Chính phủ Ấn Độ phát động cuộc đấu tranh chống Trung quốc toàn diện

Le Anh|   Sau vụ đụng độ giữa binh sĩ Ấn độ và Trung Quốc tại vùng biên giới tranh chấp chủ quyền đã dẫn đến vụ 20 binh sĩ Ấn độ bị lính Trung Quốc sát hại. Sự kiện này đã làm cho dư luận Ấn độ phẫn nộ. Hôm 19 Tháng Sáu, 2020, Thủ tướng Narendra Modi khẳng định Ấn Độ đã bị tổn thương. Ông cảnh báo rằng quân đội Ấn Độ được toàn quyền đáp trả mọi hành động bạo lực. New Delhi cũng chuẩn bị trả đũa Bắc Kinh. Về mặt kinh tế: - New Delhi dự kiến hủy bỏ một hợp đồng lắp đặt thiết bị đường sắt trị giá 55 triệu euro, được giao cho một công ty Trung Quốc cách đây bốn năm. - Ấn Độ cũng có thể loại các doanh nghiệp Trung Quốc ra khỏi các hợp đồng viễn thông, có nghĩa là cấm sử dụng công nghệ 5G của Hoa Vi. - Cấm các hãng hàng không ngoại quốc bay ngang không phận nước mình để đến Trung Quốc. - Khuyến khích dân Ấn biểu tình phản đối công khai để gia tăng áp lực. - Kêu gọi tẩy chay tất cả hàng hóa Trung Quốc. Những khách sạn đang phục vụ đồ ăn Trung Quốc cũng nên bị đóng cửa ở Ấn Độ… Lần này Trung Quốc đã gặp phải đối thủ với mật độ dân số xấp xỉ, về mặt quân sự không thua trung quốc. Dân số hiện tại của Ấn Độ là 1.379.431.309 người theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc cho đến ngày 20/06/2020 Dân số hiện tại của Trung Quốc là 1.439.176.787 dựa trên dữ liệu mới nhất của Liên Hợp Quốc ngày 21/6/2020, Theo thống kê, phân tích của GFP về tình hình xếp hạng sức mạnh quân sự thế giới ngày nay có 4 quốc gia hàng đầu của thế giới được sắp xếp theo thứ tự như sau: 1/ Mỹ 2/ Nga 3/ Trung Quốc 4/ Ấn Độ Ngoài ra còn một số quốc gia cũng nằm trong hạng top 10 về mặt quân sự như: Pháp, Anh, Nhật Bản, Thổ Nhĩ Kỳ, Đức, Ý, Điểm quan trọng của cuộc đấu tranh sẵn sàng đối đầu với Trung quốc là do chính phủ Ấn Độ phát động toàn dân, toàn diện. Tin mới nhất theo Hindustan Times dẫn lời hai sĩ quan quân đội của Ấn Độ ngày 20/6 cho biết, quân đội Ấn Độ đã quyết định thay đổi quy tắc giao chiến (ROE), cho phép binh sĩ nổ súng ở biên giới tranh chấp với Trung Quốc. Theo kinh nghiệm của lịch sử thế giới đã chứng minh bất cứ cuộc đấu tranh chống ngoại xâm của bất cứ một quốc gia nào, cho dù kẻ xâm lược lớn mạnh cở nào đi nữa đều bị thất bại do sự đoàn kết và quyết tâm thể hiện lòng yêu nước của toàn thể người dân đất nước đó. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh được điều này. Rất tiếc là tinh thần yêu nước của người dân Việt Nam ngày nay đã bị ngăn cản, thậm chí bị thui chột bởi một thiểu số lãnh đạo cầm quyền hiện nay chỉ biết nghĩ đến quyền lợi mà không quan tâm đến chủ quyền cûa đất nước.    
......

Đài Tiếng nói Hoa Kỳ trở thành Đài Tiếng nói của Trump

Michael Pack trước đây đã làm phim tài liệu với Steve Bannon, là người quản lý chiến dịch Trump và cố vấn của ông ta. Ảnh: Facebook Asia Times - Tác giả: David Hutt Dịch giả: Trúc Lam Trump bổ nhiệm một người cánh hữu vào đài phát thanh, truyền hình do Quốc hội tài trợ, mà quan điểm của người này có thể không đồng thuận với 117 triệu khán giả của các đài phát thanh ở châu Á. Hai giám đốc điều hành cấp cao của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) do Quốc hội Hoa Kỳ tài trợ, đã từ chức trong tuần này, sau khi một đồng minh gây tranh cãi của Tổng thống Mỹ Donald Trump được xác nhận là giám đốc điều hành mới của cơ quan giám sát các cơ quan truyền thông, cũng như Đài Á châu Tự do (RFA) và Đài Tiếng nói châu Âu (VE). Trong một trường hợp khác về việc Trump bổ nhiệm một người trung thành chính trị cho một công việc phi chính trị, nhà hoạt động bảo thủ và là nhà làm phim Michael Pack đã được xác nhận hồi tuần trước với tư cách là người đứng đầu Cơ quan Truyền thông Toàn cầu Hoa Kỳ (USAGM), một cơ quan độc lập với chính phủ Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm về các hãng tin, được tài trợ bởi những người nộp thuế. Điều này xảy ra sau một cuộc bỏ phiếu phân chia giữa hai đảng tại Thượng viện Hoa Kỳ, gần ba năm sau khi tên của ông ta lần đầu tiên được Trump đưa tới. Pack được cho là đồng minh thân cận của Steve Bannon, cựu chiến lược gia của Trump và là cố vấn tòa Bạch Ốc, là người mà ông đã thực hiện hai bộ phim tài liệu. Ông cũng là người đứng đầu Viện Claremont trước đây, một nhóm chuyên gia bảo thủ có mối liên hệ chặt chẽ với phong trào Trump. Sự bổ nhiệm của Pack đã khiến người ta lo ngại rằng, ông có thể cố gắng thay đổi chính sách biên tập của các cơ quan truyền thông như Radio Free Asia (RFA) và Voice of America (VOA), ông Trump đã dành nhiều tháng chỉ trích VOA, cáo buộc đài này lặp lại sự tuyên truyền của Trung Quốc. Hôm thứ Tư [17/6], Pack đã sa thải các lãnh đạo của các tổ chức cơ quan khác, gồm cả những người đứng đầu Mạng lưới phát thanh truyền hình Trung Đông, Đài Á châu Tự do và Đài Âu châu Tự do / Đài Tự do, mà không cần giải thích. Người ta cũng lo ngại rằng, khi cố gắng biến Đài Tiếng nói Hoa Kỳ thành “Đài Tiếng nói của Trump”, việc tiếp quản của cánh hữu sẽ gây nguy hiểm cho niềm tin của độc giả và người nghe ở các khu vực độc đoán ở châu Á, nơi thu hút một số lượng thính giả lớn nhất ở châu Á lắng nghe. “Tôi sợ rằng sự xuất hiện của Pack sẽ mang đến một công cụ thẳng thừng cho các vấn đề tại USAGM”, ông Brett Bruen, giám đốc tham gia toàn cầu trong nhiệm kỳ tổng thống Barack Obama và là người đã làm việc với cơ quan này để giới thiệu các cải cách dưới thời chính quyền trước đó, ông Bruen nói với Asia Times. Ông Bruen nói thêm: “Từ những gì tôi nghe được, họ sẽ xem xét sa thải hàng loạt, cắt giảm ngân sách và định hình lại nhiệm vụ của nó. Trump muốn một bộ thông tin sẽ nói lên tiếng nói của đảng. Tất cả những điều này đang diễn ra trong khi Nga, Trung Quốc và các đối thủ khác đang ráo riết mở rộng hoạt động thông tin của họ. Một thời điểm nguy hiểm cho nền dân chủ”. Hồi tháng Tư, Trump thậm chí còn đe dọa, buộc Quốc hội phải tạm dừng phiên họp để ông có thể lách qua nhiều người mà ông đề cử khác, gồm cả ông Pack, sau khi ông tuyên bố cơ quan lập pháp Mỹ đang cố tình trì hoãn các vụ đề cử của ông. Tuần trước, những người Cộng hòa ở Thượng viện đã nhất trí bỏ phiếu chấp thuận ông Pack, mặc dù cuộc điều tra đang diễn ra, liên quan đến các cáo buộc ông có thể đã có những sự chi tiêu không chính đáng giữa những công việc phi lợi nhuận và lợi nhuận. Ngày 15 tháng 6, Amanda Bennett, Giám đốc VOA, và Phó Giám đốc Sandy Sugawara tuyên bố từ chức. Vẫn không rõ liệu ông chủ mới của họ có yêu cầu họ ra đi hay họ chọn làm như vậy. Tuần này cũng chứng kiến ​​sự từ chức của bà Libby Liu, Giám đốc Điều hành của Quỹ Công nghệ mở, một cơ quan thúc đẩy tự do internet phi lợi nhuận cũng do USAGM giám sát. Trước đó, bà Liu là Chủ tịch của RFA trong 14 năm. Đã có những lo ngại về sự rung chuyển sẽ ảnh hưởng đến chất lượng truyền thông ở châu Á như thế nào. VOA và RFA đưa tin khắp Đông Nam Á và nội dung phát thanh bằng tiếng Thái, tiếng Khmer, tiếng Việt, tiếng Lào, tiếng Indonesia và tiếng Miến Điện. Janet Steele, giáo sư báo chí tại Đại học George Washington và là giám đốc của Học viện Ngoại giao và Truyền thông Toàn cầu, là người chuyên về truyền thông Đông Nam Á, nói rằng: “Kiểu can thiệp chính trị trắng trợn này là tiêu chuẩn ở nhiều nước Đông Nam Á, nhưng không phải ở Mỹ”. “Vì vậy, đó là một ngày rất buồn đối với những người trong chúng ta, những người coi trọng sự đóng góp của các nhà báo tại USAGM – nhiều người trong số họ đã thoát khỏi chế độ độc đoán – và đưa tin đáng tin cậy, phi đảng phái”, bà Janet Steele nói thêm. Một cuộc khảo sát năm ngoái của USAGM, cho thấy, có  khoảng 117 triệu khán giả của VOA và RFA ở Đông Nam Á và Đông Á. Nhưng một số nhà nước độc tài, bao gồm cả những nước ở Đông Nam Á, vẫn mô tả VOA và RFA là những cơ quan tuyên truyền của Mỹ. Những cáo buộc mà họ đã nhận được tài trợ trong quá khứ từ Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA) đã được chứng minh là đúng, trong Chiến tranh Lạnh, một số giám đốc của các đài phát thanh nhìn thấy vai trò của họ là chống lại chủ nghĩa cộng sản. Tuy nhiên, trong những thập niên gần đây, cả hai đài đã cam kết vô tư. Cơ quan USAGM – có tên là Hội đồng Quản trị Phát thanh Truyền hình của Chính quyền (BBG) cho đến năm 2018 – hoạt động độc lập với chính phủ Hoa Kỳ và các quy tắc nghiêm ngặt được đưa ra để bảo đảm tính trung lập và khách quan. Nhưng với một đồng minh của Trump đứng đầu USAGM, một số nhà phân tích tin rằng, những cáo buộc chỉ đơn thuần là sự tuyên truyền của chính phủ Hoa Kỳ chi phối các đài phát thanh của các nhà nước độc tài thế giới, sẽ khó phủ nhận hơn. “Các đài phát thanh của VOA được những người trong chế độ độc tài tôn trọng chỉ vì họ nói sự thật, không giống như truyền thông của chúng ta. Nếu nó trở thành cơ quan tuyên truyền dưới thời Trump – điều mà nó luôn bị cáo buộc bởi các chế độ độc tài – thì coi như kết thúc”, ông Garry Kasperov, chủ tịch Tổ chức Nhân quyền đã tweet trong tuần này. Ở Campuchia, hai cựu nhà báo RFA là Uon Chhin và Yeang Sothearin, đã bị bắt hồi năm 2017 vì tội gián điệp, chỉ vài tháng sau khi cơ quan này buộc phải đóng cửa văn phòng ở Phnom Penh vì áp lực của chính phủ. Cùng thời gian đó, chính quyền Campuchia cũng cấm các đài phát thanh địa phương đưa tin do RFA và VOA sản xuất. Điều này xảy ra ngay trước khi Đảng Nhân dân Campuchia cầm quyền lâu năm chuyển sang đóng cửa đảng đối lập của đất nước này và bắt giữ nhà lãnh đạo của đảng, với cáo buộc phản quốc, qua những cáo buộc âm mưu đảo chính với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ. Trong những năm kể từ khi đảng đối lập bị buộc phải giải thể, các nguồn tin của đảng cầm quyền đã nhấn mạnh rằng, RFA và VOA có thể là một phần của âm mưu giả tạo này. Nhà nước Việt Nam độc tài cũng đã chỉ ra những người đóng góp bài vở cho RFA và VOA để đàn áp. Trương Duy Nhất, một blogger đóng góp cho Ban Việt ngữ RFA, đã bị kết án 10 năm tù hồi tháng 3 về các cáo buộc tham nhũng. Ông ta bị bắt cóc bởi các đặc vụ Việt Nam tại Thái Lan và bị đưa trở về Việt Nam sau khi xin tị nạn chính trị với Liên Hiệp quốc ở Bangkok. Nhiều tháng trước, người viết bài cho VOA là ông Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập, một tổ chức ngoài vòng pháp luật Việt Nam, đã bị bắt vì tiến hành “các hoạt động chống chế độ như viết các bài báo chống nhà nước, [và] hợp tác với truyền thông nước ngoài”. Tham gia vào danh sách các nhà phê bình lâu dài của VOA chính là ông Trump, là người trong những tháng gần đây đã cáo buộc VOA thúc đẩy tuyên truyền của Trung Quốc và thực hiện công việc của “những kẻ thù của nước Mỹ”. Các báo cáo cho biết, ở nơi riêng tư, ông Trump gọi nó là “Đài Tiếng nói của Liên Xô”. Trong một cuộc họp báo hồi tháng 4, Trump đã làm nổ tung đài VOA: “Nếu các bạn nghe những điều phát ra từ Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, thì nó thật kinh tởm”. Vài tuần trước, nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đã tweet: “Những người nộp thuế ở Mỹ – trả tiền cho [đài] tuyên truyền cho chính Trung Quốc, thông qua Chính phủ Hoa Kỳ tài trợ Đài Tiếng nói Hoa Kỳ! Nhục nhã!!” Cuối tháng 4, khi đại dịch Covid-19 lan rộng ở Mỹ, Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ đã lưu hành một bản ghi nhớ, nói với nhân viên không được trả lời phỏng vấn VOA, dường như sau khi được tòa Bạch Ốc chỉ đạo. Carlos Martinez de la Serna, giám đốc chương trình tại Ủy ban Bảo vệ Nhà báo, cho biết trong một tuyên bố gần đây rằng: “Chính quyền Trump đã tạo ra một môi trường sợ hãi cho các quan chức nói chuyện với báo chí, là điều can thiệp vào các phương tiện truyền thông cộng đồng làm việc như một cơ quan giám sát”. Sự thù địch của Trump đối với VOA đã được ghi nhận bởi Eliot Engel, dân biểu đảng Dân chủ từ New York và là Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện. “VOA đã trở thành mục tiêu thích thú của tổng thống và các đồng minh, có lẽ vì VOA đã tuân thủ yêu cầu pháp lý rằng, đó là một nguồn tin tức độc lập, không phải là một cơ quan tuyên truyền cho chính quyền”, ông Engel nói trong một tuyên bố ngày 15/6. Trong lá thư từ chức, các giám đốc điều hành của VOA là Bennett và Sugawara, nói rằng, “Michael Pack đã tuyên thệ trước Quốc hội, tôn trọng và tôn vinh tường lửa, bảo đảm sự độc lập của VOA, là điều đóng vai trò quan trọng nhất trong niềm tin tuyệt vời của khán giả trên toàn thế giới có được trong chúng ta”. Về mặt kỹ thuật, chức vụ mới của Pack không có sự giám sát biên tập đối với nhiều báo, đài dưới sự kiểm soát của nó và nhân viên tại các cơ quan này phủ nhận rằng họ sẽ bị ảnh hưởng bởi ý kiến ​​của giám đốc điều hành cấp cao. Tuy nhiên, những thay đổi được đưa ra gần cuối nhiệm kỳ của Tổng thống Obama hồi tháng 12 năm 2016 đã trao nhiều quyền lực hơn cho chức vụ mà ông Pack hiện đang nắm giữ tại USAGM so với những người đứng đầu trước đây nắm giữ. Năm đó, cải cách đã tạo ra một vị trí Giám đốc điều hành mới, được bổ nhiệm bởi tổng thống Hoa Kỳ và một Ban điều hành chỉ giữ quyền lực cố vấn. Trước đây, USAGM được lãnh đạo bởi một hội đồng lưỡng đảng, gồm chín thành viên với quyền điều hành quản lý trực tiếp. Rõ ràng ông Trump xem việc chỉ định Pack là một chiến thắng. Trump tweet ngày 5/6: “Không ai biết gì về một chiến thắng lớn này đối với nước Mỹ. Tại sao? Bởi vì anh ấy sẽ điều hành ĐÀI TIẾNG NÓI HOA KỲ và tất cả mọi thứ liên quan đến nó”. Tuy nhiên, đối với những người ở các khu vực đàn áp hơn như ở châu Á, những người phụ thuộc vào tin tức độc lập của VOA và RFA, không rõ rằng sự bổ nhiệm ông Pack có sẽ là một chiến thắng hay không. Tác giả: David Hutt Dịch giả: Trúc Lam Nguồn: Asia Times https://asiatimes.com/2020/06/voice-of-america-to-become-voice-of-trump/  
......

