mới của giới lãnh đạo đảng CSVN, ông Trần Xuân Bách, Ủy viên Bộ chính trị, đề nghị một lý tưởng mới - lý tưởng trở về với dân tộc, bỏ con đường mòn bám chân các anh lớn Cộng sản. Ông đề nghị cải cách chính trị, chấp nhận đa nguyên, dân chủ hóa xã hội hầu đáp ứng khát vọng của dân tộc và để đất nước đi theo xu thế chung của thời đại. Nhưng thay vì can đảm hướng theo lý tưởng đặt dân tộc trên hết của ông Trần Xuân Bách, giới lãnh đạo đảng lúc đó lập tức cho đó là âm mưu chính trị của những "thế lực phản động quốc tế" nhằm xóa sổ đảng CSVN như đã xóa đảng Cộng sản Liên Xô. Họ tước ngay mọi chức vụ và thẳng tay trừng phạt ông Trần Xuân Bách. Cùng lúc, để cứu đảng, Bộ chính trị làm 2 việc: Khoác lên mình lá cờ dân tộc và đi tìm chỗ dựa mới. Để khoác áo dân tộc và thay thế các ông thần Cộng sản rước về từ Liên Xô, họ bắt đầu thôi coi các anh hùng dân tộc chỉ là sản phẩm của chế độ phong kiến; và khởi động việc phát minh món "hàng nội hóa" mới có tên là "tư tưởng Hồ Chí Minh" bất kể khi còn sống ông Hồ đã xác nhận công khai nhiều lần ông không có tư tưởng nào khác ngoài các tư tưởng của Mác-Lênin-Stalin-Mao. Và để tìm chỗ dựa mới thay thế cho khoảng trống Liên Xô, ngày 3/9/1990 Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Đỗ Mười, và Cố vấn Phạm Văn Đồng lặn lội qua Thành Đô, Trung Quốc xin nối lại mối bang giao đã bị cắt đứt kể từ năm 1979 và xin Bắc Kinh bảo trợ. Họ dư biết Bắc Kinh chẳng cho không điều gì, đặc biệt sau 10 năm đánh nhau đầy cay đắng. Họ cũng biết tâm địa của Bắc Kinh đối với chủ quyền Việt Nam vì chính họ đã in sách liệt kê đầy đủ các chứng cớ và thủ thuật quỉ quyệt của Bắc Kinh, đặc biệt là cuốn SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM -TRUNG QUỐC TRONG 30 NĂM QUA do Nhà xuất bản Sự Thật phát hành vào tháng 10/1979. Rõ ràng kể từ thời điểm này lý tưởng Cộng sản là giữ đảng bằng mọi giá, dù giá đó là chủ quyền quốc gia. Lý tưởng bỏ nước giữ đảng được tiến hành từng bước liên tục từ đó đến nay, từ các hiệp ước dâng nhượng đất trên bộ mà các bản đồ đến nay lãnh đạo đảng vẫn không dám tiết lộ, đến hiệp ước dâng nhượng lãnh hải trong vịnh Bắc Bộ, đến mấy chục khu rừng đầu nguồn, rừng biên giới, đến "mái nhà Đông Dương", v.v... kéo dài đến 10 thỏa ước mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa ký kết vào tháng 6/2013. Giới lãnh đạo đảng có vẻ tin tưởng và chấp nhận giải pháp để cho Bắc Kinh chiếm từ từ chủ quyền Việt Nam như đang thấy, vì như vậy đảng vẫn cai trị được vài chục năm nữa mới mất hết. Với lý tưởng mua thời gian đó, các đảng viên cao cấp bắt đầu đua nhau làm giàu. Trước hết, họ bán tất cả những gì có thể bán được, từ khoáng sản đến cô dâu. Kế đến họ giành trọn mọi cửa ngỏ buôn bán với nước ngoài cho gia đình và phe cánh, từ xuất nhập cảng trong mọi ngành nghề đến toàn bộ hệ thống ngân hàng. Và sau hết, họ cướp luôn tài sản của nông dân, và tiếp tay các công ty nước ngoài trấn áp công nhân. Tóm lại, đảng của giai cấp công nông đã biến mất mà chỉ còn tập đoàn tư bản đỏ ngồi ghế cai trị. Và lý tưởng của đảng viên ngày nay là được ngồi vào những chiếc ghế đó. Hiển nhiên, những chiếc ghế càng béo bở càng có nhiều đảng viên thèm thuồng. Thực tế này không chỉ dẫn đến những đấu đá chí mạng để giành ghế mà còn tạo hiện tượng kiếm ăn cực kỳ gấp rút và bất chấp mọi tác hại trong thời gian đang giữ ghế. Vì khối tiền thu được sẽ giúp làm 3 việc: Dùng để mua vây cánh bảo vệ ghế hiện tại; dùng để tranh những ghế béo bở lớn hơn; và dùng để mua bảo hiểm cho ngày hạ cánh an toàn. Tiền đã trở thành sức mạnh vô địch, mạnh hơn cả quyền lực Bộ chính trị. Đối với nhiều đảng viên, sau kết quả Hội nghị Trung Ương 6 và 7, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được xem là tấm gương thành công về cách làm ra cũng như sử dụng đồng tiền hiệu quả. Vì vậy, lý tưởng Cộng sản ngày nay còn bao gồm quyết tâm cào thật nhanh và giữ cho được khối của cải riêng. Theo các thống kê quốc tế, hàng ngàn đảng viên Cộng sản nay đã lên hạng có tài sản riêng ở mức vài trăm triệu đến vài tỷ mỹ kim. Nên nếu phải mô tả thật ngắn gọn, người ta có thể tóm tắt lý tưởng Cộng sản tại Việt Nam vào đầu thế kỷ 21: • Thà mất nước chứ không mất đảng. • Thà mất đảng chứ không mất ghế. • Thà mất ghế chứ không mất của. ooOoo Nhưng đó là sai lầm khủng khiếp ngay từ điểm khởi đầu vì MẤT NƯỚC LÀ MẤT TẤT CẢ — từ "đảng" đến "ghế" đến "của", và vận tốc xâm lược sẽ tăng vọt theo từng bước lũy thừa. Bài học này đã lập lại quá nhiều lần trong lịch sử Việt Nam và tại nhiều nơi trên thế giới. - - - [1] Hồ Chí Minh Tuyển Tập ấn bản Anh Ngữ, nhà xuất bản Thế Giới, Hà Nội phát hành năm 1994, trang 195-208; (Ho Chi Minh Selected Writings 1920-1968, Thế Giới Publishers, Hanoi 1994). [2] Sách đã đẫn, trang 230-247.
......

Hoạt động dân chủ để nổi tiếng?

Đây là chủ đề vừa được bàn luận sôi nổi với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau trên Facebook. Câu phát biểu (nói theo ngôn ngữ thời @ là một status) gây tranh cãi này khá ngắn gọn, gồm 2 dòng, 41 chữ. Xin dẫn nguyên văn, kể cả chấm, phẩy như sau: “Mình nhìn thấy một số người tìm kiếm sự nổi tiếng bằng cách hoạt động dân chủ và mình nhìn thấy một số người giải tỏa sự bất đắc chí cũng bằng hoạt động dân chủ. Có đúng vậy không ta?” Chủ nhân của status giãi bày, không nhằm vào những người hoạt động dân chủ chân chính mà muốn nhắm tới một số nào đó đang tìm kiếm sự nổi tiếng qua hoạt động dân chủ. Vấn đề là số đó là (những) ai và có hay không? Bài viết nhỏ này không phải để khép lại sự bàn luận mà ngược lại, muốn mở cho nó một không gian khác bên ngoài ‘khuôn viên’ của Facebook . Nổi tiếng – nhu cầu của không ít người   Trước hết, cần phải nói ngay rằng, nổi tiếng là một nhu cầu của không ít người và nó đã tồn tại từ lâu ở các nước phát triển trước khi được du nhập vào Việt Nam như một thứ bệnh dễ lây lan. Thông thường, người ta trở nên nổi tiếng một cách không chủ ý nhờ những hoạt động, những thành tựu, năng khiếu hay những cống hiến trong một thời gian dài. Bản thân họ bắt đầu công việc hay sự nghiệp không phải nhằm nổi danh. Nhưng danh tiếng, theo năm tháng, tự hình thành. Đó là những người, dù muốn hay không, vẫn trở thành nổi tiếng. Bên cạnh đó, cũng không thiếu những người tìm đủ mọi cách để nổi tiếng. Tra cứu từ khóa “làm thế nào để nổi tiếng” trên Google sẽ rất bất ngờ, 82 triệu kết quả trong vòng chưa đầy 2 giây, với không biết cơ man nào là tin tức. Kết quả trên cho thấy, nổi tiếng là một vấn đề không có gì mới mẻ và lâu nay đã thu hút sự quan tâm của nhiều người. Hóa ra, người ta đã dậy nhiều cách để nổi tiếng. Ví như: tham gia một chương trình truyền hình, cứu một người bị tan nạn giao thông hay tai nạn gì khác, tìm cách lập kỉ lục Guiness, làm từ thiện, làm những điều kỳ cục với bản thân (cởi truồng ở sân bóng đá, show diễn thời trang như đôi khi vẫn thấy ở nước ngoài), săm trổ kỳ dị khắp người, phát minh ra một thứ gì đó, dọa giết một ai đó, dọa đặt bom, chuyển giới, tạo xì-căng-đan, tự tử theo kiểu ‘chết đẹp‘, thậm chí dìm hàng nhau để nổi tiếng! Bên cạnh những tiêu chí chung chung như vậy, có những hướng dẫn cụ thể cho từng lĩnh vực, từng ngành nghề. Như, làm thế nào để nổi tiếng trên Facebook, trên Youtube; hay nếu là ca sĩ thì phải chọn nghệ danh thế nào, tạo phong cách ra sao, chọn bầu là ai v.v và v.v... Phương thức phổ biến và phong phú nhất hiện nay mà giới trẻ thường làm là tạo scandal (xì-căng-đan) để nổi tiếng. Dùng cách này có cả những người đã ít nhiều tăm tiếng, lẫn những người chưa từng được biết đến. Đặc biệt, giới showbiz đã sử dụng chiêu này trong nhiều tình huống khác nhau. Chỉ cần một pha lộ hàng, lộ clip sex, một bộ ngực đầy đặn (không cần biết là thực hay bơm) phô lộ liễu trước ống kính, hay có bồ mới, bỏ bồ cũ, ghen với người cũ, khoe thành tích làm tình, hôn môi đồng giới.v.v. là lập tức được dư luận chú ý. Hình ảnh được lên trang nhất, nơi mà báo chí lá cải đang thống trị, băng đĩa bán chạy và có thể thêm hàng ngàn người hâm mộ. Ví dụ gần đây nhất là “bà Tưng”. Mỗi video clip uốn éo của “bà” kèm vài lời giảng giải nhảm nhí liên quan tới tình dục có hàng trăm ngàn lượt truy cập. Facebook của “bà” trong vài ngày đã đầy ắp với cả chục ngàn “like”. Như vậy, để nổi tiếng theo cách tìm kiếm trên, có lẽ không quá khó. Chỉ cần 1 chút can đảm để ra tay cứu độ trong 1 vụ tai nạn giao thông, hay chút hớ hênh của một nhan sắc. Và, trong vô vàn cách thức mà người ta bày vẽ cho nhau – qua tra cứu trên mạng – tuyệt nhiên không có cách nào nói tới hoạt động dân chủ hay cổ vũ cho dân chủ để nổi tiếng. Vậy ít nhất, cho tới nay, dân chủ chưa phải là một lựa chọn để nổi tiếng. Nếu có, hẳn các ‘chú’ dư luận viên đã phải vạch vòi ra rồi, và nó phải hiện hữu qua sự tra cứu, ít ra là với dăm ba kết quả. Nghề của chàng, “không” còn nói được thành “có”, huống chi đã có chút ít lại không thổi phồng lên được, không chỉ mặt vạch tên ra được. Thử giải bài toán Vậy tại sao không tìm được một bài viết, một đoạn tin – dù của dư luận viên- với cụm từ “hoạt động dân chủ để nổi tiếng“. Để tìm hiểu vấn đề này, xin thử nhìn vào thực trạng một số nhà bất đồng chính kiến hiện nay tại Việt Nam để tính xem họ “lời” hay “lỗ” qua những hoạt động của mình. Phạm Hồng Sơn: Ông tốt nghiệp đại học y khoa Hà Nội từ đầu những năm 90s. Nếu không vướng vòng lao lý với 5 năm tù và 3 năm quản chế, có thể giờ này ông đang là bác sĩ tại một bệnh viện nào đó ở Hà Nội. Thu nhập của 1 bác sĩ loàng xoàng cũng đôi chục triệu, giỏi về mổ xẻ có thể tới cả 100 triệu/ tháng. Nhưng sau khi ra tù, Phạm Hồng Sơn ngồi nhà (không có gà mà đuổi). Nguyễn Văn Đài, Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ, Lê Trần Luật… đều có thể yên vị với một văn phòng luật và cuộc sống gia đình no đủ. Nhưng họ đã vào tù ra khám và bị xã hội đẩy ra rìa vì những đòi hỏi dân chủ của mình. Trần Huỳnh Duy Thức, một doanh nhân sáng giá trong ngành Viễn thông – ngành hốt bạc trong những năm qua – đang bóc lịch 16 năm tù. Điểm qua vài cô gái. Phương Uyên, Minh Hạnh – 2 người đáng ra đang cắp sách tới giảng đường hoặc khoác tay người yêu dạo phố – giờ chịu cảnh héo mòn trong nhà tù. Huỳnh Thục Vy, một cô gái xinh xắn, gương mặt khả ái, cổ cao, da trắng ngần, số đo lý tưởng 1m68, nặng 51kg có thể tìm kiếm công danh sự nghiệp bằng con đường hoa khôi hay người mẫu để rồi tay trong tay với một đại gia. Bây giờ Vy luôn sống trong sự o ép, công việc cũng khó lòng xin nổi, du học chưa chắc đã được dù Anh ngữ của cô có khá đến mấy đi nữa. Phạm Thanh Nghiên được gì sau mấy năm tù ngoài cái vọng gác lúc nào cũng lù lù ngoài cổng? Và còn rất nhiều các ví dụ khác nữa. Nó đủ khiến cho những người có một trí óc bình thường, nếu muốn tìm kiếm sự nổi tiếng, phải lựa chọn một phương thức khác, ngon ăn hơn, để nếu không thành công cũng không thiệt hại tới bản thân và gia đình. Còn những kẻ cơ hội? Ở phần tranh luận, nhiều bạn nhắc tới những nhà dân chủ giả hiệu, cơ hội hay ‘chim mồi’ của chính quyền. Nói cho ngay, trong cuộc sống hay bất kỳ cuộc cách mạng nào cũng đều có những kẻ cơ hội – những người dường như luôn xuất hiện vào lúc sắp ‘phá cỗ’. Cuộc vận động dân chủ cũng không phải là một ngoại lệ. Một lúc nào đó, khi những nhà độc tài cộng sản ôm của cải rời khỏi con tầu sắp đắm, thì rất có thể, những nhà dân chủ sẽ mọc ra nhiều như nấm sau cơn mưa. Nhưng lúc này, có lẽ còn quá sớm để những kẻ cơ hội xuất hiện, khi mà mới đây, chỉ trong vòng 1 tháng, nhà nước Việt Nam đã bắt giam 3 người; và theo thống kê của tổ chức Phóng viên không Biên giới, có ít nhất 35 người đang bị giam cầm với những bản án năm sau thường cao hơn những năm trước. Sự góp mặt (nếu có) của những nhà dân chủ cuội trong phong trào dân chủ hiện nay hay vào màn chót của cuộc cách mạng Dân chủ sau này cũng không có gì đáng lo ngại như một số người đặt ra. Lịch sử cho thấy, khi chế độ Apartheid sụp đổ, thì người lên nắm quyền là Nelson Madela, người đã trải qua 27 năm trong lao tù. Ở Ba Lan là ông thợ điện cả chục năm tranh đấu trong Công Đoàn Đoàn Kết (Solidarność) – Lech Walesa. Ở Séc là Václav Havel, cựu tù nhân chính trị, người đã khởi xướng hiến chương 77. Và ở Miến Điện, nếu sức khỏe và tuổi tác còn cho phép, Aung San Suu Kyi rất có thể trở thành Tổng thống của nền dân chủ đa đảng. Ngày nay, với sự có mặt của Internet, mọi thông tin, hình ảnh, sự kiện, lời nói, câu chữ đều được phơi bày một cách tức thời và minh bạch. Bây giờ không phải là thời mà người này vác đạn để người kia đi báo cáo thành tích, hay tranh cãi cả thập niên về người cắm cờ trên Dinh Độc Lập nữa. Thiết nghĩ, nếu bạn tranh đấu với một cái tâm trong sáng thì chẳng có gì phải ngần ngại, dù có bị ngờ vực đi nữa, thời gian sẽ là câu trả lời. Mặt khác, nếu không có một bằng chứng rõ ràng, thì cũng không nên phát biểu vu vơ mà vô tình có thể xúc phạm tới những người đang dấn thân. Phần tiếp: Tranh đấu từ bức xúc cá nhân, tại sao không? Nguồn: danchimviet.info/
......

Kêu gọi gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama

Thông Cáo Báo Chí Triệu Con Tim – Một Tiếng nói kêu gọi gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama Kính gởi quý Hội Đoàn, Chính Đảng, Cơ Quan Truyền Thông và đồng hương khắp nơi, Ngày 25/7 sắp tới đây, Chủ tịch nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang sẽ đến Hoa Kỳ hội kiến Tổng thống Barack Obama về quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Đây là lúc chúng ta cần tận dụng vai trò của mình để vận động Tổng thống Obama. Trên nền tảng truyền thống yêu chuộng tự do, dân chủ của đất nước Hoa Kỳ, Tổng thống Obama cần phản đối những vụ vi phạm nhân quyền ngày càng nghiêm trọng tại Việt Nam; và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do cho Luật sư Lê Quốc Quân, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Nhạc sĩ Việt Khang, Blogger Điếu Cày, Paulus Lê Sơn, Sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và tất cả các tù nhân lương tâm khác. Kính mời quí vị bấm vào đường dẫn www.democracyforvietnam.net để gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama và kêu gọi ông hãy cùng đứng với đại khối dân tộc Việt Nam. Một quan hệ Mỹ-Việt bền vững phải đặt nền tảng trên sự hiện hữu của công bằng xã hội, nhân quyền, và phát triển kinh tế quân bình tại Việt Nam.   Hiện nay, các dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ đang soạn thảo một bức thư chung để gởi đến Tổng Thống Obama trước thời điểm hội kiến. Các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng đang xúc tiến việc gởi thư thúc đẩy Tổng thống Hoa Kỳ về vấn nạn nhân quyền Việt Nam. Vì vậy, chúng ta càng không thể ngồi yên. Xin tất cả chúng ta, mỗi người góp một bức thư, một tiếng nói vào lời khẳng định chung cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM. Trân trọng, Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói 15 tháng bảy năm 2013  
......

Chiến tranh tin học, mục tiêu mới của giới quân đội

Chương trình nghe trộm thông tin cá nhân Prism của Mỹ chỉ là « phần nổi của tảng băng ». Những tiết lộ về hệ thống gián điệp « tai mắt » tinh vi của Mỹ, Anh hay Pháp cho thấy các nước lớn đều đã có một sự chuẩn bị cho các cuộc « xung đột trên mạng » và đều đã tự trang bị những « vũ khí ảo » rất lợi hại. Trao đổi giữa sĩ quan Mỹ và Hàn Quốc trong cuộc tập trận Ulchi Freedom Guardian 2008 (www.usfk.mil/usfk) Trong bài báo mang tựa đề « Chiến tranh Cyber, trọng tâm mới của quân đội » tờ Le Monde ấn bản trên mạng ngày 13/07/2013 trích lại báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ, theo đó, những vụ tấn công tin học có liên quan đến một Nhà nước hay một bộ phận then chốt nào đó của một quốc gia không hơn không kém là một « chiến dịch quân sự ». Chiến dịch đó được mở ra để « cản đường quân thù sử dụng không gian cyber và vũ khí trong một cuộc xung đột, và bao gồm cả những khái niệm như là tấn công, phòng thủ và hành động trên mạng - cyberattaques, cyberdéfensse và actions cyber ».   Theo phân tích của một sĩ quan trong quân đội Pháp, Michel Baud, khái niệm « chiến tranh cyber » hiện còn rất mù mờ. Cụm từ đó có thể được dùng để chỉ một cuộc « xung đột đối xứng » chẳng hạn như giữa hai quốc gia, nhưng đấy cũng có thể là một cuộc chiến « bất đối xứng » như là trường hợp xảy ra giữa một quốc gia với một tác nhân không phải là một nhà nước. Nhưng điều quan trọng hơn cả theo lời một chuyên gia về chiến lược quốc phòng của Phần Lan, Jarno Limnéll, trong các cuộc xung đột sắp tới đây, các « vũ khí ảo » ngày sẽ càng chiếm một vai trò quan trọng. Thay vì dội bom vào một địa điểm nào đó trên chiến trường thì người ta cũng có thể mở một chiến dịch « oanh tạc cyber » để vô hiệu hóa đối phương.   Chuyên gia Limnéll nêu lên một khác biệt hết sức quan trọng giữa các loại vũ khí truyền thống và « vũ khí cyber » : vũ khí ảo thường là những phần mềm có sức công phá rất lớn nhưng nạn nhân phải mất thời gian mới phát hiện mình đang trở thành mục tiêu tấn công. Nói cách khác vũ khí ảo không khi nào được phát hiện tức thì. Limnéll nêu lên chương trình Stuxnet. Đó là một phần mềm nguy hiểm được Mỹ và Israel phát triển để phá hoại các cơ sở hạt nhân của Iran. Chương trình hạt nhân của Téhéran, qua đó bị đình trệ trong nhiều năm trời. Stuxnet đã hoạt động trong nhiều tháng liên tiếp.   Một chương trình phần mềm khác nhắm vào Iran là Flame cũng do hai nước đồng minh nói trên phát động. Nhưng khác với Stuxnet, Flame được sử dụng để « âm thầm thu thập thông tin ». Theo tiết lộ của chuyên gia Jarno Limnéll, virut lợi hại đó nhắm vào Iran chỉ bị phát hiện sau một loạt các vụ tấn công tin học nhắm vào một số cơ sở dầu khí của các nước ở vùng Vịnh, và mọi người nghi là có bàn tay của Téhéran trong đó. Chỉ khi đó các chuyên gia mới khám phá ra « mìn cyber » Flame. Flame có một chức năng đặc biệt là đột nhập vào các máy tính cá nhân mà không hề bị phát hiện và một khi hoàn thành nhiệm vụ thì chương trình Flame được tự hủy. Chính vì vậy mà giới điều tra cho rằng, loại virut này đã hoạt động trong vòng 2 năm mà không một ai hay biết.   Có điều chắc chắn là thế giới đang lao vào một cuộc chạy đua « vũ trang cyber » và khái niệm « tấn công cyber » đã buộc các nhà chiến lược phải xét lại về hai khái niệm quan trọng khác là « chiến tranh » và « hòa bình ». Trong mọi chiến tranh « mạng », thì chỉ cần một « ông phù thủy tin học » cũng đủ để quyết định là bàn thắng nghiêng về phe nào. Không ai biết một « chú lính cyber » có sức công phá lợi hại tới mức độ nào.   Vẫn theo ông Limnéll, cũng vì không một quốc gia nào biết được những địch thủ tiềm tàng của mình và đó là nguyên nhân đẩy các nước có phương tiện lao vào một cuộc chạy đua « vũ trang ảo ». Quân đội Mỹ đang chuẩn bị tăng « quân số cyber » lên gấp năm lần so với hiện tại. Về phía Trung Quốc thì giới trong ngành tiết lộ đội ngũ « lính cyber » trên đất nước Mao Trạch Đông vào khoảng 20 000 người. Nhưng bên cạnh đó thì còn phải kể tới những « cơ quan tình báo, trung tâm nghiên cứu về tin học và của các đại học Trung Quốc ». Số này thì không biết là lên tới bao nhiêu !   Theo thẩm định của một chuyên gia Pháp, Michel Baud được tờ Le Monde trích dẫn, phát triển các vũ khí tin học ít tốn kém hơn nhiều so với các loại vũ khí truyền thống. Nhưng cái khó ở đây là làm thế nào để xác định ai là kẻ thù. Không phải tình cờ mà Lầu Năm Góc đang dành nhiều ưu tiên cho chương trình mang tên Darpa. Mục tiêu duy nhất của chương trình phòng thủ đó là « xác định nguồn gốc của các vụ tấn công ». Công việc nhận diện kẻ thù đó có những « mảng mờ ám » và bất hợp pháp. Chuyên gia người Phần Lan, Limnéll không ngần ngại cho là Mỹ tự dành cho mình cái quyền để « tấn công phòng ngừa ». Để nắm lấy phần thắng trong một cuộc chiến cyber thì bắt buộc phải « chặn đứng được tất cả các vụ tấn công ».   Còn về chiến lược phòng thủ, đương nhiên tất cả mọi cơ quan nhạy cảm đều phải nâng cao mức độ bảo đảm an toàn. Tháng 10/2012 Cơ quan đặc trách về vấn đề an toàn tin học, ANSSI của Pháp đã phát hành một cuốn cẩm nang hướng dẫn các doanh nghiệp bảo vệ tốt hơn những thông tin mật.   Trong lĩnh vực an ninh mạng, châu Âu đang bị chậm mất vài nước cờ so với Mỹ, Trung Quốc hay Nga. Riêng nước Pháp được coi là khá nhanh nhẹn trong « trò chơi này ». Đặc biệt là từ hai năm nay, Paris đã tăng cường các phương tiện tài chính và nhân sự cho các trung tâm nghiên cứu về vấn đề « cyber ». Nguồn: http://www.viet.rfi.fr/
......

Từ thoái đảng đến bỏ đảng

Trên thực tế, đã có nhiều nguyên nhân khiến một bộ phận không nhỏ các đảng viên của đảng CSVN đã từ bỏ đảng dưới hình thức âm thầm hoặc công khai. Sự thật của vấn đề này ở Việt nam đang diễn ra thế nào thế nào? Không còn vì dân, vì nước? Ở Việt nam, việc đảng viên đảng CSVN bỏ sinh hoạt đảng và dẫn tới bỏ đảng đang là một hiện tượng xã hội có xu hướng phổ biến đáng quan tâm. Những người từ bỏ đảng CSVN đều có một tâm tư chung, đó là kể từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ đảng Cộng sản, đến khi tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến nhận thức. Cùng với thời gian, tư tưởng của rất nhiều đảng viên Cộng sản cũng dần thay đổi, từ nhận thức bằng cảm tính sang nhận thức bằng lí trí. Nhưng một phần lớn là họ chịu tác động của quá trình chuyển biến của đảng CSVN. Đó là đảng CSVN từ chủ trương vì dân, vì nước trước kia sang chủ trương bằng mọi giá chỉ vì duy trì sự tồn tại của đảng hiện nay. Ông Nguyễn Hồng Bích từng là một cựu chiến binh, đảng viên đảng CSVN nhưng đã bỏ đảng một cách âm thầm năm 1992 cho biết: “Tôi là Nguyễn Hồng Bích, đi bộ đội ngày 4 tháng 3 năm1983, thuộc trung đoàn 612 Bộ Tư lệnh Thông tin – Liên lạc. Tôi tham gia vào đảng năm 1986 , trải qua một thời gian thì tôi biết rằng thực sự tôi không thích. Đến lúc tôi chuyển ngành, năm 1992 thì tôi rút. Tức là tôi là đảng viên đảng Cộng sản, nhưng khi tôi chuyển ngành về thì chế độ đảng tôi không lấy. Tôi về bằng các hồ sơ khác, nhưng đảng thì tôi không sinh hoạt.” Lý do bỏ đảng thì có nhiều, có thể khác nhau nhưng tựu chung là không ngoài vấn đề về tư tưởng của mỗi đảng viên. Phần lớn đảng viên bây giờ đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản và chán ngán hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Trước thực tế hiện nay, việc vào đảng bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, do vậy các đảng viên không có điều kiện để làm quan thì sinh ra chán đảng và bỏ đảng một cách âm thầm. Cũng có một số người dũng cảm thì họ dám viết đơn ra khỏi đảng công khai và nói rõ với lý do tư tưởng. Ông Nguyễn Chí Đức một kỹ sư, đảng viên đảng CSVN từng công tác ở Bưu điện Hà nội, đã tự nguyện viết đơn xin ra đảng cho chúng tôi biết: “Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa. Cũng có một số người dám viết đơn ra khỏi đảng vì lý do tư tưởng, nhưng để công khai lên mạng thì thực tế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời Cương Lĩnh của Đảng do chính họ viết ra. Đảng viên vào đảng Cộng sản bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, có mác đảng viên để yên ổn làm ăn.” Nhiều đảng viên trước đây nhận thức rằng "đảng CSVN là đảng của giai cấp công nhân, nhân dân lao động" và họ đã từng nhiệt thành phấn đấu hết mình vì những khẩu hiệu đó. Nhưng quá trình tham gia sinh hoạt đảng và những thực tế của cuộc sống, đã làm cho họ thất vọng. Trong nội bộ đảng, tuy đảng viên số lượng đông, nhưng đảng viên trung thực và dám bảo vệ lẽ phải còn quá ít, phần lớn an phận, không dám đấu tranh. Người dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải, thì bị cô lập, bị quy chụp, trả thù. Về vấn đề này, một đảng viên, cựu chiến binh ở Văn Giang, Hưng yên đã không dấu được bức xúc khi cho biết “Tôi từng tham gia 3 chiến dịch lớn, Mậu thân 68, năm 72, chiến dịch Buôn Mê thuột và tôi bị thương. Không dám nói xấu đảng, nhưng cảm thấy cái sinh hoạt (đảng) không đấu tranh mạnh dạn, bất công, cứ dung túng cho nhau, chán. Nói thật, tôi chỉ hỏi trong sạch đâu mà trong sạch? Trong sạch thì lấy đâu ai bỏ (đảng), kể cả lão thành cách mạng họ cũng bỏ. Nếu tôi có con vào đảng, bây giờ bắt tôi bán ruộng, thì tôi chỉ hỏi “Vào đảng, đảng có bắt chúng tôi bán ruộng, mà bán cho tư nhân đấy?” Giữ quyền lực bằng mọi giá Không chỉ thế, mà những đảng viên bỏ đảng vì họ đã nhận thấy động lực của hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN đã không phải vì quyền lợi của nhân dân, mà vì quyền lợi cá nhân của họ là trên hết và nhân dân chỉ là đối tượng để đảng lợi dụng. Như ông Nguyễn Chí Đức cho biết: “Chỗ làm việc của tôi gần Ủy ban Nhân dân thành phố Hà nội, tôi thường hay thấy dân oan ở lân cận đấy. Hình ảnh này đập vào mắt mình, hết năm này qua năm khác, tôi không hiểu sao trong khi chủ thuyết Cộng sản tôn vinh giai cấp nông dân, công nhân là hạt nhân nòng cốt mà thấy dân oan la liệt như thế là mình cũng phải suy tư. Từ những tệ nạn tiêu cực đây đó và nhất là nhìn vào hàng ngũ lãnh đạo Đảng, tôi cảm thấy động lực của họ không phải vì quyền lợi của người lao động mà vì quyền lợi cá nhân trước hết. Tất cả những điều mắt thấy, tai nghe này khiến tôi càng chán đảng Cộng sản thêm.” Cho dù đảng CSVN có tới gần bốn triệu đảng viên, song hầu hết các đảng viên của họ đã đánh mất lý tưởng và đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh, tôn chỉ của đảng. Và từ trước đến nay, đảng CSVN muốn dùng mọi cách để duy trì độc tài và giữ quyền lực bằng mọi giá. Việc đó đã dẫn tới tình trạng mất dân chủ, không chỉ trong xã hội, mà kể cả trong đảng. Về việc này, ông Nguyễn Duy Ninh một cựu chiến binh ở xã Nam Sơn , huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, vào đảng năm 1972, đến năm 1992 cũng bỏ sinh hoạt đảng cho biết: "Dân chủ là người dân làm chủ chiếu theo cái Hiến Pháp và Pháp Luật. Đúng như thế chứ không phải Hiến Pháp làm thế này mà bên kia cái thực hiện lại làm cách khác. Người ta dùng mọi cái biện pháp này, cái gọi là biện pháp thực chất là thủ đoạn. Ép người ta chỗ này, ép người ta chỗ kia thì buộc người ta phải là theo nhưng thế không thể được". Với những đảng viên đảng CSVN chân chính, khi ra nhập đảng CSVN họ mang trong mình những hoài bão và lý tưởng tốt đẹp với mục đích cống hiến sức lực của mình cho dân tộc và đất nước. Nhưng thực tế đã cho họ thấy, đảng CSVN đã và đang phản bội chính bản thân mình và phản bội các đồng chí của họ. Vì vậy, bây giờ từ bỏ đảng CSVN, chính là cách để mỗi người tự làm trong sạch mình, để người dân có thể tôn trọng nhân cách của bản thân họ, một khi nếu họ còn là người tốt. Không phải tự nhiên mà hiện nay, chuyện người dân trên cả nước luôn nhìn đảng CSVN nói chung và các đảng viên Cộng sản nói riêng với cái nhìn không mấy thiện cảm. Với bằng chứng, chúng ta luôn nghe thấy người dân nói ra điều cay đắng rằng “Thằng ấy tuy nó là đảng viên, nhưng mà nó tốt”, đây là hiện tượng phổ biến. Điều đó là một điều sỉ nhục đối với những con người có nhân cách và lòng tự trọng. Nguồn: rfa
......

Thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành cùng các nhà dân chủ tại quốc nội & Hội thảo về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam

           Thư mời tham dự Thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành cùng các nhà dân chủ tại quốc nội & Hội thảo về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam Kính thưa quý Tổ Chức, Hội Đoàn, quý Cô, Bác và Anh Chị Em, Đặng Xuân Diệu là một trong 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành đã bị nhà cầm quyền CSVN tuyên án nặng nề vì những hành động yêu nước của mình. Với bản án 13 năm tù và 5 năm quản chế, gia đình anh gặp rất nhiều khó khăn. Chúng tôi, một số bạn quen nhau trên Facebook đã thành lập Nhóm này để hỗ trợ gia đình Đặng Xuân Diệu về vật chất lẫn tinh thần. Kính mời quý vị đến tham dự thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên yêu nước này cùng tất cả những người can đảm đang dấn thân trong nước. Thánh lễ với sự đồng tế của hai linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải (DCCT) và Vincent Maria Phạm Cao Quý (DCCT) đến từ Roma. Thời gian: Ngày 27.7.2013, từ 15 đến 16 giờ Địa điểm: Nhà thờ Mariä Himmelfahrt Rahlstedt Oldenfelder Str. 23 22143 Hamburg Sau thánh lễ, từ 16 giờ 30 đến 19 giờ 30, kính mời quý vị cùng tham dự buổi hội thảo với đề tài "Tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam và những bản án nặng nề dành cho những thanh niên yêu nước" do diễn giả LM. Nguyễn Văn Khải thuyết trình. Trong buổi sinh hoạt có bán thức ăn, tiền thu được sẽ dùng để hỗ trợ cho những người can đảm đang đấu tranh trong nước. Hamburg, ngày 3.7.2013 TM/ Nhóm Bạn (Friends of) Đặng Xuân Diệu Thu Nguyễn và Hạnh Vũ Điện thoại liên lạc: 0176 49695940; 04101 209373; 04101 770597
......

34 Dân Biểu Liên Hiệp Âu Châu lên tiếng cho nhân quyền Việt Nam

Baroness Catherine Ashton of Upholland Phó Chủ Tịch/ Đại diện Cao cấp Liên minh Châu Âu, phụ trách Ngoại giao và Chính sách An ninh Sở Ngoại Vụ Âu Châu 1046 Brussels Vương Quốc Bỉ CC: Karel De Gucht 1049 Brussels Ủy Viên Giao Thương Vương Quốc Bỉ Brussels, ngày 11 tháng 7, 2013 Chúng tôi viết thư này để chia sẻ mối quan tâm về tình trạng nhân quyền ngày càng tồi tệ tại Việt Nam. Trong năm nay có khoảng 50 nhà bảo vệ nhân quyền và nhà đấu tranh dân chủ bị kết án và bị tù tội. Họ đã phải hứng chịu việc bị giam giữ tùy tiện, đe dọa, thẩm vấn và bị tước đoạt quyền hạn về luật pháp. Nhà cầm quyền vẫn tiếp tục giới hạn quyền thực thi tôn giáo và cấm đoán các tổ chức tôn giáo độc lập. Các chức sắc của nhiều nhóm tôn giáo tại Việt Nam đang bị buộc phải từ bỏ niềm tin, tài sản cơ sở tôn giáo bị tịch thu hoặc bị đập phá, và trong một số trường hợp, họ bị bỏ tù. Gần đây chúng tôi chứng kiến tình trạng bắt giữ các bloggers gia tăng. Mặc dầu có nhiều lời kêu gọi từ cộng đồng thế giới, ngay cả Quốc Hội Âu Châu, nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục giới hạn quyền tự do ngôn luận và kiểm duyệt mạng. Họ nhắm tấn công các hoạt động trên mạng bằng cách phát tán mã độc để theo dõi cư dân mạng, ngăn cản truy cập vào các trang mạng, và bảo kê cho các cuộc tấn công vào các trang mạng tiếng Việt nằm bên ngoài Việt Nam. Quốc gia này đang chứng kiến một sự đổ vỡ về pháp trị. Các nhà đấu tranh cho nhân quyền bị bắt giữ dựa vào những cáo buộc mơ hồ, và thường là dựa vào các điều luật hình sự liên hệ đến "lật đổ chính quyền nhân dân", "tuyên truyền chống đối nhà nước". Ngoài ra, luật pháp Việt Nam cho phép "giam giữ hành chính" mà không cần đem ra xét xử. Đã có những trường hợp mà chính quyền cáo buộc các nhà đối kháng tên tuổi với những tội danh phi chính trị, thí dụ như "trốn thuế". Ủy Ban Điều Tra về Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc đã phán xét là việc bắt giữ và giam cầm các nhà hoạt động chính trị, kể cả thành viên của Việt Tân, là vi phạm điều luật quốc tế. Với tình trạng trên, chúng tôi yêu cầu Bà làm những điều sau đây: 1) Kêu gọi trả tự do cho các tù nhân chính trị, bao gồm Luật sư Cù Huy Hà Vũ và Luật sư Lê Quốc Quân; blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Paulus Lê Sơn; nhà đấu tranh dân oan Trần Thị Thúy; nhạc sĩ Việt Khang; tác giả Vi Đức Hồi; Mục sư Dương Kim Khải, Mục sư Nguyễn Công Chính và Hòa Thượng Thích Quảng Độ; sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha; và những nhà hoạt động nhân quyền bị kết án trong những năm gần đây, và đặc biệt là từ đầu năm nay. 2) Cổ xúy vai trò tích cực hơn cho EU trong việc hỗ trợ xã hội dân sự tại Việt Nam. Phái đoàn đại diện EU tại Việt Nam nên tiếp tục gặp gỡ và hỗ trợ những tổ chức quần chúng thuần túy, đặc biệt là các nhóm nhằm cải tổ xã hội và luật pháp, dân chủ và nhân quyền. Ngoài ra, gặp gỡ các nhà hoạt động nhân quyền và gia đình họ, cũng như đi thăm những ai đang bị giam cầm là điều hết sức quan trọng. 3) Nhấn mạnh với nhà cầm quyền Việt Nam phải thi hành cải tổ luật pháp và hủy bỏ các điều lệ trong bộ Luật Hình Sự từng được sử dụng để giam cầm các nhà hoạt động nhân quyền. Hơn thế, cần nhấn mạnh với nhà cầm quyền Việt Nam phải ra điều luật bảo vệ quyền biểu tình ôn hòa, tụ họp, thực thi tự do ngôn luận, và được thành lập tổ chức chính trị và xã hội. Cuối cùng, vấn đề các luật sư nhân quyền bị tước quyền hành nghề cần được nêu lên. 4) Xa hơn nữa, cột các quan tâm nhân quyền vào các thương thảo với Việt Nam: nhấn mạnh yếu tố cải thiện nhân quyền trước khi có phái đoàn cao cấp đến Việt Nam, đưa các vấn đề nêu trên vào các cuộc đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam và lập lại điều kiện nhân quyền của quan hệ ngoại giao EU, luôn cả giao thương, với các quốc gia thứ ba. -------- [1] Nghị quyết Quốc Hội Âu Châu ngày 18 tháng Tư, 2013 về Việt Nam, đặc biệt về tự do ngôn luận. [2] EU nên tôn trọng lời cam kết vào ngày 25 tháng Sáu 2012 trong bản Khung Sườn Chiến Lược và Kế Họach Hành Động về Nhân Quyền và Dân Chủ, đặt vấn đề nhân quyền vào tất cả chính sách bên ngoài, kể cả giao thương. Việc thực thi Khung Sườn Chiến Lược và Kế Họach Hành Động về Nhân Quyền và Dân Chủ cần được duyệt xét, do đó, cũng trong khuôn khổ quan hệ EU-Việt Nam và phản ảnh phần thứ hai của bản Báo Cáo EU Hàng Năm về Nhân Quyền và Dân Chủ trên Thế giới sẽ được phát hành vào tháng 9 năm 2013. Trân trọng, Thành viên Quốc Hội Âu Châu Graham Watson Ramon Tremosa i Balcells Justina Vitkauskaite Bernard Sarah Ludford Konrad Szymanski Nils Torvalds Chris Davies Norica Nicolai Edward McMillan-Scot Marian Harkin Charles Tannock László Tõkés Christiana Muscardini Nicole Kiil-Nielsen Jean Lambert Niccolò Rinaldi Ivo Vajgl Bernd Posselt Hans Van Baalen Emilio Menéndez del Valle Tunne Kelam Renate Weber Jorg Leichtfried Giommaria Uggias Ana Maria Gomes Marietje Schaake Kristiina Ojuland Jelko Kacin Keonidas Donskis Reinhard Hans Butikofer Cristian Dan Preda Bastiaan Belder Iuliu Winkler Alexander Lambsdorff (Bản dịch của BBT-WebVT) http://viettan.org/34-DB-Quoc-hoi-Au-Chau-len-tieng.html
......

