12 NGO gửi thư đến Đại diện Cấp cao EU Catherine Ashton về phiên toà sắp xử Ls Lê Quốc Quân

Baroness Catherine Ashton Đại diện Cao cấp Liên minh Châu Âu phụ trách Ngoại giao và Chính sách An ninh Phó Chủ tịch Ủy ban châu Âu 200, rue de la Loi B-1049 Brussels, Bỉ Email: Nabila.MASSRALI@ec.europa.eu   Ngày 1 tháng 7 năm 2013 V/v: Ông Lê Quốc Quân và phiên tòa xử ông sắp diễn ra vào ngày 9 tháng 7 năm 2013 Thưa Bà, Các tổ chức ký tên ở đây trân trọng yêu cầu Bà dành sự quan tâm đặc biệt cho trường hợp bắt giữ một luật sư, blogger và là người đấu tranh cho nhân quyền nổi tiếng ở Việt Nam – ông Lê Quốc Quân. Như Bà hẳn đã biết, ông Lê Quốc Quân hiện đang bị giam giữ một cách tùy tiện vì đã thực hiện quyền tự do ngôn luận, quyền tự do hội họp và lập hội ôn hòa, cũng như vì những hoạt động bảo vệ nhân quyền của ông. Ông Lê Quốc Quân là một luật sư có trình độ và là một blogger tích cực. Trên trang blog nổi tiếng của mình, ông đã phơi bày các vụ  vi phạm nhân quyền mà các cơ quan truyền thông của Nhà nước Việt Nam thường bị phớt lờ. Trước khi bị tịch thu giấy phép hành nghề luật sư năm 2007, ông Lê Quốc Quân đã các vụ án nhân quyền tại tòa. Ngay sau khi từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam năm 2007, ông đã bị bắt giam trong 100 ngày. Vào tháng 4 năm 2011, ông bị  bắt giữ một lần nữa và sau đó được trả tự do mà không bị buộc tội. Vào tháng 8 năm 2012, ông Lê Quốc Quân bị thương nghiêm trọng trong một vụ hành hung có thể có liên quan đến các nhân viên Nhà nước. Ngày 27 tháng 12 năm 2012, ông Lê Quốc Quân lại bị bắt và bị buộc tội “trốn thuế”. Những lời buộc tội này được xem là không có căn cứ và được đưa ra chỉ vì mục đích ngoài luật pháp nhằm buộc ông Lê Quốc Quân phải im lặng. Việc giam giữ ông chờ ngày xét xử đối với các lời buộc này đã vi phạm những điều khoản về quyền tự do trong Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc đã cam kết việc tuân thủ Công ước này. Điều 9 của Công ước quy định rằng việc giam giữ trước khi đưa ra tòa chỉ được sử dụng trong những tình huống đặc biệt khi những nguy cơ chắc chắn đối với an ninh công cộng và/hoặc đối với tính toàn vẹn của hệ thống pháp lý không thể được ngăn chặn một cách thích đáng bằng các phương tiện khác (ngoài việc phải bắt giữ). Chúng ta biết không có bằng chứng hay bất cứ mối nguy hiểm nào đối với công chúng hoặc đối với tính toàn vẹn của hệ thông pháp lý Việt Nam khi ông Lê Quốc Quân được tại ngoại. Hơn nữa, ông Quân đã bị biệt giam trong vòng hai tháng đầu tiên và hiện vẫn đang ngồi tù. Phiên tòa xét xử ông sẽ diễn ra tại Tòa án Nhân dân Hà Nội vào ngày 9 tháng 7 năm 2013. Chúng tôi hiểu rằng phiên tòa sẽ được xử công khai. Nhiều thông tin chi tiết hơn về ông Lê Quốc Quân và sự can thiệp bất hợp pháp đối với các quyền con người của ông được trình bày trong bức Thư Tố Cáo kèm theo đây, bức thư gần đây đã được các tổ chức  ký tên ở đây gởi đến những Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc. Ông Lê Quốc Quân nằm trong danh sách các tù nhân cần được quan tâm của Liên Hiệp Âu Châu. Sự hiện diện của những nhà quan sát quốc tế có thể khuyến khích chính quyền Việt Nam tôn trọng những nghĩa vụ nhân quyền quốc tế. Vì thế chúng tôi trân trọng yêu cầu Bà gởi một phái đoàn cấp cao đến tham dự phiên tòa ngày 9 tháng 7 sắp tới. Thêm vào đó, chúng tôi hối thúc Bà lên tiếng bày tỏ sự quan ngại của Bà với chính quyền Việt Nam và yêu cầu họ phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Lê Quốc Quân. Xin hãy liên lạc với chúng tôi nếu Bà có câu hỏi gì hoặc cần thêm thông tin. Trân trọng,   Tổ chức L4L (Luật sư Bảo vệ Luật sư) Adrie van de Streek Giám đốc điều hànhinfo@lawyersforlawyers.nl PO box 7713, 1007 JC Amsterdam, Hà Lan   Tổ chức Article 19 (Điều 19) Agnes Callamard Giám đốc điều hànhinfo@article19.org   ASF Network (Mạng lưới ASF) Anne LUTUN Điều phối viên mạng lưới ASFcoordination@asf-network.com   Electronic Frontier Foundation (Quỹ Giới tuyến Điện tử) Eva Galperin Nhà phân tích chính sách cao cấpeva@eff.org   English PEN (Văn bút Anh) Jo Glanville Giám đốcjo@englishpen.org   Tổ chức Front Line Defenders (Những người bảo vệ tiền tuyến) Mary Lawlor Giám đốc điều hànhmary@frontlinedefenders.org   Tổ chức Index on Censorship (Chỉ số Kiểm duyệt) Kristy Hughes Giám đốc điều hànhkirsty@indexoncensorship.org   Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế (FIDH) James Lin Trưởng văn phòng phụ trách Đông Nam Ájlin@fidh.org   Tổ chức Lawyers’ Rights Watch Canada (Giám sát Quyền lợi Luật sư Canada) Gail Davidson Giám đốc điều hànhlrwc@portal.ca Tổ chức Media Defence – Đông Nam Á HR Dipendra Giám đốcdipendra3000@gmail.com   Tổ chức Media Legal Defence Initiative(MLDI) Nani Jansen Trưởng ban cố vấn pháp lýnani.jansen@mediadefence.org   Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters Without Borders) Benjamin Ismail Trưởng ban phụ trách châu Á Thái Bình Dươngasia@rsf.org   (Defend the Defenders) Nguồn: Lawyers’ Rights Watch Canada  
......

Lênin và Mandela

Định không viết gì về quốc sự nữa nhưng một vỹ nhân đang ở trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời nên không thể không kính cẩn nhớ đến ông. Xin đăng lại bài đã viết liên quan đến ông cách đây hai năm, trước khi có một bài viết nữa về ông. Thưa ông Vladimir Ilyich Lenin kính mến! Tôi sống dưới chế độ XHCN tính đến nay cũng được 36 năm, chế độ được lập ra dưới ánh sáng chỉ đường của chủ nghĩa do ông đồng sáng tạo với Karl Marx và Engels. Đây là lần đầu tiên tôi cầm bút viết về ông. Trước đây tôi có đọc một ít của Engels và Marx. Còn của ông và của Staline thì tôi chưa đọc gì nhiều bởi lẻ theo tôi đoán những gì hai ông viết ra nó cũng giống giống như những gì mà ông Lê Duẩn đã vận dụng lại trong cuốn “Dưới lá cờ vẻ vang của Đảng…” mà tôi đã đọc hồi còn tuổi hai mươi. Do vậy mà đã đọc Lê Duẩn rồi thì xét không cần thiết phải đọc ông và Staline. Vì chưa đọc nhiều về ông nên tôi không dám viết gì về ông mãi cho đến mới đây tôi tình cờ đọc được bài viết Chính Lenin mới là người đã làm Liên Xô tan rã của tác giả Vũ Cao Đàm đăng trên trang Bauxite Việt Nam. Bài viết này đã tạo cho tôi nguồn cảm hứng để mạo muội viết về ông. Tháng 2 năm 1917, nhân dân Nga đã làm một cuộc nổi dậy kinh trời động đất lật đổ chính quyền chuyên chế của giai cấp phong kiến địa chủ và thay vào đó là một chính quyền của nhân dân. Đó là chính quyền chuyên chính toàn dân nghĩa là chính quyền dân chủ thật sự như Âu Mỹ. Nhưng theo ông đó là chính quyền của giai cấp tư sản nên ông không chấp nhận do vậy vào tháng 10 năm đó, ông lãnh đạo giai cấp vô sản đứng lên lật đổ chính quyền của giai cấp tư sản và thay vào đó làchính quyền chuyên chính vô sản nghĩa là chính quyền của giai cấp vô sản chứ không phải là chính quyền chung cho nhiều giai cấp khác.(Tội nghiệp những người dân Nga còn lại không phải là giai cấp vô sản sẽ biết đi đâu mà sống? ) Nhưng nếu là chính quyền chuyên chính vô sản thì cũng tốt. Đó là chính quyền của toàn bộ giai cấp vô sản chứ không phải riêng một nhóm nào. Tuy nhiên đến đây thì dường như ông tự mâu thuẫn với chính cái chủ nghĩa do ông viết ra và đi chệch hướng. Ông dẹp bỏ hết tất cả các thành phần khác, các nhóm ý kiến khác, các đảng phái khác có trong giai cấp vô sản. Ông dẹp hết các đảng xã hội của nhân dân lao động, ông dẹp luôn nhóm Menxêvích, nhóm Trốt Kít cũng là cộng sản nhưng khác kiểu của nhóm ông để cuối cùng ông lập ra nhà nước chuyên chính Bonxêvich mà thôi. Nghĩa là sau cách mạng vô sản tháng 10 đáng lẽ phải lập ra nhà nước chuyên chính cho toàn giai cấp vô sản ông lại lập ra một nhà nước chuyên chính chỉ cho nhóm nhỏ Bônsêvich của ông. Ông thay một nhà nước chuyên chính phong kiến bằng một nhà nước chuyên chính Bônsêvich. Nghĩa là ông thay thế một nhà nước độc tài nầy bằng một nhà nước độc tài khác, thế thôi. Bánh xe đã trật đường rây ngay từ lúc bắt đầu vận hành. Càng chạy về sau nó càng lệch đi nhiều hơn. Nhà nước chuyên chính bônsêvich khi vận hành sẽ dần dần chuyển hóa thành nhà nước chuyên chính cho một nhóm rất nhỏ người trong Bộ Chính Trị và vận hành thêm một thời gian nữa nó biến thành nhà nước chuyên chính chỉ cho một người đó là người đứng đầu cao nhất của đảng. Ông Staline đã hoàn tất cơ chế chuyển hóa nầy. Nhà nước của giai cấp vô sản biến thành nhà nước của cá nhân ông Staline. Đoàn tàu trật bánh ngay từ lúc mới khởi hành nên chạy chưa được bao xa là tự lật nhào. 70 năm so với lịch sử phát triển toàn nhân loại thì nó ngắn ngủi như một chớp mắt phải không ông? Ông lãnh đạo nhân dân Nga làm một cuộc cách mạng long trời lỡ đất nhưng bây giờ nhân dân Nga quên ông rồi. Không những thế họ còn căm phẫn ông, bằng chứng là tượng đài của ông khắp mọi nơi trên nước Nga đều bị lật xuống. Và bây giờ tôi xin viết về Nelson Mandela. Ông ta quá vỹ đại nên có tới hàng chục vạn bài viết về ông ta trên khắp thế giới. Do vậy tôi chỉ viết rất ngắn về ông thôi. Chế độ A pac thai ở Nam Phi là chế độ chuyên chính của người da trắng, đó là chế độ độc tài da trắng. Trong chế độ đó chỉ có người da trắng mới có quyền công dân, mới được lập đảng phái chính trị, mới được ra ứng cử, mới được tham gia bầu cử. Còn người da đen chiếm tuyệt đại đa số nhưng chỉ là công dân hạng hai mà thôi, không có những cái quyền như người da trắng có. Ở cái thời đại văn minh này thì một chế độ độc tài như vậy, kể cả mọi chế độ độc tài khác đều không thể nào tồn tại lâu. Nhân dân da đen Nam Phi dưới sự lãnh đạo của Nelson Mandela đã nổi dậy đấu tranh không mệt mỏi (mà đấu tranh bất bạo động) cuối cùng đã dành được thắng lợi.Chính quyền chuyên chính da trắng phải nhường chỗ. Chính quyền nào sẽ thay vào đây? Theo lẽ thường người ta nghĩ rằng một chính quyền của người da đen, nghĩa là chính quyền chuyên chính da đen, sẽ thay vào và người da trắng xin mời đi chỗ khác hoặc ở lại thì chỉ làm công dân hạng hai. Nhưng không. Mandela rất vỹ đại, ông vượt lên trên lẻ thường tình đó, ông lập ra một nhà nước chuyên chính toàn dân nghĩa là nhà nước của cả dân da đen lẫn của dân da trắng, nhà nước của mọi giai cấp, mọi thành phần, mọi sắc tộc, nhà nước của nền dân chủ văn minh thật sự trong đó mọi người dân, da trắng lẫn da đen đều bình đẳng với nhau. Ông được bầu lên làm tổng thống của nhà nước dân chủ đó qua phổ thông đầu phiếu tự do. Ông làm đúng một nhiệm kỳ 5 năm rồi về nghỉ. Ông ở vị trí lãnh đạo không lâu. Nhưng nhà nước dân chủ do ông lập ra làm thế giới kính phục, sẽ trường tồn theo sự phát triển của nhân loại. Ông cũng trường tồn vì trở thành tượng đài trong lòng mỗi người dân Nam Phi và cả trong lòng của nhiều người khác trên khắp thế giới, trong đó có tôi. Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh  
......

Người đảo chính bị đảo chính

Nước Úc vừa thay đổi Thủ Tướng. Thủ Tướng mới là ông Kevin Rudd, người mà cách đây 3 năm đã bị người làm phó cho mình lúc đó là bà Phó Thủ Tướng Julia Gillard đảo chính lật đổ vào ngày 24/6/2010. Ngày hôm nay, 26/6/2013, tức là cách đây đúng 3 năm và 2 ngày, thì ông Kevin Rudd, qua một tiến trình vận động “chính trị” không kém lần vận động trước của bà Julia Gillard, đã lật ngược thế cờ, đảo chính lật đổ bà Gillard và chiếm lại chiếc ghế Thủ Tướng bị bà Gillard cướp mất cách đây 3 năm. Bà Julia Gillard & Ông Kevin Rudd   Nước Úc có 2 đảng chính trị lớn là Đảng Tự Do (kết hợp với Đảng Quốc Gia để thành Liên Đảng Tự Do - Quốc Gia) và Đảng Lao Động. Hai đảng này thay phiên nhau nắm quyền với mỗi nhiệm kỳ là 3 năm. Đảng nào nắm đa số dân biểu trong Hạ Viện thì được quyền thành lập chính phủ và người lãnh đạo đảng đó giữ vai trò Thủ Tướng. Trong nội bộ của Đảng Lao Động cũng như Đảng Tự Do các đảng viên có quyền thách thức để giành quyền lãnh đạo đảng với người lãnh đạo đương quyền qua bầu phiếu trong nội bộ đảng. Nếu người đương kim lãnh đạo đảng đang là Thủ Tướng mà bị mất chức lãnh đạo trong nội bộ đảng thì người lãnh đạo mới tự động trở thành Thủ Tướng của nước Úc cho đến hết nhiệm kỳ còn lại mà không cần qua bầu cử. Bà Julia Gillard và ông Kevin Rudd đều thuộc Đảng Lao Động. Khi bà Gillard đảo chính được ông Rudd thì Bà trở thành Thủ Tướng vào ngày 24/6/2013. Ngày hôm nay, cũng theo tiến trình tương tự, ông Rudd đảo chính bà Gillard và trở thành Thủ Tướng Úc cho đến hết nhiệm kỳ. Cho tới giờ phút này, theo thăm dò dư luận cử tri, thì Đảng Lao Động của ông Rudd và bà Gillard gần như chắc chắn là sẽ thua, và thua thảm hại, trong kỳ bầu cử sắp tới. Đó cũng chính là lý do mà nội bộ Đảng Lao Động đã đồng ý bỏ bà Gillard (là người chắc chắn thua) và mang ông Rudd trở lại để mong là thay đổi được tình thế đôi chút. Chiến thắng này của ông Rudd, mà nhiều người cho là chỉ là một sự trả thù cá nhân, có lẽ là điều chính yếu nhất mà ông Rudd mong muốn sau khi “nằm gai nếm mật” suốt 3 năm qua để  tìm cơ hội phục hận, bởi vì, thời gian làm Thủ Tướng còn lại của ông Rudd chỉ còn không tới 2 tháng nữa nếu (và nhiều phần sẽ là như vậy) thua trong kỳ bầu cử mà ông Rudd vừa tuyên bố là sẽ diễn ra vào Tháng 8 sắp tới ./.  
......

Dân Biểu Hoa Kỳ bất bình về việc Ls. Lê Quốc Quân tiếp tục bị giam cầm

Ngày 25 tháng 6, 2013 Kính gửi ông Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam c/o Tòa đài sứ Việt Nam 1233 20th Street, NW, Suite 400 Washington, DC 20036 Thưa ông Nguyễn Tấn Dũng, Qua lá thư này chúng tôi muốn bày tỏ mối quan tâm sâu sắc về việc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bất chấp các quyền căn bản về con người và vẫn tiếp diễn nỗ lực đàn áp bất đồng chính kiến. Chúng tôi bất bình về việc luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân tiếp tục bị giam cầm, không được phép gặp gia đình và luật sư kể từ khi ông bị bắt ngày 27 tháng 12, 2012. Ông Lê Quốc Quân là một luật sư nổi bật, một nhà bảo vệ nhân quyền, blogger, và một cựu nghiên cứu sinh của chương trình Reagan-Fascell tại Học viện Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ (National Endowment for Democracy), đã bị nhà cầm quyền Việt Nam quấy rối liên tục kể từ năm 2007. Chúng tôi cho rằng qua việc bảo vệ nhân quyền, viết blog về các vấn đề liên quan đến công bằng xã hội và tham gia vào những sinh hoạt dân sự là những hành động ái quốc đóng góp vào việc phát triển đất nước. Ông đã có một số cam kết với cộng đồng quốc tế để cải thiện tình trạng nhân quyền nhưng rõ ràng là quyền tự do ngôn luận, tự do ý kiến và tự do lập hội vẫn không được công nhận tại Việt Nam. Chính sách đàn áp liên tục các quyền căn bản của công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sẽ tác hại đến mối bang giao hai nước. Chúng tôi kêu gọi ông hãy làm người chủ xướng để thúc đẩy nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng các cam kết này. Chúng tôi nhấn mạnh lần nữa mối quan tâm sâu sắc về việc bắt giữ ông Quân. Chúng tôi kêu gọi ông có những biện pháp để trả lại tự do tức khắc và vô điều kiện cho luật sư Quân. Chúng tôi mong đón nhận hồi âm trực tiếp từ ông. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình hình và muốn làm việc với ông để các quyền con người được bảo đảm. Trân trọng,
......

Nhà đấu tranh nhân quyền Lê Quốc Quân phải được xét xử công bằng và được chăm lo sức khỏe.

Vào ngày 13/6/2013, Trung tâm Robert F. Kennedy (RFK Center) gởi thư đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng những chuẩn mực nhân quyền được công bố trong Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị cũng như Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc trong việc bảo vệ nhà đấu tranh nhân quyền Lê Quốc Quân không bị tra tấn và bị ngược đãi, cho phép ông được tiếp xúc với gia đình và luật sư ngay lập tức, và chăm lo sức khoẻ cần thiết cho ông.   Ông Quân là một luật sư nhân quyền và blogger đã bị biệt giam tại nhà tù Hỏa Lò số 1 kể từ ngày 27/12/2012. Mặc dầu bị cáo buộc tội trốn thuế, dường như lý do chính khiến ông Quân bị bắt giữ là thực thi một cách chính đáng quyền hành nghề luật sư và hoạt động bảo vệ nhân quyền của ông. Trước khi bị bắt, ông Quân viết rất nhiều về tự do tôn giáo, quyền dân sự, đa nguyên và làm luật sư thiện nguyện trong những vụ án liên quan đến những nhà đấu tranh nhân quyền bị giam cầm, quyền lao động, quyền sở hữu đất đai, và quyền công nhân. Ông Quân đã bị ngăn cản trong việc gặp luật sư và gia đình, và tình trạng sức khỏe của ông không được rõ. Phiên xử của ông dự tính sẽ diễn ra vào ngày 9/7/2013 sắp tới. Trung tâm RFK quan tâm sâu sắc về tình trạng sức khoẻ của ông Quân và khẩn kêu gọi nhà chức trách Việt Nam hãy bảo đảm để ông Quân có được một phiên tòa công bằng theo chuẩn mực nhân quyền quốc tế.* * * * Lá thư của Trung Tâm RFK gởi Thủ tướng Việt Nam như sau: Ngày 13 tháng 6 năm 2013 Kính gởi ông Nguyễn Tấn Dũng Số 1 Hoàng Hoa Thám Ba đình, Hà Nội, Viet Nam Fax: 84 080.48924 Thưa ông Nguyễn Tấn Dũng, Với tư cách Chủ tịch của Trung tâm Robert F. Kennedy cho Công Lý và Nhân Quyền (RFK Center) và Giám đốc Trung Tâm RFK và chương trình Cộng Tác cho Nhân Quyền, chúng tôi quan tâm sâu đậm về sự giam cầm ông Lê Quốc Quân và phiên xử sắp tới của ông ngày 9/7/2013. Ông Quân, một luật sư nhân quyền và blogger, đã bị nhân viên nhà nước bắt giữ trong lúc ông đưa con đi học ngày 27/12/2012. Ông bị cáo buộc tội trốn thuế, nhưng chúng tôi lo ngại rằng ông Quân bị bắt vì ông thực thi một cách chính đáng quyền hành nghề luật sư và hoạt động bảo vệ nhân quyền của ông. Trước khi bị bắt, ông Quân viết rất nhiều về tự do tôn giáo, quyền dân sự, và chính trị đa nguyên cho một số kênh truyền thông và trên blog của ông. Hiện nay ông đang bị biệt giam tại Hỏa Lò số 1 và đang đợi ngày ra tòa vào ngày 9/7 sắp tới. Ông bị ngăn cản rất nhiều trong việc gặp luật sư và gia đình, và tình hình sức khỏe của ông hiện không được rõ. Trong lúc bị giam giữ, Trung tâm RFK khẩn cầu nhà chức trách Việt Nam hãy bảo đảm cho ông Quân không bị tra tấn và ngược đãi, cho ông được gặp gia đình và luật sư ngay lập tức, và được chăm lo sức khỏe cần thiết. Trong khi Việt Nam đã đồng ý ký Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) vào ngày 24/9/1982, chúng tôi mạn phép được nhắc nhà chức trách Việt Nam về nghĩa vụ phải tuân thủ Điều 9 của ICCPR, trong đó bảo đảm quyền tự do và an toàn của cá nhân, và phủ nhận việc bắt và giam cầm tùy tiện của một cơ phận nhà nước. Thêm nữa, Điều 19 của ICCPR còn bảo đảm "quyền nêu quan điểm mà không bị ngăn cản", bên cạnh quyền tự do ngôn luận, trong đó bao gồm "quyền tìm hiểu, đón nhận và phổ biến tin tức và sáng kiến dưới mọi thể dạng không giới hạn, qua lời nói, giấy trắng mực đen, qua kỹ thuật, hoặc qua bất kỳ phương tiện tự chọn". Ngoài ra, Đại Hội Đồng LHQ nêu rõ trong bản Tuyên ngôn về Quyền hạn và Trách nhiệm của các cá nhân, nhóm, và cơ quan xã hội để cổ xúy và bảo vệ các quyền con người được thế giới công nhận và những quyền tự do căn bản (Tuyên Ngôn LHQ về các nhà bảo vệ nhân quyền), được Đại Hội Đồng LHQ chấp thuận vào 9/12/1998, công nhận rằng mọi người đều có quyền “tự do phổ biến, truyền đạt, phát tán đến người khác ý kiến, thông tin, kiến thức về nhân quyền và các quyền tự do căn bản” và các quốc gia phải “có biện pháp cần thiết để cho các cơ quan thẩm quyền có đủ khả năng bảo vệ tất cả, từng người một hay nhóm, chống lại các mối đe dọa, bạo động, trả thù, phân biệt đối xử tàn tệ theo luật hay trên thực tế, bị áp lực hay những hành vi nào khác chỉ vì việc thực thi quyền hạn chính đáng của họ” theo Tuyên Ngôn. Việt Nam đang vi phạm những ràng buộc nhân quyền này đối với trường hợp của ông Quân. Giam cầm ông Quân chỉ vì ông viết bài trên blog là một vi phạm rõ rệt quyền tự do ngôn luận của ông. Giam giữ ông Quân vì sự liên hệ của ông với những nhà đối kháng khác là một vi phạm quyền tự do hội họp và quyền tự do lập hội một cách ôn hòa, như có nêu trong ICCPR. Hơn nữa, với việc giam giữ ông Quân chỉ vì những hoạt động nhân quyền, Việt Nam đã không đáp ứng được nghĩa vụ theo Tuyên Ngôn LHQ để bảo vệ quyền hạn của ông Quân trong tư cách một nhà hoạt động nhân quyền. Trung tâm RFK khẩn kêu gọi nhà chức trách Việt Nam hãy bảo đảm cho ông Quân có một phiên tòa theo các chuẩn mực nhân quyền quốc tế. Chúng tôi mong đón nhận hồi âm. Trân trọng, Kerry KennedyChủ tịch Robert F. Kennedy Center for Justice and Human Rights Santiago A. CantonGiám đốc, Partners for Human Rights Robert F. Kennedy Center for Justice and Human Rights Cc: Ambassador Nguyen Quoc Cuong Tòa Đại Sứ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Fax: 202 861-0917 Nguồn: Kennedy Center for Justice and Human Rights  
......

Các đại gia giấu tiền hải ngoại là ai?

Lần đầu tiên các bí mật được tiết lộ đã cho thấy danh tính hàng nghìn 'đại gia' đang cất giấu tiền lên tới hàng nghìn tỷ đô la ở hải ngoại. Hàng triệu thông tin nội bộ đã bị rò rỉ từ ngành công nghiệp tài chính ngoài nước Anh đã lần đầu tiên để lộ danh tính của hàng ngàn các tài khoản những người cực giàu vẫn giấu kín tên tuổi trên khắp thế giới, từ Tổng thống tới các nhà tài phiệt. Quần đảo Virgin Anh trở thành địa điểm các đại gia cất giấu tài sản từ những năm 1980 Tên tuổi của những người này được bới ra nhờ một dự án do Nghiệp đoàn quốc tế các nhà báo điều tra ( Bấm International Consortium of Investigative Journalists - ICIJ) có trụ sở tại Washington phối hợp với tờ Người Bảo vệ (The Guardian) của Anh và các tổ chức truyền thông quốc tế khác thực hiện. Những tiết lộ từ 2 triệu thư điện tử và các tài liệu khác, chủ yếu từ Quần đảo Virgin Anh (British Virgin Islands - BVI) - vùng lãnh thỗ vẫn được xem là nơi ẩn náu tài chính lý tưởng bên ngoài đảo quốc Anh. Việc nêu danh những người này có thể sẽ làm tổn hại nặng nề tới lòng tin của thế giới các đại gia khi không còn tin chắc rằng khối lượng tài sản khổng lồ của họ có thể được giấu kín trước con mắt của chính phủ và của láng giềng. Họ là ai? Con gái lớn của cựu TT Ferdinand Marcos và Imelda Marcos cũng có tên trong danh sách Ngoài người Anh để cất giấu tài sản ở vùng lãnh thổ hải ngoại này một loạt các viên chức chính phủ và các gia đình giàu có trên khắp thế giới cũng được xác định như từ Canada, Hoa Kỳ, Ấn Độ, Pakistan, Indonesia, Iran, Trung Quốc và Thái Lan và các nhà nước cộng sản trước đây. Các dữ liệu mà tờ Guardian đã chứng kiến cho thấy các công ty bí mật của họ chủ yếu đặt tại BVI. Một vài ví dụ chủ nhân của các công ty vùng lãnh thổ ngoài đảo quốc Anh được nêu danh trong các tài liệu bị rò rì này gồm: • Ông Jean-Jacques Augier, phụ trách tài chính trong cuộc vận động tranh cử của Tổng thống Pháp François Hollande hồi năm 2012, người có đối tác là một doanh gia Trung Quốc. • Cựu bộ trưởng Tài chính Mông Cổ (từ năm 2008-12), ông Bayartsogt Sangajav, người thành lập công ty "Legend Plus Capital Ltd" với một tài khoản Thụy Sĩ. Ông nói có lẽ sẽ từ chức. • Tổng thống Azerbaijan và gia đình. Ông Hassan Gozal, một trùm tư bản ngành xây dựng, kiểm soát các tài sản mang tên hai con gái Tổng thống Ilham Aliyev. • Vợ Phó Thủ tướng Nga, bà Olga Shuvalova, một thương gia và chính trị gia Nga. Chồng bà, ông Igor Shuvalov, bác bỏ cáo giác đã làm gì sai trái liên quan tới lợi ích của bà vợ ông ở hải ngoại. • Con một nhà độc tài ở Philippines: Maria Imelda Marcos Manotoc, thống đốc một tỉnh và là con gái cựu Tổng thống Ferdinand Marcos, người nổi tiếng về tham nhũng. • Hoa Kỳ: các khách hàng hải ngoại bao gồm Denise Rich, vợ cũ của thương gia dầu lửa nổi tiếng Marc Rich, người từng được Tổng thống Clinton tha bổng về tội trốn thuế. Ước tính tới hơn 20 ngàn tỷ USD thuộc về các đại gia lớn có thể đang được để ở các tài khoản hải ngoại. Quần đảo Virgin Anh do Anh quốc kiểm soát đã có tới hơn một triệu các công ty, tài sản hải ngoại kể từ khi chính quyền tại bắt đầu việc tiếp thị cho vùng lãnh thổ này vào những năm 1980. Danh tính thực của các chủ nhân chưa bao giờ được tiết lộ và thậm chí các nhà hoạch định luật về tài chính tại dây cũng không biết ai là người đứng đằng sau những tài sản này. Nguồn: http://www.bbc.co.uk/  
......