Bộ Ngoại giao Mỹ: Việt Nam không tiến bộ trong minh bạch tài chính

  Ảnh: Một cuộc họp của Quốc hội Việt Nam ở Hà Nội. Chính phủ Việt Nam, theo đánh giá của Bộ Ngoại giao Mỹ, không đạt tiến bộ về minh bạch tài chính trong năm qua. VOA Báo cáo hàng năm mới nhất của Mỹ về minh bạch tài chính toàn cầu nhận định rằng Việt Nam không có tiến bộ trong việc công khai các nguồn thu của chính phủ hay các thông tin về khai thác tài nguyên thiên nhiên. Báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra hôm 15/6 cho thấy Việt Nam không nằm trong số 76 trên 141 quốc gia được đánh giá đáp ứng các tiêu chuẩn tối thiểu về minh bạch tài chính. Minh bạch tài chính, theo Bộ Ngoại giao Mỹ, là một yếu tố vô cùng quan trọng trong việc quản lý tài chính công một cách hiệu quả, giúp xây dựng niềm tin thị trường tư nhân và củng cố sự bền vững về kinh tế. Bộ Ngoại giao Mỹ nói trong báo cáo mới nhất rằng minh bạch tài chính cho công dân biết thu nhập và thu nhập từ thuế của chính phủ được sử dụng như thế nào và do đó nó cung cấp một cửa sổ cho người dân nhìn vào ngân sách của chính phủ cũng như giúp các chính phủ chịu trách nhiệm về việc quản lý của họ. Theo tiêu chí toàn cầu của Bộ Ngoại giao Mỹ, những nước đáp ứng được các yêu cầu tối thiểu về minh bạch tài chính là khi chính phủ của họ đưa ra công chúng các tài liệu ngân sách trong một thời gian hợp lý. Những tài liệu này phải hoàn chỉnh và đáng tin cậy. Báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết dù chính phủ Việt Nam trong thời gian qua cho phép công chúng truy cập đề xuất ngân sách điều hành và ngân sách được thực hiện nhưng chính phủ Hà Nội đã không công bố báo cáo cuối năm trong một khoảng thời gian hợp lý. Thông tin về số nợ của các doanh nhiệp nhà nước không được công khai. Theo đó, dù chính phủ Việt Nam công khai các tài liệu về các khoản chi tiêu và nguồn thu theo kế hoạch nhưng họ vẫn không minh bạch hoá các tài khoản ngoài ngân sách. Thêm nữa, dù chính phủ Việt Nam dường như tuân theo các điều luật và quy định về trao hợp đồng hoặc giấy phép khai thác tài nguyên thiên nhiên theo quy định nhưng các thông tin cơ bản về việc cho phép khai thác tài nguyên thiên nhiên ở Việt Nam không phải lúc nào cũng có sẵn công khai. Theo Ngân hàng Thế giới, minh bạch tài chính đặc biệt có một tác động quan trọng ở Việt Nam khi ngành kinh tế công đóng một vai trò tương đối lớn trong nền kinh tế của đất nước. Ngân hàng này đánh giá rằng Việt Nam có những tiến bộ đáng kể so với thập niên 1990 trong việc minh bạch tài chính. Kết quả khảo sát toàn cầu về Chỉ số công khai ngân sách mở 2019 được đưa ra hồi tháng 5 năm nay cho thấy điểm số công khai, minh bạch ngân sách của Việt Nam đã tăng mạnh so với các kỳ đánh giá trước đó, tăng 23 điểm so với năm 2017. Thời báo Tài chính cho biết đây là kết quả nỗ lực của Bộ Tài chính trong suốt những năm qua và mục đích của việc công khai, minh bạch ngân sách là nhằm tăng cường sự giám sát của cộng đồng, đảm bảo hiệu quả trong chi tiêu ngân sách cũng như yêu cầu siết chặt kỷ luật, kỷ cương ngân sách. Bộ Ngoại giao Mỹ tiến hành đánh giá hàng năm về sự minh bạch tài chính của các chính phủ trên thế giới hiện đang nhận sự trợ giúp tài chính của Hoa Kỳ nhằm giúp đảm bảo rằng các quỹ từ tiền thuế của người dân Mỹ được sử dụng hợp lý và cũng để cung cấp những cơ hội đối thoại với các chính phủ về sự quan trọng của minh bạch tài chính. Hồi tháng 5, Mỹ công bố viện trợ cho Việt Nam 9,5 triệu USD để chống dịch COVID-19 và một tháng trước đó, Mỹ tài trợ 42 triệu USD để giúp phát triển kinh tế tư nhân tại Việt Nam. Theo đánh giá của Forbes đưa ra hồi tháng 4, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam trong hơn một thập niên qua, với kim ngạch thương mại song phương tăng trưởng liên tục ở mức hơn 20% trong ba năm gần đây. Riêng quý I năm nay, Mỹ là đối tác thương mại lớn của Việt Nam với tổng kim ngạch 19,5 tỉ USD, tăng gần 20% trong đó Việt Nam xuất sang Hoa Kỳ gần 16 tỉ USD, theo số liệu mới nhất từ Tổng cục Hải quan.  
......

Hoa Kỳ bảo trợ cho hai tù nhân tôn giáo Việt Nam

Mục sư A Đảo và Tín đồ Hòa Hảo Nguyễn Bắc Truyển. Photo USCIRF và Free Them Now. VOA| Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) vừa công bố bản báo cáo đặc biệt về tù nhân lương tâm tôn giáo ở Việt Nam, trong đó nêu hai trường hợp tiêu biểu là tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Nguyễn Bắc Truyển và Mục sư Tin Lành Tây Nguyên A Đảo. Đây là hai tù nhân tôn giáo của Việt Nam trong danh sách 14 tù nhân lương tâm tôn giáo trên thế giới vừa được các Uỷ viên của USCIRF bảo trợ. Báo cáo ngày 9/6/2020 của USCIRF cho biết trong số hơn 250 tù nhân lương tâm tại Việt Nam, ước tính có một phần ba bị bỏ tù vì có liên quan đến hoạt động cho tự do tôn giáo hay niềm tin tôn giáo, gồm cả Công Giáo, Tin Lành và Hòa Hảo. Trong danh sách của USCIRF hiện có tất cả 28 nạn nhân tôn giáo Việt Nam đang bị giam cầm, trong đó phần lớn theo Phật giáo Ân Đàn Đại Đạo và Hòa Hảo. “Các tù nhân tôn giáo không được trại giam cho tiếp cận kinh sách hoặc được chăm sóc y tế đầy đủ,” báo cáo viết. “Một số nhà lãnh đạo tôn giáo đã bị bắt chỉ vì họ ủng hộ cho tự do tôn giáo nói chung hay cho một số cộng đồng tôn giáo cụ thể,” báo cáo nhận định. Báo cáo đơn cử trường hợp Mục sư Tin lành A Đảo thuộc Giáo hội Tin Lành Montagnard không được Nhà nước Việt Nam công nhận và nhà hoạt động tôn giáo Nguyễn Bắc Truyển, một tín đồ Hòa Hảo, đang bị chính quyền Việt Nam giam cầm. Vào tháng 8/2016, mục sư A Đảo tham dự Hội nghị Tự do Tôn giáo - Tín ngưỡng Đông Nam Á tại Đông Timor. Khi trở về, chính quyền Việt Nam đã bắt giữ ông và tuyên án 5 năm tù vào ngày 28/4/2017 với cáo buộc “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài,” theo điều 275 của Bộ Luật Hình sự. 29/5/2020 USCIRF ra tuyên bố bảo trợ cho Mục sư A Đảo trong khuôn khổ Dự án Tù nhân Lương tâm Tôn giáo của USCIRF. Từ làng Gia Xiêng – xã Rờ Kơi – huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum, bà Y Puôi, mẹ của ông A Đảo, nói với VOA qua lời của người phiên dịch. “Trong mấy năm qua tôi chỉ đi thăm A Đảo có ba lần thôi vì không có phương tiện và đường đến nhà giam xa. Khi đến đó nói chuyện cũng ít, vì quá cảm động, khóc là nhiều. “Trong khi A Đảo ở trong trại giam thì công an đã lợi dụng vợ ông, xúi giục vợ ông bán hết đất đai và đem hai đứa con trở về quê ở ngoài Bắc, nói rằng cô ở với A Đảo không có tương lai.” USCIRF dẫn lời bà Nguyễn Thị Tươi, vợ của Mục sư A Đảo, cho biết chồng bà liên tục bị ngược đãi, đánh đập gây thương tích, sức khỏe kém ở trại gia Gia Trung tỉnh Gia Lai. Được biết vào cuối năm 2019, ông bị “tra trấn,” và vào tháng 8/2018, “giám thị đã cho tù nhân khác đánh đập ông.” Báo Công an Kon Tum dẫn cáo trạng của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Gia Lai cho biết vào đầu tháng 3/2016, ông A Đảo “liên lạc, móc nối” với ông A Ga ở Thái Lan để “bàn bạc, thống nhất thời gian, địa điểm, tiền bạc để tổ chức cho một số trường hợp người dân tộc thiểu số trốn sang Thái Lan. USCIRF cho biết thêm rằng nhà chức trách cũng đã thẩm vấn các thành viên trong hội thánh của ông A Đảo và yêu cầu họ ngừng mọi liên lạc với “những đối tượng phản động ở nước ngoài.” Ủy viên USCIRF James W. Carr hôm 29/5 ra tuyên bố bảo trợ cho Mục sư A Đảo, nói rằng không một ai phải bị bắt giữ chỉ vì họ lãnh đạo một hội thánh không được công nhận hoặc tham dự một hội nghị quốc tế. USCIRF kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho Mục sư A Đảo sớm như một hành động thể hiện sự khoan dung. Trước đó, vào tháng 11/2019, USCIRF ra thông báo quyết định bảo trợ cho ông Nguyễn Bắc Truyển, một tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo hiện đang thụ án tù 11 năm tại Việt Nam và đưa ông vào dự án Tù nhân Lương tâm Tôn giáo. “Những người như ông Nguyễn Bắc Truyển lẽ ra phải được vinh danh vì các nỗ lực không mệt mỏi để cải thiện đời sống cho những người đồng bào của ông, nhưng thay vào đó, ông ấy đã bị tuyên án quá mức nặng nề và bất công. Ông ấy phải được trả tự do ngay nếu Việt Nam thực thi đúng đắn nghĩa vụ theo luật quốc tế,” bà Anurima Bhargava, Uỷ viên của USCIRF, người bảo trợ cho ông Truyển phát biểu trong một tuyên bố. Ông Nguyễn Bắc Truyển là Chủ tịch Hội Ái hữu Cựu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam, bị chính quyền Việt Nam bắt giam từ tháng 7/2017 và bị tuyên án 11 năm tù vào tháng 4/2018 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Hiện ông đang bị giam giữ tại trại gian An Điềm, tỉnh Quảng Nam. “Những gì mà nhà nước Việt Nam cáo buộc anh Truyển là hoàn toàn vô căn cứ” Bà Bùi Thị Kim Phượng, vợ của ông Truyển, từ thành phố Hồ Chí Minh, nói với VOA.  
......

Chính phủ Úc bị thúc ép phải tăng cường đòi Việt Nam trả tự do cho Châu Văn Khảm

Anh Dennis Châu (giữa), con trai ông Châu Văn Khảm và tấm hình của cha, tại Geneva Summit 18/2. Gia đình anh đã không được tiếp xúc hay nói chuyện với ông Khảm, hiện đang bị chịu án tù ở Việt Nam, trong nhiều tháng qua. (Photo Facebook Geneva Summit 2020) VOA| Chính phủ Australia bị thúc ép phải tăng cường hơn nữa các nỗ lực đòi tự do cho ông Châu Văn Khảm, một công dân Úc gốc Việt đang chịu án tù ở Việt Nam sau khi bị kết án 12 năm tù vì tội “khủng bố” vào cuối năm ngoái. Lời kêu gọi được đưa ra trong bài xã luận của Canberra Times của Úc được tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế Human Rights Watch có trụ sở ở New York, Mỹ, đăng tải hôm 15/6. Ông Khảm, một thợ làm bánh 71 tuổi từ Sydney đã nghỉ hưu hiện đang bị giam ở một trại giam cách TP HCM 3 tiếng lái xe. Theo thông tin mà HRW chia sẻ, vợ và các con ông Khảm chưa từng được nói chuyện với ông kể từ khi ông bị bắt vào tháng 1/2019. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng không cho phép nhân viên lãnh sự Australia được thăm ông từ tháng 1 năm nay, với lý do trại giam hạn chế thăm nuôi vì dịch virus corona. Trước đó hôm 6/6, tờ The Guardian của Anh cho rằng nhà hoạt động dân chủ Úc gốc Việt đã “biến mất” trong hệ thống nhà tù của Việt Nam vì không ai trong gia đình ông hay chính phủ Úc được phép gặp mặt hoặc nói chuyện với ông trong gần 4 tháng qua. Gia đình ông Khảm lo ngại rằng chính phủ Úc đã “bỏ quên ông.” Ông Khảm bị kết án 12 năm tù vì những cáo buộc về “tài trợ khủng bố” vì các hoạt động của ông với đảng Việt Tân, một tổ chức vì dân chủ có trụ sở ở Mỹ hiện đang hoạt động công khai và hợp pháp ở nhiều quốc gia trong đó có Úc, nhưng bị chính quyền Hà Nội coi là “khủng bố.” Các tổ chức nhân quyền quốc tế, luật sư và gia đình ông Khảm nói rằng những cáo buộc chống lại ông là vô căn cứ và có động cơ chính trị. Bản án được đưa ra sau một phiên xử chóng vánh trong vòng 4 tiếng rưỡi với sáu bị cáo – gây nên nhiều quan ngại nghiêm trọng về quy trình tố tụng, theo HRW. Nỗ lực kháng cáo của ông Khảm bị bác bỏ. Trước khi xảy ra bệnh dịch virus corona, các buổi thăm gặp hàng tháng của ông với lãnh sự quán diễn ra trước mặt giới chức Việt Nam và bị ghi hình, theo Canberra Times. Nhưng giờ thì không có đợt thăm gặp nào nữa và vào ngày 1/6, cán bộ quản lý trại bất ngờ chuyển ông Khảm từ TP HCM tới một nhà tù xa hơn ở huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận, khiến ông càng bị cô lập hơn. Ông Khảm là một trong số hơn 160 tù nhân chính trị ở Việt Nam, bị giam giữ vì các hành vi tự do biểu đạt ôn hoà, theo HRW. Trong khi đó, Bộ Ngoại giao ở Hà Nội nhiều lần bác bỏ những các buộc của các tổ chức nhân quyền và cho biết không có cái gọi là 'tù nhân lương tâm' ở Việt Nam. Tuy nhiên, theo Canberra Times, hồ sơ nhân quyền yếu kém của Việt Nam ít khi được nêu trong tin tức quốc tế vì chính phủ Úc lo ngại về ảnh hưởng đang tăng lên của Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á nên nói chung vẫn dè dặt không đưa ra quan điểm công khai và có nguyên tắc về các vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Chính phủ Mỹ dưới thời Tổng thống Trump chỉ nêu các vấn đề về nhân quyền khi nào thấy có lợi về chính trị, theo nhận định của bài xã luận. Liên minh châu Âu vừa hoàn tất một Hiệp định thương mại tự do với Việt Nam và bỏ qua phần lớn các quan ngại của các nhà vận động về hồ sơ nhân quyền của Hà Nội. Australian đã củng cố các mối quan hệ sâu sắc hơn với Việt Nam qua việc ký kết Hiệp ước Đối tác Chiến lược vào năm 2018. Hiệp ước này được trông đợi sẽ tăng cường quan hệ kinh tế ở cả hai phía. Nhưng, theo bài xã luận được HRW chia sẻ, một nền kinh tế thịnh vượng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu người dân bị từ chối các quyền con người cơ bản. Một biểu hiện rõ là chính phủ Úc còn không thể bảo vệ được các quyền của chính công dân mình, người đã bị giam giữ tuỳ tiện đến gần 18 tháng. Chính phủ Úc cần tăng cường các nỗ lực đòi tự do cho Châu Văn Khảm, bài xã luận viết và thúc giục các nhà ngoại giao Úc yêu cầu chính quyền Việt Nam cân nhắc việc phóng thích ông Khảm vì lý do nhân đạo như một ưu tiên cấp thiết. Khi các chính phủ phương Tây gây sức ép với chính quyền Việt Nam một cách kiên quyết và mạnh mẽ về việc trả tự do cho tù nhân chính trị, đã có sự đáp ứng, với các trường hợp nhà bất đồng chính kiến được thả cho đi tị nạn ở Pháp, Đức và Mỹ. Bài xã luận của Canberra Times cho rằng Bộ trưởng Ngoại giao Úc Marise Payne “cần tìm được tiếng nói vì lợi ích của công dân Australia này, đồng thời tuyên bố rõ với chính quyền Việt Nam rằng chính phủ Úc sẽ hành động khi các quyền cơ bản về tự do biểu đạt, lập hội và nhóm họp ôn hòa bị đè nén.”  
......