Lê Quốc Quân và đôi điều tản mạn

Trao đổi với một số người quan tâm đến hiện tình đất nước, tôi nghe anh em tâm tình: “Lê Quốc Quân bị chính quyền cộng sản để ý, bắt bớ, đánh đập, “lưu kho” có lẽ từ ngày anh đứng ra ứng cử Đại biểu quốc hội. Khác với Cù Huy Hà Vũ, chính quyền cộng sản chỉ cho anh Vũ là “chơi trèo”, “thích nổ” nên lặng lẽ cho qua, còn Lê Quốc Quân thì tà quyền biết rõ là Quân không đùa, Quân nói là làm, làm theo đúng đạo của người quân tử: Một lời đã trót nói ra Dẫu là bốn ngựa cố mà đuổi theo Huống hồ Quân không phải “chót nói ra” những dự định ấp ủ làm thay đổi thực trạng xã hội, trong bối cảnh bùng nhùng, lạc hậu, dốt nát đui mù từ sự lãnh đạo“ tài tình” và sự hy sinh to béo của đảng ta, mà là kết quả của nhiều đêm suy nghĩ, dằn vặt, muốn đem tài năng thi thố với đời, loại bỏ cái ác, cái xấu ra khỏi môi trường xã hội bằng bất cứ giá nào: “Dù thân này xương tan thịt nát, cũng đành lòng dâng hiến tài năng”. Giữa bày đàn ù ù cạc cạc như vịt nghe sấm, hoặc tồi tệ hơn - như những con vịt rúc đầu vào cánh ngủ trong mưa, không hiểu bầu trời, không hiểu sấm, thì Quân lại chọc trời như chim báo bão, như đại bàng, khổng tước, xé gió lao lên, làm chủ cả khoảng trời bao la rộng lớn, sừng sững vách đá lô nhô, làm sao những kẻ bẩn bụng, dốt nát chịu... chống mắt đứng nhìn? Bởi kiên định với mục đích mình lựa chọn, mà Quân phải trải qua bao hung hiểm. Bắt đầu bị nhà cầm quyền để ý, cử người theo dõi và bắt nóng vào tháng 3 -2007. Sau gần bốn tháng được thả, lại lặp đi, lặp lại bài bản quen thuộc: Cử người đóng chốt, bám đuôi, theo dõi 24/24 giờ rồi bắt nóng, bắt nguội một ngày, ba ngày lại chín ngày...Không kể việc bị các đồng chí công an giả danh côn đồ đánh đập ngay trong khu tập thể. Bây giờ chạm vào làn hơi lạnh toát, chết chóc, rỉ ngoèn phả ra từ những cánh cửa sắt nặng chịch của Hỏa lò, Quân vẫn vẹn nguyên một cốt cách làm người của mình: Kiên trung, đứng thẳng, không sợ sệt, không mắc bẫy, dù hỏa lò - địa ngục gấp trăm ngàn lần so với các trại tạm giam cấp quận, phường hoặc của B14 - trực thuộc Bộ công an mà Quân đã từng trải qua trước đó. “Đoạn trường ai có qua cầu mới hay”. Chính tôi cũng “vinh dự” đi trên chiếc “cầu” Hỏa lò này 6 tháng 21 ngày nên biết rõ khúc đoạn trường này ai oán, uất hận đến mức nào, có lẽ chỉ kém đoạn...đầu đài một bước chân. Cả buồng tù dài, rộng khoảng 50 mét vuông, nhốt kín 40, 50 người, mỗi người vẻn vẹn hai gang tay, nghĩa là bị ăn gian mất 1/3 so với cái quy định nổi tiếng “nhân đạo” (gấp triệu lần tư bản) của cục V26, đứng đầu là tên Thái thú họ Cao*, mà mức độ gian manh, hiểm độc, trơ lì, ăn bẩn còn cao gấp cả trăm nghìn lần tên Thái úy Cao Cầu trong lịch sử Trung hoa. Bình thường, sinh ra làm người phải cần hai thứ tối thiểu đó là không gian để sinh tỏa và thời gian để khẳng định mình. Trong tù - đặc biệt vào những ngày oi bức, nóng nực này, không gian như cái chảo lửa khổng lồ úp chụp xuống cơ thể gày gò, trần trụi của người tù, lại thêm diện tích qúa eo hẹp, người nọ ép sát người kia như cá mòi xếp trên khay chuẩn bị đưa vào lò nướng, nóng bức đến nỗi óc não người tù cứ như bơ hơ trên lửa, chảy xèo xèo, còn bụng dạ, ruột rà cứ bỏng rát lên từng đoạn như thể bị ai thò tay vào bóp bẹp, vặn xoắn rồi căng ra dưới nắng mặt trời. Cả buồng hổn hển vì thiếu ô xy, khí thở làm ngực nhói lên từng cơn sau mỗi nhịp đập. Cảm giác nóng bỏng ngột ngạt còn len vào tận làn da, thớ thịt, khiến người lúc nào cũng nhớp nháp cáu bẩn vì mồ hôi, không khí oi nồng, đặc quánh vây hãm. Không còn không gian để tồn tại, sống sót, nói chi đến sinh tỏa? Thời gian cũng ngừng trong tê tái, đến mức tôi phải viết: Ta ép chặt trái tim Để giết chết nỗi buồn Trong nhà tù Cộng sản Bao ước mơ nhấn chìm Ngày gọt bớt suy tư Đêm xén mòn tâm tưởng Bảy tháng trời chết chóc (1) Hồn ta thành vườn hoang Ngoài trời mây thôi bay Đời ta trong ngục tối Chẳng sao trời dọi tới Không hoài vọng mảy may Sáng qua rồi trưa tới Ta kiệt quệ mỏi mòn Ôi số phận tai ương Bao nhiêu là nghiệp chướng Ngày hai bữa ăn thì chỉ có cơm hẩm và bí hấp rắn câng quanh năm( một ngày chỉ được chia một lần một miếng nhỏ bằng 1/3 bàn tay). Nước vừa bẩn vừa khan hiếm. Cánh chị em cẩn thận lồng 3 đôi bi tất vào vòi của bể nước để lọc hết cặn, bùn, cát, sỏi, bèo hoa dâu v.v để lấy nước tắm giặt. Còn cánh đàn ông vốn không cầu kỳ, tỉ mỉ như chị em thì lãnh đủ... Chưa kể mỗi ngày chỉ được ba gáo nước tắm: 50 người chia làm 5 tốp, lần lượt theo lệnh của trực buồng, cởi truồng nồng nỗng ngay cạnh bể nước. Người được giao nhiệm vụ trực bể múc nước dội ào ào một loạt, mỗi người một gáo rồi dõng dạc hô: “Kỳ cọ cho hết mùi tù đi, rõ chưa?” Sau khoảng một phút lại dội tiếp hai gáo nước tráng rồi... biến để còn lấy chỗ cho mười người của tốp sau. Cứ thế cho đến người cuối cùng là cạn sạch bể nước... Tất cả công đoạn kỳ cọ, vệ sinh thân thể tắm táp của cả buồng diễn ra chưa đầy nửa tiếng. Chính sự chật chội, bẩn thỉu, nóng nực là nguyên nhân gây ra bệnh ghẻ lở, hắc lào cho hầu hết cánh đàn ông của trại (99%). “Nhà mét” mới là nơi đặc trưng cho tù ở hỏa lò. Gọi là nhà mét vì tổng diện tích giành cho việc tiểu tiện, vệ sinh chỉ vẻn vẹn một mét. Dù đầu vào đông đến đâu thì “đầu ra” của cánh tù nhân cũng chỉ ngần ấy, không hơn, không kém. Bao gồm hai bệ xí và một thùng phuy đựng nước...Tất cả phơi ra, phô ra dưới thanh thiên bạch nhật, đến mức người nào “đi” nhanh hay chậm, mức độ lên men của vi sinh vật gây thối trong ruột già như thế nào? (Thối nhiều hay thối ít). Hay đi vào giờ nào? Bị Tào Tháo đuổi hay táo bón... cả phòng đều biết, vì nhà mét thông luôn với bệ ngủ nên một người có nhu cầu “xổ ruột” là 49 người còn lại có nhu cầu bịt mũi, chu tréo, chửi đổng... Không kể nạn đại bàng, đầu gấu hoành hành. Vốn đã mất hết nhân tính mầm thiện, lại thêm tương lai là một hố thẳm trước mặt, nên hễ ngứa mắt là chúng nện, nhiều khi chỉ là vài hột lạc, thìa ruốc, gáo nước nóng chia không đều là thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, đánh nhau chí chết. Ít nhất trong gần 7 tháng trời ở đó tôi chứng kiến cả chục cái chết của cả hai khu vực nam nữ. Chết vì bệnh tật, suy dinh dưỡng, vì đói ăn rồi đánh nhau, nện cả xoong đựng cơm vào mặt, vào đầu nhau, cho đến khi xoong bẹp dí và người thì tả tơi, xiêu vẹo, người chết gí dưới đống xoong nồi. Không kể khu vực trạm xá, chuyên nhốt những kẻ dính Aids ở giai đoạn cuối, ngày nào ít nhất cũng có một con nghiện ra đi, có ngày cả 3 đứa cùng rủ nhau đi cho vui mà không khí toàn trại vẫn điềm nhiên tĩnh lặng, “như chưa hề có cuộc chia ly”. Giữa nơi sinh tử như vậy, gắng gượng để tồn tại đã là một điều cố gắng lớn, vậy mà Quân còn làm thơ: Việt Nam ơi đất trời tổ quốc Trong trái tim con cháu Lạc Hồng Việt Nam ơi tên Người thổn thức Trong máu xương nước mắt nụ cười ... Những câu thơ hào sảng của Quân viết trong bốn bức tường của Hỏa lò mà mỗi từ nặng như một quả bom tấn, mang sức công phá hủy diệt đảng cộng sản đã đành còn là lời kêu gọi người dân đứng dạy, tiếp bước cha ông, giành lại non sông gấm vóc sắp mất vào tay tàu khựa: Việt Nam ơi tên người vẫy gọi Đứng lên đi quét sạch bóng thù Đứng lên đi dựng lại cơ đồ. Xây nước Việt đời đời bền vững Lại một lần nữa lãnh đạo cộng sản phải vò đầu bứt trán vì những vần thơ bất tử của Quân. Cả sáu bài thơ như một tràng cười ngạo nghễ, thách thức mà trước đó nhà thơ Phùng Cung - văn nhân giai phẩm đã viết: Giam người giam được miệng người ư? Ngục tối càng thêm dậy tiếng thơ Vui với văn chương mà mắc tội Nợ cùng non nước mắc lao tù Ngăn mây, mây chặn thành mưa lớn Chặn thác, thác dồn hoá sóng to Ai sợ hoả lò, lò thử lửa Thơ ca nảy lửa, lửa nung lò... Một chế độ mà quan tòa chỉ nhăm nhăm làm theo mệnh lệnh đốn mạt của đảng, đến ốm cũng phải ốm theo... chỉ đạo để hoãn phiên tòa thì đất nước đã đến hồi mạt vận. Huống hồ còn cam tâm đem hết các nhà báo, lại luật sư, trí thức, thanh niên công giáo yêu nước ra xử, xem ra câu nói của nhà bác học Lê Quý Đôn đã thành hiện thực: Người tài không dùng, sĩ phu ngoảnh mặt Tướng dốt lại kiêu, hành binh sĩ nhược Tham nhũng tràn lan Nước mất nhà tan... lúc này đã rõ Những vần thơ nảy lửa, nung lò của Quân (phải đổi bằng giá máu vì trong tù cấm sử dụng bút viết và giấy) chắc chắn sẽ góp vào việc giải thể chế độ cộng sản một ngày không xa. Bởi người dân - vốn đã cạn kiệt niềm tin với đảng, với chế độ - như đám lá khô gặp gió, sẽ bùng lên dưới ngọn lửa thoát ra từ những bài thơ bất tử của Quân, thiêu rụi đảng ta trong một ngày 82 năm trước Lý Tử Trọng bị chính quyền thực dân Pháp kết án và được người Pháp kính cẩn gọi bằng “ông nhỏ” thì trong thời điểm vô cùng căng thẳng, sôi động này, Lê Quốc Quân xứng đáng là một “ông nhỏ” thứ hai của Việt Nam, một ông nhỏ - vốn nhỏ về thể tạng, nhưng tâm hồn, tình cảm trí tuệ hệt như một đập nước lớn có thể cuốn trôi chế độ xuống ống cống xã hội chủ nghĩa khiến lũ âm binh của đảng phải ra lệnh hoãn phiên xử, hy vọng số anh em, họ hàng, nội ngoại từ Nghệ An cũng như số bà con giáo dân Thái Hà hạ hỏa, không kéo ra ngập đường Hai Bà Trưng và Lý Thường Kiệt (nơi diễn ra phiên tòa) để những ngày sau đó phiên tòa sẽ diễn ra xuôn xẻ, theo đúng kịch bản dựng sẵn của bè lũ bán nước, hèn với giặc ác với dân... Song ý dân là ý trời, dù phiên tòa bị hoãn, song lòng người vẫn sục sôi khí thế hờn căm ai oán, ngột thở, quyết đi đến tận cùng chân lý để tìm tự do, và quyền làm người đích thực của mình, vì vậy, càng giam người đảng càng sợ hãi. Bão nổi lên rồi từ Nghệ An quê hương thân yêu Từ Trịnh Nguyễn lan qua Văn Giang lan tới phiên tòa Triệu người bừng bừng cùng tòa thánh thắp nến sáng chói Khí thế sôi sục tràn về Hà Nội Tình thương Quân sục sôi tim muôn người** Trong cơn bão nổi từ lòng dân, có một phần không nhỏ từ những vần thơ hào sảng, nung chảy cả bốn bức tường giam tại Hỏa lò của “ông nhỏ” Lê Quốc Quân. Sacramento 13/7/2013 TKTT - - - *Tức Cao Ngọc Oánh *Nhại bài Bão nổi lên rồi của Trọng Bằng
......

Chống cộng… phải chăng để thành lập một chế độ độc tài khác?

Trong số những người chống cộng, đương nhiên có rất nhiều người chân chính, khôn ngoan, họ đấu tranh cho một nước Việt Nam thật sự tự do, cường thịnh, hạnh phúc, nhân quyền được tôn trọng. Nhưng cũng không thiếu những người tuy chống cộng rất kịch liệt, nhưng cách ứng xử của họ lại rất giống cộng sản ở nhiều điểm, và điểm giống nhất là ở chỗ: cũng độc tài độc đoán, cũng kết án tuỳ tiện không cần đủ bằng cớ, cũng chủ trương thà kết án lầm hơn tha lầm, ai có đường lối khác với mình là kết án, loại trừ, cũng dùng thù hận làm động lực tranh đấu... Ai cũng biết rõ những đặc tính trên của cộng sản. Chính vì cộng sản có những đặc tính ấy mà chúng ta mới chống lại và quyết tâm dẹp bỏ chế độ của họ. Thế còn những người đang tích cực muốn lật đổ chế độ cộng sản nhưng lại có những đặc tính y hệt cộng sản thì ta phải đối xử thế nào? Giả sử họ lật đổ được chế độ cộng sản đang hiện hành thì chuyện gì sẽ xảy ra? Đây chỉ là giả sử thôi, vì với cách chống cộng kiểu loại trừ nhau, đánh phá lẫn nhau của họ thì chắc chắn phải đến "tết Công-gô" họ mới đủ sức mạnh và khả năng làm được việc ấy! Tuy nhiên, để vấn đề được sáng tỏ, chúng ta cũng cứ giả sử chuyện không tưởng ấy sẽ xảy ra như một phép lạ, thì chế độ do họ thành lập sẽ đi theo hướng nào? Cha đẻ của thuyết "tam quyền phân lập" là Montesquieu viết: "Kinh nghiệm muôn thuở cho biết bất cứ ai có quyền lực đều có khuynh hướng lạm dụng quyền lực; lạm dụng cho đến mức gặp phải giới hạn" (*). Nếu chưa nắm được một quyền lực nào trong tay mà ta đã muốn ép buộc mọi người phải chống cộng theo kiểu của mình, theo đường lối của mình, ai không chấp nhận thì ta chụp mũ họ là việt gian không cần chứng cứ, và coi họ như kẻ thù cần phải loại trừ; thế thì khi có quyền lực trong tay, ta sẽ sử dụng quyền lực ấy thế nào? Chắc chắn ta sẽ hành xử "y chang" như Việt cộng đã làm, và sẽ thành lập một chế độ độc tài khác y hệt như chế độ cộng sản, có thể ít tàn bạo hơn mà cũng có thể tàn bạo không kém! Lúc ấy, dân tộc ta lại phải tốn bao nhiêu xương máu và công sức nữa để đấu tranh lật đổ chế độ độc tài mới ấy do ta vừa thành lập. Nếu thế thì tội nghiệp cho dân tộc ta quá! Quyền lực cũng như tiền bạc có thể tha hóa người nào có nó trong tay. So sánh tình trạng của một người khi chưa có quyền lực với lúc đã có quyền lực, ta thường thấy tốt ít hơn, xấu nhiều hơn. Nghĩa là người rất tốt thành tốt vừa, tốt vừa thành bình thường, bình thường thành xấu, và xấu thành rất xấu. Điều này có thể thấy rất rõ đối với cộng sản. Khi chưa có quyền lực, họ có thể tỏ ra rất tốt, nhưng khi nắm được quyền lực rồi, họ trở thành rất xấu. Cũng vậy đối với những người đang chống cộng hiện nay, nếu họ cũng có những đặc tính y hệt cộng sản như đã nói trên, thì khi có quyền bính trong tay, họ cũng hành xử tàn bạo không khác gì cộng sản! Đó là điều chắc chắn! Vì thế, những người đang chống cộng hiện nay, nếu muốn xây dựng một đất nước tự do dân chủ và cường thịnh thật sự, thì phải dứt khoát từ bỏ những đặc tính của cộng sản. Đó là: không chấp nhận những ai có đường lối chống cộng khác mình, ai có quan điểm hay phương cách đấu tranh khác mình thì chụp mũ họ là việt gian, là cộng sản, không cần một chứng cứ có giá trị nào cả, quyết hạ uy tín của họ trước quần chúng để loại trừ họ khỏi vòng chiến chống cộng... Những người đang đấu tranh chống lại chế độ độc tài cộng sản hiện nay rất đa dạng, họ có những chủ trương, khuynh hướng, suy nghĩ rất khác nhau, do xuất thân từ những gốc tích khác nhau, được xã hội hun đúc khác nhau, do cách nhìn, góc độ nhìn và do nhiều yếu tố khác nhau... Do đó, những cá nhân hay tổ chức chống cộng có rất nhiều dạng khác nhau. Mỗi dạng quy tụ một số người cùng lập trường, cùng đường lối đấu tranh với nhau và tạo thành một nhóm hay một tổ chức. Trước thực tế đa dạng đó, nếu những người chống cộng ai cũng quyết tâm loại trừ những người có quan điểm hay đường lối khác mình, thì đó chính là cách phá hoại hữu hiệu nhất lực lượng chống cộng vốn vẫn chưa đủ mạnh. Và đó cũng chính là kế ly gián mà CSVN đang cố gắng thực hiện trong hàng ngũ chống cộng cả trong lẫn ngoài nước. Và điều rất đáng tiếc là rất nhiều người chống cộng tích cực đã vô tình sa vào bẫy của chúng. Ý thức được sự đa dạng đó, chúng ta cần tìm hiểu những khác biệt của nhau, sự hợp lý của nhau để chấp nhận lẫn nhau hầu liên kết với nhau thành sức mạnh. Đó là điều tối cần thiết hiện nay trước tình trạng vô cùng nguy hiểm của nước nhà trước tham vọng bành trướng của Trung cộng. Phải liên kết lại, đừng chia rẽ nữa! Dưới đây là một số dạng tiêu biểu khác nhau của những cá nhân hay tổ chức có cùng mục tiêu chống cộng hay chống chế độ đang hiện hành tại Việt Nam. Dạng 1: Chống cộng, nhưng chủ yếu là chống độc tài. Họ cho rằng chế độ đang cai trị đất nước hiện nay chỉ còn là cộng sản trên danh nghĩa. Thực chất của chúng còn tệ hại và xấu xa hơn cả cộng sản, vì hiện nay chúng đích thực là một đảng cướp. Do đó, phải lật đổ chế độ hiện hành là vì chúng độc tài, tàn bạo và bán nước hơn là vì chúng là cộng sản. Nếu chế độ hậu cộng sản mà độc tài thì cũng cần phải tiếp tục chống. Dạng 2: Chống cộng trước đã, độc tài tính sau. Điều quan trọng đối với họ là phải lật đổ chế độ cộng sản trước đã, làm được chuyện đó là đã thỏa mãn rồi. Còn sau đó là chế độ nào thì chưa quan tâm tới, hoặc để "hạ hồi phân giải". Dạng 3: Chống cộng sản nhưng chủ trương không hận thù. Những người này chịu ảnh hưởng của tôn giáo. Các tôn giáo nói chung đều chủ trương không hận thù, sẵn sàng tha thứ nếu kẻ ác hối hận và từ bỏ sự ác. Đối với họ, hận thù không phải là một động lực tốt. Nếu lấy hận thù làm động lực đấu tranh thì đó cũng là điểm trùng hợp với cộng sản. Dạng 4: Chống cộng với động lực hận thù. Biết bao nhiêu người là nạn nhân vô cùng đau khổ của chế độ cộng sản tàn bạo. Sự công bằng đòi buộc chúng phải đền tội, vì thế "thù thì phải trả". Hận thù cộng sản chính là động lực mạnh nhất để thúc đẩy mọi người đấu tranh. Muốn tiêu diệt cộng sản, phải cổ võ lòng hận thù cộng sản. Dạng 5: Chống cộng nhưng sẵn sàng đối thoại với cộng sản. Họ cho rằng cộng sản có thể chấp nhận thay đổi chế độ nếu họ thấy sự thay đổi ấy có lợi cho quyền lợi cá nhân hay gia đình của họ, nhất là có thể cứu họ thoát khỏi sự trả thù thảm khốc khi người dân phẫn nộ nổi dậy (như trường hợp Gadhafi, Mubarak, Ceaucescu, Honecker, v.v.). Giữa hai cái xấu, ắt nhiên họ phải chọn cái xấu nào ít tai hại hơn. Đối thoại để họ nhận ra lối thoát ấy hầu họ tự chuyển đổi, hoặc để có phe nào đó trong nội bộ của họ nổi dậy lật đổ chế độ hầu "đái công chuộc tội". Như thế tiết kiệm được biết bao xương máu và thời gian đấu tranh... Vả lại, cho tới nay, chưa thấy ai đưa ra một phương cách nào khác có tính thuyết phục và hữu hiệu để chấm dứt chế độ độc tài đang hiện hành. Dạng 6: Chống cộng quyết liệt, không chấp nhận đối thoại. Đối thoại với cộng sản là vô ích. Cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không bao giờ thay đổi (Yeltsin). Hy vọng cộng sản thay đổi thì hoàn toàn là ảo tưởng. Đối thoại với cộng sản là đối thoại "với cái đầu gối". Nếu cộng sản thật sự muốn đối thoại thì họ phải chấp nhận từ bỏ chế độ độc tài, và phải biểu lộ điều đó qua hành động như thả tất cả các tù nhân chính trị, cho các tôn giáo được tự do hành đạo, cho các báo chí được tự do phát hành, v.v. Dạng 7: Trước nguy cơ bị Trung cộng xâm lược, một số người chống cộng nghĩ rằng cần phải tạm thời hợp tác với Việt Cộng để chống Trung Cộng hầu cứu đất nước khỏi rơi vào tay ngoại bang đã, chuyện Việt cộng thì tính sau. Nếu để Trung cộng biến nước mình thành một tỉnh của họ rồi thì lúc đó có chống Việt cộng cũng vô ích. Dạng 8: Dù có nguy cơ bị Trung cộng xâm lược, ta cũng không thể nào hợp tác với Việt cộng để chống Trung cộng. Vì Việt cộng đã hoàn toàn bị Trung cộng mua chuộc, chúng chỉ tiếp tay tạo thuận lợi cho Trung cộng xâm chiếm Việt Nam, chứ không có chút thiện chí nào chống Trung cộng cả. Kinh nghiệm lịch sử thời chống Pháp cho thấy hợp tác với cộng sản thì chỉ bị cộng sản lợi dụng và cuối cùng bị cộng sản tiêu diệt. Đừng bao giờ dại dột mà hợp tác với cộng sản! Dạng 9: Chống cộng nhưng không tôn vinh cờ vàng. Họ thường là những người xuất thân từ miền Bắc trước 1975. Vì chưa từng sống dưới chế độ VNCH, nên cờ vàng của VNCH này vẫn còn xa lạ đối với họ. Tuy trong bụng không chấp nhận cờ máu của cộng sản, nhưng vì còn sợ bị cộng sản hãm hại, nên họ chưa thể công khai biểu lộ điều đó. Dạng 10: Chống cộng là phải tôn vinh cờ vàng. Cờ vàng là cờ của dân tộc chứ không phải chỉ là cờ của VNCH, nó biểu tượng cho lý tưởng tự do dân chủ. Muốn chống cộng hữu hiệu phải có một lá cờ làm biểu tượng để đoàn kết. Hiện nay không có một lá cờ nào có thể làm biểu tượng tốt hơn cờ vàng ba sọc đỏ. Do đó, không tôn vinh cờ vàng thì là việt gian! Dạng 11: Nhiều người chống cộng rất tích cực, nhưng gặp những trường hợp khó giải quyết và bất khả kháng (**), thì họ chấp nhận hoặc treo cả hai loại cờ (vàng và đỏ), hoặc không treo cả hai loại cờ, vì lúc phải phát biểu lập trường, họ chưa nghĩ ra cách giải quyết nào khác tốt hơn để gỡ rối vấn đề. Dạng 12: Nhiều người chủ trương dù khó khăn cũng phải tranh đấu để cờ của CSVN không bao giờ được tung bay trong các nước tự do dân chủ trên thế giới, mà phải là cờ vàng tượng trưng cho một Việt Nam tự do. Không thể chấp nhận treo cả hai cờ hoặc không treo cả hai cờ. Dạng 13: Nhiều người từ Việt Nam du lịch hải ngoại, vì còn phải sống dưới ách độc tài cộng sản, không muốn khi trở về nước bị công an hỏi han, khó dễ, nên đã tránh né cờ vàng, không muốn vào những nơi có cờ vàng, sợ bị chụp hình và công an trong nước biết được… (***) Dạng 14: Một số ít người trong nước du lịch hải ngoại, dù khi về nước có bị cộng sản phiền nhiễu, vẫn ngang nhiên chấp nhận cờ vàng, không tránh né. Vì họ chủ trương "nhập gia tùy tục", không thể đến với bà con tị nạn cộng sản mà lại tránh né lá cờ mà họ trân trọng. Cũng tương tự như người ở hải ngoại về nước không thể tránh né lá cờ đỏ sao vàng nếu muốn đến cơ quan nhà nước để làm giấy tờ, hay để tiếp xúc với ai đó ở cơ quan. Dạng 15: Có những người không đặt nặng hình thức, nên trong một vài trường hợp họ đã khởi đầu một cuộc họp mà không chào cờ VNCH vì họ đã  mời tham dự buổi họp cả "những người muốn tránh né cờ vàng" (như đã nói trong trường hợp trên) mà không muốn làm họ khó xử. Hoặc để dễ dàng liên kết với những người tuy chống cộng nhưng chưa mặn mà với lá cờ VNCH. Dạng 16: Có những người chủ trương người Việt quốc gia đã họp với nhau đông đảo thì phải chào cờ VNCH, đó là luật định. Ai không chấp nhận luật này thì… hẳn nhiên là… thân cộng, v.v. Dạng 17: Đối với những người đã, đang phục vụ trong chế độ cộng sản, sẵn sàng áp dụng chính sách chiêu hồi, mời gọi và vui mừng đón nhận họ trở về với Đại Khối Dân Tộc để cùng đấu tranh chống độc tài cộng sản, đem lại tự do nhân quyền cho toàn dân. Dạng 18: Đối với những người đã, đang phục vụ trong chế độ cộng sản, phải coi họ như kẻ thù vì họ đã từng trực tiếp hay gián tiếp phục vụ cho chế độ kẻ thù của dân tộc, từng giết chết hay hãm hại những người thân yêu nhất của mình là người dân, hoặc là quân cán chính trong chế độ VNCH. Việc họ bỏ từ đảng, chống lại đảng hay đấu tranh cho tự do dân chủ ta không nên vội vàng tin tưởng sự thật lòng của họ, và sự trở cờ đó không xóa được tội ác của họ. Dạng 19: Nhiều người ghét cộng sản nhưng vẫn về Việt Nam du lịch hay gửi tiền về Việt Nam cho thân nhân. Dạng 20: Có những người chống cộng quyết liệt và biểu lộ điều đó qua việc không về Việt Nam du lịch khi cộng sản còn thống trị, cũng không gửi tiền về Việt Nam vì đó là một hình thức nuôi chế độ cộng sản tồn tại. V.v. và v.v. Còn rất nhiều dạng chống cộng khác nhau nữa với những cung cách và mức độ khác nhau, tùy theo cách suy nghĩ và hoàn cảnh mỗi người, mỗi nhóm. Nói chung, ai cũng cho suy nghĩ hay cách chống cộng của mình là đúng, là tốt (thậm chí đúng nhất, tốt nhất), vì nếu biết là sai, là dở thì theo lẽ thường họ đã thay đổi, không suy nghĩ như vậy nữa. Một khi nghĩ mình đúng thì ai cũng có khuynh hướng lấy cái đúng của mình làm tiêu chuẩn để phán đoán người khác là đúng hay sai: hễ ai suy nghĩ giống mình là đúng, ai khác mình hay ngược với mình là sai. Dường như đó là bản năng rất tự nhiên nơi con người. Nhưng nếu ai cũng cứ nhất định lấy cái đúng của mình làm tiêu chuẩn đúng sai và ép buộc người khác phải suy nghĩ giống mình thì đó chính là nguồn gốc phát sinh chia rẽ, chống đối lẫn nhau, và là nguyên ủy của tâm thức độc tài, độc đoán. Tâm thức này khiến người ta dễ dàng vi phạm quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận, đồng thời tạo nên những chế độ độc tài tàn bạo trên thế giới. Những người ý thức điều đó thì nhận ra sự phân biệt đúng sai ấy mang rất nhiều tính tương đối; và ai thật sự muốn đấu tranh cho tự do dân chủ thì phải từ bỏ tâm thức độc tài ấy ngay trong đầu óc mình, trong cách suy nghĩ của mình. Nếu cùng mục tiêu chống cộng với nhau, cùng đấu tranh cho tự do dân chủ với nhau mà ta không chấp nhận những cách suy nghĩ khác biệt của nhau thì hóa ra ta tự cô lập hóa nhau, tách rời lẫn nhau. Lúc đó mỗi người trở thành một hòn đảo, tách biệt và xa cách nhau… Và tập hợp của chúng ta giống như những hạt cát trong một đống cát, tuy bên nhau nhưng không dính liền với nhau thành một khối. Như thế, không bao giờ chúng ta trở thành một lực lượng có sức mạnh để làm được một việc gì lớn lao, đừng nói tới chuyện giải thể chế độ cộng sản! Muốn có sức mạnh phải liên kết lại. Không có cách nào khác! Thiết tưởng những người cùng lý tưởng xây dựng đất nước, cùng mục đích thực hiện tự do dân chủ, cùng muốn chống kẻ thù chung là cộng sản, nếu chưa đồng ý được với nhau, hay chưa liên kết được với nhau thì ít ra là đừng chống nhau, đừng đánh phá nhau, đừng phê bình chỉ trích nhau. Hãy chấp nhận đối lập như dân chúng của những nước dân chủ: "đối lập chứ không đối kháng", nghĩa là không chống báng, không đánh phá đối lập, không coi đối lập như kẻ thù (****). Tốt nhất, trước khi lên tiếng chỉ trích ai, chống báng ai, hãy suy nghĩ xem hành động đó có lợi cho ai, cho cộng sản hay cho công cuộc đấu tranh chống cộng? Những ai muốn thực hiện đoàn kết, xin hãy can đảm nhưng cũng hãy tế nhị và nhẹ nhàng can gián những người chống cộng mà lại đi đánh phá những người chống cộng khác! Đừng để "phe mình đánh phe ta"! Đừng để tình trạng "chống cộng thì ít mà chống nhau thì nhiều"! NVTL _____________________ (*) Nguyên văn: "C’est une expérience éternelle que tout homme qui a du pouvoir est porté à en abuser; il va jusqu’à ce qu’il trouve des limites." (Charles-Louis de Secondat Montesquieu, L’Esprit des Lois, XI, 4). Bản dịch  tiếng Anh: "It is an eternal experience that every man who has power is drawn to abuse it; he proceeds until he finds the limits." (Montesquieu, The Spirit of the Laws) (**) Như trường hợp treo cờ ở trường đại học Fullerton, California, Hoa Kỳ. Ban giám hiệu rất khó xử vì sinh viên học ở đây có những người từ Việt Nam qua, mà cũng có những người tị nạn cộng sản. Treo cờ đỏ sao vàng thì bị các sinh viên tị nạn phản đối, treo cờ vàng ba sọc đỏ thì bị sinh viên từ trong nước đến không đồng ý. Mà treo cả hai cờ hoặc không treo cờ nào cũng đều phát sinh vấn đề. Cuối cùng nhờ sự tranh đấu hợp lý của các sinh viên tị nạn cộng sản, ban giám hiệu đã chấp nhận chỉ treo cờ vàng ba sọc đỏ, là biểu tượng cho lý tưởng của một nước Việt Nam tự do. (***) Công an cộng sản thấy người nào trong nước ra hải ngoại mà chụp hình dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ thì kết án người ấy phản động, là theo "ngụy", theo "thế lực thù địch"… Ở hải ngoại, một số người chống cộng cũng hành xử tương tự công an cộng sản: khi có ai về nước mà bị chụp hình dưới lá cờ đỏ sao vàng hoặc bên cạnh tượng Hồ Chí Minh thì lập tức chụp mũ họ là thân cộng, là cộng sản! (****) Tại các nước dân chủ, các đảng đối lập là những đảng có lập trường khác biệt nhau, thậm chí đối nghịch nhau, nhưng vẫn liên kết với nhau để cùng xây dựng đất nước, đồng thời để kiểm soát lẫn nhau tránh trường hợp lạm dụng quyền bính… Họ có thể tranh cãi với nhau kịch liệt để tìm ra đường hướng tốt nhất. Sau khi tranh cãi, bên đuối lý hay bên thiểu số sẵn sàng chấp nhận quyết định cuối cùng theo hướng của bên thắng lý hay bên đa số. Những người đang đấu tranh cho tự do dân chủ cần học bài học của dân chúng những nước dân chủ: đối lập chứ không đối kháng, vẫn có thể hợp tác và liên kết chặt chẽ với nhau! Nguồn: http://nguoivietthamlang2012.blogspot.de/
......

NHỮNG SẢN PHẨM CỦA ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ VIỆT NAM

Chỉ trong năm 2012 và gần 7 tháng của năm 2013 có đến 68 sản phẩm rút ra từ các đề xuất, quyết định hoặc các nghị định đỉnh cao trí tuệ như sau: 2012 1. Đóng thuế đẻ.(2012) 2. Dạy tiếng Tàu trong trường tiểu học (2012) 3. Cấm doanh nghiệp vốn đầu tư từ Đài Loan treo cờ Đài Loan tại VN dưới mọi hình thức (công văn 2186/UBND-VX) (2012) 4. CMND ghi tên cha mẹ trong đó.(2012) 5. Thịt làm ra phải bán trong vòng 8 tiếng.(2012) 6. Cấm buôn vàng miếng, và sẽ cấm đến vàng trang sức.(2012) 7. Người chết phải chôn sau 48 tiếng. (2012) 8. Làm đập thủy điện tại Nam cát Tiên. 9. Xe phải “chính chủ” (2012) 10. Chó mèo phải “chính chủ”.(2012) 11. Dừng dự án, chia nhỏ căn hộ để cứu bất động sản (2012) 12. Chó mèo chết phải đăng ký “báo tử”.(2012) 13. Phải đăng ký tên thật khi lên internet.(2012) 14. Thu phí nhạc số (2012) 2013 1. Cấm uống rượu trong quá Karaoke (không cấm bia) 2. Đám cưới không quá 300 người 3. Đám ma không quá 7 vòng hoa 4. Xác chết quàn không được để trong nắp kính. (Sau đó chừng 1 tháng lại cho đi viếng mang vòng hoa, rắc vàng mã….) 5. Đóng thuế xe bảo trì đường bộ. 6. Niêm phong lồng gà chính chủ. 7. Dán tem rau, thịt, cá. 8. Cấm chửi nhau trên facebook, nhấn “like” sai bị phạt. 9. Con bất hiếu cha mẹ bị phạt 20tr. 10. Làm hàng giả bị phạt tối đa 100tr. 11. Bán hàng rong phải có giấy khám sức khỏe và chứng nhận tập huấn an toàn thực phẩm. 12. Cấm mua bán nhà đất, ô tô bằng tiền mặt. 13. Chỉ được đăng ký xe ở nơi thường trú. 14. Cấm nghe nhạc Asia hải ngoại. 15. Cấm trẻ dưới 5 tuổi học trường có vốn đầu tư nước ngoài. Trường nước ngoài tại VN chỉ được nhận 10% hs VN (tiểu học & THCS), 20% hs VN (trường phổ thông theo chương trình nước ngoài) 16. Có quota mới được nhập xe hơi. 17. Phạt tới 20 triệu nếu tiết lộ giới tính thai nhi 18. Xài điện quá ít cũng bị phạt. 19. Thu phí đọc thơ online 20. VFF ra ban tư vấn đạo đức 21. Giới tính công dân Quỳnh Trâm sẽ do thủ tướng quyết định 22. Không mua vàng dưới 1 lượng 23. Trúng tuyển đại học vẫn phải đi nghĩa vụ quân sự. 24. Đánh thuế vàng 25. Trẻ dưới 10 tuổi và thương bệnh binh phải mua vé qua phà 26. Đi nước ngoài 2 năm bị xóa tên trong hộ khẩu 27. Bộ giáo dục cấm phát tán thông tin tiêu cực 28. Xe khách được gắn sao để phân định chất lượng. 29. Đánh thuế tiền tiết kiệm 30. Chửi cảnh sát bị phạt 5 triệu. 31. Phạt người đội mũ bảo hiểm dỏm (mại dâm thì bắt người bán, mũ bảo hiểm thì bắt người mua) 32. Đấu thầu bán vàng để giảm giá 33. Thông tư 08/2013 BTC cấm ký chứng từ bằng bút mực đen (!) 34. CA được phép bắn người cản trờ thi hành công vụ 35. Ngoại tình bị phạt 1 triệu đồng. 36. Xe máy 2 bánh phải có iấy chứng nhận an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường. 37. Phạt tiền giáo viên không đạt chuẩn. 38. “Quyền công dân có thể bị giới han..” (dự thảo hiến pháp 2013) 39. “Khiếu kiện nhiều lần phải đặt cọc” 40. Dự thảo luật thi đua khen thưởng bổ sung hàng loạt các danh hiệu mới: nhà khoa học nhân dân, nhà khoa học ưu tú, và đặc biệt, danh hiệu “DANH NHÂN”. 41. Chở trẻ đi xe máy phải kèm giấy khai sinh 42. Trang bị iPad cho cảnh sát giao thông 43. Nói xúc phạm người sinh con 1 bề (toàn trai hay toàn gái) bị phạt 1 triệu đồng 44. Nhà ở thương mại được giảm diện tích xuống 25m2 45. Phải xin tạm vắng trước khi đăng ký tạm trú 46. Phạt ngoại tình tăng 5 triệu. 47. Phạt rồi bỏ phạt kết hôn đồng giớ 48. Phạt tội mạo danh người khác trên facebook 49. Luật hóa cho phép chạy chức, chạy quyền (PGS.TS Nguyễn Hữu Tri) 50. Đề nghị “còn trinh tiết mới được thi hoa hậu”. 51. Đề xuất cấm bán rượu bia sau 22h. 52. Học sinh muốn học thêm phải làm đơn 53. Trẻ sơ sinh phải có mã số thuế. 54. Tết 2014 được đốt pháo không nổ (?) 55. Muốn chống tiêu cực thi cử phải đăng ký trước. 56. Phạt tiền nếu không mặc quần áo lót nơi đông người. 57. Nói tục nơi công cộng phạt 200 ngàn đồng. 58. Cấm xây nhà nhại kiến trúc cổ điển Pháp. 59. Thay đổi lời quốc ca. 60. Dán tem đồ uống, kể cả bia. 61. Chào mừng ngày báo chí cách mạng VN 21-6, BV đa khoa Hoàn Mỹ Cửu Long (Cần Thơ) cho phóng viên và vợ phòng viên khám phụ khoa miễn phí. 62. Doanh nghiệp có 10 lạo động trở lên phải tổ chức hội nghị lao động hàng năm. 63. Ưu tiên 2 điểm thi đại học cho bà mẹ VN anh hùng (hoạt động CM từ trước 1-1-1945) (ngày 10-7-2013) 64. Phụ nữ 33 tuổi trờ lên không được phép mang thai 65. Chống chì chiết vợ bị phạt. 66. Chồng kiểm soát tiền vợ sẽ bị phạt. 67. Trang bị Ipad cho đại biểu HĐND tại Sóc Trăng. 68. Có con ngoài giá thú phải xin phép lãnh đạo. (bà phó phòng quậy ở Trà Vinh) Nguồn: Quehuong Keugoi  
......