Mỹ cấm các cơ quan chính phủ mua sản phẩm công nghệ của Trung Quốc

Ngày 26/03/2013, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã ký đạo luật về các khoản chi tiêu cho các cơ quan Chính phủ, dài 240 trang mang tên “Consolidated and Further Continuing Appropriations Act of 2013”. Đáng chú ý, đạo luật mới này bao gồm một điều khoản yêu cầu thắt chặt việc mua sắm các thiết bị CNTT có nguồn gốc từ Trung Quốc.   Theo đó, một điều khoản yêu cầu các cơ quan như Cục Quản trị Hàng không và Không gian Quốc gia Mỹ (NASA), Sở Tư pháp, Bộ Thương mại, Quỹ Khoa học Quốc gia phải tiến hành thẩm định về nguy cơ bị do thám điện tử trước khi mua các hệ thống CNTT; đồng thời không cho phép các cơ quan này mua các thiết bị công nghệ được sản xuất, chế tạo hoặc lắp ráp bởi các doanh nghiệp thuộc sở hữu, được điều hành hoặc trợ cấp bởi Trung Quốc. Điều này đồng nghĩa với việc không chỉ ngăn chặn nhập khẩu trực tiếp các sản phẩm công nghệ thông tin từ Trung Quốc, mà còn có thể ảnh hưởng đến cả các sản phẩm có liên quan tới Trung Quốc được sản xuất tại quốc gia khác, cụ thể như máy tính Lenovo sản xuất tại Đức hoặc thiết bị cầm tay của Huawei được thiết kế ở Anh. Theo đó, các cơ quan này chỉ có thể được mua các sản phẩm công nghệ nếu có sự kiểm tra và xác nhận của Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI)  hoặc các cơ quan chức năng của liên bang về việc sản phẩm không có nguy cơ gián điệp hoặc phá hoại trên không gian mạng. Tuy nhiên, điều khoản cũng có một ngoại lệ nếu người đứng cầu các cơ quan xác định việc mua các sản phẩm công nghệ là phục vụ cho lợi ích quốc gia của Mỹ.   Được biết, điều khoản nhận được sự tán thành từ đông đảo các quan chức cấp cao của Mỹ. Hạ Nghị sĩ đảng Dân chủ – ông Dutch Ruppersberger bày tỏ quan điểm ủng hộ điều khoản này, do thúc đẩy nâng cao nhận thức về một thực tế rằng Mỹ đang tiếp tục bị nhằm mục tiêu bởi các cuộc tấn công mạng và tiếp tục thiệt hại hàng tỷ USD. Cựu quan chức cấp cao tại Bộ An ninh Nội địa Mỹ (DHS) cũng cho rằng, động thái này là một sự đổi mới và ông dự đoán Mỹ sẽ duy trì hướng đi này trong một thời gian dài. Tuy nhiên, quy định mới có thể làm ảnh hưởng đến các đồng minh của Mỹ, những quốc gia có doanh nghiệp dựa vào các nhà sản xuất Trung Quốc. Được biết, hiện tại, Mỹ nhập khẩu tổng giá trị khoảng 129 tỷ USD các sản phẩm công nghệ tiên tiến từ Trung Quốc, mặc dù rất nhiều sản phẩm trong số này do các doanh nghiệp Mỹ gia công.  trandaiquang.net lược dịch (Nguồn: FoxNews)
......

Hàn Quốc : Nữ bộ trưởng Pháp được đón chào như ngôi sao nhạc rock

Thứ bảy 23/03/2013, Fleur Pellerin - bộ trưởng Bộ Canh tân, Doanh nghiệp vừa và nhỏ, và kinh tế kỹ thuật số của Pháp - đến Hàn Quốc trong chuyến công du 5 ngày. Chuyến đi của bà đến Hàn Quốc được nồng nhiệt đón chào. Theo một số bình luận gia, hiện tượng nữ bộ trưởng gốc Hàn có thể sánh với làn sóng hâm mộ « Gangnam Style ».    Fleur Pellerin, sinh ra tại Hàn Quốc và được một cặp vợ chồng Pháp nhận làm con nuôi từ 6 tháng tuổi. Đây là lần đầu tiên bộ trưởng Canh tân Pháp trở về sinh quán, nơi bà trở nên rất nổi tiếng kể từ khi được bổ nhiệm vào chức vụ bộ trưởng trong chính phủ Pháp, sau khi ông François Hollande đắc cử tổng thống. Một trong các nhật báo lớn của Hàn Quốc nồng nhiệt nhận xét : « Đây là nữ công dân Pháp nổi tiếng nhất kể từ Sophie Marceau ». Từ Seoul, thông tín viên Frédéric Ojardias cho biết thêm chi tiết : « Fleur Pellerin đã được chào đón như một ngôi sao nhạc rock : phóng viên nhà báo vòng trong vòng ngoài tại sân bay, nhiều thanh niên Hàn Quốc đến xin chữ ký và chụp ảnh chung. Về sự hâm mộ của công chúng Hàn Quốc, Choi Jung-hwa giải thích : ‘‘Bà ấy đã hết sức thành công trong cuộc sống. Chúng tôi rất tự hào về bà ấy. Bà ấy đang đảm nhận một công vụ cao quý, có vị trí rất cao’’ Bản thân nữ bộ trưởng Pháp cho biết bà rất ngạc nhiên về sự đón tiếp này. ‘‘Bạn bè tôi cũng đã cho tôi biết trước là tôi rất nổi tiếng ở đây, thế nhưng điều này vẫn làm tôi ngạc nhiên. Ở Pháp, tôi không có thói quen gặp nhiều nhà báo đến như vậy. Ở đây không có vấn đề hiểu lầm. Tôi đã gặp gỡ các giới chức lãnh đạo cao cấp Hàn Quốc, nhưng không có gì là không rõ ràng trong chuyện tôi là một đại diện của chính phủ Pháp. Chắc chắn là có sự gần gũi hơn, vì tôi là người Hàn Quốc, nhưng chân thành mà nói tôi cho rằng điều này làm cho đối thoại dễ dàng hơn’’. Nũ bộ trưởng Pháp rõ ràng muốn sử dụng sự nổi tiếng của mình để bảo vệ sự cạnh tranh của các doanh nghiệp Pháp và thúc đẩy sự hợp tác giữa Pháp và Hàn Quốc ». Fleur Pellerin được tôn vinh như một biểu tượng quốc gia Hàn Quốc Về hiện tượng người Pháp nhận trẻ em Hàn Quốc làm con nuôi, tuần báo Le Point giải thích : « Trong những năm 1970, hàng loạt trẻ em Hàn Quốc bị bỏ rơi, do các khó khăn kinh tế và tâm lý bảo thủ trong xã hội, chống lại các bà mẹ độc thân (…) ». « 70% trẻ bị rơi là con của các mẹ độc thân », theo giải thích của một người tham gia vào diễn đàn của hiệp hội « Các cội rễ Triều Tiên ». Đầu những năm 1970, Hàn Quốc thực tế là điểm đến số một của các gia đình Mỹ và Châu Âu đi tìm con nuôi. Riêng tại Pháp, khoảng 11.000 đến 13.000 trẻ em Hàn Quốc đã được các gia đình đón nhận. Trong số đó, có những người trở nên nổi tiếng sau này, như nữ bộ trưởng Fleur Pellerin hay thượng nghị sĩ Jean-Vincent Placé, chủ tịch nhóm đảng Xanh tại Thượng viện. Việc Fleur Pellerin trở thành bộ trưởng của François Hollande vào mùa xuân năm ngoái được báo chí Hàn Quốc đặc biệt quan tâm. Báo chí Hàn Quốc đã tìm ra tên khai sinh của bộ trưởng Pháp là Kim Jong-suk. Kể từ thời điểm đó, bà Fleur Pellerin được tôn vinh như là một biểu tượng quốc gia, người gốc Hàn đầu tiên trở thành bộ trưởng Pháp. Báo chí Hàn Quốc dành cho bà nhiều chương trình đặc biệt. Dù Fleur Pellerin không nói được tiếng Hàn và cũng nói rõ là bà không có ý định thử tìm lại cha mẹ đẻ của mình, nhưng nữ bộ trưởng Pháp khẳng định rất mê « hát karaoke Hàn Quốc » và thích ca sĩ PSY, tác giả bài hát và điệu nhảy Gangnam Style, mà bà đã gặp tại Paris ngày 26/01/2013. Bên cạnh niềm yêu thích Karaoke, nữ bộ trưởng gốc Hàn còn được công chúng hâm mộ ghi nhận trong dáng hình dong dỏng cao, tóc đen, trang phục mầu đen và đôi môi son đỏ. Bộ trưởng Canh tân Pháp nói bà rất tự hào khi tới Hàn Quốc trong cương vị thành viên chính phủ Pháp. Báo Taegu dẫn lời một giáo sư đại học Kongbuk, « Fleur Pellerin liên tục khẳng định hoàn toàn là người Pháp và không hề bị phân biệt đối xử tại Pháp. Chúng ta không nên động lòng về suy nghĩ này của bà ấy. Thậm chí chúng ta còn nên mong muốn có một đất nước, nơi mà người ta không bị phân biệt đối xử vì mầu da. Đây là một trong những nền tảng của văn hóa Pháp, và phải chăng điều này một ngày nào đó cũng sẽ xảy ra tại Hàn Quốc ». Trong cuộc gặp không chính thức ngoại trưởng Hàn Quốc tại Paris, nữ bộ trưởng gốc Hàn đã tâm sự rằng, việc một người gốc Hàn như bà vào chính phủ Pháp có thể là một sự kiện kích thích cuộc tranh luận về chính sách đối với người nhập cư của Hàn Quốc. Bộ trưởng Fleur Pellerin công du Hàn Quốc lần này cùng với Nicolas Dufourcq - Tổng giám đốc Ngân hàng đầu tư quốc gia – BPI, David Appia, chủ tịch Cơ quan đầu tư quốc tế - AFII, và hơn 20 doanh nghiệp Pháp. Sứ mệnh chủ chốt : Thúc đẩy hợp tác cách tân công nghệ Điểm đến tiếp theo của chuyến công du Châu Á của nữ bộ trưởng Pháp là Nhật Bản, nơi bà đã từng thực tập trong thời gian một năm. Hôm nay 29/03/2013, từ Nhật Bản, Fleur Pellerin tuyên bố việc tìm hiểu các kinh nghiệm của Nhật Bản và Hàn Quốc là cần thiết để nghiên cứu các mô hình cách tân, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ số. Theo bà, cách tân công nghệ phải dựa trên một cách đi khác với nghiên cứu và cho đến giờ, Pháp đang bị bế tắc trong tiếp cận này. Pháp có thể lấy cảm hứng một phần từ Nhật Bản để xây dựng một chính sách canh tân thực sự. Cũng theo nữ bộ trưởng Pháp, mặc dù chuyến công du này còn « quá ngắn để nắm được tình hình » tại hai quốc gia thuộc nhóm các nước có nhiều cách tân nhất thế giới, nhưng nhận xét có thể đưa ra là, cả Nhật Bản và Hàn Quốc đều có được một giai đoạn thịnh vượng kinh tế cao, nhờ ở chính sách hướng đến các cách tân công nghệ và kể cả hiện nay « Canh tân công nghệ vẫn là trung tâm của nền kinh tế » các nước này. Mà các canh tân công nghệ tại hai quốc gia Đông Bắc Á đã được thực hiện trên cơ sở chất lượng các cơ sở hạ tầng viễn thông đã được triển khai, trong khi điều này không phải đã được nhận thức đầy đủ ở Pháp. Bộ trưởng Fleur Pellerin kêu gọi các doanh nghiệp vừa và nhỏ Pháp cống hiến nhiều phương tiện hơn cho canh tân sáng chế. Đây chính là một trong tâm trong chuyến công du của bà tại Hàn Quốc và Nhật Bản : khuyến khích sự hợp tác giữa doanh nghiệp Pháp và các đối tác quốc tế. Một trong các hợp tác cụ thể là, bộ trưởng Pháp khởi động nhóm hợp tác sản xuất « vải kỹ thuật » với Nhật Bản, được dùng trong lĩnh vực quần áo thể thao, vải bọc ghế xe hơi… Một nhóm làm việc song phương thứ hai khác cũng sẽ được khởi động là : smart-grids (hệ thống mạng tin học phân phối điện) và smart-communities (mạng quản lý chéo các nguồn lực, dịch vụ và điều động nhân sự). Chương trình làm việc thứ ba liên quan đến chế tạo người máy, một kế hoạch mà « Nhật và Pháp hoàn toàn có chung lợi ích trong việc hợp tác ». http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130329-han-quoc-nu-bo-truong-phap-duoc-don-chao-nhu-ngoi-sao-nhac-rock
......

Mỹ quan ngại về tình hình nhân quyền Việt Nam

  Chính quyền Hoa Kỳ một lần nữa bày tỏ quan ngại về tình hình nhân quyền xuống cấp tại Việt Nam và khẳng định rằng thăng tiến các quyền tự do cá nhân là trọng tâm then chốt trong chính sách của Mỹ tại Châu Á. Phát biểu trước một ủy ban quốc hội Mỹ ngày 21/3, Phó Trợ lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao Động, ông Daniel Baer, nói dù chính quyền độc tài Việt Nam tự hào về thành tích phát triển internet, nhưng giá trị của các thành tích này bị giảm đi rất nhiều bởi chính sách của Hà Nội trong việc ngăn chặn quyền tự do trao đổi quan điểm của công dân. Ông Baer dẫn dụ trường hợp hàng loạt blogger tại Việt Nam bị Hà Nội dùng luật lệ về an ninh quốc gia để truy tố và bỏ tù chỉ vì họ đã thực hành một cách ôn hòa các nhân quyền căn bản của công dân. Giới chức của khối hành pháp Hoa Kỳ, Daniel Baer, mô tả việc Hà Nội lạm dụng các điều luật “an ninh quốc gia” để khống chế quyền tự do ngôn luận và tự do thông tin của người dân là “tàn bạo”. Ông Baer còn lưu ý rằng trong vài năm qua, Việt Nam cũng đình trệ các tiến bộ trong lĩnh vực tự do tôn giáo. Về phía lập pháp, các Thượng nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ thúc giục chính quyền của Tổng thống Obama nhấn mạnh đến việc phát huy nhân quyền và dân chủ trong khuôn khổ chiến lược “trục xoay Châu Á” của Washington, vốn chủ yếu là nỗ lực tăng cường sự hiện diện quân sự và thúc đẩy thương mại của Mỹ trong khu vực trước sự trỗi dậy của Trung Quốc. Thất vọng về việc Hà Nội không cải thiện thành tích nhân quyền đã khiến Hoa Kỳ đình hoãn một cuộc đối thoại nhân quyền thường niên với Việt Nam hồi cuối năm ngoái. Hãng thông tấn AP trích dẫn nguồn tin từ các giới chức Mỹ cho hay cuộc đối thoại kế tiếp, theo kế hoạch, sẽ diễn ra tại Hà Nội vào giữa tháng tư năm nay. Phó Trợ lý Ngoại Trưởng Daniel Baer nhấn mạnh Mỹ sẽ tiếp tục khẳng định lập trường mạnh mẽ với Hà Nội về các mối quan tâm nhân quyền. Ông Baer cũng cho biết Hoa Kỳ sẽ nêu vấn đề tự do internet cùng các điều kiện về lao động trong các cuộc thương nghị “Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP do Hoa kỳ hậu thuẫn. Đây là một hiệp định khu vực có sự tham gia của Việt Nam. Nguồn: AP/AFP - VOA
......

Quốc Hội Mỹ sẽ vinh danh "người tù Hỏa Lò" John McCain vào tháng 4

Người "tù Hỏa Lò Hà Nội" nổi tiếng John McCain hơn bốn thập niên trước đây, từng là ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ, sẽ được Quốc Hội Hoa Kỳ vinh danh trong tháng 4 tới đây trong một buổi lễ đánh dấu ngày ông thoát khỏi nhà tù cộng sản Việt Nam. Ông John McCain là sĩ quan phi công của lực lượng Hải Quân Hoa Kỳ đã bị bắn rơi trong một phi vụ trên miền Bắc VN trong cuộc chiến Việt Nam hồi năm 1968. Sau 5 năm rưỡi bị giam cầm ở nhà tù Hỏa Lò, mà người ta đặt cho cái tên là “Khách sạn Hilton Hà Nội”, ông được trả tự do vào ngày 14 tháng 3 năm 1973. Giờ đây ông John McCain đã là Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa trong Quốc Hội Hoa Kỳ. Hồi tuần qua, nhân dịp đánh dấu 40 năm ngày ông thoát cảnh lao tù, Tổng Thống Obama đã có cuộc găp gỡ có riêng tư với các Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa và bày tỏ lòng biết ơn đối với sự nghiệp phục vụ trong quân đội của ông John McCain.   Hôm qua 21-3, tin từ tiết lộ từ quốc hội Hoa Kỳ cho hay sẽ có bữa tiệc đặc biệt vào ngày 11-4, sau khi Quốc Hội quay lại làm việc sau 2 tuần nghỉ hằng năm. Hiện chi tiết chương trình đặc biệt vinh danh người tù Hỏa Lò nổi tiếng này chưa được công bố chính thức.   Riêng các quan sát viên thì dịp kỷ niệm ngày TNS John McCain được tự do sẽ là dịp hai Đảng ngồi lại với nhau ở Hoa Thịnh Đốn, một cơ hội khá hiếm hoi trong bầu không khí "đấu khẩu" nặng nề hiện nay.
......

Trung Quốc công bố danh sách 247 “làng ung thư”

China's mainland home to 247 'cancer villages'http://www.china.org.cn/environment/2013-02/25/content_28047976.htm Báo cáo ngày 20/2 của Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc đã gây rúng động dư luận khi công bố danh sách 247 “làng ung thư” ở 27 tỉnh, thành phố, khu vực, chủ yếu ở vùng ven biển Hoa Đông, Hoa Trung và Hoa Nam tính đến năm 2009.   Báo cáo đi kèm với “kế hoạch 5 năm phòng chống và bảo vệ môi trường” của Bộ đã thừa nhận tình trạng ô nhiễm môi trường nghiêm trọng đang diễn ra trên khắp Trung Quốc. Vành đai ô nhiễm và các “làng ung thư” từ khu vực ven biển lấn sâu vào nội địa đã khiến số người chết vì ung thư vượt quá 1,4 triệu và tỷ lệ sông ngòi bị ô nhiễm lên tới 40%. Trong đó, tỉnh Quảng Đông đang dẫn đầu cả nước với 25 làng ô nhiễm. Tân Hoa Xã còn cho rằng, nếu số “làng ung thư” tính đến năm 2009 là 247 thì con số thực tế tính tới thời điểm hiện tại chắc chắn đã lên trên 400.   Đây là lần đầu tiên chính quyền Trung Quốc thừa nhận sự tồn tại của thuật ngữ “làng ung thư” – một cụm từ phổ biến từ năm 1998 chỉ các ngôi làng gần khu vực kinh tế phát triển, có nhiều nhà máy sản xuất chế biến nhưng sông ngòi và đất đai lại bị ô nhiễm nghiêm trọng. Mỗi năm, Trung Quốc xảy ra 1.700 sự cố gây ô nhiễm môi trường. 3.000 trong tổng số 40.000 loại hóa chất được sản xuất và sử dụng phổ biến tại quốc gia này đều nằm trong danh sách những hóa chất nguy hiểm nhất. Trong tổng số 100 con sông chảy qua Bắc Kinh, chỉ có 2, hoặc 3 con sông đủ chất lượng để phục vụ nhu cầu nước sinh hoạt của người dân. Nhiều hóa chất độc hại đã được tìm thấy trong ao hồ, sông ngòi, vùng ven biển, trong cơ thể động vật và cơ thể người.   Trước đó, Trung Quốc cũng đã ban bố cảnh báo nguy hiểm đối với sức khỏe người dân thủ đô trước và sau Tết Quý Tị, đồng thời khuyến cáo người già, trẻ em và những người có tiền sử bệnh hô hấp hạn chế ra khỏi nhà, ngay sau khi ô nhiễm không khí tại Bắc Kinh lên tới mức báo động đỏ.   Tính riêng từ tháng 1/2013 tới nay, Trung Quốc đã phát hiện 120 vụ kinh doanh không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, đồng thời bắt giữ hơn 350 đối tượng có liên quan. Tiêu biểu là vụ cảnh sát tỉnh Liêu Ninh triệt phá đường dây chuyên sản xuất thịt cừu rởm từ thịt vịt ôi thiu vào ngày 18/2 vừa qua. Trong vụ việc này, cảnh sát đã bắt giữ 34 người, tịch thu lượng hàng trị giá 5 triệu USD bao gồm 250 kg thịt thành phẩm, 250 kg phụ gia và hơn 10 tấn vịt thối. SongMoi Online - 24/02/2013
......

Computer Trung Quốc - Môt đại họa cho nhân loại !!!

Tránh xa Computers Trung Quốc!    Máy vi tính hay Computers bây giờ cực kỳ tối tân ma` giá tiền đã rẻ đi rất nhiều.    Thí dụ: Dell I14RN-1227BK, Intel Core i3-2350M, 14" Measured Diagonal, Notebook With 6GB Memory, 500GB Hard Drive , W7 Home Premium bán $479.99 tại Frys.com ngày 14 tháng 9. 2012.   Chúng ta đừng bao giờ mua máy vi tính xuất xứ từ Trung Quốc sau khi đọc bản tin quan trọng dưới đây. Và còn cho thân nhân mình ở Việt Nam biết mà tránh xa vì có thể sẽ gây những thiệt hại trầm trọng đến những computers của chúng ta đang xài bên Mỹ này: Máy tính xuất xứ Trung Quốc cài sẵn mã độc    Microsoft vừa phát hiện các máy tính mới bán tại Trung Quốc đã cài sẵn mã độc ẩn mình chờ đợi lệnh xâm nhập máy tính người dùng, đánh cắp tài khoản ngân hàng và dữ liệu nhạy cảm, điều khiển máy tính tấn công web từ xa.   Sự kiện này đã được tiết lộ trong các tài liệu tòa án niêm phong ngày 13-9 tại một tòa án liên bang ở Virginia (Hoa Kỳ). Các thông tin trong tài liệu mô tả về một chiến dịch của Microsoft chống lai tội phạm mạng đang nhắm vào hệ điều hành Windows – mục tiêu tấn công lớn nhất của các loại virút. Trong đó, Microsoft đã phát hiện một loại mã cực độc mang tên Nitol.  “Cửa hậu” Trung Quốc    Các nhân viên trong nhóm điều tra của Microsoft tại Trung Quốc đã mua 20 máy tính mới từ các nhà bán lẻ và cho chúng kết nối internet. Windows bản lậu được cài sẵn trên tất cả máy tính được mua và bốn trong số đó được “tặng thêm” mã độc cài sẵn. Một may tính có Nitol được chú ý nhất vì mã độc này ngay lập tức thức giấc và hoạt động khi điều tra viên mở máy lần đầu tiên mà không cần bất cứ thao tác nào từ phía người dùng.   Nitol có chức năng cài đặt các backdoor (“cửa hậu”) để tội phạm mạng có thể điều khiển máy tính từ xa thực hiện gửi thư rác, theo dõi người dùng máy tính, đánh cắp dữ liệu cá nhân hoặc tấn công các trang web trên mạng… Laptop chứa Nitol được sản xuất tại Công ty máy tính Hedy ở Quảng Châu, Trung Quốc.   Tài liệu của Microsoft đã mô tả khả năng hoạt động của mã độc Nitol: “Ngay khi chúng tôi mở máy, nó bắt đầu dò tìm khắp Internet nhằm liên lạc với một máy tính khác”. Mức độ lây nhiễm đáng kinh ngạc, chỉ cần cắm ổ USB chứa Nitol vào máy lây nhiễm, nó sẽ tự nhân bản sang đó. Kế đến, ổ USB cắm vào bất kỳ máy tính nào khác, Nitol tiếp tục lây nhiễm nhanh chóng vào mục tiêu mới. Trong hồ sơ trình tòa án, Microsoft đã cung cấp vài ngàn mẫu mã độc Nitol gồm nhiều biến thể khác nhau.   Theo Microsoft, bất chấp khoảng cách địa lý, Nitol đã lây lan nhanh chóng trên nhiều máy tính tại Trung Quốc, Hoa Kỳ, Nga, Úc và Đức.  Theo số lượng tăng dần, các máy tính lây nhiễm góp phần tạo ra mạng botnet Nitol (mạng máy tính “ma” chịu sự điều khiển từ xa của chủ nhân) – một công cụ hái ra tiền cho tội phạm mạng – có thể đe dọa bất cứ hệ thống máy tính nào trên thế giới khi chúng đạt đến số lượng vài trăm ngàn, vài triệu hoặc hơn các “máy tính ma” (máy tính bị lây nhiễm).   Trong quá trình điều tra, Microsoft còn phát hiện tất cả biến thể của Nitol trên các máy tính bị lây nhiễm đều luôn kết nối đến các máy chủ C&C (ra lệnh và điều khiển) liên quan đến tên miền 3322.org của một công ty Trung Quốc. Microsoft cáo buộc website này là trung tâm chính cho những hoạt động bất hợp pháp.   Tên miền này là “ngôi nhà lớn” cho hoạt động của mã độc Nitol và hơn 560 loại mã độc khác, tạo thành kho lưu trữ các phần mềm “nhiễm mã độc” lớn nhất mà Microsoft chưa bao giờ gặp phải. Trước đó, các hãng bảo mật của Mỹ từng cảnh báo về việc tên miền3322.org chiếm hơn 17% các giao dịch web độc hại của thế giới trong năm 2009.   Năm 2008, Hãng bảo mật Kaspersky Lab (Nga) cũng đã công bố bản báo cáo bảo mật chỉ ra rằng 40% các chương trình phần mềm độc hại tại một thời điểm có kết nối đến 3322.org.  Máy tính VN có thể đã nhiễm    Theo số liệu từ Tổng cục Thống kê VN, trong tám tháng đầu năm nay mặt hàng điện tử, máy tính và linh kiện nhập khẩu có kim ngạch đạ 8 tỉ USD, tăng rất mạnh so với cùng kỳ năm trước, đến 88,7%. Mặt khác, Trung Quốc là thị trường lớn nhất của VN với kim ngạch nhập khẩu đạt 18,2 tỉ USD, tăng 17,9% so với cùng thời gian năm 2011. Điều này dễ dàng nhận thấy qua sự xuất hiện ồ ạt của máy tính xuất xứ từ Trung Quốc tại các cửa hàng bán lẻ ở VN.   Đại diện một nhà bán lẻ máy tính cho biết: hầu hết các thương hiệu máy tính đều có đặt hàng sản xuất tại Trung Quốc, các nhà phân phối tại VN cũng chủ yếu nhập hàng từ Trung Quốc về. Các sản phẩm máy tính có thể được cài đặt sẵn phần mềm hoặc chưa. Máy có cài đặt phần mềm bản quyền có giá bán cao hơn, tuy nhiên nhà bán lẻ không thể nào kiểm chứng bản quyền của phần mềm đã được cài đặt trong máy.   Trong khi đó, theo tài liệu điều tra của Microsoft, nhiều nhà sản xuất máy tính không có thương hiệu và nhà bán lẻ kém uy tín đã không ngần ngại sử dụng những bản phần mềm lậu cài đặt sẵn trong máy tính nhằm giảm giá thành. Người tiêu dùng sẽ không thể nào biếtđược sản phẩm mình vừa mới mua đã được cài sẵn mã độc với “cửa hậu”vô cùng nguy hiểm. Họ vô tình trở thành mục tiêu “rất thơm” cho tội phạm mạng.   Trao đổi với chúng tôi, ông Võ Đỗ Thắng, giám đốc Trung tâm đào tạo và an ninh mạng Athena, cho biết: “Đặc tính của botnet là khả năng lây lan và phát tán rất nhanh thông qua mạng Internet. Vì thế với sự phát hiện botnet và điều tra của các chuyên gia Microsoft, tôi tin rằng Nitol có thể đã có mặt tại VN”.   Theo ông Thắng, Nitol này có thể tấn công người dùng VN bằng cách âm thầm mở các “cửa hậu” để tội phạm mạng từ xa có thể truy cập trái phép vào máy tính người sử dụng. Quá trình này diễn ra rất âm thầm nên đối với người dùng cuối không có kiến thức chuyên môn thi rất khó phát hiện.   Trước đây, Hãng bảo mật Kaspersky Lab đã có những khám phá chi tiet về các loại phần mềm gián điệp được cho là nguy hiểm nhất hiện nay như Flame, Madi – mã độc máy tính chuyên phục vụ những yêu cầu đánhcắp thông tin mật từ những hệ thống nhạy cảm gồm nhà máy hạt nhân, hệ thống máy tính của chính phủ.   Ông Jimmy Low, chuyên gia bảo mật khu vực Đông Nam Á của Hãng bảo mật Kaspersky Lab, từng cảnh báo: “Do các trung tâm điều khiển của Flame (C&C server – máy chủ ra lệnh và điều khiển) được tìm thấy ở Trung Quốc và Ấn Độ – hai quốc gia lớn nhất nhì châu Á – nên tôi nghĩ rằng tội phạm mạng hoàn toàn có thể sử dụng các C&C server tương tự để tấn công các đối tượng ở VN hoặc Đông Nam Á nếu chúng muốn”.  Cách phòng chống “cửa hậu”    Ông Võ Đỗ Thắng cho biết để ngăn ngừa việc bị xâm nhập từ “cửa hậu”, người dùng không nên truy cập vào các website hoặc không tải về và cài đặt các phần mềm trên mạng không rõ nguồn gốc. Song song đó, người dùng nên thường xuyên cập nhật chương trình chống virút, chương trình tường lửa (firewall) bảo vệ máy tính cá nhân và chương trình phát hiện các website có cài mã độc, phần mềm gián điệp như Mcafee SiteAdvisor… Chương trình này sẽ cảnh báo khi người dùng truy cập vào website có cài mã độc, phần mềm gián điệp, “cửa hậu” đồng thời ngăn chặn không cho truy cập tiếp để tránh cho máy tính bị lây nhiễm.   Đối với mã độc Nitol, Microsoft cho biết hãng đã điều chỉnh lưu lượng truy cập Internet từ tên miền3322.org vào một website đặc biệt. Từ đó, Microsoft sẽ tìm cách cảnh báo người dùng máy tính bị lây nhiễm cần cập nhật chương trình chống virút cũng như cách gỡ bỏ Nitol ra khỏi máy của họ. Hiện Microsoft đã ngăn chặn được 37 triệu kết nối mã độc từ tên miền3322.org. ./.   Source: The Associated Press, Richard Lardner http://www.dfinews.com/news/microsoft-fights-chinese-nitol-virus-found-counterfeit-oss
......