Tướng Mỹ gốc Việt Tư Lệnh Đông Phi Châu

Tân thiếu tướng LapThe Flora phát biểu tại lễ thăng quân hàm thiếu tướng hôm 02/05/2020. Photo US Army Africa.   Djibouti - Ngày 8 tháng 06.2020 Thiếu tướng Châu Lập Thể — tức Major General Lapthe Flora, đã nhận chức Chỉ huy trưởng Quân lực Hoa Kỳ tại vùng Horn of Africa, gồm những nước Ethiopia, Eritrea, Somalia và Djibouti, nơi từng xảy ra nhiều cuộc chiến tranh khốc liệt nhiều thập niên qua. Sinh năm 1962, Châu Lập Thể cùng vài anh em trốn khỏi Sài Gòn năm 1980 và sinh sống trong rừng. Sau đó họ vượt biển và cuối cùng cũng đến được nước Mỹ. Châu Lập Thể được ông bà John và Audrey Flora ở Virginia nhận làm con nuôi. Lapthe Flora ra trường trung học năm 1983 và có bằng cử nhân môn Sinh Vật Học từ trường quân sự Virginia Military Institute. Năm 2015 Đại tá Lapthe Flora nhận chức chỉ huy trưởng Đơn vị 91 Vệ Binh Quốc Gia bang Virginia. Năm 2016 ông được thăng cấp Chuẩn tướng. Tháng 6 năm 2019 Thượng Viện chuẩn thuận thăng chức ông lên Thiếu tướng ngày 02.05.2020 Châu Lập Thể là thuyền nhân đầu tiên, và người Mỹ gốc Việt thứ nhì sau Lương Xuân Việt, được thăng chức Tướng trong quân đội Hoa Kỳ. Nguồn: Stars and Stripes *** Châu Lập Thể, thuyền nhân Việt thăng tướng Mỹ Một thuyền nhân Việt được một cặp vợ chồng Mỹ nhận làm con nuôi rồi nỗ lực trở thành chuẩn tướng cho biết rằng ông luôn mong gia nhập quân ngũ để trả ơn Hoa Kỳ. Ông Lapthe Flora (tên Việt là Châu Lập Thể) từng là đại tá trong lực lượng Vệ binh Quốc gia của tiểu bang Virginia ở đông bắc Hoa Kỳ, và đã được thăng hàm cấp tướng năm ngoái. Trả lời VOA Việt Ngữ, ông Thể cho biết rằng bản thân ông cũng không thể ngờ được mình lại nhận được vinh dự này. Ông nói thêm: “Tôi luôn nỗ lực làm việc hết sức mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại trở thành một vị tướng. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, rất hứng thú, nhưng đồng thời cũng lo lắng vì có nhiều sự kỳ vọng. Hy vọng là tôi sẽ làm việc tốt không chỉ cho đất nước mà còn cho cả cộng đồng”. Trước ông Thể, năm 2014, Đại tá lục quân Hoa Kỳ Lương Xuân Việt đã được thăng hàm chuẩn tướng, trở thành quân nhân Mỹ gốc Việt đầu tiên có cấp bậc cao nhất.   Chuẩn tướng Lương Xuân Việt. Cả hai vị tướng gốc Việt này từng là thuyền nhân, và được nước Mỹ nhận làm người tị nạn sau khi rời Việt Nam. Ông Thể sinh năm 1962 tại Việt Nam trong một gia đình gốc Hoa, và thân phụ của ông từng là một thủy thủ trong đội Hải vận của Việt Nam Cộng hòa. Khi ông lên hai tuổi, cha ông hy sinh, bỏ lại mẹ ông và 6 người con. Khi mới 11 tuổi, ông đã phải đi làm trong một nhà máy để phụ mẹ kiếm sống. Lúc 18 tuổi, ông cùng người thân vượt biên sang Mỹ bằng thuyền. “Chúng tôi rời Long An tháng Năm năm 1979, và mất 5 ngày mới tới được Indonesia cũng như từng bị hải quân Indonesia bắn phía trước tàu, ngăn cản tàu không được cập bến”, ông kể. “Lúc đó, chúng tôi hết sức tuyệt vọng, không đồ ăn, nước uống trong năm ngày mà trên boong lại có trẻ nhỏ gần như chết đói, nên cả tàu cứ cố tiến vào bờ. Hải quân Indonesia sau đó buộc phải đàm phán với chúng tôi và chúng tôi có gì, nhẫn cưới hay đồng hồ, thì cho hết họ để được lên bờ”. Một năm sau, ông được phép sang Hoa Kỳ, và sau đó đã được cặp vợ chồng người Mỹ John và Audrey Flora nhận làm con nuôi. Các thuyền nhân Việt Nam lênh đênh trên biển tìm đường ra nước ngoài. Khi được hỏi lý do gia nhập quân ngũ, liệu có phải để trả ơn nước Mỹ, vị chuẩn tướng nói: “Chắc chắn là vậy. Đó là lý do số một. Ta phải trả ơn đất nước đã cho chúng ta cơ hội thứ hai trong cuộc đời. Tôi đã trải qua thời kỳ khốn khó nên tôi hiểu rằng khi ai đó cứu ta, có thể nói là từ địa ngục, suy nghĩ thường trực trong đầu tôi, đó là phải trả ơn, và không có cách nào tốt hơn khi ta mặc quân phục”. Ngoài ra, vị tướng này còn cho biết rằng ông nhập ngũ để trải nghiệm tinh thần đồng đội cũng như để tri ân cha ruột mình và những người nhận nuôi ông ở Mỹ cũng là gia đình quân nhân yêu nước. Ta phải trả ơn đất nước đã cho chúng ta cơ hội thứ hai trong cuộc đời. Tôi đã trải qua thời kỳ khốn khó nên tôi hiểu rằng khi ai đó cứu ta, có thể nói là từ địa ngục, suy nghĩ thường trực trong đầu tôi, đó là phải trả ơn, và không có cách nào tốt hơn khi ta mặc quân phục. Tướng Thể nói. Trong buổi lễ thăng tướng năm ngoái, ông Thể dùng tiếng Việt để gửi lời cảm tạ các quân nhân Việt Nam Cộng hòa: “Tôi chân thành cảm kích và lấy làm vinh hạnh về sự hiện diện của quý vị trong buổi lễ ngày hôm nay, đặc biệt đối với các cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng hòa. Tôi xin thành thật có vài lời để tri ân họ về sự hy sinh cao cả và chiến đấu dũng cảm, bất khuất và kiên cường để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ cũng như duy trì an ninh cho toàn dân trong suốt 20 năm. Và đồng thời, tôi xin nêu lên niềm cảm phục của tôi về bao năm chịu đựng lưu đày, khổ sai, khốn khổ và ly tán của các cựu chiến sỹ cũng như gia đình của họ”. Ông Thể được phong hàm Sĩ quan Lục quân năm 1987 từ trường Võ bị Quân sự Virginia. Năm 2011, ông nhận bằng cao học về nghiên cứu chiến lược tại Đại Học Chiến Tranh Lục Quân ở tiểu bang Pennsylvania. Ông từng xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ ở nước ngoài tại Bosnia, Kosovo và Afghanistan. Với các thành tích trên, ông Thể từng được trao giải thưởng về lãnh đạo đặt theo tên của Tướng Douglas MacArthur. Sau 20 năm, tất cả các thành viên trong gia đình ông Thể giờ đã đoàn tụ và hiện sinh sống trên khắp Hoa Kỳ. Khi được hỏi về ý nghĩa của “giấc mơ Mỹ” đối với mình, ông Thể nói: Một trong những điều tốt đẹp ở Mỹ đó là chúng ta có cơ hội dành cho tất cả mọi người mà tự do đem lại. Cơ hội ở đất nước này không bao giờ hết, và nếu ta sẵn lòng gắng sức làm việc, vì bất kỳ công việc nào, ta sẽ thành công. Tướng Thể nói về giấc mơ Mỹ. “Giấc mơ Mỹ mà tôi đã trải qua đều gắn với các cơ hội và nỗ lực hết mình. Một trong những điều tốt đẹp ở Mỹ đó là chúng ta có cơ hội dành cho tất cả mọi người mà tự do đem lại. Cơ hội ở đất nước này không bao giờ hết, và nếu ta sẵn lòng gắng sức làm việc, vì bất kỳ công việc nào, ta sẽ thành công”. Tướng Lập Thể cũng không quên gửi lời nhắn nhủ tới những thanh niên Mỹ gốc Việt muốn gia nhập quân ngũ: “Bạn sẽ làm một việc cao cả hơn bản thân mình và thuộc về một tổ chức được người dân Mỹ hết sức tôn trọng. Với những người trẻ muốn gia nhập quân ngũ, tôi khuyến khích các em đi theo con đường đó”. Theo các nhà quan sát, việc ông Thể trở thành chuẩn tướng trong Vệ binh Quốc gia là điều hiếm, vì số quân nhân gốc Việt trong lực lượng này không nhiều như trong các binh chủng khác của lục quân hay hải quân. Vệ binh Quốc gia là lực lượng dự bị của Lục Quân Hoa Kỳ, với kinh phí hoạt động chính là từ các tiểu bang trên nước Mỹ. https://www.voatiengviet.com/a/chau-lap-the-thuyen-nhan-viet-thang-tuong-my/4003508.html    
......

Hãy chuẩn bị mọi tình huống một khi Campuchia trở cờ xung đột với Việt Nam

Một số xe tải quân sự do Trung Quốc viện trợ cho Campuchia. (Ảnh: Khmer Times) Kuhn Châu| Việc Campuchia ngày càng xích gần với Trung Quốc đẩy tổ chức Asian đến chỗ khó xử trong tuyên bố chung về Biển Đông là thắng lợi bước đầu của Trung Quốc trong việc mua chuộc Campuchia, lũng đoạn chia rẽ các nước Asian, khiến cho tổ chức này ngày càng rời rạc mất đi tiếng nói chung của mình khu vực Đông Nam Á và Biển Đông. Từ những việc làm trên, Campuchia đã được lại quả rất nhiều ưu đãi của Trung Quốc về kinh tế, chính trị, quân sự với số tiền viện trợ lên đến hàng trăm triệu USD cùng với nhiều khí tài quân sự, khiến cho khu vực biên giới với VN ngày càng nóng bỏng. Về thực lực quân sự, Campuchia không thể đơn phương gây chiến với VN, địch lại VN, nhưng với sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Trung Quốc trong mưu đồ khống chế VN thì Campuchia là con bài không thể thiếu trong mọi nỗ lực tiến về phía nam của bành trướng Trung Quốc. Campuchia thể hiện thiện chí của mình bằng cách ngã hẳn về Trung Quốc, ủng hộ lập trường của Trung Quốc về Biển Đông, tuyệt giao quân sự với Hoa Kỳ, tạo môi trường, điều kiện thuận lợi cho người Trung Quốc sống và làm việc trên đất Campuchia, thuê đất của Campuchia, xây dựng sân bay, bến cảng, từng bước xóa dần ảnh hưởng của Hoa Kỳ và VN (một đồng minh thân thiết) để Trung Quốc từng bước đưa bàn tay lông lá can thiệp vào các chính sách của chính phủ Campuchia giống như thời Pôn Pốt, Lênhsary trước đây. Chưa bao giờ VN phải chịu áp lực về bảo vệ chủ quyền lãnh thổ như hiện nay, trên biển lẫn đất liền, với việc Campuchia ngày càng hung hăng, cương quyết với VN trong vấn đề biên giới như việc yêu cầu VN dỡ bỏ các trại liên hợp kiểm soát biên giới phía Tây Nam, dừng thi công các công trình gần biên giới, khiến VN phải nhượng bộ dừng hoặc tháo dỡ. Campuchia hiện đại hóa quân đội với sự trợ giúp đắc lực của Trung Quốc sẽ là vấn đề rất nan giải cho VN, một khi khi cán cân quân sự có sự thay đổi theo chiều hướng có lợi cho Campuchia, thì người dân VN sinh sống gần khu vực biên giới khó mà yên ổn làm ăn, luôn nơm nớp lo sợ Campuchia gây chiến tàn sát đồng bào như trước đây. Yếu tố Trung Quốc sẽ ngày càng đóng vai trò quyết định cho sự bình yên tuyến biên giới giữa VN và Campuchia, một khi Trung Quốc không đạt mục đích với VN, thì việc kích động xúi giục Campuchia xung đột gây chiến với VN là ưu tiên hàng đầu của giới lãnh đạo Bắc Kinh và điều này đã từng xảy ra trong quá khứ. Trước những diễn biến tình hình gần đây cho thấy người dân VN cần chuẩn bị mọi tình huống, đề phòng một khi Campuchia trở cờ xua quân đánh chiếm sẽ giáng trả hữu hiệu không để bị động, bị tàn sát như trước.  
......

Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Hoa Kỳ Mark xác định quân đội không can dự vào chính trị

  Ban Biên Tập Facebook Việt Tân “Chúng ta, những người mặc quân phục, đến từ nhân dân của chúng ta, chúng ta phải tôn trọng nguyên tắc một quân đội phi chính trị đã ăn sâu trong cốt lõi của quốc gia chúng ta.” Đây là lần đầu tiên Đại Tướng Mark Milley, Tổng Tham Trưởng Quân Đội Hoa Kỳ, công khai lên tiếng về sự việc này để xác định quân đội không can dự vào chính trị. (Video ở bên dưới) Trong một tuyên bố được phát ra trong buổi lễ mãn khoá tại Trường Đại Học Quốc Phòng ở thủ đô Washington D.C. vào hôm thứ Năm, 11 tháng Sáu, giới chức quân sự hàng đầu của Hoa Kỳ, Đại Tướng Mark Milley, Tổng Tham Trưởng Quân Đội Hoa Kỳ, đã xin lỗi vì đã cùng với một số giới chức chính phủ khác đi bộ cùng với Tổng Thống Trump, qua Quảng trường Lafayette để chụp hình trước Nhà thờ St. John, sau khi chính quyền sử dụng hơi cay và đạn cao su để giải tán đám đông người dân đang biểu tình ôn hòa trong khu vực. Các giới chức Bộ Quốc Phòng cho biết, lúc đó Tướng Mark Milley tưởng rằng mục đích cuộc đi bộ qua Quảng trường Lafayette là để gặp các lực lượng Vệ Binh Quốc Gia và các viên chức thực thi pháp luật khác bên ngoài Quảng trường Lafayette. Đây là lần đầu tiên Tướng Milley công khai lên tiếng về sự việc này để xác định quân đội không can dự vào chính trị. Những người bạn của Tướng Milley cho biết, trong 10 ngày qua, ông thống khổ về việc đã xuất hiện – trong bộ quân phục mà ông mặc hàng ngày để đi làm – phía sau ông Trump, khi họ đi bộ ngang qua Quảng trường Lafayette, một hành động mà các nhà phê bình xem như là sự đồng thuận của quân đội đối với các chiến thuật cứng rắn đã được sử dụng để giải tán những người biểu tình. Trong bài phát biểu, Đại Tướng Milley cũng đã bày tỏ sự phẫn nộ đối với cái chết của ông George Floyd. Vị tổng tham mưu trưởng của quân đội Hoa Kỳ nói rằng Hoa Kỳ phải và sẽ làm tốt hơn, bởi vì kỳ thị và phân biệt đối xử “không có chỗ đứng ở Hoa Kỳ và không có chỗ đứng trong Quân đội.” Ông nhấn mạnh Hoa Kỳ có thể hãnh diện bởi vì “đại đa số các cuộc biểu tình diễn ra ôn hoà. Biểu tình ôn hoà có nghĩa là Hoa Kỳ thật sự có tự do.” Xin mời các bạn xem trích đoạn bài phát biểu của Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Hoa Kỳ Mark Milley, trong buổi lễ mãn khoá tại trường Đại Học Quốc Phòng ở Washington D.C., vào hôm thứ Năm, 11 tháng Sáu, 2020.  
......

Các tổ chức nhân quyền kêu gọi trả tự do cho các nhà văn và bloggers bị bắt giữ

Hoàng Tứ Duy| 11 tháng 6, 2020 Kính gửi: — Elisabeth Tichy-Fisslberger, chủ tịch Hội Đồng Nhân Quyền LHQ — David Sassoli, chủ tịch Quốc Hội Âu Châu Đồng kính gửi: — Mary Lawlor, David Kaye, Báo Cáo Viên Đặc Biệt LHQ về Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền — David Kaye, Báo Cáo Viên Đặc Biệt LHQ về Tự Do Ngôn Luận — Maria Aréna, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Hội Âu Châu Trong mấy tuần qua, lợi dụng trong lúc cả thế giới đang bận rộn tập trung giải quyết nạn đại dịch COVID-19, nhà nước Cộng Sản Việt Nam gia tăng đàn áp quyền tự do thông tin và ngôn luận bằng cách liên tiếp bắt giam những ký giả độc lập và các nhà tranh đấu cho nhân quyền. Sau khi bắt nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng vào tháng 11/2019, họ đã bắt thêm 3 bloggers nổi tiếng khác trong vòng vài ngày. Đó là các ông Trần Đức Thạch (23/04/2020), Phạm Thành (21/05/2020) và Nguyễn Tường Thụy (23/05/2020). Phạm Chí Dũng là chủ tịch và sáng lập viên Hội Nhà Báo Độc Lập. Ông Dũng bị truy tố vi phạm điều 117 (Làm, tàng trữ các tài liệu, tuyên truyền chống phá nhà nước). Đây là một điều luật rất thường xuyên được dùng để bóp nghẹt những tiếng nói đối lập. Ông Dũng bị bắt vài ngày sau khi gửi thư đến Quốc Hội Âu Châu yêu cầu không thông qua Hiệp Định Tự Do Thương Mại EVFTA vì Việt Nam vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng. Sau 6 tháng bị giam giữ, ông Dũng vẫn chưa được đem ra xét xử. Nguyễn Tường Thụy là quyền chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập sau khi ông Phạm Chí Dũng bị bắt. Năm 2014, ông Nguyễn Tường Thụy đã phát biểu trước Quốc Hội Hoa Kỳ để chia sẻ về những sự đàn áp tự do ngôn luận tại Việt Nam. Trần Đức Thạch là một nhà văn đã từng ngồi tù 3 năm, từ 2008 đến 2011. Ông là thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ, một tổ chức bị nhà nước Việt Nam đàn áp khốc liệt từ nhiều năm qua. Phạm Chí Thành là một blogger nổi tiếng qua trang blog Bà Đầm Xòe. Năm 2019, ông Phạm Chí Thành đã xuất bản cuốn sách chỉ trích tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng và nhà nước Việt Nam. Đặc biệt, Phạm Chí Thành chỉ trích những nhượng bộ của CSVN đối với Trung Quốc và mang ra ánh sáng những mâu thuẫn trong nội bộ Đảng CSVN. - Tiểu sử 4 người được kèm trong phần phụ lục. Trong dịp UPR đầu năm 2019, đại diện nhà nước Việt Nam đã tuyên bố trước LHQ là Việt Nam không có tù nhân lương tâm và các quyền tự do con người đều được tôn trọng và phát huy. Đã đến lúc Hội Đồng Nhân Quyền LHQ yêu cầu Việt Nam phải hành động đúng theo những lời tuyên bố đó bằng cách trả tự do cho các người vừa bị bắt và các tù nhân lương tâm khác. Vào đầu năm nay, một lần nữa nhà nước Việt Nam đã hứa hẹn nhiều với Liên Minh Âu Châu để được Quốc Hội Âu Châu thông qua Hiệp Định Tự Do Thương Mại EVFTA. Nhưng ngày nay, bộ mặt giả dối của họ đã được hiện rõ. Chỉ vài tháng sau, trong lúc đại dịch vẫn đang hoành hành thì nhà nước Việt Nam đã vội vã trở tay đàn áp những người blogger ôn hòa, thay vì thực thi những điều họ đã cam kết, như thông qua các công ước 87 (tự do thành lập công đoàn) và thành lập các nhóm quan sát hiệp định EVFTA. Trước thềm hội nghị 13 của Đảng CSVN vào tháng 1, năm 2021, nhà nước Việt Nam muốn bịt miệng các tiếng nói chỉ trích. Đây là một hành động đã thường được nhìn thấy từ nhiều thập niên qua. Nhà nước Việt Nam cần phải thay đổi “truyền thống” này và mở một giai đoạn mới bằng cách trả tự do cho các tù nhân lương tâm, các ký giả độc lập và hủy bỏ các đạo luật mơ hồ như điều 109 (hoạt động nhằm lật đổ nhà nước) và 117 (tuyên truyền chống nhà nước). Chúng tôi, những tổ chức xã hội dân sự ký tên dưới đây kêu gọi: - Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc yêu cầu Việt Nam tạo điều kiện cho Người Báo Cáo Viên Đặc Biệt LHQ về Tự Do Ngôn Luận và Báo Cáo Viên Đặc Biệt LHQ về Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền đến Việt Nam để gặp tận mặt các bloggers và nhà hoạt động - Quốc Hội Âu Châu tổ chức một cuộc điều trần công cộng về tình hình nhân quyền tại Việt Nam với sự tham dự của những nhân chứng đến từ Việt Nam một khi các giới hạn di chuyển liên quan đến dịch Covid-19 chấm dứt - Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và Quốc Hội Âu Châu phải yêu cầu nhà nước CSVN tuân thủ những cam kết mà họ đã hứa hẹn và trả tự do ngay lập tức cho bốn nhà báo độc lập nói trên, cũng như tất cả tù nhân lương tâm khác hiện đang bị giam giữ như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Đình Lượng, Nguyễn Trung Tôn, Châu Văn Khảm, Trương Duy Nhất, Nguyễn Năng Tỉnh, Nguyễn Văn Oai, Phạm Văn Trội, Trương Minh Đức. Là một thành viên không thường trực của Hội Đồng An Ninh Liên Hiệp Quốc, hơn ai hết, Việt Nam cần phải làm gương và hành xử đúng với tư cách và chuẩn mực của quốc tế. ACAT Pháp ACAT Đức ARTICLE 19 Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do Destination Justice English PEN Hội Anh Em Dân Chủ Hội Bầu Bí Tương Thân Hội Nhà Báo Độc Lập (IJAVN) PEN America PEN International Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) Safeguard Defenders Uỷ Ban Thuỵ Sĩ-Việt Nam (COSUNAM) Việt Tân Watchdogs Unleashed  
......