Dân Phòng Trên Mạng

Xem như thế mới thấy là nuôi đám âm binh dưới đất đỡ tốn kém hơn, và cũng an toàn hơn nhiều. Chả phải trang bị đồng phục, máy móc hay thiết bị gì ráo trọi. Chỉ cần thả rông ra đường với cái băng đỏ là chúng có thể kiếm ăn suốt ngày bằng cách... tuýt còi. Không những chỉ đủ ăn mà còn đủ chia cho bên lực lượng an ninh nữa. - T.N.T       Ở Việt Nam, theo như tôi biết, có hai loại dân phòng: dưới đất và trên mạng. Trước tiên, xin hãy cùng nghe sơ về “tiểu sử” và “thành tích” của loại thứ nhất – qua lời những người dân hiện đang sinh sống nơi Thủ Đô của xứ sở này: Ông Nguyễn Tấn Khanh, phố Tôn Đức Thắng bầy tỏ: “Đây là lực lượng ‘lôm côm’ nhất. Quần áo thì mỗi nơi một vẻ. Họ được tuyển chọn từ nhiều nguồn khác nhau, không được đào tạo, thiếu hiểu biết trầm trọng về văn hóa ứng xử và ‘mù’ về kiến thức pháp luật nên mới lộng quyền, hống hách như thế.” Bà Nguyễn Thúy Hường, phường Hoàng Văn Thụ, nhận xét: “Cũng tại nhiều người dân không hiểu rằng dân phòng, dân phố tự quản họ được làm cái gì, làm như thế nào để mà đấu tranh, thành ra nhiều người cứ ‘dúi’ tí tiền cho đỡ mất thời gian, lâu dần họ quen thói nên sinh làm bậy.” Ý kiến này được chia sẻ (tận tình) bởi ông Nguyễn Văn Tỉnh, ở quận Hai Bà Trưng: “Không biết từ đâu người dân ta hiện quen với kiểu hành xử ‘cứ vi phạm rồi dúi tiền là xong.’ Từ đó, có cái lệ xấu là: Tự quản, dân phòng không được chặn bắt vi phạm giao thông nhưng cứ tuýt còi. Mà tuýt là kiểu gì người vi phạm cũng phải mất tiền, không muốn đến kho bạc cho mất thời gian thì ‘mất’ vào túi riêng cho dân phòng, cho tự quản. Hệ quả là ở chỗ ấy. Vậy là được anh, được ả, lợi cả hai bên.” Tôi thiệt tình không thấy những người bị “tuýt còi” – nghĩa là những kẻ thuộc bên bị móc túi – được lợi lộc gì ráo trọi nhưng hoàn toàn đồng ý với phương cách “ứng xử tình thế” là cứ “dúi tiền” cho nó xong đi. Coi như của đi thay người. Chứ bị lôi vào đồn công an thì chẳng những phải mất thêm tiền mà (không chừng) còn dám mất luôn cả mạng!   Dân phòng đang tác nghiệp. Nguồn ảnh: RFA Tuy nhiên, không phải cứ đụng chuyện với đám dân phòng rồi cứ “dúi tiền” là yên đâu à nha. Có những trường hợp lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và lôi thôi lớn – theo tường thuật của ông Khách Diệu Anh, đọc được trên diễn đàn Dân Luận, vào ngày 2 tháng 7 năm 2013: “Tôi xin dẫn chứng một vụ án mà tôi từng theo dõi trong thời gian trước đây tôi còn làm trong cơ quan pháp luật: chỉ có một việc cỏn con là dân phòng vô cớ hành hung một ông già, ông già này đòi chính quyền phải xử lý dân phòng vi phạm pháp luât, nhưng xử dân phòng thì liên quan đến công an, nếu đưa nó ra tòa thì nó bị án nặng vì đã có nhiều tiền án tiền sự, thế là cả một hệ thống chính quyền bao che cho nó, lôi nó ra tòa thì nó bảo làm theo lệnh của công an. Ông già tức khí nổi khùng vì thái độ bất công và bao che của chính quyền nên chửi ông chủ tịch phường là ‘đồ lưu manh’. Thế là công an khởi tố ông già, tức là dùng biện pháp phản đòn để làm gương cho người khác, đừng có động vào dân phòng là chân tay của công an, động vào thì rầy rà to... Rồi còn bắt ông già đeo số như tù nhân để chụp ảnh, mặc dù tòa án chưa tuyên bố ông già có tội hay không. Lại còn bắt ông già ký vào biên bản điều tra trước rồi mới đọc biên bản điều tra sau... Người thụ lý vụ án này là một phụ nữ tên là Thanh Mai, công an quận Cầu Giấy.” Vì tính chất “lôm côm” và “quần áo mỗi nơi một vẻ” nên trong trường hợp phải “xử lý tình huống” thì công an có thể biến thành dân phòng, và khi cần đến sự “bức xúc của nhân dân” thì dân phòng lại hoá (ngay) ra... quần chúng tự phát.   Nguồn tranh biếm họa: Quốc phòng - Defence Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, một cư dân ở phường Thuỵ Khuê, cho biết ông đã có chút kinh nghiệm (không vui gì cho lắm) với giới người này: “Khoảng 08:25 ngày 23 tháng Ba năm 2010 khi tôi đang ở nhà một mình, bỗng nhiên có 3, 4 người trung niên lạ mặt đến nhà tôi, giới thiệu là ở hội cựu chiến binh muốn vào gặp tôi để nói chuyện, tôi mở cửa và mời mọi người vào phòng khách và bỗng nhiên ồ vào thêm rất nhiều người nữa... Tất cả khoảng 15 người ở độ tuổi trung niên và một vài người trên 60 hoặc trên 70 tuổi. Ở bên ngoài còn thêm khoảng 4, 5 thanh niên trẻ lạ mặt đứng, ngồi ở cửa, và ngoài sân. Sau khi mọi người yên vị, một người khoảng trên 50 tuổi nói là họ thuộc hội cựu chiến binh chiến trường Tây nguyên, hôm nay đến đây hỏi tôi về một số chuyện liên quan đến các bài viết của tôi ở trên mạng. Cuộc nói chuyện kéo dài từ 08:30 đến khoảng 09:35... Trước khi kết thúc, một vài người đã nói những câu có tính chất áp đặt và đe dọa tôi với ý là họ sẽ không để cho gia đình tôi yên nếu tôi còn viết trên mạng như thế và có thể họ sẽ ném cả “cứt đái” (nguyên văn) vào nhà tôi.” Phường Thụy Khuê, quận Tây Hồ (chắc chắn) đã nhiều lần đạt được “danh hiệu văn hoá” nên lực lượng quần chúng tự phát chỉ doạ là “có thể” ném “cứt đái” thôi, chứ chưa ném thật. Ở những địa phương khác thì sinh hoạt của đám người này (có phần) hơi kém lịch sự hơn chút xíu. Tam Kỳ, Quảng Nam là một nơi như thế, theo như tường trình của blogger Huỳnh Thục Vy: “Nửa đêm ngày 3 tháng 4 năm 2013, lúc cả gia đình đang ngủ, thì ba tôi nghe tiếng xe gắn máy trờ tới trước nhà, sát chỗ ông ngủ (phòng ngủ ba tôi ngay sát mặt đường làng). Sau đó, là tiếng ào ào, nước văng tung tóe và một mùi hôi thối kinh khủng bốc lên. Ba tôi bật dậy và thoáng thấy chiếc xe máy chở hai tên thanh niên rồ ga bỏ chạy. Cả nhà thức giấc và hiểu ra đó là trò bẩn thỉu của an ninh mà nhiều người bất đồng chính kiến đã từng phải chịu trước đây như cụ Hoàng Minh Chính, bà Trần Khải Thanh Thủy… và gần đây là chị Bùi Hằng...” Trò “bẩn thỉu” này không chỉ được sự hổ trợ của đám “an ninh” mà còn được yểm trợ bởi lực lượng dân phòng trên mạng. Bên dưới bài tường thuật của Huỳnh Thục Vy, trên trang Dân Làm Báo, có đôi vị đã góp ý một cách vô cùng... tế nhị và thấu đáo: - Escalate: Đúng là khổ thân, nửa đêm thức dậy mà phải dọn dẹp đống hôi thối đó thì thật là cực. Nhưng để kết luận đó là do phía an ninh họ làm thì thật chẳng có cơ sở xác đáng nào hết. Vì nếu họ làm vậy thì khác nào tự ăn cướp rồi tự khai. Đây cũng có thể là hành động của bên phe nào đó chống chính quyền và muốn vu oan cho họ thì sao. Hay với những hành động phản kháng của Huỳnh Thục Vy thì đừng nghĩ người dân ai cũng ủng hộ cả... - Ông bụt: Khi chưa có bằng chứng thì không phải cái gì cũng quy chụp hết cho an ninh cộng sản, vẫn có thể nghĩ đến khả năng là do hàng xóm ra tay. Những ý kiến kể trên, xem ra, đều điềm tĩnh, nhã nhặn và ý nhị. Ít ra thì cũng đỡ dùi đục hơn phản hồi của (khách viếng thăm) có qúi danh là Bạch Hùng – bên dưới Thư Kể Về Việc Bị Đánh Đập Trong Tù Của Đỗ Minh Hạnh – đọc được nơi trang Dân Luận, vào hôm mùng 6 tháng 7 vừa qua: “Hoàn toàn không có vụ quản giáo đánh đạp tù nhân. Còn việc các tù nhân khác đánh hay không thì phải có chứng cớ minh bạch và rõ ràng, và phải yêu cầu đương sự chứng minh được quản giáo đứng đằng sau. Còn nếu không chứng minh được ai là người đánh, ai là người ra lệnh đằng sau, không có chứng cớ.... thì mọi lời buộc tội bịa đặt một phía là vô giá trị. Đương sự hoàn toàn có thể bịa đặt bất cứ một chuyện gì, cái này chắc ai cũng biết...” Và có lẽ người biết rõ nhất không ai khác hơn là ông Hồ Quang Lợi, Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành Ủy Hà Nội. Trên báo Lao Động, số ra ngày 1 tháng 9 năm 2013, giới chức này đã “nêu kinh nghiệm ‘tổ chức nhóm chuyên gia’ đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên internet với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.” Nhóm “chuyên gia” này còn có tên gọi chính xác là... những dư luận viên. Blogger Trương Duy Nhất – khi còn ở vị trí của một người tù dự khuyết – đã có bài bài tường thuật về một cuộc đấu tranh (quyết liệt) giữa những dư luận viên với các thế lực thù nghịch. Xin ghi lại tóm lược: “Tòa chưa kết tội, nhưng những trận ném đá tơi bời trên báo chí đã bắt đầu được lệnh xung phong trút lên đầu cô nữ sinh Nguyễn Phương Uyên với lối chửi rủa hằn học thô bỉ chưa từng có... Hãy đọc vài comment điển hình được báo chí chọn lọc đăng tải: - “Không biết 2 nhóc này ăn gạo của nông dân mình hay ăn bơ, sữa nước ngoài mà ngu xuẩn như thế ?” - “...Thiếu, đói, khó khăn thì phải lao động chứ. Tội gì cho bằng tội chống phá đảng, nhà nước (chống lại nhân dân)” - “Thật uổng cơm cha mẹ, chẳng qua là vừa tham vừa ngu mới bị lừa như thế...” - “Tội bán dâm kiếm tiền tuy ô nhục nhưng cũng không nặng bằng tội bán nước, chuyến này khổ rồi em ơi.!!!!” -“ No cơm ấm áo nên "Rửng mỡ". Cho ngồi tù rục xương, lao động khổ sai suốt đời cho đáng đời...” … Vẫn theo blogger Trương Duy Nhất, kiểu hướng dẫn dư luận của đám dư luận viên kể trên “không chỉ phản tuyên truyền” mà còn “vô văn hóa” nữa. Blogger Người Buôn Gió thì nhìn vấn đề ở một khía cạnh khác. Có lẽ vì buôn gió không lãi mấy, và bị túng thiếu thường trực nên ông chỉ chăm chăm lo đến chuyện... tốn (bộn) tiền của ngân qũi quốc gia: “Để đấu tranh với bọn tuyên truyền xấu, bôi nhọ chế độ. Một thành phố lớn thuê 900 dư luận viên để củng cố niềm tin trong nhân dân rằng chế độ này tốt đẹp và đang ngày một tươi sáng hơn. Mức lương của một dư luận viên trong một ngày là bao nhiêu. Tính mặt bằng xã hội thì bèo nhất mỗi dư luận viên lãnh 100 ngàn một ngày, cộng thêm 100 ngàn phụ phí về trà thuốc, máy móc, thiết bị, báo chí... thì họ mới có thể tuyên truyền cho tốt được. Vậy mỗi ngày thành phố bỏ ra 180 triệu đồng chi cho đám này hoạt động, một tháng là 5,4 tỷ đồng.” Dù vậy, họ vẫn “tuyên truyền không được tốt” gì cho lắm, nếu chưa muốn nói là ngược lại, theo nhận xét của blogger Huỳnh Ngọc Chênh: “Không biết các dư luận viên được nhà nước trả lương nầy làm những việc gì trên mạng nhưng sự xuất hiện của họ ngẫu nhiên trùng hợp với sự xuất hiện của nhiều trang blog nặc danh bậy bạ và bẩn thỉu. Chúng thường giả danh là yêu nước, là chống cộng, là dân chủ, là hải ngoại... để viết những bài bịa đặt bôi nhọ những trí thức, nhân sĩ và những blogger tiến bộ. Và bây giờ đám âm binh đó lại chỉa mũi dùi vào chính các vị lãnh đạo của đảng cũng như vào chính anh đấy anh Tư ạ. He he, chơi âm binh có ngày bị mặc áo giấy là vậy.” Nhân vật được gọi là “anh Tư” trong đoạn văn thượng dẫn không ai khác hơn là ông đương kim Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, vị lãnh đạo đã trở thành nạn nhân của đám... âm binh trên mạng. Ông Sang, tất nhiên, không phải là nạn nhân duy nhất. Xem như thế mới thấy là nuôi đám âm binh dưới đất đỡ tốn kém hơn, và cũng an toàn hơn nhiều. Chả phải trang bị đồng phục, máy móc hay thiết bị gì ráo trọi. Chỉ cần thả rông ra đường với cái băng đỏ là chúng có thể kiếm ăn suốt ngày bằng cách... tuýt còi. Không những chỉ đủ ăn mà còn đủ chia cho bên lực lượng an ninh nữa. Đám dân phòng dưới đất cũng không thể theo lệnh của những đồng chí lãnh đạo phe này để ném cứt đái túi bụi vào mặt mũi của những đồng chí phe kia, như cuộc chiến Ba/Tư đang diễn ra trong hiện nay – trên mạng. Tuy biết thế nhưng để đáp ứng nhu cầu tình thế nên cả hai bên (Ba/Tư) đều đành phải chịu thế thôi. Gieo gió thì gặt bão. Và cơn bão sắp tới sẽ không chỉ đến bởi hai đám dân phòng. Nguồn: http://danluan.org/tin-tuc/20130710/sttd-tuong-nang-tien-dan-phong-tren-...
......

Bàn về chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Sang

  Hồi đầu tháng Sáu, Thủ tướng Việt Nam tuyên bố tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore rằng Việt Nam muốn thiết lập quan hệ chiến lược với tất cả năm thành viên thường trực của Liên Hiệp Quốc. Tới nay Việt Nam đã có quan hệ chiến lược với Trung Quốc, Nga và Anh. Giờ Việt Nam phát tín hiệu rằng họ muốn nâng cấp quan hệ với Hoa Kỳ và Pháp.   Vào giữa năm 2010 khi Ngoại trưởng Hillary Clinton thăm Hà Nội, bà tuyên bố rằng đã có đủ điều kiện để đưa quan hệ song phương Hoa Kỳ-Việt Nam lên tầm cao mới.   Nhưng, bà cảnh báo, trước hết Việt Nam cần cải thiện về nhân quyền. Kể từ chuyến thăm của bà Clinton, tình hình nhân quyền ở Việt Nam đã xấu đi, nhất là trong nửa đầu năm nay.   Vào cuối năm 2011, các nhà ngoại giao ở Hà Nội nói đàm phán về quan hệ chiến lược đã bị đình trệ vì chuyện vấn đề nhân quyền cần được đề cập tới như thế nào trong dự thảo.   Phía Hoa Kỳ muốn có một điều khoản riêng về nhân quyền trong khi Việt Nam muốn nhân quyền chỉ nằm trong điều khoản nói về quan hệ chính trị. Tới cuối năm 2012, Hoa Kỳ bất ngờ rút khỏi đối thoại nhân quyền thường niên với Việt Nam. Đối thoại được nối lại đầu năm nay nhưng không có cải thiện nhân quyền đáng chú ý nào.   Hồi tháng Sáu, hai quan chức cao cấp của chính quyền Obama điều trần trước Quốc hội về quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam và cả hai đều nhấn mạnh rằng cần phải có những thay đổi tích cực về nhân quyền ở Việt Nam.   Chính vì thế, tin được hãng thông tấn Pháp AFP đưa hôm 11/7 rằng Tổng thống Barack Obama đã mời người tương nhiệm Trương Tấn Sang thăm Washington vào cuối tháng là điều ít nhiều gây ngạc nhiên.   Hai ngày trước đó Việt Nam tuyên bố hoãn phiên xử của nhân vật bất đồng chính kiến có liên hệ với Hoa Kỳ, ông Lê Quốc Quân.   Hai bên cùng lợi   Tại sao Hoa Kỳ lại có vẻ thay đổi quan điểm về nhân quyền và mời chủ tịch Việt Nam tới thăm Hoa Kỳ? Câu trả lời có thể nằm ở chính sách tái cân bằng và tiến triển gần đây trong quan hệ Việt - Trung theo sau chuyến thăm của ông Sang tới Bắc Kinh.   Việt Nam cũng đang tìm cách cân bằng quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ. Hà Nội đã vận động trong ít nhất một năm trở lại đây để Tổng thống Obama tới thăm. Hồi tháng Sáu, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng tham mưu trưởng quân đội thăm Washington cùng phái đoàn cao cấp.   Liệu cả hai phía đã đồng ý được về một sự trao đi đổi lại?! Việt Nam có thể đang tìm cách đẩy mạnh quan hệ quốc phòng với Hoa Kỳ trong khi Washington muốn thâm nhập sâu thêm vào Việt Nam.   Một số nhà lãnh đạo Việt Nam dường như đã kết luận rằng nếu bế tắc trong quan hệ với Hoa Kỳ không được khai thông, họ sẽ không có nhiều con bài trong quan hệ với Trung Quốc.   Việt Nam muốn Hoa Kỳ xóa bỏ các hạn chế trong Quy định về Buôn bán Vũ khí Quốc tế (ITAR) mà theo đó hiện nay Việt Nam chỉ được phép mua vũ khí không sát thương tùy từng trường hợp. Mặc dù vậy, quy định này có lẽ sẽ không được xóa bỏ. Nhưng gần đây ITAR cũng đã được sửa đổi và cho phép bán các công nghệ và thiết bị lưỡng dụng (quân-dân sự).   Khó mà có thể đoán được sự thay đổi cách nhìn của Hoa Kỳ đối với ITAR nhưng điều chắc chắn hơn là Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam trong cam kết đầu tiên của họ đối với sứ mệnh gìn giữ hòa bình dưới sự bảo trợ của Liên Hiệp Quốc.   Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã công bố quyết định tham gia vào các sứ mệnh gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc tại đối thoại Shangri-La. Chuyến thăm của ông Sang tới Hoa Kỳ là một phần cố gắng của Hà Nội nhằm có được hiệp định hợp tác chiến lược với Washington.   Tổng thống Obama sẽ cố gắng để có được những cam kết thêm nữa từ phía Việt Nam nhằm tăng cường quan hệ kinh tế thông qua Hiệp ước Xuyên Thái Bình Dương. Chuyến thăm của Chủ tịch Sang hứa hẹn sẽ đưa quan hệ Việt - Mỹ lên tầm cao mới trước Thượng đỉnh Á Đông tại Brunei vào tháng Mười năm nay.   Có lẽ mục tiêu của Việt Nam là đẩy mạnh quan hệ trong những tháng tới để Tổng thống Obama có thể có chuyến thăm bên lề tới Việt Nam nơi hai nước sẽ ký hiệp định hợp tác chiến lược.   Việt Nam sẽ được lợi vì hiệp định được ký trên đất của họ trong khi Hoa Kỳ cũng có lợi vì Tổng thống Obama sẽ tới Đông Nam Á thúc đẩy chiến lược tái cân bằng. nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/
......

RSF: Kêu gọi phóng thích 35 bloggers bị cầm tù

RSF | 10.7.2013 | - Việt Nam là nhà tù lớn thứ hai trên thế giới đối với blogger và người bất đồng chính kiến online, chỉ sau Trung Quốc. Các blogger Việt Nam là một nguồn thông tin độc lập và là giải pháp thay thế cho truyền thông của chính phủ. Họ viết về tham nhũng, vấn đề môi trường và diễn tiến chính trường của đất nước. Đã có nhiều đợt tập kích blogger, cư dân mạng và nhà báo trong những năm gần đây. Cảnh giác về các cuộc nổi dậy của dân chúng Arab, chính quyền Việt Nam đã truy bắt dữ dội hơn nhằm đè bẹp sự bất đồng và ngăn chặn mọi bất ổn. Hai blogger vừa bị bắt là Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào nằm trong số 35 blogger hiện đang bị cầm tù. Người bảo vệ nhân quyền Điếu Cày, LS Lê Quốc Quân, Paulus Lê Sơn, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Tiến Trung, tất cả họ đang chịu những bản án dài hạn với các tội danh như trốn thuế, phá hoại, tuyên truyền chống nhà nước và toan tính lật đổ chính quyền. Thân nhân gia đình họ phải chịu sự quấy nhiễu và tuyên truyền bôi nhọ. Mẹ của blogger Tạ Phong Tần đã tự thiêu năm 2012, một hành động tuyệt vọng về cách đối xử đối với con gái của bà. Phóng viên không Biên giới kêu gọi thả tự do ngay lập tức các blogger và cư dân mạng, bãi bỏ kiểm duyệt và hủy những luật lệ đàn áp vốn được sử dụng chống lại giới làm tin tức, đặc biệt là Điều 88 và Khoản 1 của Điều 79 trong BLHS. Hãy cùng chúng tôi chiến đấu với kiểm duyệt online tại Việt Nam! Hãy phổ biến bản thỉnh nguyện thư này trong mọi khả năng có thể! Danh sách 35 blogger và cư dân mạng đang bị cầm tù: 1. Bị bắt từ 15.6.2013 – Đinh Nhật Uy 2. Bị bắt từ 13.6.2013 – Phạm Viết Đào 3. Bị bắt từ 26.5.2013 – Trương Duy Nhất 4. Bị bắt từ 27.12.2012 – Lê Quốc Quân 5. Bị bắt từ 14.10.2012 – Nguyễn Phương Uyên 6. Bị bắt từ 11.10.2012 – Đinh Nguyên Kha 7. Bị bắt từ 8.8.2012 – Đinh Đăng Định 8. Bị bắt từ 6.7.2012 – Le Thị Kim Thu 9. Bị bắt từ 1.12.2011 – Lê Thanh Tùng 10. Bị bắt từ 19.9.2011 – Trần Vũ Anh Bình 11. Bị bắt từ 5.9.2011 – Tạ Phong Tần 12. Bị bắt từ 27.8.2011 – Trần Minh Nhật 13. Bị bắt từ 18.8.2011 – Thái Van Dung 14. Bị bắt từ 7.8.2011 – Nguyễn Văn Duyệt 15. Bị bắt từ 5.8.2011 - Nông Hùng Anh 16. Bị bắt từ 3.8.2011 – Paulus Lê Sơn 17. Bị bắt từ 2.8.2011 – Đậu Văn Dương 18. Bị bắt từ 2.8.2011 – Trần Hữu Đức 19. Bị bắt từ 1.8.2011 – Chu Mạnh Sơn 20. Bị bắt từ 30.7.2011 – Đặng Xuân Diệu 21. Bị bắt từ 30.7.2011 – Hồ Đức Hòa 22. Bị bắt từ 30.7.2011 – Nguyễn Văn Oai 23. Bị bắt từ 25.7.2011 – Nguyễn Văn Lý 24. Bị bắt từ 28.4.2011 – Nguyễn Công Chính 25. Bị bắt từ 2.4.2011 – Nguyễn Ngọc Cường 26. Bị bắt từ 26.3.2011 – Lữ Văn Bảy 27. Bị bắt từ 4.11.2010 – Cù Huy Hà Vũ 28. Bị bắt từ 27.10.2010 – Vi Đức Hồi 29. Bị bắt từ 18.10.2010 - Phan Thanh Hải 30. Bị bắt từ 7.7.2010 – Trần Huỳnh Duy Thức 31. Bị bắt từ 9.10.2009 – Nguyễn Xuân Nghĩa 32. Bị bắt từ 9.10.2009 – Nguyễn Kim Nhàn 33. Bị bắt từ 7.7.2009 – Nguyễn Tiến Trung 34. Bị bắt từ 7.7.2009 – Trần Anh Kim 35. Bị bắt từ 19.4.2008 – Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) Nguồn: RSF- See more at: http://vietnamhumanrightsdefenders.net/2013/07/10/phong-vien-khong-bien-...
......

Những diễn biến phức tạp trong các cuộc cách mạng dân chủ

  Đất nước nào khi chuyển mình từ độc tài sang dân chủ cũng đều muốn tiến trình sẽ xảy ra trong ôn hoà và trật tự như trường hợp của Miến Điện, thay vì bạo loạn và đầy bất trắc như tại Ai Cập. Nhưng hy vọng có thực hiện được hay không, hoặc cần có những chuẩn bị gì để tránh các xáo trộn chính trị khiến xã hội bị suy thoái trong lúc mục tiêu của cuộc cách mạng dân chủ bị lệch hướng – đây là vấn đề cần đặt ra, tuy không quá sớm cho dù không có trả lời dứt khoát. Đặt tính của một nhà nước chuyên chế là cấm đoán không cho các đảng phái khác sinh hoạt hay tham gia điều hành đất nước. Vì thế khi giới cầm quyền bị sụp đổ tạo ra một khoảng trống rất lớn về chính trị. Những nhà đấu tranh cho dù có uy tín nhưng vì trước đây bị bắt bớ đàn áp nên thiếu kinh nghiệm tổ chức đoàn thể và lèo lái quốc gia. Trái lại tại một nước dân chủ, lấy thí dụ như ở Hoa Kỳ thì dù đảng Dân Chủ hay Cộng Hoà nắm giữ chính quyền thì đảng còn lại vẫn có vai trò thiểu số và tiếng nói đóng góp vào chính sách của nhà nước. Nhờ vậy nên mỗi khi lãnh đạo thay đổi thì đảng đắc cử đưa ngay ra được một bộ tham mưu mới vào chính quyền, trong đó gồm nhiều nhân sự có kinh nghiệm giúp cho quá trình chuyển tiếp không gặp trở ngại.   Tổng thống Then Sein của Miến Điện mặc dù xuất thân từ thành phần độc tài quân phiệt nhưng lại sớm nhận thức được nhu cầu dân chủ hoá của đất nước. Ông bắt đầu tiến trình này bằng cách trả tự do và chấp nhận cho bà Aun Sang Suu Ki cùng đảng Vì Dân tham gia sinh hoạt chính trị. Nhờ vậy đảng đối lập này có được ba bốn năm để góp phần điều hành đất nước. Nếu giả sử bà Aun Sang Suu Ki đắc cử Tổng thống nhiệm kỳ tới thì bà sẽ có được một ban tham mưu với kinh nghiệm thực tế. Dân chủ đồng nghĩa với tương nhượng và thoả hiệp nên khoảng thời gian ba bốn năm sinh hoạt chính trị giúp cho đảng Vì Dân ý thức về nhu cầu lèo lái giữa khát vọng dân chủ của quần chúng và quyền lực trong đám tướng lãnh, áp lực từ Trung Quốc, và bất đồng tôn giáo giữa đa số Phật giáo và thiểu số đạo Hồi. Trái lại tại Ai Cập việc ông Mubarak bị lật đổ một cách vô cùng đột ngột do phong trào quần chúng tự phát khiến các đảng chính trị còn lại không có đủ thời gian làm quen với công việc tổ chức và điều hành. Trong khi đó tâm lý dân chúng tuy ủng hộ cho phong trào dân chủ nhưng lại không dành cho một đảng phái chính trị nào nổi bật – cho dù phong trào quần chúng chỉ có thể lật đổ nhà cầm quyền còn điều hành quốc gia phải do nhân sự từ các đảng phái. Với khoảng trống đó nên cánh Huynh Đệ Hồi Giáo vốn có tổ chức và được hậu thuẩn của thành phần giáo sĩ đã thắng cử năm rồi. Nhưng sau đó họ lợi dụng thời cơ để đẩy mạnh Giáo Quyền nên gặp sức đề kháng dữ dội của đa số dân chúng muốn có một nhà nước thế tục và dân chủ. Cuộc đảo chánh tuần vừa rồi tuy lật đổ Tổng thống Morsi nhưng mang theo nguy cơ chia rẽ nội chiến nên là bước thoái trào của cách mạng. Một ưu điểm khác ở Miến Điện nhờ vào uy tín quốc tế của bà Aun Sang Suu Ki nên phong trào dân chủ nhận được rất nhiều trợ giúp nơi Âu-Mỹ-Nhật: từ áp lực ngoại giao lên chính quyền quân phiệt cho đến việc nới lỏng phong toả kinh tế, hay các chương trình cố vấn tổ chức hệ thống ngân hàng và các luật lệ đầu tư. Trái lại tại Ai Cập vì không có một đảng phái dân chủ nổi bật nên Hoa Kỳ và Âu Châu dù bỏ hàng tỷ đô-la để viện trợ nhưng phần lớn dành cho quân đội, lý do là họ không tìm ra một đối tượng nào khác đáng tin cậy hơn để hậu thuẩn.   Bài viết này tuy không phân tích về các yếu tố xã hội và lịch sử vốn sẽ đòi hỏi một công trình khảo cứu công phu, nhưng nhằm nêu lên vị trí quan trọng của một nhà nước chuyên chế đương quyền: nếu vì quyền lợi lâu dài của quốc gia phải gấp rút mở cánh cửa dân chủ; bằng không rồi cũng sẽ có một phong trào quần chúng tự phát lật đổ độc tài, nhưng khi đó cái giá mà Tổ Quốc phải trả sẽ đắt hơn rất nhiều. Đ.H.Q. Nguồn: boxitvn.net/  
......

Chui đầu vào thòng lọng Trung Quốc

Tuần trước, ông Bùi Tín, cựu phó chủ bút báo Nhân Dân (Hà Nội) hiện đang tị nạn tại Pháp, viết một bài nhận xét về bản “Tuyên bố chung” giữa Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình, ký ngày 21 Tháng Sáu vừa qua tại Bắc Kinh: “Không hề có một chữ nào (xác định) về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một lời yêu cầu nào đòi bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân Việt Nam trong vùng biển quốc gia của mình. Không một lời bác bỏ nào đối với cái ‘lưỡi bò’ phi pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đã bị hoàn toàn từ bỏ.” Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ cũng công bố một bản Nhận Ðịnh về cùng vấn đề này, ngài viết: “Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, v.v. hay đòi hỏi Trung Quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm.” Những lời lên án trên khiến dư luận chú ý hơn đến văn kiện mà hai ông Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình đã ký sau một chuyến công du ba ngày. Trong thực tế, xưa nay người Việt ở trong và ngoài nước không mấy khi chú ý đến các bản thông cáo chung của lãnh tụ hai đảng Cộng Sản, vì biết trước rằng đó thường chỉ gồm những lời tuyên truyền trống rỗng. Nhưng khi vị tăng thống thứ năm của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất phải viết rằng Hội Ðồng Lưỡng Viện của giáo hội “vô cùng quan ngại về nội dung bản tuyên bố chung này” thì mọi người Việt Nam yêu nước phải cùng chia sẻ nỗi lo lắng đó. Mặc dù bản tuyên bố chung có nhắc đến quan hệ giữa hai đảng Cộng Sản, Trương Tấn Sang đã ký kết với tư cách là chủ tịch nhà nước Việt Nam, nhân danh cả đất nước và dân tộc Việt Nam. Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ phải cảnh cáo: “Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông chủ tịch nước vẫn ‘nhất trí’ với mưu kế của kẻ xâm lăng...” Giống như nhà báo Bùi Tín viết: “Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất.” Ông lên án: “Chưa bao giờ có sự đầu hàng nhanh chóng và nhục nhã đến như vậy.” Ðầu hàng nhanh chóng như thế nào? Chỉ trong ba ngày, ông Trương Tấn Sang đã ký tên vào một văn kiện dài bốn ngàn chữ, trong đó đề cập đến hàng chục bản văn khác về việc hợp tác giữa hai nhà nước; và hai bên cũng ký kết nhiều văn bản mới khác nữa. Chỉ trong ba ngày, họ đã xem lại để “nhất trí hợp tác” thi hành rất nhiều văn kiện. Trong đó có, thí dụ, “Nghị định thư hợp tác giữa hai Bộ Ngoại Giao; Ðối thoại chiến lược quốc phòng cấp thứ trưởng; Thỏa thuận hợp tác giáo dục giai đoạn 2011-2015; Kế hoạch hành động thực hiện Hiệp Ðịnh Văn Hóa Việt-Trung giai đoạn 2013-2015; Kế hoạch công tác năm 2013 của ủy ban liên hợp biên giới trên đất liền hai nước,” vân vân. Hai bên còn thảo luận và “nhất trí” về việc “hoàn thành việc xây dựng trung tâm văn hóa của nước này ở nước kia, tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực sản nghiệp văn hóa, nguồn nhân lực. Hai bên nhất trí tổ chức Liên Hoan Thanh Niên Việt-Trung lần thứ 2 vào nửa cuối năm nay;” lại “tăng cường hơn nữa hợp tác” giữa các bảy tỉnh của Việt Nam và bốn tỉnh của Trung Quốc ở hai bên biên giới. Bao gồm mọi lãnh vực, chỉ trong ba ngày đã ký kết xong. Hãy nhìn vào danh sách các văn kiện mới được Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình cam kết với nhau, với các “thỏa thuận” cũ được duyệt xét, sửa đổi, bất cứ người nào có suy nghĩ cũng phải tự hỏi làm sao họ “thỏa thuận” với nhau nhanh chóng như vậy? Xin kể ra mấy bản văn mới ký: Một “Thỏa thuận hợp tác biên phòng giữa Bộ Quốc Phòng hai nước Việt Nam-Trung Quốc;” một “Chương trình hành động triển khai quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc;” một “Thỏa thuận giữa Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam và Bộ Nông Nghiệp Trung Quốc về việc thiết lập đường dây nóng về các vụ việc phát sinh đột xuất của hoạt động nghề cá trên biển.” Lại thêm, “Thỏa thuận giữa Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam và Tổng Cục Giám Sát Chất Lượng, Kiểm Nghiệm, Kiểm dịch Trung Quốc về hợp tác trong lĩnh vực kiểm nghiệm, kiểm dịch động thực vật xuất nhập khẩu;” “Ðiều lệ công tác của ủy ban hợp tác quản lý cửa khẩu biên giới đất liền Việt Nam-Trung Quốc;” “Bản ghi nhớ giữa chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc về việc thành lập trung tâm văn hóa tại hai nước;” “Bản ghi nhớ về kế hoạch hợp tác giai đoạn 2013-2017 giữa liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam và hội hữu nghị đối ngoại nhân dân Trung Quốc;” “Thỏa thuận sửa đổi lần thứ 4 giữa Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam và Tổng công ty dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc liên quan tới vịnh Bắc bộ;” đặc biệt còn có một bản “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc;” và nhiều thỏa hiệp hợp tác kinh tế khác. Tất cả đều được ký kết trong chuyến thăm trong ba ngày. Trong trường bang giao quốc tế, ít có hai quốc gia nào lại ký kết với nhau, cùng một lúc, nhiều văn kiện “hợp tác” bao trùm đủ các lãnh vực sinh hoạt của quốc dân như vậy. Hai nước Canada và Mỹ đã sống bên cạnh nhau một cách hòa bình hơn hai thế kỷ, kinh tế, quốc phòng, ngoại giao lãnh vực nào cũng hợp tác với nhau. Nhưng họ cũng chưa bao giờ ký kết cùng một lúc nhiều thứ cam kết ràng buộc nhau, sau ba ngày thăm viếng như vậy! Phải nhấn mạnh đến các điều liên quan đến quân đội, vì quân đội nước nào cũng là lực lượng bảo vệ quốc gia. Tập Cận Bình và Trương Tấn Sang ký kết, hứa hẹn với nhau sẽ “...làm sâu sắc thêm hợp tác giữa quân đội hai nước... đi sâu trao đổi kinh nghiệm công tác đảng và chính trị trong quân đội, tăng cường đào tạo cán bộ và giao lưu sĩ quan trẻ.” Chúng ta phải chú ý tới việc “đào tạo cán bộ” trong quân đội, đặc biệt về “công tác đảng” và “chính trị,” nghĩa là giáo dục, đào tạo não bộ của các sĩ quan trong quân đội. Theo tinh thần những cam kết này, chúng ta có thể thấy tái diễn cảnh “rèn cán chỉnh quân” mà Hồ Chí Minh đã đem vào Việt Nam trong thời kháng chiến chống Pháp: Việc huấn luyện chính trị và nhồi sọ lý thuyết Mác Lê Nin và tư tưởng Mao Trạch Ðông cho các sĩ quan trẻ Việt Nam có thể sẽ được đặt dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Trung Cộng; hoặc đưa họ sang Trung Quốc thụ huấn các giáo điều tương tự! Chính trong các đợt “rèn cán chỉnh quân” bắt đầu từ những năm 1950, sau khi Hồ Chí Minh đưa tư tưởng Mao Trạch Ðông lên hàng lý thuyết chỉ đạo cho đảng Lao Ðộng, mà rất nhiều sĩ quan trẻ tài ba đã bị nghi kỵ, bị hạ tầng công tác, nhường chỗ cho thành phần bần cố nông được các cố vấn Trung Cộng chấp thuận. Tuy việc nhồi sọ các cán bộ trong quân đội là điều đáng lo ngại nhất, nhưng bản Tuyên bố chung của Tập Cận Bình và Trương Tấn Sang còn mở rộng chương trình “đồng hóa” về tư tưởng, về lý luận bao trùm hầu hết các lãnh vực khác, không giới hạn trong quân đội. Họ ký kết như sau: “Hai bên... nhất trí làm sâu sắc thêm hợp tác giữa hai đảng, thúc đẩy cơ chế giao lưu hợp tác giữa hai ban đối ngoại và ban tuyên giáo, tuyên truyền của hai đảng vận hành thuận lợi, tăng cường hợp tác trong lĩnh vực đào tạo cán bộ đảng và nhà nước. Hai bên nhất trí phối hợp chặt chẽ, cùng nhau tổ chức tốt hội thảo lý luận hai đảng lần thứ 9, tăng cường hơn nữa trao đổi kinh nghiệm về xây dựng đảng và quản lý đất nước... ở mỗi nước.” Ðọc những lời cam kết bao gồm đủ các lãnh vực từ quân sự đến “đào tạo cán bộ đảng và nhà nước,” đến “Ðối ngoại, Tuyên giáo, Tuyên truyền” như trên, chúng ta cảm thấy có một “âm mưu đồng hóa” của đảng Cộng Sản Trung Quốc; mà họ đang được đảng Cộng Sản Việt Nam tích cực ủng hộ để thi hành. Chưa kể tới những cam kết giữa hai đảng cộng sản khi nhắc tới các tranh chấp đang xảy ra trên biển Ðông; sẽ bàn trong mục này vào dịp khác. Nhà báo Bùi Tín cũng nhận thấy: “Ðọc kỹ các văn bản, có cảm giác như Việt Nam đã hội nhập vào trong lòng Trung Quốc. Tuy hai mà một. Hòa nhập triệt để về mọi mặt, đặc biệt là về quốc phòng, về đối ngoại, về an ninh, trị an xã hội, về đảng, nhà nước, về quân đội, về công tác đảng, bảo vệ đảng, bảo vệ quân đội.” Có thể nói, Cộng Sản Việt Nam đang tiếp tục đưa cả nước chui đầu vào trong cái thòng lọng do Trung Cộng đưa ra. Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ giải thích sự hợp tác mật thiết giữa hai đảng cộng sản hiện nay đã “xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền ‘Cứu Trung Quốc thị cứu tự kỷ’ (Cứu Trung Quốc là tự cứu mình) đưa đăng trên báo Cộng Sản Tàu Cứu Vong Nhật Báo năm 1940 tại Quế Lâm.” Chúng ta thông cảm với Hòa Thượng Quảng Ðộ khi ngài viết: “Người con Phật không thể khoanh tay đứng ngó hay chỉ thắp hương cầu nguyện, mà phải đem từng biệt nghiệp chuyển hóa cộng nghiệp ác hành.” Hơn tám mươi triệu người Việt Nam cũng không thể chỉ “khoanh tay đứng ngó hay chỉ thắp hương cầu nguyện!” Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/
......

Những câu hỏi bức thiết

Bản Tuyên bố chung và 10 văn kiện quan trọng ký kết giữa Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang và Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình tại Bắc Kinh ngày 21 tháng 6 năm 2013 đang được bàn luận rộng rãi trong nước và ngoài nước. Trong lịch sử ngoại giao của Việt Nam, chưa từng có một loạt văn kiện nào có nội dung rộng khắp, bao trùm nhiều lãnh vực quan trọng có ảnh hưởng sâu sắc và lâu dài đến tương lai của đất nước và dân tộc đến như thế. Những văn kiện này xác định những phương châm chỉ đạo cho quan hệ hợp tác giữa 2 nước xã hội chủ nghĩa láng giềng do 2 đảng CS lãnh đạo, có truyền thống gắn bó lâu đời, nay cũng chung ý nguyện hợp tác bền chặt lâu dài về mọi mặt - chính trị, quốc phòng, an ninh, ngoại giao, kinh tế thương mại, giao thông, môi trường, giáo dục, văn hóa, du lịch, hữu nghị nhân dân. Phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt mà nhân dân ta đã bác bỏ triệt để, coi đó là xiềng xích khống chế của Bắc Kinh, vẫn được nhắc đi nhắc lại một cách vô duyên. Mối quan hệ giữa 2 đảng CS, 2 nhà nước xã hội chủ nghĩa, 2 chính phủ, 2 quân đội, 2 Bộ Quốc phòng, 2 Bộ Ngoại giao, 2 Ban Tuyên gíáo, 2 Ban Đối ngoại Trung ương, 2 Ban Lý luận của 2 đảng cũng được xác định một cách chi tiết. Mối quan hệ hợp tác giữa 7 tỉnh biên giới Việt Nam: Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, với 4 tỉnh biên giới Trung Quốc: Vân Nam, Quảng tây, Quảng Đông, Hải Nam – cùng với việc hợp tác trong lĩnh vực đánh cá biển giữa 2 nước - cũng được xác định rõ. Hoạt động khai thác chung về du lịch thác Bản Giốc cũng được ghi nhận. Hai bên cũng tuyên bố thỏa thuận cùng nhau tiến hành việc thăm dò dầu khí trong Vịnh Bắc Bộ. Hai bên còn cam kết ủng hộ lẫn nhau trong các tổ chức quốc tế đa phương, từ Liên Hiệp p Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới, Tổ chức Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương, Hợp tác Á – Âu, Asean… Phía Trung Quốc cũng hứa hẹn yểm trợ và cung cấp tín dụng cho một số công trình công nghiệp, hóa chất, năng lượng ở Việt Nam và tăng nhanh khối lượng trao đổi ngoại thương giữa 2 nước. Bản Tuyên bố chung và 10 văn kiện nêu trên đang đặt ra cho những người Việt Nam yêu nước hàng loạt câu hỏi bức thiết.             -Tại sao Bản Tuyên bố chung và 10 văn kiện có ý nghĩa trọng đại lâu dài như một hiệp ước lịch sử đã được ký kết chóng vánh, hầu như không có thảo luận, tranh luận? Có phải ông Trương Tấn Sang bị Bắc Kinh gọi sang để bắt buộc phải ký vào các văn kiện đã được một phía thảo sẵn? Bọn trùm bành trướng đã dùng những áp lực gì? Mua bằng tiền? Đe dọa bằng bộ máy an ninh, tình báo?           -  Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đảng có biết gì trước chuyện này hay không?  Có uỷ nhiệm chính thức cho ông Trương Tấn Sang thay mặt cho phía Việt Nam hạ bút ký một loạt hàng chục văn kiện ghi nhận sự hợp tác chặt chẽ trên 13 lĩnh vực của quốc gia như vậy hay không?            - Tại sao trong các văn kiện không hề nói đến chủ quyền của nước ta trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa bị chiếm bằng vũ lực, các vùng đất bị lấn chiếm như ở thác Bản Giốc, vùng Thất Sơn ( Hà Giang), vụ bản đồ lưỡi bò bất hợp pháp, những vụ ngăn cản, bắt bớ, sát hại ngư dân ta trong vùng biển quốc gia…?              - Các văn kiện một chiều như thế có tầm quan trọng như một hiệp ước lớn, không được thông báo cho quốc hội, không được quốc hội thảo luận và thông qua, có được coi là những văn kiện hợp hiến và hợp pháp hay không? Đó phải chăng là một loạt xiềng xích mới choàng vào cổ nhân dân ta mà nhóm lãnh đạo CS đã cam chịu chấp nhận để được hưởng những đặc quyền đặc lợi phi pháp?   Nhân có sự kiện hệ trọng trên đây, một số vấn đề quan trọng khác nữa rất nên được đặt ra để tìm hiểu cho sáng tỏ.                - Phải chăng cứ mỗi lần bị quan thầy mắng mỏ, bè lũ tay sai lại quay sang trừng phạt, đàn áp anh chị em ta dám đứng dậy chống bành trướng xâm lược để xoa dịu cơn giận dữ của quan thấy của họ? Luật sư Cù Huy Hà Vũ bị án tù nặng chỉ vì ông vạch mặt chỉ tên bọn bành trướng TQ mang tai họa khai thác bauxite tròng vào cổ dân ta và dám phát đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hành động qua mặt của Quốc hội. Nữ sinh Nguyễn Phương Uyên bị tù và bị công an hành hung chỉ vì cô viết bằng máu mình lên án bọn Tàu khựa, cô bị trả thù để xoa dịu sự nổi giận của Bắc Kinh. Lẽ ra khi Tổ quốc lâm nguy, những con người yêu nước cần được quý trọng, thì trái lại ở nước ta họ lại bị đàn áp tàn bạo nhất. Đây là một sự nhẫn tâm có tính chất phản phúc, vô đạo, phi pháp, toàn xã hội cần biểu thị thái độ lên án mạnh mẽ và đòi tự do ngay lập tức cho các chiến sỹ yêu nước Vừa qua do có quá nhiều diễn biến thời sự nóng bỏng lôi cuốn sự chú ý của mọi người - như cuộc tuyệt thực dài hạn của luật sư Cù Huy Hà Vũ trong tù, việc bắt bớ các blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Từ Anh Tú, việc chuẩn bị xét xử ông Lê Quốc Quân, chuyến đi thăm Indonesia của ông Trương Tấn Sang - nên sự phản bội kinh khủng này của Bộ Chính trị chưa được đánh giá kịp thời và đúng mức. Với nội dung rộng lớn, Bản Tuyên bố chung và các văn kiện liên hệ nghiêm trọng gấp trăm lần bức thư của Phạm Văn Đồng công nhận lãnh hải phi pháp của Trung Quốc hơn nửa thế kỷ trước. Một tuyên bố của trí thức và công dân yêu nước, cùng với đông đảo sỹ quan và binh sỹ của lực lượng Quân đội, Công an cũng như của tập thể các cựu chiến binh, cùng lao động, nông dân cả nước rất nên xuất hiện để tố cáo sự câu kết rộng lớn giữa kẻ bành trướng và bọn chư hầu cũng như nêu rõ tính chất vô giá trị của 13 nội dung hợp tác và 10 văn kiện ký kết ngày 21/6/2013 vừa qua. Đây là việc cấp bách nhất hiện nay, khi nhóm lãnh đạo trong nước ta đang lúng túng vì bị chia rẽ sâu sắc trong nội bộ và bế tắc trong việc sửa đổi Hiến pháp, cũng như bế tắc trong việc sửa đổi Luật Đất đai.   Nguồn: Blog / Bùi Tín / Voa
......