Mỹ tố cáo "nhóm Thượng Hải"

Ở ngoại ô Thượng Hải, tại một khu vực quanh phố Datong đầy nhà hàng, quán massage là một tòa nhà màu trắng 12 tầng. Đây là trụ sở của Đơn vị 61398 của Quân đội Trung cộng Các giới  chức tình báo Mỹ nói rằng họ đã xâm nhập vào hoạt động của đơn vị này nhiều năm. Đây là đơn vị kỹ thuật đả thực hiện nhiều kế hạch tấn công các tổ chức và cơ quan chính phủ Mỹ vì phần lớn các cuộc tấn công xuất phát từ tòa nhà màu trắng này. Một công ty an ninh mạng của Mỹ là Mandiant lần đầu tiên đã lần theo dấu các cá nhân là thành viên của nhóm tin tặc tinh vi nhất của Trung cộng  tới tận ngưỡng cửa của trụ sở đơn vị quân đội 61398. Các nạn nhân người Mỹ đã gọi nhóm tin tặc này là “Đội Bình luận” hoặc “Nhóm Thượng Hải”. Các bằng chứng của việc tin tặc này đã được Mandiant công bố vào hôm thứ Ba.  Mandiant không thể xác định vị trí các hacker trong tòa nhà 12 tầng, nhưng ít ra họ đã làm sáng tỏ một điều rằng không có bất kỳ sự giải thích nào hợp lý hơn cho việc tại sao có quá nhiều vụ tấn công đều xuất phát từ một khu vực tương đối nhỏ như vậy.  Kevin Mandia, người sáng lập và là giám đốc của Mandiant cho biết: “Hoặc là các vụ tấn công phải xuất phát từ bên trong đơn vị 61398, hoặc là những người điều hành các mạng lưới Internet được kiểm soát, giám sát chặt chẽ nhất trên thế giới đều không có manh mối về hàng ngàn người đang phát động các cuộc tấn công từ một khu vực này”.  Các hãng an ninh khác đã lần theo dấu vết của ‘Đội Bình luận’ nói rằng họ cũng tin rằng nhóm này được nhà nước bảo trợ. Một giới chức biết rõ về văn bản mật ‘Đánh giá Tình báo Quốc gia’ của Mỹ cho biết nhiều khả năng các nhóm tấn công này do các giới chức quân đội điều hành, hoặc là nhà thầu phụ cho các chỉ huy như đơn vị 61398.  Tòa nhà 12 tầng là trụ sở của Đơn vị 61398, phần lớn các cuộc  tấn công xuất phát từ tòa nhà màu trắng này. “Đội Bình luận” đã lấy  hàng terabyte dữ liệu từ các công ty như Coca-Cola, nhưng họ ngày càng chú tâm tới các công ty liên quan tới hệ thống cơ sở hạ tầng then chốt ở Mỹ - như mạng lưới điện, đường ống dẫn khí và nhà máy cấp nước. Theo các nhà nghiên cứu an ninh, một công ty  từ xa tới hơn 60% đường ống dầu và khí đốt ở Bắc Mỹ đã từng là mục tiêu tấn công. Đơn vị này cũng nằm trong số các đối tượng đã tấn công công ty an ninh mạng RSA, trong khi RSA là hãng sở hữu các mã máy tính bảo vệ dữ liệu chính phủ và doanh nghiệp. Bản đồ khu vực tòa nhà trụ sở của Đơn vị 61398   Hôm thứ Hai, các giới chức ở Đại sứ quán Trung cộng tại Washington một lần nữa khẳng định rằng chính phủ của họ không liên quan gì tới vụ tin tặc máy tính, và hành động như vậy là bất hợp pháp. Những giới chức này cũng nói rằng chính  Trung cộng  cũng là nạn nhân của tin tặc, và chỉ ra một thực tế rằng bên trong nước Mỹ cũng có rất nhiều tổ chức tin tặc.  Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu cho biết những năm gần đây, các vụ tấn công từ Trung cộng  tăng đáng kể. Hãng Mandiant đã phát giác  ra hơn 140 vụ đột nhập của Đội Bình luận từ năm 2006. Các cơ quan tình báo Mỹ và các hãng an ninh tư nhân lần theo dấu của 20 nhóm tin tặc Trung cộng  mỗi ngày, họ nói rằng những nhóm này có vẻ như là các nhà thầu có liên quan tới đơn vị quân đội nêu trên.  Trong khi sự hiện diện và hoạt động của đơn vị quân đội này được cho là bí mật quốc gia của Trung cộng, Dân biểu Mike Rogers của bang Michigan của Mỹ, đồng thời là chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện nói trong một bài phỏng vấn rằng báo cáo của Mandiant ‘hoàn toàn đồng ý với kiểu hoạt động mà Ủy ban Tình báo đã tìm kiếm lâu nay’. Chính quyền Mỹ đang có kế hoạch phòng thủ hơn nữa trước các nhóm tin tặc Trung cộng , bắt đầu từ hôm thứ Ba này. Theo một văn bản hướng dẫn của Tổng thống Obama hồi tuần trước, chính quyền Mỹ đã có kế hoạch chia sẻ với các nhà cung cấp dịch vụ Internet Mỹ thông tin mà họ thu thập được về các dấu hiệu số đặc biệt của các nhóm tin tặc lớn nhất, bao gồm cả Đội Bình luận và các nhóm khác bắt nguồn từ gần khu vực mà Đơn vị 61398 đóng.   Tuy nhiên, cảnh cáo của chính quyền Mỹ sẽ không nói rõ ràng với quân đội Trung cộng  về mối liên hệ với các nhóm này, hoặc các máy chủ khổng lồ mà họ sử dụng. Vấn đề có nên công khai tên của đơn vị và cáo buộc họ có hành vi trộm dữ liệu vẫn đang là đề tài thảo luận.  Một giới chức Mỹ giấu tên nói: “Có rất nhiều vấn đề nhạy cảm ở đây”. Các giới chức chính quyền Obama nói rằng họ đang lên kế hoạch trong vài tuần tới sẽ nói với các lãnh đạo mới của Trung cộng về cường độ và mức độ tinh vi của các cuộc tấn công đang ngày càng nhiều nhằm vào mạng máy tính Mỹ, và rằng các vụ việc như vậy đang đe dọa tới quan hệ nền tảng giữa Washington và Bắc Kinh.  Chính quyền Mỹ cũng có các ‘chiến binh số’. Nhưng các giới chức chính phủ nói rằng họ hoạt động theo các nguyên tắc chặt chẽ vốn cấm sử dụng các vũ khí tấn công cho mục đích phi quân sự hoặc đánh cắp dữ liệu của doanh nghiệp. Mỹ tự cho rằng họ đang trong một cuộc chiến kỹ thuật số không cân xứng với Trung cộng . “Trong chiến tranh Lạnh, mỗi ngày chúng ta đều bị các trung tâm chỉ huy ở khắp Moscow đặt làm  trọng tâm . Ngày nay, việc chúng ta lo ngại không kém về các máy chủ ở Thượng Hải cũng là việc hợp lý” – mộtgiới chức cấp cao trong lĩnh vực quốc phòng Mỹ nói. TỔNG HỢP (theo NYT)  
......

Mỹ Tàu rơi vào thế gìm cứng nhau khiến Bắc Hàn yên tâm thử hạt nhân.

(VNC) Các nước Á châu chưa kịp vui xuân hết 3 ngày tết, thì ngày Mùng 3 tháng Giêng, năm Quý Tỵ, 12/02/2013, Bắc Hàn Cộng Sản bất chấp lời cảnh cáo nghiêm khắc của đàn anh Trung cộng, đã cho nổ thử nghiệm hạt nhân lần thứ 3 với cường độ mạnh hơn nhiều so với 2 lần trước vào năm 2006 và năm 2009, với một quả bom thu nhỏ.  Theo thông tấn xã chính thức KCNA của Bắc Hàn: “Vụ thử nghiệm hạt nhân đã được tiến hành thành công”. “Cuộc thử nghiệm hạt nhân ở cấp cao này, khác với những lần trước, có cường độ mạnh hơn và sử dụng một quả bom thu nhỏ nhẹ hơn”. Bộ ngoại giao Bắc Hàn giải thích rằng: “Vụ thử hạt nhân lần này là nhằm đáp lại thái độ thù nghịch của Hoakỳ”. Đồng thời dọa: “sẽ có những hành động khác”. Rõ ràng là Bắc Hàn nhằm khiêu khích Mỹ. Trái lại, trong bài diễn văn về Tình Trạng Liên Bang, đọc tối hôm nay, tổng thống Hoa kỳ Barack Obama không hề nhắc tới vụ thử bom nguyên tử của Bắc Hàn hồi sáng. Đủ thấy tổng thống Obama và nước Mỹ không đặt vấn đề thử hạt nhân của Bắc Hàn ở tầm trọng yếu trong chiến lược toàn cầu của mình. Nhưng  Quốc Tế đã đồng thanh lên án vụ thử hạt nhân của Bình Nhưỡng. Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, Ban Ki Moon cho biết: “Hết sức quan ngại trước hệ quả tiêu cực của một hành động có nguy cơ gây nên tình trạng bất ổn định sâu đậm, xâm phạm nghiêm trọng các nghị quyết của Hội Đồng Bảo An”. Tại New York, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc họp khẩn cấp vào hôm nay. Hàn Quốc, nước giữ chức chủ tịch luân phiên của cơ chế này, đã kêu gọi các nước hành động mạnh mẽ để trừng phạt Bắc Hàn. Tổng thống Mỹ, Obama yêu cầu: “Các nước phải có hành động nhanh chóng và đáng tin cậy sau vụ thử hạt nhân của Bắc Hàn”. Moscow, Paris lên án vụ thử nghiệm. Luân Đôn, Berlin còn yêu cầu Hội Đồng bảo An có phản ứng mạnh mẽ. Phát biểu sau cuộc họp khẩn của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, thủ tướng Nhật bản, Shinzo Abe khẳng định: “Nhật bản đã xem xét mọi cách phản ứng, trong đó có cả biện pháp trừng phạt riêng của Nhật bản vào Bắc Triều Tiên”. Đương nhiên Hàn Quốc đã lên án vụ thử hạt nhân, xem đây là một sự vi phạn nặng nề các Nghị Quyết của Hội Đồng Bảo An, là: “Một đe dọa không thể chấp nhận được đối với an ninh của bán đảo Triều Tiên và khu vực Đông Á, thách thức toàn bộ cộng đồng Quốc Tế”.   Sở dĩ Bắc Hàn Cộng Sản coi thường lệnh trừng  phạt về ngoại giao và kinh tế của Hội Đồng Bảo An, vì nước này là một quốc gia khép kín, tự cô lập, và thường xuyên bị cấm vận, nên ít được giao dịch hợp pháp với các nước khác, chỉ có trông nhờ vào sự trợ giúp kinh tế và chính trị của Trung cộng, và làm ăn chui về mặt cung cấp khí giới sản xuất từ Trung cộng, với những nước cùng một tần số khủng bố. Hay là nhận việc trợ nhân đạo từ Nam Hàn, hoặc Hoakỳ. Thế nên ảnh hưởng của lệnh trừng phạt kinh tế chỉ là mất nguồn cung cấp việc trợ của Nam Hàn và Mỹ, chỉ có dân chúng là đói khổ, còn giới cầm quyền và quân đội thì vẫn được vỗ béo bởi quy chế ưu đãi. Chính vì vậy mà giới lãnh đạo Bắc Hàn đã tận dụng thời cơ Trung cộng “phất cờ Đại Hán”. Huy động tinh thần Dân Tộc, thực hiện mưu đồ Bành Trướng khắp Á Đông, hòng tranh thắng với Mỹ. Tạo điều kiện cho Hoakỳ “Chuyển Trục Chiến Lược” sang  Á châu – Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Thiết lập Liên Minh Quân Sự giữa Mỹ-Nhật-Ấn-Úc hậu thuẫn cho các nước Đông Nam Á đứng vững trước mối đe dọa của Trung cộng. Hiện nay giữa Hoakỳ và Trung cộng đang ở thế gìm nhau, mà không thể đánh nhau, lại cũng cần phải có nhau, nương vào nhau, lợi dụng nhau để thực hiện mưu mô của mình, khiến cho Bắc Hàn nắm lấy thời cơ này để thực hiện cho bằng được việc có vũ khí nguyên tử trong tay, nhằm thỏa mãn tinh thần tự tôn dân tộc, tự tin sánh ngang hàng với Hànquốc, kể cả Nhậtbản và Trung cộng.   Thực ra việc Bắc Hàn dù có thủ đắc vũ khí nguyên tử và hỏa tiễn tầm xa, thì chỉ là một nước “gây rối” đe dọa nền hoà bình thế giới, chứ không thể sánh ngang hàng với Nam Hàn là nước kỹ nghệ phát triển và dân chủ trọng pháp đuợc. Thế nhưng với thái độ ngang bướng bất chấp khuyến cáo của nước đàn anh Trung cộng. Đây là một dấu hiệu cho thấy Trung cộng đang bị đẩy vào thế ‘cô lập’ trên trường quốc tế. Đến một nước đàn em trong lòng bàn tay mình là Bắc Hàn cũng không xem lời cảnh cáo của Trung cộng ra gì. Tuần trước báo chí chính thức của Trung cộng đã từng cảnh báo là: “Trong trường hợp thử hạt nhân mới, Bắc Triều Tiên sẽ phải trả giá rất đắt”. Thậm chí còn nhắc tới những chữ tối kỵ là “cắt đứt quan hệ giữa hai đồng minh và dọa cắt giảm viện trợ”, vốn rất cần cho nền kinh tế kiệt quệ của Bắc Triều Tiên. Theo bà Stephanie Kleine-Ahlbrandt, giám đốc đặc trách Đông Bắc Á của tổ chức International Crisis Group cho rằng: “Bắckinh rất giận dữ về vụ thử nghiệm hạt nhân hôm nay, nhưng những biện pháp của Trungquốc, nếu có, chưa chắc đã làm Bình Nhưỡng chùn bước, bởi lẽ Bắckinh chỉ dám đi đến một mức độ nào đó thôi. Quan tâm hàng đầu của Trungquốc vẫn là sự ổn định của Bắc Triều Tiên”. “Bắckinh vẫn phải tiếp tục yểm trợ cho Bình Nhưỡng vì họ sợ chế độ Kim Jong-Un sụp đổ do động tác của các biện pháp trừng phạt nghiêm ngặt của quốc tế, dẫn đến việc hình thành một nước Triều Tiên Thống Nhất đồng minh của Hoakỳ, với việc tăng cường  sự hiện diện quân sự của Mỹ ngay sát biên giới Trungquốc”.   Dù chế độ cộng sản Bắc Hàn dưới sự cai trị độc tôn, độc tài, độc ác, tàn bạo, nhẫn tâm  với dân chúng của cha con Kim Jong-Un cách mấy, cũng không Hèn như bọn cầm đầu Việt cộng ở Hà Nội. Bọn Việt cộng vừa ác, vừa ngu, lại vừa hèn. Vì là cộng sản nên Hàn cộng, Trung cộng, Nga cộng, Việt cộng đều ác như nhau là điều tự nhiên, nhưng Ngu thì Việt cộng là ngu hạng nhất. Khi Trung cộng chỉ coi chủ nghĩa cộng sản là phương tiện để cai trị dân, nhằm phục hồi địa vị Đế Quốc Đại Hán, thì Việt cộng lấy chủ nghĩa cộng sản làm cứu cánh, dùng Tinh Thần Dân Tộc làm phương tiện để huy động sức dân đạt thắng lợi cho chủ nghĩa Mác – Lê và tư tưởng chết tiệt Hồ Chí Minh. Đến khi phải vất bỏ chủ nghĩa cộng sản đi để hội nhập với thế giới, thì Trung cộng trở thành một cường quốc bành trướng, còn Việt cộng trở thành một thuộc quốc chư hầu ‘cắt đất, dâng biển’ cho quan thầy, để mặc cho Trung cộng tha hồ cướp biển đảo và tài nguyên quốc gia. Đến khi Mỹ vào lại Việt Nam tạo điều kiện cho Việt Nam có cơ hội tự chủ với Tầu, thì Việt cộng cứ ôm chân Tầu, sợ Mỹ và chống lại Dân. Khiến cho Mỹ không thể trực tiếp giúp Việt Nam trở thành một nước Dân Chủ Trọng Pháp Phát Triển ngang tầm thế giới, mà phải dùng tới biện pháp ‘trung gian’ để cho cường quốc kinh tế dân chủ Nhật bản, trực tiếp vào giúp Việt Nam và các nước Đông Nam Á dân chủ hóa toàn vùng. Thực ra trong nhất thời, Trung cộng cũng nhằm vào địa vị của Nhật hiện nay. Nhưng tham vọng Đế Quốc quá nặng. Nên các nước láng giềng ghê sợ, mà Hoa kỳ không thể chấp nhận cho một nước độc đảng, độc tài thống trị Đông Nam Á.
......

Công An Tuyên Truyền của Đảng CSVN Đánh Lộn Trực Tuyến Với Bloggers

Sau khi sách nhiễu và ngục tù đã không làm những người sử dụng mạng cá nhân (blogger) bất đồng chính kiến yên lặng, chính quyền CSVN đã bắt đầu đào tạo những công an tuyên truyền để xâm nhập vào những diễn đàn trực tuyến và ca ngợi chế độ. Một người sử dụng mạng cá nhân tranh đấu cho dân chủ tại Hà Nội nói rằng: “những lý lẽ ưa chuộng của họ là: ‘câm miệng lại và tin tưởng chính quyền’. Họ không tham dự vào cuộc tranh luận căn cứ vào lý trí mà chỉ chú trọng vào việc đánh phá cá nhân và loan truyền những ngụy biện độc hại.” Bà này nói tiếp với điều kiện được dấu tên: “Nếu tôi viết bất cứ điều gì gây chú ý, họ lập tức nhẩy vào để ‘hướng dẫn công chúng’.” Ông Hồ Quang Lợi, người cầm đầu cơ quan tuyên truyền tuần vừa rồi nói rằng thành phố Hà Nội có một đội ngũ gồm 900 cán bộ “tranh luận trên mạng” hay “uốn nắn công luận” [ở Việt Nam dân chúng gọi họ là công an mạng – viết tắt là CAM]. Những người này được giao phó trách nhiệm tuyên truyền cho đảng. Những lời bình luận này của Ông Lợi là sự thừa nhận đầu tiên rằng chế độ cộng sản Việt Nam đã sử dụng những cán bộ điều khiển trên mạng theo kiểu Trung Quốc. Ông Lợi nói rằng những toán chuyên viên đã thiết lập 18 trang mạng và 400 khoản trực tuyến để theo dõi và điều khiển những cuộc thảo luận trực tuyến về mọi vấn đề từ chánh sách ngoại giao đến quyền lợi đất đai. Một câu bình luận tiêu biểu bênh vực chính phủ trên một diễn đàn trực tuyến viết như sau: “Không nghe những lời chống phá nhà nước của những bọn phản động ở nước ngoài. Bọn chúng được chế độ cũ thuê mướn để tuyên truyền và xúi dục bất ổn xã hội.” Một lời bình luận khác, than phiền về một thế hệ trẻ “vô ơn”, nói rằng: “Nếu những thế hệ trước đã mất niềm tin vào nhà nước như các anh bây giờ, liệu các anh có nghĩ rằng các anh có thể ngồi đây dùng Facebook được không?” Những người sử dụng mạng cá nhân tiếp súc với AFP nói rằng họ không có thể ước đoán quy mô của chương trình bình luận trực tuyến của nhà nước hoặc chương trình này mở rộng khắp toàn quốc hay không. Biếm họa (QuanLamBao): Công an mạng Ông Lợi chỉ nói về chính quyền Hà Nội dùng công an mạng và không cho biết rõ 900 cán bộ này có phải là những nhân viên được trả lương hay không. Nhưng một mẩu tin phổ biến vào ngày 26-12-2012 trên trang mạng chính thức của chánh quyền của thành phố HCM ở miền Nam đề cập đến vấn đề trả trợ cấp cho “nhà báo chuyên về quan điểm xã hội” – một mỹ từ khác để gọi những người bình luận trực tuyến của nhà nước. Ông Phil Robertson thuộc Human Rights Watch nói với AFP vào hôm thứ Ba rằng: “Thực là vô cùng mỉa mai rằng những chính quyền độc tài như Việt Nam lại rèn luyện những đội quân vi tính để phổ biến những thông điệp thiên vị nhà nước.” Ông Robertson nói thêm: “Chính quyền Việt Nam không thấy mâu thuẫn trong việc dùng sách nhiễu, kiểm duyệt, và bức tường lửa để thử và đàn áp những dư luận chống đối.” Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới gán cho Việt Nam nhãn hiệu “kẻ thù của Internet.” Quốc gia này đã bắt giam hàng chục người dùng mạng cá nhân, bao gồm 15 nhà hoạt động riêng từ đầu năm 2013. Việc chống án bởi ba người dùng mạng cá nhân nổi tiếng, gồm cả một trường hợp được Tổng Thống Barack Obama nêu tên, đã bị bác bỏ vào tháng 12. Facebook thỉnh thoảng bị chặn lại và những lãnh tụ tối cao của chế độ cộng sản đả kích thường xuyên sự bất đồng chinh kiến trực tuyến. Ông Carl Thayer, một chuyên viên về Việt Nam nói: “Chính quyền Việt Nam đã lỡ để ông thần lọt ra ngoài chai rồi. Họ khuyến khích sự nối kết truyền thông (và bây giờ) họ lại muốn đàn áp những cái mà không thể bị đàn áp được.” Những người dùng mạng cá nhân đồng ý rằng những cố gắng của nhà nước, kể cả đội ngũ công an mạng, không có hiệu quả. Một người dùng mạng cá nhân thứ hai ở Hà Nội nói với AFP với điều kiện dấu tên rằng: “Họ có thể nghĩ rằng họ thành công trong việc hướng dẫn dư luận, nhưng tôi nghĩ họ hoàn toàn sai. Dân không ngu xuẩn.” Bà này nói tiếp: “Sự bất mãn với nhà nước lan tràn khắp nơi, nhưng chiến tranh trong nhiều thập niên vừa qua làm dân chúng mất mong muốn đối đầu với chính quyền. Họ không muốn bị lôi thôi vì bầy tỏ quan điểm của mình một cách công khai. Nhưng trong thâm tâm, không ai vui vẻ cả.” AFP – Vietnam’s propaganda agents battle bloggers online HANOI (AFP) – After harassment and prison failed to silence Vietnam’s dissident bloggers, the communist government started building an army of propaganda agents to infiltrate chatrooms and sing the regime’s praises. “Their favourite arguments are: ‘shut up and trust the government’. They don’t engage in rational debate. They go in for personal attacks and spreading poisonous fallacies,” said one Hanoi-based pro-democracy blogger. “If I write anything that attracts attention, they will jump in to ‘guide the public’,” she told AFP on condition of anonymity. Hanoi’s head of propaganda Ho Quang Loi said last week that the city has a 900-strong team of “internet polemicists” or “public opinion shapers” who are tasked with spreading the party line. His comments were the first official admission that the communist regime employs a Chinese-style system of Internet moderators to control news and manipulate opinion. The “teams of experts” have set up some 18 websites and 400 online accounts to monitor and direct online discussions on everything from foreign policy to land rights, Loi said. A typical pro-government comment on one online forum read: “Don’t listen to the anti-nation words of overseas reactionaries. They were hired by the former regime to spread propaganda and instigate social disorder.” If “previous generations had lost trust in the government as you have now, do you think you would sit here Facebooking?” another comment said, bemoaning the “ungrateful” younger generation. Bloggers contacted by AFP said they could not estimate the scale of the government Internet commentator program or whether it was nationwide, but said it certainly appeared to have expanded over the last couple of years. Loi was talking only about the Hanoi city authorities’ use of Internet agents and did not make clear whether the 900 people were paid employees. But a 26 December post on the official website of southern Ho Chi Minh City authorities mentions paying subsidies to “stringers for social opinion” — another euphemism for pro-government Internet commentators. “It’s incredibly ironic that rights-repressing governments such as Vietnam forge groups of cyber troopers to get their pro-government message out,” Human Rights Watch’s Phil Robertson told AFP on Tuesday. Yet they “see no contradiction in using harassment, censorship and firewalls to try and keep opposing opinions repressed,” he added. Vietnam, branded an “enemy of the Internet” by Reporters Without Borders, has jailed dozens of bloggers, including 15 activists since the start of 2013 alone. Appeals by three high-profile bloggers, including one whose case has been raised by US President Barack Obama, were rejected in December. Facebook is sporadically blocked and the communist regime’s top leaders have repeatedly lashed out over online dissent. “They let the genie out of the bottle. They promoted interconnectivity (and now) they’re trying to suppress what can’t be suppressed,” said Vietnam expert Carl Thayer. The bloggers agree the government’s efforts, including their cyber troopers, are futile. “They may think that they have been successful in orienting public opinions, but I think they are completely wrong. People are not stupid,” a second Hanoi-based blogger told AFP on condition of anonymity. Dissatisfaction with the government is widespread but decades of war and fighting have sapped people’s desire for confrontation, she added. “They don’t want to get into trouble by expressing their opinions publicly now. But in their hearts, no one is happy.” Source: Vietnam’s Propaganda Agents Battle Bloggers OnlineAssociated Press, Hà Nội, 19-1-2013
......

Chủ tịch Châu Âu nhắc Tổng bí thư Việt Nam về vụ xử blogger

Chủ tịch Hội đồng châu Âu và Ủy ban châu Âu mới lên tiếng về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam trong các buổi tiếp xúc với Tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng ở Brussels, Bỉ. Bà Maja Kocijancic, nữ phát ngôn viên của người phụ trách chính sách đối ngoại của Liên hiệp châu Âu Catherine Ashton, đã cho VOA Việt Ngữ biết như vậy về chuyến công du châu Âu của ông Trọng mà bà coi là ‘rất quan trọng’. Bà Kocijancic cũng cho hay rằng Tổng bí thư Việt Nam đã gặp hầu như tất cả các nhân vật quan trọng nhất của EU, và hai bên đã bày tỏ cam kết tăng cường quan hệ. Bà Kocijancic nói: "Đôi bên cam kết mở rộng và tăng cường quan hệ giữa EU và Việt Nam trên cơ sở các thỏa hiệp về đối tác và hợp tác cũng như thỏa thuận về thương mại tự do trong tương lai." Cả hai vị chủ tịch của Hội đồng châu Âu và Ủy ban châu Âu đều nêu lên vấn đề này. Cụ thể, họ đã nêu lên trường hợp các blogger mới đây bị tuyên các án tù dài hạn trong tháng trước, mà EU cũng đã ra tuyên bố công khai... Phát ngôn viên Maja Kocijancic. Ông Trọng tới Liên hiệp châu Âu theo lời mời của Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy khi ông tới thăm Việt Nam hồi cuối tháng Mười năm 2012. Theo nữ phát ngôn viên Kocijancic, ngoài việc trao đổi các vấn đề kinh tế, hai bên cũng thảo luận các vấn đề còn khác biệt mà Liên hiệp châu Âu vẫn còn quan ngại, và nhân quyền là một trong các vấn đề lớn nằm trong chương trình nghị sự. Bà Kocijancic nói: "Cả hai vị chủ tịch của Hội đồng châu Âu và Ủy ban châu Âu đều nêu lên vấn đề này. Cụ thể, họ đã nêu lên trường hợp các blogger mới đây bị tuyên các án tù dài hạn trong tháng trước, mà EU cũng đã ra tuyên bố công khai." Việt Nam mới đây đã kết án 14 người Công giáo và Tin lành được cho là các nhà hoạt động và các blogger ôn hòa. Phát ngôn viên Maja Kocijancic.   ​​Được biết, tháp tùng ông Trọng trong chuyến công du châu Âu từ ngày 17 tới 24/1 còn có một phái đoàn hùng hậu bao gồm nhiều giới chức cấp cao trong Đảng. Ngoài EU ở Bỉ, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam còn tới Italia và Anh. Tin cho hay, đây là lần đầu tiên ông Trọng tới Tây Âu trên cương vị Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Bà Kocijancic cho biết nhân quyền là một yếu tố quan trọng trong mối quan hệ giữa EU và Việt Nam nên phía châu Âu sẽ ‘nhất quyết và thường xuyên nêu lên vấn đề này’. Bà Kocijancic nói: "Chúng tôi ủng hộ việc thúc đẩy nhân quyền và pháp quyền ở Việt Nam. Chúng tôi tin rằng đó là các lực đẩy quan trọng trong quá trình phát triển đất nước. Chúng tôi tin rằng việc đạt tiến bộ trong các vấn đề này là điều quan trọng. Việt Nam và EU đã thiết lập và tiến hành hai vòng đối thoại về nhân quyền trong năm ngoái.  Vấn đề này cũng là một phần không thể tách rời trong mối quan hệ hợp tác giữa đôi bên." Đó cũng chính là những điều Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy đã nhấn mạnh trong cuộc họp báo với Chủ tịch Trương Tấn Sang khi ông thăm Việt Nam hồi cuối năm 2012. Tin cho hay, hôm 22/1, Đức Giáo hoàng Benedict XVI đã tiếp đón ông Nguyễn Phú Trọng tại Vatican. Cuộc gặp này được coi là một động thái gây ngạc nhiên vì Đức Giáo hoàng thường tiếp nguyên thủ quốc gia, thay vì một người đứng đầu một đảng phái chính trị. Ngoài ra,Việt Nam và Vatican chưa thiết lập quan hệ ngoại giao đầy đủ.     http://www.voatiengviet.com/content/chu-tich-chau-au-nhac-tong-bi-thu-vi...
......