EU “nhu nhược” trước Trung Quốc: vì đâu nên nỗi?*

Quách An (VNTB) Một tin tức quan trọng, khi Tổng thống Donald Trump ngỏ ý muốn tổ chức hội nghị G7 tại Washington ngay trong tháng 6 nhằm chứng minh thế giới đã vượt qua Covid-19, bà Merkel từ chối dự. “Bà Merkel cho rằng các vấn đề ngoại giao chưa được chuẩn bị thích đáng, đồng thời không muốn trở thành một phần của màn thể hiện chống Trung Quốc”, nguồn tin cho Thời báo New York (New York Times) hay. Angela Dorothea Merkel, 65 tuổi, Thủ tướng đương nhiệm Cộng hoà Liên bang Đức từ năm 2005 đến nay. Bà là biểu tượng tinh thần của EU, một EU già nua và bị khuất phục trước sức mạnh (kinh tế) Trung Quốc. Cựu cố vấn của Tổng thống Trump, Steve Bannon, người thực hiện nhiệm vụ giúp EU phù hợp hơn với lập trường cứng rắn của Washington đối với Bắc Kinh đã thâu tóm hiện trạng EU-Trung Quốc bằng gợi ý, nếu không thay đổi cách đi của mình, EU sẽ trở thành chư hầu của Trung Quốc. Chư hầu (Ancient Chinese states) ám chỉ tình trạng các “vị vua” của các quốc gia bị phụ thuộc, phải phục tùng “Thiên tử” Trung Quốc. Cây viết David Hutt trong một bài viết trên Thời báo Á Châu (Asiatimes) ngày 1 tháng 6 đã chỉ ra những lý do khiến cả EU, mà dẫn đầu là Đức trở thành “chư hầu” của Bắc Kinh. Chính phủ của bà Merkel đang gặp khó khăn trong việc điều chỉnh chính sách với Trung Quốc, ông Bernhard Bartsch – chuyên gia cao cấp của Đức về châu Á tại tổ chức Bertelsmann Stiftung của Đức cho biết. Về quân sự, trong khi các đối tác châu Âu như, Pháp và Anh, gần đây đã tham gia vào Điều hướng tự do trên Biển Đông (FONOP), hoạt động thách thức sự bành trướng Biển Đông của Bắc Kinh thì Berlin vẫn còn do dự gia nhập, thậm chí còn ngần ngừ trong việc bàn về những tuyên bố và hành động gây tranh cãi của Trung Quốc tại vùng biển này. Noah Barkin, một nghiên cứu viên tại Quỹ Marshall Đức ở Berlin, nói rằng các vấn đề an ninh liên quan đến Trung Quốc không có vai trò lớn trong mối quan hệ giữa Berlin và Bắc Kinh. Và nhiều người chỉ trích chính sách bà Merkel về Trung Quốc tin rằng nhân quyền cũng đã không đóng một vai trò trong mối quan hệ giữa Đức và Trung Quốc trong nhiều năm. Vì sao một quyền lực thống trị ở châu Âu và trong EU, nhưng lập trường của Đức lại thiếu sự cứng rắn trước Trung Quốc? Nhà bình luận David Hutt diễn giải sự lệ thuộc về kinh tế Trung Quốc của Đức. “Trong những năm, Trung Quốc đã được nhìn thấy ở Berlin như là một thị trường hấp dẫn và sinh lợi nhất,” theo Noah Barkin. Kể từ năm 2000, Đức đã thu hút được phần lớn đầu tư của Trung Quốc vào châu Âu, sau Vương quốc Anh. Năm 2018, khối lượng thương mại song phương là xấp xỉ 222,7 tỷ USD. Tiếp cận thị trường Trung Quốc cũng quan trọng không kém đối với nền kinh tế định hướng xuất khẩu của Đức. Theo dữ liệu do Viện Nghiên cứu châu Á của Trung Âu (CEIAS) đưa ra, Đức chiếm gần một nửa tổng kim ngạch xuất khẩu của EU sang Trung Quốc năm 2018. Xuất khẩu của Đức sang Trung Quốc cũng phụ thuộc nhiều hơn so với các nước châu Âu khác, chiếm 7,1% tổng lượng xuất khẩu của Đức trong năm 2018, so với 5,6% của Anh. Với các mối quan hệ thương mại và thương mại chặt chẽ này, chính phủ Đức “khẩn trương muốn tránh mọi cuộc đối đầu với chính phủ Trung Quốc, chủ yếu vì sợ bị trả thù đối với các công ty Đức ở Trung Quốc. Nỗi sợ này không phải là không có cơ sở,” Bartsch nhận định. Trước sự gia tăng đối đầu giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, Đức phải đứng trước sự lựa chọn. Theo David Hutt, Đức của bà Merkel sẽ trở thành một trong những quốc gia khó thuyết phục nhất ở châu Âu trong tăng cường sự cứng rắn đối với Bắc Kinh. Nils Schmid, phát ngôn viên về các vấn đề đối ngoại của Đảng Dân chủ Xã hội Đức, đảng lớn thứ hai trong liên minh với Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo của bà Merkel, đã chỉ trích bà Merkel vào tháng 2 năm nay vì “10 năm lịch sử với Trung Quốc”. Nhà lãnh đạo phe đối lập của Đảng Xanh đối lập Annalinna Barbok gần đây đã kêu gọi bà Merkel đình chỉ kế hoạch họp tháng 9 để phản đối tuyên bố của Bắc Kinh về việc thực thi luật an ninh mới tại Hồng Kông. Hai nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng ở Hồng Kông K. Glacier và Wang Ruos kêu gọi Thủ tướng Merkel ủng hộ  Hồng Kông vào cuối tháng Năm. Không  biết bà Merkel có sẽ hy sinh những giá trị cơ bản của Đức để hỗ trợ nền kinh tế và xoa dịu Trung Quốc, bất chấp điều này sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho Đức? Cho đến nay, chính phủ Đức đã nói rất ít về kế hoạch gây tranh cãi của Bắc Kinh đối với Hồng Kông. Những gì mà Đức biểu hiện với Trung Quốc phần nào lột tả sự yếu nhược của EU, điều này có lẽ sẽ thay đổi dần trong thời gian sắp tới, nhất là khi bà Merkel chính thức rời vũ đài chính trị Đức, và chiến thắng của Tổng thống Donald Trump trong cuộc bầu cử vào tháng 11 sắp tới đây./.  
......

Công hàm của Hoa Kỳ và thế trận biển Đông

Nguyên Sa -  RFA “Cuộc chiến công hàm” tiếp diễn Ngày 1/6/2020, Đại sứ Kelly Craft – Trưởng phái đoàn thường trực của Hoa Kỳ tại Liên Hợp Quốc đã gửi công hàm ngoại giao để phản đối các luận điệu sai trái của Trung Quốc khi ban hành công hàm CML/14/2019 ngày 12/12/2019. Chúng ta còn nhớ, ngày 12/12/2019, Malaysia đã gửi một Báo cáo về thềm lục địa mở rộng lên Uỷ ban Ranh giới thềm lục địa của Liên Hợp Quốc (Viết tắt là CLCS) để yêu sách một phần thềm lục địa mở rộng của họ tại phía Bắc biển Đông, theo quy định tại Điều 76 (8) của Công ước Luật biển 1982 (Viết tắt là UNCLOS). Cũng trong ngày này, Trung Quốc đã gửi ngay công hàm CML/14/2019 để phản đối Báo cáo của Malaysia, đồng thời lặp lại các yêu sách của Trung Quốc trên biển Đông. Công hàm của Hoa Kỳ có nội dung gì? Phần mở đầu, công hàm của Hoa Kỳ khẳng định, văn bản này không nhằm đáp lại Báo cáo lên CLCS của Malaysia. Trong khi đó, văn bản này tập trung vào các “yêu sách biển quá đáng” của Trung Quốc, các yêu sách này không phù hợp với luật biển quốc tế, vốn được quy định trong UNCLOS. Chính các “yêu sách biển quá đáng” của Trung Quốc đã “can thiệp một cách phi lý” tới các quyền và sự tự do trên biển của Hoa Kỳ và các quốc gia khác. Do đó, Hoa Kỳ thấy cần phải thể hiện sự phản đối thông qua công hàm này. Tiếp theo, công hàm của Hoa Kỳ cũng liệt kê các khẳng định về yêu sách của Trung Quốc, bao gồm: – Trung Quốc có chủ quyền tại Nam Hải Chư Đảo, bao gồm Pratas, Hoàng Sa, Bãi Macclefield và Trường Sa; – Trung Quốc có nội thuỷ, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải đối với Nam Hải Chư Đảo; – Trung Quốc có Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (CS) đối với Nam Hải Chư Đảo; – Trung Quốc có quyền lịch sử ở biển Đông. Trung Quốc cũng đã đưa ra quan điểm này, ngay sau Phán quyết ngày 12/7/2016 của Toà Trọng tài trong Vụ Philippines kiện Trung Quốc. Hoa Kỳ cũng đã phản đối quan điểm này của Trung Quốc trong công hàm ngày 28/12/2016 của mình, (mà Hoa Kỳ gửi kèm cùng với văn bản ngày 1/6/2020 này). Phần tiếp theo, công hàm của Hoa Kỳ phân tích rõ từng vấn đề mà Hoa Kỳ phản đối các yêu sách của Trung Quốc. Thứ nhất, Hoa kỳ phản đối yêu sách “quyền lịch sử” của Trung Quốc tại biển Đông mà Trung Quốc mở rộng yêu sách này đối với các quyền lợi biển mà Trung Quốc khẳng định là phù hợp với luật quốc tế, cụ thể là UNCLOS. Hoa Kỳ nhắc lại rằng trong Phán quyết năm 2016 – Phán quyết này là chung thẩm và ràng buộc pháp lý với Trung Quốc. Theo đó, yêu sách “quyền lịch sử” của Trung Quốc ở biển Đông không thể vượt quá các vùng biển của mỗi quốc gia, được quy định trong UNCLOS. Thứ hai, Hoa Kỳ phản đối việc Trung Quốc áp dụng một cách phi lý trong việc tự ý tuyên bố đường cơ sở thẳng bao quanh các cấu trúc nằm rải rác tại biển Đông như trong trường hợp một quốc gia quần đảo. Theo đó, đường cơ sở này biến các vùng nước bên trong đường cơ sở (được thiết lập một cách phi lý) này trở thành vùng nội thuỷ của Trung Quốc. Chúng ta còn nhớ, năm 1996, Trung Quốc đã tự ý tuyên bố một đường cơ sở thẳng bao quanh quần đảo Hoàng Sa, và Việt Nam đã phản đối điều này. Trong công hàm ngày 30/3/2020, Phái đoàn thường trực Việt Nam tại LHQ cũng đã phản đối nội dung này. Thứ ba, Hoa Kỳ cũng phản đối các yêu sách về các quyền lợi biển mà Trung Quốc tuyên bố dựa trên các cấu trúc tại biển Đông. Trong khi các cấu trúc này không đáp ứng được yêu cầu là “đảo” như quy định tại Điều 121 (1) của UNCLOS. Theo đó, các cấu trúc này vì không đáp ứng được yêu cầu là “đảo” cho nên sẽ không thể có vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (CS) kèm theo. Trung Quốc cũng không thể yêu sách chủ quyền hay các vùng biển kèm theo đối với các bãi ngầm luôn chìm dưới mặt nước biển như Bãi Macclefield hay là Bãi James Shoal. Tương tự, Trung Quốc cũng không thể yêu sách chủ quyền và các vùng biển kèm theo đối với các cấu trúc lúc chìm lúc nổi như Bãi Vành Khăn hay Bãi Cỏ Mây. Các cấu trúc này không thể tạo thành một phần của lãnh thổ đất liền của một quốc gia. Do đó, các cấu trúc này không thể là đối tượng yêu sách chủ quyền và có các vùng biển kèm theo như Trung Quốc đã tuyên bố được. Tất cả các vấn đề này đã được Toà Trọng tài giải thích rõ ràng trong Phán quyết năm 2016. Thứ tư, khi khẳng định các “yêu sách biển quá đáng” của mình, Trung Quốc đã hàm ý hạn chế các quyền và sự tự do, bao gồm quyền hải hành và tự do hải hành cho tất cả các quốc gia khác. Hoa Kỳ phản đối các yêu sách biển dẫn đến sự mở rộng các quyền lợi biển này của Trung Quốc, mà Trung Quốc luôn khẳng định là tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có UNCLOS. Tương đồng quan điểm Hoa Kỳ cũng lưu ý thêm là các chính phủ, bao gồm: Philippines, Việt Nam và Indonesia đã có các công hàm riêng rẽ cũng để phản đối các yêu sách biển của Trung Quốc được thể hiện trong công hàm CML/14/2019 ngày 12/12/2019. Hoa Kỳ cũng yêu cầu Trung Quốc thực hiện các yêu sách phù hợp với luật quốc tế, trong đó có UNCLOS và Trung Quốc cần tuân thủ Phán quyết năm 2016 của Toà Trọng tài, cũng như dừng lại các hoạt động khiêu khích trên biển Đông. Philippines đã gửi công hàm ngày 6/3/2020; Việt Nam gửi công hàm ngày 30/3/2020. Mới đây, ngày 26/5/2020, Indonesia cũng đã gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc để phản đối yêu sách biển của Trung Quốc. Cho đến nay, cả 4 quốc gia Philippines, Việt Nam, Indonesia, Hoa Kỳ đã chính thức thể hiện quan điểm về vấn đế này. Theo đó, cả 4 quốc gia trên đều tập trung phản đối cái gọi là “yêu sách đường lưỡi bò” của Trung Quốc được thể hiện dưới dạng “quyền lịch sử” và quyền đối các vùng biển dựa trên các nhóm cấu trúc trên biển Đông. Ngoài ra, cả 4 quốc gia này đều tỏ ý thừa nhận và viện dẫn các giải thích từ Phán quyết năm 2016 của Toà Trọng tài trong Vụ Philippines kiện Trung Quốc. Malaysia dù chưa đưa ra quan điểm chính thức, nhưng với Báo cáo thềm lục địa mở rộng ngày 12/12/2019 cũng mang hàm ý tuân thủ Phán quyết năm 2016. Với việc đưa ra quan điểm vào thời điểm này, Hoa Kỳ dường như gửi đi một thông điệp quan trọng đó là Hoa Kỳ ủng hộ và sát cánh cùng các quốc gia ASEAN để chống lại các yêu sách quá đáng của Trung Quốc, các yêu sách này đi ngược lại luật biển quốc tế, bao gồm cả UNCLOS và Phán quyết năm 2016. Đây là lần đầu tiên Hoa Kỳ lên tiếng chính thức thông qua việc gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc để ủng hộ lập trường của các quốc gia ASEAN trong việc chống lại các yêu sách biển phi lý cũng như các hành động hung hăng, hiếu chiến của Trung Quốc trên biển Đông. Đây cũng có thể hiểu là một tín hiệu từ Hoa Kỳ thể hiện, đặc biệt đối với Việt Nam – quốc gia đã gặp rất nhiều sự khiêu khích, quấy rối từ Trung Quốc trên biển Đông, rằng Hoa Kỳ sẽ và muốn thúc đẩy quan hệ với Việt Nam lên một tầm cao mới. Chúng ta còn nhớ, gần đây, Mỹ đã mời Việt Nam tham dự vào cuộc tập trận “Vành đai Thái Bình Dương.” Ngoài ra, báo chí cũng cho biết Việt Nam đã được đánh tiếng mời vào nhóm “The Quad Plus” (Bộ Tứ mở rộng). Một chuyên gia cũng cho biết, Mỹ muốn cho máy bay P8 được xuất hiện trên bầu trời Việt Nam như một chỉ dấu cho việc tăng cường quan hệ “ngoại giao quốc phòng” đối với Việt Nam. Tuy nhiên, thái độ của Việt Nam vẫn còn chần chừ vì “sợ oai hùm” từ Bắc Kinh. Nếu Việt Nam thực sự muốn thoát khỏi “sự đe doạ” từ Trung Quốc, thì đây chính là một thời điểm thật sự thích hợp để Việt Nam có thể chuyển mình, tạo những bước đi và thế đứng mới trước một Trung Quốc “hung hăng và xấu xí.” Nguyên Sa -  RFA XEM THÊM: Vì sao Hoa Kỳ gởi công hàm cho Liên Hiệp Quốc vụ Biển Đông? Cần phải kiện Trung Quốc trước Toà Án Trọng Tài Liên Hiệp Quốc Tóm lược Phán Quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực về vụ Phi Luật Tân kiện Trung Quốc  
......