Khi Trung Quốc luôn là cạm bẫy

Giữa lúc TQ ngày càng công khai hành động xâm lấn lãnh hải trong khi tiếp tục âm thầm xâm nhập mọi ngõ ngách của quê hương VN, thì GS Trần Khuê từ trong nước lên tiếng với Đài ACTD: Cái nguy cơ từ phương Bắc thì thường trực từ mấy nghìn năm nay rồi. Và bây giờ nó càng rõ hơn. Cho đến nay, từ nhân dân, trí thức, nói chung là mọi tầng lớp xã hội, đều xót ruột lắm ! Và người dân Việt thấy nguy cơ là vận mệnh đất nước bị đe doạ cùng với sự toàn vẹn lãnh thổ… Ký một lúc 10 văn kiện Theo cuốn Hồi ký Trần Quang Cơ, thì “Ngày 29.8.1990, đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội Trương Đức Duy xin gặp Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh và chủ tịch hội đồng bộ trưởng Đỗ Mười, chuyển thông điệp của Tổng Bí Thư Giang Trạch Dân và chủ tịch Quốc vụ viện Lý Bằng mời Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, Chủ Tịch Hội Đồng Bộ trưởng Đỗ Mười và cố vấn Phạm Văn Đồng sang Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên vào ngày 3.9.1990 để hội đàm bí mật về Campuchia và vấn đề bình thường hóa quan hệ hai nước”. Như vậy là “biến cố Thành Đô” ấy – mà nhà báo David Thiên Ngọc gọi là “Chiếu chỉ Thành Đô” - đã diễn ra trong vòng bí mật mà Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ cho “đó là một sai lầm hết sức đáng tiếc về đối ngoại” của Hà Nội; chính cố vấn Phạm Văn Đồng lúc ấy cũng phải thốt lên rằng “…đi để rồi ký một văn bản mà ta không lường trước được hậu quả…”; Thủ tướng Võ Văn Kiệt có lần phải nhìn nhận rằng “Mình bị nó lừa nhiều cái quá…TQ luôn là cạm bẫy!”. Lần này, khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang “bệ kiến Thiên Triều” tại Bắc Kinh, tác giả David Thiên Ngọc qua bài tựa đề “Chiếu Chỉ Thành Đô II” lưu ý rằng: Trong lịch sử ngoại giao từ xưa nay trên toàn thế giới chưa có một ai đại diện cho một nước nào cho dù là nhỏ bé, thiếu độc lập, thiếu tự chủ cũng chưa có một lãnh tụ nào trong một cuộc tạm gọi là bang giao vừa bước chân xuống miền đất khách chưa kịp tẩy trần mà ký một lúc 10 văn kiện như ông Trương Tấn Sang và tập đoàn… theo đuôi! Ở đây xin nói thẳng ra rằng các văn kiện đó, "Họ" đã viết sẵn theo chủ ý và âm mưu của họ theo kịch bản của quân sư mà kẻ ký chỉ biết hạ bút và không được phép biết nội dung nó là gì? Khi báo động về “Văn kiện đầu hàng”, blogger Bùi Tín khẳng định rằng “Mọi người Việt Nam yêu nước không thể không bàng hoàng và phẫn nộ khi đọc kỹ văn kiện nói trên, không thể không nhận định đây là một văn kiện tuyên bố đầu hàng bọn bành trướng và xâm lược phương Bắc”, nhất là, theo nhà báo Bùi Tín, Bản tuyên bố chung VN-TQ “Không hề có một chữ nào về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một yêu cầu nào về việc bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân VN trong vùng biển quốc gia của mình. Không một lời bác bỏ nào đối với cái lưỡi bò phạm pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đã bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, còn hơn anh em ruột thịt”.  Nhà báo Bùi Tín nhận xét tiếp về “Biến cố Thành Đô II” này: Đọc thật kỹ bản Tuyên Bố Chung, có thể dễ dàng nhận ra nó được phía Trung Quốc khởi thảo và phía Việt Nam hoàn toàn không được đóng góp hay thay đổi gì hết. Bản Tuyên Bố Chung hoàn toàn phản ánh tham vọng bành trướng và xâm lược của đế quốc Cộng sản Đại Hán Trung Hoa đối với đất nước Việt Nam, phục vụ dã tâm biến nhà nước Việt Nam Cộng sản thành một chư hầu của Trung Quốc, biến Việt Nam thành một thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc, với sự tiếp tay của nhóm lãnh đạo CS bất tài và tham nhũng đã thoái hóa đến cùng cực. Ở đây xin nói thẳng ra rằng các văn kiện đó, "Họ" đã viết sẵn theo chủ ý và âm mưu của họ theo kịch bản của quân sư mà kẻ ký chỉ biết hạ bút và không được phép biết nội dung nó là gì? - David Thiên Ngọc Blogger Bùi Tín nêu lên câu hỏi rằng đây có phải là một cạm bẫy do nhóm lãnh đạo mới Trung Nam hải giăng ra để “nhử ông Trương Tấn Sang chui vào tròng”, buộc ông Sang phải “nhận cả gói, không sửa đổi, du di gì được, dù một li” ? Vẫn theo nhà báo Bùi Tín, sau khi đọc Kỹ văn bản ấy, Ông có cảm giác như VN đã “hội nhập vào trong lòng TQ. Tuy 2 mà một. Hoà nhập triệt để về mọi mặt, đặc biệt là về quốc phòng, về đối ngoại, về an ninh, trị an xã hội, về đảng, nhà nước, về quân đội, về công tác đảng, bảo vệ đảng, bảo vệ quân đội. Cứ như ở thời kỳ quan hệ anh em đồng chí bền chặt nhất vậy”. Báo Tổ Quốc báo động rằng “Họ đem đất nước vào hẳn quỹ đạo của TQ”. Tờ báo tin chắc là ông Trương Tấn Sang tới Bắc Kinh để “chính thức hoá những gì đã được quyết định từ trước và do TQ áp đặt”, và lưu ý: Ai cũng biết quan hệ hiện nay giữa Trung Quốc và Việt Nam là một quan hệ lệ thuộc nhưng sự lệ thuộc đó đã trở thành toàn diện và triệt để sau những gì mà ông Sang vừa ký, bởi vì nó còn được "thúc đẩy", "mở rộng", "tăng cường" và "làm sâu sắc thêm". Đặc biệt nghiêm trọng là Việt Nam đã cam kết "điều phối" và "phối hợp" với Trung Quốc, nói cách khác, nhận mệnh lệnh của Trung Quốc trong các quan hệ đối với thế giới, kể cả với Liên Hiệp Quốc. Chúng ta mất chủ quyền. Và chúng ta cũng có nguy cơ mất cả lãnh thổ bởi vì chính quyền CSVN đã chấp nhận để bảy tỉnh biên giới Việt Nam "hợp tác" và "cùng phát triển" với các khu tự trị của Trung Quốc ở biên giới… TQ "thuần hóa" VN Blogger Nguyễn Văn Huy lưu ý về “thời gian thảo luận những vấn đề hệ trọng liên quan đến tương lai đất nước trong vài ngày chắc chắn là không đủ”, và tin chắc rằng “nội dung của những thỏa thuận đã được hai bên trao đổi và thảo luận từ lâu”. Do đó, theo blogger Nguyễn Văn Huy,  chuyến Hoa du của ông Trương Tấn Sang “chỉ là để ký kết những gì đã đồng ý từ trước”. Khi thắc mắc về “ Một sự im lặng khó hiểu”, tác giả Nguyễn Văn Huy đặt ra một số câu hỏi, chẳng hạn như: -Ông Trương Tấn Sang được ai hay định chế nào cho phép hoặc ủy quyền ký những văn bản hệ trọng liên quan đến tương lai Việt Nam ? - Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ đã có những nhận xét nào về nội dung bản Tuyên bố chung ? -Những đại biểu quốc hội, có bao nhiêu người được hỏi ý kiến về những văn kiện vừa được ký kết ? Và tác giả nhận xét tóm tắt rằng: Qua Tuyên bố chung này, khó có thể biện bạch Việt Nam là một quốc gia độc lập với Trung Quốc, nếu không muốn nói chính quyền cộng sản Việt Nam đang chuyển giao quyền lãnh đạo đất nước sang tay người Trung Quốc. Theo nội dung của bản Truyên bố chung, Trung Quốc có quyền tham gia vào tất cả mọi lãnh vực sinh hoạt chính trị và kinh tế của Việt Nam, trong khi đó phía Việt Nam không thể và cũng không đủ điều kiện để tham gia ngược lại. Khi báo động về tình trạng TQ đã “thuần hoá” VN, nhà báo Vi Anh nhận xét rằng Chủ Tịch Nước Trương tấn Sang “đi sang Tàu triều cống, diện kiến Tập cận Bình như thần tử diện kiến long nhan, tái xác nhận thái độ thần phục Thiên Triều”. Ông Trương Tấn Sang tuyên bố “nhất trí, đồng tình, hồ hởi, phấn khởi”, giải quyết vấn đề Biển Đông trên nguyên tác song phương do phương Bắc đề ra, chứ tuyệt đối không cho nước thứ ba nào bên ngoài can dự vào. Vẫn theo nhà báo Vi Anh, “Giải quyết những tranh chấp tay đôi giữa con sói và con trừu, thì Biển Đông và đảo của VN coi như từ chết tới bị thương, bị kẻ mạnh nuốt hết !”. Blogger Gò Cỏ May thì lưu ý rằng mặc dù hai nước CS anh em Việt-Trung từ lâu đã bình thường hoá bang giao và hợp tác chặt chẽ, không ngừng nâng mối quan hệ chiến lược giữa 2 đảng, 2 nhà nước lên “tầm cao mới”, nhưng “ thật lạ kỳ, cứ mỗi đợt gặp gỡ cấp cao như thế là Trung Quốc lại gia tăng các hoạt động gây căng thẳng trên các vùng biển mà Việt Nam và Trung Quốc đều tuyên bố chủ quyền “không tranh cãi”. Phía Trung Quốc thì hành động. Còn phía Việt Nam lại chỉ cho Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao  lên tiếng phản đối, chứ giới chóp bu thì đều bị cái vòng kim cô ‘đại cuộc’ mang tên ý thức hệ kiềm tỏa, ngậm tăm”. Qua Tuyên bố chung này, khó có thể biện bạch Việt Nam là một quốc gia độc lập với Trung Quốc, nếu không muốn nói chính quyền cộng sản Việt Nam đang chuyển giao quyền lãnh đạo đất nước sang tay người Trung Quốc. - Tác giả Nguyễn Văn Huy Trong khi nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn báo động rằng “Việc ông Trương tấn Sang công du Trung quốc lần này với những cam kết về một sự ‘hợp tác chiến lược toàn diện’ trên tinh thần ‘đồng chí anh em’ chỉ đẩy đất nước lún sâu hơn vào hiểm họa lệ thuộc ngày càng nhiều hơn vào Trung Quốc mà thôi”, thì nhà báo Bùi Tín lưu ý “ Nước cờ này đã đẩy đảng CSVN đang núng thế thụt sâu thêm xuống hố suy thoái”. Khi nêu lên câu hỏi rằng có phải “ VN thiếu vắng lãnh tụ ?”, tác giả Phạm Dzũng nhận định rằng “ Trong cuộc chiến Tàu-Việt từ ngàn xưa tới nay, sách lược muôn đời của Tàu vẫn là tàn hại nguyên khí của dân Việt, và chúng ra tay rất sớm -‘tiên hạ thủ vi cường’ ”. Vẫn theo tác giả thì “Hiện tượng bế tắc tương lai và suy yếu toàn diện vừa về lãnh đạo, vừa về văn hóa, xã hội, kinh tế và quốc phòng của Việt Nam chứng tỏ rằng TQ đã thành công trong sách lược làm Việt Nam suy thoái triệt để. Mối nguy hiểm lớn nhất là ở chỗ bọn xâm lược không cần phải trực tiếp ra mặt, mà lại sai khiến được chính nhà cầm quyền Việt Nam…”. Tác giả Phạm Dzũng nhận thấy hành động của giới cầm quyền trong nước liên tục trấn áp dân và liên tiếp nhượng bộ phương Bắc một cách vừa lén lút, vừa công khai chứng tỏ rằng Bắc Kinh đã nắm được giới cầm quyền Hà Nội, mà nổi bật nhất hiện nay là bộ máy công an… Như vậy, theo tác giả, “chính là Tàu đang cai trị VN”. Và mọi phản đối máy móc, chiếu lệ của nhà cầm quyền VN đối với hành vi xâm lược, ngang ngược của TQ ở biển Đông và biên giới phía Bắc chỉ là để “che mắt thiên hạ nhằm chuẩn bị giao hết căn nhà VN cho chủ mới….”. Tuy nhiên, tác giả bày tỏ tin tưởng rằng “bên này biên giới mong manh của sự bi quan” trước nguy cơ mất nước vào tay phương Bắc, thì phong trào chống đối ngày càng lớn mạnh của tuổi trẻ cùng người dân trong nước trong bối cảnh ngày càng dân chủ hóa toàn cầu, người dân Việt vẫn có thể tin vào tiền đồ của một dân tộc đã chiến đấu mấy ngàn năm để tồn tại. Nguồn:rfa.org
......

Nhận định của Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6.2013

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT VIỆN TĂNG THỐNG Thanh Minh Thiền viện 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, Saigon ******************************************   Phật lịch 2557                                                                                                                                                                                         Số : 03/VTT/TT Nhận định của Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6.2013 Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) lấy làm lo lắng cho sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất sau khi đọc toàn văn bản Tuyên bố chung gồm 8 điểm công bố tại Bắc Kinh ngày 21.6 vừa qua khi kết thúc chuyến viếng thăm Trung quốc của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang do lời mời của Chủ tịch nước Trung quốc Tập Cận Bình. Đại diện cho Phật tử Việt Nam, thành phần đông đảo không ngừng đóng góp máu xương và trí tuệ để bảo vệ chủ quyền nước Việt từ thời cổ đại và suốt quá trình lịch sử hai nghìn năm qua, chúng tôi vô cùng quan ngại về nội dung bản Tuyên bố chung này. Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan v.v… hay đòi hỏi Trung quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm. Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ tịch nước vẫn “nhất trí” với mưu kế của kẻ xâm lăng, là “Hai bên nhất trí dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng cường độ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc bộ”. Ông Chủ tịch nước tiếp tục dựa vào cái Bánh Vẽ của 16 chữ vàng và Bốn tốtđể xây dựng chủ trương tân lệ thuộc ở thế kỷ XXI với Bắc phương. Chiếc Bánh Vẽ xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền “Cứu Trung quốc thị cứu tự kỷ” (Cứu Trung quốc là tự cứu mình) đưa đăng trên báo Cộng sản Tàu Cứu vong nhật báo năm 1940 tại Quế Lâm. Chuyến viếng thăm Trung quốc trước đây của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng, hôm 11.10. 2011, ông Trọng cũng đã thỏa thuận với Bắc Kinh cái gọi là “Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”. Tức không gì khác hơn sự lập lại kế sách của ông Đặng Tiểu Bình :“Gác tranh chấp, cùng chung khai thác”. Tuy nhiên người ta đã giấu đi vế đầu của kế sách xâm lược ấy : “Chủ quyền của ta (tức Trung quốc) - Gác tranh chấp - Cùng chung khai thác”. Bản Tuyên bố chung còn đề cập đến “Hai bên sẽ tiếp tục thực hiện tốt “Hiệp định hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc bộ”. Nhưng tuyệt nhiên ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không một lời bênh vực bao thảm cảnh giết chóc, tù đày, cướp thuyền của ngư dân đất Việt do Trung quốc gây hấn nhiều năm qua. Hai bên sẽ “sớm hoàn thành việc xây dựng Trung tâm văn hóa của nước này ở nước kia”. Thế là chủ nghĩa diệt chủng văn hóa Việt thông qua những Trung tâm Văn hóa Hán, mà người ta đã chứng kiến gần 500 Viện Khổng Tử thiết lập trong 96 quốc gia trên thế giới. Đây chính là Quyền lực nhuyễn (soft power) chứ không bằng súng đạn, Trung quốc xâm lược thế giới qua hình thức thực dân văn hóa, đi kèm với chủ trương di dân và kinh tế tài chính để chinh phục toàn cầu. Xã hội chủ nghĩa ở nước ta ngày nay là thiên đường của giới tham quan ô lại và tư bản đỏ, nhưng lại là địa ngục cho hàng chục triệu công nông. Trước sau như một, chủ trương của Đảng Cộng sản là phải tiêu diệt Phật giáo hay biến tướng đạo Phật thành thói tục mê tín dị đoan để làm công cụ cho Đảng suốt 38 năm qua, khiến cho GHPGVNTN mất khả năng trong mọi công cuộc tham gia chận đứng các tệ nạn xã hội, suy thoái đạo đức, nhằm phục hồi nhân phẩm, phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục. Người con Phật không thể khoanh tay đứng ngó hay chỉ thắp hương cầu nguyện, mà phải đem từng biệt nghiệp chuyển hóa cộng nghiệp ác hành. Đứng trước tình trạng quy hàng và nô lệ Bắc phương của Nhà nước CHXHCNVN và Đảng Cộng sản Việt Nam, Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN kêu gọi chư Tăng, Ni, không phân biệt Giáo hội nào, cùng Phật giáo đồ toàn quốc và hải ngoại hãy kết liên thành sức mạnh với mọi thành phần dân tộc để đối phó với nguy cơ mất nước, và vãn hồi nhân quyền, dân chủ làm động cơ cho sự phát triển, để gìn giữ quê cha đất tổ trong sự an lạc, hòa ái, huynh đệ. Thanh Minh Thiền Viện, ngày 06.7.2013 Thay mặt Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN Đệ Ngũ Tăng Thống (ấn ký) Sa môn THÍCH QUẢNG ĐỘ
......

Sự hèn hạ của nhà cầm quyền CSVN qua hai bản án “trốn thuế”!

Chỉ cần nói đến “hai bản án trốn thuế”, người ta sẽ nghĩ ngay đến hai bản án bất công vô nhân đạo của chế độ CSVN (Cộng Sản Việt Nam): Một đã dành cho blogger yêu nước Điếu Cày và một sẽ sắp giáng xuống đầu một blogger khác, đó là luật sư Lê Quốc Quân trong phiên tòa dự kiến (nếu không có gì thay đổi) sẽ diễn ra vào ngày 09/07/2013.   Và đó cũng chính là sự thất bại của mọi thủ đoạn hèn hạ đến từ nhà cầm quyền CSVN Một tòa án, cụ thể hơn là mỗi phiên tòa, sẽ là thước đo công lý và sự thượng tôn pháp luật của những viên quan tòa và những bị cáo. Ở đó, mỗi viên công tố, mỗi luật sư, mỗi chủ tọa đều hành xử theo những gì luật pháp đã quy định. Cuối cùng, một bản án được tuyên ra sẽ có tác dụng răn đe những tội phạm và khẳng định sự công bằng của pháp luật… Đó là nói đến những phiên tòa độc lập và công minh. Nhưng đối với chế độ đảng trị toàn diện, núp bóng công lý, sử dụng luật pháp như những công cụ đàn áp ở Việt Nam hiện nay thì đừng bao giờ mơ đến công bằng! Và công lý chỉ là mỹ từ che đậy cho những thủ đoạn chính trị bẩn thỉu… Tại sao nhà cầm quyền CSVN lại dùng thủ đoạn chuyển tội danh chính trị sang tội danh trốn thuế cho blogger yêu nước Điếu Cày? Đó đơn giản là họ muốn trả thù anh để làm đẹp lòng quan thầy Bắc Kinh, vì anh đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc năm 2007. Nhưng trước dư luận, những kẻ luôn nhân danh công lý và độc lập tự do kia đã không dám nói thẳng ra sự thật đó, nên chúng đã buộc phải dùng tội danh “trốn thuế” đối với anh. Với cách làm như trên CSVN đã tạm làm yên lòng quan thầy, nhưng sau khi blogger Điếu Cày hết hạn tù thì lũ yêu ma Đảng Cộng Sản Việt Nam lại tiếp tục đưa anh ra tòa với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” trong khi những “bằng chứng” kết tội anh và các bạn là blogger Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn không thể gọi là bằng chứng thì phiên tòa xử những blogger yêu nước này đã diễn ra theo cách: “…một phiên tòa chỉ có đọc cáo trang, luật sư đọc lời bào chữa chung chung là hết giờ” (Lời bà Dương Thị Tân – vợ blogger Điếu Cày). Đây chắc chắn phải là một lệnh miệng từ Bắc Kinh vì có lẽ họ thấy sự trả thù đó chưa đủ hả giận… Người ta kinh ngạc với mức án 12 năm tù dành cho blogger Điếu Cày! Đây quả là một đòn thù hèn hạ vì không bao giờ có chuyện một bản án (tạm cho là nhẹ) được áp đặt trước với mức án chỉ hai năm sáu tháng cho một người và ngay sau khi mãn hạn người đó lại phải chịu một bản án khác lên tới 12 năm. Trên thực tế cũng có những phạm nhân, bị cáo đã phải chịu cùng một lúc hay lần lượt hai, ba bản án, nhưng rõ ràng là những cáo buộc đối với Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do gồm các blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn đều “vuốt đuôi” (đặc biệt là đối với anh Điếu Cày) vì sự việc đã xảy ra từ trước năm 2007. Không những thế, như dư luận đã biết các blogger kể trên không hề phạm tội! Như vậy có thể thấy, bản án “trốn thuế” có thể chỉ là bước đầu cho một sự trả thù hèn hạ của nhà cầm quyền CSVN. Ngày 09/07/2013 tới đây tội danh “trốn thuế” sẽ được áp dụng với blogger, luật sư Lê Quốc Quân, có thể kịch bản sẽ lại giống như trường hợp blogger Điếu Cày, luật sư Quân có thể lại phải đối mặt với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” sau khi mãn hạn tù về “tội” trốn thuế… Gần đây, nhà cầm quyền CSVN mạnh tay đàn áp với các blogger nhằm lấy lòng quan thầy Trung Cộng, nhưng đồng thời đó cũng là biểu hiện sự lo ngại về việc ngày càng có nhiều tiếng nói dõng dạc đòi tự do dân chủ, lên án chế độ thối nát bất công… Đã đến lúc chế độ đảng trị không còn nghĩ đến thể diện nhà nước, không còn biết thế nào là lương tâm, không đếm xỉa gì đến quyền sống, quyền tự do của đồng bào mình nữa! Họ đã lộ nguyên hình trần trụi là những kẻ lừa dối, bịp bợm, phản dân hại nước.., khi dám ra tay với cả những người đã từng là đồng chí đồng đội của họ, những người đã cưu mang nuôi nấng họ trong chiến tranh. Nay, khi đã nắm chặt quyền lực trong tay thì họ chẳng cần che đậy điều gì… Sự chịu đựng nào cũng có giới hạn. Một khi bị dồn nén đến bước đường cùng thì chắc chắn người dân sẽ bão hòa nỗi sợ. Lịch sử cho thấy, tàn bạo và khát máu như Tần Thủy Hoàng, cuối cùng cũng bị lật đổ. Hay như chế độ tại các nước Đông Âu thời Cộng Sản cũng đã từng bắt bớ kết án hàng trăm ngàn người vô tội, nhưng một khi người dân không còn biết sợ thì chính lúc đó là thời điểm nhân dân vùng dậy… Nói đến sự hèn của nhà cầm quyền CSVN thì dù có viết ra hàng trăm ngàn trang sách cũng không hết. Nhưng hèn với giặc thì đã đành, nhưng hèn hạ với dân trong cách hành xử thì lại là một bản tính cố hữu khác của họ. Trong khoảng vài chục năm qua, không biết bao nhiêu những con người vô tội đã bị chế độ CSVN dùng thứ luật pháp mọi rợ với các phiên tòa bẩn thỉu để đàn áp.     Đối với những người yêu nước, tôn trọng lẽ phải như Điếu Cày và Lê Quốc Quân, mặc dù các anh đang nằm trong tay chế độ phi nhân, nhưng tin chắc rằng những sự hy sinh của các anh không phải là vô nghĩa. Cho dù các anh có bị cầm tù hàng chục năm hay lâu hơn nữa thì chế độ CSVN cũng không thể khuất phục nổi ý chí của họ. Việt Nam sẽ tiếp tục có nhiều những người yêu nước thương dân căm thù Cộng Sản sẵn sàng noi gương các anh, vì họ hiểu: Không hèn hạ không phải là Cộng Sản! Và không tự đứng lên thì còn chờ ai lúc này? Lê Nguyên Hồng
......

Nhận định của Ông Lý Thái Hùng về những biến động ở Ai Cập

Cuộc đảo chánh không tiếng súng của quân đội Ai Cập đã diễn ra vào tối ngày mồng 3 tháng 7 năm 2013, khi tướng Abdel Fattah al-Sisi, lãnh đạo tối cao cùa Quân đội Ai Cập đã tuyên bố trên đài truyền hình quốc gia rằng theo ý nguyện của nhân dân, quân đội truất quyền tổng thống của ông Mohamed Morsi và trao quyền lại cho ông Adly Mansour, Chánh án Tòa Án Hiến Pháp tối cao để tổ chức một cuộc bầu cử mới. Tuy là cuộc đảo chánh không tiếng súng, nhưng biến cố này đã làm cho dư luận thế giới và cả dư luận Việt Nam lo ngại rằng cuộc cách mạng Hoa Lài xảy ra hai năm truớc đây để lật đổ chế độ độc tài Mubarak có thể sẽ bị bế tắc, khi mà quân đội phải ra tay đối với chính quyền dân chủ của Tổng thống Mohamed Morsi vừa mới được dân chúng bầu lên khoảng 1 năm qua. Để tìm hiểu những diễn biến của tình hình chính trị Ai Cập xin mời quý thính gia theo dõi phần nhận định của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong chương trình phát thanh hôm nay.   Thanh Thảo : Kính chào ông Lý Thái Hùng. Trước hết để giúp cho thính giả hiểu rõ bối cảnh chính trị tại Ai Cập như thế nào trong một năm qua, vì sao dẫn đến hệ quả là quân đội phải ra tay hạ bệ một tổng thống dân cử đầu tiên của Ai Cập sau khi chế độ độc tài Mubarak sụp đổ vào tháng 2 năm 2011, xin ông chia sẻ một số nguyên nhân đưa đến những diễn biến như hiện nay ?   Ô. Lý Thái Hùng : Như chúng ta biết là sau những biến động chính trị đưa đến sự sụp đổ chế độc tài của tổng thống Bel Ali Mubarak tại Tunisia vào ngày 14 tháng 1 năm 2011, thì cuộc biến động này đã làm bùng lên một niềm phấn chấn mới trong thành phần trí thức và giới công nhân Ai Cập và một số nưoóc Trung Đông. Lực lượng chống đối tại Ai Cập đã chọn dịp kỷ niệm 1 năm ngày một sinh viên bị chính quyến Mubarak bắn chết trong cuộc đình công của công nhân năm 2010 làm khởi điểm tụ họp đấu tranh, đó là ngày 25 tháng 1 năm 2011. Tuy bị đàn áp nhưng làn sóng biểu tình ngày một gia tăng sau đó, trước sự làm ngơ của quân đội, cuối cùng Tổng thống Mubarak đã phải từ chức vào ngày 11 tháng 2 năm 2011 trao quyền điều hành đất nước lại cho Hội đồng quân lực cao cấp.   Dưới sự lãnh đạo của Hội đồng quân lực cao cấp, Ai cập được điều hành bởi một chính quyền dân sự lâm thời với 2 nhiệm vụ: 1/Soạn thảo hiến pháp; 2/Ổn định tình hình sau khi chế độ độc tài Mubarak sụp đổ.   Ngày 24 tháng 12 năm 2011, Ai Cập đã thông qua hiến pháp mới sau 2 đợt trưng cầu dân ý và dựa trên hiến pháp này, Ai Cập đã tiến hành cuộc bầu cử Tổng thống vào ngày 16 tháng 6 năm 2012. Trong cuộc bầu cử này ông Mohamed Morsi, lãnh đạo đảng Công lý và Phát Triển là một đảng chính trị của Tổ Chức Huynh Đệ hồi giáo đã đánh bại cựu thủ tướng Ahmed Shafiq, với số phiếu khá khít khao. Điều này cho thấy mức ảnh hưởng của lực lượng cầm quyền của Tổ Chức Huynh Đệ Hồi Giáo so với các nhóm đối lập không chênh lệch bao nhiêu. Hơn nữa, một số người lại sợ khối Hồi Giáo khống chế quyền lực đối với lực lượng đối lập nên đã không ủng hộ chính quyền của ông Morsi, Liên Đoàn Á Rập không ủng hộ nhóm Hồi giáo và không có thái độ thiện cảm với chính quyền này. Có thể nói, ngay từ những ngày đầu ông Morsi lên nắm chính quyền đã có sự rạn nứt trong quần chúng.   Ngoài ra, tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo tuy ra đời từ rất sớm, nhưng hoạt động của tổ chức này chỉ thu hẹp trong các lãnh vực xã hội, tôn giáo và chưa bao giờ tham gia chính trường nên khá lúng túng trong việc điều hành quốc gia.   Có hai vấn đề mà Tổng thống Morsi và Tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo đã hành xử không khéo, tạo sự xung đột lớn với lực lượng đối lập và phe quân đội. • Thứ nhất là sau khi lên cầm quyền, Tổng thống Morsi đã hủy bỏ Tuyên bố Hiến pháp bổ sung do Hội đồng Quân sự ban hành ngày 17 tháng 6 năm 2012. Việc làm này của Tổng thống Morsi đã vô hình chung loại bỏ quyền lực của phe quân đội vốn là lực lượng xương sống, đã duy trì sự ổn định của Ai Cập sau khi chính quyền Mubarak sụp đổ.   • Thứ hai là vào ngày 30 tháng 3 năm 2013, Tổng thống Morsi đã sửa một phần nội dung Hiến pháp để cho phép Tổng thống nắm quyền lập pháp trong khi Hạ viện chưa được bầu lại. Đây là quyết định cho thấy là Tổng thống Morsi và Tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo muốn tóm thu quyền lực vào tay mình khiến cho lực lượng đối kháng thấy là Ai Cập có thể bị đưa về lại thời kỳ độc tài của Mubarak.   Thêm vào đó, tình hình kinh tế bi đát trong suốt một năm qua chứng minh khả năng vượt qua khủng hoảng kinh tế của chính quyền Morsi rất hạn chế, đã thổi bùng lên cơn giận dữ của chính những người đã từng bỏ phiếu cho ông Morsi.   Trước khi xảy ra vụ lật đổ ông Mubarak, kinh tế Ai Cập đạt tốc độ tăng trưởng 7%/năm; nhưng trong hai năm 2011 và 2012 mức tăng trưởng chỉ còn 2,2% và theo dự báo, đến tháng 6-2013 tốc độ tăng trưởng cũng chỉ đạt 2,7%.   Hậu quả là người dân Ai Cập lại xuống đường biểu tình với số lượng người tham gia ngày càng đông. Khác với những gì xảy ra cách đây hai năm, những cuộc biểu tình chống Tổng thống Morsi diễn ra khá ôn hòa vì người dân còn mong chờ sự thay đổi của Tổng thống Morsi.   Nhưg thay vì tìm cách đối thoại với lực lượng đối lập và quân đội để tìm cách giải quyết các khó khăn và bất đồng, Tổng thống Mohamed Morsi và tổ chức Huynnh Đệ Hồi Giáo lại tìm cách kiểm soát mọi quyền lực, đàn áp đối lập. Các tổ chức đối lập đã lập ra phong trào có tên là Tamarod có nghĩa là “nổi dậy”, tuyên bố là đã vận động được 22 triệu chữ ký, chiếm 1/3 dân số và đã kêu gọi một cuộc biểu tình lớn vào ngày 30 tháng 6, nhân kỷ niệm 1 năm ông Morsi nhậm chức tổng thống. Sau cuộc biểu tình này, phong trào Tamarod đã ra tối hậu thư cho Tổng thống Mohamed Morsi là trong vòng hai ngày ông phải từ chức hoặc phải đối mặt với chiến dịch phản đối dân sự, tức là cho đến 5 giờ chiều ngày 2 tháng 7 năm 2013.   Tối hậu thư vừa đưa ra thì bên quân đội lên tiếng tiếp theo rằng Tổng thống Morsi có 48 tiếng đồng hồ để trả lời cho phe đối lập, nếu không thì quân đội sẽ đảo chánh. Tổng thống Morsi đã từ chối và cho rằng ông là người được dân chúng bầu lên một cách hợp pháp, không cần thiết phải nghe theo mệnh lệnh của quân đội. Tuyên bố này của ông Morsi coi như sẵn sàng đối đầu và cuối cùng quân đội đã ra tay, truất phế khỏi chức tổng thống và giam lỏng ông Morsi. Thanh Thảo : Sự kiện quân đội đảo chánh lật đổ tổng thống Morsi tuy không có đổ máu nhưng theo ông thì có hợp hiến hay không và tại sao quân đội không cầm quyền mà lại trao cho Chánh án Adly Mansour lên làm tổng thống lâm thời ?   Ô. Lý Thái Hùng : Tôi thiết nghĩ cuộc biểu tình ngày 30 tháng 6 và việc tổng thống Morsi không chấp nhận đối thoại với phe đối lập để giải quyết tình hình khủng hoảng chính trị kéo dài từ cả một năm qua, khiến cho phe quân đội không thể đứng yên mà nhìn tình hình bất ổn ngày càng gia tăng. Hơn thế nữa, xứ Ai Cập đã có truyền thống quân đội nắm chính quyền trong nhiều thập niên dài và sẵn sàng can thiệp khi tình hình chính trị có những dao động nghiêm trọng như tình hình bất phân thắng bại hiện nay giữa phe Huynh Đệ Hồi Giáo với phe đối lập. Vì thế mà Bộ trưởng quốc phòng Abdel Fattah Al Sisi đại diện cho hội đổng tướng lãnh, tuyên bố việc truất phế Tổng thống Morsi hôm tối mồng 3 tháng 7 giờ Ai Cập.   Sự truất phế này đương nhiên là vi hiến vì đã giải nhiệm một tổng thống do dân bầu lên theo hiến định. Phe quân đội cũng biết là việc làm của họ là vi hiến nên họ đã không dám nắm quyền như các cuộc chính biến trưóc đây, vì thế mà Tướng Al Sisi đã chỉ định Thẩm phán Adly Mansour, chủ tịch Hội đồng Hiến pháp tối cao lên thay thế trong trách vụ tổng thống lâm thời và ông này đã tuyên thệ nhậm chức vào ngày 5 tháng 7 năm 2013 và sẽ giữ trách vụ này cho đến khi tiến hành cuộc bầu cử tổng thống mới.   Tuy các nước trong và ngoài khu vực Trung Đông cũng như các cường quốc Hoa Kỳ, Pháp, Anh đều không lên tiếng phản đối hành động lật đổ tống thống Morsi của phe quân đội Ai Cập, nhưng đa số đều mong muốn tiến trình chuyển giao chính quyền sang dân sự càng nhanh càng tốt.   Chính vì thế, nếu tiến trình này kéo dài thì tình hình Ai Cập khó có thể trở lại bình thường và quân đội Ai Cập sẽ chịu nhiều áp lực từ bên ngoài, trước hết là của các nước phương Tây. Một trong những áp lực này là từ Hoa Kỳ, khi tổng thống Obama nói rằng ông sẽ duyệt lại vụ viện trợ 1,3 tỷ mỹ kim quân sự cho Ai Cập trong năm 2013. Thanh Thảo : Theo tin tức thì tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo đang kêu gọi những người ủng hộ họ tham gia biểu tình đòi quân đội phục hồi lại chức vụ Tổng thống của ông Mohamed Morsi. Như vậy người dân Ai Cập chia làm hai phe: Phe chống và phe ủng hộ ông Morsi, hay nói cách khác là chia làm 2 phe ủng hộ và chống lại cuộc đảo chánh của quân đội. Theo ông thì tình hình Ai Cập sẽ đi về đâu?   Ô. Lý Thái Hùng : Đúng như chị nói là sau gần 4 ngày ở trong tình huống bất ngờ bị mất quyền lực, tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo vào ngày 5 tháng 7 vừa qua, đã lên tiếng kêu gọi người dân xuống đường biểu tình chống lại việc quân đội truất phế Tổng thống Morsi và yêu cầu trả lại vị trí Tổng thống cho ông Morsi. Cuộc biểu tình không chỉ diễn ra ở thủ đô Cairo mà khắp toàn quốc. Chúng ta biết là tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo là một tổ chức Hồi giáo lớn, không chỉ nằm ở Ai Cập mà còn lan rộng trên nhiều quốc gia ở Trung Đông.   Huynh đệ Hồi giáo là phong trào Hồi giáo đầu tiên được thành lập năm 1928 tại Ismailia, bên bờ kênh Suez. Sáng lập viên là Hassan el Banna, một giảng viên Hồi giáo chủ trương kêu gọi quay về cội nguồn. Ông tin rằng tổ chức cuộc sống xã hội cần phải dựa trên những nguyên tắc của Kinh Coran và truyền thống Hồi giáo. Tổ chức huynh đệ hồi giáo chống lại khuynnh hướng bạo lực của các nhóm Hồi Giáo khác.   Chính thái độ ôn hòa này đã giúp cho tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo tạo dựng được uy tín và được lòng dân. Trong quá khứ, về mặt chính thức, tổ chức Huynh đệ Hồi giáo bị cấm hoạt động, nhưng chính quyền Ai Cập lại có những châm chước, nhắm mắt làm ngơ trước các hoạt động xã hội, giúp đỡ người nghèo của tổ chức này.   Từ năm 2011, trước những thay đổi do cuộc cách mạng Hoa Lài mang lại, hầu như tất cả các tổ chức chính trị Hồi giáo đều tuyên bố tiến hành các hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và các định chế hiện có, theo mô hình đảng Công lý và Phát triển thành lập và cầm quyền tại Thổ Nhĩ Kỳ và Ai Cập.   Với một lực lượng được tổ chức chặt chẽ như vậy, chắc chắn sẽ gây rất nhiều tác động lên tình hình chính trị tại Ai Cập trong thời gian tới. Điều mà nhiều người lo ngại là sự hình thành 2 phe ủng hộ và chống cuộc đảo chánh của quân đội đối vối Tổng thống Morsi sẽ tạo ra một sự phân hóa trầm trọng trong nội tình của người dân Ai Cập.   Hiện nay, vì nhu cầu giữ ổn định tình hình, phe quân đội đã bắt giữ hơn 300 cán bộ cao cấp của tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo. Đây chính là điều tạo thêm sự hận thù giữa tổ chức Hồi Giáo với quân đội. Vì thế tôi thiết nghĩ là viễn cảnh của tình hình Ai Cập có thể xảy ra ba kịch bản như sau:   • Kịch bản thứ nhất là quân đội nhanh chóng tổ chức đối thoại với phe đối lập và tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo để đi đến những đồng thuận trong việc tổ chức lại một cuộc Tổng tuyển cử càng sớm càng tốt, để bầu ra một Tổng thống mới và nhiều phần sẽ là một tổng thống không thuộc phe Huynh Đệ Hồi Giáo trong lần này.   • Kịch bản thứ hai là quân đội tiếp tục đứng sau Tổng thống lâm thời Adly Mansour để chi phối các quyết định chính trị quan trọng cho đến khi khống chế được tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo thì mới tiến hành bầu cử.   • Kịch bản thứ ba là nếu không hòa giải được phe đối lập và tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo, và tình hình bất ổn lan rộng thì quân đội có thể sẽ lên nắm quyền như nhiều chính thể quân đội trước đây tại Ai Cập.   Nếu kịch bản thứ nhất xảy ra là điều tốt nhất và đúng như mọi người mong đợi. Nhưng để có kịch bản này, phe quân đội và các lực lượng đối lập phải nỗ lực vượt qua những bất đồng hiện nay để sớm mang lại sự ổn định cho Ai Cập trước khi nền kinh tế có thể bị phá sản.   Thanh Thảo : Cuộc cách mạng Hoa Lài xảy ra vào đầu năm 2011 đã tạo một sự phấn chấn rất lớn trong dư luận; nhưng sự sụp đổ của chính quyền dân sự Mohamed Morsi vừa qua, khiến người ta thấy rằng cuộc cách mạng dân chủ bằng đấu tranh bất bạo động đã không hoàn hảo tại Ai Cập. Đâu là những điều chúng ta cần tránh cho cuộc cách mạng dân chủ tại Việt Nam?   Ô. Lý Thái Hùng : Sự xuất hiện của phong trào nổi dậy Tamarod để chống lại sự độc quyền của Tổng thống Morsi và tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo với cuộc biểu tình ngày 30 tháng 6 vừa qua, một lần nữa cho thấy là sức mạnh của quần chúng khi đã hội tụ được, chắc chắn sẽ đưa đến những đổi thay mới.   Tình hình Ai Cập đang trải qua một giai đoạn mới nhưng bản chất của nó chẳng khác gì cách nay hai năm vì khát vọng dân chủ của người dân khi lật đổ chính quyền gia đình trị Mubarak vào năm 2011 vẫn còn nguyên. Lý do là Tổng Thống Morsi và tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo, ngày càng tỏ ra chuyên quyền, coi rẻ ý nguyện của người dân, đàn áp các đảng phái chính trị khác, và trừng phạt các tiếng nói chỉ trích chính quyền. Nói một cách khác là chính phủ Morsi của Huynh Đệ Hồi Giáo lại từng bước trở về con đường độc tài của Tổng Thống Mubarak, người mà dân chúng đã lật đổ vào đầu năm 2011 bằng phương thức đấu tranh bất bạo động.   Nhìn qua lăng kính đấu tranh bất bạo động để phân tích về tình hình Ai Cập hiện nay, chúng ta có thể rút ra một số điểm như sau:   • Thứ nhất tiến trình dân chủ ở mỗi quốc gia có những diễn trình khác nhau. Những diễn trình này phải đi qua một số giai đoạn để phát huy nếp sinh hoạt chính trị dân chủ. Chính quyền của mỗi giai đoạn sẽ từng bước cải tổ, đáp ứng các đòi hỏi của người dân cho đến khi nào có một chính quyền dân chủ thật sự. Nhìn như vậy, ta thấy là diễn trình dân chủ tại Ai Cập mới đi vào giai đoạn đầu.   • Thứ hai là sau khi chấm dứt độc tài không có nghĩa là sẽ có ngay sinh hoạt chính trị dân chủ. Lý do là trong những lực lượng tham gia chống lại độc tài cũng có những con người mang tham vọng khống chế những lực lượng khác khi họ ở thế thượng phong. Do đó sau khi thoát khỏi chế độ độc tài, người dân phải luôn luôn cảnh giác đối với các toan tính độc tài mới, dù đó là thế lực phát sinh từ chính hàng ngũ những người đã từng tranh đấu cùng với dân chúng. Trường hợp Tổ Chức Huynh Đệ Hồi Giáo là lực lượng chiếm ưu thế tại Ai Cập hiện nay và đã rơi vào tham vọng độc quyền như Tổng thống Morsi đã hành xử.   • Thứ ba là khi chúng ta nắm vững phương thức đấu tranh bất bạo động thì dù có thế lực nào toan tính tái lập lại thể chế độc tài thì cũng sẽ bị người dân bẻ gãy ngay. Vì người dân đã nhuần nhuyển về cách thức đấu tranh bất bạo động, sẽ nhanh chóng đối phó với các thế lực độc tài mới. Sự kiện phong trào nổi dậy Tamarod của Ai Cập thu hút 22 triệu người ký tên chống chính quyền Morsi là một bẳng chứng cho thấy phe đối lập Ai Cập đã nắm vững kỹ thuật vận động số đông để tạo áp lực bằng kỹ thuật bất tuân dân sự.   Nói tóm lại, ba điểm mà tôi phân tích nói trên cũng có thể coi như là 3 bài học mà phong trào dân chủ tại Việt Nam cần rút tỉa trong công cuộc đấu tranh chấm dứt ách độc tài Cộng sản để xây dựng một thể chế chính trị dân chủ thật sự trên đất nước Việt Nam trong tương lai. Thanh Thảo : Xin cảm ơn ông Lý Thái Hùng và xin cảm ơn sự lắng nghe của quý vị thính giả.   Nguồn: http://radiochantroimoi.com/
......