Message from Franz Jessen, EU Ambassador to Vietnam (Thông điệp của ông Franz Jessen, đại sứ EU tại Việt Nam)

Earlier today the EU Ambassador to Vietnam, Franz Jessen, expressed his concerns over the sentencing of 14 bloggers and journalists (activists) in Nghe An province on 9 January to prison terms ranging from 3 to13 years, for acts related to the exercise of freedom of expression.Ngày hôm nay (11/01/2013), đại sứ Liên Âu (EU) tại Viet Nam Franz Jessen đã bày tỏ sự quan ngại về việc kết án 14 blogger và nhà báo (nhà hoạt động) tại tỉnh Nghe An ngày 9 tháng 1 từ 3 đến 13 năm tù vì những hành động liên quan nen viec thực hiện tự do ngôn luận.   Ambassador Jessen recalled the fundamental right for all persons to hold and freely express their opinions in a peaceaful manner, in accordance with the Universal Declaration of Human Rights and Article 19 of the International Covenant on Civil and Political Rights, to which Vietnam is a party.Đại sứ Jessen đã nhắc lại quyền cơ bản của tất cả mọi người là được quyền có ý kiến và bày tỏ ý kiến một cách hòa bình theo Tuyên bố Toàn cầu về Nhân quyền và điều 19 của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam là một thành viên. He added that this sentencing appears to be inconsistent with Vietnam's respective international obligations, and continues to the overall negative trend with sentencing of  bloggers and Human Rights Defenders, as shown by the confirmation on appeal of the harsh sentencing for bloggers Dieu Cay, Anh Ba Sai Gon and Ta Phong Tan, on 28 December 2012 in Ho Chi Minh city.Ông thêm rằng việc kết án này cho thấy sự không nhất quán với những trách nhiệm tương ứng của Việt Nam và tiếp tục xu hướng tiêu cực chung của việc kết án những blogger và những Người Bảo vệ Nhân quyền, thể hiện bằng việc giữ nguyên bản án nặng tại phiên tòa phúc thẩm đối với các blogger Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn và Tạ Phong Tần vào ngày 28 tháng 12 năm 2012 tại thành phố Hồ Chí Minh.   The sentences in these two trials appear to be particularly severe. The Vietnamese authorities should review the sentences immediately.Những bản án tại hai phiên tòa này là đặc biệt nặng. Chính quyền Việt Nam nên xem xét lại những bản án này ngay lập tức. Ambassador-Head of the European Union Delegation to Vietnam Franz JessenĐại sứ EU tại Việt Nam Franz Jessen http://eeas.europa.eu/delegations/vietnam/index_en.htm
......

Trung Quốc phát hành bản đồ mới 'thâu tóm' toàn bộ các đảo trên Biển Đông

Hôm qua, 11/01/2013, Cơ quan Đo đạc, Bản đồ và Thông tin địa chất quốc gia Trung Quốc (NASMG) thông báo vừa phát hành bản đồ mới của Trung Quốc, với định dạng chiều dọc, lần đầu tiên có đánh dấu rõ toàn bộ 130 đảo lớn nhỏ ở Biển Đông. Ở góc dưới cùng bên trái của bản đồ mới còn có phần phóng to quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông, quần đảo mà Trung Quốc đang tranh chấp chủ quyền với Nhật. Các bản đồ cũ của Trung Quốc cho tới nay, với định dạng chiều ngang, chỉ thể hiện những đảo lớn như quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Tờ HindustanTimes của Ấn Độ đưa tin từ Bắc Kinh hôm 12/1/2013 nói: "Trong lúc có các căng thẳng với các quốc gia láng giềng, Trung Quốc lần đầu tiên xuất bản các bản đồ với hơn 130 đảo ở Nam Hải (theo cách gọi của Trung Quốc) cũng như các hòn đảo gây tranh cãi với Nhật Bản, liên kết chúng với Trung Hoa lục địa theo các tỷ lệ xích tương ứng." Tờ báo điện tử này dẫn lời của Cục Đo lường, Bản đồ và Thông tin Địa chất Quốc Gia của Trung Quốc (NASMG), nói phần lớn trong số 130 đảo lớn, nhỏ mà cơ quan ấn bản của Trung Quốc, Sinomaps Press, dự kiến phát hành rộng rãi vào cuối tháng 01/2013 "chưa từng thể hiện trong các bản đồ từ trước của Trung Quốc." Theo Tân Hoa Xã, bản đồ mới, do nhà xuất bản Sinomaps ấn hành, sẽ được bán ra công chúng vào cuối tháng Giêng tới. Đại diện của nhà xuất bản này tuyên bố với Tân Hoa Xã rằng bản đồ mới « có ý nghĩa quan trọng trong việc nâng cao nhận thức của người dân về chủ quyền quốc gia, bảo vệ quyền và các lợi ích về hàng hải, cũng như thể hiện lập trường ngoại giao chính trị Trung Quốc. » Bên cạnh việc phát hành bản đồ mới, Trung Quốc hôm qua còn tuyên bố sẽ tăng cường tuần tra trên biển và tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ thường xuyên để « bảo vệ chủ quyền » của Trung Quốc ở Biển Đông và biển Hoa Đông. Tờ China Daily trích lời ông Lưu Tứ Quý, Cục trưởng Cục hải dương Trung Quốc, nói rằng các tranh chấp lãnh thổ đã leo thang trong năm 2012, nên Trung Quốc phải tăng cường bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc trong khu vực. Ông Lưu Tứ Quý tuyên bố Bắc Kinh sẽ tiếp tục thực hiện các chuyến tuần tra thường xuyên đến vùng "quần đảo Điếu Ngư" (Senkaku) và "biển Hoa Nam" (Biển Đông). Trung Quốc cho hay sẽ ấn bản rộng rãi bản đồ mới này trong cuối tháng 1/2013 Trong phần bình luận, tờ China Daily cáo buộc các nước Nhật Bản, Philippines và Việt Nam là đã « làm tăng nhiệt độ trên vùng biển Hoa Đông và Biển Đông. » Tờ báo Trung Quốc cũng cho rằng ba nước nói trên đang tìm hậu thuẫn từ các nước ngoài khu vực cho những « đòi hỏi vô căn cứ » của họ. Hiện giờ, phản ứng của Bắc Kinh chủ yếu nhắm vào Tokyo, nhất là sau khi có tin chiến đấu cơ Nhật Bản đuổi máy bay quân sự Trung Quốc trên biển Hoa Đông hôm thứ Năm vừa qua. Cụ thể, hôm đó, Nhật Bản đã điều hai chiến đấu cơ F-15 bám sát một phi cơ vận tải Y-8 của Trung Quốc, bị xem là xâm nhập vùng phòng thủ của Nhật trên biển Hoa Đông. Bắc Kinh liền gởi hai chiến đấu cơ J-10 đến chặn máy bay của Nhật. Trong cuộc họp báo hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi khẳng định là các chiến đấu cơ của Trung Quốc vẫn thực hiện các chuyến bay tuần tra thường lệ trên không phận của nước này ở biển Hoa Đông. Về phần Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm qua cáo buộc là chính các chiến đấu cơ của Nhật Bản làm xáo trộn các chuyến bay tuần tra thường lệ của phi cơ Trung Quốc. Hiện chưa thấy có phản ứng chính thức của chính quyền CS Việt Nam về các nội dung của bản đồ kể trên liên quan các khu vực biển đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.
......

Văn phòng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc lo ngại trước bản án dành cho 14 nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam (UN human rights office concerned over convictions of 14 activists in Vietnam)

Ngày 11/1/2013 - Văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền đã bày tỏ sự lo ngại trước việc kết án và bỏ tù 14 nhà hoạt động chính trị tại Việt Nam với cáo buộc lật đổ chính quyền.   Trong một buổi họp báo ngắn ở Geneva, người phát ngôn của Văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền (OHCHR), Rupert Colville, cho biết đã có 14 nhà hoạt động bị kết án vào ngày 9/1/2013 tại Tòa Án Nhân Dân Tối Cao tỉnh Nghệ An, Việt Nam, vì "lật đổ chính quyền" theo điều 79 Bộ Luật Hình Sự. 11 January 2013 – The United Nations human rights office has expressed serious concern over the convictions and sentencing of 14 political activists in Vietnam for subversive activities. In a news briefing in Geneva, a spokesperson for the Office of the UN High Commissioner for Human Rights (OHCHR), Rupert Colville, said that the 14 activists were convicted on 9 January in Vietnam's Supreme People's Court, in Nghe An province, for “subversion of the administration” under article 79 of the country's Criminal Code.   Theo OHCHR, các nhà hoạt động này bị cáo buộc là đã hoạt động tích cực với tư cách thành viên của một tổ chức chính trị được biết tới dưới tên Việt Tân. Được biết, chính quyền Việt Nam coi tổ chức hải ngoại này là một nhóm khủng bố.   Các nhà hoạt động nhận án từ 3 tới 13 năm tù, với 3 trong số họ nhận bản án 13 năm tù. Tất cả đều bị bắt giữ từ hơn một năm trước phiên tòa.  "Mặc dầu Việt Tân là một tổ chức hòa bình đấu tranh cho cải cách dân chủ, Chính quyền Việt Nam vẫn coi đây là một 'tổ chức phản động'", ông Colville nói. "Không ai trong số những nhà hoạt động này bị tố cáo tham gia vào hoạt động mang tính bạo lực". According to OHCHR, the activists were accused of actively participating in and being members of a political organization known as the Viet Tan. Reportedly, the Vietnamese Government considers the exiled organization to be a militant group. The activists received sentences ranging between three and 13 years, with three of them receiving the 13-year sentence. All had been held in custody for more than a year prior to the trial. “Although Viet Tan is a peaceful organization advocating for democratic reform, the Government has deemed it to be a 'reactionary organization,'” Mr. Colville said. “None of those convicted are alleged to have been involved in violent acts.” Rupert Colville, spokesperson for the UN High Commissioner for Human Rights (OHCHR). UN Photo/Jean-Marc Ferré Người phát ngôn cũng bày tỏ sự lo ngại trước thực tế rằng bản án được đưa ra chỉ sau có hai ngày xét xử, và nói rằng các bản án mới nhất này - cộng với việc bắt giam luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân vào cuối tháng 12 vừa qua là bằng chứng cho thấy những tiếng nói phê phán ở Việt Nam bị [chính quyền] giới hạn.  "Chúng tôi yêu cầu Chính quyền Việt Nam xem xét lại việc sử dụng Bộ Luật Hình Sự để bỏ tù những người phê phán các chính sách của mình, và cân nhắc rằng các trường hợp bắt bớ như thế này vi phạm quyền tự do ngôn luận và tự do hội họp ở Việt Nam", ông Colville bổ sung. (Nguồn: danluan.org) The spokesperson also expressed alarm over the fact that that the convictions were handed down after only two days of trial, and noted that these latest convictions – as well as the arrest and detention in late December of a human rights lawyer, Le Quoc Quan – exemplify the limited space for critical voices in Vietnam. “We urge the Government of Vietnam to review its use of the Criminal Code to imprison people who are critical of its policies, and to review all such cases violating freedom of expression and association in the country,” Mr. Colville added. News Tracker: past stories on this issueUN rights chief voices concern over harsh sentences against bloggers in Viet Nam http://www.un.org/apps/news/story.asp?NewsID=43906&Cr=vietnam&Cr1=#.UPA5...
......

44 Tướng Sĩ quân đội Đài Loan Làm Gián Điệp cho Trung Quốc

8 Thượng tướng 3 sao, 18 Trung tướng, 16 Thiếu tướng, 25 Thượng tá, 14 Trung tá, 4 Thiếu tá tham gia đường dây gián điệp của Bắc Kinh. Thời báo Hoàn Cầu ngày 1/1 dẫn nguồn tin tức tờ Apple Đài Loan cho hay, vụ Thiếu tướng La Hiền Triết, cựu Cục trưởng Thông tin bộ tư lệnh lục quân Đài Loan bị xử tù chung thân hồi năm ngoái do làm gián điệp cho Trung Quốc tưởng đã êm xuôi, nhưng gần đây lại lộ ra một bản danh sách 87 sĩ quan quân đội Đài Loan được cho là tham gia đường dây làm gián điệp cho Trung Quốc. La Hiền Triết, lon Thiếu tướng bị xử tù chung thân vì tội làm gián điệp cho Trung Quốc Đặc biệt trong số sĩ quan bị phát hiện làm gián điệp cho Trung Quốc bị phanh phui lần này có cả 2 viên quan chức cấp cao gồm Hoắc Thủ Nghiệp, Thượng tướng cấp 1 (4 sao, tương đương cấp Đại tướng) cựu Tổng tham mưu trưởng và Lâm Trấn Di, Tổng tham mưu trưởng sắp mãn nhiệm, lon Thượng tướng 4 sao. Hoắc Thủ Nghiệp,cựu Tổng tham mưu trưởng Đài Loan đã nghỉ hưu, lon Thượng tướng 4 sao Trước đó, giới chức Đài Loan ra thông báo, bắt đầu từ ngày 1/1/2013 sẽ bắt đầu điều chỉnh cơ cấu nhân sự Bộ Quốc phòng Đài Loan theo hướng tinh giản, trong đó hạ cấp quân hàm của ghế Tổng tham mưu trưởng từ Thượng tướng 4 sao xuống Thượng tướng 3 sao, vì vậy Lâm Trấn Di được cho là sắp nghỉ hưu và quân đội Đài Loan đang chuẩn bị nhân sự thay thế. Lâm Chấn Di, lon Thượng tướng 4 sao, Tổng tham mưu trưởng quân đội Đài Loan từ 2/2/2009 và chuẩn bị nghỉ Theo danh sách của tờ Apple Đài Loan tiết lộ, trong số 87 sĩ quan làm gián điệp cho Trung Quốc, ngoài 2 viên quan chức cấp cao nói trên còn có 8 Thượng tướng 3 sao, 18 Trung tướng, 16 Thiếu tướng, 25 Thượng tá, 14 Trung tá, 4 Thiếu tá tham gia đường dây gián điệp của Bắc Kinh. Trình Nhân Hoằng, một quan chức thuộc Ủy ban Giám sát Đài Loan nhận định, đây là vụ trọng án gián điệp lớn nhất, số lượng nhiều nhất, chức vụ cao nhất trong lịch sử. Trong số quan chức, tướng tá Đài Loan bị phát hiện lần này có 4 người bị coi phạm tội nghiêm trọng nhất, gồm Kim Nãi Kiệt, lon Trung tướng, cựu Cục trưởng Cục Tình báo Bộ Tổng tham mưu, Hác Bảo Tài, Phó cục trưởng Cục Tình báo, Triệu Thế Chương và Dương Thiên Tiếu, lon Thượng tướng, cựu Tư lệnh Lục quân Đài Loan. Trình Nhân Hoằng và Triệu Xương Bình, 2 quan chức thuộc Ủy ban Giám sát Đài Loan phụ trách vụ trọng án này cho biết, do tính chất vụ án gián điệp đặc biệt nghiêm trọng, liên quan tới “bí mật quốc gia” nên không thể cung cấp các thông tin chi tiết cho báo chí.
......

Không gian blog Việt: Chiến tuyến giữa các phe nhóm kình địch trong Đảng

Đảng Cộng sản Việt Nam đương quyền không xem năm ngoái là năm tốt đẹp. Nền kinh tế quốc gia đang gặp khó khăn, giới lãnh đạo độc tài đang bị chia rẽ; và có vẻ như là những bè phái kình địch trong Đảng Cộng sản trong khi tìm cách lôi kéo những tiếng nói đối kháng trên mạng xã hội để phục vụ cho mục đích của mình, đã tạo ra một làn sóng phản kháng trên mạng ngày càng trở nên khó kềm chế. Trong năm qua, các trang blog chuyên đưa ra những tin tức sau hậu trường của giới lãnh đạo cầm quyền đã tạo ra một cơn bão chỉ trích những người thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Một trang blog có tên là Quan Làm Báo, xuất hiện trong mùa xuân vừa qua, đăng tải những cáo buộc về mối liên hệ mờ ám giữa các doanh nghiệp lớn và những người thân trong gia đình Thủ tướng. Ví dụ như Quan Làm Báo cáo giác rằng người con gái 34 tuổi của ông là Nguyễn Thanh Phượng, một giám đốc đầu tư với bằng đại học Thụy Sĩ, đang tranh hợp đồng với trùm tài phiệt Nguyễn Đức Kiên, người bị bắt giữ vì tội danh tham nhũng hồi tháng Tám. Phượng khăng khăng bác bỏ tất cả những hành động mờ ám, những tấn công độc địa đến mức Vũ Tường, một phó giáo sư ngành khoa học chính trị thuộc Đại học Oregon cho rằng chúng phải được “phát tán bởi một thành phần hoặc nhóm lợi ích nào đấy muốn loại bỏ Thủ tướng.” Đến tháng Chín, Thủ tướng đã thấy quá đủ với Quan Làm Báo nên đã ký một công văn số 7169, ra lệnh nhân viên dập tắt những hoạt động của các blog tương tự, và ngược đời nhất là, không được đọc chúng. Một tháng sau, Quan Làm Báo đã lắng tiếng, nhưng phong cách mạnh bạo của nó đã khuyến khích những nhà báo khác tạo ra những trang blog nặc danh khác chuyên đăng tải những bài viết mà họ không thể đăng được trên môi trường truyền thông nhà nước. “Các phe nhóm kình địch bên trong đảng đã tìm cách dùng những trang blog để phản công lại những bè phái khác,” ông Vũ nói. “Nhưng giờ đây chính quyền đã không thể kiểm soát được không gian blog.” Theo Carlyle A. Thayer, giáo sư danh dự ngành khoa học chính trị Đại học New South Wales ở Canberra và là một nhà theo dõi Việt Nam kỳ cựu, những trang blog mới đã “châm mồi lửa và ai cũng đọc chúng.” Dân Làm Báo là một trong những trang blog nổi tiếng nhất. Nó có đến nửa triệu lượt đọc vào ngày 12 tháng Chín - ngày mà Thủ tướng ban hành chỉ thị cấm viết blog - căn cứ theo bức thư mở của nhóm biên tập ẩn danh của trang blog này. “Những cộng tác viên của chúng tôi bao gồm không những những người săn tin độc lập và phóng viên tự do, mà còn có những nhà báo của truyền thông chính thống và những người cung cấp tin từ chính phủ,” bức thư viết. Dân Làm Báo, cùng với những trang blog tương tự như Cầu Nhật Tân và Xuân Diện Hán Nôm đã tường thuật những vụ án xử các nhà bất đồng, những vụ tịch thu đất đai, những câu chuyện về quan chức hoang phí và ăn hối lộ, tình hình thị trường nhà đất đang suy yếu trên cả nước và những tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Thế giới truyền thông xã hội cũng đang trở thành diễn đàn của những người chống đối. Facebook đang bùng nổ trên quốc gia Đông nam Á này. Trong nửa năm qua, mỗi tháng có gần một triệu người Việt đăng ký tham gia mạng lưới này, biến Việt Nam thành một quốc gia có tỉ lệ tăng trưởng về lượng người sử dụng Facebook cao nhất trên toàn cầu, trang mạng phân tích truyền thông xã hội SocialBakers cho biết. Trong năm qua, tổng số người sử dụng, đa số là thanh niên thành thị có học, đã tăng gấp đôi đến 10 triệu - chiếm một phần chín dân số - khiến cho một số nhà báo mạnh miệng nhất trong nước chuyển từ blog sang Facebook. Một trong những người này là Trương Huy San, còn có tên là Huy Đức, hiện đang theo học tại Đại học Harvard bằng học bổng Nieman. Ông có khoảng 5 nghìn bạn bè và 13 nghìn người theo dõi trên Facebook, nơi ông thường xuyên đăng các bài viết nhận định về những tranh chấp mới nhất giữa Thủ tướng Dũng và đối thủ chính trị là Chủ tịch Trương Tấn Sang. “Những người như tôi không phải quay lại ngành truyền thông chính thức một khi chúng tôi có thể thảo luận được trên mạng,” ông nói. Hiệu quả kinh tế thấp kém cũng làm tăng thêm nỗi bất mãn xã hội. Quốc gia này đã bị tụt hạng từ 112 vào năm 2011 xuống 123 trong năm qua trong bảng Chỉ số Nhận Thức Tham Nhũng của tổ chức Minh bạch Quốc tế. Những vụ tham nhũng lớn đã chiếm lĩnh báo chí trong suốt cả năm và cũng đã xuất hiện trên nền văn hoá đại chúng. Bộ phim truyền hình ăn khách Đàn Trời miêu tả đời sống của một bí thư tỉnh uỷ tham ô, một doanh nhân và một giám đốc đài truyền hình tham nhũng, họ đã dùng tiền hối lộ để tiến thân và làm giàu - một câu chuyện hư cấu nhưng lại quá quen thuộc với nhiều người Việt. Vào tháng Tư, Phạm Thanh Bình, tổng giám đốc doanh nghiệp nhà nước Vinashin đã bị kết án tù 20 năm vì đã đưa công ty đóng tàu lớn nhất nước đến bờ phá sản. Vào tháng Tám, Nguyễn Đức Kiên, một ông trùm ngân hàng và bóng đá, đã bị bắt giữ vì “kinh doanh bất hợp pháp.” Vài tuần sau đó, cảnh sát ở nước láng giềng Cambodia đã bắt giữ Dương Chí Dũng, chủ tịch Vinalines, tập đoàn hàng hải lớn nhất Việt Nam, người đã bỏ trốn sau khi công ty bị vỡ nợ với hơn 2 tỉ Mỹ kim, truyền thông nhà nước cho biết. Trong khi đó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang quản lý một giai đoạn kinh tế có tỉ lệ lạm phát cao, với giá dùng tăng ở mức trung bình 9,4% mỗi tháng so với một năm về trước, số liệu của chính phủ cho biết. tiêuChiến lược kinh tế nhà nước, phần lớn nương tựa vào việc dựng nên những doanh nghiệp nhà nước lớn dường như đang bị đình trệ. Ngày 24 tháng Mười hai, Tổng cục Thống kê công bố tỉ lệ tăng trưởng ở mức thấp nhất trong vòng 13 năm qua - thấp nhất so với các quốc gia láng giềng Đông nam Á. Cam kết đầu tư nước ngoài giảm 14% trong năm qua, công ty xếp hạng tín dụng Moody’s đã hạ điểm công trái chính phủ (với lý do “mức bất ổn cao trong kinh tế vĩ mô”), và chỉ số chuẩn mực VN Index là cổ phần có hiệu quả thấp nhất trong chỉ số cổ phần châu Á trong năm ngoái. Tuy nhiên, trong khi những khó khăn ở Việt Nam đã cung cấp rất nhiều nguyên liệu cho những tiếng nói chống đối, những người phản kháng cũng vẫn không được yên ổn. Vào ngày 20 tháng Mười một, một toà án phúc thẩm đã giữ nguyên bản án 20 năm tù đối với Đinh Đăng Định, một cựu quân nhân trở thành blogger và là một nhà cổ xuý dân chủ nổi tiếng. Quyết định này xảy ra hai tháng sau khi ba người đứng đầu nhóm Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị kết án “tuyên truyền chống phá nhà nước.” Người nổi tiếng nhất trong họ là blogger Nguyễn Văn Hải, còn có tên là Điếu Cày, đã bị kết án 12 năm tù và 5 năm giam giữ tại gia. Người bạn của ông là blogger Tạ Phong Tần bị kết án 10 năm tù và 5 năm giam giữ tại gia. Mẹ của Tần qua đời sau khi tự hoả thiêu vào tháng Bảy để phản đối việc con mình bị bắt giữ. Bất chấp những cản trở trên, một trào lưu phản kháng đang lớn dần. Hiện tại những cuộc tuần hành mang tính dân tộc chống lại những đầu tư tại Việt Nam cũng như những đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ của nước láng giềng Trung Quốc đã vượt qua con số những cuộc biểu tình chống quan chức tham nhũng và đòi hỏi dân chủ. Nhưng mục đích của chúng là để cho giới trẻ có tinh thần dân tộc kết hợp với những nhóm chống đối khác, bao gồm cả những người hoạt động dân chủ, thành một mặt trận đoàn kết. “Ta có thể thấy mối liên hệ này ngày càng mạnh hơn,” ông Vũ nói. “Giờ đây họ đã bắt đầu tạo kết nối với các nông dân đấu tranh chống tịch thu đất đai, họ bắt đầu tạo kết nối với những người Thiên Chúa giáo đang phản đối các chính sách về tôn giáo của chính quyền.” Trong khi nhiều người vẫn cho rằng các trang blog chống chính phủ vẫn được khoan nhượng vì sự tồn tại của chúng có lợi cho một số thành phần nào đó của Đảng Cộng sản, và có thể giả định rằng sự liên kết chặt chẽ hơn của các nhóm chống đối chắc chắn không là ý định của bất kỳ cán bộ Đảng nào - và điều này có thể làm cho 2013 trở thành một năm khó khăn hơn cho chính quyền Việt Nam so với 2012. Nguồn: TIME http://world.time.com/2012/12/27/vietnams-blogosphere-the-battleground-f... 27.12.2012  
......

Phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Mỹ nói về vấn đề nhân quyền Việt Nam

Ngày 2 tháng Giêng năm 2013, Tiến sĩ Daniel Baer, Phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ phụ trách các vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Lao động đã có một buổi gặp gỡ với cộng đồng người Việt và giới truyền thông Việt ngữ tại tư gia Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Chủ Tịch của tổ chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản và đại diện tổ chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ do bác sĩ Nguyễn Đan Quế thành lập. Phóng viên Hoài Hương của Ban Việt ngữ VOA có mặt trong cuộc gặp gỡ và được Phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Daniel Baer dành cho một cuộc phỏng vấn riêng. Mời quý vị theo dõi. Trong năm 2012, Việt Nam đã leo thang chiến dịch đàn áp những tiếng nói bất đồng ở trong nước. Nhiều blogger, nhà báo, dân oan, lãnh đạo tôn giáo, các nhà đấu tranh cho dân chủ…đã bị bắt bớ, bỏ tù trong một chiến dịch đàn áp kéo dài cho tới những ngày cuối của năm 2012. Điển hình là trường hợp luật sư Lê Quốc Quân, một trong những nhân vật bất đồng được nhiều người biết tiếng, bị bắt hôm 27 tháng 12 ở Hà Nội, giữa lúc ông đang đưa con đi học. Nhân quyền không chỉ là một vấn đề đạo đức, mà nhân quyền còn phục vụ quyền lợi chiến lược... Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Baer. Một số trường hợp khác cũng thu hút sự chú ý đặc biệt của nhiều người trên thế giới, kể cả của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, như trường hợp blogger Điếu Cày, người bị tòa tuyên án tù cùng với 2 blogger khác thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, là Tạ Phong Tần và anh Ba Saigon. Trả lời câu hỏi về các trường hợp này, Phó Trợ lý Ngoại Trưởng đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao Động Daniel Baer nói cần đặt xu hướng tiêu cực đó trong bối cảnh toàn cầu. Ông Baer nói: “Một trong những điều chúng ta chứng kiến trên khắp thế giới là một số chính quyền ngày càng coi công nghệ mới là một mối đe dọa, do đó đã phản ứng bằng nhiều cách. Họ đặt ra những quy định mới để hạn chế khả năng của dân được hành xử các quyền tự do hoặc tiếp cận thông tin trên mạng; có khi họ áp dụng các biện pháp nhắm vào các cá nhân riêng lẻ để hạn chế những người được coi là chỉ trích chính quyền, hoặc chia sẻ những thông tin mà nhà nước lo ngại không biết sẽ gây phản ứng gì trong công chúng. Đó là những gì chúng ta thấy đã xảy ra trong 6 hay 12 tháng qua ở Việt Nam, và cũng xảy ra ở nhiều nước trên thế giới.” Khi một công dân Mỹ bị bắt hay bỏ tù, thủ tục thường lệ là lãnh sự sẽ tìm cách tạo điều kiện để người đó được bênh vực về mặt pháp lý...trường hợp Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân cũng thế, chúng tôi hy vọng ông, trong tư cách là một công dân Mỹ, phải được đối xử công bằng... Ông Daniel Baer. Một trường hợp đặc biệt gây căng thẳng cho quan hệ Việt-Mỹ trong năm qua là trường hợp Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, một công dân Mỹ bị bắt ngay khi vừa về tới Việt Nam, và hiện đang chờ ngày ra tòa. Tiến sĩ Daniel Baer nói: “Người Mỹ du hành khắp nơi trên thế giới, và trong cương vị một nhà ngoại giao, tôi muốn các công dân Mỹ tự hào về những dịch vụ lãnh sự dành cho họ khi đi ra nước ngoài, sứ quán luôn tìm mọi cách để giúp bất cứ ai gặp khó khăn khi họ cần tới sự giúp đỡ của sứ quán. Khi một công dân Mỹ bị bắt hay bị bỏ tù, thủ tục thường lệ là lãnh sự sẽ tìm cách tạo điều kiện để người đó được bênh vực về mặt pháp lý, nhân viên lãnh sự sẽ trao đổi với chính quyền sở tại để bảo đảm công dân Mỹ được đối xử tử tế, tôi mong trường hợp Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân cũng thế, chúng tôi hy vọng ông, trong tư cách là một công dân Mỹ, phải được đối xử công bằng.” Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Shear năm ngoái đã bị một số nhà lập pháp Mỹ chỉ trích nặng nề vì trường hợp của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, Phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Daniel Baer nói ông hoàn toàn tin tưởng nơi ông đại sứ. “Tôi cho rằng ông là một nhà ngoại giao tuyệt vời, chúng ta rất may mắn được Đại sứ Schear làm đại diện ngoại giao ở Việt Nam. Đối với ông, cũng như đối với tôi, nhân quyền là trọng tâm trong quan hệ giữa Hoa Kỳ với Việt Nam.” Được hỏi về thách thức lớn nhất trong công việc của ông, Phó Trợ lý Ngoại giao đặc trách Dân chủ, Nhân quyền, và Lao động Mỹ nói nhân quyền là một vấn đề dài hạn, đòi hỏi nhiều năm trước khi thấy được những tiến bộ.   Tôi cho rằng Ðại sứ Mỹ David Shear là một nhà ngoại giao tuyệt vời, chúng ta rất may mắn được ông Schear làm đại diện ngoại giao ở Việt Nam... Ông Daniel Baer. Ông Baer nói: “Thách thức lớn nhất trong các cuộc thảo luận với các chính quyền trên khắp thế giới, là khẳng định lập trường kiên định của Hoa Kỳ, như cả Ngoại trưởng Clinton cũng như Tổng Thống Obama đã nói, lý do khiến nhân quyền được đặt tại trọng tâm chính sách đối ngoại Hoa Kỳ, là bởi vì nhân quyền là quyền của mọi con người khi sinh ra, nhân quyền còn là một phần của luật quốc tế, và rõ rệt khi nhân quyền được tôn trọng trên thế giới, thì nhân quyền phục vụ quyền lợi của tất cả, bởi vì các quốc gia tôn trọng nhân quyền là đối tác tốt hơn của Hoa Kỳ, và có tôn trọng nhân quyền thì một quốc gia mới khai thác được hết tiềm năng kinh tế của mình. Chúng tôi tìm cách thuyết phục các nước khác là khi Hoa Kỳ nêu lên vấn đề nhân quyền thì không phải là vì người Mỹ muốn gây khó khăn, hay có ý muốn làm cho nước khác suy yếu, mà ngược lại, là vì muốn làm cho nước ấy mạnh hơn, bởi có như thế thì Hoa Kỳ mới mạnh hơn, nhân quyền không chỉ là một vấn đề đạo đức, mà nhân quyền còn phục vụ quyền lợi chiến lược. Nhân quyền là một chiến lược để thành công. ”   Ông Daniel Baer nói khi ông thảo luận với chính quyền Việt Nam, nơi mà người chủ các trang mạng phải chịu trách nhiệm về nội dung do người sử dụng tải lên, ông nhấn mạnh rằng biện pháp ấy có hệ quả không chỉ về nhân quyền, mà còn có hệ quả thương mại. Và ông đã tìm cách thuyết phục các nước có cao vọng đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế rằng một mạng lưới thông tin toàn cầu tự do là một phần trong công thức đưa tới thành công. Tôi mong Việt Nam sẽ đề ra những bước hướng tới một mạng internet thật sự cởi mở và tự do, khả dĩ có thể làm bàn đạp để tiếp tục tăng trưởng kinh tế, là điều mà cả chính phủ lẫn các công dân Việt Nam đều mong muốn... Ông Daniel Baer. Ông Baer nói quan hệ Việt-Mỹ không chỉ xoay quanh vấn đề nhân quyền mà mối quan hệ song phương sâu rộng và phức tạp hơn nhiều. Hướng tới phía trước, ông nói: “Bước sang năm 2013, điều mà chúng tôi hy vọng là xu hướng tiêu cực về nhân quyền trong thời gian qua ở Việt Nam sẽ chấm dứt và tình hình này sẽ được đảo ngược, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam rất tự hào – một cách xứng đáng- là nơi có tỷ lệ sử dụng internet rất cao. Tôi mong Việt Nam sẽ đề ra những bước hướng tới một mạng internet thật sự cởi mở và tự do, khả dĩ có thể làm bàn đạp để tiếp tục tăng trưởng kinh tế, là điều mà cả chính phủ lẫn các công dân Việt Nam đều mong muốn.”   ​​Trong buổi gặp gỡ với cộng đồng người Việt tại tư gia Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Chủ Tịch của Tổ chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản vào đêm hôm qua, Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, trong tư cách đại diện Tổ chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ, đã trao lại cho Tiến sĩ Daniel Baer một bức thư của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, sáng lập viên của Tập Hợp vì Nền Dân Chủ, và là bào đệ của Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân. Bác sĩ Quân cho biết về nội dung của lá thư: “Trong thư của Bác sĩ Quế có đề cập đến chuyện Tổng Thống Obama cũng có nói rằng thành công về kinh tế mà không đi đôi với dân chủ thì nó cũng chỉ là một hình thức khác của sự nghèo nàn. Và Ngoại trưởng Clinton trong buổi phát biểu tại Hawaii cũng nói rằng chúng tôi đã nói rất rõ cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là muốn trở thành một đối tác chiến lược của Hoa Kỳ trong vùng Đông Nam Á và Thái bình dương thì họ phải cải thiện, tôn trọng vấn đề nhân quyền cho dân chúng Việt Nam. Bác sĩ Quế nói tất cả những lời khuyến cáo đó, nhà cầm quyền cộng sản đã bỏ ngoài tai và tiếp tục đàn áp, là vì họ sợ mất quyền hạn, mất quyền cai trị. Thành ra họ tiếp tục họ đàn áp, tước bỏ các quyền căn bản của dân chúng Việt Nam. Bác sĩ Quế dẫn chứng rằng chủ thuyết cộng sản đã thất bại, đường lối lãnh đạo đó đã thất bại, đưa Việt Nam đến bờ vực thẳm. Điều mà Bác sĩ Quế nhấn mạnh là tất cả những sự khó khăn, những bế tắc hiện nay, nguồn gốc là do Đảng Cộng Sản, thành ra vấn đề là phải thay đổi, Đảng Cộng Sản phải từ bỏ Điều 4 Hiến Pháp, độc quyền lãnh đạo đất nước.”  http://www.voatiengviet.com/content/phong-van-pho-tro-ly-ngoai-truong-my-david-baer/1576916.html
......

Dân biểu Canada can thiệp cho nhà hoạt động Trần Thị Thúy

Hai dân biểu Canada vừa gửi thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu quan ngại về tình trạng ‘vi phạm nhân quyền có hệ thống’ tại Việt Nam, đặc biệt chú ý tới trường hợp giam cầm nhà hoạt động đấu tranh cho quyền lợi đất đai của người dân, Trần Thị Thúy. Dân biểu Judy A. Sgro cho biết bà viết thư để gia nhập vào danh sách những người quan tâm đến tình hình nhân quyền của Việt Nam. Nữ dân biểu Canada nói bà Thúy bị giam giữ trái phép, bị đưa ra tòa trong một phiên xử không minh bạch và bất công, và bị ngược đãi trong tù.            Dân biểu Judy Sgro                             Dân biểu Wayne MarstonBà Sgro lên án đây là những vi phạm trầm trọng luật pháp quốc tế về nhân quyền căn bản của công dân và đề nghị chính quyền Việt Nam phải nỗ lực ngăn chặn tình trạng bất công đó nếu muốn được tiếng là một thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế.    Còn dân biểu Wayne Marston thì nhấn mạnh rằng cách Việt Nam giam giữ ngược đãi đối với nhà hoạt động Trần Thị Thúy khiến công luận bàng hoàng.   Ông Marston kêu gọi Thủ tướng Dũng tôn trọng Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tự nguyện ký kết và đáp ứng yêu cầu phóng thích bà Trần Thị Thúy.    Tháng 5 năm ngoái, bà Trần Thị Thúy cùng 6 nhà hoạt động khác ở Bến Tre bị kết án về tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Bà Thúy bị tuyên phạt 8 năm tù.   Thân nhân bà Thúy cho hay bà đang bị giam giữ trong điều kiện hết sức khắc nghiệt, bị cưỡng bức lao động, bị đánh đập, và không được điều trị y tế dù có các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.   Bà Bùi Thị Nữ, thân mẫu bà Thúy, đã nhiều lần viết thư cầu cứu công luận quan tâm đến trường hợp của con mình.   Các bản án Hà Nội dành cho bà Thúy và nhóm các nhà hoạt động đòi quyền lợi đất đai ở Bến Tre bị giới lập pháp ở Thụy Sĩ, Hoa Kỳ, Úc, và Canada mạnh mẽ chỉ trích là vi phạm nhân quyền, trong đó có quyền tự do tụ họp và lập hội của công dân.   Tháng 9 năm 2011, Nhóm Hành động của Liên hiệp quốc Chống Giam giữ Tùy tiện xác nhận chính phủ Việt Nam đã vi phạm luật quốc tế qua việc giam giữ tùy tiện bà Thúy và 6 cộng sự của bà.     Việt Nam cáo buộc nhóm hoạt động này tham gia thành lập hội-đoàn nhằm tập hợp lực lượng để lật đổ chính quyền cũng như tham gia các khóa huấn luyện phương pháp đấu tranh “bất bạo động” của Việt Tân, một tổ chức chính trị ở hải ngoại cổ võ đa đảng-dân chủ cho Việt Nam mà Hà Nội gọi là một ‘tổ chức khủng bố’. http://www.voatiengviet.com/content/dan-bieu-canada-can-thiep-cho-nha-hoat-dong-tran-thi-thuy/1567849.html
......

Các blogger Việt Nam được vinh danh vì đã dấn thân cho nhân quyền

Năm người được trao giải thưởng uy tín Hellman/Hammett   (New York, ngày 20 tháng Mười Hai năm 2012) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền công bố có năm blogger người Việt trong số 41 cá nhân xuất sắc từ 19 quốc gia vừa được trao giải thưởng uy tín Hellman/Hammett để ghi nhận lòng dũng cảm và kiên định trước sức ép đàn áp chính trị. Đó là Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Minh Hoàng và Vũ Quốc Tú (xin xem tiểu sử tóm tắt của từng người ở cuối bài). “Cũng như những người Việt khác đang thực thi quyền tự do ngôn luận, nhiều người trong giới blogger ngày càng phát triển của đất nước này đang phải chịu sức ép gia tăng từ các hành động đe dọa, tấn công, thậm chí bị bỏ tù chỉ vì bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa,” ông Brad Adams, Giám đốc phụ trách Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, là tổ chức quản lý giải thưởng thường niên Hellman/Hammett nói. “Qua việc vinh danh năm cá nhân dũng cảm này, những người đã phải chịu đựng nhiều và đang tiếp tục đối mặt với những nguy cơ đe dọa các quyền cơ bản của mình, chúng tôi có vinh dự được tiếp thêm sức mạnh cho những tiếng nói mà Đảng Cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam muốn ngăn cản họ không được tham gia công luận về nhiều vấn đề chính trị và xã hội của Việt Nam.”   Những người Việt mà tiếng nói phê bình và cảnh tỉnh bị chính quyền muốn dập tắt được trao giải năm nay thể hiện sự đa dạng của nhiều thành phần trong xã hội, gồm: nhà vận động tự do tôn giáo Nguyễn Hữu Vinh (J.B Nguyễn Hữu Vinh);  nhà bảo vệ nhân quyền Phạm Minh Hoàng (bút danh Phan Kiến Quốc); nhà báo tự do Vũ Quốc Tú (bút danh Uyên Vũ), nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nhà bình luận chính trị, xã hội trẻ tuổi Huỳnh Thục Vy. Cả năm người đều bị chính quyền đàn áp vì những bài viết của họ.   Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng chính quyền Việt Nam cản trở một cách có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp ôn hòa, và đàn áp những người lên tiếng chất vấn chính sách nhà nước, vạch trần quan chức tham nhũng, hay kêu gọi các giải pháp dân chủ thay thế cho chế độ cai trị độc đảng. Những người cầm bút thường xuyên phải đối mặt với nguy cơ bị các “tòa án nhân dân” kết án tù nhiều năm, bị công an tạm giữ và thẩm vấn liên miên, bị nhiều cơ quan chính quyền theo dõi gắt gao, hạn chế đi lại trong nước và cấm xuất cảnh, bị nhân viên an ninh và côn đồ lạ mặt đánh đập, bị phạt hành chính, và bị cản trở các cơ hội tìm việc làm để sinh sống.   Vào ngày 16 tháng Mười Hai, tại sân bay Tân Sơn Nhất, thành phố Hồ Chí Minh, công an cấm blogger Huỳnh Trọng Hiếu rời Việt Nam đi Mỹ để nhận giải thưởng Hellman/Hammett năm 2012 thay cho cha Huỳnh Ngọc Tuấn và chị gái Huỳnh Thục Vy, đồng thời tịch thu hộ chiếu của anh. Theo công an, họ làm như vậy theo yêu cầu của công an tỉnh Quảng Nam, nơi gia đình họ Huỳnh sinh sống. Hai người được nhận giải Hellman/Hammett 2012 khác là blogger Nguyễn Hữu Vinh và Vũ Quốc Tú cũng từng bị cấm rời khỏi Việt Nam (Nguyễn Hữu Vinh trong tháng Tám năm 2012 và Vũ Quốc Tú vào tháng Năm năm 2010). Blogger Phạm Minh Hoàng đang thi hành án 3 năm quản chế, và không được ra khỏi địa phận phường đang cư trú.   Trong một vụ việc gần đây, ba thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, từng được nhận giải thưởng Hellman/Hammett, Nguyễn Văn Hải (viết blog với bút danh Điếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (viết blog với bút danh Anhbasg) bị xử án tù giam vào ngày 24 tháng Chín năm 2012 với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước.” Cũng trong tháng đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đang chịu sức ép đấu đá chính trị, đã lệnh cho Bộ Công an tấn công các blog và trang mạng không vừa ý chính phủ, trừng phạt những người sáng lập ra các blog và trang mạng đó, và cấm công chức, viên chức nhà nước đọc và/hoặc phát tán thông tin từ các trang nói trên.   “Trong khi chính quyền Việt Nam gia tăng đàn áp các cộng đồng liên mạng đang cất lên tiếng nói trực ngôn ngày càng mạnh bạo, hơn bao giờ hết, thế giới cần hưởng ứng việc làm của năm người Việt Nam được nhận giải thưởng Hellman/Hammett năm nay,” ông Adams phát biểu. “Các quốc gia dân chủ trên thế giới không nên lẳng lặng tiếp tục làm ăn với Việt Nam như không có chuyện gì xảy ra. Ngược lại, họ nên đặt yêu cầu thả hết các tù nhân chính trị và những người cầm bút làm một điều kiện cho quan hệ hữu hảo.”   Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng tưởng niệm cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, người nhận giải thưởng Hellman/Hammett năm 1994 mới qua đời tại nơi lưu vong vào ngày mồng 2 tháng Mười năm 2012. Từng được suy tôn là một trong những nhà thơ chính trị lớn nhất của Việt Nam, Nguyễn Chí Thiện là biểu tượng của ý chí và lòng dũng cảm cá nhân, bất chấp mọi nỗ lực của chính quyền Việt Nam nhằm dập tắt tiếng nói của ông trong suốt mấy thập kỷ. Lần đầu Nguyễn Chí Thiện bị bắt là năm 1960 vì ông dám bắt bẻ phiên bản của Đảng Cộng sản Việt Nam về lịch sử. Vào năm 1979, trong khoảng thời gian được tự do ngắn ngủi giữa các đợt tù đày, ông tới sứ quán Anh ở Hà Nội để tìm cách công bố với thế giới hàng trăm bài thơ do ông thầm lặng sáng tác và thuộc lòng trong những lần ở tù trước đó, dù biết mình sẽ bị bắt lại. Các bài thơ đó được xuất bản trong tập thơ có tựa đề “Hoa Địa ngục,” trở thành hiện tượng văn học trên khắp thế giới trong khi chính tác giả đang mòn mỏi sau song sắt của hàng loạt nhà tù ở Việt Nam.  Về Giải thưởng Hellman/Hammett   Giải thưởng thường niên Hellman/Hammett được trao cho các nhà văn trên khắp thế giới là nạn nhân của đàn áp chính trị hoặc lạm dụng về nhân quyền. Một ban tuyển chọn uy tín sẽ trao giải thưởng bằng tiền mặt nhằm vinh danh và trợ giúp những cây bút mà công việc sáng tác và hoạt động của họ bị đàn áp do chính sách hà khắc của chính quyền.   Giải thưởng này mang tên nhà biên kịch người Mỹ Lillian Hellman và bạn đồng hành lâu năm của bà, tiểu thuyết gia Dashiell Hammett. Cả hai đều từng bị truy vấn trước các ủy ban quốc hội Mỹ về niềm tin chính trị và liên hệ với các nhóm phái của họ trong thời kỳ điều tra chống cộng ngặt nghèo do Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy dấy lên vào thập niên 1950. Hellman chịu thiệt thòi về nghề nghiệp và gặp khó khăn khi kiếm việc làm. Hammet phải vào tù một thời gian.   Năm 1989, những người chịu trách nhiệm điều hành di chúc của Hellman đề nghị Tổ chức Theo dõi Nhân quyền thiết lập một chương trình nhằm giúp đỡ các cây bút bị đàn áp vì bày tỏ những quan điểm ngược với chính phủ của họ, vì chỉ trích các quan chức hoặc các hành động của chính phủ, hoặc vì viết về những đề tài mà chính phủ của họ không muốn phơi bày ra ánh sáng.   Trong 23 năm qua, hơn 750 cây bút từ 92 nước đã nhận giải Hellman/Hammett với phần thưởng lên tới 10.000 đô la Mỹ một người, tổng giá trị lên tới hơn 3 triệu đô la Mỹ. Chương trình này cũng trao những khoản tài trợ khẩn cấp nhỏ cho những người cầm bút đang cần cấp tốc rời khỏi đất nước của họ, hoặc những người cần được điều trị y tế ngay sau khi ra tù hoặc bị tra tấn.   “Giải Hellman/Hammett nhằm mục đích giúp đỡ những nhà văn đã chịu thiệt thòi vì bày tỏ những ý kiến hoặc thông tin chỉ trích các chính sách hay phê phán nhà cầm quyền,” Lawrence Moss, điều phối viên của giải thưởng, phát biểu. “Nhiều nhà văn được vinh danh qua giải thưởng này cùng chia sẻ mục đích chung với Tổ chức Theo dõi Nhân quyền: Bảo vệ nhân quyền cho những người dễ bị tổn thương bằng cách đưa ra trước ánh sáng những vụ lạm dụng và xây dựng áp lực công luận để thúc đẩy những thay đổi tích cực.”   Lý lịch và trích dẫn bài viết của những người ở Việt Nam được trao giải Hellman - Hammett 2012:  Huỳnh Ngọc TuấnHuỳnh Ngọc Tuấn là một cây bút có nhiều ảnh hưởng với hàng chục bài báo, xã luận và một tập truyện phơi bày những bất công xã hội và bạo quyền của chính phủ. Các bài viết của ông đề cao nhân quyền, dân chủ và niềm tin cá nhân về tính ưu việt của một hệ thống đa đảng. Ông bị bắt vào tháng Mười năm 1992 vì muốn chuyển ra nước ngoài tập truyện phê phán chính sách nhà nước, khiến ông bị khởi tố về tội tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa. Vào tháng Tư năm 1993, ông bị xử 10 năm tù kèm theo 4 năm quản chế. Mặc dù vậy, sau đó ông vẫn tiếp tục duy trì thái độ bất đồng chính kiến, và viết một cuốn hồi ký ghi lại quãng thời gian mười năm trải qua các nhà tù khác nhau. Năm 2007, ông gia nhập Khối 8406, một nhóm cổ vũ cho dân chủ.   Năm 2011, công an khám nhà Huỳnh Ngọc Tuấn và tịch thu một máy tính, các phụ kiện máy tính và nhiều sổ tay, vở viết. Ông bị phạt 100 triệu đồng Việt Nam (khoảng 5.000 đô la Mỹ) về tội dùng công nghệ thông tin hoạt động tuyên truyền chống nhà nước. Công an gây sức ép khiến Huỳnh Ngọc Tuấn không thể tìm được việc làm. Hai người con ông Huỳnh Ngọc Tuấn là Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu cũng là những người viết blog nổi tiếng. Họ cũng phải chịu sự theo dõi, đe dọa, thẩm vấn và các hình thức sách nhiễu khác của công an, như bị thu máy chụp hình và điện thoại di động.   “Ở VN chi phối mọi mối quan hệ xã hội không phải là Luật pháp mà là ý chí của Đảng CS. Đảng CS có toàn quyền tuyệt đối trong mọi quyết định, từ những việc có liên quan đến vận mệnh quốc gia, tương lai dân tộc cho đến kinh tế, văn hóa và đời sống của nhân dân. Đảng CS vừa có trong tay sức mạnh “cứng” như nhà tù, công an hùng hậu, quân đội đông đảo và cả hệ thống “Pháp luật” để phục vụ cho quyền uy đó. Và họ có cả “quyền lực mềm” như: nguồn tài nguyên quốc gia, hệ thống báo chí, đài phát thanh, truyền hình, giáo hội quốc doanh… cho nên họ có thể kiểm soát và chi phối xã hội bằng sức mạnh của quyền lực “cứng” hoặc sử dụng quyền lực “mềm” như chiếc đũa thần chỉ đạo từ trên cao, và dân chúng bị biến thành một bầy cừu, một thứ con rối mà không hề hay biết hoặc hay biết nhưng bất lực hoặc đồng lõa.” – Huỳnh Ngọc Tuấn, 2012  Huỳnh Thục Vy Con gái ông Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy là một người viết blog chính trị trẻ tuổi có nhiều bài viết được phổ biến rộng rãi trên mạng. Vì có cha là tù nhân chính trị, Huỳnh Thục Vy sớm phải chịu sự kỳ thị từ thời thơ ấu. Đến cuối năm 2008, cô bắt đầu đăng một số bài viết trên trang web Đàn Chim Việt ở nước ngoài. Các bài viết của Huỳnh Thục Vy đề cập đến nhiều vấn đề chính trị, xã hội và đề cao một hệ thống chính trị đa đảng, tự do và dân chủ, và kêu gọi những người trẻ tuổi quan tâm hơn đến chính trị và xã hội. Dù chỉ tự học về luật, nhưng Huỳnh Thục Vy nổi lên như một nhân vật vận động cho một xã hội pháp quyền, và viết nhiều bài ủng hộ những nhà hoạt động pháp lý bị bỏ tù vì các tham gia các hoạt động ôn hòa.   Sau khi tư gia của gia đình họ Huỳnh bị khám xét, sách vở và máy tính bị tịch thu (như đã kể ở phần trên), Huỳnh Thục Vy bị phạt hành chính 85 triệu đồng Việt Nam (khoảng 4,250 đô la Mỹ). Cũng giống như cha mình, sức ép của công an khiến Huỳnh Thục Vy gặp nhiều trở ngại khi đi tìm việc làm để sinh sống.   “Ở Việt Nam, đi bầu cử là một chuyện không thể không làm – dù có muốn hay không. Đơn giản vì chuyện bầu bán ở đây không có gì quan trọng bởi nó hoàn toàn không thay đổi hay ảnh hưởng gì đến bất cứ vấn đề lớn nhỏ nào liên quan đến quốc gia ở tầm vĩ mô, nó cũng chẳng liên quan gì đến đời sống của từng cộng đồng dân cư cụ thể nào…   “Im lặng trước nghịch lý chính là đồng ý với sự nghịch lý đang diễn ra và điều ấy là thiếu trách nhiệm với bản thân mình, cũng như thiếu tinh thần xã hội với đất nước. Chúng ta phải lựa chọn cho chính mình một xã hội tiến bộ, trong đó quyền bầu cử, ứng cử phải được diễn ra trong công bằng, dân chủ và tự do đúng nghĩa.” – Huỳnh Thục Vy, 2011  Nguyễn Hữu Vinh Nguyễn Hữu Vinh (Jean Baptiste Nguyễn Hữu Vinh hoặc J.B Nguyễn Hữu Vinh) là một blogger Công giáo nổi tiếng, vận động cho tự do tôn giáo và các quyền cơ bản của con người. Ông viết về các vấn đề được công luận quan tâm nhiều, ví dụ như nạn cưỡng chế đất đai, nạn bạo hành của công an, chính sách hà khắc của chính quyền, và các hành động đàn áp tôn giáo và tự do tôn giáo. Ông cũng nổi tiếng với loạt phóng sự năm phần tả chi tiết phiên xử phúc thẩm nhà hoạt động pháp lý nổi tiếng, Ts. Cù Huy Hà Vũ. Ngoài ra, Nguyễn Hữu Vinh còn sáng tác thơ và truyện ngắn bình về các vấn đề chính trị và xã hội. Trong số các bài viết năm 2012 trên blog của ông có truyện trào phúng bốn kỳ nhan đề “Gặp Tổng thống Obama” với nhân vật chính là tác giả, gặp được Obama trong mơ và hai người trao đổi về các vấn đề như tự do ngôn luận và tự do báo chí.   Nguyễn Hữu Vinh bị theo dõi gắt gao, đe dọa, thẩm vấn và tạm giữ. Ông từng hai lần bị côn đồ lạ mặt tấn công: lần thứ nhất vào tháng Giêng năm 2010, khi đưa tin công an ngược đãi giáo dân trong vụ tranh chấp đất đai giữa giáo xứ Đồng Chiêm và chính quyền địa phương; lần sau, vào tháng Bảy năm 2012, sau khi đưa tin trên blog về các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hồ Hoàn kiếm, Hà Nội. Hồi tháng Tám năm 2012, chính quyền cấm Nguyễn Hữu Vinh rời Việt Nam để đưa mẹ đi chữa bệnh tại Singapore.  Con đường hàng tỉnh tôi điSáu mươi năm ấy có gì đổi thay?Bên đường, biệt thự đang xâyỐng tiêm, kim chích vứt đầy lối xưaMấy đứa nghiện hút vật vờCháu con các cụ ngày xưa đi càyMấy đứa nghiện hút vật vờ.Là con các cụ ngày xưa đi càyHỏi sao ra nông nỗi nàyThưa rằng, dự án đổi thay từng giờBờ xôi ruộng mật khi xưaĐã thành dự án cho vừa lòng quanNửa mơ, nửa tỉnh bàng hoàngNông thôn đổi mới, tan hoang từng nhàNông dân, người chủ khi xưaThành dân lưu lạc, vật vờ hôm nayDân oan tăng trưởng từng ngàyTrước làm nông nghiệp, ngày nay… thị thành – Nguyễn Hữu Vinh, 2012  Phạm Minh HoàngPhạm Minh Hoàng (bút danh Phan Kiến Quốc) từng giảng dạy khoa học ứng dụng tại Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Trên blog, ông viết về các vấn đề chính trị và xã hội, như quyền của người lao động, nạn hủy hoại các di tích văn hóa trên khắp đất nước và nạn ô nhiễm môi trường. Ông mở các khóa dạy kỹ năng “mềm” cho thanh niên, dạy họ cách xây dựng lòng tự tin và hình thành thế giới quan khoa học để chuẩn bị cho nghề nghiệp tương lai. Theo báo chí nhà nước, Phạm Minh Hoàng bị quy là đã dạy thanh niên về bất phục tùng dân sự trong các khóa học này.   Phạm Minh Hoàng bị bắt ngày 13 tháng Tám năm 2010 vì bị quy cho là có quan hệ với một đảng bị chính quyền Việt Nam cấm đoán là Việt Tân, tổ chức từng âm mưu nổi dậy chống cộng sản nhưng sau này đã chuyển hướng sang đấu tranh ôn hòa. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền không thấy chứng cứ nào cho thấy Phạm Minh Hoàng đã ủng hộ hay tham gia bạo động chống chính phủ. Ngược lại, theo chính báo chí nhà nước, “tội” của Phạm Minh Hoàng là đã viết “33 bài xuyên tạc chính sách và đường lối của Đảng và Nhà nước.” Ông bị Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh xử ngày mồng 10 tháng Tám năm 2011 về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Ông bị kết án theo điều 79 của bộ luật hình sự Việt Nam với mức án ba năm tù giam, kèm theo ba năm quản chế. Trong phiên xử phúc thẩm ngày 29 tháng Mười Một năm 2011, Tòa án Nhân dân Tối cao giảm mức án dành cho ông xuống còn 17 tháng, nhờ đó Phạm Minh Hoàng được thả ngày 13 tháng Giêng năm 2012. Tuy nhiên, ông hiện đang trong thời gian quản chế ba năm, và không được rời khỏi địa bàn phường đang cư trú.   “Trong một thời gian dài, VN là nơi có giá nhân công thuộc hàng rẻ nhất thế giới. Điều này đã hấp dẫn các nhà đầu tư, chủ yếu là các ngành thâm dụng lao động. Đến nay, VN đã trở thành nơi gia công lớn trong khu vực. Hệ quả của giá nhân công rẻ là đời sống công nhân ngày càng tồi tệ. Từ đó làm nảy sinh mâu thuẫn, tranh chấp, ngừng việc tập thể…   “Nếu nhà nước không có những cơ chế bảo vệ người lao động mà mãi chạy theo con số tăng trưởng thì những xung đột này sẽ chẳng bao giờ chấm dứt và VN sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thoát khỏi kiếp gia công với những rủi ro, những bất trắc, những lệ thuộc mà chúng ta vẫn thường thấy. “Để trả giá cho việc ổn định chính trị và tăng trưởng kinh tế, nông dân và công nhân là nạn nhân đã đành, nhưng còn một tác hại vô cùng quan trọng là vấn đề ô nhiễm môi trường đã đang và sẽ hủy hoại sức khỏe của hàng triệu người trong những năm tháng tới.” – Phạm Minh Hoàng, 2009  Vũ Quốc Tú Vũ Quốc Tú (bút danh Uyên Vũ) là một nhà báo tự do và blogger. Ông viết cho báo chí của nhà nước trong thập niên 1990 và bắt đầu viết blog từ giữa những năm 2000. Vũ Quốc Tú là thành viên sáng lập của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, được thành lập vào tháng Chín năm 2007 với mục đích vận động cho tự do ngôn luận và báo chí độc lập. Sau khi ra đời, trong mấy tháng đầu tiên, các thành viên của câu lạc bộ liên tiếp đưa tin về những chuyện hoặc sự kiện bị chính quyền và báo chí nhà nước ỉm đi hoặc lờ đi. Ví dụ như, họ đưa tin về những cuộc đình công tự phát của công nhân khu công nghiệp Bình Dương, về vụ xử các nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng như Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, các vụ biểu tình ngoài đường phố phản đối Thế Vận Hội Bắc Kinh năm 2008, các vụ tranh chấp đất đai giữa nhà thờ Công giáo và chính quyền địa phương, và các vụ biểu tình của sư sãi Miến Điện năm 2007. Ba thành viên khác của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do cũng đã từng được nhận giải thưởng Hellman/Hammett, là các blogger: Nguyễn Văn Hải(bút danh Điếu Cày), Phan Thanh Hải (bút danh Anh Ba Sài Gòn hay Anhbasg) vàTạ Phong Tần, cả ba người đều đang phải ngồi tù vì đã thực thi quyền tự do ngôn luận.   Vũ Quốc Tú viết về các vấn đề xã hội, kinh tế và chính trị. Ông là người điểm sách cuốn “Trại Súc vật” của Orwell, và các tập thơ bất đồng chính kiến của Trần Vàng Sao và Bùi Chát. Ông cũng lên tiếng bênh vực cho cây bút đồng nghiệp Nguyễn Văn Hải đang bị tù đày.    Vũ Quốc Tú sống cùng vợ là Lê Ngọc Hồ Điệp, người viết blog với bút danh Trăng Đêm. Hai vợ chồng họ đã bị công an sách nhiễu trắng trợn, từ theo dõi gắt gao đến thẩm vấn và đánh đập. Vào ngày mồng 1 tháng Năm năm 2010, công antạm giữ Vũ Quốc Tú và Lê Ngọc Hồ Điệp ở sân bay Tân Sơn Nhất Thành phố Hồ Chí Minh khi họ chuẩn bị lên máy bay đi Băng Cốc nghỉ tuần trăng mật. Công an câu lưu và thẩm vấn họ trong suốt mấy tiếng đồng hồ và cấm họ xuất cảnh, viện dẫn lý do cần bảo vệ an ninh quốc gia. Công an cũng gây sức ép ngăn không cho Vũ Quốc Tú tìm được việc làm.   “…chúng tôi tham gia biểu tình cũng là một cách bày tỏ thái độ một cách ôn hòa. Nhưng nhiệt tình của thanh niên Việt Nam từ Hà Nội đến Sài Gòn đã bị từ chối, các cuộc biểu tình ôn hòa tắt ngấm. Tôi mất việc đến hôm nay, nhiều người khác mất chỗ ở, mất việc làm kiếm sống. Những người hăng say nhất lại bị gặp khó khăn nhiều nhất. Có người bỏ nước ra đi… Những tấm lòng yêu nước nhìn nhau e dè. Nhưng tôi vẫn tin, dù chỉ là những cánh én nhỏ nhoi, những người thanh niên đầy sức sống ấy đã báo hiệu là Mùa Xuân của tổ quốc Việt Nam đang về.” – Vũ Quốc Tú, 2009.   Để xem tiểu sử của tất cả các nhà văn được công khai trao giải thưởng Hellman-Hammett năm 2012, xin truy cập: http://www.hrw.org/node/112138 Muốn xem thêm các báo cáo về Việt Nam của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, xin truy cập: https://www.hrw.org/languages?lang=vi  
......