Tướng Mark Milley nhắc nhở quân nhân Mỹ về lời thề phục vụ dân

Tướng Mark Milley, Tham mưu Trưởng Liên quân Hoa Kỳ. Ảnh: Military Times BTV Tiếng Dân| Một bức thư mà đài CBS có được từ tướng Mark Milley, Tham mưu Trưởng Liên quân, gửi cho các lực lượng vũ trang, trong đó, ông tướng bốn sao nhắc nhở họ nhớ tới lời thề bảo vệ Hiến pháp Mỹ và phục vụ người dân Mỹ. Bức thư được gửi cho các lực lượng vũ trang hôm thứ Ba, trong đó có dòng chữ viết tay của tướng Milley với nội dung: “Tất cả chúng ta đã cam kết dành cả đời phục vụ lý tưởng đó là nước Mỹ. Chúng ta sẽ trung thành với lời thề đó và với người dân Mỹ“. Bức thư của tướng Mark Milley gửi cho quân nhân Mỹ. Nguồn: CBS Bức thư ghi ngày 2/6/2020, chỉ một ngày sau khi cảnh sát sử dụng hơi cay và dùi cui, dẹp những người biểu tình ôn hòa gần tòa Bạch Ốc, để sau đó Tổng thống Trump có thể đi tới nhà thờ St. John chụp ảnh bên ngoài nhà thờ. Sự kiện này đã bị lên án không chỉ ở nước Mỹ, mà còn ở các nước trên thế giới. Hôm thứ Hai 1/6, Tướng Milley và Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper đều có mặt trong đoàn tháp tùng ông Trump đi đến nhà thờ St. John chụp ảnh. Sự kiện này đã gây tranh cãi trong giới chức quân sự, trong đó cả hai ông Milley và Esper đều bị kêu gọi từ chức. Cũng hôm 1/6, ông Trump đe dọa sẽ diện dẫn Đạo luật Chống Nổi dậy năm 1807 để gửi lực lượng quân sự tới các tiểu bang, giúp các thống đốc dẹp các cuộc biểu tình, dù các thống đốc tiểu bang này không yêu cầu chính quyền của ông giúp đỡ. Bức thư của tướng Milley, cũng nhắc nhở quân nhân của các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ, rằng, Lực lượng Vệ binh Quốc gia đang hoạt động dưới quyền của các thống đốc tiểu bang, chứ không phải tổng thống, “để bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân, giữ gìn hòa bình và bảo đảm an toàn nơi công cộng”. Bức thư có đoạn: “Là thành viên của các Lực lượng Liên quân – gồm tất cả các chủng tộc, màu da và tín ngưỡng – quý vị là hiện thân cho các giá trị Hiến pháp của chúng ta. Xin nhắc nhở tất cả quân nhân và các lãnh đạo của chúng ta rằng, chúng ta sẽ duy trì các giá trị quốc gia, và hoạt động phù hợp với luật pháp quốc gia và các tiêu chuẩn ứng xử cao của chúng ta Hôm thứ Tư 3/6, Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper tuyên bố, ông phản đối quyết định của ông Trump, sử dụng quân đội để dập tắt các cuộc biểu tình diễn ra tại hàng trăm thành phố lớn nhỏ trên khắp nước Mỹ, sau cái chết của người đàn ông da đen George Floyd, dưới đầu gối của viên cảnh sát da trắng Derek Chauvin. Cũng hôm 3/6, cựu Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis đã lên án ông Trump trong một bài viết mà báo Atlantic đăng tải. Trong bài, tướng Mattis nhiều lần nhắc tới sự đoàn kết, trong đó có nhắc lại lời của Tổng thống Lincoln trong bài phát biểu nhậm chức năm 1861. Trước đó, ngày 2/6, cựu Tham mưu Trưởng Liên quân, tướng Mike Mullen cũng đã phải lên tiếng khi lo ngại rằng, quân đội Mỹ bị lôi kéo vào hoạt động chính trị, khi người đứng đầu tòa Bạch Ốc muốn sử dụng quân đội đàn áp dân. Tướng Mullen nói: “Đồng bào của chúng ta không phải là kẻ thù và không bao giờ phải trở thành kẻ thù“. Quân nhân Mỹ chiến đấu bảo vệ người dân và đất nước Mỹ. Hiến pháp Mỹ thể hiện ý chí của người dân, nên khi tuyên thệ, quân dân Mỹ chỉ tuyên thệ trung thành với Hiến pháp và bảo vệ Hiến pháp Mỹ, tức bảo vệ người dân Mỹ. Lời thề của quân nhân Mỹ có nội dung như sau: “Tôi, xxx, trịnh trọng thề rằng, tôi sẽ ủng hộ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ, chống lại tất cả mọi kẻ thù, trong và ngoài nước; rằng tôi sẽ tin tưởng và trung thành với Hiến pháp Hoa Kỳ; rằng tôi tự nguyện nhận bổn phận này mà không có bất cứ biểu lộ ngầm nào về việc hạn chế tán thành hoặc có mục đích trốn tránh; và rằng tôi sẽ hoàn thành tốt và trung thành với các trách nhiệm ở văn phòng mà tôi sắp vào làm việc. Vì vậy, xin Thượng đế giúp tôi“. Quân nhân Mỹ không trung thành với tổng thống Mỹ, cũng không trung thành với đảng cầm quyền, bởi vì nếu tổng thống hay đảng cầm quyền có phản bội lại người dân Mỹ, thì quân dân Mỹ cũng sẽ chống lại, vì họ chỉ có mỗi nhiệm vụ trung thành với Hiến pháp Mỹ và bảo vệ người dân. Nguồn: https://baotiengdan.com/2020/06/06/tuong-mark-milley-nhac-nho-quan-nhan-my-ve-loi-the-phuc-vu-dan/
......

Hong Kong–Rồi sẽ không còn là Hong Kong nữa!

Song Chi – RFA  Những ngày này, khi phong trào biểu tình phản đối nạn phân biệt chủng tộc, nạn sử dụng bạo lực quá đà trong một số nhân viên cảnh sát ở nước Mỹ sau cái chết của người đàn ông da đen George Floyd dưới tay viên cảnh sát da trắng Derek Chauvin ngày 25.5 đã biến thành bạo loạn ở một số nơi, đồng thời phong trào cũng lan rộng ra một số quốc gia khác, khiến cho báo chí truyền thông khắp nơi chú mục vào chuyện này, chúng ta có cảm giác thế giới chẳng mấy ai còn nhớ đến số phận của Hong Kong nữa. Trước đó, ngày 28.5 Quốc hội Trung Quốc đã thông qua Luật An Ninh Quốc gia Hong Kong với số phiếu thuận gần như tuyệt đối. Luật an ninh Hồng Kông nhằm ngăn cấm “các hành vi ly khai, lật đổ, khủng bố hoặc âm mưu với các thế lực bên ngoài can thiệp vào Hong Kong”, ngăn cấm luôn các hành vi “đe dọa nghiêm trọng an ninh quốc gia”. Luật này cũng sẽ cho phép các cơ quan trực thuộc Bắc Kinh thiết lập cơ sở tại Hồng Kông. Tâm trạng của người Hong Kong Người Hong Kong hiểu rất rõ đây là sự kết thúc của mô hình “một quốc gia hai chế độ” mà Bắc Kinh từng cam kết khi Hong Kong được Anh giao trả lại cho Trung Cộng vào năm 1997. Chính vì vậy ngay trước ngày 28.5 và mấy ngày sau đó, đã có hàng ngàn người trẻ Hong Kong xuống đường biểu tình phản đối. Thế giới lại nhìn thấy tuổi trẻ Hong Kong bất khuất, hiên ngang, quyết không sợ chết để bảo vệ hai chữ “tự do” mà các thế hệ đi trước từng được thụ hưởng, và vì tương lai của Hong Kong. Đối với người Hong Kong, lần tranh đấu này mang ý nghĩa sinh tử vì cái vòng kim cô của Bắc Kinh ngày càng siết chặt và với Hong Kong, thế là hết. Chúng ta lại nhìn thấy những hình ảnh cảnh sát Hong Kong phun hơi cay, bắt bớ, đàn áp, song có vẻ mạnh tay hơn so với trước kia, chỉ trong ngày đầu tiên 27.5, 360 người đã bị bắt. Những hình ảnh về cuộc đấu tranh của người trẻ Hong Kong lại tràn ngập trên mạng xã hội, đặc biệt là người Việt, vốn đã có cảm tình với cuộc đấu tranh của tuổi trẻ Hong Kong từ phong trào dù vàng năm 2014 cho tới nay, và cũng vì chung một mối căm ghét đối với chế độ độc tài Trung Cộng. Những phản ứng ban đầu của thế giới Nhiều quốc gia tự do dân chủ trên thế giới đã bày tỏ sự lo ngại về tình hình Hong Kong. Ngày 28.5 ngoại trưởng các nước Anh, Úc, Canada và Hoa Kỳ đã ra thông báo chung kêu gọi chính phủ Trung Quốc hợp tác với chính phủ Hong Kong và người dân Hong Kong để tìm một giải pháp được hai bên chấp nhận, tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế của Trung Quốc theo Tuyên bố chung Trung-Anh đã nộp Liên Hiệp Quốc. Trước đó, ngay trước cả khi Bắc Kinh thông qua Luật An Ninh Quốc gia Hong Kong, ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã báo cáo với Quốc hội rằng “Hong Kong không còn đủ tự trị đối với Trung Quốc căn cứ theo các dữ kiện thực tế”. Và điều đó mở đường cho ngày 30.5, Tổng Thống Donald Trump đã ra lệnh cho chính quyền của ông bắt đầu tiến trình bãi bỏ quy chế đặc biệt của Mỹ dành cho Hong Kong, theo đạo luật chính sách Hoa Kỳ-Hồng Kông năm 1992, và vẫn tiếp tục sau khi Hong Kong được giao trả về cho Trung Quốc. Sau một ngày chứng kiến người Hong Kong bị đàn áp dữ dội, bà Thái Anh Văn, ngày 28.5 Tổng thống Đài Loan đăng trên Twitter cá nhân rằng bà đã yêu cầu nhân viên điều hành lập kế hoạch hành động hỗ trợ nhân đạo cho các công dân Hong Kong trong đó đưa ra các kế hoạch rõ ràng, đầy đủ về nơi cư trú, vị trí, việc làm và cuộc sống của họ ở Đài Loan càng sớm càng tốt. Bà cũng khẳng định mọi cam kết hỗ trợ người dân Hong Kong của Đài Loan sẽ không bao giờ thay đổi. Ngoại trưởng Anh ngày 28-5 tuyên bố Anh sẽ nâng quyền lợi cho người Hong Kong sở hữu hộ chiếu hải ngoại (BNO), mở đường cho việc xin nhập tịch Anh, nếu Trung Quốc không từ bỏ dự luật an ninh quốc gia mới. Nhưng đối với người Hong Kong, liệu họ có sung sướng gì khi phải nghĩ đến biện pháp bỏ nước ra đi, làm dân lưu vong, như hàng triệu ngưởi miền Nam Việt Nam sau khi Sài Gòn sụp đổ? Không, họ chắc chắn khao khát ở lại, đấu tranh cho tương lai của Hong Kong và thà chết còn hơn. Câu hỏi là những ngày tới liệu các nước có thể làm được gì hơn? Một số biện pháp trả đũa về kinh tế có thể sẽ được các nước cân nhắc tiến hành, nhưng còn những gì mạnh hơn nữa, e rằng khó có thể. Bởi Trung Cộng bây giờ không phải là Trung Cộng trước đây, của thời kỳ Thiên An Môn để thế giới dễ dàng cấm vận và khiến nền kinh tế của Trung Quốc lao đao. Trung Cộng bây giờ mạnh hơn, nhiều tiền hơn và có mối quan hệ làm ăn khắp thế giới đủ khiến cho bất cứ sự trừng phạt nào đối với nước này cũng sẽ làm cho chính nước áp lệnh trừng phạt và các nước khác bị ảnh hưởng. Thế giới bây giờ cũng đã khác. Nước Mỹ đưới thời Trump đang dần dần rút lui khỏi vai trò lãnh đạo khối tự do, quan hệ giữa Mỹ và các nước đồng minh lâu đời cũng lỏng lẻo hơn. Riêng đối với nước Mỹ, bất chấp sự căng thẳng trong mối quan hệ Mỹ-Trung thời gian gần đây, Mỹ khó có nhiều lá bài để trừng phạt Trung Quốc về vụ Hong Kong. Nếu Mỹ bỏ những quy chế ưu đãi đặc biệt cho Hong Kong, thì cũng sẽ gây ảnh hưởng đến cả ngàn công ty Hoa Kỳ, đặc biệt là gần như mọi công ty tài chính lớn, đang hoạt động tại Hong Kong, cho đến thương mại song phương giữa Hong Kong và Hoa Kỳ. Về lâu về dài thì bị thiệt thòi nhất lại chính là Hong Kong và người Hong Kong, khi lãnh thổ này không còn là một vùng đất riêng biệt đối với đại lục, một trung tâm tài chính hàng đầu thế giới, mà sẽ trở thành một thành phố loại trung bình của Trung Quốc. Trung Cộng và những chiến lược đường dài Cho đến bây giờ, không biết Mỹ và thế giới đã kịp nhận ra Trung Cộng là một đối thủ có tầm nhìn xa, tham vọng lớn và biết cách tính toán từng bước đi trên bàn cờ chính trị thế giới? Năm 1997, khi Hong Kong được Anh giao trả lại cho Trung quốc, đây quả là một món quà quý báu cho Bắc Kinh. Trung Cộng cần Hong Kong, nhờ nhiều thập kỷ có một nền kinh tế mở và một chế độ pháp trị, để học hỏi về cung cách, hệ thống làm ăn, Hong Kong là cầu nối để Trung Cộng thu hút đầu tư ngoại quốc, là cửa ngõ để Trung Quốc vươn ra thế giới…Nhưng sau 23 năm, Bắc Kinh đã kịp chuẩn bị những trung tâm kinh tế-tài chính mới như Thượng Hải, Thẩm Quyến và nếu Hong Kong có mất đi vị thế của mình, thì sự mất mát ấy cũng không phải quá nặng nề với Bắc Kinh như trước nữa. Với tham vọng vươn lên vị thế cường quốc hàng đầu, thậm chí thay thế Mỹ trong tương lai, các thế hệ lãnh đạo của Trung Cộng nối tiếp nhau thực hiện con đường đã vạch sẵn, và bây giờ với Tập Cận Bình, việc có thể tại vị cho tới chết cho phép họ Tập có thể ung dung hoạch định chiến lược đường dài cho Trung Quốc. Ngược lại, chính sách đối nội-đối ngoại của mỗi đời Tổng Thống Hoa Kỳ đều ít nhiều bị ảnh hưởng bởi giới hạn nhiệm kỳ, sức ép từ lá phiếu bầu cử, chưa kể có những trường hợp Tổng Thống kế vị đảo ngược hầu hết mọi chính sách của người tiền nhiệm, điều mà Trump đã và đang làm đối với Obama. Cho nên việc Hoa Kỳ có thể rắn đến đâu với Trung Cộng trong vụ Hong Kong còn tùy. Dẫu sao, số phận Hong Kong coi như đã xong. Nếu nước Mỹ không học được bài học, nhanh chóng đoàn kết trong nước, đoàn kết với các đồng minh, từ bỏ chính sách America First, lấy lại uy tín, sức mạnh mềm, vai trò lãnh đạo trên thế giới của mình và nhanh chóng xoay trục về châu Á thì chỉ 5 năm nữa thôi là Tàu kiểm soát toàn bộ khu vực châu Á-Thái Bình Dương, vươn tay tới Đài Loan và VN cũng nên coi chừng! Người Việt nhìn vào Hong Kong, Đài Loan để thấy gì? Cùng là những dân tộc có mối ác cảm nặng nề và sự cảnh giác cao đối với nhà cầm quyền Trung Cộng, người Việt nhìn vào người Hong Kong, người Đài Loan và thấy gì? Đó là tự do phải do chính mình tạo dựng nên (như người Đài Loan) và số phận của Hong Kong là thêm một lời nhắc nhở về bản chất không bao giờ thay đổi của Bắc Kinh. Không trông chờ vào ai, vận mệnh của VN chỉ có thể được giải quyết bằng chính người VN. Không tin cậy cũng không dính líu quá sâu với Trung Cộng. Cả thế giới hiện nay đang dần nhận ra bản chất dối trá, phi nhân cùng sự lợi bất cập hại khi quan hệ làm ăn với Bắc Kinh, ngay cả người Hong Kong, người Đài Loan còn không muốn “trở về” với đại lục, hà cớ gì VN lại cứ tiếp tục tự nguyện chui đầu vào cái vòng kim cô của Bắc Kinh, không những thế lại còn tiếp tục mở rộng cửa rước Trung Cộng vào qua hình thức khu kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Kiên Giang (Phú Quốc) mới đây? “Nếu bạn muốn hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh” (Si vis pacem, para bellum, câu tục ngữ tiếng Latin ấy vẫn chưa hề cũ). songchi’s blog  
......

Thắp Lên Ánh Sáng

Hàng ngàn người Hong Kong thắp nến tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn ở công viên Victoria vào tối 4/6/2020. Luân Lê Nhân dân Hồng Kông vẫn tập trung nhau lại để thắp nến tưởng niệm các nạn nhân bị thảm sát tại quảng trường Thiên An Môn, vào năm thứ 31, bất chấp lệnh cấm được ban ra từ chính quyền đặc khu thân Trung Hoa cộng sản. Đây là lễ tưởng niệm hàng năm, vào mỗi ngày 4/6, của người dân nơi đây. Họ tưởng nhớ những con người không chỉ đã bị tàn sát một cách man rợ vì đòi hỏi một nền dân chủ trong hoà bình, mà nó còn là lời nhắc nhở cho nhân dân thế giới thấy được, rằng, linh hồn các nạn nhân đang bị dìm vào quên lãng bởi những hành động cố gắng xoá bỏ lịch sử về sự kiện này từ Đảng cộng sản Trung Quốc. Dù xét theo mọi lẽ, lịch sử tồn tại không tuân theo cái cách của kẻ cầm quyền hầu muốn. Người Hong Kong tìm cách kỷ niệm ‘lần cuối’ cuộc thảm sát Thiên An Môn VOA| Bất chấp lệnh cấm của cảnh sát, hàng ngàn người Hong Kong hôm 4/6 tụ tập thắp nến tưởng niệm cuộc đàn áp dân chủ đẫm máu tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh vào năm 1989, đồng thời cáo buộc chính quyền Trung Quốc bóp nghẹt các quyền tự do trên lãnh thổ bán tự trị của họ, theo Reuters. Tụ họp tại Công viên Victoria, một số người Hong Kong đã hô vang các khẩu hiệu như “Chấm dứt độc đảng cầm quyền”, “Dân chủ cho Trung Quốc ngay bây giờ”… trong lúc vẫn tuân thủ các quy định giãn cách xã hội do dịch Covid-19. Vào ngày 4/6/1989, quân đội và xe tăng Trung Quốc đã nổ súng vào những người biểu tình ủng hộ dân chủ ở Bắc Kinh. Ước tính số người chết có thể từ vài trăm đến vài nghìn người. Mọi năm, người Hong Kong vẫn tổ chức các buổi lễ tưởng niệm biến cố này. Nhưng năm nay, cảnh sát Hong Kong viện lý do các quy định hiện hành về việc hạn chế các cuộc tụ họp đông người do đại dịch Covid-19 nên từ chối cấp phép biểu tình. Nhiều người cho rằng đây chỉ là cái cớ vì các khu mua sắm, tàu điện ngầm và công viên trong thành phố đã được mở cửa nhiều tuần trước. Cảnh sát nói với truyền thông địa phương rằng 3.000 sĩ quan chống bạo động sẽ được triển khai để ngăn chặn các lễ buổi kỷ niệm nhỏ hoặc ngẫu hứng. Lễ tưởng niệm tại Hong Kong diễn ra trong bối cảnh được xem là nhạy cảm, khi Bắc Kinh vừa thông qua nghị quyết về dự luật an ninh quốc gia mới đối với Hong Kong, trong đó hình sự hoá những hành động được xem là không tôn trọng quốc ca của Trung Quốc. Trong khi tìm cách tổ chức buổi thắp nến hoặc tưởng niệm trên mạng xã hội, nhiều người e rằng đây sẽ là lần cuối cùng người dân Hong Kong có thể công khai tưởng niệm biến cố Thiên An Môn. Liên minh châu Âu đã lên tiếng kêu gọi Trung Quốc cho phép người dân ở Hong Kong và Ma Cao - một thành phố bán tự trị khác của Trung Quốc - được tưởng niệm cuộc đàn áp như là một biểu hiệu về bảo đảm các quyền tự do của người dân. Trong khi đó, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ bày tỏ thương tiếc đối với các nạn nhân ở Thiên An Môn và đồng hành với những người Trung Quốc yêu tự do. Đài Loan thì yêu cầu Trung Quốc phải “xin lỗi”, và Bắc Kinh nói đây là điều “vô nghĩa”. Viết trên trang Facebook cá nhân, Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn nói: “Tại Trung Quốc, hàng năm chỉ có 364 ngày. Một ngày đã bị lãng quên. Tôi hy vọng rằng ở mọi nơi trên trái đất, sẽ không có một ngày nào bị biến mất thêm nữa. Và tôi cũng cầu chúc điều đó cho Hong Kong”.  
......