Biến động tại Ai Cập, bài học nào cho đối lập Việt Nam?

Sau khi vị tổng thống dân cử đầu tiên của Ai Cập bị quân đội truất phế ngày 3/7/2013, tình hình chính trị tại Ai Cập cho tới nay vẫn tiếp tục rối loạn. Xung đột giữa hai phe chống đối và ủng hộ ông Mohamed Morsi, vị tổng thống bị truất phế, ngày càng gia tăng cường độ. Cho tới ngày 06/07, đã có hơn 30 người bị giết và gần 1200 người bị thương. Con số này sẽ còn gia tăng trong những ngày sắp tới.   Những gì đang xảy ra tại Ai Cập đặt ra nhiều câu hỏi. Tại sao ông Morsi bị truất phế và sự truất phế này có hợp hiến không ? Quân đội có vai trò nào trong chính trường Ai Cập ? Bài học nào cho đối lập Việt Nam ? Ai Cập dưới thời Mohamed Morsi Ông Mohamed Morsi, 62 tuổi, là vị tổng thống thứ 5 và là vị tổng thống dân cử đầu tiên của Ai Cập. Trong vòng hai của cuộc bầu cử tổng thống tháng 01/2011, ông Morsi đã đắc cử với 51,73% số phiếu. Chính thức lên cầm quyền ngày 30/06/2012, Mohamed Morsi bị truất phế đúng một năm sau đó, ngày 03/07/2013. Cũng nên biết từ sau khi giành được độc lập năm 1922, Ai Cập có 5 vị tổng thống, tất cả đều là quân nhân trừ Mohamed Morsi. Vị tổng thống đầu tiên là tuớng Mohammed Naguib, nắm giữ chức vị tổng thống được một năm (1953-1954) thì từ chức vì bị cáo buộc thân với nhóm Những anh em Hồi giáo (Muslim Brotherhood). Vị tổng thống thứ hai là tướng Gamel Abdel Nasser, trị vì 14 năm đến khi chết (1956-1970). Người thứ tư là tướng Hosni Moubarak, vị tổng thống trị vì lâu dài nhất Ai Cập, 30 năm, sau bốn lần đắc cử chức vụ tổng thống từ 1981 đến 2011. Là một tín đồ Hồi giáo trung kiên, ông Mohamed Morsi là thành viên của tổ chức Những anh em Hồi giáo, một tổ chức cực đoan bị cố tổng thống Nasser giải tán năm 1954 và bị cấm sinh hoạt chính trị tại Ai Cập. Những anh em Hồi giáo là một tổ chức Hồi giáo liên quốc gia được thành lập năm1928 tại Ai Cập. Chủ trương của tổ chức này là phục hồi lại giáo luật Sharia trong đời sống và chống lại mọi hình thức thế quyền và những giá trị phổ cập của phương Tây trong các xã hội Hồi giáo, nghĩa là tự do, dân chủ, nhân quyền, bình đẳng nam nữ…. Nói tóm lại, tổ chức Những anh em Hồi giáo chống lại nền văn minh vật chất. Địa bàn phát triển của tổ chức này là những khu dân cư nghèo khổ trong các thành phố lớn của xã hội phương Tây và những vùng thôn quê hẻo lánh, nơi có trình độ dân trí thấp nên cán bộ của tổ chức tha hồ tuyên truyền theo ý muốn. Trong suốt thời gian bị cấm sinh hoạt chính trị tại Ai Cập, tổ chức Những anh em Hồi giáo tập trung vào buôn bán và làm chủ nhiều cửa hàng bán sỉ và bàn lẻ tại khắp nơi. Với số tiền lời thu được, tổ chức gây ảnh hưởng qua những công tác xã hội như trợ cấp tiền, chữa bệnh miễn phí cho người nghèo… Qua những công tác xã hội mà Những anh em Hồi giáo đã xây dựng lại mạng lưới tổ chức và tranh thủ được cảm tình của tầng lớp quần chúng nghèo khổ. Hiện nay Ai Cập có 84 triệu dân, lợi tức đầu người hơn 2700 USD/năm, nhưng hơn 3/4 dân số sống dưới mức nghèo khổ. Phe tổng thống Mohamed Morsi đã thắng mọi cuộc bầu cử là nhờ 75% thành phần quần chúng nghèo khổ này bỏ phiếu. Họ tin rằng khi nắm dân chủ chính quyền, tổ chức Những anh em Hồi giáo sẽ giúp mọi người có một đời sống vật chất khá hơn. Nhiều tin đồn nói rằng tổ chức Những anh em Hồi giáo được những nhóm Hồi giáo quá khích (salafist và wahhabist) tại Ả Rập Saudi và các Tiểu vương quốc Ả Rập giúp đỡ tiền bạc là sai. Trong nội bộ những tổ chức Hồi giáo, tranh chấp ảnh hưởng có thể dẫn đến thù địch : những nhóm salafist và wahhabist trên bán đảo ả rập không ưa tổ chức Những anh em Hồi giáo vì không cùng mục tiêu phát triển. Những anh em Hồi giáo tập trung phát triển nếp sống Hồi giáo trong xã hội Ai Cập và muốn tranh giành quyền lãnh đạo đất nước qua những cuộc bầu cử, trong khi hai nhóm kia chủ trương phát triển Hồi giáo ra khắp trên nơi thế giới, bằng bằng bạo lực nếu cần, và đối thủ của hai nhóm Hồi giáo cực đoan này là Hồi giáo Shia. Về đối nội, khuyết điểm của ông Morsi và Những anh em Hồi giáo là quá nóng vội. Ngay sau khi đảm nhiệm chức vụ tổng thống, Mohamed Morsi liền loại bỏ vai trò của Hội đồng tối cao những lực lượng vũ trang (tức quân đội) ra khỏi mọi sinh hoạt cầm quyền của Ai Cập và thành lập Đảng Tự do và Công lý để đưa người vào quốc hội chiếm giữ những ghế trống của quân đội và trở thành phe đa số. Điều này đã dấy lên một phong trào bất mãn trong giới sĩ quan vì bị tước mất một số quyền lợi vật chất đáng kể. Nhưng giọt nước đã làm tràn ly là sau một năm cầm quyền, Đảng Tự do và Công lý của tổng thống Mohamed Morsi chỉ tập trung củng cố địa vị của tổ chức Những anh em Hồi giáo và thông qua những đạo luật thuận với giáo luật Sharia, như cho phép quân đội để râu, cấm phụ nữ ăn mặc hở hang, đóng cửa những nhà hàng ca nhạc… Thêm vào đó, ông Morsi còn tổ chức trưng cầu dân ý sửa đổi hiến pháp để rộng quyền cải tổ xã hội theo giáo luật Sharia. Những biện pháp này càng khiến Ai Cập bị cô lập với thế giới bên ngoài vì không ai muốn vào đầu tư và cũng không du khách nào muốn đến viếng thăm. Mất hai nguồn tài trợ này, đời sống dân chúng Ai Cập vốn đã thấp lại càng xuống cấp hơn. Chính những thành phần nghèo khổ trong thành phố trước kia đã ủng hộ Morsi nay quay lưng lại chống lại ông. Đó là chưa kể những vụ trả thù báo oán những người dám chống lại ông Morsi bằng tòa án,. Vụ tuyên 21 án tử hình đối với những người gây bạo động tại Port Said trên bán đảo Sinai hồi tháng 3 vừa qua càng đào sâu hố thù hận giữa Cairo và những thành phố lớn khác. Về đối ngoại, chính quyền của ông Morsi cũng làm thế giới phương Tây lo ngại. Ngay khi vừa lên cầm quyền, ông Morsi đã chính thức viếng thăm Iran trong dự kiến thành lập một liên minh chống Do Thái. Thêm vào đó Đảng Tự do và Công lý của ông cũng để lộ hậu ý muốn gia tăng cước phí vận chuyển dầu khí từ vùng Vịnh qua kênh đào Suez, điều mà các quốc gia Điạ Trung Hải và khối NATO không chấp nhận. Chính quyền của ông Morsi cũng làm ngơ để những nhóm Hồi giáo quá khích đọt phá và giết hại những người Công giáo Copte, một giáo phái Công giáo xưa nhất thế giới chỉ có tại Ai Cập. Những cuộc biểu tình chống Morsi Năm đầu tiên cầm quyền của ông Morsi đã được đánh dấu bằng cuộc khủng hoảng kinh tế lan rộng, thiếu hụt nhiên liệu và các cuộc biểu tình phản đối. Ông Morsi bị chỉ trích là đã phản bội lý tưởng của cuộc Cách mạng mùa Xuân 2011 đã đưa ông lên cầm quyền. Thay vì tập trung nâng cao mức ống người dân, ông Morsi chỉ lo tập trung quyền lực vào tay Đảng Tự do và Công lý của ông và tổ chức Những anh em Hồi giáo. Dưới thời Morsi, đời sống người dân Ai Cập khốn khổ hơn thời cựu tổng thống Hosni Moubarak: sinh hoạt kinh tế bị bế tắc, Ai Cập không có gì để xuất khẩu và cũng không ai đến đầu tư. Tỷ lệ thất nghiệp chính thức là 15%, nhưng trong thực tế hơn 30% (tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ rất cao : +50% cho phái nữ và +20% cho phái nam). Thêm vào đó, nguồn ngoại tệ trực tiếp thu được từ du lịch giảm sút thấy rõ, ảnh hưởng đến hơn 20% dân số sinh sống nhờ du lịch (khách sạn, nhà hàng, tài xế, nghề thủ công, bán hàng rong…). Các công ty lữ hành không dám đưa khách đến Ai Cập thăm viếng những di tích thời những Pharaon xa xưa vì mất an ninh và bị phiền hà bởi những cuộc biểu tình. Nhân dịp kỷ niệm một năm cầm quyền của tổng thống Mohamed Morsi (30/06/2012 - 30/06/2013), phong trào đối lập mang tên Tamarod (Phản kháng) đã khởi động một kiến nghị yêu cầu tổ chức bầu cử quốc hội và đã đoàn kết được các nhóm đối lập tranh đấu cho tự do và dân chủ. Hơn 22 triệu người đã ký vào bản kiến nghị này. Trong ngày 30/06, tại khắp nơi trên lãnh thổ Ai Cập, hàng triệu người tham gia các cuộc tuần hành đòi ông Morsi phải ra đi. Tại Cairo, những người ký kiến nghị đã xuống đường tại Quảng trường Tahrir đòi bầu cử quốc hội và được sự hưởng ứng của rất nhiều thường dân Ai Cập. Những người biểu tình đã tuần hành ngày đêm để biểu lộ sự tức giận đối với những chính sách kinh tế và hô to những khẩu hiệu yêu cầu ông Morsi hãy ra đi (get out) vì cuộc chơi đã chấm dứt (game is over). Những người chống đã xông vào trụ sở của tổ chức Những anh em Hồi giáo tại Cairo bị cướp phá và phóng hỏa. Quân đội can thiệp Trước nguy cơ xảy ra xung đột lớn giữa hai phe chống đối và ủng hộ tổng thống Morsi, ngày 01/07 Bộ tư lệnh quân đội Ai Cập đưa ra một tối hậu thư yêu cầu tổng thống Mohamed Morsi trong 48 giờ phải tìm cho ra một thỏa thuận với phe đối lập và "phải đáp ứng yêu cầu của nhân dân", nghĩa là phải từ chức, nếu không sẽ phải đối diện với sự can thiệp quân sự. Tối hậu thư cũng cho biết sẽ đưa ra một "lộ trình" (sự vụ lệnh) cho tương lai đất nước nếu tổng thống Mohamed Morsi không đáp ứng yêu cầu của tối hậu thư trước 16g30 ngày 3/7. Theo lộ trình này, quân đội sẽ chỉ định một tổng thống tạm thời, đình chỉ Hiến pháp mới và giải tán Quốc hội. Trong thời gian chuẩn bị, một tổng thống lâm thời sẽ điều hành quốc gia và tổ chức cuộc bầu cử tổng thống trong một thời hạn ngắn nhất. Tổng thống Mohamed Morsi từ chối, vì cho rằng ông là vị tổng thống dân cử hợp pháp của Ai Cập, không ai có quyền ra lệnh cho ông từ chức. Chiều ngày 3/7, sau khi thời hạn 48 giờ đã trôi qua, tướng Abdel Fattah al-Sisi, tổng tư lệnh quân đội Ai Cập, lên tiếng trước ống kính truyền hình rằng ông Mohamed Morsi đã bị tước quyền lực và tuyên bố đình chỉ hiến pháp. Ông Adly al-Mansour, một chánh án Tòa án Hiến pháp Tối cao được chỉ định làm tổng thống lâm thời của Ai Cập. Sau tuyên bố của tướng al-Sisi, giáo chủ Tawadros II, người đứng đầu Giáo hội Thiên chúa cổ Ả rập (copte) và ông Mohamed el-Barradei, nhân vật được phong trào Tamarod (Phản kháng) đề nghị làm người đứng đầu hàng ngũ đối lập, cũng đã có những tuyên bố ngắn gọn. Ông Baradei nói lộ trình mới nhằm hướng tới hòa giải dân tộc và thể hiện cho một khởi đầu mới của cuộc cách mạng lật đổ Hosni Moubarak hồi tháng 01/2011. Ngay sau tuyên bố của tướng al-Sisi, tổng thống Morsi cùng hơn 300 chức sắc khác của tổ chức Những anh em Hồi giáo và Đảng Tự do và Công lý bị bắt giữ. Những cơ sở tài chánh, truyền thông và thương mại của tổ chức Những anh em Hồi giáo đều bị niêm phong và đóng cửa. Tại Quảng trường Tahrir, phe chống đối Morsi reo hò trong tiếng pháo bông và tiếng còi inh ỏi. Trong khi đó, tại khu vực phía bắc Cairo, hàng ngàn người ủng hộ Morsi chuẩn bị tiến vào trung tâm thủ đô yêu cầu trả tự do cho ông Morsi. Tổ chức Những anh em Hồi giáo lên án quân đội đã làm" một cuộc đảo chánh quân sự".Trong những thành phố lớn khác của Ai Cập (Alexandria, Port Said…), hai phe chống đối và ủng hộ Morsi tiếp tục xung đột lẫn nhau. Thế giới phương Tây quan ngại Trước sự can thiệp của quân đội vào chính trường Ai Cập, cả thế giới phương Tây quan ngại. Theo hiến pháp Ai Cập, tổng thống là tổng tư lệnh tối cao của quân đội và quân đội phải chấp hành những quyết định của chính quyền dân sự. Nhưng trong tình hình hiện nay, chính dân chúng Ai Cập mong muốn quân đội can thiệp vào chính trị để đưa Ai Cập ra khỏi bế tắc. Đây là lần đầu tiên một vị tổng thống dân cử bị quân đội "truất phế", chứ không phải bị đảo chánh vì không một quân nhân nào có mặt trong chính quyền lâm thời. Nhưng cho dù có thế nào, truất phế hay lật đổ một tổng thống dân cử hợp pháp là không bình thường trong một quốc gia dân chủ đúng nghĩa. Quốc gia e ngại đầu tiên là Hoa Kỳ. Tổng thống Mỹ Barack Obama nói ông quan ngại sâu sắc trước việc tổng thống Morsi bị lật đổ, nhưng tránh dùng chữ "đảo chánh" và kêu gọi quân đội Ai Cập không nên tùy tiện bắt giữ ông Morsi và những người ủng hộ ông. Lý do không sử dụng danh từ "đảo chánh" vì luật pháp Hoa Kỳ cấm chính quyền Mỹ ủng hộ hay giúp đỡ những người lãnh đạo do đảo chánh đưa lên cầm quyền. Trong tháng 5 vừa qua, quốc hội Hoa Kỳ đã phê chuẩn một gói viện trợ quân sự trị giá 1,3 tỷ USD cho Ai Cập, nếu đây là một cuộc đảo chánh thì Ai Cập sẽ mất nguồn viện trợ này. Ông Ban Ki-moon, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, nói rằng ông hiểu nhân dân Ai Cập bất mãn sâu sắc nhưng cũng bày tỏ sự quan ngại trước sự can thiệp của quân đội. Bà Catherine Ashton, đại diện đối ngoại của Liên Hiệp Châu Âu, lên án hành động truất phế của quân đội và kêu gọi Ai Cập sớm quay trở lại tiến trình dân chủ, như tổ chức các cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội một cách tự do và công bằng để phê chuẩn một bản Hiến pháp mới. Bà Ashton hy vọng rằng chính quyền chuyển tiếp sẽ bao gồm tất cả các phe phái chính trị và nhân quyền và pháp trị sẽ được tôn trọng. Ông William Hague, ngoại trưởng Anh, nói nước ông không ủng hộ hành động can thiệp quân sự để giải quyết bất đồng trong một chế độ dân chủ. Ông François Hollande, tổng thống Pháp, nói một vị tổng thống dân cử bị truất phế không có lý do chính đáng là không bình thường. Chính quyền mới tại Ai Cập phải tiến hành gấp những cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội mới. Vế phía các quốc gia Hồi giáo, chỉ hai cấp lãnh đạo lên tiếng ủng hộ. Quốc vương Abdullah của Ả Rập Saudi lại ca ngợi sự can thiệp của quân đội Ai Cập và chúc mừng tổng thống lâm thời Mansour. Tổng thống Syria, ông Bachir al-Hassad lên tiếng ủng hộsự can thiệp của quân đội và lên án chính quyền Morsi đả chính trị hóa Hồi giáo. Vai trò của quân đội Ai Cập Quân đội Ai Cập hiện nay có khoảng một triệu đang tại ngũ và 50.000 người trừ bị. Quân đội Ai Cập là lực lượng quân sự mạnh nhất trên lục địa Châu Phi và cũng là một trong những lực lượng quân sự lớn nhất trong vùng Trung Đông. Những binh chủng đặc biệt của Ai Cập cũng có nhiều kinh nghiệm chiến trường hơn những quân đội khác trong vùng. Hiện nay tướng Abdel Fattah al-Sisi, bộ trưởng quốc phòng, là người đứng đầu các lực lượng vũ trang Ai Cập, theo hiến pháp Ai Cập, nhưng người chỉ huy tối cao của quân đội là tổng thống. Trong thời bình, tước vị chỉ huy tối cao quân đội chỉ là hư vị nhưng trong thời chiến, tổng thống kiêm luôn chức nguyên soái quân đội, đô đốc hải quân, nguyên soái (Colonel general) các lực lượng phòng không và không quân. Được tuyển vào các khóa huấn luyện sĩ quan là một vinh hạnh lớn đối với thanh niên Ai Cập, vì sau đó là một tương lai sáng lạn cho bản thân và gia đình. Nghĩa vụ quân sự bắt buộc đối với nam nhân Ai Cập từ tuổi 19, sinh viên có thể lùi thời hạn nhập ngũ tới tuổi 28. Thời gian nghĩa vụ phụ thuộc vào mức độ giáo dục của từng người. Ai Cập hợp tác quân sự chặt chẽ với Hoa Kỳ trong nhiều lĩnh vực chiến lược, trong đó có sự hiện đại hóa trang bị vũ khí và huấn luyện quân sự. Từ ba thập niên qua, Hoa Kỳ đã tài trợ hơn 30 tỷ USD cho quân đội Ai Cập và quân đội Ai Cập là lực lượng quân sự được trang bị chiến xa Abrams lớn nhất thế giới. Quân đội Ai Cập cũng thường xuyên tham gia các cuộc tập trận với Hoa Kỳ và các nước Châu Âu cũng như các đồng minh Ả rập. Quân đội Ai Cập đã liên tục tham gia vào các chiến dịch gìn giữ hòa bình của Liên hiệp quốc, gần đây nhất là tại Đông Timor, Sierra Leone và Liberia. Nhắc lại, từ năm 1952, sau khi tướng Nasser lên cầm quyền, quân đội Ai Cập trở thành một định chế chính trị điều hành quốc gia với những quyền hạn lớn. Quân đội cũng là một định chế kinh tế nắm giữ độc quyền phân phối bánh mì, xây dựng cộng cộngn sản xuất mức trái cây, áo quần và tất cả những vật liệu gia dụng. Tù năm 1979, ngân sách quốc phòng, trong đó có 1,3 tỷ USD viện trợ của Hoa Kỳ, nằm ngoài sự kiểm soát của quốc hội và chính quyền. Những sĩ quan cao cấp sống trong khu vực sang trọng dành riêng cho quân đội. Sau khi loại bỏ thống chế Tatawi và đề cử tuớng Fattah al-Sisi vào chức tổng tư lệnh quân đội Ai Cập, tổng thống Morsi không dám đụng đến những quyền lợi kinh tế và ngân sách quốc phòng của quân đội và quyền miễn tố trước pháp luật. Theo một thông lệ bất thành văn, quân đội đảm nhiệm vai trò bảo vệ hiến pháp như tại Nghĩ Kỳ. Nhưng quân đội Ai Cập nổi tiếng với truyền thống lật đổ chính quyền, như truất phế vua Farouk năm 1952 để đưa tướng Naguib lên làm tổng thống, sau đó buộc ông từ chức để đưa Nasser lên thay. Truyền thống lật đổ chính quyền của quân đội 61 năm sau vẫn không thay đổi, sau khi quay lưng lại với tổng thống Hosni Mubarak, một tướng lãnh cao cấp, tháng 1/2011, lần này đến lượt một tổng thống dân sự, ông Mohamed Morsi. Không những thế, tướng Fattah al-Sisi, tổng tư lệnh quân đội còn chỉ định quyền tổng thống cho một chánh án Tòa án hiến pháp tối cao như một người lãnh đạo thực sự nước Ai Cập. Dù quyền lực trên danh nghĩa được tổ chức theo hệ thống bán tổng thống đa đảng, theo đó quyền hành pháp trên lý thuyết được phân chia giữa tổng thống và thủ tướng, nhưng trên thực tế hầu như chỉ một mình tổng thống được bầu ra trong những cuộc bầu cử chỉ có một ứng cử viên trong vòng hơn năm mươi năm qua. Chính vì thế Ai Cập bị nhiều quốc gia dân chủ xếp vào hàng độc tài quân sự, vì các tổng thống đều xuất thân từ quân đội, trừ ông Mohamed Morsi. Bài học nào cho đối lập Việt Nam ? Năm 2011, trước làn sóng chống đối của hàng chục triệu người Ai Cập đòi cơm no áo ấm, ổng thống Hosni Mubarak bị lật đổ sau 30 năm cầm quyền liên tục. Nhưng sau vài tháng hân hoan, công lao của những người làm nên một cuộc cách mạng lật đổ một chính quyền độc đoán đã bị một nhóm người nhỏ nhưng có tổ chức, "Những anh em Hồi giáo", tước đoạt sau những cuộc tuyển cử. Điều này cho thấy đấu tranh không có tổ chức chỉ làm kẻ dọn đường cho những cá nhân hay tổ chức có chuẩn bị. Rút bài học đau thương năm 2011, lần này một phong trào tự phát mang tên Tamarod (Phản kháng) đã đưa một khuôn mặt có tiếng, ông Mohamed El Baradei, lên làm thủ lãnh phong trào đối lập và đã thành công. Nếu không có gì cản trở, ông El Baradei có thể sẽ là vị tổng thống dân chủ thứ hai của Ai Cập trong cuộc bầu cử tổng thống sắp tới. Chương trình hành động của ông El Baradei là thực hiện hòa giải và hòa hợp dân tộc để đưa Ai Cập ra khỏi bế tắc. Về phía ông Mohamed Morsi, tổng thống vừa bị truất phế, thắng cử với một tỷ lệ chưa tới 2% (51,73%) không phải là một thành tích lớn. Ông Morsi đã thắng cử qua bầu cử tự do, do đó có sự hợp pháp dân chủ nhưng chưa phải là sự chính đáng thực sự. Ông Morsi thắng cử vì phía đối lập không có tổ chức, hơn nữa trong vòng hai đối thủ của ông là một tướng lãnh của chế độ cũ nên đã bị cử tri tẩy chay mặc dù không ưa gì ông Morsi. Giữa dịch tả và kiết lỵ, người dân Ai Cập đã chọn kiết lỵ. Vì không thấy sự mong manh đó, ông Morsi tin rằng mình có sự chính đáng và đã hăng say hoán cãi xã hội Ai Cập theo giáo luật Sharia mà quên rằng ước muốn của dân chúng Ai Cập là cơm ăn áo mặc và việc làm. Hơn nữa, ông Morsi đã hứa hẹn quá nhiều rồi không giữ được lời hứa khiến nhiều người từng bỏ phiếu cho ông nay quay lại đòi truất phế ông. Khuyết điểm thứ hai của ông Morsi là phe nhóm của ông, Những anh em Hồi giáo và Đảng Tự do và Công lý không có văn hóa dân chủ đa nguyên. Trong chính quyền và trong quốc hội, tổ chức của ông áp dụng một cách máy móc hình thức chuyên chính của đa số, nghĩa là thiểu số phục tùng đa số, và không mưu tìm thỏa hiệp hay tôn trọng những tổ chức thiểu số. Về chính trị, ông Morsi đem một chính đảng có danh xưng tôn giáo và chính trị, điều này làm những người chủ trương dân chủ thế tục lo sợ vì giáo luật Sharia rất khe khắt với phụ nữ và kẻ trộm cắp. Tổng thống Syria đã ủng hộ quân đội Ai Cập truất phế ông Morsi vì theo ông không thể đem Hồi giáo vào chính trị, không làm gì có dân chủ Hồi giáo vì bản chất của Hồi giáo là toàn trị, tâm linh cũng như thế tục. Chủ thuyết cộng sản cũng thế, không làm gì có có dân chủ cộng sản vì bản chất của chủ nghĩa cộng sản là chuyên chính, nếu không chuyên chính thì không phải là cộng sản. Trong suốt thời gian cầm quyền, ông Morsi đã chỉ hành xử như là một đảng viên Đảng Tự do và Công lý hay một thành viên của tổ chức Những anh em Hồi giáo, chứ không phải là một tổng thống của mọi người Ai Cập (trong đó 15% là người Thiên Chúa Giáo copte nắm giữ trong tay ít nhất 1/3 trọng lượng kinh tế và văn hóa. Nhu cầu hòa giải dân tộc tại Ai Cập rất lớn, nhưng phe Hồi giáo của ông Morsi không hề quan tâm. Chính vì sự bất bao dung này mà ngay sau bị loại khỏi chính quyền, phe của ông Morsi đang đưa xã hội Ai Cập vào hỗn loạn. Tổ chức Những anh em Hồi giáo kêu gọi những người ủng hộ ông Morsi tiếp tục vận động mọi người Hồi giáo từ các tỉnh thành đến làng mạc chuẩn bị xuống đường và tràn vào các quảng trường để bày tỏ sự ủng hộ đối với ông Morsi. Bài học sau cùng là phía người dân. Người Ai Cập cho rằng với một tổng thống được bầu cử theo quy chế tự do và dân chủ thì họ đã có dân chủ. Mà nếu Ai Cập đã có dân chủ thì kinh tế phải phát triển, dân phải đỡ nghèo, xăng phải xuống giá… Có lẽ người Ai Cập đã ngây thơ tin rằng có dân chủ là có hết, và để có dân chủ thì chỉ cần một hệ thống bầu cử chính trị dân chủ là đủ. Với những dẫn chứng trên, đối lập Việt Nam phải hiểu rằng bất cứ cuộc đấu tranh nào muốn thành công cũng phải có tổ chức. Không có tổ chức thì không thành công, và nếu có thành công thì không phải những người đấu tranh được hưởng. Nguyễn Văn Huy Nguồn: http://www.ethongluan.org/
......

27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết

Tháng 6 28, 2013   1. Nguyên tắc “suy đoán vô tội”: Không ai có quyền cho bạn là tội phạm cho đến khi có một tòa án công chính đủ thẩm quyền đưa ra một phán xét kết tội có hiệu lực. Nhưng bạn đừng bao giờ trông chờ sẽ có một tòa án như thế trong một chế độ độc đảng toàn trị. 2. Dù bạn là tù nhân hay thậm chí là “phạm nhân” cũng không ai có quyền xúc phạm danh dự và tuyệt đối không có quyền xúc phạm thân thể bạn. Chắc chắn bạn cũng không kỳ vọng chế độ độc đảng toàn trị sẽ tôn trọng những điều hiển nhiên này nhưng bạn cần phải nhớ để bảo vệ nhân phẩm tối thiểu cho mình. 3. Bất kể lúc nào, tình huống nào bạn vẫn luôn có ba quyền đương nhiên sau đây: 1. Quyền không trả lời (im lặng), tức cũng là trả lời. 2. Quyền không ký. 3. Quyền sửa sai, đính chính, phản bác, phản cung lại những điều đã nói hoặc đã ký. Tất nhiên khi làm như thế, bạn sẽ bị chế độ độc tài đảng trị liệt vào dạng “ngoan cố” “cứng đầu” nhưng chắc chắn bạn sẽ có nhiều giấc ngủ ngon hơn trong tù và đời bạn sẽ bớt được nhiều nỗi day dứt không đáng có. 4. Nếu phải giam chung với tù hình sự, đừng sợ hay ác cảm trước những bộ dạng gớm ghiếc hay những cơ thể xăm trổ đầy mình của họ. Phía sau những ghê rợn đó có thể là một trái tim rất nhạy bén, tự trọng và đầy bản lĩnh. Hãy sống nghĩa hiệp với họ. 5. Ba suy nghĩ sai lầm bạn cần loại ngay ra khỏi đầu: 1. Không khai, không có chứng cớ hoặc mọi việc bạn làm đều đúng luật nên họ sẽ không thể kết tội được bạn và sẽ phải thả bạn. 2. Bên ngoài sẽ giúp bạn hoặc vì bạn là người nổi tiếng, có nhiều quan hệ nên trước sau họ cũng phải thả hoặc án phạt sẽ không đáng kể. 3. Thế là hết rồi, xong rồi.Than đời hay buông hết hy vọng với đời là hoàn toàn chẳng nên, kể cả lúc bị gông xiềng, nhưng rồi bạn sẽ lại nhận thấy điểm tựa tốt nhất cho đời bạn trước hết vẫn chính là bạn. Bạn cũng không nên phải quá cay đắng nếu vẫn mắc phải suy nghĩ sai lầm số 1 vì sự vô sỉ của chế độ toàn trị cộng sản cho đến nay vẫn nằm ngoài sự tưởng tượng của rất nhiều người. 6. Đừng bao giờ tin lời nói, lời hứa, kể cả cam kết (bằng chữ), của điều tra viên (nhà chức trách). Đừng bao giờ trở thành nguồn tin cho họ (dù họ đã biết hay chưa). Cũng đừng bao giờ sững người khi họ nói đồng đội của bạn đã phản bội bạn. Hãy tạc vào lòng ba lời nhắn của tiền nhân: “Đừng nghe những gì họ nói mà hãy xem những việc họ làm.”, “Đừng trao trứng cho Ác”, và: “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo.” 7. Ba điểm cần nhớ nằm lòng khi làm việc (đi cung, đi thẩm vấn, “đi làm” hay gặp gỡ bất kỳ nhân vật nào thuộc chính quyền): 1. Nói nhiều không có lợi. 2. Nổi nóng, khiếm nhã không có lợi. 3. Nhượng bộ hay coi thường đối thủ đều là nguy hiểm. Hai điểm đầu cho phép bạn được rút kinh nghiệm nhưng điểm thứ ba phải coi ngay là miệng vực. Khi nghiêm khắc thực hiện ba điểm này bạn sẽ hiểu thấu hơn sự đúc kết của cổ nhân: “nhất thủy nhì hỏa”. Song, bạn không nên nhầm giữa sức mạnh hủy diệt khổng lồ với sức mạnh xanh cũng khổng lồ nhưng nhân ái, thu phục. 8. Hãy chủ động đón nhận một trang đời mới ngay khi bạn bị tống vào tù. Càng chủ động bao nhiêu, đời tù của bạn sẽ càng nhẹ nhõm bấy nhiêu. Nếu bị biệt giam nghĩa là đời bạn đã được trao một cơ hội để nhận rõ sự khác biệt hoàn toàn giữa đơn độc và cô đơn, được gặp một cơ may để khám phá, tiếp nhận nhiều sức mạnh, cảm hứng, hạnh phúc, đốn ngộ từ những tĩnh lặng mênh mông sâu hút gần như tuyệt đối của vũ trụ. Còn nếu được giam chung là người ta đang tôi cho bạn những kỹ năng hội nhập, đoàn kết, ảnh hưởng, rèn thêm cho bạn lòng trắc ẩn, đức quên mình, là giúp bạn nhìn ra những khiếm khuyết, thói xấu láu lỉnh nhất trong bạn và cho bạn trải nghiệm sự kinh ngạc tột cùng trước sự đa dạng vô biên, vô cấp độ của những khả năng, tài năng, sức chịu đựng và những ham muốn, ước vọng, cả cao cả vô cùng lẫn thấp hèn tột bậc, của loài người và thậm chí của chỉ một người. Hãy nhớ câu châm ngôn hài hước của tù hình sự: “Đi tù nếu không học được cái lọ thì cũng sẽ được cái chai”. 9. Đừng quá thành kiến với công an. Nhưng phải cảnh giác khi họ tử tế. Người ác nhất vẫn có lúc tử tế nhưng hãy nhớ công an là công cụ của chế độ độc tài toàn trị – chế độ không bao giờ muốn tính thiện con người trỗi dậy có lợi cho bạn – kẻ đang bị coi là thù địch. Hãy trân trọng, ghi nhận mọi thiện ý nhưng chớ mềm lòng. 10. Trong khi thẩm vấn không nhất thiết bạn phải thuộc phía thụ động, sợ hãi. Chính kẻ thẩm vấn cũng có nỗi hoang mang của riêng họ. Họ sợ không khuất phục được bạn. Họ hồi hộp sẽ không moi tin thêm được từ bạn. Và họ rất lo lắng rằng bạn sẽ ngày càng vững vàng hơn. 11. Người ta có thể rất tức tối, thậm chí căm ghét bạn nhưng bạn phải biết không ai có thể khinh thường một tù nhân lương tâm kiên định. Căm ghét vẫn có thể chuyển thành tôn trọng thậm chí kính trọng. Nhưng khinh thường thì không bao giờ. 12. Đừng quá trông chờ vào luật sư khi bị cầm tù. Một luật sư tốt nhất lúc này cũng chỉ có 3 vai trò chính: 1. Cầu nối thông tin giữa bạn và bên ngoài. 2. Cung cấp thêm một số luận cứ pháp luật cho niềm tin của bạn. 3. Chứng nhân cho những gì bạn thể hiện trong những phiên tòa “công khai”. Bạn nên nhớ bạn không chỉ là thân chủ mà còn là người liên đới, chịu trách nhiệm trước hết và sau cùng cho mọi phát ngôn, hành động của người đại diện pháp lý (luật sư) của mình. Và bạn luôn có toàn quyền đồng ý hay chấm dứt liên đới với luật sư bất kể khi nào kể cả ngay tại tòa. Bạn không nên quên chế độ độc tài toàn trị không bao giờ thèm cần đến tranh tụng nhưng họ rất cần hình ảnh và quan điểm của bạn bị đánh hỏng ngay trước tòa. 13. Khi nỗi nhớ thương gia đình (con cái, cha mẹ, vợ chồng) trào dâng, nên nghĩ đến ba điều: 1. Trách nhiệm của một công dân không chỉ là chăm lo cho gia đình riêng của mình. 2. Đây là điều ngoài mong muốn của bạn. Ngọn nguồn của chia ly, đau khổ này là từ chế độ độc tài. 3. Bạn có thể đã phải gặp một rủi ro xấu hơn như nhiều người đã đột ngột phải chia ly gia đình mãi mãi. 14. Chắc chắn bạn sẽ suy sụp nếu cứ đo đếm thời gian, trông mong ngày trở về. Hãy đặt ra công việc và mục tiêu cần đạt được cho mỗi ngày, mỗi giai đoạn ở tù. Bạn nên nhớ đó là những khoảnh khắc vô cùng đặc biệt mà đời thường không thể có và rất không dễ để hiểu. 15. Có những lúc bạn sẽ có cảm giác vui sướng, nhưng đừng để quá vui. Cũng đừng nghĩ quẩn. Trước mọi vấn đề, cần suy nghĩ thật kỹ càng, chu đáo nhưng đừng để lo lắng, day dứt làm kiệt sức bạn. Hãy biết an tâm, chấp nhận những rủi ro ngoài khả năng tiên liệu. 16. Hãy biết tự giễu mình mỗi khi cảm thấy yếu ớt, căng thẳng hay sợ hãi. Và cũng phải biết tự thầm khen mình, tự hào về mình mỗi khi vượt qua một thách thức. 17. Cảnh giác với ba loại thời tiết dễ làm bạn không còn là bạn: nóng quá, lạnh quá và đặc biệt tiết trời u ám, ẩm thấp (như tiết tháng Ba miền Bắc). 18. Thà nhịn đói còn hơn ăn đồ không an toàn (nghi là ôi thiu, không tin cậy, thức ăn lạ). Hãy nhớ câu: “Chết vì ăn là rất nhục”. 19. Tuyệt đối không dùng dao cạo cũ (của người khác), không để tiêm chích, không để chạm dao kéo (nếu không phải là trường hợp cấp cứu tính mạng). Hãy nhớ câu: “Chết vì xuề xòa là cái chết đáng trách”. 20. Ba cách đơn giản giúp tăng cường sinh lực và sức dẻo dai cho cơ thể: 1. Chạy (hoặc đi bộ) ngay tại chỗ hoặc trong khoảng cách 2m. 2. Chống đẩy (hít đất), đứng lên ngồi xuống nhiều lần. 3. Làm dẻo các khớp từ cổ đến chân, xoa bóp cơ thể. Siêng năng là cần thiết. Nhưng điều cần hơn là thực hành với sự hiệp nhất cùng nhịp thở trong sự tò mò, chú tâm để cảm nhận và lắng nghe những rung động bình dị mà kỳ lạ trên từng phần thân thể. Hãy luôn nhớ: Mỗi khi bạn lười nhác hay ngại ngùng là có một nụ cười đang hé trên môi của quyền lực độc tài. 21. Có ba thứ quí giá, ngoài bạn ra, không ai có thể tước đi được: 1. Giấc ngủ ngon. 2. Lý tưởng. 3. Mơ ước và suy tư. 22. Hãy đặt mọi yêu sách, đấu tranh của bạn trên ba trụ cột: pháp luật, phi bạo lực và chính trực. Tuy nhiên, tôn trọng pháp luật không có nghĩa là chấp nhận cả những qui định, luật lệ vô lý, phi nhân. 23. Những lúc cảm thấy đau khổ cùng cực hãy nghĩ đến ba điều: 1. Những người bị khuyết tật về thân thể hay trí não. 2. Những bạn bè, người thân đồng tuổi nhưng đã không may qua đời sớm. 3. Sự lo toan, tất tưởi, rủi ro của gia đình ở bên ngoài. Hãy nhớ câu: “Nỗi khổ của ta không bao giờ là nỗi khổ lớn nhất”. 24. Những khi bạn cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa, hãy nhớ đó chính là lúc bạn đã tiến tới sát khả năng phát hiện ra những năng lực mới của bản thân khiến chính bạn phải sửng sốt. 25. Cả hai thứ, thân thể và ý chí, luôn cần được chăm chút, rèn luyện trong suốt những ngày tù. Nhưng nếu phải giữ lại một thì phải chọn cái thứ hai – cái không ai có thể tù hãm hay giết chết được, trừ bạn. 26. Nếu bạn xác quyết rằng Tạo hóa đã hào phóng ban cho mọi con người có khả năng tận hưởng những quyền tự do bất khả nhượng thì bạn cũng phải tin rằng Tạo hóa muốn con người phải thực sự xứng đáng hơn mọi loài vật khác khi nhận ân sủng lớn lao đó. Bởi Tạo hóa đã chỉ cho một loài duy nhất của địa cầu biết chế ra nhà tù: đó là con người. 27. Đường đến tự do không nhất thiết cứ phải xuyên qua nhà tù nhưng những kẻ kìm giữ tự do rất hay mượn nhà tù để thử độ khát khao tự do. Và những kẻ đó chắc chắn sẽ không thấy cần phải đoái hoài tới những tự do bất khả nhượng của chúng ta nếu họ cho rằng độ khát khao tự do của chúng ta thuộc loại chẳng cao lắm. Nguồn: pro&contra
......