Vietnam macht Bloggern kurzen Prozess

Seit Jahren erhöht Vietnam den Druck auf Internetaktivisten. Im Eilverfahren wurden jetzt drei regierungskritische Blogger wegen "Propaganda gegen den Staat" zu langjährigen Haftstrafen verurteilt. Mehrfach war der Prozess verschoben worden, doch am Ende dauerte die Verhandlung nur einen halben Tag. Wegen Kritik an der kommunistischen Regierung sind drei Blogger zu langjährigen Haftstrafen verurteilt worden. Die zwei Männer und eine Frau müssen für vier bis zwölf Jahre ins Gefängnis. Ein Gericht in Ho-Chi-Minh-Stadt habe sie für schuldig befunden, im Internet Artikel veröffentlicht zu haben, in denen sie sich gegen die Regierung wandten, sagte Anwalt Ha Huy Son.  Unterdrückter "Bürgerjournalismus"   Bei einem der Angeklagten handelt es sich um Nguyen Van Hai, besser bekannt als Dieu Cay. Er hatte bereits seit 2008 eine zweieinhalbjährige Haftstrafe wegen Steuerhinterziehung abgesessen. Doch anstatt ihn nach beendeter Haftzeit freizulassen, klagten ihn die Behörden erneut an. Dieu Cay war von US-Präsident Obama namentlich erwähnt worden, als dieser sich im Mai 2012 gegen die Unterdrückung des "Bürgerjournalismus" in Vietnam ausgesprochen hatte. Dieu Cay sowie die beiden Blogger Phan Thanh Hai und Ta Phong Tan hatten 2007 gemeinsam den "Free Journalists' Club" gegründet und auf dessen Webseite mehrfach regierungskritische Artikel veröffentlicht. Die Mutter der früheren Polizistin Ta Phong Tan hatte sich im September 2011 aus Protest gegen die Verhaftung ihrer Tochter vor dem Regierungsgebäude in der südlichen Provinz Bac Lieu selbst verbrannt. Menschenrechtsorganisationen hatten die Inhaftierung und den Prozess scharf verurteilt und mehrfach die unverzügliche Freilassung der Angeklagten gefordert. Rupert Abbott, Vietnam-Experte bei Amnesty International, bezeichnete die Blogger als "politische Gefangene", deren einziges "Verbrechen" es gewesen sei, "friedlich von ihrem Recht auf freie Meinungsäußerung Gebrauch gemacht" zu haben. Brad Adams von Human Rights Watch sagte, sie hätten sich nichts zuschulde kommen lassen, außer "Geschichten zu veröffentlichen, von denen die Regierung nicht will, dass das Volk sie liest."  Angst vor den digitalen Stimmen   Seit 2011 setzt die vietnamesische Regierung die Bloggerszene massiv unter Druck. Die Szene im Lande ist eine der aktivsten in ganz Südostasien. Schätzungsweise jeder dritte Vietnamese ist täglich im Internet unterwegs. Die jüngere Generation geht dafür vor allem in Internetcafés, die es nicht nur in den Städten, sondern auch auf dem Land überall gibt. "Die Blogger haben eine ganz wichtige Funktion übernommen", sagt der Vietnamexperte Jörg Wischermann im Gespräch mit der DW, "da sie das staatlich verordnete Schweigen in den Medien außer Kraft gesetzt haben." Die staatlichen Medien schweigen vor allem über die heftigen Konflikte, die im ganzen Land schwelen und regelmäßig ausbrechen. Bauern werden von Immobilienspekulanten enteignet oder mit minimalen Kompensationszahlungen abgespeist. Beamte sind oft beteiligt oder profitieren indirekt. Wenn sich die Bauern zur Wehr setzen, kommt es zu teilweise brutalen Einsätzen der Polizei. In den letzten Monaten sind die Berichte darüber aus den offiziellen Medien verschwunden. Die Regierung fürchtet die Proteste der Bauern, die "eine tragende Säule des Landes" seien, sagt Wischermann. Nur Blogger haben über das Schicksal der Bauern berichtet, Fotos und Videos veröffentlicht.  Maßnahmen gegen unabhängige Berichte Polizisten sichern das Gerichtsgebäude, in dem der Prozess gegen die Blogger stattfand. Um der Berichterstattung im Internet zu begegnen, hat die regierende Kommunistische Partei Vietnams (KPV) schon auf ihrem elften Parteitag im Jahre 2011 eine härtere Gangart gegen Regimekritiker beschlossen. Ende Juli 2012 wurde in Vietnam ein Internet-Dekret verabschiedet, wobei zur Zeit noch unklar ist, ob es tatsächlich in ein Gesetz umgesetzt wird. Das Dekret umfasst 60 Abschnitte, die alarmierend vage gehalten sind. So soll der Missbrauch von Informationen im Internet, die gegen die Sozialistische Republik Vietnam gerichtet sind, ebenso unter Strafe gestellt werden wie Angriffe, die die große Einheit des Volkes oder die guten Gebräuche und Traditionen des Landes unterminieren. Das Dekret fordert eine umfassende Filterung von Internetinhalten sowie die Anmeldung von privaten Webseiten unter dem richtigen Namen der Betreiber. Nicht zuletzt sollen Privatpersonen und Internetdienstanbieter für Verstöße auch von Dritten belangt werden können. So wundert es nicht, dass Vietnam auf dem aktuellen Index zur Pressefreiheit der Organisation "Reporter ohne Grenzen" nur auf Platz 172 von insgesamt 179 Staaten rangiert. Auf der Rangliste der "Feinde des Internets" belegt Vietnam Platz 3. Reporter ohne Grenzen berichtete über die handfesten Mittel, die der vietnamesische Staat anwendet, um die Blogger in ihre Schranken zu weisen. Unliebsame Blogger würden auch in ihrem Privatleben lückenlos überwacht, auf offener Straße bedroht und angegriffen, verhaftet oder durch stundenlange Verhöre eingeschüchtert, hieß es bei Reporter ohne Grenzen.  Regierung setzt sich rigoros durch   Der Zweck derartiger Dekrete und Verordnungen sei nicht, die Bloggerszene tatsächlich zu kontrollieren, wie Wischermann sagt. "Dass das technisch überhaupt nicht umzusetzen ist, haben auch schon die vorherigen Dekrete und Verordnungen gezeigt. Es geht darum, gewisse polizeiliche Maßnahmen zu rechtfertigen." Die Regierung schaffe mit den Verordnungen einen legalen Rahmen, der es der Polizei ermögliche, an einzelnen Personen ein Exempel zu statuieren.   http://www.dw.de/vietnam-macht-bloggern-kurzen-prozess/a-16135751  
......

4 dân biểu Canada lên tiếng về Nhân Quyền Việt Nam

Bản lên tiếng của Dân Biểu Judy A. Sgro và Dân Biểu Wayne Marston về trường hợp của Tù Nhân Lương Tâm Trần Thị Thúy.BBT-WebVT K/g: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam 2 Hoàng Văn Thụ - Hà Nội - Việt Nam Thưa Thủ Tướng, Tôi viết thư này để thêm tên tôi vào danh sách những người quan tâm về những báo cáo gần đây liên quan tới những vi phạm nhân quyền có hệ thống tại quý quốc. Tôi xin đưa ra một trường hợp cụ thể là việc bắt giam và bỏ tù bà Trần Thị Thúy. Dựa trên sự tìm hiểu của cá nhân tôi cũng như những thông tin mà những vị đại diện cộng đồng trong khu vực cử tri của tôi cung cấp cho văn phòng chúng tôi, thì dường như bà Thúy đã bị giam giữ trái phép vào Tháng 8, 2010 để chờ một phiên xử bí mật hoàn toàn thiếu minh bạch và công bằng mà sau đó đã áp đặt một bản án 8 năm tù cho bà Thúy. Trên căn bản đó tôi trân trọng đề nghị là nếu Việt Nam muốn được tiếng là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng thế giới thì chính phủ của Ông cần phải nỗ lực để tránh những trường hợp bất công như kể trên. Thêm vào đó, tôi muốn bày tỏ mối quan tâm sâu xa về việc bà Thúy đã bị đối xử dã man tàn tệ trong thời gian bị giam giữ. Hơn thế nữa, tôi cũng được biết là bà Thúy đã bị từ chối không được chữa trị y tế cũng như không được gặp luật sư. Những vi phạm này là những vi phạm trầm trọng luật pháp quốc tế và nhân quyền căn bản và những vấn đề lớn hơn nữa. Vấn đề này đã được nêu lên tại những quốc gia như Úc Đại Lợi và Gia Nã Đại, và tôi có dự định chia sẻ sự quan tâm của tôi với những vị dân cử tại những khu vực khác. Tôi mong là Ông sẽ xét lại quan điểm của mình và phản ảnh trong những ngày sắp tới. Cảm ơn Ông đã quan tâm và mong nhận được hồi âm sớm. Trân trọng,DB Judy A. Sgro York West - - - K/g: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam 2 Hoàng Văn Thụ Hà Nội, Việt Nam Thưa Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tôi viết thư này để phản đối việc bắt giữ và bỏ tù một cách tùy tiện bà Trần Thị Thúy, một tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Tôi được biết bà Thúy là một người tranh đấu cho quyền sở hữu đất đai tại Bến Tre, và Bà đã bị bắt giam tùy tiện không có trát toà vào ngày 10 Tháng 8, 2010. Ngoài ra, bản án 8 năm tù tại một phiên xử kín kéo dào chỉ một ngày vào ngày 30 Tháng 5, 2010 đã vi phạm quyền được xử án công khai và công bằng của bà Thúy. Tôi cũng lên án việc bà Thúy bị đối xử dã man tàn tệ trong trại giam. Tôi được biết là bà Thúy đã nhiều lần bị đối xử dã man, bị đánh đập và bị buộc làm những công việc khổ sai khiến bà Thủy nhiều lần bị bất tỉnh và sinh ra nhiều bệnh tật mà lại không được chăm sóc y tế đầy đủ. Những sự kiện vừa nêu khiến người ta bàng hoàng. Cộng đồng thế giới sẽ không im lặng nữa. Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền đã ghi nhận việc bắt giữ tùy tiện bà Trần Thị Thúy trong Báo Cáo Toàn Thế Giới năm 2012. Dân biểu Bernie Ripoll thuộc Quốc hội Úc đã nêu quan tâm của Ông vào Tháng 8. Là một thành viên của Quốc Hội Gia Nã Đại, tôi yêu cầu Ông trả tự do cho bà Thúy. Việt Nam đã ký kết bản Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị, và như vậy tôi tin tưởng là Ông sẽ tôn trọng và đáp ứng yêu cầu của chúng tôi. Xin cảm ơn Ông đã quan tâm đến vấn đề khẩn cấp này. Trân trọng,Wayne Marston MP Hamilton East – Stoney Creek - - - Và sau đây là phát biểu về tình trạng Nhân Quyền Việt Nam của 2 dân biểu liên bang Canada gốc Việt, Dân Biểu Anne Quách Minh-Thư và Dân Biểu Hoàng Mai, tại Quốc Hội Canada.  http://www.viettan.org/4-dan-bieu-Canada-len-tieng-ve.html
......

Ủy nhiệm viên của chính phủ Đức về nhân quyền thăm Viêt Nam

Đúng dịp toàn thế giới kỷ niệm ngày Quốc Tế Nhân Quyền (10.12.2012) ông Markus Löning, ủy nhiệm viên của chính phủ Đức về nhân quyền, bắt đầu chuyền công du của ông tại Viet Nam từ 09.12. tới 14.12.2012. Lần này chính quyền Đức không gửi bộ trưởng hay các viên chức hành chánh mà lại cử một nhân viên đặc biệt ủy nhiệm lo cho vấn đề nhân quyền qua thăm viếng Việt Nam. Đúng với mục đích của chính phủ Đức về vấn đề nhân quyền: bảo vệ, gìn giữ, thực thi nhân quyền tại khắp mọi nơi, ông Markus Löning sẽ tìm hiểu tình trạng nhân quyền tại Việt Nam qua các cuôc đàm thoại trao đỗi với các quan chức nhà nước, các nhân viên tư pháp,công an, cảnh sát, đại diện các tổ chức xã hội dân sự (Zivilgesellschaft), các tổ chức ngoài chính quyền (NGO/ Nichtregierungsorganisationen,) và các nhà tranh đấu cho nhân quyền. Viếng thăm tù nhân chính tri còn đang ngồi tù hay đã mạn hạn tù cũng nằm trong chương trình công du của ông Löning. Ông cũng sẽ trò chuyện với với các doanh nhân Việt nam và thăm một công ty may quần áo. Trong lãnh vực kinh tế chính phủ Đức luôn nhấn mạnh việc tôn trọng nhân quyền là điều tiên quyết cho mọi hợp tác kinh doanh giữa Đức Quốc và các quốc gia khác.   Trong cuộc phỏng vấn của đài phát thanh Đức DEUTSCHLANDRADIO ngày 10.12.2012 tại phi trường Hà Nội, ông Löning tuyên bố ông sẽ nói chuyện thẳng với chính quyền Việt Nam về các trường hợp vi phạm nhân quyền như tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng,  tù nhân chính trị, kiểm duyệt sách báo và trình bày rõ với họ quan điểm của chính phủ Đức.   Được biết nhiệm vụ của „Ủy nhiệm viên của chính phủ Đức về nhân quyền“ bao gồm việc quan sát tình trạng nhân quyền trên toàn thế giới, phối hợp các chương trình viện trợ nhân đạo và đề nghị với chính quyền Đức các biện pháp giao thiệp phù hợp với quốc gia liên hệ. Tháng tư vùa qua ông Löning đã qua Miến Điện quan sat cuộc bầu cử và đã được bà Aung San Suu Kyi tiếp kiến.   Các ủy nhiệm viên của chính phủ Đức về nhân quyền từ 1998 đến nay: Gerd Poppe, đảng Xanh (1998- 2003) Claudia Roth, đảng Xanh (2003-2004) Tom Koenigs, đảng Xanh (2005-2006) Günter Nooke, đảng CDU (2006-2010), nhà chính trị đối lập bên Đông Đúc trước ngày Đức Quốc thống nhất, Markus Löning, đảng FDP (2010 - đến nay) Ông Markus Löning và ông Zarganar, cựu tù nhân chính trị Miến Điện Ông Markus Löning và các ông Phạm Công Hoàng, Trịnh Đỗ Tôn Vinh, bà Vũ Thị Khiếu, ông Trần Văn Các trong dịp trao Thỉnh Nguyện Thư Triệu Con Tim cho Bộ Ngoại Giao Đức. (Forum „Vietnam 21“)  
......