Trung Quốc, nguy cơ lớn nhất đối với Châu Âu

Lê Mạnh Hùng (Người Việt)| Brexit rồi đến dịch bệnh COVID-19 vốn vẫn bị coi là những nguyên nhân lớn nhất có nguy cơ làm cho Liên Hiệp Châu Âu tan rã. Nhưng nay Trung Quốc mới xuất hiện như là một nguy cơ lớn hơn. Và thử thách tối hậu cho sự thành công hay thất bại của Liên Hiệp Châu Âu là liệu Châu Âu có thể đưa ra một lập trường chung đối với Trung Quốc. Trung Quốc đã tỏ ra một khéo léo hiếm có trong việc lợi dụng đẩy quốc gia Châu Âu này chống lại quốc gia kia, tỷ như trong việc Châu Âu tìm cách xây dựng hệ thống điện thoại di động 5G. Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên. Qua những hành động khác Trung Quốc đang trên đà trở nên thế lực bên ngoài có ảnh hưởng mạnh nhất đối với Châu Âu. Sáng kiến “Một Vòng Đai, Một Con Đường” một dự án lâu dài đầu tư xây dựng hạ tầng cơ sở xuyên qua đại lục Âu Á là trọng tâm của chiến lược dài hạn tham vọng toàn cầu của Trung Quốc. Các nước Châu Âu đều biết rõ tham vọng này. Đề nghị chung Pháp-Đức thành lập một quỹ phục hồi kinh tế hậu siêu vi 500 tỷ Euro viết rõ trong đó một điều khoản phải có một chính sách công nghiệp bảo vệ Châu Âu chống lại những đầu tư của một “thế lực thứ ba” vào những lãnh vực chiến lược của Châu Âu. Thế nhưng một điều khoản như vậy hiện đang bị Ý chống. Ý đang là nước có triển vọng trở thành cây cầu chính cho đầu tư xâm lược của Trung Quốc vào Châu Âu. Ý chính thức gia nhập chương trình “Một Vòng Đai, Một Con Đường” vào Tháng Hai, 2019, là quốc gia lớn độc nhất tại Châu Âu tham dự vào chương trình này. Các lãnh tụ chính trị Ý giữ quan hệ mật thiết với các giới chức Trung Quốc. Trong các quốc gia trong Liên Hiệp Châu Âu, Ý là nước hấp dẫn đầu tư của Trung Quốc đứng thứ nhì sau Đức kể từ năm 2000. Anh là nước đứng đầu nếu tính toàn thể Châu Âu. Thế nhưng Anh sau Brexit không còn hấp dẫn bao nhiêu còn Đức thì chính phủ Đức đã bắt đầu áp đặt những kiểm soát và giới hạn chống lại việc mua các xí nghiệp quan trọng cho kinh tế và an ninh quốc gia cũng như thay đổi luật lệ để nhà nước có thể mua cổ phần của các công ty nào mà nhà nước Đức thấy cần phải bảo vệ. Tất cả những biện pháp này được đưa ra sau việc Trung Quốc mua công ty Đức đứng hàng đầu về kỹ thuật robot Kuka vào năm 2016. Người Đức có thể có tiếng là chịu khó tính việc đầu tư lâu dài, nhưng so với Trung Quốc, Đức hãy còn thua. Ý có thể là nước hưởng lợi trong việc Đức, Pháp sợ bị Trung Quốc xâm nhập và chi phối. Trong những năm đầu của thế kỷ 21, Ý đã bị thiệt hại nhiều vì cạnh tranh của Trung Quốc sau khi học nghề của mình, nhưng vào lúc này Ý có thể thấy mình được lợi nhiều hơn là thiệt khi mở cửa cho Trung Quốc. Tuy nhiên vấn đề còn tùy thuộc vào liệu chính phủ Ý đứng về phía Trung Quốc hay là đi theo với chính sách của Pháp và Đức. Bắc Kinh đã hứa là sẽ đầu tư phát triển cảng Trieste của Ý trên bờ biển Adriatic, nhưng đồng thời cũng hứa hẹn phát triển những cảng cạnh tranh với Trieste tại Croatia và Slovenia. Môt hậu quả gián tiếp của dự án “Một Vòng Đai, Một Con Đường” là chuyển trọng tâm chính trị của Châu Âu về phía Đông. Nguy cơ đối với Châu Âu là cảm tình của dân chúng chuyển sang phía Trung Quốc. Một cuộc khảo sát ý kiến dân Ý trong tháng qua cho thấy dân Ý coi Trung Quốc như là nước thân thiện nhất với Ý theo sau là Nga. Đức bị coi như là nước ít thân thiện nhất, sau đó là Pháp. Một cuộc khảo sát khác cho thấy chỉ có 44% dân Ý ủng hộ ở lại Liên Hiệp Châu Âu trong khi 42% muốn rút khỏi. Cách đây hai năm con số này là 65% ở lại chống lại 26% rút ra. Có thể là việc Liên Hiệp Châu Âu không đoàn kết với Ý trong giai đoạn đầu của dịch bệnh COVID-19 đã đẩy tinh thần bài Châu Âu lên cao. Nhưng dù sao đây cũng là những con số đáng e ngại. Hai mươi năm làm thành viên của khu vực Euro đã đẩy dân Ý đến mức họ coi Trung Quốc là đồng bạn hữu nghị nhất tuy rằng thật là vô lý, nhưng cũng là một thất bại đáng ngạc nhiên của chính sách kinh tế tài chánh mà Brussels và Ngân Hàng Châu Âu tại Frankfurt đề ra. Bà Merkel và ông Macron hy vọng rằng quỹ phục hồi có thể một phần nào ngăn chặn Ý rơi vào tình trạng chống Châu Âu như dân chúng Anh, nhưng nhiều người còn nghi ngờ rằng quỹ này không có bao nhiêu hy vọng thuyết phục Ý không tách ra đi theo Trung Quốc, nhất là còn có một số thành viên như Hòa Lan đòi rằng quỹ này chỉ dùng cho vay chứ không phải là tặng dữ – Đức rộng rãi hơn đòi rằng tiền này là tặng dữ (grant) chứ không phải tín dụng (credit). Ngay cả tại Đức, uy tín của Trung Quốc cũng đang gia tăng, được giúp đỡ bởi những hành động có tính “bully” của Mỹ. Một cuộc khảo sát gần đây cho thấy 36% dân Đức muốn có quan hệ mật thiết hơn với Trung Quốc so với 37% ủng hộ Mỹ. Khoảng cách này trước đó cao hơn nhiều. Việc Bắc Kinh đàn áp dân chúng Hồng Kông cũng như việc che giấu những tin tức về COVID-19 hiện còn chưa có ảnh hưởng bao nhiêu đến dân chúng Châu Âu, tuy rằng trong tuơng lai có thể thay đổi. Nguy cơ hiện nay đối với Liên Hiêp Châu Âu không phải là môt sự tan rã như người ta sợ sau Brexit mà là một sự mài mòn dần sự đoàn kết trong khối. Thiệt hại đối với Liên Hiệp Châu Âu tạo ra bởi Brexit sẽ không thấm vào đâu so với thiệt hại mà Ý và các nước khác có thể tạo ra bằng cách mở cửa cho Trung Quốc xâm nhập/.  
......

Joshua Wong: Chúng tôi muốn ngăn Hồng Kông trở thành Thiên An Môn tiếp theo !

Võ Hồng Ly| Trong một Twitter mới đăng tải hôm nay, Joshua nói : " Tôi đang kêu gọi các nhà lãnh đạo thế giới phản đối việc thực thi tà luật xấu xa đó và muốn ngăn chặn một thảm sát Thiên An Môn tại Hồng Kông sau 31 năm" Joshua cho rằng, Trung Cộng đã thay thế nguyên tắc đã hứa của mình là : "Một quốc gia, Hai chế độ" bằng "Một quốc gia, Một chế độ". Đây không chỉ là quan điểm của người dân Hồng Kông, mà còn là cách nhìn nhận chung của cộng đồng quốc tế. Năm 2019, 2 trong số 7 triệu dân Hồng Kông đã xuống đường kêu gọi chính phủ rút lại một trong những dự luật dẫn độ gây tranh cãi, và bây giờ Bắc Kinh đang cố gắng áp dụng luật an ninh quốc gia này còn tệ hơn nhiều - và thậm chí còn bỏ việc phải thông qua tại Hội đồng lập pháp Hồng Kông. Chính vì cái tà luật tệ hại này mà Hoa Kỳ đã phải tuyên bố chấm dứt "tình trạng đặc biệt" của Hồng Kông. Điều này vừa nhằm ngăn chặn hành vi lừa đảo của Bắc Kinh, vừa dạy cho họ một bài học ngược về Hồng Kông. Đó là, sự thịnh vượng của Hồng Kông dựa trên quyền tự trị của thành phố, chứ không phải dựa vào chế độ độc tài của Bắc Kinh. Quyết định này của Bắc Kinh sẽ đẩy Hồng Kông vào tình trạng khó khăn về mọi mặt : thị trường chứng khoán có thể lao dốc, số lượng thất nghiệp có thể tăng lên và các doanh nghiệp nước ngoài có thể phải tháo chạy... Nhưng đồng thời chúng ta phải thừa nhận sẽ không có chỗ cho một Hồng Kông thịnh vượng nếu không có đủ tự do. Cuối cùng, Joshua vẫn khẳng định : "Bắc Kinh đang kéo Hồng Kông vào một cuộc hủy diệt lẫn nhau về chính trị, có thể khiến chúng ta phải trả giá đắt, tuy nhiên việc đánh là cần thiết !"  
......

Mỹ và Trung Quốc tiến gần tới ‘chiến tranh tài chánh’