Bắc Kinh câu giờ, Hà Nội im lặng

Tiếp theo Hội Nghị An Ninh Shangri-La 12 tại Singapore vào cuối tháng 5 vừa qua, Hội nghị các Bộ trưởng Ngoại Giao của khối ASEAN đã khai mạc vào ngày 30/06/2013 tại Brunei. Theo nghị trình chính thức thì có 3 vấn đề sẽ được thảo luận gồm lộ trình thành lập cộng đồng Đông Nam Á, hướng đi tương lai của khối ASEAN, và quan hệ đối ngoại của khối ASEAN. Tuy nhiên, trong thực tế thì 2 vấn đề khác mới thực sự là trọng tâm của cuộc họp. Đó là vấn đề tranh chấp tại Biển Đông và tình trạng căng thẳng do Bắc Hàn gây ra. Sở dĩ 2 vấn đề này mới thực sự là ưu tiên cũng là điều dễ hiểu vì đây là 2 điểm nóng đang gây ra bất ổn cho an ninh của toàn vùng Thái Bình Dương. Đặc biệt vấn đề Biển Đông đã trở nên rất căng thẳng từ đầu năm nay vì thái độ ngang ngược của nước Tàu như đưa tàu chiến vào đi tuần trong vùng, gây hấn với tàu đánh cá của các nước khác, và công khai lên tiếng đe dọa các nước không chấp nhận đường “lưỡi bò” của Tàu tại Biển Đông. Trong số các nước đang tranh chấp với Tàu, hai nước có nhiều thiệt hại nhất chính là Việt Nam và Phi Luật Tân. Tuy nhiên, chỉ có Phi Luật Tân là có thái độ cứng rắn bằng cách thưa kiện Tàu tại Liên Hiệp Quốc, đưa hải quân vào trong vùng và đổ quân lên một vài hòn đảo, tập trận với hải quân Mỹ, và ký kết hợp tác an ninh với Mỹ và Nhật. Ngay trong ngày đầu của hội nghị, sau khi Ngoại trưởng Vương Nghị của Tàu chỉ trích những phản ứng của Phi là hành động gây hấn, ông Albert del Rosario, Ngoại trưởng Phi Luật Tân, đã không nhịn và phản bác bằng những lập luận vững chãi và đanh thép. Trong khi đó, Ngoại trưởng Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, lại chỉ có những phát biểu rất yếu với lời kêu gọi “các bên cần phải tiếp tục tăng cường xây dựng lòng tin; trong đó có việc thiết lập các kênh liên lạc hữu hiệu, hợp tác ngăn ngừa các sự cố, thiết lập một dàn xếp khu vực về tìm kiếm và cứu hộ người và tàu thuyền bị nạn trên biển, thiết lập “đường dây nóng” giữa ASEAN và Trung Quốc về các vấn đề trên biển.” Ông Minh cũng không quên ca ngợi những cái gọi là tiến triển trong việc giải quyết tranh chấp với Tàu, trong khi sự thật thì tình hình đang xấu đi vì thái độ hung hãn của Tàu khiến vấn đề Biển Đông ngày càng nóng. Nhưng một điều khá bất ngờ đã xảy ra vào ngày Chủ Nhật 30/06 khi Ngoại trưởng Vương Nghị tuyên bố nước Tàu đồng ý sẽ thương thảo với khối ASEAN về việc thiết lập một qui ước hành xử chung để giải quyết mâu thuẫn tại Biển Đông. Và họ đã đề nghị luôn thời điểm bắt đầu thương thảo là vào tháng 9 tới đây. Mới thoạt nghe thì có vẻ như là một bước tiến quan trọng vì từ 2-3 năm qua, nước Tàu đã không chịu thương thảo với khối ASEAN về qui ước này, mà thay vào đó khăng khăng đòi giải quyết tay đôi với những nước đang tranh chấp. Lý do đơn giản vì nói chuyện tay đôi thì họ mạnh hơn và dễ lấn áp, trong khi thương thảo với cả khối ASEAN thì khó hơn và họ sợ bị ép phải nhượng bộ. Tuy nhiên, sự thật đây chỉ là đòn câu giờ, một thủ đoạn sở trường của Bắc Kinh. Nhưng tại sao lại phải câu giờ? Thứ nhất là vì Bắc Kinh đang bị áp lực từ sau vụ Phi Luật Tân thưa kiện với Liên Hiệp Quốc; với trò hứa hẹn thương thảo, nước Tàu làm giảm bớt áp lực tại hội nghị, mua thêm thời gian và mượn tay các nước khác trong ASEAN thuyết phục Phi Luật Tân hãy ngừng vụ kiện. Trong thực tế là họ đã và đang nỗ lực vận động việc ngưng kiện này. Thứ hai là nước Tàu sẽ một mặt thì hứa thương thảo, nhưng một mặt sẽ tiếp tục tăng cường hoạt động quân sự trong vùng và lấn thêm càng nhiều càng tốt để đặt các nước khác trước sự đã rồi. Ngay trước mắt họ đã thành công tại hội nghị sau khi ép được khối ASEAN phải chấp nhận thành lập một ủy ban chuyên gia để giúp điều hướng cuộc thương thảo. Đây lại thêm một đòn câu giờ vì nội việc ai sẽ ngồi trong ủy ban này cũng đủ để gây tranh cãi và tốn rất nhiều thời giờ, chưa biết tới tháng 9 sẽ có được cái ủy ban này hay không nữa. Ngoài ra, qui ước ứng xử sẽ được thảo luận không đụng tới vấn đề chủ quyền trên Biển Đông mà chỉ nhắm vào việc định ra một số nguyên tắc để tránh xung đột trên mặt biển. Và đến cuối hội nghị thì thủ đoạn câu giờ của Tàu càng lộ rõ khi được khẳng định là cuộc họp vào tháng 9 sẽ diễn ra trên đất Tàu, chỉ là một cuộc gặp gỡ để tham khảo chứ không thương thảo, và chỉ có sự tham dự của những viên chức cấp thấp mà thôi. Hầu hết đại diện các nước tham dự hội nghị đều bày tỏ sự hoài nghi và không cho đây là một tiến triển gì đáng kể. Điều không chấp nhận được là sự im lặng một cách vô trách nhiệm và yếu kém của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Là nước có nhiều nhất để mất vì đường “lưỡi bò” của Tàu, thường xuyên bị Tàu gây thiệt hại cho ngư dân, và nhất là đã hy sinh nhiều người con ưu tú của đất nước trong hai trận chiến Hoàng Sa 1974 và Trường Sa 1988, sự im lặng của những người đại diện nhà cầm quyền Việt Nam trước những đòn phép của Tàu là một thái độ ngoảnh mặt lại với đất nước và phải bị lên án mạnh mẽ. Đáng lý ra, Hà Nội đã phải làm 4 việc sau đây trước những hành động xâm lấn của Tàu: 1. Tiếp tay với Phi Luật Tân và cùng thưa kiện Tàu với Liên Hiệp Quốc thay vì giữ thái độ im lặng như hiện nay, không dám kiện và cũng không dám lên tiếng hỗ trợ nước Phi Luật Tân. 2. Gia tăng sự hiện diện của quân đội trong vùng để bảo vệ hải phận Việt Nam, và phải tỏ thái độ bằng hành động sẵn sàng bảo vệ ngư dân, tài nguyên và chủ quyền của đất nước khi bị đe dọa. 3. Giữ thái độ cởi mở đối với việc hợp tác quân sự với một vài quốc gia khác để chống lại sự xâm lấn của Tàu, bảo vệ an ninh trong vùng và tuyến đường hàng hải qua Biển Đông. 4. Xây dựng lòng yêu nước và tinh thần cương quyết chống ngoại xâm của toàn dân thay vì trù dập hay bỏ tù những người yêu nước, những người dám đứng ra tranh đấu chống Tàu. Đây là những phản ứng mà đáng lẽ nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải làm từ lâu rồi. Tuy nhiên, trong 4 việc nêu trên, tình trạng bắt bớ những người yêu nước là điều tồi tệ nhất mà chế độ Cộng sản đang làm. Việc họ xử án và bỏ tù những người yêu nước, kêu gọi chống Tàu như ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, cô Nguyễn Phương Uyên, anh Đinh Nguyên Kha và nhiều người nữa thật sự là một hành động phản bội dân tộc. Việc họ ngăn cản và đánh đập người biểu tình chống Tàu cho thấy rõ là chế độ Cộng sản tại Việt Nam sợ đàn anh Tàu và đặt quyền lợi của chế độ lên trên quyền lợi đất nước. Bất cứ một chính quyền nào, nếu làm đúng bổn phận thì phải bảo vệ và phát huy những hoạt động nhằm thể hiện lòng yêu nước và nghĩa vụ đối với đất nước và dân tộc. Đáng lẽ phải khuyến khích và hỗ trợ người dân tích cực góp sức tranh đấu chống ngoại xâm, thì đằng này chế độ Cộng sản lại bắt bớ, trù dập những ai chống lại Tàu. Đối với một chế độ như vậy, đối với những người lãnh đạo bất xứng như vậy, chúng ta chỉ có một sự chọn lựa duy nhất là phải thay thế họ mà thôi. Nếu chúng ta không muốn đất nước mất dần vào tay nước Tàu, nếu chúng ta muốn có những người lãnh đạo làm đúng bổn phận đối với dân tộc, chúng ta phải xây dựng một thể chế dân chủ trong đó người dân thật sự có tiếng nói trong việc điều hành đất nước, và nhất là có quyền chọn lựa người lãnh đạo chính quyền. Nhưng điều này chỉ có được nếu tất cả chúng ta cùng làm 3 việc sau đây: (1) tích cực lên tiếng đòi hỏi những quyền căn bản của người dân như tự do ngôn luận, tự do tụ họp, tự do lập hội; (2) tích cực tham gia những hoạt động thể hiện lòng yêu nước và chống lại sự xâm lăng của Tàu; và (3) kêu gọi bà con, bạn bè, những người thân chung quanh chúng ta cùng tiếp tay, làm đúng bổn phận của mình đối với đất nước. Được như vậy thì chắc chắn một ngày không xa nữa chúng ta sẽ có tự do và dân chủ, và từ đó là sức mạnh và sự đoàn kết của cả dân tộc để chống lại ngoại xâm./. Đỗ Hoàng Điềm 3/07/2013 Nguồn: viettan.org
......

Người Việt ở Âu Châu

Tôi đi không nhiều nơi, không gặp nhiều người lắm. Nên bài viết này không khái quát hết toàn bộ người Việt ở Châu Âu. Chỉ một góc hẹp trong số những người tôi gặp. Người Việt sang Châu Âu rất đa dạng , đi học, đi làm, và di tản. Người di tản thường là người miền Nam đi hồi năm 1975 bằng con đường vượt biển, họ được tàu Châu Âu cứu và theo tàu của nước cứu về định cư tại nước đó. Có nước dùng riêng cả một con tàu lang thang ngoài biển Đông xem có người Việt vượt biên không để cứu vớt. Cá biệt có số người miền Nam VNCH đi học thời đó và khi chiến tranh xảy ra họ ở lại luôn không về nữa. Nhiều gia đình người Việt di tản là người gốc Bắc di cư vào Nam năm 1954. Ở những gia đình này tiếng Việt thuần khiết cũng như các phong tục, lề thói được giữ gìn một cách trang nghiêm, nền nếp đến đời thứ ba. Ở Bremen tôi được ăn những bát bún thang của một bà mẹ hơn 80 tuổi,người phố Hàng vải cũ. Bát bún của bà làm tôi ngạc nhiên bởi nước dùng trong vắt và ngọt thơm, một bát bún hương vị đặc biệt của Hà Nội không lẫn tạp. Chỉ tiếc điều sợi bún làm từ bún khô chứ không phải bún tươi. Những người trong gia đình này đối xử với nhau ân cần, lễ độ , trên dưới một cách rất Hà Nội cũ. Rất nhiều người Việt già di cư năm 1975 vẫn đi làm, ở tuổi 80 hay thậm chí hơn họ vẫn chăm chỉ kiếm việc nào phù hợp với mình. Ở Oslo tại một nhà đôi vợ chồng già người Bắc di cư năm 54, thức dậy lúc 7 giờ sáng tôi ngạc nhiên thấy trong nhà không có ai. Cả hai ông bà đều đi từ lúc nào, chỉ có mảnh giấy ghi lại lời dặn thức ăn để trong tủ lạnh và chìa khóa nhà nằm trên mẩu giấy. Những đôi vợ chồng gia đã sống qua bao nhiêu biến động, chia ly, tù đày, vượt biển ấy sống rất ân cần với nhau. Nhìn cái cách mà họ nói chuyện, cư xử với nhau tôi không hình dung được ở họ đã có những quãng thời gian chia ly đầy khắc nghiệt mà giờ khó có đôi vợ chồng nào ở Việt Nam có thể chịu đựng được. Những người đàn ông đi cải tạo bao nhiêu năm dài đằng đẵng xứ Bắc. Người vợ ở miền Nam vừa tần tảo nuôi con, vừa tiếp tế cho chồng nơi xa tít tắp. Ở nơi đây họ sống yên bình, đi làm, về nấu nướng chăm sóc nhà cửa, nghe tin tức Việt Nam với vẻ buồn da diết vì những chuyện thương tâm xảy ra liên miên. Người già miền Nam dù rất tế nhị, nhưng tôi vẫn thấy sự khó chịu của họ với tôi khi họ thấy tôi là người Bắc . Chỉ một số ít đọc những gì tôi viết thì họ không thế. Còn lại đa số họ có vẻ không ưa tôi. Thậm chí gặp những lời khá gay gắt tôi cúi đầu nhẫn nhịn vâng dạ chịu trận, họ nói tôi như chính tôi là những người đã tiến vào miền Nam năm 1975 và đẩy họ phải ly hương. Tôi không có thói quen giới thiệu về mình, mà có giới thiệu tôi thường nói mình là một tay lưu manh. Bởi vậy tôi thích gặp người Việt gốc Bắc di cư năm 54 hơn, vì ở họ tôi thấy gần gũi, thấy thân thiết và dễ đồng cảm hơn. Những người là quân nhân của quân lực VNCH vẫn tha thiết với chế độ mà họ đã sống, thế nhưng họ hầu như chẳng đọc tin tức gì về Việt Nam ngày nay. Sinh hoạt của họ một năm gặp nhau vài lần, ôn chuyện cũ, gói gọn chỉ có vậy. Ở một số người miền Nam khác thì họ có đọc đôi chút, nhưng họ chỉ nhắc tới, quan tâm tới những người đấu tranh dân chủ là người miền Nam. Còn đâu họ không biết gì về những người đấu tranh miền Bắc, hoặc có thể họ không tin, không thích nhắc đến. Những người Việt gốc Bắc đi học trước năm 1990 cũng khá dễ chịu, họ là những người hiểu biết, có kiến thức, có cái nhìn tương đối chính xác về thực trạng hiện tại ở quê hương. Sống với họ thật dễ chịu hơn cả những gia đình người Việt gốc Bắc đi năm 54. Đơn giản chỉ vì họ trẻ hơn, mình có thể tuềnh toàng văng một câu chửi bậy, nói to một chút mà không phải e ngại. Người Việt gốc Bắc đi học trước 1990 có cái hay là ở vị trí của một người trí thức, nhưng họ rất hiểu đời sống Việt Nam, kể cả cách sống của giới giang hồ. Cho nên họ đối xử rất khoáng đạt không cần câu nệ lắm. Còn người Việt đi lao động, đi học sau này thì thật hiếm hoi tìm thấy người có quan tâm đến đất nước theo kiểu "lề trái''. Hầu hết tất cả trong số họ đều còn rất nhiều thứ liên quan ở Việt Nam, liên đới với đại sứ quán. Một số hiếm hoi trong họ còn sự phẫn nộ với hành động Trung Quốc chiếm biển đảo của Việt Nam, đa còn lại phần chỉ chăm chút kiếm tiền, vun vén cuộc sống gia đình. Ở những người này thì tình trạng cũng y hệt giới tương tự với họ ở Việt Nam. Một lứa trẻ hơn những thanh niên ở tuổi 20 đến 30 người Việt gốc Bắc, họ bê nguyên xi lối sống ở Việt Nam sang đây, co cụm lại ở một nơi như chợ Đồng Xuân, Sa Pa. Những cô gái vùng quê giờ nhuộm tóc, xăm hình, mỹ phẩm cong cớn bê đồ cho khách. Những chàng trai xăm trổ rồng phượng, đầu tóc đủ loại ngỗ ngược nói chuyện bằng những câu văng tục, họ kể về cuộc ăn chơi tối qua thác loạn ra sao, hết mấy nghìn đồng. Cái cách họ kể đầy tự hào như một chiến tích về cuộc thác loạn rượu, gái, thuốc lắc một cách sôi nổi tự nhiên. Một số sinh viên đi học sống hiền lành và khiêm nhường , họ chăm chỉ vào việc học và kiếm thêm tiền để chi tiêu, những người này sống khá trầm lặng bởi chương trình học của họ. Hóa ra mấy triệu người Việt ở hải ngoại, không phải tất cả là những người quan tâm đến đất nước như ta gọi tế nhị là "'lề trái". Cũng như ở Việt Nam, nhiều người trong số họ sống hưởng thụ, ăn chơi, kiếm tiền gửi về cho người thân, thỉnh thoảng tham gia vài chương trình do sứ quán kêu gọi để lấy quan hệ thân thiện. Chẳng có gì khác biệt với trong nước. Thậm chí là cả những người Việt tị nạn năm 1975, nhiều người trong số họ giờ sống an phận né tránh những điều gì khiến chính quyền Việt Nam không hài lòng, và tranh thủ có những dịp gì khiến chính quyền hài lòng thì tham gia. Y hệt trong nước, những người có tiền được khuyến khích từ đại sứ là thôi giờ đất nước đã ổn định rồi, có lòng với quê hương thì đóng góp từ thiện, quan tâm ba cái chuyện chính trị làm gì. Đại khái là đừng tham gia những chuyện mà chính quyền Việt Nam không ưa, cứ kiếm tiền rồi về Việt Nam tiêu, gửi về cho người thân, đóng góp từ thiện là cách hay nhất, an toàn nhất. Số người Việt ở Châu Âu đa phần theo xu hướng sống này, nó cũng là bản chất chung của người Việt mấy chục năm gần đây ở trong nước. Thế mới biết không đi thì không biết, trước đây cứ nghĩ người Việt hải ngoại "lề trái " nhiều lắm. Giờ mới biết con số đó không nhiều. Và những người đó chẳng giàu có gì, các đại gia có tiền thì họ chả tham gia hay quan tâm đến chính trị làm gì, họ lấy quan hệ tốt với đại sứ để còn về nước ăn chơi, tậu đât đai. Những người hải ngoại quan tâm đến "lề trái " thường là những người bình thường, cặm cụi đi làm quần quật, họ dành dụm phần tiền nào đó để giúp đỡ cho gia đình những người bị bắt trong nước, hay những người bị khó khăn vì có hành vi , lời nói mà nhà nước Việt Nam gọi là "phản động''. Một điều cảm động là họ có khi chả nằm trong tổ chức, đảng phái nào. Chỉ vài gia đình sống gần nhau, cuối tuần gặp nói chuyện quê nhà, thấy ai ở trong nước khó khăn, mỗi người họ bỏ ra vài chục đồng gom lại gửi trực tiếp về. Họ cứ làm âm thầm ròng rã như vậy từ năm này qua năm khác mặc dù họ chả giàu có gì, ở tuổi ngoài 80 họ vẫn cặm cụi đi làm vệ sinh ở nhà hàng, rửa bát quán ăn. Tóm lại thì chuyện đấu tranh, dân chủ thì bên ngoài hải ngoại, chẳng phải ai cũng quan tâm đến. Phần lớn cũng muốn an phận, giữ hòa khí với chính quyền, thậm chí nhiều người dù ở bên ngoài vẫn còn sợ chính quyền Việt Nam, thỉnh thoảng mon men ra đại sứ quà cáp, biếu xén lấy tình cảm. Dân Vệ chỉ thế thôi, đi đâu cũng vẫn thế. Nguồn: Blog Người Buôn Gió
......

Xuân Lộc, Xuyên Mộc và còn nơi nào khác nữa?

Sau khi được tin tù nhân tại phân trại số 1, trại giam Xuân Lộc nổi dậy vào sáng chủ nhật 30/6/2013, cùng tin tức do các anh em tù chính trị nhắn về cho cháu Lê Thăng Long vào buổi trưa cùng ngày, gia đình tôi đã rất lo lắng cho tình hình của Thức và các anh em ở chung khu giam riêng với Thức. Vì vậy, ngay sáng thứ Hai hôm sau, gia đình đã tức tốc đi Xuân Lộc với mong muốn được gặp Thức và tìm hiểu hiện tình ở trại giam. Đồng thời, gia đình cũng liên lạc với người nhà các anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Võ Minh Trí (Việt Khang) và Nguyễn Ngọc Cường để thông báo về chuyến đi của gia đình. Đến nơi, gia đình tôi trình diện tại chốt gác trước khi vào khu trại như thường lệ thì viên công an tại chốt bất ngờ bảo rằng gia đình hãy đến trại giam Xuyên Mộc vì Thức đã chuyển về đó. Tin đến đột ngột, thêm vào đó là sự hoang mang khi liên hệ việc chuyển trại này với sự kiện vừa diễn ra hôm trước đó, thế nên gia đình quyết định phải làm rõ ngọn nguồn vụ việc. Tuy nhiên, đề nghị trao đổi với quản lý phân trại K1 của gia đình chỉ nhận được câu trả lời rằng “cán bộ đã đi họp” từ viên công an tại chốt gác. Được một lúc thì viên công an này rời chốt đi đâu không rõ. Xung quanh đó có những người nhà phạm nhân đang chờ đến lượt được cho vào bên trong các phân trại K2, K3…, họ chứng kiến diễn biến từ đầu đến giờ nên khi thấy viên công an đi khuất thì lại gần hỏi thăm gia đình. Nghe chuyện về cuộc nổi dậy của anh em tù nhân khu K1 và việc Thức bị chuyển đi đường đột, bà con đồng tình với gia đình tôi và khuyến khích gia đình phải gặp quản lý phân trại để yêu cầu họ giải thích rõ lý do. Thế rồi một người trong số họ bảo gia đình cứ vào thẳng khu K1 mà không cần phê duyệt của viên công an chốt cổng, anh ta nói từ sáng đã có một số thân nhân làm như vậy. Nhận thấy chỉ còn cách này, vì vậy gia đình tôi đã đi bộ vào trong. Trên con đường nhựa chừng 200m từ cổng trại dẫn vào nhà thăm gặp của khu K1, sáng hôm thứ Hai chợt xuất hiện nhiều tốp cảnh sát cơ động được bố trí la liệt. Xung quanh khu trại thi thoảng cũng có một số cảnh sát thuộc lực lượng này đi tuần qua lại. Vào đến nhà thăm gặp, gia đình tôi thử tiến hành thủ tục đăng ký thăm gặp như những lần trước thì một cảnh sát trại giam tên Thanh nói rằng không tiếp nhận sổ thăm gặp của gia đình vì Thức đã chuyển đi nơi khác theo quyết định của lãnh đạo và mời gia đình quay về. Không chấp nhận trước đề nghị vô lý đó mà không có một lời giải thích thấu đáo, gia đình tôi nhất định yêu cầu phía trại giam giải trình rõ nguyên do Thức bị chuyển đi bất ngờ, đồng thời khẳng định gia đình có quyền nghi ngờ việc chuyển đi này có liên quan đến vụ việc hôm chủ nhật nếu như không nhận được câu trả lời thỏa đáng từ phía trại giam. Cuối cùng, người công an tên Thanh bảo gia đình tôi ngồi chờ một chút trong khi anh ta liên lạc với cấp trên nhờ giải quyết. Chừng 15 phút sau thì một phó giám thị tên Tính xuất hiện rồi mời gia đình tôi sang chỗ riêng để tiếp chuyện.   Mở đầu, vị phó giám thị này nói rằng tối hôm chủ nhật 30/6/2013, Thức cùng 4 tù nhân khác ở khu giam riêng gồm các anh Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường, Huỳnh Anh Trí và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã chuyển về trại giam Xuyên Mộc. Khi gia đình tôi hỏi về lý do họ bị chuyển đi, vị cũng chỉ đưa ra câu trả lời tương tự cấp dưới tên Thanh của anh ta rằng đó là quyết định của lãnh đạo Tổng cục VIII và anh ta chỉ có trách nhiệm thi hành. Tuy nhiên, viên phó giám thị khẳng định việc Thức cùng 4 anh em tù nhân lương tâm khác bị chuyển đi không phải là một hình thức kỷ luật vi phạm và hoàn toàn không liên quan đến vụ việc hôm chủ nhật. Đến đây, gia đình muốn tìm hiểu về cuộc nổi dậy của các phạm nhân K1 sáng ngày 30/6 nên đặt câu hỏi thì anh ta lập tức phủ nhận từ ‘nổi dậy’ và nói rằng đó chỉ là “xích mích nhỏ giữa các phạm nhân khi chơi đá bóng” mà thôi. Trong khi trước đó, các báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Pháp Luật đều đưa tin sự việc do một số “phạm nhân quá khích kích động và cố tình gây rối”. Vì có sự khác biệt giữa hai thông tin trên nên gia đình đã nêu lên vấn đề này, nhưng đến đây viên phó giám thị tên Tính từ chối bình luận thêm. Kết thúc cuộc trao đổi, gia đình rời Xuân Lộc để đến trại Xuyên Mộc vào lúc 1h30 chiều cùng ngày. Nhưng đến 3h30 sau khi gia đình các phạm nhân khác đã ra về hết thì gia đình mới được bố trí để gặp Thức. Lúc này trong phòng thăm gặp chỉ còn mỗi gia đình tôi và Thức. Suốt 30 phút trò chuyện, luôn có 3 an ninh ngồi canh ở đầu góc phòng – trong đó có 1 người cầm súng - và 2 vị khác thường xuyên đi vòng quanh. Nhìn Thức hốc hác trông thấy, nên gia đình hỏi thăm về sự việc hôm chủ nhật. Thức nói cả ngày hôm qua cho tới trưa hôm nay mới bỏ bụng một phần cơm trắng với canh không. Thức kể hôm 30/6 bạo động rất dữ dội, các tù nhân ở khu thường phạm đã cầm dao, gậy gộc tìm đến khu kỷ luật giải thoát cho các phạm nhân đang bị xiềng xích ở đó rồi di chuyển đến khu giam riêng nơi Thức cùng mấy anh em tù chính trị ở và phá rào, phá cửa xông vào. Họ đề nghị mấy anh em tù chính trị có hiểu biết về quyền con người giúp họ đứng ra thương lượng với các quản trại. Thức nói có dặn họ kiềm chế, không được gây thương tích cho người khác. Tuy nhiên, Thức chỉ kể được tới đó thì một an ninh trại Xuyên Mộc cắt ngang. Người này nói gia đình thăm gặp chỉ nên hỏi chuyện sức khỏe, sinh hoạt thường ngày của phạm nhân, đừng hỏi những việc không liên quan. Sau đó, gia đình chuyển sang hỏi về chỗ ở mới của Thức ở Xuyên Mộc. Hiện tại, Thức đang ở trong một khu biệt lập cùng các anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường, và Huỳnh Anh Trí. Ở khu biệt lập này, các buồng sát nhau tạo thành một dãy, trong đó anh Hùng và Tuấn giam chung một buồng, còn Thức và anh Cường, anh Trí mỗi người ở buồng riêng. Do bị chuyển đi vội vã trong đêm 30/6 nên Thức không biết được mấy anh em tù nhân lương tâm còn lại ở Xuân Lộc giờ ra sao. Khi được biết cháu Việt Khang và Trần Thanh Giang vẫn ở lại chỗ cũ, không bị đưa đi đâu khác thì Thức rất vui. Đến 4h chiều, gia đình tôi chúc Thức giữ gìn sức khỏe rồi chia tay Thức ra về. Thức nhờ gia đình báo tin đến người nhà các anh Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng rằng họ đã chuyển đến nơi giam giữ mới an toàn. Trong lúc chờ gặp viên phó giám thị tên Tính để trao đổi, gia đình tôi có tiếp xúc với một chị là mẹ của phạm nhân tên Nguyễn Hồng Thái trước đó bị giam tại khu K1 trại Xuân Lộc. Khi làm thủ tục đăng ký thăm gặp, chị được thông báo rằng con chị đã bị đưa đến nơi khác vì tham gia vào vụ việc hôm 30/6. Chị có hỏi con chị hiện đang ở trại giam nào nhưng các quản trại không cho biết. Dường như bắt đầu rơi vào tuyệt vọng, lúc này chị van nài họ bằng giọng run run thì chỉ nhận được lời sẵng giọng đáp trả và yêu cầu chị ra về. Nhìn người phụ nữ đã luống tuổi mắt đỏ hoe, liu xiu hai tay xách nặng bước lầm lũi trở ra mà không biết con mình giờ đang ở nơi đâu, thiết nghĩ còn bao nhiêu hoàn cảnh tương tự đang diễn ra ở các trại giam trên khắp cả nước? Giống như chị, gia đình tôi cũng không hề được thông báo trước về việc chuyển trại của Thức; tuy nhiên, may mắn hơn chị, đến cuối ngày gia đình đã tìm đến được cái ôm siết chặt và lời động viên của Thức – điều mà gia đình tôi sẽ đi đến tận cùng để có được. Nhưng sự may mắn này sẽ kéo dài đến lúc nào, sau khi anh Điếu Cày và chị Tạ Phong Tần đã đột ngột bị chuyển ra Bắc? Đó chính là nỗi lo lắng của gia đình tôi. Sau sự việc tại trại giam Xuân Lộc vừa qua, dựa trên lời con tôi kể và các anh em tù nhân lương tâm tại đây, tôi tin rằng cuộc nổi dậy hôm 30/6 của các tù nhân thường phạm xuất phát từ yêu cầu trại giam đáp ứng các điều kiện sống chính đáng và đảm bảo quyền con người của họ. Dù là phạm nhân nhưng họ vẫn là con người với phẩm giá và các quyền cơ bản cần được tôn trọng bất kể tình trạng pháp lý. Vì vậy, tôi kêu gọi cộng đồng hãy lên tiếng để vụ việc tại trại giam Xuân Lộc được giải quyết công khai, minh bạch, công bằng và phù hợp với luật pháp quốc tế lẫn trong nước. Sức mạnh thực chất của xã hội dân sự chỉ tương đồng với khả năng danh nghĩa của nó khi mỗi người trong chúng ta nhận thức và hành động. Trần Văn Huỳnh. (BBT: Ông Trần Văn Huỳnh là thân phụ của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức)
......

12 NGO gửi thư đến Đại diện Cấp cao EU Catherine Ashton về phiên toà sắp xử Ls Lê Quốc Quân

Baroness Catherine Ashton Đại diện Cao cấp Liên minh Châu Âu phụ trách Ngoại giao và Chính sách An ninh Phó Chủ tịch Ủy ban châu Âu 200, rue de la Loi B-1049 Brussels, Bỉ Email: Nabila.MASSRALI@ec.europa.eu   Ngày 1 tháng 7 năm 2013 V/v: Ông Lê Quốc Quân và phiên tòa xử ông sắp diễn ra vào ngày 9 tháng 7 năm 2013 Thưa Bà, Các tổ chức ký tên ở đây trân trọng yêu cầu Bà dành sự quan tâm đặc biệt cho trường hợp bắt giữ một luật sư, blogger và là người đấu tranh cho nhân quyền nổi tiếng ở Việt Nam – ông Lê Quốc Quân. Như Bà hẳn đã biết, ông Lê Quốc Quân hiện đang bị giam giữ một cách tùy tiện vì đã thực hiện quyền tự do ngôn luận, quyền tự do hội họp và lập hội ôn hòa, cũng như vì những hoạt động bảo vệ nhân quyền của ông. Ông Lê Quốc Quân là một luật sư có trình độ và là một blogger tích cực. Trên trang blog nổi tiếng của mình, ông đã phơi bày các vụ  vi phạm nhân quyền mà các cơ quan truyền thông của Nhà nước Việt Nam thường bị phớt lờ. Trước khi bị tịch thu giấy phép hành nghề luật sư năm 2007, ông Lê Quốc Quân đã các vụ án nhân quyền tại tòa. Ngay sau khi từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam năm 2007, ông đã bị bắt giam trong 100 ngày. Vào tháng 4 năm 2011, ông bị  bắt giữ một lần nữa và sau đó được trả tự do mà không bị buộc tội. Vào tháng 8 năm 2012, ông Lê Quốc Quân bị thương nghiêm trọng trong một vụ hành hung có thể có liên quan đến các nhân viên Nhà nước. Ngày 27 tháng 12 năm 2012, ông Lê Quốc Quân lại bị bắt và bị buộc tội “trốn thuế”. Những lời buộc tội này được xem là không có căn cứ và được đưa ra chỉ vì mục đích ngoài luật pháp nhằm buộc ông Lê Quốc Quân phải im lặng. Việc giam giữ ông chờ ngày xét xử đối với các lời buộc này đã vi phạm những điều khoản về quyền tự do trong Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc đã cam kết việc tuân thủ Công ước này. Điều 9 của Công ước quy định rằng việc giam giữ trước khi đưa ra tòa chỉ được sử dụng trong những tình huống đặc biệt khi những nguy cơ chắc chắn đối với an ninh công cộng và/hoặc đối với tính toàn vẹn của hệ thống pháp lý không thể được ngăn chặn một cách thích đáng bằng các phương tiện khác (ngoài việc phải bắt giữ). Chúng ta biết không có bằng chứng hay bất cứ mối nguy hiểm nào đối với công chúng hoặc đối với tính toàn vẹn của hệ thông pháp lý Việt Nam khi ông Lê Quốc Quân được tại ngoại. Hơn nữa, ông Quân đã bị biệt giam trong vòng hai tháng đầu tiên và hiện vẫn đang ngồi tù. Phiên tòa xét xử ông sẽ diễn ra tại Tòa án Nhân dân Hà Nội vào ngày 9 tháng 7 năm 2013. Chúng tôi hiểu rằng phiên tòa sẽ được xử công khai. Nhiều thông tin chi tiết hơn về ông Lê Quốc Quân và sự can thiệp bất hợp pháp đối với các quyền con người của ông được trình bày trong bức Thư Tố Cáo kèm theo đây, bức thư gần đây đã được các tổ chức  ký tên ở đây gởi đến những Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc. Ông Lê Quốc Quân nằm trong danh sách các tù nhân cần được quan tâm của Liên Hiệp Âu Châu. Sự hiện diện của những nhà quan sát quốc tế có thể khuyến khích chính quyền Việt Nam tôn trọng những nghĩa vụ nhân quyền quốc tế. Vì thế chúng tôi trân trọng yêu cầu Bà gởi một phái đoàn cấp cao đến tham dự phiên tòa ngày 9 tháng 7 sắp tới. Thêm vào đó, chúng tôi hối thúc Bà lên tiếng bày tỏ sự quan ngại của Bà với chính quyền Việt Nam và yêu cầu họ phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Lê Quốc Quân. Xin hãy liên lạc với chúng tôi nếu Bà có câu hỏi gì hoặc cần thêm thông tin. Trân trọng,   Tổ chức L4L (Luật sư Bảo vệ Luật sư) Adrie van de Streek Giám đốc điều hànhinfo@lawyersforlawyers.nl PO box 7713, 1007 JC Amsterdam, Hà Lan   Tổ chức Article 19 (Điều 19) Agnes Callamard Giám đốc điều hànhinfo@article19.org   ASF Network (Mạng lưới ASF) Anne LUTUN Điều phối viên mạng lưới ASFcoordination@asf-network.com   Electronic Frontier Foundation (Quỹ Giới tuyến Điện tử) Eva Galperin Nhà phân tích chính sách cao cấpeva@eff.org   English PEN (Văn bút Anh) Jo Glanville Giám đốcjo@englishpen.org   Tổ chức Front Line Defenders (Những người bảo vệ tiền tuyến) Mary Lawlor Giám đốc điều hànhmary@frontlinedefenders.org   Tổ chức Index on Censorship (Chỉ số Kiểm duyệt) Kristy Hughes Giám đốc điều hànhkirsty@indexoncensorship.org   Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế (FIDH) James Lin Trưởng văn phòng phụ trách Đông Nam Ájlin@fidh.org   Tổ chức Lawyers’ Rights Watch Canada (Giám sát Quyền lợi Luật sư Canada) Gail Davidson Giám đốc điều hànhlrwc@portal.ca Tổ chức Media Defence – Đông Nam Á HR Dipendra Giám đốcdipendra3000@gmail.com   Tổ chức Media Legal Defence Initiative(MLDI) Nani Jansen Trưởng ban cố vấn pháp lýnani.jansen@mediadefence.org   Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters Without Borders) Benjamin Ismail Trưởng ban phụ trách châu Á Thái Bình Dươngasia@rsf.org   (Defend the Defenders) Nguồn: Lawyers’ Rights Watch Canada  
......

"Thằng mù dẫn lối cho thằng sáng",

Khoảng 2 tháng trước, trong một tiết học chính trị, thầy giáo của Linh khẳng định như đinh đóng cột rằng: "Thầy nghĩ với quyết tâm chính trị của Đảng và sự nổ lực của toàn dân, 20 năm nữa VN sẽ đuổi kịp Singapore". Linh không tin nên vội rút điện thoại ra và tìm kiếm dữ liệu về GDP bình quân đầu người của hai nước, sau đó đưa cho thầy xem, thầy ngồi trước màn hình máy tính khoảng 20 phút nhưng không tính ra được ^^ Qua sự việc trên chúng ta đã thấy được phần nào nguyên nhân tụt hậu của nền giáo dục nước nhà. Chỉ tính đến cấu trúc ngữ nghĩa của câu nói được phát ra từ một vị Tiến sĩ đã thấy không ổn chút nào rồi, chưa nói đến độ chính xác của thông tin. "Với quyết tâm chính trị của Đảng" nghĩa là gì ??? Một câu nói mang tính hình thức, giáo điều, rập khuôn, tối nghĩa, nói thẳng ra là tào lao. Năm 2012, GDP bình quân đầu người của Singapore và VN lần lượt là 49271 USD và 1374 USD. Nếu lấy tốc độ tăng trưởng GDP hằng năm của VN là 7%, của Singapore là 5% (dĩ nhiên đây chỉ là số liệu mà người VN mơ ước), thì bằng một phép tính đơn giản cũng cho ra kết quả: VN sẽ đuổi kịp Singapore sau 190 năm nữa ! Người ta thường nói đùa với nhau rằng: "Thằng mù dẫn lối cho thằng sáng", có lẽ câu nói này đang rất phù hợp với tình hình ở VN. Nhìn cái cách chính phủ điều hành nền kinh tế là thấy ngay được điều này. Điều nguy hại nhất mà chế độ Cộng sản để lại cho đất nước, theo Linh là sự tụt hậu của nền giáo dục VN so với các nước trong khu vực. Trình độ dân trí thấp sẽ dẫn đến đói nghèo và đói nghèo sẽ sinh ra những người thất học, nó như một vòng luẩn quẩn mà suốt mấy chục năm qua chúng ta vẫn không thể thoát ra được. Linh nhớ có một lần, có một thầy giáo đã nói trước lớp học rằng: "Nền giáo dục của nước ta đang được quản lý bởi những người thiếu giáo dục". Vừa nghe qua thì có vẻ cực đoan nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì ta lại thấy đúng. Có thể lấy dẫn chứng về việc bộ trưởng bộ GD&ĐT đã gửi công văn yêu cầu báo chí không được đưa tin về tình hình vi phạm quy chế thi, trước khi diễn ra kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay. Chính vì vậy mà "kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa rồi đã diễn ra tốt đẹp, không có học sinh vi phạm quy chế thi" ^^ Sau khi đọc xong mấy cuốn sách chính trị Mác - Lênin, có mấy đứa bạn cùng lớp của Linh thắc mắc rằng, không biết tại sao mấy ông Giáo sư - Tiến sĩ mà lại viết ra những cuốn sách tào lao như vậy ? Linh đã trả lời, không phải các ông Giáo sư viết ra những cuốn sách tào lao mà nhờ viết ra những cuốn sách tào lao ấy các ông mới được phong hàm Giáo sư ^^. Một nền giáo dục lồng ghép quá nhiều nội dung chính trị, mang tính tuyên truyền và nhồi sọ đã tạo ra một thế hệ học sinh yếu kém. Một nền giáo dục chạy theo thành tích đã tạo ra một thế hệ trẻ sống gian dối và thụ động. Và tổng kết lại, một nền giáo dục mang tính XHCN đã biến VN thành một nước xuất khẩu lao động chân tay hàng đầu thế giới, nhân lực yếu kém về trình độ kỹ thuật và thiếu tính sáng tạo, sản phẩm làm ra có giá trị thấp, trong khi những mặt hàng công nghệ cao đều phải nhập khẩu. Cũng vì nền giáo dục yếu kém mà nạn chảy máu chất xám diễn ra ngày càng trầm trọng. Nhiều sinh viên học giỏi ra trường không được trọng dụng, trong khi những sinh viên (nhiều khi chỉ là học sinh) yếu kém nhưng nhờ các mối quan hệ và tiền bạc lại kiếm được một công việc tốt, thậm chỉ trở thành người quản lý "cưỡi đầu cưỡi cổ" những người tài giỏi thực sự. Sự bất công này là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến tình trạng đói nghèo của đất nước hiện nay... Nguồn: Bloger Nguyễn Thùy Linh
......

Văn kiện đầu hàng

Chưa bao giờ có sự đầu hàng nhanh chóng và nhục nhã đến như vậy. Nhân danh Chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang, đã dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sang thăm chính thức Trung Quốc. Ngày 21 tháng 6 ông đã ký với Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư đảng CS Trung Quốc Tập Cận Bình bản Tuyên bố chung rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến vận mệnh nước ta. Bản Tuyên bố chung bằng hai thứ tiếng Trung Quốc và Việt Nam này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng khác và phố biến đi khắp thế giới. Mọi người Việt Nam yêu nước không thể không bàng hoàng và phẫn nộ khi đọc kỹ văn kiện nói trên, không thể không nhận định đây là một văn kiện tuyên bố đầu hàng bọn bành trướng và xâm lược phương Bắc. Chắn chắn cả Bộ Chính trị 16 người đã được thông báo và đồng tình với bản Tuyên bố chung (TBC) thảm hại này.     Đọc thật kỹ bản TBC, có thể dễ dàng nhận ra nó được phía Trung Quốc khởi thảo và phía Việt Nam hoàn toàn không được đóng góp hay thay đổi gì hết. Bản TBC hoàn toàn phản ánh tham vọng bành trướng và xâm lược của đế quốc Cộng sản Đại Hán Trung Hoa đối với đất nước Việt Nam, phục vụ dã tâm biến nhà nước Việt Nam Cộng sản thành một chư hầu của Trung Quốc, biến Việt Nam thành một thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc, với sự tiếp tay của nhóm lãnh đạo CS bất tài và tham nhũng đã thoái hóa đến cùng cực.   Kính mời đồng bào ta ở trong nước và nước ngoài, kể cả các đảng viên Cộng sản, hãy đọc cho kỹ bản TBC ký chưa ráo mực này. Ngoài bản TBC dài lòng thòng gồm có 8 điểm, trong đó riêng điểm 3 chứa đựng đến 13 mục quan hệ hợp tác vừa mở rộng vừa ăn sâu, 2 bên còn ký đến 10 văn kiện khác, trong đó có Chương trình hoạt động chung của chính phủ 2 nước, Thỏa thuận hợp tác chiến lược toàn diện giữa bộ Quốc phòng 2 nước, Thỏa thuận giữa 2 bộ Nông nghiệp về đường dây nóng trong nghề đánh cá trên biển, về giám sát chất lượng, kiểm dịch thực vật, Điều lệ hợp tác quản lý cửa khẩu trên đất liền, Ghi nhớ về xây dựng các trung tâm Văn hóa Việt – Trung, Quan hệ giữa các tổ chức hữu nghị, Hợp tác trong thăm dò dầu khí ngoài khơi Vịnh Bắc Bộ.… Trong 13 mục quan hệ mở rộng và ăn sâu, sau khi khẳng định phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt, TBC kể ra một loạt thỏa thuận : thường xuyên tiếp xúc ở cấp cao đảng, chính phủ, hoạt động của Ủy ban chỉ đạo hợp tác chiến lược toàn diện song phương, quan hệ chặt chẽ giữa 2 đảng, 2 ban Đối ngoại, 2 ban Tuyên huấn, về ngiên cứu lý luận, về xây dựng đảng, quan hệ giữa 2 bộ Ngoại giao, giữa các vụ, cục trong 2 bộ Ngoại giao, quan hệ giữa 2 quân đội, 2 bộ Quốc phòng, trao đổi về công tác đảng, công tác chính trị trong quân đội, trong đào tạo sỹ quan, trong tuần tra chung ở vùng biên phòng đất liền, hợp tác về thực thi pháp luật, an ninh, về trật tự an toàn xã hội, về an ninh biên giới và cảnh sát biển, thực hiện kế hoạch  2 hành lang 1 vành đai vùng biên giới, hợp tác về năng lượng, giao thông vận tải, đầu tư kinh doanh, hợp tác về văn hóa, khoa học, công nghiệp và thông tin … Bản TBC còn nhấn mạnh đến mối quan hệ hợp tác chặt chẽ giữa 7 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam với 3 tỉnh biên giới phía Nam Trung Quốc - Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông - và đảo Hải Nam. TBC cũng nói đến hợp tác của Ủy ban Liên hợp biên giới Việt – Trung để tàu thuyền đi lại tự do trong khu Bắc Luân, hợp tác khai thác du lịch thác Bản Giốc, và cũng không quên nói đến hợp tác đáng cá chung trong Vịnh Bắc Bộ. Đọc kỹ các văn bản, có cảm giác như Việt Nam đã hội nhập vào trong lòng Trung Quốc. Tuy 2 mà một. Hoà nhập triệt để về mọi mặt, đặc biệt là về quốc phòng, về đối ngoại, về an ninh, trị an xã hội, về đảng, nhà nước, về quân đội, về công tác đảng, bảo vệ đảng, bảo vệ quân đội. Cứ như ở thời kỳ quan hệ anh em đồng chí bền chặt nhất vậy. Đây phải chăng là một cạm bẫy do nhóm lãnh đạo mới của đảng CS Trung Quốc, với Tập Cận Bình cầm đầu, giăng ra để nhử Trương Tấn Sang chui vào tròng. Chiếc bẫy này chắc chắn đã được chuẩn bị rất công phu, và buộc Trương Tấn Sang phải cúi đầu chấp nhận cả gói, không sửa đổi du di gì được dù một ly. Không hề có một chữ nào về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một yêu cầu nào về việc bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân VN trong vùng biển quốc gia của mình. Không một lời bác bỏ nào đối với cái lưỡi bò phạm pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đã bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, còn hơn anh em ruột thịt. Đây có thể là phản ứng có tính toán của nhóm Tập Cận Bình đối với lời lên án của Việt nam tại cuộc họp Shangri La ở Singapore cuối tháng 5 vừa qua. Tuy chỉ là lời nói bóng gió, không nêu đích danh, nhưng cũng đủ để bị chạm nọc, để mất mặt giữa trường quốc tế và để nổi tự ái giận dữ. Đó là câu của thủ tướng Ba Dũng: «Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền». Đã nhún nhường, nói xa xôi, nhưng vẫn cay đắng, vì bọn trùm bành trướng luôn kiêu ngạo, tự cao tự đại, tự coi là yêng hùng trong thiên hạ. Trung Nam Hải gần đây tỏ ra rất lo ngại khi trí thức và tuổi trẻ Việt Nam cũng như một số đảng viên CS lão thành tỏ rõ ý muốn Việt Nam liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Liên Âu…trước mối đại họa bành trướng Trung Quốc.   Cũng có thể đây là một tính toán thâm độc của Trung Nam Hải, nhưng cũng có thể là một tính toán sai lầm trong cơn hoảng hốt. Họ không tính rằng sự lộ mặt quá lộ liễu là ông chủ của 16 ông vua tập thể ở Ba Đình là dại dột và nguy hiểm cho họ ra sao. Nước cờ này sẽ đẩy đảng CS Việt Nam đang núng thế thụt sâu thêm xuống hố suy thoái, bị lên án mạnh thêm là bán nước cầu lợi riêng, chia rẽ thêm nhóm lãnh đạo vốn đã hiềm khích nhau, kích thích mạnh thêm các cuộc xuống đường quyết liệt chống bành trướng và tay sai của đồng bào ta. Nguồn: Blog / Bùi Tín /VOA  
......