Nhật ký MaLlala

Tháng 7 năm 1942, trong Chiến tranh Thế giới Thứ Hai, một bé gái người Đức gốc Do Thái 13 tuổi tên Anne Frank và bốn người khác ẩn náu trên căn gác áp mái tại một ngôi nhà ở đường Prinsengracht, trong thành phố Amsterdam bị quân Đức quốc xã chiếm đóng. Sau đó, do bị phản bội, gia đình Anne bị phát giác và bị đưa vào trại tập trung. Bảy tháng sau, Anne chết tại trại cải tạo Bergen-Belsen. Ông Otto Frank, cha của bé, là người duy nhất trong nhóm sống sót được để trở về căn gác sau chiến tranh và tìm thấy cuốn nhật ký của con gái tại nơi gọi là Chái nhà bí mật. Cuốn nhật ký viết bằng tiếng Hà Lan, được ông cho xuất bản và sau đó đã được dịch sang nhiều ngôn ngữ, đã trở thành một trong những cuốn sách được tìm đọc nhiều nhất trên thế giới, về góc nhìn của một bé gái trước thảm trạng chết chóc gây nên bởi bọn khủng bố. Bảy thập niên sau, một bé gái người Pakistan, sống ở vùng Thung lũng Swat xinh đẹp và nghèo khó của miền tây bắc đất nước chiến tranh, chọn hình thức viết nhật ký gởi ra nước ngoài để phản kháng sự thống trị bất công của phe Hồi giáo quá khích Taliban, và đòi quyền được đến trường như nam sinh, sau khi các trường tư thục bị Taliban buộc phải đóng cửa và 5 trường đã bị đánh sập để ngăn các bé gái đến lớp. Những dòng chữ trung thực bằng ngôn ngữ địa phương của học sinh lớp bảy Malala đã xuất hiện trên trang mạng bằng tiếng Urdu của đài BBC, vạch trần cho thế giới thấy lệnh cấm đã ảnh hưởng tới em và các bạn học của em như thế nào. Nhật ký của Malala đã khiến cho thế giới bên ngoài Pakistan kinh hoàng về những tội ác diệt chủng của Taliban trong thời gian chúng chiếm đóng thung lũng Swat từ năm 2007 tới 2009 mà em kể lại – gây chấn động người đọc trước bộ mặt phi nhân của Taliban. Ngày 9/10/2012, khi Malala Yousafzai cùng các bạn ngồi xe chở học sinh từ trường về, đang cùng nhau ca vang bản nhạc đồng quê Pashtun dịu dàng về thung lũng Swat thân ái và đề cao sự hy sinh cho quê hương – phe quân sự Taliban đã chỉ thị người của chúng bám theo và thi hành lệnh hành quyết Malala. Các hung thủ, mặt đã xồm xoàm râu ria còn mang thêm mặt nạ để che giấu tung tích, phóng xe đạp rượt theo chặn xe nhà trường. Xe ngừng. Trước mặt đám học sinh con gái hốt hoảng, người của Taliban đọc án lệnh tử hình: “Đứa nào trong chúng mầy là Malala? Nếu không nói, tao giết sạch cả đám!” Không ai trả lời, và không ai làm điềm chỉ viên. Hung thủ quát to hơn: “Con bé này dám to gan truyền bá chủ nghĩa thế tục, chống lại Taliban, là quân đội của Đấng Allah. Nó phải bị trừng phạt”. Rồi khi nhận diện được Malala, hắn đã chĩa thẳng súng vào đầu và vào ngực em, bóp cò. Những năm trước đây, khi lực lượng an ninh hành quân vào thung lũng để tảo thanh phiến quân Taliban, cô bé Malala cũng phải theo chân hàng triệu người tị nạn khác chạy trốn cảnh lửa khói của chiến tranh. Trên đường tản cư, vì hầu hết trường ốc đã bị Taliban đánh sập, em đã dạy cho các em bé hơn con toán, cái chữ trong các lều bạt chơ vơ giữa núi đồi. Những đồi núi chơ vơ nằm giữa bạt ngàn ấy chính là nơi xuất phát tuần qua của những người mang súng đạn xuống đồng bằng lùng tìm một đứa bé gái tuổi 14 để ám sát. Chúng có thể từ bên kia biên giới, nơi Mullah Qari Fazlullah, thủ lãnh của lực lượng Taliban huyện Swat, đang ẩn náu và thực hiện những vụ ám hại thường dân, hay cũng có thể từ Bắc Waziristan, nơi được xem là sào huyệt của những kẻ tôn thờ chủ nghĩa khủng bố và chọn Al Qaeda hay Taliban làm lẽ sống. Ba năm trước, vụ cô gái Chaand Bibi 17 tuổi bị Taliban xử án bằng cách quất 34 ngọn roi vào mông đã làm cả nước sục sôi cơn giận dữ. Quất roi vào mông phụ nữ là một trong những hình phạt qui định bởi luật tôn giáo Sharia của đạo Hồi, dựa trên kinh thánh Coran. Sharia Tín đồ Hồi giáo tin rằng Sharia là Đấng Chí Tôn của pháp luật, và luật Sharia đề ra nhiều cách giải quyết bằng luật pháp thế tục, chi phối cả vào lãnh vực tội phạm chính trị hay kinh tế, thậm chí các chuyện cá nhân như chế độ ăn uống, cầu nguyện và ăn chay, tình dục, vệ sinh. Luật Sharia được diễn giải bởi các thầy tế (giáo sĩ) và áp dụng bởi các qadis (thẩm phán Hồi giáo) như sau: - Tín đồ Hồi giáo phải cầu kinh 5 lần một ngày, trong thời gian kinh nguyện nếu bị phát giác đang làm một việc gì khác thì sẽ bị đánh đòn; đàn ông phải để râu, độ dài tối thiểu phải ít nhất bằng một nắm tay tính từ phía dưới cằm, vi phạm sẽ bị đánh; nam học sinh phải đội khăn xếp: học sinh từ lớp một đến lớp sáu đội khăn màu đen, khăn của lớp bảy trở lên màu trắng, tất cả phải mặc quần áo đạo Hồi, cổ áo phải cài cúc; không được hát, không được khiêu vũ, không được chơi bài, đánh cờ, đánh bạc và thả diều, không được viết sách, vẽ tranh và xem chiếu phim; nuôi vẹt sẽ bị đánh đòn, nuôi chim sẽ bị giết, ăn cắp sẽ bị chặt bàn tay, tái phạm sẽ bị chặt chân. Nếu không là tín đồ đạo Hồi, việc thờ cúng cấm thực hiện ở những nơi mà người đạo Hồi có thể thấy, ngược lại sẽ bị đánh đòn và tống giam. Ai dụ dỗ một tín đồ đạo Hồi cải giáo theo đạo mình sẽ bị xử tử. - Phụ nữ Hồi giáo phải luôn ở trong nhà, không được lê la không mục đích ngoài đường. Khi cần ra đường, phải đi cùng một người nam có quan hệ họ hàng; nếu bị bắt gặp đi một mình ngoài đường sẽ bị bắt đưa về nhà và hình phạt là đánh đòn; không được để lộ khuôn mặt của mình, phải mặc burqa (áo trùm mặt) khi đi ra ngoài, vi phạm sẽ bị quất roi thật nặng; không được trang điểm, không được đeo nữ trang, không mặc quần áo diêm dúa, không được nói trước nếu người đối diện chưa nói với mình; không được nhìn vào mắt đàn ông, cấm cười ở nơi công cộng, không được sơn móng tay, ngược lại sẽ bị chặt ngón tay. Nghiêm cấm trẻ em gái đến trường: tất cả trường học dành cho con gái phải đóng cửa; cấm phụ nữ đi làm. Phụ nữ ngoại tình sẽ bị ném đá cho đến chết. Trong khi thế giới ngày càng văn minh và các tiến bộ khoa học được sử dụng bình đẳng giữa nữ và nam, thì trong thế giới Hồi giáo, người ta ứng dụng tiến bộ ấy để hạ thấp thêm giá trị của nữ giới, ví dụ đàn ông đạo Hồi chỉ cần xác nhận việc họ muốn ly dị vợ một cách hợp pháp chỉ bằng một cái tin nhắn điện thoại SMS. Dịch vụ tin nhắn ngắn (SMS hay Short Message Services) là một phương tiện viễn thông cho phép gửi các thông điệp ngắn không quá 160 mẩu tự bằng điện thoại di động qua dịch vụ truyền thông không dây. Ngày 27/07/2003, tại tòa án Hồi giáo bên Mã Lai, thẩm phán Mohamad Fauzi Ismail tuyên bố giá trị hôn nhân giữa nguyên đơn Azida Fazlina Abdul Latif và vợ là Shamsudin Latif được chính thức vô hiệu hóa sau khi ông chồng đã công khai gởi cho vợ một lời nhắn với nội dung rằng “nếu bà không chịu rời nhà cha mẹ bà, bà sẽ bị ly dị”.   Theo luật đạo Hồi, người chồng được phép ly dị vợ mình sau khi lặp lại ba lần chữ “talaq”, nghĩa là “tôi ly dị bà”. Do đó, chuyện phụ nữ Hồi giáo bị quất roi vào mông như thú vật, xảy ra thường tình như phụ nữ phương Tây bắt tay đàn ông. Nhưng quất roi là một việc, còn nhân danh Allah để nổ súng vào đầu con trẻ là chuyện khác. Ngoài ra, giết chết phụ nữ không vũ trang không là lầm lỗi của một cá nhân vô kỷ luật, mà là một chủ trương của Taliban.   Ngày 6/07/2012 vừa qua, chị nữ tu 25 tuổi Farida Afridi bị bắn vào đầu khi đi từ nhà ở Hayatabad trong huyện Peshawar tới văn phòng thiện nguyện của mình tại Jamrud bên huyện Khyber. -“Tội ác” của nữ tu Afridi để Taliban phải hạ sát chị, là cải thiện quyền bình đẳng của phụ nữ trong khu vực mà không ai nghe hay biết tới giá trị của phái nữ. -“Tội ác” của sơ Farida Afridi còn là sự “ngoan cố”, không chịu lấy cái chết trước đó của một người khác mang cùng họ Afridi để làm gương. -Ngày 8/12/2011, nhà giáo Zarteef Khan Afridi trên đường tới lớp ở Jamrud cũng đã bị Taliban hạ sát sau khi bị chụp cái mũ “tay sai của Tây phương để tiếp tay hủ hóa nhân dân trong vùng” – một luận điệu để ngụy biện cho hành động khát máu của Cộng sản mà người miền Nam Việt Nam đã nghe đầy tai trong thời gian chiến tranh. -Lần này, vụ tấn công vào bé gái Malala đã làm giận dữ cả nước Pakistan, và làm cộng đồng thế giới phẫn nộ. Malala đã viết gì trong nhật ký? Thứ Bảy 3/01/2009 – Tôi sợ. Hôm qua tôi có một giấc mơ hãi hùng khi thấy máy bay trực thăng và lính Taliban. Tôi đã từng có những cơn ác mộng như thế kể từ khi quân đội hành quân vào Swat.   Mẹ cho tôi ăn sáng và tôi đến trường. Tôi rất sợ khi phải đến lớp, vì Taliban đã công bố một sắc lệnh cấm tất cả con gái chúng tôi đi học. Lớp có 27 đứa, nhưng chỉ có 11 học sinh. Con số tụt xuống vì sắc lệnh của Taliban. Đã có ba người bạn của tôi theo gia đình di cư về Peshawar, Lahore và Rawalpindi vì sắc lệnh này. Trên đường từ lớp về nhà, tôi nghe một người đàn ông thét lên ‘Tao sẽ giết mầy’. Tôi nhanh chân rảo bước thêm, sau đó nhìn lui xem ông ấy có đuổi theo mình không. May quá, ông ta đang gọi điện thoại di động và đang dọa dẫm một ai đó trên đường dây. Chủ Nhật 4/01 – Hôm nay là ngày lễ, tôi ngủ dậy trễ, khoảng 10 giờ sáng khi nghe bố tôi nói về ba xác người nữa nằm ngoài trạm biên giới Green Chowk. Nghe tin ấy, tôi thấy buồn. Trước cuộc hành quân, tất cả chúng tôi thường đến Marghazar, Fiza Ghat và Kanju trong các ngày Chủ Nhật để cắm trại. Nay tình hình như thế làm chúng tôi không còn được đi picnic từ một năm rưỡi nay. Cũng như trước đây chúng tôi đi dạo một chút sau bữa ăn tối, nhưng nay phải vào trong nhà trước khi trời tắt nắng. Hôm nay tôi làm một số việc vặt vãnh ở nhà, làm bài tập và chơi với em trai tôi. Nhưng nghĩ đến ngày mai phải tới lớp, tim tôi đập dập dồn. Thứ Hai 5/01 – Tôi chuẩn bị để đi học và khi sắp mặc áo quần, tôi chợt nhớ luật cấm chúng tôi mặc đồng phục, và phải mặc đồ thường khi đi học. Tôi quyết định mặc chiếc áo màu hồng mà tôi thích. Mấy đứa con gái khác cũng mặc áo màu nên lớp học có vẻ như ở nhà. Bạn tôi đến cạnh hỏi tôi, ‘Nhân danh Thượng đế, hãy trả lời tôi thật danh dự, liệu trường chúng ta có bị Taliban tấn công không?’ Trong buổi học sáng, chúng tôi được dặn dò đừng mặc áo màu vì Taliban cấm. Buổi tối ở nhà mở TV tôi nghe lệnh giới nghiêm ở Shakardra được bỏ sau 15 ngày. Thật vui trước tin ấy, vì cô giáo dạy tiếng Anh của chúng tôi sống ở đó, nay có thể trở lại lớp rồi. Thứ Tư 14/01 – Tôi không vui trong lòng khi đi học vì kỳ nghỉ đông sẽ bắt đầu vào ngày mai. Ông hiệu trưởng thông báo kỳ nghỉ nhưng không đề cập tới ngày tựu trường. Đây là lần đầu tiên chuyện như thế xảy ra. Trong quá khứ, ngày tựu trường luôn luôn được thông báo rõ ràng. Ông hiệu trưởng chẳng tiết lộ lý do tại sao không nhắc tới ngày tựu trường, nhưng tôi đoán là Taliban đã phổ biến lệnh cấm con gái đi học bắt đầu áp dụng từ 15/01. Lần này, cánh con gái chúng tôi chẳng hứng thú gì về kỳ nghỉ đông vì cả bọn biết rằng khi Taliban đã áp dụng lệnh cấm thì chúng tôi không còn đến lớp được nữa. Một vài đứa còn mơ mộng là trường sẽ mở cửa lại trong tháng Hai, nhưng mấy đứa khác bảo bố mẹ chúng đã quyết định dọn nhà khỏi xứ Swat để tới các thị trấn khác cho chúng được cắp sách tới trường. Thứ Năm 15/01 – Đêm qua là một đêm dày đặc tiếng đại bác, làm tôi thức giấc tới ba lần. Nhưng sáng nay không đi học, nên tôi ngủ đến 10 giờ. Sau đó, bạn tôi đến, và chúng tôi bàn bạc về bài tập ở nhà. Mười lăm tháng 01 cũng là kỳ hạn mà sắc lệnh của Taliban bắt đầu có hiệu lực. Hôm nay tôi đọc thấy nhật ký viết cho BBC bằng tiếng Urdu của mình được đăng trên nhật báo nữa. Mẹ tôi thích bút hiệu Gul Makai của tôi, và hỏi bố tôi sao không đổi tên tôi thành Gul Makai luôn đi. Tôi chọn bút hiệu này, vì tên thật của tôi có nghĩa là ‘kiếp trầm luân’. Bố tôi kể mấy bữa trước có người cắt bài báo mang lại cho bố và bảo bài nhật ký thật tuyệt vời. Bố kể bố chỉ lẳng lặng cười mà không thể cho ông bạn biết rằng chính con gái ông viết các trang nhật ký ấy. Thứ Sáu 16/01 – Bố bảo rằng chính phủ sẽ bảo vệ trường lớp của chúng tôi. Thủ tướng đã nói như thế. Mới nghe, tôi rất vui trong lòng, nhưng sau đó tôi nghĩ ra rằng lời tuyên bố ấy không giải quyết được khó khăn của chúng tôi. Tại xứ Swat này, hằng ngày chúng tôi nghe binh sĩ bị giết dài dài, và nhiều lính tráng khác bị bắt cóc khi chỗ này khi chỗ kia. Cảnh sát thì biến mất tăm mất tích. Bố mẹ tôi cũng rất lo sợ. Ông bà bảo rằng chúng tôi không được tới trường trừ phi chính Taliban đọc lệnh trên đài phát thanh chính thức cho phép con gái đi học. Chính quân đội chính phủ cũng phải chịu trách nhiệm về việc chúng tôi bị gián đoạn học vấn. Hôm nay một nam sinh từ chỗ chúng tôi tới trường, và thầy hiệu trưởng bảo về, vì lệnh giới nghiêm sẽ áp dụng sớm. Nhưng về nhà, hắn mới biết là không hề có lệnh giới nghiêm như thầy nói, thay vào đó, trường đóng cửa vì lính chuyển quân qua con lộ chạy gần trường. Thứ Hai 19/01 – Thêm 5 ngôi trường nữa bị san bằng, một trong số đó nằm sát nhà tôi. Tôi hết sức ngạc nhiên: trường đã đóng cửa, thì cần gì còn phải triệt hạ? Thế là sau hạn chót của Taliban, không còn ai tới lớp nữa. Hôm nay tôi sang nhà bạn và con bé nói với tôi rằng cách đấy ít bữa có người hạ sát ông chú của Maulana Shah Dauran; con bé cho rằng vì thế mà Taliban thịnh nộ và đánh sập trường ốc. Con bé cũng bảo rằng chẳng ai trong chúng tôi làm tổn thương phe Taliban, nhưng mỗi khi thất bại, họ cứ dồn cơn giận dữ lên trường ốc của học sinh chúng tôi. Thế mà lính tráng chẳng làm gì để ngăn cản cả. Họ cứ trốn kỹ trong mấy cái bót trên đỉnh đồi, và giết dê để chén một cách vui thú. Thứ Năm 22/02 – Tôi chán ngán cảnh ngồi nhà trong những ngày trường đóng cửa. Một số bè bạn của tôi đã rời khỏi Swat vì tình thế ở đây nguy hiểm quá. Tôi không ra khỏi nhà. Maulana Shah Dauran (ông thầy tế Taliban đã ra lệnh cấm con gái đi học) nhắc lại lời cảnh cáo là ban đêm phái nữ không được ra khỏi nhà. Ông ấy cũng tuyên bố là sẽ đánh sập những trường nào mà lực lượng an ninh dùng làm trạm gác. Bố bảo rằng lực lượng an ninh đã tới đóng tại các trường nam và trường nữ ở vùng Haji Baba. Xin thượng đế giữ gìn cho các trường ốc này được bình an. Thầy tế Maulana Shah Dauran cũng lên radio đọc thông điệp cho hay ba ‘tên trộm’ sẽ bị quất roi vào ngày mai, ai muốn xem thì có thể đến để chứng kiến. Tôi ngạc nhiên là khi mà chúng tôi đang chịu đựng nhiều điều thế này, ai còn lòng dạ để đi xem ba cái chuyện ấy? Và tại sao quân đội không chặn đứng đừng để bọn chúng bày những trò như thế? Chính tôi thấy được rằng ở đâu có lính, thì có một tên Taliban kèm một bên, nhưng ở đâu Taliban xuất hiện, thì chẳng thấy bóng dáng quân đội. Thứ Bảy 24/01 – Cuộc thi mãn khóa lẽ ra được tổ chức sau kỳ nghỉ đông nhưng điều này chỉ xảy ra nếu Taliban cho phép con gái tới trường. Chúng tôi được dặn chuẩn bị học ôn vài chương để thi nhưng tôi không thấy ham thích học hành gì nữa. Tính từ hôm qua, quân đội nhận trách nhiệm các cơ sở học đường để bảo vệ. Có vẻ như phải chờ đến khi nhiều chục trường ốc bị tàn phá và hàng trăm trường khác bị đóng cửa xong, quân đội mới chợt nghĩ đến việc bảo vệ. Nếu như họ mở các cuộc hành quân của họ một cách đúng nghĩa, tình hình bết bát hiện nay đã không xảy ra. Muslim Khan, phát ngôn viên của phe Taliban tại Swat, đã nói rằng những trường nào chứa chấp quân đội sẽ bị tấn công. Như thế, chúng tôi càng lo sợ hơn, nếu lính dùng trường làm nơi đóng quân. Điều hay ho duy nhất từ việc chiến tranh tràn đến Swat là bố mang chúng tôi rời khỏi Mingora, thị trấn lớn nhất trong vùng thung lũng Swat, để tản cư tới các thị trấn khác. Hôm qua, chúng tôi đã từ Islamabad tới Peshawar. Ở Peshawar, chúng tôi dừng chân ở một nhà bà con để uống trà, trước khi tiếp tục đi nữa, tới Bannu. Thằng em trai 5 tuổi của tôi đùa nghịch trên cỏ. Khi bố hỏi nó chơi trò gì thế, nó bảo nó đang làm một ngôi mộ. Sau đó chúng tôi kéo nhau tới trạm xe buýt để đi Bannu. Chiếc xe già nua và bác tài bóp còi liên tục. Khi đang chạy, xe sụp ổ gà, và còi xe lại ré lên inh ỏi, đánh thức thằng em 10 tuổi của tôi. Thằng bé hoảng sợ hỏi mẹ: ‘Có phải bom vừa nổ không?’. Tới Bannu, bạn của bố đã chờ sẵn ở đó. Ông ấy cũng là người gốc Pashtun, nhưng cả nhà ông nói bằng thổ ngữ Bannu, nên chúng tôi không thể hiểu hết ông ấy nói gì. Chúng tôi đến chợ bán hàng phước thiện trước, sau đó mới ra công viên. Ở đây, phụ nữ phải trùm khăn veil che mặt mỗi khi ra khỏi nhà. Mẹ tôi cũng trùm một cái, nhưng tôi từ chối trùm mặt như thế, với lý do quá khó nhìn để bước đi. So với Swat, thì Bannu an bình hơn nhiều. Chủ nhà cho biết ở đây cũng có Taliban lảng vảng nhưng không tới mức bất ổn như ở Swat. Ở đây, Taliban cũng từng đe dọa sẽ đóng cửa trường học, nhưng đến giờ thì trường vẫn mở cửa. Thứ Hai 26/01 – Tiếng đầu đạn đại bác xé gió trong tĩnh lặng của buổi sáng đã đánh thức tôi dậy. Trước đây chúng tôi run sợ khi nghe tiếng trực thăng, còn bây giờ thì run sợ khi nghe tiếng đạn pháo binh. Tôi còn nhớ lần đầu tiên khi bầy trực thăng quần trên nóc nhà vào đầu cuộc hành quân. Chúng tôi sợ đến nỗi phải tìm chỗ trốn. Không riêng chúng tôi, mà tất cả đám trẻ con trong khu vực cũng hoảng sợ như thế. Có lần, từ trên trực thăng, kẹo bơ được liệng xuống, và điều này kéo dài một thời gian. Bây giờ nghe tiếng trực thăng, chúng tôi ùa ra khỏi nhà và chờ kẹo bơ thả xuống, nhưng chuyện ấy không xảy ra nữa. Bố vừa cho chúng tôi hay một tin vui, là ổng sẽ mang chúng tôi quay về lại Islamabad vào ngày mai. Chúng tôi thấy rất vui trong lòng. Thứ Tư 28/01 – Bố tôi đã giữ đúng lời hứa, và hôm qua chúng tôi đã có mặt trở lại ở Islamabad. Lúc vừa rời Swat trước kia, chúng tôi vô cùng lo sợ khi nghe Taliban sắp tiến hành lục soát nhà cửa. Nhưng chuyện trái ngược lại, là lính chính phủ lục soát nhà. Chúng tôi trú lại nhà bạn của bố ở thủ đô. Đây là lần đầu tiên tôi viếng thăm thành phố xinh đẹp với những căn nhà bằng gỗ xinh xinh và những con đường rộng thênh thang, nhưng so với thị trấn Swat của tôi, thủ đô thiếu vẻ đẹp tự nhiên. Bố dẫn chúng tôi đến thăm bảo tàng viện Lok Virsa và tôi đã học hỏi được nhiều thứ. Tại Swat, chúng tôi cũng có một viện bảo tàng, nhưng chinh chiến thế này, tôi không biết nó có thoát khỏi tàn phá bởi đạn bom chăng. Bố mua bắp rang của ông già bán dạo ngoài cửa viện bảo tàng. Khi nghe ông nói bằng tiếng Pashtun, bố hỏi có phải ông là dân Islamabad. Ông lão trả lời: “Bộ ông nghĩ Islamabad có thể là của dân Pashtun hay sao?” Ông lão bán bắp kể rằng ông là người gốc huyện Momand trên ấy, nhưng vì cuộc hành quân kéo dài bất tận, ông đành phải rời bỏ quê cha đất tổ của mình. Đúng lúc ấy, tôi thấy bố và mẹ tôi nước mắt lưng tròng. Thứ Bảy 31/01 – Trên đường lưu lạc từ Bannu về Peshawar, tôi nhận được điện thoại từ bạn tôi. Nó bảo rằng nó quá sức lo sợ, và bảo tình hình ở Swat tồi tệ hơn, rồi khuyên tôi chớ trở về. Con bé kể rằng cuộc hành quân đang đến hồi cao điểm, nội ngày hôm nay đã có 37 người chết vì đạn pháo kích. Chúng tôi tới được Peshawar vào buổi tối, ai cũng mệt rã rời. Bật TV, tôi thấy chiếu cảnh đồng bào chạy loạn từ Swat với hai bàn tay không. Chuyển qua đài khác, tôi nghe một phụ nữ nói “chúng ta sẽ trả thù vụ ám sát bà Benazir Bhutto”. Tôi hỏi bố vậy ai là người sẽ trả thù cho cái chết của người dân Swat, nhưng bố lặng thinh. Thứ Hai 2/02 – Tôi nổi nóng, vì trường lớp ở Swat vẫn còn đóng cửa. Lẽ ra hôm nay lớp chúng tôi phải tái khai giảng. Khi tới trường, tôi mới biết là trường còn đóng cửa. Trước kia, thời gian trường đóng cửa là lúc chúng tôi sung sướng nô đùa. Nhưng bây giờ làm sao mà vui mà đùa, vì tôi lo sợ rằng trường sẽ đóng cửa vĩnh viễn theo lệnh Taliban. Bố bảo rằng tiếp theo lệnh đóng cửa trường nữ tư thục, trường nam tư thục đã quyết định sẽ không mở cửa trước ngày 8 tháng Hai, và vì bên ngoài cổng trường không niêm yết thông cáo, nên việc tái khai giảng trường nữ kể như không có. Thứ Bảy 7/02 – Em trai tôi và tôi khởi hành về Mingora sau trưa. Mẹ tôi đã về đó trước. Tôi vừa mừng vừa sợ khi nghĩ đến chuyến về sau 20 ngày xa cách. Trước khi vào Mingora, chúng tôi chìm vào sự câm lặng chết chóc của Qambar, nơi không còn ai, trừ những người để tóc và râu dài lòng thòng, như những người phe Taliban. Tôi thấy nhiều nhà cửa bị hư hại vì đạn pháo kích. Về tới Mingora, đường phố vắng hoe. Chị em tôi tới siêu thị định mua món quà cho mẹ, nhưng cửa đóng. Trước kia, siêu thị mở cửa đến rất muộn trong đêm. Khi chúng tôi bước vào, mẹ hốt hoảng đến lặng thinh. Chủ Nhật 8/02 – Tôi thấy nhói đau khi mở tủ quần áo và thấy bộ đồng phục, túi sách vở và hộp dụng cụ học sinh của mình. Ngày mai, trường nam sẽ mở cửa lại, nhưng con gái chúng tôi thì bị Taliban cấm học hành. Ký ức về trường lớp thoáng qua đầu, nhất là những lời tranh luận giữa đám con gái chúng tôi với nhau. Trường của em trai tôi cũng sẽ mở cửa nhưng nó chưa làm xong bài tập mang về nhà. Mẹ nhắc lại lệnh giới nghiêm vào ngày mai và thằng em hỏi mẹ liệu có phải lệnh sẽ áp dụng thật hay không. Khi nghe mẹ khẳng định rằng chắc chắn sẽ giới nghiêm, nó nhảy tưng tưng và reo mừng. Thứ Hai 9/02 – Trường nam ở Swat tái khai giảng, và Taliban thu hồi lệnh cấm con gái đi học. Em trai tôi kể rằng chỉ có 6 đứa trong lớp học với sĩ số 49 của mọi khi. Tại trường tôi, 70 học sinh có mặt, trong khi danh sách ghi danh tổng cộng là 700. Hôm nay, bà giúp việc đã tới. Bà thường có mặt tuần một lần để giặt giũ đồng phục của chúng tôi. Là dân xứ Attock, nhưng bà đến sống ở đây từ nhiều năm nay. Người ta thường không rời quê cha đất tổ để tha phương cầu thực, trừ phi bị cuốn phăng bởi một trong hai thứ nước lũ, là nghèo khó hoặc tình yêu. Thứ Tư 11/02 – Hôm nay là một ngày chán ngán và đầy lo sợ. Trong nhà không có TV nữa. Thời gian chúng tôi chạy loạn về Mingora 20 ngày, trộm đã đến viếng nhà. Trước kia, những vụ trộm vặt như thế không xảy ra, nhưng dạo sau này, khi an ninh xuống cấp, thì khác. Cảm ơn trời, trong nhà không của nổi của chìm cất giấu, nên căn nhà vẫn được lành lặn. Vòng vàng và dây chuyền vàng của tôi biến mất, nhưng sau đó đã tìm thấy ở chỗ khác trong nhà. Có lẽ tên đạo chích tưởng là vàng y, nhưng lấy xem kỹ, thấy là đồ dỏm, nên liệng lại cho nhẹ túi. Trong bài diễn văn đọc trên radio tối qua, Maulana Fazlullah bảo rằng vụ tấn công mới nhất nhắm vào trạm cảnh sát Mingora đã giống y một nồi áp suất nổ tung. Ông ta hứa hẹn rằng cuộc tấn công kế tiếp sẽ nổ lớn như một xe bồn chở xăng dầu bị đánh bom. Đêm đến, bố cho chúng tôi thêm tin tức về tình hình chiến sự ở Swat. Dạo này, trong ngôn ngữ chúng tôi đầy những từ ngữ như quân đội, Taliban, hỏa tiễn, pháo kích, Maulana Fazlullah, Muslim Khan, cảnh sát, trực thăng, chết và bị thương. Thứ Năm 12/02 – Đêm qua là đêm đạn trọng pháo cày thâu đêm. Hai thằng em trai tôi cứ ngủ khì, nhưng tôi thì thua. Tôi chạy đến nằm bên bố, rồi chạy lại với mẹ, nhưng vẫn không thể chợp mắt. Vì thế, sáng nay tôi thức dậy thật muộn. Buổi chiều, tôi có lớp. Buổi tối, tôi chơi game trên mạng một lúc, thay vì xem phim truyện như khi Taliban chưa cấm xem cable. Hôm nay là thứ Năm, nên tôi sợ, vì thiên hạ bảo phần lớn các cuộc nổ bom tự sát xảy ra vào sáng hay tối thứ Sáu. Họ bảo rằng những người cảm tử nghĩ thứ Sáu là những ngày đặc biệt quan trọng trong Hồi giáo, nên thực hiện các vụ đánh bom tự sát trong ngày này sẽ làm Thượng đế vui lòng hơn. Thứ Sáu 13/02 – Khi tôi vừa thức giấc, em tôi kể cho tôi chuyện một người kéo xe tay và một nhân viên bảo vệ bị giết. Cuộc sống mỗi ngày qua càng tồi tệ hơn. Hàng trăm người từ vùng lân cận đổ xô vào Mingora mỗi ngày, trong khi dân thị trấn thì kiếm đường phiêu bạt đi nơi khác. Người giàu tìm cách xa lánh Swat, còn kẻ nghèo vô phương, phải bám trụ tại đây. Thứ Hai 16/02 – Hôm nay, tôi rất hân hoan vì là ngày chính phủ và phe kháng chiến ký thỏa ước hòa bình. Hôm nay, trực thăng cũng bay, và bay thật thấp. Một cô bạn gọi điện thoại cho tôi để chúc mừng. Chúng tôi hy vọng các trường nữ được mở cửa trở lại. Thứ Tư 18/02 – Hôm nay tôi ra chợ. Mọi người tươi vui vì thỏa ước hòa bình. Lâu lắm, nay mới thấy lại cảnh kẹt xe. Buổi tối, bố cho chúng tôi hay về cái chết của ký giả Musa Khankhel, người của địa phương Swat. Mẹ thấy mất vui. Thế là hy vọng của chúng tôi về một nền hòa bình đã vỡ tan như mây khói. Thứ Năm 19/02 – Bố phải làm thức ăn sáng, vì hôm nay mẹ không khỏe. Mẹ than phiền bố, hỏi tại sao bố lại bắt mẹ nghe về cái chết của nhà báo. Tôi qui ước với các em tôi rằng, từ nay chị em tôi sẽ không nói về chiến tranh nữa, mà chỉ nhắc nhở tới hòa bình. Tôi vừa nhận được thông tin từ cô hiệu trưởng rằng kỳ thi cuối khóa sẽ được tổ chức vào tuần lễ đầu của tháng Ba. Như vậy là tôi phải gấp rút học ôn bài vỡ đây. Muốn cách mạng, phải có anh hùng Sau cùng, cô bé Malala nghe tin vui về việc học hành, thi cử. Cô bé quyết định gác mọi chuyện sang một bên, để tận hưởng niềm vui theo đuổi con đường học vấn. Nhưng cô bé đã quá vội vàng khi nghe tin hòa bình, để rồi bị Taliban rình rập, và xử tử. Nhiều người trên địa cầu nay đồng ý với nhau rằng lịch sử cần sản sinh một nữ sinh 14 tuổi để mở mắt cho cả đất nước Pakistan thấu suốt ý nghĩa của sự can trường. Từ hơn 3 năm trước, Malala Yousafzai đã nhìn thấy rõ sự phiến diện của luật Sharia trong tay Taliban, và dám đứng lên phản kháng. Bé đã tự khẳng định quyền được đi học – một vấn đề mà Taliban làm bằng mọi cách để ngăn cấm. Malala đã gọi phe Taliban bằng chữ “lũ man rợ”.   Ngày 9/10, lũ man rợ tự xác nhận chúng man rợ bằng cách bắn vào đầu Malala để rửa hận. Sau khi em được các bác sĩ địa phương gắp viên đạn ghim trong hộp sọ ra, Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất đã gởi một máy bay phản lực trang bị phương tiện cứu thương đặc biệt tới Islamabad để không vận Malala sang Bệnh viện Nữ hoàng Elizabeth tại Birmingham bên Anh quốc để cứu chữa. Ở nhà, ký giả truyền hình nổi tiếng Nusrat Javed tuyên bố “Malala đã giải phóng đất nước Pakistan”. Tướng Ashfaq Kayani, Tư lệnh Quân đội, sau khi đến bệnh viện thăm Malala, đã nói, “Chúng tôi khước từ việc quỳ gối trước nạn khủng bố. Chúng tôi sẽ chiến đấu, bất kể giá nào. Chúng tôi sẽ chiến thắng”. Cũng thế, trong cả nước, không thiếu gì các nhân vật lãnh đạo chính trị, quân sự, tôn giáo đang lên án vụ ám hại một cách chung chung, nhưng không ai có cái dũng khí của Malala để gọi đích danh đám Taliban trên lãnh thổ Pakistan. Mạn bắc Waziristan là căn cứ địa của Taliban, nơi Hoa Kỳ thường xuyên thúc bách chính phủ Islamabad làm mạnh tay với bọn khủng bố, nhưng vấn đề chẳng đi về đâu. Tới nay, vẫn không thấy một sự đồng lòng nào ở tầm mức quốc gia về vấn đề đánh Taliban, hay dưới một dạng khác khó giải thích – là làm hòa với chúng. Với cuộc tuyển cử sẽ xảy ra trong vài tháng sắp tới, chính trị gia các phe phái càng thận trọng hơn trong việc chống khủng bố nhằm tránh hậu quả là một phản ứng ngược trên khắp quốc gia. Trước mắt, nhục nhã vì vụ ám sát hụt Malala, phe Taliban đành ngậm tăm về vụ này. Ký giả Pakistan đang bị đe dọa tính mạng, còn ký giả quốc tế thu gọn hoạt động về thủ đô Islamabad. Trong khi đó, một số lãnh tụ tôn giáo đã mở màn chiến dịch bôi nhọ Malala, chụp mũ em bé là “nhân viên tình báo của Mỹ”. Hôm 15/10, trên 100 tay súng Taliban tấn công một đồn cảnh sát ở Peshawar. Sau khi giết cảnh sát trưởng và thêm 5 cảnh sát viên, họ rút lui, không quên cắt mang theo cái thủ cấp của ông cò, thay cho huy chương chiến thắng. Với một đối thủ hung hăng con bọ xít như thế, học rồi hành được sự can đảm của cô bé Malala, không thể là chuyện một sớm một chiều. NgyThanh  
......

Cảnh sát Pháp phá một đường dây đưa người Việt nhập cư lậu trồng cần sa

Hãng tin AFP dẫn nguồn tin của cảnh sát Pháp hôm nay 05/12/2012 cho biết, một đường dây đưa người Việt nhập cư trái phép để làm việc trong các khu « trại » trồng cần sa ở miền đông nước Pháp, vừa bị cảnh sát phá vỡ. Trong vụ này, đã có 13 người Việt Nam bị bắt giữ . Hôm 03/12/2012 vừa qua, trong cuộc truy quét các trại trồng cần sa, cảnh sát Pháp đã câu lưu sau đó ra lệnh tạm giam 13 người, trong đó có 9 người trong địa phận của vùng Paris và 4 người tại Strasbourg ( đông-bắc) có dính líu đến các tổ chức trồng cần sa trên đất Pháp. Họ đều là người Việt Nam nhập cư lậu vào Pháp. Từ hôm 12/09/2012, cuộc điều tra đã bắt đầu khi cảnh sát kiểm tra biên giới tại Hendaye (miền tây nam) phát hiện có 6 nguời Việt Nam đi trên một chuyến tàu từ Lisboa, Bồ Đào Nha đến thủ đô Paris với visa Schengen có nhiều dấu hiệu khả nghi. Đối tượng bị điều tra đã khai được một công ty ở Hà Nội tuyển dụng nói là để đưa sang Bồ Đào Nha làm công việc hái hoa quả. Nghi ngờ có một đường dây đưa người nhập cư bất hợp pháp, cảnh sát đã theo dõi và phát hiện ra một đường dây có tổ chức chặt chẽ gồm 2 cơ sở chuyên đưa người nhập cư trái phép vào châu Âu. Cơ sở thứ nhất đặt trong vùng Paris phụ trách đón tiếp những người nhập cư lậu sau đó chuyển một phần sang Anh, một phần ở lại Pháp. Cơ sở thứ hai đón nhận những người nhập lậu vào những nơi trú thân trong vùng Paris để rồi tiếp tục đưa họ đến vùng đông bắc Pháp làm việc trong các « trại » trồng cần sa. Theo nguồn tin của cảnh sát thì các « bố già » cùng những đồng phạm của đường dây nói trên đều đã bị bắt. Đầu não của mạng lưới này là một gia đình người Việt đang sống tại tỉnh Bas–Rhin ( miền đông-bắc). Cách đây vài tháng, cảnh sát Pháp cũng đã triệt phá một lọat các cơ sở trồng cần sa ở vùng Paris và một số tỉnh khác, trong đó có một số cơ sở do người Việt cầm đầu. Theo nguồn tin cảnh sát, mạng lưới đưa người nhập cư trái phép này đem về 250 ngàn euros mỗi tháng.
......