Cảnh sát Hồng Kông bắt một thiếu niên tham gia biểu tình chống Trung Quốc thông qua luật kiểm soát cựu thuộc địa này của Anh. Đây là một trong những lý do làm cho Mỹ và Trung Quốc đối đầu. (Hình minh họa: AP Photo/Kin Cheung) Hiếu Chân -  Người Việt| Cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có thể sắp chuyển sang một mặt trận mới, khốc liệt hơn nhiều. Đó là “chiến tranh tài chánh” tiếp nối những cuộc xung đột về thương mại, công nghệ và truyền thông. Một trận chiến tài chánh sẽ ảnh hưởng không chỉ tới Trung Quốc và Mỹ mà kéo cả thế giới vào một cuộc hỗn loạn lớn, tác động đến từng gia đình. Từ thương chiến tới chiến tranh tài chánh Khi cuộc chiến thương mại bắt đầu gần ba năm trước, hai bên sử dụng vũ khí thuế suất: Mỹ tăng thuế lên hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc, Trung Quốc trả đũa bằng cách tăng thuế lên hàng hóa nhập cảng từ Mỹ. Chỉ sau vài hiệp đấu, Trung Quốc “hết đạn” vì giá trị hàng hóa Mỹ nhập vào Trung Quốc chỉ bằng một phần nhỏ so với hàng Trung Quốc bán sang Mỹ. Bắc Kinh đành phải bấm bụng ký thỏa thuận thương mại giai đoạn 1, chịu mua thêm nhiều hàng Mỹ. Cuộc chiến tiếp diễn ở mặt trận công nghệ, lúc đầu Mỹ trừng phạt công ty viễn thông ZTE của Trung Quốc, Chủ Tịch Tập Cận Bình phải đích thân nài nỉ ông Trump “tha” cho. Mỹ lại nhắm tới con cá lớn hơn là tập đoàn công nghệ Hoa Vi (Huawei) – cấm các công ty Mỹ cung cấp linh kiện và nhu liệu cho công ty này, rồi đi xa hơn, cấm bán cho Hoa Vi những sản phẩm bán dẫn được chế tạo bằng thiết bị và công nghệ Mỹ cho dù nhà sản xuất là ai! Mỹ còn vận động các đồng minh không cho Hoa Vi tham gia thiết lập mạng viễn thông thế hệ thứ năm (5G), Trung Quốc dọa sẽ trả đũa bằng việc trừng phạt các công ty công nghệ Mỹ như Apple. Nhưng dọa thế thôi, các “ông lớn” công nghệ như Google (Alphabet), Facebook bị cấm ở Trung Quốc từ lâu rồi. Trong lĩnh vực truyền thông, Mỹ đặt các tổ chức truyền thông Trung Quốc vào diện cơ quan chính phủ nước ngoài, Bắc Kinh đáp trả bằng việc trục xuất ba phóng viên báo The Wall Street Journal. Mỹ buộc số phóng viên Trung Quốc tại Mỹ giảm từ 160 xuống 100 người, Bắc Kinh thu hồi giấy phép hành nghề tại Trung Quốc của phóng viên The New York Times, The Washington Post, và The Wall Street Journal… Chính phủ Mỹ hôm Thứ Sáu, 29 Tháng Năm, thông báo hạn chế visa cấp cho khoảng 3.000 sinh viên Trung Quốc vào theo học bậc cao học tại Mỹ. Cứ thế, Bắc Kinh và Washington “ăn miếng trả miếng” suốt vài năm qua, chưa phân thắng bại. Thế rồi đến cuộc chiến tài chánh. Đầu Tháng Năm, Tổng Thống Trump ra lệnh không cho các quỹ hưu bổng liên bang mua cổ phần các công ty Trung Quốc. Các quỹ này nắm trong tay hàng trăm tỷ đô la, đầu tư vào trái phiếu và cổ phiếu lấy tiền lời trả lương hưu cho người Mỹ. Vài ngày sau, Thượng Viện Mỹ thông qua dự luật đòi hỏi các công ty Trung Quốc giao dịch cổ phiếu trên các thị trường chứng khoán Mỹ phải minh bạch với các cơ quan kiểm toán về tài chánh và sở hữu chủ. Nhưng cho đến nay, Trung Quốc vẫn quy định sổ sách tài chánh của các công ty quốc doanh xứ này là bí mật quốc gia mà người ngoài không được phép tiếp cận, nhà đầu tư không được phép biết ai là chủ nhân thật sự của các đại công ty như Baidu, Hoa Vi và vô số các công ty khác. Cho nên, nếu dự luật được Quốc Hội phê chuẩn, sẽ dẫn tới việc các công ty Trung Quốc phải rút ra khỏi thị trường chứng khoán New York và Nasdaq. Tuần này, tình hình thêm căng thẳng sau khi các nhà lập pháp Mỹ đề nghị cấm vận các ngân hàng Trung Quốc nếu đảng Cộng Sản quyết tâm áp đặt luật an ninh quốc gia có thể xói mòn quy chế tự trị của Hong Kong – việc mà Quốc Hội bù nhìn của nước này đã làm chiều Thứ Năm vừa qua. Hôm Thứ Sáu, Tổng Thống Donald Trump tuyên bố hủy bỏ quy chế ưu đãi đặc biệt cho Hong Kong theo luật Chính Sách Hong Kong năm 1992, nhưng chưa rõ liệu Mỹ có tiến xa tới mức cấm vận các ngân hàng Trung Quốc hay không. Nếu Mỹ quyết tâm chặn dòng luân chuyển tài chánh thì nền kinh tế Trung Quốc sẽ gặp thử thách lớn và có nguy cơ sụp đổ bởi vì dù có quy mô lớn thứ hai thế giới, kinh tế Trung Quốc vẫn phụ thuộc nặng nề vào các hệ thống tài chánh toàn cầu do Mỹ thống trị với đồng đô la là trụ cột. Trung Quốc chuẩn bị đối phó Lâu nay, trong giới tài chánh Trung Quốc, có một cuộc bàn luận quanh chủ đề làm thế nào để đối phó nếu Mỹ tung ra “quả đấm ngàn cân” như vậy và lôi kéo Bắc Kinh vào cuộc chiến tranh tài chánh tiền tệ. Cựu Bộ Trưởng Tài Chánh Lâu Kế Vĩ (Lou Jiwei), cố vấn hàng đầu của chính phủ Trung Quốc, cảnh báo, do Bắc Kinh không nhân nhượng nên Washington tất yếu sẽ gia tăng áp lực, từ thuế quan tới hạn chế công nghệ rồi tới “chiến tranh tài chánh” tổng lực. Một số nhân vật diều hâu trong chính quyền Trung Quốc kêu gọi Bắc Kinh đối phó bằng cách bán tháo $1.100 tỷ trái phiếu Mỹ (Treasure Bond) mà Trung Quốc nắm giữ, nhưng những người am hiểu thì cho rằng chiêu thức đó lợi bất cập hại, nếu ra đòn thì người bị thiệt là Trung Quốc. Ông Vương Hội Diệu (Wang Huiyao), chủ tịch Trung Tâm Trung Quốc và Toàn Cầu Hóa ở Bắc Kinh, cố vấn cho chính phủ Trung Quốc, thì cứng cỏi hơn. “OK. Hoa Kỳ có lợi thế về hệ thống tài chánh. Nhưng lợi thế đó không tồn tại vĩnh viễn mà chỉ là nhất thời. Nó sẽ thôi thúc Trung Quốc đẩy nhanh việc phát triển một hệ thống tài chánh riêng của mình. Và rồi Hoa Kỳ sẽ hối tiếc,” Vương nói, theo nhật báo The Washington Post. Thực tế, cách đây mấy năm Trung Quốc đã cùng với các đồng minh Nga, Venezuela, và Iran tìm cách thiết lập một hệ thống thanh toán quốc tế mới, thay thế cho hệ thống hiện hữu lấy đồng đô la Mỹ làm trung tâm. Nhưng kế hoạch này chưa đi tới đâu vì các nước đồng minh của Trung Quốc đang vật lộn với tình trạng bị quốc tế cấm vận và thị trường dầu mỏ – sản phẩm chủ lực của cả Nga, Iran, và Venezuela – cứ phập phù và chao đảo liên tục. Trung Quốc cũng có nhiều nỗ lực nâng cao vị thế đồng tiền của họ, đưa đồng nguyên (yuan) lên hàng các đồng tiền dự trữ chiến lược của thế giới. Nỗ lực này thành công một phần khi Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) dưới thời bà Christine Lagarde làm tổng giám đốc quyết đưa đồng nguyên của Trung Quốc vào cơ cấu “quyền rút vốn đặc biệt” (Special Drawing Right, SDR) – một đơn vị kế toán của IMF hình thành năm 1969 dựa trên giá trị của đồng đô la của Mỹ, đồng bảng của Anh, đồng yen của Nhật, và đồng euro của Châu Âu, để hỗ trợ các nước thành viên xây dựng quỹ dự trữ quốc gia. Tuy nhiên, sau nhiều năm, đồng nguyên vẫn chỉ được sử dụng trong chưa tới 2% tổng số các vụ chuyển ngân giữa các quốc gia và chiếm tỷ trọng không đáng kể trong quỹ dự trữ ngoại hối của các ngân hàng trung ương. Vị thế thống soái của đồng đô la Mỹ vẫn chưa có dấu hiệu suy suyển. Chưa kể, từ năm 2014 đến nay, để nâng cao vị thế của đồng nguyên, Trung Quốc phải liên tục bán ra các đồng tiền mạnh trong quỹ dự trữ ngoại hối, ước đoán quỹ này có giá trị khoảng $3.100 tỷ năm 2014 nhưng hiện chỉ còn khoảng 75%. Mấy tháng gần đây, Trung Quốc thử nghiệm việc nghiên cứu và sử dụng đồng tiền ảo (crypto-currency) ở một số đô thị lớn, làm phương tiện thanh toán không phụ thuộc vào tiền giấy, ông Tập Cận Bình coi đây là ưu tiên chiến lược của quốc gia, nhưng chưa có kết quả rõ rệt. Trong tình hình đó, nếu Mỹ cấm vận các ngân hàng Trung Quốc, cấm tiếp cận các thị trường tài chánh sử dụng đồng đô la Mỹ, thì Trung Quốc sẽ khốn đốn vì Trung Quốc vẫn cần đồng đô la Mỹ để trả nợ, mua sắm nguyên liệu hàng hóa, từ việc mua các công ty nước ngoài tới nhập cảng dầu mỏ, linh kiện bán dẫn và ngũ cốc. Mỹ còn phân vân Hiện chưa rõ chính phủ Mỹ có đi tới bước quyết định cấm vận các ngân hàng Trung Quốc hay không, còn việc ngăn chặn các quỹ hưu bổng đầu tư vào các công ty Trung Quốc và loại các công ty này khỏi thị trường chứng khoán Mỹ – hiện có khoảng 150 công ty với tổng vốn thị trường khoảng $1.300 tỷ đã rơi vào tầm ngắm – đang được xúc tiến. Thượng Nghị Sĩ Patrick J. Toomey (Cộng Hòa-Pennsylvania), thành viên Ủy Ban Tài Chánh Thượng Viện, cho biết ông đang thảo một dự luật gây sức ép lên hệ thống ngân hàng Trung Quốc để trả đũa những hành vi xâm lấn của Bắc Kinh ở Hong Kong. Thượng Nghị Sĩ John Neely Kennedy (Cộng Hòa-Louisiana), đồng tác giả Dự Luật S-945 mà Thượng Viện mới phê chuẩn, bắt buộc các công ty muốn giao dịch cổ phiếu trên thị trường chứng khoán Mỹ phải chứng minh họ không nằm trong sự kiểm soát của các chính phủ nước ngoài, nhận định rằng với xu thế bài Trung Quốc đang lên cao ở Mỹ thì những biện pháp trừng phạt như vậy sẽ dễ dàng đạt được sự đồng thuận lưỡng đảng ở Washington, DC. Ông Steve Bannon, cựu cố vấn chiến lược của Tổng Thống Trump, cho rằng, biện pháp loại các công ty Trung Quốc ra khỏi thị trường chứng khoán “chỉ là bước đầu tiên,” mở đầu cho hàng loạt các đòn mạnh mẽ khác. Tuy nhiên, vấn đề còn ở chỗ bản thân ông Trump không mấy mặn mà với các biện pháp tài chánh mà muốn tiếp tục dùng thuế quan làm vũ khí chính. Trên đài Fox News cách đây vài hôm, khi nói về Dự Luật S-945 của Thượng Viện, ông Trump cho rằng, nếu bị cấm cửa ở Mỹ, các công ty Trung Quốc sẽ chuyển sang giao dịch trên các sàn chứng khoán London hoặc Hong oông. Ông Robin Li, chủ tập đoàn Baidu của Trung Quốc, cũng có ý kiến như vậy. Ở Trung Quốc, việc chuẩn bị cho chiến tranh tài chánh Mỹ-Trung đang tăng tốc dù một số nhà phân tích vẫn hy vọng điều đó sẽ không xảy ra. Ông Vương Văn (Wang Wen), giám đốc Viện Nghiên Cứu Tài Chánh Trùng Dương (Chongyang) ở Bắc Kinh, cho rằng, chính phủ Mỹ muốn mạnh tay với Trung Quốc nhưng giới kinh doanh tài chánh ở Wall Street chỉ muốn lợi nhuận và chính đồng tiền lời là động cơ mạnh nhất buộc Washington phải cân nhắc trong quan hệ với Trung Quốc. “Bản chất mưu cầu lợi nhuận của tư bản quyết định Trung Quốc vẫn là một trong những thị trường được tìm kiếm nhiều nhất. Ai đánh mất thị trường Trung Quốc thì cũng đánh mất tương lai,” ông Vương nói với nhật báo The Washington Post. Hôm Thứ Sáu, 29 Tháng Năm, tuy thông báo ra lệnh cho hành pháp Mỹ bắt đầu tiến trình gỡ bỏ những ưu đãi đặc biệt cho Hong Kong và cấm vận những cá nhân, tổ chức chịu trách nhiệm “bóp nghẹt tự do của Hong Kong,” ông Trump chưa đặt ra khung thời gian cụ thể cho tiến trình này. Cỗ máy chiến tranh tài chánh Mỹ– Trung Quốc mà vài tháng trước không ai nghĩ tới, đã bắt đầu khởi động!    
......

Bảo nổi lên rồi?

Nguyen Khan| Hôm qua, 27/5/2020, ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã tuyên bố thu hồi quy chế đặc biệt cho Hongkong vài giờ sau khi QH TC (Trung Cộng) thông qua dự luật an ninh Hongkong, là dự luật bị chỉ trích vi phạm thỏa thuận Trung - Anh về quy chế một quốc gia hai chế độ dành cho Hongkong trong 50 năm tính từ lúc Anh trao trả Hongkong cho TC. Từ năm ngoái đến nay, những cuộc biểu tình dai dẳng của nhân dân Hongkong đã làm cho chế độ độc tài man rợ TC tức giận, có lúc tưởng những tên đồ tể cầm đầu Trung Nam Hải đã tắm máu nhân dân Hongkong như đã từng khát máu ở Thiên An Môn hồi 4/6/1989. May là khi ấy đám ác quỷ Bắc Kinh còn hi vọng tìm được một giải pháp tốt hơn với Mỹ và thế giới để tiếp tục dùng thủ đoạn trộm cắp, lọc lừa, gian manh, xảo trá... trục lợi như đã từng làm thế khi gia nhập WTO, giúp TC đi tắt đón đầu trở thành cường quốc thứ hai trên thế giới, nhờ đó tổng thống Mỹ Donald Trump mới có thể can thiệp ngăn con quỷ khát máu Bắc Kinh tắm máu Hongkong lúc ấy. Nhưng nay thời thế đã khác, TC đã nhận ra Ông Trump đang dần dần bao vây TC từ nhiều hướng, nhiều phương cách và nhiều lãnh vực để thực hiện điều Ông Trump lên án CNXH trước Đại Hội đồng LHQ mà ai cũng biết tổng thống Mỹ ám chỉ nước nào. Hơn nữa, những bước đi của Ông Trump tuy khác Reagan vì TC khác Liên Xô, song mục đích giật sập cuồng vọng của TC truyền bá CNXH mang màu sắc Trung Quốc mà Ông Tập đã không ít lần huênh hoang khoe mẽ... Lại giống i chang... Thật ra Tập Cận Bình đã nhận ra giới hạn của TC trong cuộc thương chiến, nếu nhượng bộ thương mại với Mỹ thì TC khó lòng ngóc đầu lên, Nhưng nếu không nhượng bộ thì TC còn thê thảm hơn. Đó là lý do trước khi TC ký thỏa hiệp thương mại giai đoạn một với Mỹ để câu giờ, Ông Tập Cận Bình đã lên chiến khu Giang Tây để hiệu triệu toàn dân TC chuẩn bị trường chinh vạn lý chống lại Washington, xem đó như cẩm nang đối đầu vững chắc với Mỹ. Nhờ con virus cúm Tàu mà nhiều người nghi ngờ do TC tạo ra để đè bẹp Mỹ và các đồng minh phương tây của Mỹ, giúp TC thoát được ma trận bủa vây của Ông Trump, qua đó TC có thể chuyển bại thành thắng, giấc mơ Trung Hoa sẽ sớm thành công. Song có vẻ như việc TC lợi đụng dịch cúm để gia tăng tuyên truyền gây ảnh hưởng toàn cầu, chống Mỹ và lôi kéo cộng đồng quốc tế chống Mỹ, không chỉ không có tác dụng mà còn gây phản ứng ngược khi hầu hết các quốc gia trên thế giới đều quay lưng với TC. TC cũng hiểu một khi gã khổng lồ như Mỹ bị tổn thương, hiện tại vẫn đang bị virus Vũ Hán tiếp tục gây thương đau tan nát về sinh mạng và kinh tế, thì sẽ trở nên nguy hiểm khó lường. TC thừa hiểu Mỹ phải tìm cho ra một cái tên, một lý do để trút giận cho hạ hỏa. Và hiểu rằng việc thông qua dự luật an ninh Hongkong chẳng khác giọt nước tràn ly tạo cớ cho gã khổng lồ trút giận. Song Ông Tập Cận Bình cũng cần một lý do đủ nóng để làm tan chảy những bất đồng trong nội bộ đang râm ran chống lại những yếu kém của ông đã xô đẩy TC vào tình huống xấu nhất, có thể bị cộng đồng quốc tế quay lưng cô lập, khiến bao nhiêu năm bươn chải xây dựng hình ảnh tốt đẹp của TC trong các mối quan hệ quốc tế có thể tan thành mây khói, và hiện Ông Tập đang chuẩn bị những phương án đối phó với tình huống xấu nhất đó. Bởi Mỹ và các nước tự do khác đã, đang và sẽ rút các doanh nghiệp khỏi TC, và khi các nước rút hết vốn FDI thì TC sẽ chỏng chơ chợ chiều, và hiện một phong trào tạm gọi là thoát Trung do Australia và Anh khởi sướng đang được cộng đồng quốc tế thiện cảm, thì không trước cũng sau TC sẽ bị cộng đồng quốc tế xa lánh. Đó là lý do tờ Hoàn Cầu thời báo nói huỵch toẹt như dân chợ búa, rằng Mỹ có dám mang quân đến Hongkong không, nếu không dám mang quân đến thì việc hũy bỏ đặc quyền kinh tế cho Hongkong, thậm chí cấm vận... Cũng chỉ là những chuyện ruồi bu, nhằm nhò gì ba cái chuyện lẻ tẻ. Bao nhiêu năm Mỹ cấm vận Bắc Hàn có làm được gì Bắc Hàn? Tiếc là Hoàn Cầu thời báo quên rằng Ronald Reagan chỉ gián tiếp tạo bối cảnh, người giật sập Liên Xô, Đông Âu và Mông Cổ là nhân dân các nước ấy chứ không phải do quân đội Mỹ giật sập. Có vẻ như tờ Hoàn Cầu thời báo đã phản ánh đúng quan điểm của Tập Cận Bình, đã được thể hiện khi hiệu triệu Trường Chinh vạn lý ở Giang Tây năm ngoái, và mới đây đã tuyên bố chuẩn bị tình huống xấu nhất cho TC sắp tới, là sẳng sàng các phương án đối phó với tình huống bị cộng đồng quốc tế cô lập. Tóm lại, việc QH TC thông qua luật an ninh Hongkong trong thời điểm nhạy cảm này, vô hình chung tạo nên tâm bão, khiến niềm tin Trung Mỹ xuống thấp nhất. Và một khi niềm tin không còn, thì chuyện giông sét và bão tố xảy ra cũng không có gì là lạ. Nếu có lạ hay chăng là Việt Nam, một nước sát sườn tâm bão, lại có mối khắng khít với cả hai nước ấy, liệu có giữ được bão tố để yên lành?  
......

Đen tối Hong Kong

canhco’s blog| Số phận của 7 triệu con người Hong Kong vậy là đã rõ sau cái nhấn nút của 3 ngàn Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Trung Quốc chấp nhận nghị quyết xây dựng luật an ninh Hong Kong: Cấm các hành vi và hoạt động ly khai, lật đổ, khủng bố và can thiệp nước ngoài ở đặc khu. Quan trọng hơn, các cơ quan an ninh và tình báo Trung Quốc cũng có thể thiết lập cơ sở trong toàn đặc khu hành chánh này. Hong Kong được thụ hưởng thể chế “một quốc gia, hai chế độ” nên tuy thuộc về Trung quốc nhưng được thế giới đối đãi như một nước tư bản tự trị. Đặc khu hành chánh này giàu có và cơ chế dân chủ từ thời được Anh Quốc bảo hộ đã giúp cho người dân Hong Kong thấy được sự khác nhau giữa tư bản cà cộng sản, giữa dân chủ và độc tài, giữa nô lệ và tự chủ….từ đó hầu như cả đặc khu hành chánh này đã đồng tâm đứng lên chống lại ý đồ thu tóm mọi hoạt động dân chủ của Bắc Kinh nhằm trói chặt người dân ở đây vào cùng một rọ với người đại lục. Cả thế giới đã chứng kiến hơn hai triệu người Hong Kong xuống đường. Cả thế giới cũng chứng kiến những cuộc khủng bố tàn bạo của hắc cảnh Hong Kong đối với những thanh thiếu niên cả nam lẫn nữ đã lẫm liệt đạp lên những hàng rào do cảnh sát dựng lên để ngăn cản họ. Những con người không sợ cầm tù ấy vẫn xuống đường biểu tình ngày hôm nay bất kể Bắc Kinh dùng biện pháp gì để áp đảo vì họ biết nếu ngừng lại thì suối nguồn tự do của họ kể như tắt mạch. Người dân Hong Kong thấu hiểu thế nào là bất hạnh khi mạch sống dân chủ của họ bị siết lại và họ không cam tâm đứng nhìn chính bản thân gia đình và con cháu sau này của họ bị nhuộm đỏ bằng chủ nghĩa Cộng sản. Họ thà chết hôm nay để báo động với thế giới dã tâm của Bắc Kinh vẫn chưa bị phát hiện triệt để bởi đồng tiền nhơ bẩn và sự tráo trở lành nghề của tập đoàn Nam trung hải. EU đã khép cửa trước tiếng kêu gào tự do của Hong Kong, trong đó có lập luận đầy mùi vị đồng tiền của người đàn bà được nhiều người kính trọng: Angela Merkel. Giống như Aung San Suu Kyi, đất nước và tiền bạc mới là mục tiêu chính của các chính trị gia, mọi thứ đều là phương tiện để kiếm phiếu. Nền dân chủ của Hong Kong không thể làm cho kinh tế nước Đức tăng trưởng và vì vậy Angela Merkel tiếp tục lo ngại trên cửa miệng nhưng không chấp nhận trừng phạt Trung Quốc như Mỹ, Anh, Úc, Canada. Josep Borrell Có lẽ người dân Hong Kong đã biết trước điều đó nên mọi biểu ngữ của họ trong các cuộc biểu tình đều thiếu vắng biểu tượng của nước Đức. Họ cũng thừa hiểu EU già cỗi và quá yếu kém trước con cọp Trung Quốc vì thế trông cậy vào EU không khác nào uống thuốc Tylenol để chữa trị ung thư. Sự tránh né của Josep Borrell, đại diện cấp cao về chính sách đối ngoại và an ninh của EU khi nói rằng trừng phạt Trung Quốc không giải quyết vấn đề Hong Kong đã làm cho người Hong Kong tuyệt vọng. EU tiếp tục nối bước nước Mỹ của bốn thập niên trước khi cho rằng hợp tác kinh tế với Trung Quốc sẽ khiến cho con cọp biết nghe tiếng chiêu dụ của con người. Nước Mỹ đã bắt đầu và đã thấm đòn phản trắc của Trung Quốc còn EU thì vẫn thì thầm vào tai cọp những luận cứ mà ngay cả con người công chính cũng khó mà tin được. Trung Quốc biết rõ điều đó và nó đang nhởn nhơ nhìn con nai yếu ớt dãy dụa trong tuyệt vọng trước móng vuốt của con cọp vừa mạnh bạo lại vừa ranh mãnh. Mỹ đang xem xét vấn đề và người ta chờ đợi sự trừng phạt đủ để Trung Quốc thấm đòn. Ngoại trưởng Anh Dominic Raab cho biết có thể cấp quốc tịch cho người Hong Kong sở hữu hộ chiếu hải ngoại (BNO). BNO được cấp cho người Hong Kong sinh trước năm 1997, thời điểm Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc đại lục. Khoảng 300.000 người Hong Kong đã sở hữu BNO nếu một làn sóng di tản khác từ Hong Kong con số có thể lên đến 1 triệu người. Không chỉ Anh quốc, người Hong Kong rồi đây sẽ trở thành những khuôn mẫu tỵ nạn chính trị tới khắp nơi trên thế giới. Mặc dù con số người ra đi còn chưa ai có thể xác quyết nhưng chắc chắn không ai có tiền lại an tâm nhìn làn sóng đỏ tràn ngập nơi mình đang yên lành sinh sống. Mà Hong Kong lại không hề hiếm người có tiền và tài sản lớn nhất của họ là tự do dân chủ. Thế giới vẫn đang chợ đợi bi kịch xảy ra cho người Hong Kong trong khi người dân xứ này cũng đang chờ đợi sức mạnh đến từ Mỹ mặc dù trên lý thuyết không ai phản đối rằng bất cứ chính trị gia nào cũng yêu nước họ hơn người dân xứ khác. Nước Mỹ được kỳ vọng không phải vì họ tha thiết đến tự do dân chủ của Hong Kong nhưng nước Mỹ được nhìn vào và chờ đợi vì nước Mỹ không cam tâm chịu cho Trung Quốc dắt mũi một lần nữa. Hong Kong có lẽ sẽ có những giờ phút đen tối nhất khi không còn một chút ánh sáng nào đến từ thế giới bên ngoài. Bóng tối của Bắc Kinh sẽ đè bẹp người dân Hong Kong mặc dù bản lĩnh của họ luôn thức tỉnh trước sức mạnh của một tập đoàn hung hãn nhất thế giới. Rồi đây làn sóng trốn chạy của người Hong Kong lại một lần nữa chứng minh rằng chủ nghĩa Cộng sản đi tới đâu là tai ương kéo theo đến đấy./.  
......