Thánh Lễ và Thắp Nến Cầu Nguyện Cho LS Lê Quốc Quân tại Đào Viên, Đài Loan

Trong dịp Đại Lễ kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam huyện Đào Viên đã tề tựu về thánh đường Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ vào lúc 19g ngày 30.6.2013, tham dự thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho LS Lê Quốc Quân. Đã có trên 400 anh chị em công nhân, cô dâu hiện diện tham dự thánh lễ. Cha chủ tế Phêrô Nguyễn Văn Hùng đã mời gọi cộng đoàn cầu nguyện cách riêng cho LS Lê Quốc Quân và gia đình của anh trong những ngày trước phiên xử 9/7 sắp đến, trong phần mở đầu thánh lễ. Cha đã giới thiệu ngắn gọn về LS Quân và nói rõ lý do anh bị bắt và đưa ra xử vì lý do chính trị, không phải lý do như nhà nước gán ghép. Điều này được thể hiện qua những bài viết, phát biểu của anh liên quan đến những vấn đề tham nhũng, hối lộ, nghèo đói, bất công và vấn đề mất Hoàng-Sa, Trường-Sa của Việt Nam. Cha chủ tế, trong bài giảng, đã nhấn mạnh đến vài trò chứng nhân của 2 thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô. Cha đã nối kết sự can đảm và hăng say rao truyền Phúc Âm với tấm gương can đảm và hăng say của LS Lê Quốc Quân trong những việc lên tiếng công khai trước dư luận quốc tế về những nguy cơ tiềm ẩn do cơ chế độc tài đảng trị, dẫn đến nguy cơ mất biển, mất nước. Những buổi xuống đường đi biểu tình cùng với nhân dân, phản đối sự hèn yếu, khiếp nhược của chính quyền trước những đòi hỏi phi lý của chính quyền Trung Quốc, cũng như “hèn với giặc, ác với dân” của chính phủ Việt Nam ngày hôm nay. Linh mục Nguyễn Văn Hùng cũng đã nhắc lại biến cố thánh Phêrô được thiên thần đến giải cứu từ trong ngục tù do những lời cầu nguyện của các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, kêu xin cùng Thiên Chúa. Trong tâm tình hiệp thông, noi gương đó, cha mời gọi mọi người trong thánh lễ, cùng có 1 tâm tình tương tự của cộng đoàn của thánh Phêrô hơn 2000 năm trước. Sức mạnh của lời cầu nguyện, xuyên thủng cách biệt địa lý, không gian tuôn đổ trên LS Lê Quốc Quân trong đêm nguyện cầu hôm nay. Chắc chắn LS Quân sẽ cảm nhận được lời nguyện cầu của cộng đoàn ngay trong giây phút này. Sau lời nguyện Thánh Thể, cha chủ tế đã mời gọi mọi người cùng thắp nến và đưa cao các lời khắng định như “LS Lê Quốc Quân Vô Tội, LS Lê Quốc Quân Là Người Yêu Nước và Trả Tự Do cho LS Lê Quốc Quân”. Mọi người đã sốt sắng hát bài Kinh Hoà nhiều lần. Những ngọn nến cháy sáng và lời ca thánh thiêng trầm bổng quyện lẫn nhau, trong những dòng lệ chảy dài trên má đến từ cảm xúc rung động của những con tim cảm thông của những người cùng đức tin. Điều này đã được thể hiện qua những lời cầu nguyện tha thiết được cất lên và theo sau là khẩn nguyện “xin Chúa nhậm lời chúng con.” Sau đó, mọi người đã sắp hàng đi lên cung thánh với ngọn nến cháy sáng trên tay. Những ngọn nến đơn lẽ đã được đặt chung với nhau trở thành 1 rừng nến. Biểu tượng của những ngọn lửa hy vọng, bừng sáng; xua tan bóng đêm của bất công, sợ hãi, nghèo đói trên quê hương. Với sức mạnh hiệp thông cầu nguyện, LS Lê Quốc Quân, sẽ là 1 trong trăm triệu ngọn nến, thắp sáng niềm tin, hy vọng cho 1 tương lai Việt Nam dân chủ, công bằng và phú cường, sẽ đến trong 1 ngày không xa trên quê hương Việt Nam dấu yêu. Nguồn: http://thanhnienconggiao.blogspot.com.au/
......

Doanh nhân Trí thức Công giáo hiệp thông đòi công lý cho Ls Giuse Lê Quốc Quân

Cùng với phong trào “Công lý cho Ls Lê Quốc Quân” đang được sự hưởng ứng từ nhiều nơi khắp đất nước từ Sài Gòn đến Hà Nội, tối 30/6/2013, tại Giáo xứ Thái Hà, một Thánh lễ đặc biệt và một rừng nến đã được thắp lên để đồng hành đòi “Công lý cho Ls Lê Quốc Quân”. Cùng thời điểm đó, tại Sài Gòn, Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam cũng tổ chức Thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân. Không chỉ có hai đầu đất nước, từ miền Trung, một số giáo xứ, giáo họ cũng dâng Thánh lễ hiệp thông với những gian nan mà Ls Lê Quốc Quân cũng gia đình đang phải hứng chịu khi anh bước đi theo con đường làm chứng cho sự thật công lý và tình yêu.   Tại Hà Tĩnh, khoảng 100 thanh niên Công giáo đứng trước biển thắp nến nhớ về Ls Lê Quốc Quân, cùng thao thức với anh khi biển đảo Tổ Quốc đang bị quân xâm lược giày xéo. Thánh lễ tại Giáo xứ Thái Hà tối 30/6/2013 quy tụ khoảng 4.000 giáo dân và đông đảo bạn bè, các trí thức, những người đã vì đấu trann bị tù đày của Ls Lê Quốc Quân, anh chị em cùng tâm huyết chống xâm lược của ngoại bang trong phong trào NoU (Xóa đường lưỡi bò, bảo vệ Tổ Quốc). Thánh lễ do linh mục Gioan Lưu Ngọc Quỳnh chủ tế với sự tham dự của cả những anh chị em trí thức, nhân sĩ và anh em ngoài công giáo. Bài giảng trong Thánh lễ, Linh mục Gioan Lưu Ngọc Quỳnh đã chỉ rõ những vấn đề trong vụ án này. Một vụ án với những âm mưu chính trị dưới cái cớ vụ án trốn thuế như những vụ án “trốn thuế” hoặc “hai bao cao su” đã từng xảy ra trên đất nước này. Mặt khác dư luận xã hội, các nhân sĩ, trí thức và những người quan sát khách quan, độc lập cũng có những thái độ rất rõ ràng trước tội danh “trốn thuế” của Ls Lê Quốc Quân. Luật sư Hà Huy Sơn đã có bản bào chữa nêu rõ yêu cầu trả tự do cho Ls Lê Quốc Quân. Cả ngàn người xúc động trước những việc làm, những dấn thân mà Ls Lê Quốc Quân đã chấp nhận trong quá trình đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc cho những người đau khổ. Những lời nguyện cầu dâng lên Thiên Chúa cho Sự thật – Công lý được tôn trọng trong cái gọi là phiên tòa ngày 9/7/2013 và cùng dâng lời cầu nguyện cho những người cầm quyền được sáng suốt, biết đâu là công lý, lương tâm và đạo đức để không làm oan người công chính. Sau Thánh lễ, các nhân sĩ, trí thức và bạn bè cùng gặp mặt với gia đình Lê Quốc Quân để chia sẻ những đau đớn, những gian nan mà gia đình anh đã phải chịu thời gian qua. Cũng qua đó, các nạn nhân đã động viên, nhắc nhở và an ủi nhau vững vàng trước mọi thử thách của các thế lực sự dữ. Phong trào “công lý cho Ls Lê Quốc Quân” đã nhanh chóng phát triển và được sự hưởng ứng từ nhiều nơi, từ nhiều giáo xứ và các giáo phận khác nhau với số giáo dân cả trăm ngàn người. Hà Nội, 30/6/2013 J.B Nguyễn Hữu Vinh http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2013/07/01/dntt_cnlqq/  
......

Người trẻ Việt được trao Giải Hành trình Can đảm

Một điều quan trọng cần nói là mình không bao giờ quên là mình may mắn được đến đây và đừng bao giờ quên phải vươn ra giúp đỡ những người tị nạn sau này và luôn nhớ về nước Việt Nam. Mong một ngày gần đây mình có thể giúp đem lại các quyền tự do cho người dân Việt Nam mà ai trên thế giới này cũng phải có. Chris Phan   Trà Mi kính chào quý vị và các bạn đến với Tạp chí Thanh Niên của đài VOA. Một người trẻ Việt Nam tị nạn tại Hoa Kỳ vừa được vinh danh Giải thưởng Hành trình Can đảm nhân Ngày Thế giới về Người tị nạn 20/6 năm nay. Lễ trao giải thưởng của tổ chức mang tên Dịch vụ Tị nạn và Nhập cư Lutheran vừa diễn ra tối hôm 19/6 và Trà Mi hân hạnh được đón tiếp người được vinh danh tại phòng thu đài VOA, Nghị viện thành phố Garden Grove, nơi có đông người Việt sinh sống nhất nhì ở hải ngoại, Thiếu tá Luật sư Hải quân Hoa Kỳ, Chris Phan. Trà Mi: Xin chào anh, rất cảm ơn anh đã đến với đài VOA hôm nay.  Thiếu tá Chris Phan: Xin chào Trà Mi và khán thính giả của đài VOA. Thiếu tá Hải quân Luật sư Chris Phan  Trà Mi: Cuộc hành trình của anh đến với giải thưởng này như thế nào, dựa trên những đóng góp nào? Vì sao anh được chọn trao giải?   Thiếu tá Chris Phan: Tại vì tôi có lo lắng cho người tị nạn, không chỉ là người tị nạn Việt Nam mà trên thế giới nữa. Trong thời gian sinh hoạt với quân đội Hoa Kỳ, tôi có đi chiến tranh bên Iraq với đội người nhái Navy Seal của Mỹ. Lúc về lại Mỹ, tôi có giúp những người từ Iraq nộp đơn xin tị nạn qua Mỹ. Tôi rất may mắn được sang Mỹ tị nạn, cho nên khi có cơ hội thành công, tôi luôn nhìn trở lại và giúp thêm nhiều người tị nạn khác.   Trà Mi: Hành trình đến với giải thưởng này trải qua nhiều thời gian, đóng góp, và công sức. Thế còn hành trình của anh đến với nước Mỹ này trong vai trò là một người tị nạn để cuối cùng được vinh danh nhân Ngày Người tị nạn Thế giới như thế nào? Anh có thể tóm tắt đôi nét?   Thiếu tá Chris Phan: Ba tôi sau chiến tranh Việt Nam năm 1975 đi khỏi nước. Lúc đó, Chris mới 1 tuổi nên mẹ không dám đi sợ tai nạn trên biển này kia. Đến năm lên 8 tuổi, ba Chris mới bảo lãnh mẹ và Chris qua. Lúc đến đây ở bang Indiana, rất bơ vơ, không có người Việt nào cả. Tôi là người Việt Nam và là người Châu Á duy nhất trong trường học. Bên đó cũng không có lớp dạy tiếng Việt. Tiếng Việt của Chris là do cha mẹ dạy ở nhà thôi.  Trà Mi: Nhìn lại quãng đời của một người tị nạn trên nước Mỹ, anh thấy những cam go nhất mà anh đã gặp phải là gì? Thiếu tá Chris Phan: Phần nhiều là lúc mới qua, rất là khó vì khác biệt ngôn ngữ và chủng tộc.  Trà Mi: Với những khó khăn bước đầu đó, cho tới hôm nay Thiếu tá Hải quân Luật sư Chris Phan, một người Mỹ gốc Việt trẻ, sẽ nói gì về người tị nạn Việt Nam nhân Ngày Người tị nạn Thế giới?   Thiếu tá Chris Phan: Chris thấy người Việt Nam rất kiên nhẫn, luôn phấn đấu giúp gia đình, cộng đồng, và quốc gia. Nhân cơ hội này, xin cảm ơn thế hệ cha chú đã cho thế hệ của Chris cơ hội thành công. 38 năm qua cộng đồng mình đã trải qua rất nhiều cực khổ, hy sinh để bắc nhịp cầu để thế hệ của Chris có thể tiếp nối.   Trà Mi: Với cương vị là một người tị nạn, anh thấy người tị nạn Việt Nam trên đất Mỹ có những ưu-khuyết thế nào, những đóng góp của họ đối với quốc gia này ra sao?   Thiếu tá Chris Phan: Rất nhiều. Người Mỹ gốc Việt đã góp phần rất nhiều cho nước Mỹ về quân đội, kinh tế, thương mại.     Trà Mi: Những khó khăn của người Việt tị nạn tại Mỹ có những gì đáng chú ý, theo ghi nhận của anh?   Thiếu tá Chris Phan: Theo tôi, một điểm khó khăn là mình không có một nước gọi là quê nhà. Ví dụ người Nhật, người Đại Hàn qua đây, họ vẫn còn quê nhà ở nước bản xứ để có thể nhìn trở lại được. Người Mỹ gốc Việt rất đặc biệt vì không có nước Việt Nam để quay trở lại.   Trà Mi: Còn về đóng góp, người Việt có những đóng góp nào đáng tự hào so với các cộng đồng khác tại Mỹ?   Thiếu tá Chris Phan: Bây giờ thế hệ trẻ của mình cũng đã bắt đầu bước vô nền chính trị Mỹ. Một ao ước của Chris là mình có thể chọn người xứng đáng có thể đại diện cho cộng đồng mình trong chính trường quốc gia. Nếu tương lai mình muốn thay đổi đường đi của nước Việt Nam, mình phải có người Việt trong Quốc hội Mỹ chẳng hạn, để có thể ngồi bàn thảo ra điều kiện, tạo đường đi hay cơ hội thay đổi tốt cho nước Việt Nam, tốt cho dân chúng ở Việt Nam.   Trà Mi: Ý anh muốn nhắc tới việc giúp cải thiện điều kiện nhân quyền tại Việt Nam?  Thiếu tá Chris Phan: Đúng.   Trà Mi: Vì sao vấn đề nhân quyền Việt Nam là một trong những mối quan tâm của anh, một người trẻ thành công ở Mỹ?   Thiếu tá Chris Phan: Trước sau gì, dù mình muốn Mỹ cách mấy, mình cũng vẫn là da vàng, gốc Việt. Mình bây giờ có nhiều cơ hội và may mắn ở bên đây trong khi dân chúng ở Việt Nam hiện giờ vẫn còn phải trải qua những cực khổ. Mình thường nghe những tin không tốt ở bên Việt Nam. Cho nên, dù là một sĩ quan Mỹ, sống ở Mỹ, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ về Việt Nam và tương lai của người dân Việt Nam.   Trà Mi: Anh có nhắc tới vai trò lãnh đạo của người Việt trong dòng chính để góp tiếng nói mạnh mẽ hơn thúc đẩy nhân quyền Việt Nam. Theo anh, trở lực nào khiến cộng đồng người Việt ở đây chưa mấy có mặt, có tiếng nói trong chính trường Mỹ hoặc có ảnh hưởng đối với Việt Nam?  Thiếu tá Chris Phan: Theo tôi, tại cơ hội cũng chưa đến vì phần đông cộng đồng của mình tại Mỹ từ lúc thành lập tới giờ phải lo đi làm để lo con cái ăn học thành tài. Bây giờ, cơ hội đó đã tới cho thế hệ sau bước lên dòng chính.   Trà Mi: Nhân ngày Người Tị nạn Thế giới, người tị nạn Việt Nam sẽ nói gì với thế giới và với Việt Nam? Nếu có ai đặt câu hỏi này với anh, anh sẽ nói gì?   Thiếu tá Chris Phan: Một điều quan trọng cần nói là mình không bao giờ quên là mình may mắn được đến đây và đừng bao giờ quên phải vươn ra giúp đỡ những người tị nạn sau này và luôn nhớ về nước Việt Nam. Mong một ngày gần đây mình có thể giúp đem lại các quyền tự do cho người dân Việt Nam mà ai trên thế giới này cũng phải có. Theo tôi, mình còn có sức khỏe thì nên luôn nghĩ về người khác. Vì vậy mà tôi mới gia nhập quân đội và cũng vì vậy mà tôi đã đi bộ nguyên năm ngoái để được đắc cử Nghị viên thành phố Garden Grove. Nếu mình có cơ hội, nên làm tốt không những cho cộng đồng, mà cho nước Mỹ và thế giới nữa.  Trà Mi: 20 năm sau vào ngày Người Tị nạn Thế giới, anh mong nhìn thấy những thay đổi gì đối với người tị nạn Việt Nam?   Thiếu tá Chris Phan: Tôi mong lúc đó mình được đoàn kết hơn, nước Việt sẽ có nhiều tự do-dân chủ cho dân chúng, mong có những thay đổi để mình có thể dạy dỗ con cái về nguồn gốc của mình từ đâu.   Trà Mi: Cảm ơn anh rất nhiều đã dành thời gian cho cuộc trao đổi hôm nay. Bấm vào để nghe cuộc phỏng vấn Thiếu tá Luật sư Hải quân Hoa Kỳ Chris Phan Nguồn: http://www.voatiengviet.com/content/nguoi-tre-viet-duoc-trao-giai-hanh-trinh-can-dam/1692275.html
......

Cẩm Nang Luật 4 cho Bạn và Tôi - Dành cho Cư Dân Mạng

LCST xin được giới thiệu cùng các bạn Cẩm Nang Luật cho Bạn và Tôi tập 4, dành cho Cư Dân Mạng, do Luật của Sự Thật hợp tác cùng với Luật sư Nguyễn Thành thực hiện và xuất bản. Cẩm Nang này được xuất bản nhân dịp hàng loạt các bloggers, facebookers bị trù dập, bắt bớ và bỏ tù chỉ vì họ dám lên tiếng bày tỏ chính kiến và lý tưởng yêu nước của mình qua những dòng chữ trên mạng. Với niềm hy vọng có thể giúp các bạn ít nhiều hiểu thêm được các quyền lợi của mình, mà chính Hiến Pháp và các Bộ Luật Việt Nam qui định, chúng tôi xin được trình bày một số vấn đề mà hiện nay dân cư mạng đang rất quan tâm, qua dạng hỏi đáp. Xin mời quý bạn đón xem.   CẨM NANG 4 DÀNH CHO CƯ DÂN MẠNG Luật sư Nguyễn Thành   Trước khi đọc cẩm nang ngắn này, xin bạn lưu ý rằng nó được viết dựa trên những văn bản pháp luật đang có hiệu lực vào ngày 29-6-2013. Câu 1. Tôi có một blog / facebook cá nhân, vậy tôi có cần phải lưu ý những văn bản pháp luật nào có liên quan không? Trước hết, bạn cần lưu ý rằng một vấn đề pháp luật có thể được điều chỉnh bởi một hệ thống các văn bản pháp luật từ Hiến pháp, cho tới luật, nghị định, thông tư,... Tuy nhiên, khi có một số văn bản đặc thù quy định về vấn đề đó, không có nghĩa là các văn bản khác không có liên quan. Ví dụ, chúng ta có một nghị định quy định trực tiếp đến blog, nhưng bản thân việc bạn viết blog còn liên quan đến quyền tự do ngôn luận của bạn được thừa nhận tại Hiến pháp. Chúng tôi khuyến nghị bạn quan tâm đến một số văn bản sau đây: 1. Hiến pháp năm 1992, sửa đổi năm 2001. 2. Bộ luật hình sự số 15/1999/QH10 và Luật sửa đổi một số điều của Bộ luật hình sự số 37/2009/QH12. Đặc biệt lưu ý các điều sau: - Điều 87. Tội phá hoại chính sách đoàn kết - Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam - Điều 121: Tội làm nhục người khác - Điều 122: Tội vu khống - Điều 226: Tội đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet. - Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân 3. Luật Công nghệ thông tin 4. Nghị định 97/2008/NĐ-CP về quản lý Internet và thông tin điện tử 5. Nghị định 28/2009/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet. 7. Nghị định số 73/2010/NĐ-CP của Chính phủ, quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh và trật tự, an toàn xã hội. Đặc biệt lưu ý các điều sau: 6. Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền năm 1948 của Liên hợp quốc. 7. Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị năm 1966 của Liên hợp quốc.   Câu 2. Blog / facebook có phải là một tài sản không? Có. Theo quy định tại Điều 163, Bộ luật Dân sự năm 2005, tài sản bao gồm vật, tiền, giấy tờ có giá và các quyền tài sản. Ở đây, tài sản của bạn là quyền truy cập vào cơ sở dữ liệu của blog và quyền sở hữu trí tuệ đối với các nội dung bạn tải lên, kể cả mã nguồn blog (nếu mã nguồn đó là của bạn) và cách bạn sắp xếp các dữ liệu đó. Nói một cách khác, bạn là chủ sở hữu của tài khoản đăng nhập (username và password) và cơ sở dữ liệu của blog (database), cùng với quyền được truy cập và thao tác trên cơ sở dữ liệu đó. Vì vậy, việc bạn sử dụng blog / facebook của bạn như thế nào, hoàn toàn là quyền của bạn, không ai được xâm phạm, trừ khi bạn cho phép họ làm thế. Câu 3. Tôi có một blog cá nhân nhưng chạy trên tên miền riêng (www.abc.com). Liệu tôi có phải đăng ký với cơ quan nhà nước nào không? Trường hợp bạn sử dụng tên miền quốc gia .vn thì bạn không cần quan tâm đến nội dung sau đây. Lý do là có thể là bạn đã phải khai báo đầy đủ thông tin cá nhân khi đăng ký tên trên miền đó rồi. Nhưng nếu bạn sử dụng hay dùng các miền khác như .com, .net, .org, .asia,... thì bạn cần lưu ý đến một số quy định về thông báo tên miền. Tại khoản 2, khoản 3 điều 23 Luật Công nghệ thông tin quy định như sau: “2. Tổ chức, cá nhân sử dụng tên miền quốc gia Việt Nam ".vn" khi thiết lập trang thông tin điện tử không cần thông báo với Bộ Bưu chính, Viễn thông. Tổ chức, cá nhân khi thiết lập trang thông tin điện tử không sử dụng tên miền quốc gia Việt Nam ".vn" phải thông báo trên môi trường mạng với Bộ Bưu chính, Viễn thông những thông tin sau đây: a) Tên tổ chức ghi trong quyết định thành lập, giấy phép hoạt động, giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh hoặc giấy phép mở văn phòng đại diện; tên cá nhân; b) Số, ngày cấp, nơi cấp chứng minh thư nhân dân hoặc số, ngày cấp, nơi cấp hộ chiếu của cá nhân; c) Địa chỉ trụ sở chính của tổ chức hoặc nơi thường trú của cá nhân; d) Số điện thoại, số fax, địa chỉ thư điện tử; đ) Các tên miền đã đăng ký. 3. Tổ chức, cá nhân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về tính chính xác của các thông tin quy định tại khoản 2 Điều này, khi thay đổi thông tin thì phải thông báo về sự thay đổi đó.” Việc thông báo phải được tiến hành trên website thongbaotenmien.vn của Trung tâm Internet Việt Nam.   Câu 4. Nếu tôi dùng tên miền quốc tế (.com, .net,...) cho blog của mình mà không thông báo với cơ quan nhà nước thì sao? Bạn có thể sẽ bị xử phạt, với số tiền từ 2 - 5 triệu đồng. Điều 11, Nghị định 28/2009/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet quy định như sau: “Phạt tiền từ 2.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng đối với các hành vi sử dụng tên miền cấp cao khác tên miền “.vn” mà không thông báo với Bộ Thông tin và Truyền thông; khai báo thông tin không chính xác hoặc không cập nhật khi có thay đổi thông tin liên hệ đối với cá nhân đăng ký, sử dụng tên miền “.vn.”   Câu 5. Tôi có được quyền ghi âm, đăng hình trên blog của tôi không? Pháp luật không cấm bạn ghi âm, ghi hình để đăng trên blog / facebook. Tuy vậy, bạn cần lưu ý rằng ngoại trừ ở các địa điểm công cộng, việc ghi âm, ghi hình của bạn cần tuân thủ các quy định về Bảo vệ bí mật nhà nước (xem câu 7), quyền cá nhân đối với hình ảnh (Điều 31 - Bộ luật Dân sự) và quyền bí mật đời tư (Điều 38 - Bộ luật Dân sự). Ngoài ra, cá nhân và tổ chức có quyền thiết lập các quy định riêng để bảo vệ các thông tin của mình (bao gồm cả âm thanh, hình ảnh, dữ liệu khác,...), việc bạn xâm phạm khu vực thuộc sở hữu của họ để ghi âm, ghi hình có thể khiến bạn phải bồi thường một khoản tiền lớn cùng với án tù nhiều năm, tùy từng vụ việc cụ thể. Rất tiếc, pháp luật Việt Nam chưa có quy định cụ thể về quyền cá nhân đối với hình ảnh và quyền bí mật đời tư nên cách giải quyết phụ thuộc vào quan điểm của tòa án đối với từng vụ việc.   Câu 6. Tôi ghi âm, ghi hình được một cảnh vi phạm pháp luật của nhân viên nhà nước khi họ đang thi hành công vụ, nếu đăng lên blog thì tôi có gặp vấn đề rắc rối pháp lý nào không? Có thể có. Bạn cần lưu ý các quy định pháp luật đã nêu tại phần trả lời câu hỏi số 5. Trường hợp bạn ghi âm, ghi hình ở khu vực cấm có chứa bí mật nhà nước, bạn có thể bị xử phạt vi phạm hành chính với hành vi “quay phim, chụp ảnh, vẽ sơ đồ ở khu vực cấm” theo Điều 25, Nghị định số 73/2010/NĐ-CP của Chính phủ, quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh và trật tự, an toàn xã hội. Số tiền bị xử phạt có thể từ 500.000 đ đến 2.000.000đ. Tuy nhiên, nếu bạn ghi âm, ghi hình các hành vi vi phạm pháp luật của công an, cán bộ, công chức nhà nước không nằm trong các khu vực cấm, ví dụ như ở các địa điểm công cộng, ngoài đường hay cơ quan nhà nước thông thường,... thì bạn hoàn toàn không phải chịu một rủi ro pháp lý nào cả. Trên thực tế, số lượng các khu vực cấm rất ít, do đó, phạm vi để bạn thực hiện quyền ghi âm, ghi hình rất rộng. Câu 7. Tôi là sinh viên, nếu tôi viết bài phê phán nhà trường hoặc chính quyền, tôi có thể bị đuổi học không? Không. Bạn chỉ bị đuổi học hoặc kỷ luật theo các văn bản về Quy chế đào tạo đại học, cao đẳng sau đây: 1. Quy chế đào tạo đại học và cao đẳng hệ chính quy theo hệ thống tín chỉ, ban hành kèm theo Quyết định số 43/2007/QĐ-BGDĐT ngày 15 tháng 8năm 2007 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. 2. Thông tư số 57/2012/TT-BGDĐT về việc sửa đổi, bổ sung một số điều của Quy chế đào tạo đại học và cao đẳng hệ chính quy theo hệ thống tín chỉ ban hành kèm theo Quyết định số 43/2007/QĐ-BGDĐT ngày 15 tháng 8năm 2007 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. 3. Quy chế đào tạo đại học và cao đẳng hệ chính quy, ban hành kèm theo Quyết định số 25/2006/QĐ-BGDĐT ngày 26 tháng 6 năm 2006 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. 4. “Quy chế đào tạo đại học và cao đẳng hình thức vừa làm vừa học” ban hành kèm theo Quyết định số 36/2007/QĐ-BGD&ĐT ngày 28 tháng 6 năm 2007 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Theo đó, bạn chỉ bị đuổi học khi kết quả học tập của bạn không đạt yêu cầu hoặc bạn vi phạm điều cấm về thi hộ - tức nhờ người khác thi hộ. Không có điều gì liên quan đến việc bạn viết blog phê phán nhà trường hoặc chính quyền. Bên cạnh đó, hành vi viết blog của bạn là hành vi độc lập của cá nhân, dựa trên quyền tự do ngôn luận được Hiến pháp bảo vệ, nhà trường hoàn toàn không được pháp luật trao quyền để hạn chế quyền tự do ngôn luận của bạn. Nhà trường chỉ có thể can thiệp bằng cách khởi kiện bạn ra tòa án dân sự khi họ cho rằng bài viết phê phán nhà trường của bạn đã gây thiệt hại về uy tín hoặc vật chất cho nhà trường, theo quy định của Bộ luật Dân sự. Câu 8. Tôi là sinh viên, nhà trường có quyền yêu cầu tôi gỡ bài viết trên blog / facebook của mình không? Không. Lý do tương tự như phần trả lời cho câu hỏi trên.   Câu 9. Tôi có được ghi hình ở khu vực có cắm biển “Cấm quay phim, chụp ảnh” không? Đối với vấn đề này, bạn cần quan tâm đến các văn bản sau đây: 1. Pháp lệnh số 30/2000/PL-UBTVQH10 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về Bảo vệ bí mật nhà nước. 2. Nghị định số 33/2002/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Pháp lệnh Bảo vệ bí mật nhà nước. 3. Quyết định số 160/2004/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về việc xác định địa điểm cấm, khu vực cấm. 4. Thông tư số 12/2002/TT-BCA(A11) của Bộ Công an hướng dẫn thực hiện Nghị định số 33/2002/NĐ-CP. 5. Quyết định của Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương về các địa điểm cấm cụ thể trên địa bàn. Theo đó, các cơ quan nhà nước chỉ có quyền đặt biển cấm tại các cơ sở, địa điểm chứa bí mật nhà nước, bao gồm các cơ sở quốc phòng, an ninh, khu vực biên giới, kho dự trữ chiến lược quốc gia và một số địa điểm khác (bao gồm cả một số địa điểm tạm thời trong tình huống nghiêm trọng). Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Bộ Công an và Chủ tịch UBND cấp tỉnh có quyền ra quyết định về các khu vực cấm cụ thể, nhưng không được trái với quy định của các văn bản có hiệu lực cao hơn. Do vậy, có mấy vấn đề cần lưu ý: ●●● Điều 18. Xét xử công khai (Bộ luật Tố tụng hình sự 2003) Việc xét xử của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc hoặc để giữ bí mật của đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ thì Toà án xét xử kín, nhưng phải tuyên án công khai. Điều 15. Xét xử công khai (Bộ luật Tố tụng Dân sự 2004) 1. Việc xét xử vụ án dân sự của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định. 2. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, giữ gìn thuần phong mỹ tục của dân tộc, giữ bí mật nghề nghiệp, bí mật kinh doanh, bí mật đời tư của cá nhân theo yêu cầu chính đáng của đương sự thì Toà án xét xử kín, nhưng phải tuyên án công khai. Điều 17. Xét xử công khai (Luật Tố tụng hành chính 2010) Việc xét xử vụ án hành chính được tiến hành công khai. Trường hợp cần giữ bí mật nhà nước hoặc giữ bí mật của đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ thì Toà án xét xử kín nhưng phải tuyên án công khai.   Câu 12. Tôi có quyền giữ bí mật danh tính, tài khoản đăng nhập và nguồn tin của mình khi viết bài trên blog / facebook không? Có. Danh tính (hay thông tin nhân thân của bạn) là quyền nhân thân của bạn được quy định trong Bộ luật Dân sự. Bạn có toàn quyền quyết định việc sử dụng nó ra sao khi viết blog. Nguồn tin của bạn và tài khoản đăng nhập là thông tin riêng của bạn, quyền của bạn đối với thông tin này là một quyền tài sản theo quy định của Bộ luật Dân sự, không ai có quyền buộc bạn phải cung cấp tài sản của bạn cho người khác. Bạn không có nghĩa vụ phải khai báo với bất kỳ ai (kể cả cơ quan công an) về việc bạn có phải là chủ sở hữu blog hay là tác giả của bất kỳ bài viết nào hay có liên quan đến bất kỳ nguồn tin nào. Trong mọi trường hợp, những người đưa ra cáo buộc có nghĩa vụ phải chứng minh sự liên quan của bạn đối với blog, chứ bạn không có nghĩa vụ phải chứng minh là mình vô tội hoặc không có liên quan. Câu 13. Nếu tôi bị bắt, công an có quyền bắt tôi khai báo mật khẩu của các tài khoản online của tôi không?  Bất kỳ ai, kể cả công an, cũng chỉ có quyền đề nghị bạn khai báo mật khẩu các tài khoản của bạn chứ không có quyền bắt ép bạn phải khai báo. Việc bạn đồng ý hay không là quyền của bạn. Mời bạn xem thêm câu 10. Câu 14. Tôi có phải chịu trách nhiệm về những bình luận (comment) của người khác trên blog / facebook của tôi không? Pháp luật Việt Nam chưa từng có quy định cụ thể nào về trường hợp này. Tuy vậy, nội dung bình luận của người khác thuộc về quyền tự do ngôn luận của người bình luận theo quy định tại điều 69 của Hiến pháp 1992 và họ phải chịu trách nhiệm về việc thực hiện quyền này của mình. Chủ sở hữu blog / facebook không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm về phát ngôn của người khác, ngay cả khi phát ngôn đó được đăng trên blog của mình. Để có một so sánh gần gũi, chúng ta có thể coi blog là nhà mình, và người bình luận là khách. Bạn mở cửa cho khách ra vào tự do ở nhà mình không có nghĩa là bạn phải chịu trách nhiệm về những phát ngôn của họ trong nhà của bạn. Câu 15. Nếu tôi viết bài phê bình nhà nước, tôi có thể bị cáo buộc những hành vi nào? Hành vi phê phán chính quyền nằm trong quyền tự do ngôn luận của bạn được quy định tại điều 69 Hiến pháp 1992: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật. Quyền tự do ngôn luận của bạn cũng được thừa nhận tại Tuyên ngôn quốc tế về Nhân quyền năm 1948 của Liên hợp quốc, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 và các điều ước quốc tế khác về nhân quyền mà Việt Nam tham gia. Điều 19 - Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 1. Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp. 2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tuỳ theo sự lựa chọn của họ. 3. Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác, b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội. Do vậy, xét về mặt Hiến pháp quốc gia và pháp luật quốc tế, bạn có quyền được tự do phát biểu về mọi vấn đề, với mọi thái độ, miễn là phát biểu của bạn không xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của các cá nhân, tổ chức khác trong xã hội. Đây là quy định mang tính phổ quát trên toàn thế giới và được chính Việt Nam, với tư cách là một thành viên Liên hợp quốc - tham gia và ký kết. Theo đó, phê phán chính quyền không nằm trong phạm vi hạn chế quyền tự do ngôn luận. Nếu bạn xâm phạm đến quyền hoặc lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức khác, tất cả rủi ro bạn phải chấp nhận là nguy cơ bị cá nhân, tổ chức đó khởi kiện ra tòa án dân sự để yêu cầu bạn xin lỗi và bồi thường cho họ. Tuy vậy, ở Việt Nam, bạn có thể chịu nhiều rủi ro hơn. Bạn có thể bị khép vào các tội được nêu trong câu hỏi số 1 của cẩm nang này, đặc biệt là hai điều sau của Bộ luật Hình sự: ●●● Điều 37. Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ. Có ba khoản mà bạn có thể phải bồi thường theo quy định tại điều 611 Bộ luật Dân sự. Điều 611. Thiệt hại do danh dự, nhân phẩm, uy tín bị xâm phạm 1. Thiệt hại do danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân bị xâm phạm, thiệt hại do danh dự, uy tín của pháp nhân, chủ thể khác bị xâm phạm bao gồm: a) Chi phí hợp lý để hạn chế, khắc phục thiệt hại; b) Thu nhập thực tế bị mất hoặc bị giảm sút. 2. Người xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác phải bồi thường thiệt hại theo quy định tại khoản 1 Điều này và một khoản tiền khác để bù đắp tổn thất về tinh thần mà người đó gánh chịu. Mức bồi thường bù đắp tổn thất về tinh thần do các bên thoả thuận; nếu không thoả thuận được thì mức tối đa không quá mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định. Câu 17. Nếu tôi phê bình một người khác trên blog nhưng đổi tên của người đó rồi, tôi có gặp rủi ro pháp lý nào nữa không? Có thể có. Nếu những thông tin bạn nêu ra trong bài viết đủ để khiến người đọc cho rằng bạn đang ám chỉ đến một cá nhân, tổ chức nào đó (không cần thiết phải trùng khớp với cá nhân, tổ chức mà bạn đang nhắm đến) và gây ra thiệt hại cho cá nhân, tổ chức đó, bên bị hại có thể khởi kiện bạn ra tòa yêu cầu bạn xin lỗi và bồi thường, tương tự như trường hợp bạn không đổi tên của họ trong bài viết. Đây là thực tế đã xảy ra với trang tin kenh14.vn, liên quan đến một bài viết họ ám chỉ ca sĩ, diễn viên Lê Ngân Khánh. Câu 18. Vượt tường lửa để vào các trang mạng bị chặn có vi phạm pháp luật không? Chỉ khi nào nhà nước ban hành và công bố một văn bản quy định người dân không được phép truy cập vào một trạng mạng nào đó, thì việc bạn cố truy cập mới trở thành vi phạm pháp luật. Hiện nay trong hệ thống pháp luật Việt Nam không có một văn bản như vậy, do vậy việc bạn truy cập vào bất kỳ trang mạng nào (dù là vượt tường lửa hay không), đều không phải là vi phạm pháp luật. Câu 19. Các công ty nước ngoài như Google, Facebook, Wordpress có bắt buộc phải cung cấp dữ liệu cá nhân của tôi cho nhà nước không? Pháp luật Việt Nam không chi phối được tới các công ty có quốc tịch nước ngoài, trừ khi họ cung cấp dịch vụ cho bạn thông qua chi nhánh ở Việt Nam. Trường hợp một công ty nước ngoài có chi nhánh ở Việt Nam nhưng chi nhánh này không liên quan đến dịch vụ bạn sử dụng, hoặc có liên quan đến dịch vụ bạn sử dụng nhưng không quản lý dữ liệu cá nhân của bạn, thì pháp luật Việt Nam cũng không thể điều chỉnh tới. Do vậy, họ không bị bắt buộc phải cung cấp dữ liệu cá nhân của bạn cho nhà nước. Nguồn: http://luatcuasuthat.blogspot.com.au/2013/06/cam-nang-luat-4-cho-ban-va-toi-danh-cho.html  
......