Bà Angela Merkel tái đắc cử Chủ tịch đảng CDU với gần 98% phiếu

Thủ tướng Đức Angela Merkel hiện đang rất được lòng dân, đã giành chiến thắng vinh quang khi được bầu lại vào chức Chủ tịch đảng Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) nhân đại hội của đảng này khai mạc hôm nay 04/12/2012 tại Hannover với số phiếu tín nhiệm lên đến gần 98%. Bà cũng đầy hy vọng sẽ tiếp tục một nhiệm kỳ Thủ tướng thứ ba. Đứng đầu đảng CDU (bảo thủ) đang trên đà xuống dốc, và một liên minh đang bị đe dọa bởi đảng FPD (tự do) đang gặp nhiều khó khăn, bà đã sử dụng uy tín cá nhân trong việc xử lý khủng hoảng, để ra tái ứng cử với tư cách thuyền trưởng một con tàu trong lúc biển động. Các đại biểu của đảng CDU đã dành trọn tín nhiệm cho bà, với 97,94% số phiếu - tỉ lệ cao nhất trong suốt 12 năm bà lãnh đạo đảng. Nữ Thủ tướng cho biết đã sững sờ kinh ngạc và hết sức xúc động khi biết được kết quả, và nhấn mạnh hãy còn nhiều việc phải làm để chuẩn bị cho cuộc bầu cử Quốc hội dự kiến vào ngày 22/09/2013. Là chính khách được người dân Đức yêu thích nhất, bảy năm qua từ khi lên lãnh đạo đất nước, bà Angela Merkel chưa bao giờ được mến mộ nhiều như hiện nay. Trong khi đó đảng của bà đã bị mất khá nhiều cử tri kể từ cuộc bầu cử gần đây nhất vào năm 2009. Tạp chí Die Zeit nhấn mạnh : « Khẩu hiệu tranh cử của CDU năm 2013 là Angela Merkel ». Trước hàng ngàn đại biểu CDU hôm nay tại Hannover, bà tuyên bố : « Chính phủ hiện nay là chính phủ liên bang tốt nhất từ khi thống nhất năm 1990 ». Nói về khủng hoảng tài chính, bà nhận định : « Đôi khi chúng ta đứng trước mặt biển dậy sóng (…) nhưng trong khi các nước châu Âu khác bị suy thoái thì chúng ta là động lực phát triển ». Nữ Thủ tướng nhắc nhở là tỉ lệ thất nghiệp tại Đức hiện thuộc loại thấp nhất. Chính phủ đã dẫn dắt nước Đức ra khỏi cuộc khủng hoảng mạnh mẽ chưa từng thấy, tuy nhiên « khủng hoảng không thể giải quyết được chỉ trong một đêm vì nó không đến bất chợt chỉ một đêm ». Theo các cuộc thăm dò dư luận, thì đảng CDU với tỉ lệ 37-39% phiếu bầu và đảng FDP (tự do) với 4% không đủ đa số để tiếp tục liên minh, thậm chí FDP còn có nguy cơ không đạt tỉ lệ 5% để lập nhóm riêng trong Quốc hội. Sinh tại Hambourg, bà Angela Merkel lớn lên tại Đông Đức cũ. Là tiến sĩ vật lý, bà chỉ mới bước vào chính trường sau khi bức tường Berlin sụp đổ. Tuy là một phụ nữ đạo Tin Lành, không con, ly dị và tái hôn, bà Merkel đã lãnh đạo thành công một đảng có truyền thống Công giáo, đa số là nam giới xuất thân từ Tây Đức. Dù ban đầu gặp nhiều cản ngại, nhưng cuối cùng bà Angela Merkel đã loại được các tên tuổi của đảng CDU, và lần này không ai có thể là đối thủ của bà cho chức Chủ tịch đảng bảo thủ - một đảng mà nay được gọi với biệt danh trìu mến là « Mutti » ( Mẹ). http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20121204-ba-angela-merkel-duoc-bau-lai-lam-chu-tich-dang-voi-gan-98-phieu-tin-nhiem
......

Phóng viên Không Biên giới khai trương website chống kiểm duyệt

Các bloger, nhà báo, những người vẽ biếm họa thường bị kiểm duyệt giờ đây có được một công cụ để thoát nạn này : đó là website chống kiểm duyệt mang tên WeFightCensorship. Địa chỉ web này vừa được tổ chức Phóng viên Không Biên giới, trụ sở tại Pháp, tung ra vào hôm qua 27/11/2012. Trong buổi giới thiệu website này, Tổng giám đốc Phóng viên Không Biên giới Christophe Deloire, đã giải thích rằng sáng kiến này được đề ra là vì « chế độ kiểm duyệt cũ kỹ, ngu xuẩn và tai ác vẫn còn tồn tại ». Ông nhắc lại là hiện nay trên thế giới có 155 nhà báo và 130 cư dân mạng đang ngồi tù.  Ông nhấn mạnh là « Tất cả mọi người đều có quyền phổ biến thông tin mà không bị giới hạn ranh giới. Mục tiêu của website là cung cấp cho tất cả những ai bị kiểm duyệt, một công cụ để phổ biến các nội dung họ muốn nói ».  Tổ chức cho biết là trước khi đưa lên mạng các nội dung bị kiểm duyệt, họ phải kiểm tra tính xác thực của nội dung, và nhất là xem xét những rủi ro đối với tác giả, họ phải được sư đồng ý của tác giả hay người thân.  Theo kiểu như WikiLeaks, trang web https://www.wefightcensorship.org liệt kê bằng tiếng Anh và tiếng Pháp những bài viết, video, âm thanh hay hình ảnh mà những người bị kiểm duyệt, nhà báo hay cư dân mạng gởi đến.  Theo AFP, điều khác với WikiLeaks, là website của Phóng viên Không Biên giới là họ đưa lại trong bối cảnh của nó các nội dung được công bố trong ngôn ngữ gốc - tiếng Malaysia, Iran, Nhật, Azerbaidjan ..., và cho biết hiện tại người đó ở đâu.  Trong những tài liệu có thể tham khảo ngay hôm qua, 27/11/2012, có bài viết về cách điều hành tồi tệ ở Tchad, mà tác giả, nhà báo Jean - Claude Nékim đã bị kết án một năm tù treo vào tháng 9 vừa qua, hay bài phân tích về nhóm từ "tuyên truyền chống Nhà nước‘’ của bloger Việt Nam Paulus Lê Sơn, được dịch ra tiếng Pháp và tiếng Anh trong lúc tác giả ngồi tù từ tháng 8/2011.  Bên cạnh đó có một video cho thấy cảnh cảnh sát đàn áp ở Belarus. Hai số đầu tiên và duy nhất của tạp chí độc lập "De Cuba", ra mắt vào giữa những năm 2002-2003 trước khi vị chủ nhiệm bị kết án 20 năm tù. http://www.viet.rfi.fr/phap/20121128-phong-vien-khong-bien-gioi-khai-tru...
......

Mỹ không thừa nhận bản đồ trên hộ chiếu Trung Quốc

Hôm nay, chính quyền tại Mỹ tuyên bố rằng họ không thừa nhận tấm bản đồ mới “đầy tranh cãi” trên hộ chiếu Trung Quốc, trong đó có thể hiện một số vùng lãnh thổ là của họ, gây nên căng thẳng ngoại giao nghiêm trọng với Ấn Độ. ”Không, không hề có sự thừa nhận. Lập trường của chúng tôi về biển Đông, như quý vị biết, vẫn tiếp tục theo hướng những vấn đề này cần phải được đàm phán bởi các bên liên quan, giữa ASEAN và Trung Quốc, và quý vị cần biết rằng, một tấm hình trên hộ chiếu thì chẳng thể thay đổi được điều đó”, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, bà Victoria Nuland, nói với các phóng viên trong cuộc họp báo hằng ngày. Trả lời câu hỏi về vấn đề này, bà Nuland nói rằng bà hiểu là có những chuẩn mực quốc tế nhất định mà một hộ chiếu cần phải có. “Quý vị biết rằng một phác thảo bản đồ không phải là một phần của điều đó (chuẩn mực quốc tế – ND)”, bà nói. “Về mặt kỹ thuật, bản đồ đó không liên quan tới việc một hộ chiếu có đủ điều kiện để nhận thị thực hoặc được chấp nhận nhập cảnh vào Mỹ…”, bà nói. “Tôi không chắc là liệu chúng tôi đã có một dịp để trao đổi với người Trung Quốc, một cách thẳng thắn, thì lần đầu tiên một số chúng tôi biết tới chuyện này là vào dịp cuối tuần qua, khi một số nước bắt đầu từ chối mẫu hộ chiếu kia”, bà nói. “Vì thế, ở góc độ khả năng tấm hộ chiếu này bị một số nước kia coi là hành động gây hấn, chúng tôi sẽ có cuộc trao đổi về vấn đề này, nhưng ở góc độ kỹ thuật của việc liệu hộ chiếu đó có…”, bà nói. “Tôi cho rằng chúng tôi có thể sẽ có cuộc trao đổi ở khía cạnh vụ việc này (phát hành hộ chiếu – ND) bị một số nước cho rằng khó chấp nhận”, bà Nuland nói. http://economictimes.indiatimes.com/news/politics-and-nation/us-says-doe...">http://economictimes.indiatimes.com/news/politics-and-nation/us-says-doe...
......

Kinh tế Pháp: quả bom nổ chậm của châu Âu

Về kinh tế, tuần báo Anh The Economist đăng một hàng tít lớn gây sốc trên trang nhất « Nước Pháp: quả bom nổ chậm ngay trong lòng châu Âu ». Với hình ảnh những ổ bánh mì que, được buộc chặt bằng một dải băng mang màu cờ của Pháp, giống như là một bó thanh thuốc nổ, có gắn một ngòi nổ. Tờ báo giải thích vì sao nước Pháp trở thành một mối nguy hiểm lớn nhất cho khối đồng tiền chung châu Âu. Theo The Economist, cho đến giờ Pháp vẫn có những điểm mạnh, nhưng cuộc khủng hoảng kinh tế đã làm lộ rõ những điểm yếu của nền kinh tế đất nước. Từ nhiều năm nay, tính cạnh tranh của Pháp đã mất dần ưu thế so với Đức, là bởi vì quốc gia này đã kịp tiến hành một loạt các chính sách cải cách lớn và cắt giảm các khoản chi tiêu. Trong khi đó, do không thể phá giá đồng tiền để thúc đẩy tăng trưởng, Paris đã dùng đến chính sách tăng chi tiêu công để hỗ trợ tiêu thụ nội địa. Không như các quốc gia khác trong khối, cố gắng kìm hãm nợ công, chi tiêu công cộng của Pháp đôi khi chiếm đến gần 57% tỷ trọng của GDP, mức cao nhất trong khối liên hiệp châu Âu. Bởi vì, thâm hụt ngân sách đã có từ năm 1981, nợ công đã tăng từ 22% cho đến mức 90% như hiện nay. Hơn nữa, theo The Economist môi trường kinh doanh và đầu tư tại Pháp ngày càng tồi tệ. Các doanh nghiệp Pháp bị bóp nghẹt bởi các quy định nghiêm ngặt về luật lao động và sản xuất-thị trường, nhất là mức thuế áp cho doanh nghiệp quá cao và các khoản đóng góp cho xã hội mà doanh nghiệp phải trả nặng nhất trong khu vực đồng euro. Nhìn chung, tờ báo đã chỉ trích khá gay gắt chính phủ do đảng Xã hội cầm quyền, khi lên án họ là thiếu can đảm để tiến hành cải cách. Tờ báo dự đoán rằng « Nước Pháp có thể trở thành một mối nguy hiểm lớn nhất cho khối đồng tiền chung châu Âu. Khủng hoảng có thể sẽ đánh lên nước Pháp vào trong năm tới ». Không biết là những dự đoán đó sẽ đúng ở mức độ nào, nhưng một điều chắc chắn là những lời chỉ trích gay gắt và có phần khiêu khích đó sẽ không làm cho chính phủ Pháp mấy hài lòng.
......

Tuyên bố nhân quyền ASEAN được thông qua bất chấp dư luận dè dặt

Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN lần thứ 21 đã chính thức khai mạc tại Phnom Penh- Cam Bốt. Đây là sự kiện sẽ mở đầu cho một loạt các Hội nghị Thượng đỉnh khác giữa Hiệp hội Đông Nam Á và các đối tác chủ chốt, đặc biệt là cuộc họp ASEAN –Hoa Kỳ với sự đồng chủ tọa của Tổng thống Mỹ Barack Obama, vào ngày 19/11/2012 và Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á EAS ngày 20/11/2012. Theo các nhà quan sát, trong chương trình nghị sự các Hội nghị Thượng đỉnh mở ra từ hôm nay 18/11/2012, đáng chú ý nhất là các tranh chấp biển đảo đang diễn ra giữa Trung Quốc với hầu hết các láng giềng, tại vùng Biển Đông với 4 thành viên ASEAN là Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei, cũng như tại khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông với Nhật Bản. Tranh chấp quần đảo Dokdo/Takeshima giữa Nhật Bản và Hàn Quốc cũng được chú ý.  Trước mắt, vấn đề nhân quyền trong khối Đông Nam Á đã thu thu hút sự chú ý với việc lãnh đạo 10 nước ASEAN đã thông qua bản Tuyên bố nhân quyền cho dù văn kiện này đã làm dấy lên nhiều tranh cãi. Từ Phnom Penh, đặc phái viên Đức Tâm phân tích : "Tại Cung điện Hòa Bình, Phnom Penh, Cam Bốt, trong cuộc họp Thượng đỉnh thường niên, lãnh đạo các nước ASEAN đã thông qua tuyên bố về nhân quyền, đồng thời cũng thảo luận về một số vấn đề bạo động đang diễn ra tại một số nước thành viên, đặc biệt là ở miền tây Miến Điện.ASEAN đánh giá đây là một văn bản quan trọng, hỗ trợ việc bảo vệ các quyền cơ bản của con người cho 600 triệu người dân thuộc khối này. Tại buổi lễ ký kết, Ngọai trưởng Philippines nói với các nhà báo : « Đây là một di sản để lại cho con cháu chúng ta ».Thế nhưng, giới bảo vệ nhân quyền lại lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ và cho rằng văn bản này còn quá nhiều khiếm khuyết đối với ASEAN, một tổ chức tập hợp nhiều quốc gia có các thể chế chính trị khác nhau, từ chế độ toàn trị tại Việt Nam, Lào, cho đến các nền dân chủ tự do như Philippines.Tuần trước, Amnesty International đã lên tiếng cảnh báo là dự thảo bản tuyên bố về nhân quyền của ASEAN không phù hợp với các chuẩn mực hiện hành về nhân quyền. Thậm chí, văn bản này có thể làm tăng thêm quyền lực cho một số nhà nước trong ASEAN vi phạm nhân quyền, thay vì tạo ra những cơ chế mới giúp bảo vệ những người dân tránh được những hành động bạo lực.Vấn đề nhân quyền cũng làm nước chủ nhà là Cam Bốt đau đầu.Nhật báo Cambodia, số ra ngày 17-18/11/2012, đã có bài nói về việc tổng thống Mỹ Barack Obama, nhân chuyến công du Cam Bốt và tham dự Thượng đỉnh Đông Á, sẽ đề cập với chính quyền Phnom Penh về các hành động lạm dụng quyền lực và bầu cử trung thực ở Cam Bốt. Sáng nay, bộ Ngoại giao Cam Bốt đã phải ra thông cáo bác bỏ những cáo buộc trong bài báo.Về vấn đề bầu cử trung thực, bộ Ngọai giao Cam Bốt nhắc lại tuyên bố của thủ tướng Hun Sen là ông sẵn sàng chuyển giao quyền lực nếu phe đối lập thắng cử. Chính phủ cam kết tổ chức cuộc bầu cử vào năm tới một cách tự do, minh bạch, dưới sự giám sát của hàng ngàn quan sát viên quốc tế và Cam Bốt.Bên cạnh đó, bộ Ngoại giao Cam Bốt cũng bác bỏ những cáo buộc về việc chính quyền sử dụng vũ lực để cưỡng đoạt đất đai của người dân.Ngay trong cuộc họp Thượng đỉnh, trước khi ký kết tuyên bố về nhân quyền, lãnh đạo các nước ASEAN đã phải thảo luận về tình hình bạo động sắc tộc tại bang Rakhine, miền tây Miến Điện. Trong cuộc họp báo vào trưa nay, tổng thư ký ASEAN, ông Surin Pitsuwan, cũng thừa nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề người Rohingya. "Về hoàn cảnh của người Rohingya tại bang Rakhine – mà hiện có đến 800.000 người đang phải chịu những áp lực khủng khiếp - ASEAN công nhận những nỗ lực của chính quyền Miến Điện để giải quyết vấn đề. Tuy nhiên nếu hồ sơ này không được giải quyết thấu đáo, có nguy cơ là xung đột trở nên gay gắt hơn dẫn đến các hành động cực đoan và điều đó sẽ không có lợi cho bất kỳ một ai trong khu vực. Cộng đồng quốc tế cũng như bản thân tôi bày tỏ mối lo ngại trước vấn đề này.   Tôi tin rằng lãnh đạo ASEAN cũng sẽ quan tâm đến số phận của người Rohingya, không chỉ một cách chung chung như một xung đột nội bộ, và tôi tin chắc rằng họ cũng sẽ thảo luận về hồ sơ này trong cuộc họp song phương". Ông Surin cũng tiết lộ là trong cuộc họp ngày hôm qua, các Ngoại trưởng ASEAN đã phải sửa đổi bổ sung bản dự thảo Tuyên bố về Nhân quyền, để đáp ứng các đòi hỏi của giới bảo vệ nhân quyền.  
......

Bảy lợi thế của Tập Cận Bình

Phỏng vấn của tờ Standard (Áo) với ông Lâm Trung Bân (Lin Chong Pin), giáo sư Viện Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học Đạm Giang, Đài Loan, cựu Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Đài Loan. Standard: Ông đánh giá thế nào về thay đổi nhân sự tại Bắc Kinh, đặc biệt là việc chuyển giao đột ngột chức Chủ tịch Quân ủy Trung ương? Lâm Trung Bân: Hồ Cẩm Đào đã gạch một đường rất rõ ràng. Từ đó nảy sinh nhiều khía cạnh liên quan: Với việc thôi chức này, ông ấy đã tăng áp lực khiến Giang Trạch Dân cũng phải cắt cái văn phòng của ông ta trong Quân ủy Trung ương. Cách đây mấy tuần, có tin là Giang Trạch Dân đã làm việc đó. Thế là Hồ Cẩm Đào tháo gỡ được một trong những rào cản đáng kể trên con đường tiếp nhận và củng cố quyền lực của Tập Cận Bình. Đó là những điều kiện khởi đầu rất tốt cho nhân vật mới ở Bắc Kinh. Standard: Vì sao Hồ Cẩm Đào lại làm như vậy? Lâm Trung Bân: Có ba lí do. Thứ nhất: Tập Cận Bình không cần ai tháp tùng trong giới quân sự. Những năm 80, bản thân ông ấy đã làm thư kí cho Bộ trưởng Quốc phòng, cha ông ấy là một vị tướng danh tiếng. Nhiều bạn bè của ông ấy cũng là tướng lãnh, họ đều là các “thái tử”, biết nhau từ bé. Thứ hai: về phong cách chính trị, Hồ Cẩm Đào luôn muốn khác Giang Trạch Dân. Và thứ ba: trái với cảm nhận của công luận, Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình là những người cùng chí hướng. Cả hai là đệ tử tư tưởng của ngôi sao cải cách Hồ Diệu Bang, người không may đã qua đời trước vụ Thảm sát Thiên An môn. Hồ Cẩm Đào lên được là nhờ Hồ Diệu Bang. Ông Tập Trọng Huân, cha của Tập Cận Bình, là một trong những người ủng hộ Hồ Diệu Bang mạnh mẽ nhất. Điều đó có nghĩa: Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình là đồng minh của nhau. Và khi rút lui, Hồ Cẩm Đào đã để lại cho những người kế nhiệm mình một di sản chính trị xuất sắc. Standard: Giàn lãnh đạo mới sẽ ưu tiên giải quyết những vấn đề gì? Lâm Trung Bân: Nhiệm vụ quan trọng nhất của họ là tạo dựng và duy trì ổn định xã hội. Mỗi ngày ở Đại lục Trung Hoa có khoảng 500 hoạt động tập thể. Đấy là những vụ bạo loạn hoặc biểu tình quy mô lớn hay nhỏ. Điều này là hậu quả của tình trạng tham nhũng ở địa phương. Họ buộc phải giải quyết vấn nạn này. Trong diễn văn kỉ niệm 90 năm thành lập đảng năm 2011, Hồ Cẩm Đào cũng nói về điều đó: Giải pháp cho vấn nạn này quyết định sự sống còn của đảng. Mới đây ông ấy nhắc lại: “Nếu chúng ta không làm được điều đó thì sẽ mất cả nước lẫn đảng.” Cả ban lãnh đạo vừa từ nhiệm lẫn ban lãnh đạo vừa kế nhiệm đều đồng thuận về vấn đề này. Standard: Còn kinh tế? Lâm Trung Bân: Đó là ưu tiên thứ hai, và không phải là ưu tiên tăng trưởng mà ưu tiên chuyển đổi nền kinh tế dựa trên một hệ thống lấy xuất khẩu làm động lực sang một nền kinh tế nhắm vào thị trường nội địa và bền vững hơn về sinh thái. Standard: Nếu nghiêm túc nhìn nhận vấn đề đó thì Tập Cận Bình phải đụng chạm tới các độc quyền và những phe nhóm đầy thế lực. Liệu ông ấy có làm thế không? Lâm Trung Bân: Vốn liếng chính trị để thực hiện điều đó thì ông ấy chắc chắn có đủ, thậm chí có nhiều hơn cả Hồ Cẩm Đào hoặc Giang Trạch Dân. Ông ấy có bảy lợi thế. Thứ nhất, ông ấy am tường Đài Loan và mô hình Đài Loan. Thứ hai, ông ấy hiểu nước Mỹ và thế giới hơn tất cả bốn vị tiền nhiệm. Ngay từ năm 1980 ông ấy đã đến thăm Lầu Năm góc. Ông ấy có quan hệ tốt với những nhân vật thượng tầng của Hoa Kỳ như Henry Paulson hay Joe Biden. Ở cương vị Phó Chủ tịch nước, ông ấy đã công du nước ngoài 50 chuyến, nhiều gấp ba lần Hồ Cẩm Đào trong cùng một thời gian. Lợi thế thứ ba là vị trí của ông ấy trong đảng. Cha ông ấy ba lần bị mất chức, nhưng vẫn kiên định giữ lập trường. Điều đó các đảng viên nhớ rõ. Là một “thái tử”, Tập Cận Bình cũng từng lao động nhiều năm ở nông thôn. Điều đó khiến ông ấy thêm khả tín. Thứ tư, ông ấy am hiểu bộ máy quân sự, điều này tôi đã nói ở trên. Thứ năm, ông ấy được đào tạo hàn lâm quy củ, đọc và viết là hai việc ông ấy ưa thích. Ở điểm này, ông ấy cũng khác những người tiền nhiệm. Thứ sáu, ông ấy có một người vợ nổi tiếng, đủ tầm để trở thành một đệ nhất phu nhân. Và điểm cuối cùng, Tập Cận Bình quan tâm đến Phật giáo, khí công và những hiện tượng siêu nhiên. Điều đó có thể bao hàm khả năng giải quyết những quả bom nổ chậm là những xung đột ở Tây Tạng và Tân Cương. Bởi lẽ ở đó, chính sách vừa đàn áp vừa khuyến khích phát triển kinh tế của Bắc Kinh cho đến nay hoàn toàn thất bại. Tập Cận Bình có thể chọn một cách tiếp cận khác, với sự tôn trọng văn hóa của các khu vực này. Standard: Vì sao Ban Thường vụ Bộ Chính trị bị rút bớt, chỉ còn bảy người? Lâm Trung Bân: Đấy là ý tưởng của Hồ Cẩm Đào. Trước nhiệm kì của ông ấy cũng chỉ có bảy người, trước nữa thì chỉ có năm hay sáu người. Hồ Cẩm Đào khá khổ sở vì chỉ được nhỉnh hơn một phần chín quyền lực chút ít. Một phần bảy đương nhiên nhiều hơn một phần chín. Standard: Còn về bản thân những người vừa được bổ nhiệm, ông thấy thế nào? Có gì ngạc nhiên không? Lâm Trung Bân: Không, thực ra chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Một số người mà Hồ Cẩm Đào ưu ái không được chọn. Uông Dương (Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông, người có tư tưởng cải cách) và Lí Nguyên Triều, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, còn trẻ. Năm năm nữa họ sẽ thay thế những người thuộc phe Giang Trạch Dân được chọn lần này. Vì nguyên tắc là: chức được giao cho người nhiều tuổi hơn. Cái đó không phải là một quyết định liên quan đến cá nhân nào, mà là một nguyên tắc phải tuân thủ. Một đặc điểm nữa của bảy người này là họ đều chịu được nhau. Chẳng hạn không có sự chia rẽ giữa nhóm “thái tử” và nhóm trưởng thành lên từ Đoàn Thanh niên Cộng sản của đảng. Standard: Có triển vọng nào cho những cải cách dân chủ trong hệ thống này không? Lâm Trung Bân: Có chứ, phải có bước tiến trong cải cách. Nhưng đó không phải là cái dân chủ mà chúng ta thường hiểu. Giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ bắt đầu bằng cách giảm bớt quyền lực của cán bộ và tăng thêm quyền của người dân. Trước hết ở cấp địa phương. Việc đó cũng ngầm bao hàm một mức độ tự do báo chí nhất định ở cấp địa phương. Miễn là truyền thông không chất vấn quyền lực của trung ương. Nó chỉ nên phê phán tình trạng tham nhũng ở các cấp chính quyền địa phương. Chúng ta đã thấy một số trường hợp mà chính quyền địa phương buộc phải nhượng bộ. Vụ nổi tiếng nhất là Ô Khảm, và sẽ càng ngày càng nhiều. Nguồn: Dịch từ nguyên bản tiếng Đức “Gute Startbedingungen für den neuen Mann“, Standard 16-11-2012. Nhan đề bản tiếng Việt của người dịch. Bản tiếng Việt © 2012 pro&contra http://www.procontra.asia/?p=1209
......

Mỹ đặt radar và kính viễn vọng cực mạnh ở Úc để giám sát tên lửa Trung Quốc

Sau quyết định cử 2500 lính thủy quân lục chiến tinh nhuệ đến căn cứ Darwin miền Bắc Úc trong khuôn khổ chiến lược xoay trục về châu Á, Hoa Kỳ vào hôm nay 14/11/2012, đã loan báo một bước kế tiếp : Quân đội Mỹ sẽ triển khai một trạm radar cực mạnh và một kính viễn vọng không gian trên lãnh thổ nước Úc. Về mặt chính thức đây là hợp tác trong lãnh vực không gian, nhưng các thiết bị này cũng có thể được dùng vào việc do thám Trung Quốc. Quyết định nói trên đã được cả hai phía Mỹ và Úc xác nhận sau hội nghị hàng năm cấp Bộ trưởng Quốc phòng và Ngoại giao Mỹ-Úc vào hôm nay tại thành phố Perth, miền Tây Úc. Theo Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta, việc thiết lập một trạm radar băng tần C (tần số từ 300 MHz đến 1 GHz) tại Úc là một “bước tiến lớn trong hợp tác không gian song phương” Mỹ Úc và tạo ra cho Hoa Kỳ một “biên giới mới quan trọng trong tiến trình tái cân bằng lực lượng qua vùng châu Á-Thái Bình Dương”. Về phần mình, phát biểu trong một cuộc họp báo, Bộ trưởng Quốc phòng Úc Stephen Smith ghi nhận rằng việc đặt trạm radar băng tần C tại Úc sẽ giúp ích cho nước ông rất nhiều trong việc giám sát các mảnh vỡ trên không gian. Theo một quan chức cao cấp Bộ Quốc phòng Mỹ, đây là lần đầu tiên mà không quân Mỹ triển khai một trạm radar như vậy tại khu vực Nam bán cầu. Điều này sẽ cho phép Hoa Kỳ theo dõi sát hơn những mảnh vỡ trong không gian, cũng như các vụ phóng tên lửa của Trung Quốc. Quan chức xin ẩn danh này nói rõ là phương tiện quan sát đặt ở Úc sẽ giúp Mỹ thấy ngay được những vật thể đang tiến vào hay rời khỏi bầu khí quyển, và trên toàn bộ khu vực châu Á. Úc cũng đồng ý cho Hoa Kỳ đặt một kính viễn vọng giám sát không gian (SST) có chức năng theo dấu vết những vật thể tại các độ cao khoảng 35.000 cây số. Kính viễn vọng mới này sẽ do cơ quan nghiên cứu vũ khi công nghệ cao cấp của Mỹ chế tạo. Hội nghị cấp Bộ trưởng Ngoại giao và Quốc phòng Mỹ Úc nhằm mục tiêu kiểm điểm lại những bước tiến trong quan hệ song phương, nhưng theo giới phân tích, đây quả là cơ hội để Hoa Kỳ cho thấy rõ thêm là chính quyền Tổng thống Obama thực thi nghiêm túc kế hoạch đưa vùng châu Á - Thái Bình Dương trở lại trọng tâm chiến lược của mình. Theo bộ trưởng quốc phòng Úc, tại cuộc họp hôm nay, hai bên cũng bắt đầu thảo luận về khả năng cho phép không quân Mỹ sử dụng các căn cứ không quân ở miền bắc Úc, cũng như các cảng hải quân, trong đó có một quân cảng Sterling gần thành phố Perth. Lo ngại trước sức mạnh quân sự ngày càng tăng của Trung Quốc và tình hình căng thẳng do tranh chấp biển đảo giữa Bắc Kinh với các láng giềng, Mỹ đang tăng cường trở lại thế mạnh quân sự của mình trong khu vực. Trong chiến lược này, Úc đang giữ một vị trí quan trọng.
......

Pages