Lênin và Mandela

Định không viết gì về quốc sự nữa nhưng một vỹ nhân đang ở trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời nên không thể không kính cẩn nhớ đến ông. Xin đăng lại bài đã viết liên quan đến ông cách đây hai năm, trước khi có một bài viết nữa về ông. Thưa ông Vladimir Ilyich Lenin kính mến! Tôi sống dưới chế độ XHCN tính đến nay cũng được 36 năm, chế độ được lập ra dưới ánh sáng chỉ đường của chủ nghĩa do ông đồng sáng tạo với Karl Marx và Engels. Đây là lần đầu tiên tôi cầm bút viết về ông. Trước đây tôi có đọc một ít của Engels và Marx. Còn của ông và của Staline thì tôi chưa đọc gì nhiều bởi lẻ theo tôi đoán những gì hai ông viết ra nó cũng giống giống như những gì mà ông Lê Duẩn đã vận dụng lại trong cuốn “Dưới lá cờ vẻ vang của Đảng…” mà tôi đã đọc hồi còn tuổi hai mươi. Do vậy mà đã đọc Lê Duẩn rồi thì xét không cần thiết phải đọc ông và Staline. Vì chưa đọc nhiều về ông nên tôi không dám viết gì về ông mãi cho đến mới đây tôi tình cờ đọc được bài viết Chính Lenin mới là người đã làm Liên Xô tan rã của tác giả Vũ Cao Đàm đăng trên trang Bauxite Việt Nam. Bài viết này đã tạo cho tôi nguồn cảm hứng để mạo muội viết về ông. Tháng 2 năm 1917, nhân dân Nga đã làm một cuộc nổi dậy kinh trời động đất lật đổ chính quyền chuyên chế của giai cấp phong kiến địa chủ và thay vào đó là một chính quyền của nhân dân. Đó là chính quyền chuyên chính toàn dân nghĩa là chính quyền dân chủ thật sự như Âu Mỹ. Nhưng theo ông đó là chính quyền của giai cấp tư sản nên ông không chấp nhận do vậy vào tháng 10 năm đó, ông lãnh đạo giai cấp vô sản đứng lên lật đổ chính quyền của giai cấp tư sản và thay vào đó làchính quyền chuyên chính vô sản nghĩa là chính quyền của giai cấp vô sản chứ không phải là chính quyền chung cho nhiều giai cấp khác.(Tội nghiệp những người dân Nga còn lại không phải là giai cấp vô sản sẽ biết đi đâu mà sống? ) Nhưng nếu là chính quyền chuyên chính vô sản thì cũng tốt. Đó là chính quyền của toàn bộ giai cấp vô sản chứ không phải riêng một nhóm nào. Tuy nhiên đến đây thì dường như ông tự mâu thuẫn với chính cái chủ nghĩa do ông viết ra và đi chệch hướng. Ông dẹp bỏ hết tất cả các thành phần khác, các nhóm ý kiến khác, các đảng phái khác có trong giai cấp vô sản. Ông dẹp hết các đảng xã hội của nhân dân lao động, ông dẹp luôn nhóm Menxêvích, nhóm Trốt Kít cũng là cộng sản nhưng khác kiểu của nhóm ông để cuối cùng ông lập ra nhà nước chuyên chính Bonxêvich mà thôi. Nghĩa là sau cách mạng vô sản tháng 10 đáng lẽ phải lập ra nhà nước chuyên chính cho toàn giai cấp vô sản ông lại lập ra một nhà nước chuyên chính chỉ cho nhóm nhỏ Bônsêvich của ông. Ông thay một nhà nước chuyên chính phong kiến bằng một nhà nước chuyên chính Bônsêvich. Nghĩa là ông thay thế một nhà nước độc tài nầy bằng một nhà nước độc tài khác, thế thôi. Bánh xe đã trật đường rây ngay từ lúc bắt đầu vận hành. Càng chạy về sau nó càng lệch đi nhiều hơn. Nhà nước chuyên chính bônsêvich khi vận hành sẽ dần dần chuyển hóa thành nhà nước chuyên chính cho một nhóm rất nhỏ người trong Bộ Chính Trị và vận hành thêm một thời gian nữa nó biến thành nhà nước chuyên chính chỉ cho một người đó là người đứng đầu cao nhất của đảng. Ông Staline đã hoàn tất cơ chế chuyển hóa nầy. Nhà nước của giai cấp vô sản biến thành nhà nước của cá nhân ông Staline. Đoàn tàu trật bánh ngay từ lúc mới khởi hành nên chạy chưa được bao xa là tự lật nhào. 70 năm so với lịch sử phát triển toàn nhân loại thì nó ngắn ngủi như một chớp mắt phải không ông? Ông lãnh đạo nhân dân Nga làm một cuộc cách mạng long trời lỡ đất nhưng bây giờ nhân dân Nga quên ông rồi. Không những thế họ còn căm phẫn ông, bằng chứng là tượng đài của ông khắp mọi nơi trên nước Nga đều bị lật xuống. Và bây giờ tôi xin viết về Nelson Mandela. Ông ta quá vỹ đại nên có tới hàng chục vạn bài viết về ông ta trên khắp thế giới. Do vậy tôi chỉ viết rất ngắn về ông thôi. Chế độ A pac thai ở Nam Phi là chế độ chuyên chính của người da trắng, đó là chế độ độc tài da trắng. Trong chế độ đó chỉ có người da trắng mới có quyền công dân, mới được lập đảng phái chính trị, mới được ra ứng cử, mới được tham gia bầu cử. Còn người da đen chiếm tuyệt đại đa số nhưng chỉ là công dân hạng hai mà thôi, không có những cái quyền như người da trắng có. Ở cái thời đại văn minh này thì một chế độ độc tài như vậy, kể cả mọi chế độ độc tài khác đều không thể nào tồn tại lâu. Nhân dân da đen Nam Phi dưới sự lãnh đạo của Nelson Mandela đã nổi dậy đấu tranh không mệt mỏi (mà đấu tranh bất bạo động) cuối cùng đã dành được thắng lợi.Chính quyền chuyên chính da trắng phải nhường chỗ. Chính quyền nào sẽ thay vào đây? Theo lẽ thường người ta nghĩ rằng một chính quyền của người da đen, nghĩa là chính quyền chuyên chính da đen, sẽ thay vào và người da trắng xin mời đi chỗ khác hoặc ở lại thì chỉ làm công dân hạng hai. Nhưng không. Mandela rất vỹ đại, ông vượt lên trên lẻ thường tình đó, ông lập ra một nhà nước chuyên chính toàn dân nghĩa là nhà nước của cả dân da đen lẫn của dân da trắng, nhà nước của mọi giai cấp, mọi thành phần, mọi sắc tộc, nhà nước của nền dân chủ văn minh thật sự trong đó mọi người dân, da trắng lẫn da đen đều bình đẳng với nhau. Ông được bầu lên làm tổng thống của nhà nước dân chủ đó qua phổ thông đầu phiếu tự do. Ông làm đúng một nhiệm kỳ 5 năm rồi về nghỉ. Ông ở vị trí lãnh đạo không lâu. Nhưng nhà nước dân chủ do ông lập ra làm thế giới kính phục, sẽ trường tồn theo sự phát triển của nhân loại. Ông cũng trường tồn vì trở thành tượng đài trong lòng mỗi người dân Nam Phi và cả trong lòng của nhiều người khác trên khắp thế giới, trong đó có tôi. Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh  
......

Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội hưởng ứng phong trào “Công lý cho Ls Lê Quốc Quân”

  Với Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội, Ls Lê Quốc Quân vừa là thành viên, vừa là người anh tận tâm trong cộng đoàn từ khá lâu. Vì thế việc Ls Quân bị bắt bớ, giam cầm, thả ra rình rập và lại bắt bớ là việc họ không thấy ngạc nhiên. Những thông tin về vụ bắt bớ Ls Lê Quốc Quân và những hành xử của cơ quan an ninh, cơ quan công an thời gian qua đối với Ls Quân đã không làm cho các thành viên cộng đoàn hiểu rõ ràng rằng “Trốn thuế” chỉ là cái cớ để đưa anh vào vòng lao lý. Trong quá trình Ls Lê Quốc Quân bị bắt giữ đến nay, cộng đoàn đã chia sẻ, thăm hỏi và luôn bên cạnh gia đình nạn nhân. Nhận được thông tin về phiên tòa đối với Ls Lê Quốc Quân sẽ được đưa ra ngày 9/7/2013, các thành viên Cộng đoàn dành một sự quan tâm đặc biệt. Tối nay, 28/6/2013, Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội đã dâng Thánh lễ cầu nguyện và thắp nến hưởng ứng phong trào “Công lý cho Ls Lê Quốc Quân”. Dù đang là kỳ nghỉ hè của các sinh viên, nhưng nhóm Cựu sinh viên đã tập trung đông đủ tại nhà nguyện Giêrađô Giáo xứ Thái Hà, cùng dâng Thánh lễ với hai linh mục Gioan Lưu Ngọc Quỳnh là cha linh hướng và linh mục Phaolo Nguyễn Xuân Đường. Tham dự Thánh lễ, ngoài Cộng đoàn Cựu sinh viên thuộc Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội, anh chị em còn chào đón sự tham dự của gia đình, mẹ già, vợ con Ls Lê Quốc Quân và nhiều anh em, bạn bè ngoài công giáo đến tham dự. Thánh lễ nghiêm trang, sốt mến và cháy ngời tình yêu thương, hiệp nhất. Thánh lễ hôm nay, cũng là ngày kính hai Thánh Phêrô và Phaolo Tông đồ. Bài giảng trong Thánh lễ, linh mục Phaolo Nguyễn Xuân Đường đã chỉ rõ: Như lời hỏi của Đức Giêsu với Thánh Phêrô “Con có yêu mến Thầy chăng?” giờ đây, Ls Lê Quốc Quân đang đối diện với câu hỏi khó khăn đó. Bởi yêu mến Đức Giêsu, nghĩa là yêu mến Sự thật và Công lý, yêu mến sự hi sinh”. Gia đình Ls Lê Quốc Quân đến tham dự Thánh lễ và tri ân mọi người là tín hữu, anh em, bạn bè và những người quan tâm đối với anh và gia đình thời gian qua và xin được cùng hiệp thông trong thời gian tới. Nhìn mẹ già và đàn con nhỏ của Ls Lê Quốc Quân, ngây thơ và trong sáng, thậm chí không biết rằng tai họa của bạo quyền đang gieo xuống đầu gia đình cách nặng nề ra sao, nhiều người đã không thể cầm nổi nước mắt. Sau thánh lễ, tất cả đã thắp nến cầu nguyện cho Sự thật – Công lý – Hòa bình trong vụ việc của Ls Lê Quốc Quân, đồng thời cầu nguyện cho nhà cầm quyền biết hành xử minh bạch, sáng suốt, lấy mục đích phục vụ đất nước, nhân dân làm trọng để trả Ls Lê Quốc Quân trở lại với gia đình và cộng đoàn, xã hội. Tất cả đang hướng về phiên tòa nhà cầm quyền đưa Ls Lê Quốc Quân ra xét xử tại TAND Thành Phố Hà Nội, 43, Hai Bà Trưng, Hà Nội.   Một số hình ảnh Thánh lễ tối nay: Hà Nội, 28/6/2013J.B Nguyễn Hữu Vinh Nguồn: Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh
......

Lật tẩy chiêu độc Trung Quốc dùng văn hóa xâm phạm chủ quyền Việt Nam

Thời gian gần đây, Trung Quốc đã nhiều lần cố tình xuyên tạc sự thật về lãnh thổ nước ta thông qua các ấn phẩm văn hóa. Trắng trợn thay đổi lãnh thổ của Việt Nam trên các loại bản đồ Trung Quốc ngày càng bộc lộ tham vọng độc chiếm biển Đông một cách trắng trợn khi liên tiếp cho phát hành bản đồ dưới nhiều hình thức, trong đó thâu tóm trái phép gần như toàn bộ biển Đông. Mẫu tem "nhận xằng" lãnh thổ Hoàng  Sa của Việt Nam vào Trung Quốc   Tháng 4/2013, Trung Quốc phát hành mẫu bản đồ mới nhất, vô lý “quy hoạch” 80% diện tích biển Đông, trong đó có những vùng lãnh hải của Việt Nam, thành của mình.   Trước động thái này, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thanh Nghị đã khẳng định: “Việc Trung Quốc lưu hành bản đồ đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông, vi phạm luật pháp quốc tế, thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc; không phù hợp với tinh thần DOC, gây căng thẳng và phức tạp tình hình ở Biển Đông. Bản đồ và quy hoạch trên là hoàn toàn vô giá trị”. Ngang ngược in sách kỷ niệm 1 năm thành phố phi pháp "Tam Sa"   Bất chấp mọi dư luận phản đối, Trung Quốc tiếp tục lấn tới khi Nhà xuất bản Nhân dân (Trung Quốc) phát hành cuốn sách khoe khoang về “lịch sử, nguồn tài nguyên và vai trò quốc phòng" của cái gọi là thành phố Tam Sa – đơn vị hành chính mà Trung Quốc thành lập trái phép trên vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam. Tân Hoa Xã còn lớn tiếng giải thích rằng động thái này đánh dấu 1 năm ngày Trung Quốc thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa”, xây dựng nhiều công trình trường học, bệnh viện, phớt lờ sự thật về lịch sử và địa lý, tự cho mình quyền quản lý Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Vô lý in hình Hoàng Sa của Việt Nam trên tem Trung Quốc   Đầu tháng 6/2013, nhân kỉ niệm ngày du lịch quốc gia, Trung Quốc đã phát hành bộ tem phổ thông “Mỹ lệ Trung Quốc” (Trung Quốc xinh đẹp), bao gồm 6 mẫu, nhằm giới thiệu một số danh thắng của nước này. Điều đáng nói ở đây là bên cạnh những mẫu tem in hình thắng cảnh của mình, nước này đã ngang nhiên đưa vào đó cả hình ảnh biển đảo thuộc chủ quyền Việt Nam. Mẫu tem này có giá 1,2 nhân dân tệ và được đặt tên là “Tam Sa thất liên dữ” (tạm dịch: Nhóm 7 đảo nhỏ liền nhau ở Tam Sa). Song, trên thực tế, các đảo nhỏ này thuộc nhóm đảo An Vĩnh, nằm ở phía Đông bắc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, hiện đang bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.   Thậm chí, kèm với bộ tem, Trung Quốc còn cho phát hành một phong bì ngày đầu tiên (FDC) và một bưu ảnh có in hình của nhóm đảo thuộc chủ quyền Việt Nam này. Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc vô lý “nhận vơ” chủ quyền của Việt Nam vào bộ tem của mình. Hình ảnh quần đảo Hoàng Sa đã từng được sử dụng trái phép trên một mẫu thuộc bộ tem “Phong cảnh biên giới Trung Quốc” được phát hành năm 2004. Thâm độc ‘tuồn’ đèn lồng in chữ Tam Sa vào Việt Nam   Cũng nhằm âm mưu xuyên tạc, bóp méo dư luận về vấn đề chủ quyền, Trung Quốc đã “tuồn” những chiếc đèn lồng in chữ Tam Sa và Nam Sa (bằng tiếng Hoa) vào thị trường đèn lồng Tết của Việt Nam. Những người dân tại Chí Linh (Hải Dương) cho biết họ đã mua những chiếc đèn lồng này với giá từ 75 – 150.000 đồng mà không hề hay biết các chữ Trung Quốc in trên đó có nghĩa gì. May mắn là các cơ quan chức năng của Việt Nam đã kịp thời lật tẩy âm mưu tinh vi, thâm độc này và thông tin tới người tiêu dùng, ngay lập tức gỡ bỏ “công cụ” tuyên truyền phi pháp của Trung Quốc ẩn dưới danh nghĩa kinh doanh này. Tại Hải Phòng, người dân đã có sáng kiến dán cờ đỏ sao vàng lên đèn để trang trí. Lợi dụng cẩm nang du lịch để xuyên tạc sự thật   Cẩm nang du lịch của Trung Quốc cố tình xuyên tạc sự thật  khi in bản đồ Việt Nam không có Hoàng Sa, Trường Sa   Tháng 5/2013, 98 cuốn cẩm nang du lịch có xuất xứ từ Trung Quốc đã bị thu giữ tại Sân bay quốc tế Đà Nẵng. Lí do là trên bản đồ Việt Nam được in kèm với cuốn cẩm nang này hoàn toàn không xuất hiện hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.   Hướng dẫn viên du lịch Trung Quốc Xu Feiling, người đã mang theo những ấn phẩm này vào Việt Nam, khai rằng, ông đã được công ty du lịch của mình tại Quảng Đông (Trung Quốc) cấp để hướng dẫn cho khách tham quan tại Đà Nẵng.   Ông Xu đã được cho phép tiếp tục đưa khách đi tham qua, song số ấn phẩm này đã bị thu giữ, phục vụ công tác điều tra. Trước đó, Cảng biển quốc tế Đà Nẵng cũng phát hiện và thu giữ các ấn phẩm của Trung Quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam.   *  *  * Theo blog Thùy Linh: Đây chính là những bằng chứng về "quyền lực mềm" mà Trung Quốc muốn bành trướng cả trên lãnh thổ Việt Nam và khắp nơi trên thế giới. Đằng sau "4 tốt và 16 chữ vàng" cùng những cái bắt tay thắm thiết tình đồng chí là cả một âm ưu thâm độc, lâu dài và không hề giấu diếm...Ai còn nghi ngờ, nhân dân không nghi ngờ về điều này.
......

Việt Tân không chấp nhận thể chế độc tài

Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân trả lời phỏng vấn của BBC về hoạt động của đảng Việt Tân BBC Đang có sự liên kết ngày càng tăng giữa các nhóm đấu tranh chống Đảng Cộng sản ở trong và ngoài nước, theo Tiến sỹ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ ở hải ngoại, thành viên trung ương Đảng Việt Tân. Trả lời phỏng vấn BBC tại London hôm 25/6/2013, ông Quân cũng trả lời các câu hỏi quanh nghi ngờ về việc rò rỉ thông tin cũng như 'nội gián' trong lòng tổ chức chính trị đặt văn phòng ở Mỹ. Mở đầu cuộc phỏng vấn, Tiến sĩ Quân, người từng bị bắt giữ hai lần khi hoạt động ở Việt Nam trong các năm 2007 và 2012, bình luận và đánh giá tình hình chính trị ở Việt Nam sau khi gần đây diễn ra các vụ bắt giữ, câu lưu với một số blogger, nhà bất đồng chính kiến trong nước.   TS Nguyễn Quốc Quân: Tôi nhận thấy những việc bắt bớ vừa qua có hai đặc điểm. Đặc điểm thứ nhất là khá đồng loạt sau những vụ xử án rất là nặng và thứ hai nữa là khá dồn dập. "Theo tôi nghĩ có sự thay đổi, nó biểu hiện phần nào, nói hơi quá, sự hoảng loạn của chính quyền Việt Nam hiện thời. Thứ hai, nói lên sự không sợ của những người trí thức cũng như người dân bình thường trong nước." TS. Nguyễn Quốc Quân Theo tôi nghĩ có sự thay đổi, nó biểu hiện phần nào, nói hơi quá, sự hoảng loạn của chính quyền Việt Nam hiện thời. Thứ hai, nói lên sự không sợ của những người trí thức cũng như người dân bình thường trong nước. BBC: Đảng Việt Tân hiện bảo vệ các dữ liệu và tránh xâm nhập các dữ liệu ra sao, nhất là đảm bảo an toàn mạng trước khả năng thâm nhập hệ dữ liệu về đảng viên, hay thông tin về các hoạt động quan trọng, theo ý kiến riêng của ông? Vấn đề bảo đảm dữ liệu quan trọng đó là một trong những vấn đề rất được quan tâm ở trong đảng Việt Tân. Đặc biệt là các giữ liệu về nhân thân của các Đảng viên. Quả thực vừa rồi khi tôi đi về, tôi có đem theo laptop, nếu quý vị có nhìn thấy họ bảo rằng họ tìm thấy trong laptop của tôi tài liệu đấu tranh bất bạo động, hoặc là vân vân. Có vẻ như là sự giữ gìn dữ liệu trong máy vi tính nó có vẻ hơi yếu. Nhưng mà thực sự ra đó là một cách thử tôi xem thử coi cái khả năng kỹ thuật của Công an Việt Nam về vấn đề đào những tài liệu, dữ liệu trong máy vi tính ở mức độ nào. Chúng tôi có năm tầng. Riêng trong máy của tôi có năm tầng, nhưng họ chỉ được tầng thứ nhất và tầng thứ nhì mà thôi. Điều thứ hai là trong đảng Việt Tân có phương pháp gọi là phân cấp thông tin. Nghĩa là ở một ông cấp độ nhất định, thì chỉ có thể biết được một loại thông tin nhất định. Thứ hai nữa là phân nhỏ thông tin. Nghĩa là một người ở vị trí cao nhất cũng không thể nào biết được toàn bộ thông tin. Đó là một trong những cách để bảo vệ. Do đó, nếu tôi có bị bắt giữ đi chăng nữa, và gặp phải trường hợp tra khảo dữ dội như thế nào, tôi nghĩ họ cũng chỉ biết được một phần rất nhỏ của thông tin, đặc biệt của những người trong nước. 'Rò rỉ thông tin?' BBC: Có ‎ý kiến nói Việt Tân có rò rỉ thông tin, do đó nhiều Đảng viên của Đảng ông khi về Việt Nam liền bị bắt, ông bình luận thế nào về ‎ý kiến này? Nếu so sánh số lượng người Việt Tân bị bắt qua quá trình công tác rất dài, thì chúng ta thấy rằng chỉ có một vài trường hợp thôi. Chẳng hạn như trong trường hợp của tôi, tôi về Việt Nam rất nhiều lần, trong khi họ chỉ bắt được tôi vào năm 2007 và 2012. Rồi có những trường hợp như phát mũ nón ở trên cầu Thê Húc, rồi giữa Thủ đô Thăng Long, chúng tôi đã ứng dụng một số phương tiên thông tin nhanh nhậy, một số phương pháp, vừa là để cho cùng chia sẻ những gian nan của đảng viên trong nước, cũng như đồng bào trong nước, mà vừa là để xem thử sự nhạy bén, sự hợp tác của quần chúng xung quanh với công an, Việt Cộng như thế nào. Nó thể hiện rằng công an Việt Nam, cũng như nhà nước Việt Nam không còn được sự hỗ trợ của người dân nữa. Do đó, nhiều công việc ở trong nước, họ sẽ bị bất lực dưới tai mắt của nhân dân đã không còn đứng về phía của chính quyền. BBC: Trong dư luận, kể cả ở hải ngoại, có ‎ý kiến đặt vấn đề nói rằng Việt Tân là một tổ chức do ai đó lập nên để mang lại lợi thế, giúp biện minh cho duy trì quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam, thậm chí có người nói trong Việt Tân có hiện tượng bị “an ninh”, “công an mật” cài vào? Thứ nhất, hãy xem thử hành động của một tổ chức hay một con người nào đó để biết, coi coi họ đứng về phía nào. Tất cả những việc làm của đảng Việt Tân vẫn là chống chế độ độc tài. Do đó mà nếu đảng Cộng sản còn giữ nguyên đó, thì thể chế độc tài sẽ là sự đối đầu đương nhiên của nhiều tổ chức khác nhau, trong đó có Việt Tân. "Sự liên kết đó không nhất thiết phải nhất thống trong một tổ chức mà liên kết hướng về mục tiêu. Và chúng ta cùng bước với nhau, để thực hiện điều đó." TS. Nguyễn Quốc Quân Thứ hai nữa về chuyện cài đặt, tại sao lại không đặt một câu hỏi ngược trở lại, chính trong Quốc hội, chính trong một số cơ quan của nhà nước Việt Cộng vẫn có những người rất đồng ý với quan niệm đấu tranh của đảng Việt Tân, hoặc là chính đó là đảng viên Việt Tân. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng không chủ quan đến nỗi trong Việt Tân không có những người cài đặt vào, nhưng họ cài đặt ở mức độ nào, và họ biết được bao nhiêu thông tin? Tôi tin rằng chắc chắn họ chỉ ở mức độ đảng viên bình thường, và họ không thể có bất cứ một loại thông tin nào cần thiết cho cuộc đấu tranh. BBC: Việt Tân bị chính phủ Việt Nam xếp loại là tổ chức khủng bố, ông tự bảo vệ ra sao trước quan điểm này? Thực sự ra, đảng Việt Tân cũng không cần phải tự bảo vệ. Vì chính quốc tế đã trở lời câu hỏi đó. Và thực sự chính nhà nước Việt Nam hiện giờ cũng cảm thấy sự ghép, sự úp chụp về việc 'khủng bố' của đảng Việt Tân nói riêng và một số đảng khác nói chung, thì điều đó nó cũng đã vô lý. Do đó mà họ đã nhiều lần úp chụp cho ngay chính trường hợp của tôi về 'tội khủng bố', nhưng mà chỉ cần một, hai tháng sau đó, phải đổi thành ra một tội danh khác vì nó rất là trơ trẽn và vô lý, không ai có thể tin được. 'Cơ chế công bằng' BBC: Thưa ông, giả sử trong tương lai, Việt Nam cải tổ thể chế, sửa đổi hiến pháp, lập một Quốc hội lập hiến mới, Việt Tân có sẵn sàng tham gia Quốc hội này hay không? Có sẵn sàng chia sẻ quyền lực với và bên cạnh Đảng Cộng sản Việt Nam hay không? Đảng Việt Tân sẵn sàng làm việc với mọi tổ chức khác nhau miễn là không phải ở trong, cho chế độ độc tài. Vậy thì mở ra một cơ chế nào đó, với cơ hội nào đó, để đất nước thay đổi, quan trọng là thay đổi đó có được sự bảo đảm thực sự với sự công bằng để có thể đạt được tự do dân chủ hay không. Do đó nếu đây là một cơ chế do nhà nước cộng sản Việt Nam mở ra khung cửa và mời mọi người vào, chắc chắn nếu chỉ đơn giản như vậy thôi, chắc chắn đảng Việt Tân không bao giờ tham dự. Vì chúng ta không thể nào hợp tác hay thảo luận trong một vị thế mà mình không có quyền lực, không có áp lực nào nhất định. BBC:Theo ông việc một đảng chính trị đặt trụ ở nước ngoài được cho là thường xuyên gửi Đảng viên của mình tới một quốc gia khác hoạt động có vi phạm luật pháp ở đâu không? Ở Mỹ, theo ông có đảng phái chính trị nào từ nước ngoài vào Mỹ hoạt động chống chính quyền Mỹ và được phép hoạt động không? Thứ nhất, Đảng Việt Tân hay nhiều đảng đấu tranh chính trị khác, gọi là có những thành phần lãnh đạo ở nước ngoài, không có nghĩa là họ đang hoạt động ở nước ngoài. Tại vì mọi đảng chính trị, nguồn gốc và phát sinh cũng là từ ở trong nước mà ra. Đảng Việt Tân là một Đảng ở trong nước với những người, nhân sự cùng hợp tác. Vì chúng ta đứng ở trong nước có những lợi thế riêng, mà đứng ở ngoài nước cũng có những lợi thế khác, cái lợi thế đối với quốc tế, lợi thế về vấn đề truyền thông, thông tin. Tất cả các loại công tác, nếu mà muốn được an toàn, vẫn là kiểu liên lạc chéo. Từ trong nước liên lạc với một người bên ngoài, bên ngoài liên lạc với một người khác để bảo vệ an ninh mà thôi và thành phần lãnh đạo ở trong nước của Đảng Việt Tân vẫn phải cố gắng giữ được một vị thế nhất định để có độ an toàn nhất định. Do đó bảo là Đảng Việt Tân là một đảng ở hải ngoại, điều đó hơi quá đáng. Thực sự ra, Đảng Việt Tân hoạt động ở trong nước rất nhiều và mọi nỗ lực của Đảng Việt Tân đều là dồn cho cái sự phát triển lớn mạnh của những người Đảng viên trong nước, cũng giống như những người đồng bào có cùng quan niệm với Đảng Việt Tân ở trong nước. BBC: Việt Tân, hoặc các tổ chức đảng phái, giới bất đồng chính kiến, hoạt động ở trong và ngoài nước có tương lai nào và ra sao trong một Việt Nam ở tương lai gần, trung bình hay xa hơn? Thực sự ra, mong mỏi của tất cả mọi người yêu dân chủ nói chung và những người Việt Nam đã bị đè nén về tự do, về nhân quyền và dân chủ, đều muốn cho đất nước sớm có một đời sống được tôn trọng nhân phẩm, mà không chấp nhận chế độ độc tài. Chế độ độc tài sợ nhất là gì? Chế độ độc tài sợ nhất là sự thật. Vì họ luôn luôn muốn che lấp những điều sai, hay điều trái, để họ làm những việc đó. Họ sợ thứ nhì là họ sợ công lý, sợ người dân cùng nhau đòi lại lẽ phải cho mình. Và thứ ba, họ rất sợ sự liên kết. Tôi đã nhìn thấy những người dân trong nước đã liên kết, và dần dần đã có nhiều tôn giáo khác nhau liên kết với nhau và các tổ chức chính trị liên kết với nhau. Tôi tin rằng ở trong nước, cũng như những người Việt ở nước ngoài, luôn luôn mong có một sự liên kết, nhất là trong giai đoạn này; hơn bao giờ hết, sự liên kết đó rất quan trọng. Sự liên kết đó không nhất thiết phải nhất thống trong một tổ chức mà liên kết hướng về mục tiêu. Và chúng ta cùng bước với nhau, để thực hiện điều đó. Tôi rất lạc quan trong tinh thần liên kết đó, nó thể hiện qua sự tiếp cận của nhiều nhà dân chủ, đối với đảng Việt Tân nói riêng và đối với nhiều đảng khác ở nước ngoài cũng như ở trong nước, nói chung. Tôi rất lạc quan sự liên kết trong thời gian tới mỗi ngày một vững mạnh hơn. Nguồn: BBC    
......

Người đảo chính bị đảo chính

Nước Úc vừa thay đổi Thủ Tướng. Thủ Tướng mới là ông Kevin Rudd, người mà cách đây 3 năm đã bị người làm phó cho mình lúc đó là bà Phó Thủ Tướng Julia Gillard đảo chính lật đổ vào ngày 24/6/2010. Ngày hôm nay, 26/6/2013, tức là cách đây đúng 3 năm và 2 ngày, thì ông Kevin Rudd, qua một tiến trình vận động “chính trị” không kém lần vận động trước của bà Julia Gillard, đã lật ngược thế cờ, đảo chính lật đổ bà Gillard và chiếm lại chiếc ghế Thủ Tướng bị bà Gillard cướp mất cách đây 3 năm. Bà Julia Gillard & Ông Kevin Rudd   Nước Úc có 2 đảng chính trị lớn là Đảng Tự Do (kết hợp với Đảng Quốc Gia để thành Liên Đảng Tự Do - Quốc Gia) và Đảng Lao Động. Hai đảng này thay phiên nhau nắm quyền với mỗi nhiệm kỳ là 3 năm. Đảng nào nắm đa số dân biểu trong Hạ Viện thì được quyền thành lập chính phủ và người lãnh đạo đảng đó giữ vai trò Thủ Tướng. Trong nội bộ của Đảng Lao Động cũng như Đảng Tự Do các đảng viên có quyền thách thức để giành quyền lãnh đạo đảng với người lãnh đạo đương quyền qua bầu phiếu trong nội bộ đảng. Nếu người đương kim lãnh đạo đảng đang là Thủ Tướng mà bị mất chức lãnh đạo trong nội bộ đảng thì người lãnh đạo mới tự động trở thành Thủ Tướng của nước Úc cho đến hết nhiệm kỳ còn lại mà không cần qua bầu cử. Bà Julia Gillard và ông Kevin Rudd đều thuộc Đảng Lao Động. Khi bà Gillard đảo chính được ông Rudd thì Bà trở thành Thủ Tướng vào ngày 24/6/2013. Ngày hôm nay, cũng theo tiến trình tương tự, ông Rudd đảo chính bà Gillard và trở thành Thủ Tướng Úc cho đến hết nhiệm kỳ. Cho tới giờ phút này, theo thăm dò dư luận cử tri, thì Đảng Lao Động của ông Rudd và bà Gillard gần như chắc chắn là sẽ thua, và thua thảm hại, trong kỳ bầu cử sắp tới. Đó cũng chính là lý do mà nội bộ Đảng Lao Động đã đồng ý bỏ bà Gillard (là người chắc chắn thua) và mang ông Rudd trở lại để mong là thay đổi được tình thế đôi chút. Chiến thắng này của ông Rudd, mà nhiều người cho là chỉ là một sự trả thù cá nhân, có lẽ là điều chính yếu nhất mà ông Rudd mong muốn sau khi “nằm gai nếm mật” suốt 3 năm qua để  tìm cơ hội phục hận, bởi vì, thời gian làm Thủ Tướng còn lại của ông Rudd chỉ còn không tới 2 tháng nữa nếu (và nhiều phần sẽ là như vậy) thua trong kỳ bầu cử mà ông Rudd vừa tuyên bố là sẽ diễn ra vào Tháng 8 sắp tới ./.  
......

Sau 38 năm, lần đầu tiên Phật giáo Hòa hảo Thuần túy tổ chức được lễ Khai Đạo

Sài Gòn – Cụ Hội trưởng Lê Quang Liêm, cùng Quý vị Ban trị sự PGHH Thuần túy đã quyết tâm – quyết tử để thực hiện cho bằng được lễ Khai Đạo, 18.05 Âm lịch (25.06.2013). Kết quả, sau 38 năm, lần đầu tiên PGHH Thuần túy đã tổ chức được đại lễ lần thứ 74 giữa hàng ngũ lãnh đạo cao cấp trước sự chứng kiến của 4 tôn giáo khác. Vượt qua khó khăn Từ sáng sớm, các chú an ninh đã đến nhà cụ Lê Quang Liêm sách nhiễu và gây khó khăn cho các cụ cũng như các Tín đồ. Họ yêu cầu cụ Liêm và các Tín đồ tháo gỡ các banô mừng lễ xuống, nhưng mọi người quyết tâm không làm theo đòi hỏi phi lý đó. Cụ Liêm nói: “Cái bảng tôi treo trước của nhà có gì sai? Tôi treo ở nhà tôi có phiền gì đến ai? Nếu muốn tháo thì treo lên tháo đi, nhưng tôi không bảo đảm tính mạng cho đâu!” Sau đó cụ Liêm lịch sự mời họ đi về, vì không còn chuyện gì nữa để nói. Đầu hẻm, cách nhà cụ Lê Quang Liêm khoảng 30m có hơn 30 chú an ninh mặc thường phục đứng chụp hình và quay phim những người đến tham dự. Hôm nay, bổng dưng, hàng xóm bên cạnh nhà cụ Liêm cưa sắt, mài sắt, lấy búa đập vào các thanh sắt liên tục … tạo ra những tiếng ồn khó chịu. Trước đó 1 ngày, ngày 24.06.2013, Tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm và các Tín đồ PGHH ở Chùa Quang Minh tại huyện Chợ Mới, An Giang đã bị hơn 100 công an, mật vụ, dân phòng bao vây, tấn công và đánh đập. Nhiều trẻ em và phụ nữ bị đánh cho bị thương và cho đến ngất xủi. Nhà cầm quyền còn đem nước nước xịt vào những người bị thương đang nằm la liệt trên đường đi. Riêng tu sỹ Võ Văn Thanh Liêm bị khoảng 20 tên thay phiên nhau đánh vào bụng, ngực và đầu làm Tu sỹ phải gục xuống thì họ mới thôi. Cụ Lê Quang Liêm nói: “Cộng sản đã giết hơn 20 ngàn tín hữu PGHH rồi. Bây giờ nếu có giết them 200 đồng đạo nữa cũng được. Ai đồng ý?” Mọi người trong Ban trị sự Trung ương và các Tỉnh giơ tay và vỗ tay đồng tình.   Chức sắc các tôn giáo chia sẻ Có hơn 40 Tín đồ PGHH, là thành viên Ban trị sự Trung ương và các Tỉnh từ các tỉnh Miền Tây về tham dự. Đặc biệt có sự hiện diện của các vị Chức sắc Liên Tôn Giáo như Hòa Thượng Thích Không Tánh (Phật giáo), Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng (Tin Lành), Chánh Trị Sự Nguyễn Kim Lân, Chánh Trị Sự Nguyễn Bạch Phụng (Cao Đài giáo), Lm Giuse Đinh Hữu Thoại, và Lm Antôn Lê Ngọc Thanh (Công giáo), đến chia sẻ niềm vui. Những tín hữu PGHH đã từng bị tù tội vì bảo vệ đạo pháp. Nay họ lại sẵn sàng hiến thân cho đạo pháp.   Trong niềm vui cụ Lê Quang Liêm, 94 tuổi chia sẻ: “Chúng tôi rất vui mừng và vinh hạnh khi có sự hiện diện của các quý Chức sắc Tôn giáo. Các vị đến là một niềm khích lệ cho chúng tôi, cũng như là một sự hòa đồng Tôn giáo trong bối cảnh xã hội VN hiện nay mà chúng ta cần tiến tới, thì tôi mong rằng trong tình Liên tôn chúng ta sẽ được bền vững. Sau 38 năm, lần đầu tiên chúng tôi được tổ chức buổi lễ vinh hạnh có sự tham dự của quý Chức sắc. 38 năm, năm nào chúng tôi cũng tổ chức và địa điểm tổ chức bị công an phong tỏa nên nhiều tín đồ PGHH không đến tham dự được. Vì thế, năm nay, chúng tôi tổ chức tại Sài Gòn để nhà cầm quyền muốn làm gì thì làm. Trước hoàn cảnh khó khăn như vậy, trong tình tôn giáo, mình phải dấn thân bảo vệ đời sống tâm linh của mình dù ở một trong chế độ nào đi nữa. Chúng tôi, xin đại diện cho 7 triệu Tín đồ PGHH xin chân thành cảm ơn đến quý vị đã đến chung vui với chúng tôi.” Hòa Thượng Thích Không Tánh rời khỏi Chùa Liên Trì, Quận 2 từ ngày 24.06.2013 để có thể đến nhà cụ Liêm cùng hòa chung niềm vui với mọi người. Hòa Thượng Thích Không Tánh nói: “Trước tình cảnh PGHH bị đàn áp, đánh đập một cách bất công thì chúng ta cảm nhận ra sự tàn ác, sự vi phạm về vấn đề tự do tín ngưỡng Tôn giáo trong chế độ VN hiện nay. Riêng Hội Phật Giáo VN Thống Nhất kể từ ngày cộng sản chiếm đóng, các vị chức sắc cũng bị cs bắt bớ, đàn áp và bị tù đày, còn các cơ sở Tôn giáo bị trưng dụng và bị tịch thu hết. Những vị chức sắc nào nghe theo cs, lệ thuộc làm tai sai cho cs thì mới được cai quản các cơ sở Chùa chiền của Phật Giáo. Xin thành tâm cầu nguyện cho PGHH sớm được tự do tín ngưỡng tôn giáo để phụng sự cho đất nước Dân tộc Nam Bắc, đồng thời cầu nguyện cho Quốc thái dân an và thế giới được hòa bình, nhân dân được an lạc sống trong cảnh thái bình hạnh phúc và được tự do dân chủ thực sự, chứ không phải cái tự do dân chủ giả như hiện nay.” Trong bối cảnh VN hiện nay, nhà cầm quyền cs luôn bắt đạo, sách nhiễu và hành hung các vị chức sắc cũng như tín đồ ở khắp mọi nơi trên đất nước VN bằng nhiều hình thức khác nhau như đi nói xấu các Tôn giáo, vu khống cho các vị chức sắc tôn giáo, giam cầm cầm các vị chức sắc cũng như các tín đồ nhiều năm mà không có lý do… Lm Antôn Lê Ngọc Thanh, C.Ss.R nhận định: “Khi bắt đầu làm truyền thông để đưa tin về các tôn giáo, tôi mới nhận ra PGHH ở VN là một cộng đồng rất lớn, 7 triệu hoặc hơn 7 triệu tín đồ nhưng lại bị phân biệt đối xử nhất, bị loại trừ một cách rõ ràng nhất so với tất cả các Tôn giáo, gần như rất dễ bị đi tù, lý do đi tù không thể thuyết phục người khác nhưng nhà cầm quyền thích bắt là bắt. Trong bối cảnh này, dường như, nhà cầm quyền rất sợ PGHH bởi vì PGHH gần như lấy được lòng toàn bộ người Miềm Nam. Như vậy, nếu nhà cầm quyền duy trì một chế độ như hiện nay thì pháp nạn đối với PGHH sẽ chưa chấm dứt, nó sẽ còn gia tăng. Vì thế, tôi nghĩ, các tôn giáo phải liên kết lại với nhau bởi vì Tôn giáo có mặt là muốn xây dựng con người và muốn hướng con người đến sự hạnh phúc tuyệt đối, chứ không bám vào quyền chức hay một thế lực ở thế gian. Nhưng nhà cầm quyền lại sợ vì nhà cầm quyền đã hiểu sai về tôn giáo, họ đã coi tôn giáo như là một thế lực chống đối, dẫn đến họ trả thù tôn giáo. Nhiều cộng đồng tôn giáo không được công nhận và bị đàn áp trực tiếp bằng bạo lực, không những thế nhà cầm quyền còn đi nói xấu các tôn giáo này đến các tôn giáo khác, đi nói xấu các tôn giáo với người dân và các tín đồ. Không nói xấu được nữa, nhà cầm quyền bắt đầu vu cáo cho các chức sắc tôn giáo những điều xấu… thì bây giờ người dân đã biết hết cả rồi vì mọi sự đã có internet công khai. Nên chúng ta không còn lo sợ điều này nữa.” Mục tiêu của chế độ cs là tiêu diệt niềm tin tôn giáo trong lòng người dân qua nhiều phương tiện và hình thức định hướng khác nhau trên các trang mạng xã hội. Lm Antôn Lê Ngọc Thanh đặt ra hai vấn đề cùng suy nghĩ: “Thứ nhất, xây dựng tinh thần đạo đức cho giới trẻ của các tôn giáo. Đây là một điều cấp bách, bởi vì, nếu không xây dựng tinh thần đạo đức cho giới trẻ thì nay mai khi bầu khí được tự do hơn chúng ta lại vất vả chính con em của mình. Thứ hai, chúng ta phải xin ơn trên để đối phó những sự ác ở đời này trong niềm xác tín rằng chúng ta đang làm đúng thì những người gây khó dễ và bách hại cho chúng ta là những người làm sai. Những người làm đúng không sợ những người làm sai. Xin quý vị tiếp tục cộng tác với Cộng đồng Liên tôn, để chúng ta trở thành một điểm tựa nhất định cho cộng đồng các tôn giáo, nhất là khi cộng đồng các tôn giáo cần chúng ta lên tiếng.” Các chức sắc tôn giáo cùng niệm hương và cầu nguyện theo cách riêng của tôn giáo mình cho quốc thái dân an Giáo hội Tin Lành có nhiều Mục sư và Tín đồ bị bách hại và giam cầm trong nhà tù cs VN. Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng cho biết: “Dưới chế độ cs vô thần thì nhà cầm quyền coi tất cả tôn giáo là kẻ thù của họ, bởi vì tôn giáo là nơi được người dân tin tưởng nhưng đối với nhà cầm quyền, họ muốn người dân tin tưởng vào họ và không muốn người dân tin vào bất cứ một tôn giáo nào cho nên nhà cầm quyền luôn luôn chống phá các tôn giáo. Riêng những nhóm Tin Lành nhỏ bị chống phá liên tục, nhất là những Hội Thánh trên vùng Tây Nguyên, trên các vùng cao vùng sâu vùng xa. Bên phía tôn giáo Tin lành chúng tôi có hàng chục những tù nhân lương tâm đã mãn hạn tù trở về và hiện tại bây giờ vẫn còn có hàng chục những mục sư và tín đồ đang bị giam cầm. Những tôn giáo thuần túy thực hiện theo tâm linh của mỗi tôn giáo đều bị bách hại rất nhiều, các vị đi trước trong mỗi tôn giáo cho chúng ta thấy rằng, trên con đường hành đạo thì thế nào chúng ta cũng bị bách hại vì khi chúng ta chiến đấu với ma quỷ và satan, chúng tìm mọi cách để phá đời sống tâm linh của chúng ta, nên chúng ta phải chấp nhận cái đó. Nhưng tôi tin rằng, các Đấng Tối Cao sẽ thêm sức và phù hộ cho chúng ta để chúng ta có đủ sức vượt qua. Hội đồng Liên Tôn là một dấu hiệu ơn trên ban cho để chúng ta liên kết với nhau, để chúng ta đòi lại quyền tự do tôn giáo cho chúng ta được tự do thờ phượng và đòi lại quyền tự do, quyền dân chủ cho chúng ta và để đất nước VN chúng ta được thịnh phượng.” Chánh Trị Sự Nguyễn Kim Lân khẳng định Cộng đồng Liên tôn giáo cùng nhau liên kết và hành động cho nền Dân chủ ở VN là điều rất cần trong chế độ cs vô thần. Chánh Trị Sự Nguyễn Kim Lân nói: “Trên con đường hành đạo, tất cả 5 anh em Tôn giáo chúng ta lấy làm vinh hạnh có cơ hội ngồi lại với nhau và cùng nhau mở ra nền dân chủ thực sự cho VN chúng ta. Trước đây, sau 75, các tôn giáo liên lạc với nhau rất khó khăn, các vị chức sắc không được ngồi lại với nhau. Ngày hôm nay, các vị chức sắc đã ngồi lại với nhau thì tôi rất là mừng cho dân tộc VN. Chúng ta phải nhờ vào các Đấng Thiêng Liêng để các Ngài giúp chúng ta đòi lại chủ quyền cho chúng ta. Chính chúng ta phải làm và kết quả trong tương lai chắc chắn sẽ gặt được tùy thuộc vào sự kiên trì của chúng ta, vì thế các vị chức sắc các tôn giáo đoàn kết hơn nữa trong Cộng đồng Liên tôn để có sự hòa bình thịnh vượng tốt đẹp cho dân tộc VN. Tôi cầu nguyện cho các vị chức sắc tôn giáo PGHH và các vị chức sắc Liên tôn giáo được nhiều sức khỏe.” Chánh Trị Sự Hứa Phi bị sách nhiễu không đến tham dự được nên ngài đã gọi điện thoại chia sẻ niềm vui trong tình Liên Tôn. Nguồn: VRNs        
......

Pages