Mỹ, Anh, Úc và Canada ra tuyên bố chung về Luật an ninh Hong Kong

RFA| Mỹ, Úc, Canada và Vương Quốc Anh vào ngày 28/5 ra tuyên bố chung bày tỏ mối quan tâm sâu sắc liên quan đến quyết định của Bắc Kinh cho áp đặt luật an ninh mới tại Hồng Kông, đồng thời tuyên bố luật trên đe dọa quyền tự do tại đặc khu hành chính này. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố thông tin vừa nêu hôm 28/5. Tuyên bố chung nêu rõ, Hong Kong đã phát triển mạnh mẽ như một pháo đài của tự do. Cộng đồng quốc tế có phần đóng góp đáng kể và lâu dài vào sự thịnh vượng và ổn định của Hồng Kông. Việc chính quyền Bắc Kinh áp đặt trực tiếp luật an ninh quốc gia đối với Hồng Kông, sẽ hạn chế quyền tự do của người dân Hồng Kông, làm xói mòn quyền tự trị của Hồng Kông. Bốn quốc gia ký tuyên bố chung vừa nêu  còn cho rằng luật an ninh đối với Hong Kong vi phạm Tuyên bố chung Trung - Anh năm 1984 về quyền tự trị của đặc khu này. Luật này sẽ làm suy yếu qui chế ‘ một quốc gia, hai hệ thống’. Nó cũng làm tăng nguy cơ cáo buộc  tội danh về  chính trị và làm sói mòn các cam kết hiện hữu để bảo vệ quyền của người dân Hồng Kông. Theo đó có những cam kết được nêu ra trong Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và Chính trị; Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa. Tuyên bố chung bày tỏ lo ngại rằng luật an ninh mà Bắc Kinh áp đặt lên Hong Kong sẽ làm trầm trọng thêm sự chia rẽ sâu sắc hiện có trong xã hội đặc khu này. Khi sự ổn định và thịnh vượng của Hồng Kông bị đe dọa bởi sự áp đặt mới, tuyên bố chung kêu gọi Chính phủ Trung Quốc hợp tác với Chính phủ Hồng Kông và người dân Hồng Kông để tìm một giải pháp được tất cả các bên chấp nhận, để không mâu thuẫn trực tiếp với nghĩa vụ quốc tế theo các nguyên tắc của Tuyên bố chung Trung - Anh đã đăng ký với Liên Hiệp Quốc.  
......

Tổng Giám Đốc Cơ Quan Truyền Thông Toàn Cầu của Hoa Kỳ lên tiếng cho cộng tác viên của Đài Á Châu Tự Do

U.S. Agency for Global Media (USAGM) Ngày 27 tháng Năm, 2020 Trong cuối tuần vừa qua, thế giới lại được tin một tiếng nói độc lập khác bị bắt giữ tại Việt Nam. Ký giả Nguyễn Tường Thụy, một blogger cộng tác trong sáu năm qua với chương trình Việt Ngữ của Đài Á Châu Tự Do (RFA) bị bắt giữ và cáo buộc tội chống phá nhà nước. Hành vi không che giấu của chính quyền để bịt miệng giới phê bình chỉ trích là điều đáng trách và cần phải tháo bỏ. Cuộc trấn áp tự do ngôn luận lan rộng ở Việt Nam là một cuộc tấn công trắng trợn vào nhân quyền của công dân Việt Nam và tự do báo chí. Và ngay bây giờ, giữa lúc đại dịch COVID-19, luồng thông tin tự do quan trọng hơn bao giờ hết. Đến nay đã có hơn hai mươi ký giả và blogger bị giam cầm tại Việt Nam. Ông Thụy là cộng tác viên thứ tư của các chương trình Việt Ngữ trong hệ thống USAGM (U.S. Agency for Global Media – Truyền Thông Toàn Cầu của Hoa Kỳ) bị bỏ tù tại Việt Nam. Hồi tháng Ba vừa qua, blogger Trương Duy Nhất, một cộng tác viên của RFA, bị kết án một cách bất công 10 năm tù giam trong khi đó một phóng viên nhiếp ảnh cho RFA, Nguyễn Văn Hóa, thụ án tù 7 năm với tội giàn dựng là tuyên truyền chống phá nhà nước. Một cộng tác viên của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) là Lê Anh Hùng bị bắt giữ vì tội chỉ trích nhà nước, và nếu bị kết án có thể bị án tù 7 năm. Tôi kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho cả 4 cộng tác viên của hệ thống USAGM đang bị nhà nước Việt Nam giam giữ. Grant Turner Tổng Giám Đốc Cơ Quan Truyền Thông Toàn Cầu của Hoa Kỳ ==== Nguyên bản Anh ngữ: CEO statement on jailed RFA Vietnamese journalist May 27, 2020 Over the weekend, the world learned of yet another independent voice arrested in Vietnam. Nguyen Tuong Thuy, a Vietnamese blogger who has contributed commentary for six years to Radio Free Asia’s (RFA) Vietnamese Service, was detained and charged with taking action against the state. This unveiled attempt by the government to silence its critics is reprehensible, and it should be reversed. The widespread crackdown on free speech in Vietnam is a blatant attack on human rights of Vietnamese citizens and on press freedom. And now, in the midst of a global COVID-19 pandemic, the free flow of information is more important than ever. Despite this, more than two dozen journalists and bloggers are being held behind bars in Vietnam. Thuy is the fourth Vietnamese-language contributor to a U.S. Agency for Global Media (USAGM) public service media network to be jailed in the country. Last March, RFA contributing blogger Truong Duy Nhat was unjustly sentenced to 10 years in prison, while RFA videographer Nguyen Van Hoa continues to serve a seven-year jail term on trumped-up propaganda charges. And Voice of America contributor Le Anh Hung was arrested and charged for criticizing the Vietnamese government, and if convicted, could face up to seven years in prison. I call for the immediate and safe release of all four USAGM network contributors currently held by Vietnamese authorities. Grant Turner Chief Executive Officer and Director Nguồn: U.S. Agency for Global Media  
......

Tuyên bố của RSF và CPJ về việc CSVN bắt các ông Phạm Thành và Nguyễn Tường Thụy

Ảnh:  Ông Nguyễn Tường Thụy (trái) - Ông Phạm Thành (phải) Tuyên Bố của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới (RFS) Việt Nam bắt giữ hai thành viên lãnh đạo của nhóm các nhà báo độc lập Hai cuộc bắt giữ xảy ra cách nhau chỉ hai ngày. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) đòi hỏi trả tự do tức khắc cho hai nhà báo bị bắt và kêu gọi các đối tác mậu dịch của Hà Nội, mà dẫn đầu là Liên Minh Châu Âu (EU) và Hoa Kỳ, làm áp lực để chặn đứng chiến dịch đàn áp mới này. Ông Nguyễn Tường Thụy, một blogger 68 tuổi và là Phó Chủ Tịch Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam (IJAVN) đã bị bắt ngày 23 Tháng 5 tại Hà Nội, nơi ông sinh sống, và bị tức khắc chuyển về TP Hồ Chí Minh, cách thủ đô 1.700 cây số về phiá Nam, để tiếp tục bị giam giữ tại đó. Là một cựu chiến binh của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Thụy trở thành ký giả làm việc với Đài Phát Thanh Á Châu Tự Do (RFA), là một cơ quan truyền thông do Quốc Hội Hoa Kỳ tài trợ. Ông Phạm Chí Thành, một nhà báo và là một thành viên nổi tiếng của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam (IJAVN) với bút hiệu Phạm Thành, đã bị công an tới tận nhà bắt và tức khắc mang đi vào lúc 8 giờ sáng ngày 21 Tháng 5. Ông Thành hiện bị giam giữ tại trại giam ở Hà Nội theo Điều 117 Bộ Luật Hình Sự với tội danh “chống đối nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam”. Cũng tuổi 68 và là một cựu đảng viên Cộng Sản, ông Thành trước đây làm việc cho đài phát thanh của nhà nước, Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV), trước khi trở thành một nhà hoạt động dân chủ và phê bình nhà nước độc đảng. Ông điều hành blog Bà Đầm Xoè và mới đây đã xuất bản một cuốn sách liên quan đến Tổng Bí Thư Đảng CSVN có tựa đề “Nguyễn Phú Trọng: Thế Thiên Hành Đạo hay Đại Nghịch Bất Đạo”. Lãnh đạo lên cơn sốt “Việc bắt giữ xảy ra gần như cùng lúc hai ông Phạm Chí Thành và Nguyễn Tường Thụy đã gửi đi một tín hiệu lạnh xương sống đến những ai đang cố gắng duy trì một cuộc tranh luận công khai ở Việt Nam”, ông Daniel Bastard, Chánh Văn Phòng RSF Á Châu Thái Bình Dương phát biểu. “Việc chính phủ Việt Nam bắt giam hai ký giả nói trên, mà cả hai đều là những cựu đảng viên được quý trọng của Đảng CSVN nay trở thành những người phê bình mạnh mẽ tình trạng sơ cứng của Đảng, đã tỏ rõ sự bồn chồn ở thượng tầng lãnh đạo Đảng khi đang chuẩn bị Đại Hội lần thứ 13, sẽ diễn ra trong sáu tháng nữa. Chúng tôi kêu gọi các đối tác mậu dịch của Việt Nam, bao gồm Liên Minh Châu Âu và Hoa Kỳ, áp lực mạnh mẽ để chấm dứt việc đàn áp mới xảy ra. Trước hai vụ bắt giữ trong tuần qua đã có vụ bắt giữ ông Phùng Thủy, người giao sách của Nhà Xuất Bản Tự Do, trong đó có sách của ông Thành. Nhân viên tình báo đã tra tấn ông Thủy để buộc ông tiết lộ địa chỉ của bà Phạm Đoan Trang, một nhà báo và nhà văn đã được trao Giải Thưởng Tạo Ảnh Hưởng năm 2019 của RSF. Nhưng các nhân viên tình báo của nhà nước đã không thành công. Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam, cũng có nỗ lực quảng bá tinh thần tranh luận công khai ở Việt Nam, được thành lập năm 2014. Chủ Tịch của Hội là ông Phạm Chí Dũng, cũng có tên trong danh sách “những anh hùng truyền thông” của RSF, đã bị bắt giữ vào Tháng 11 năm ngoái. Việt Nam từ lâu luôn nằm gần cuối Bảng Chỉ Số Tự Do Báo Chí Thế Giới của RSF và trong năm 2020 Việt Nam bị xếp hạng 175 trên tổng số 180 quốc gia. Nguồn: https://rsf.org/en/news/vietnam-arrests-two-leading-members-independent-journalists-group Tuyên Bố của Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo (CPJ) Hai nhà báo Việt Nam bị bắt vì bị cáo buộc tội chống đối nhà nước Bangkok, ngày 26 tháng 5 năm 2020 – Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo (Committee to Protect Journalists – CPJ) hôm nay nói rằng, Việt Nam cần trả tự do ngay lập tức cho các nhà báo Nguyễn Tường Thụy và Phạm Chí Thành, và xoá bỏ mọi cáo buộc chống lại họ. Theo các bản tin tức cho biết, vào ngày 21 tháng 5, nhà chức trách Việt Nam đã bắt giữ ông Phạm Chí Thành, một nhà báo tự do viết blog với bút danh Phạm Thành, tại nhà của ông ta ở Hà Nội, và cáo buộc tội ông ta theo Điều 117 của bộ luật hình sự của nước này. Đây là một điều khoản nhằm để hình sự hóa hành vi được gọi là “chống đối nhà nước”. Vào ngày 23 tháng 5, cảnh sát Hà Nội đã bắt giữ ông Nguyễn Tường Thụy, một phóng viên của Đài phát thanh Á châu tự do, là một cơ quan truyền thông được Quốc hội Hoa Kỳ tài trợ. Ông Thuỵ bị cáo buộc tội “làm, tàng trữ và phổ biến các bài viết và tài liệu với mục đích chống đối nhà nước, một vi phạm khác theo Điều 117, theo RFA. Những phán quyết kết tội theo Điều 117 mang án tù lên tới 20 năm. Cả hai nhà báo đều là thành viên của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, một nhóm báo chí độc lập địa phương, mà ông Thụy là phó chủ tịch, theo RFA và một đại diện của Hội nhà báo Độc lập, người này đã yêu cầu được giấu tên vì lo ngại vấn đề an ninh. Người đại diện cho biết, ông Thụy đã được vận chuyển từ Hà Nội đến Thành phố Hồ Chí Minh ngay trong ngày ông bị bắt và đang bị giam tại trại tạm giam ở thành phố này. Còn ông Thành thì bị giam tại Hà Nội. Ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp của CPJ tại Đông Nam Á nói rằng: “Hai nhà báo Nguyễn Tường Thụy và Phạm Chí Thành cần được trả tự do ngay lập tức và tất cả các cáo buộc đối với họ phải được xoá bỏ. Việt Nam phải ngừng đối xử với các nhà báo độc lập như là những kẻ thù của nhà nước, và phải cho phép báo chí tự do làm việc mà không sợ bị vu cáo tội và bị bỏ tù. Đài Á Châu Tự Do cho biết trong một tuyên bố rằng vụ bắt giữ ông Nguyễn Tường Thụy là nhằm mục bóp nghẹt tự do biểu đạt và điều này nhấn mạnh nhu cầu cần có truyền thông độc lập ở Việt Nam. Ông Nguyễn Tường Thụy đã đóng góp bình luận thời sự cho RFA trong sáu năm, bản tuyên bố cho biết. Trên blog của mình, ông Phạm Thành thường xuyên viết về quyền công dân và quyền tự do ngôn luận, theo ông Rohit Mahajan, phó chủ tịch truyền thông của RFA, người đã liên lạc với CPJ qua email. Bộ Công an Việt Nam đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận mà CPJ gửi qua trang mạng của bộ này. Vào tháng 11, như CPJ đã đưa tin, chính quyền đã bắt giam ông Phạm Chí Dũng, người sáng lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, và cáo buộc tội ông ta theo Điều 117. Theo đại diện của hội này, ông Dũng đang bị giam giữ tại trại tạm giam ở Thành phố Hồ Chí Minh trong khi chờ xét xử và vợ của ông cũng như luật sư không được phép thăm gặp kể từ khi ông bị bắt. Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam là một trong số 192 tổ chức đối tác đã ký lá thư ngày 5 tháng 5 của CPJ, kêu gọi Liên Hiệp Quốc hành động để các nhà báo trên toàn thế giới được thả ra trước nguy cơ các tù nhân bị nhiễm bệnh COVID-19. Nguồn: https://cpj.org/2020/05/two-journalists-detained-on-anti-state-charges-in-.php?utm_medium=email&utm_source=engagingnetworks&utm_campaign=Two+journalists+detained+on+anti-state+charges+in+Vietnam&utm_content=Vietnam5.26.20  
......

Hải quân, Không quân Mỹ liên tiếp „ra đòn“ nhằm vào Trung Quốc ở Biển Đông

Ảnh: Tàu ngầm tấn công lớp SSN 789 – USS Indiana của Hoa kỳ Trong tháng 5 này, lực lượng tàu ngầm thuộc Hạm đội Thái Bình Dương, Hải quân Hoa Kỳ, tuyên bố rằng tất cả các tàu ngầm tiền phương của họ đều đồng loạt tiến hành “các hoạt động ứng phó dự phòng” ở Tây Thái Bình Dương để hậu thuẫn chính sách “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Lầu Năm Góc. Động thái này là để chống lại chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông, đồng thời cũng phần nào bác bỏ quan niệm cho rằng Hải quân Hoa Kỳ đã bị suy yếu vì đại dịch virus corona chủng mới đang diễn ra, theo National Interest. Trung Quốc trong khoảng 2 tháng gần đây bị cáo buộc là gia tăng việc củng cố các đảo nhân tạo và “bắt nạt” các quốc gia khác trong khu vực giữa lúc phần lớn thế giới tập trung vào chống đại dịch. Tàu ngầm Mỹ đã hiện diện tại Biển Đông như một răn đe đáng kể đối với những động thái leo thang gần đây của Trung quốc. National Interest dẫn lại một phóng sự của Honolulu Star-Advertiser cho hay ít nhất 7 tàu ngầm Mỹ, nhưng cũng có thể nhiều hơn, trong đó có 4 tàu ngầm tấn công đóng quân ở đảo Guam, tàu USS Alexandria đóng quân ở San Diego và các tàu đóng quân ở Hawaii, tham gia vào hoạt động biểu dương sức mạnh của hải quân Hoa Kỳ trong khu vực, đồng thời cũng cho thấy rõ rằng Lầu Năm Góc có thể tiến hành các hoạt động linh hoạt và không thể đoán trước được. Thông thường, ít khi người ta nhìn thấy các tàu ngầm Mỹ. Vì vậy, khi Hải quân Hoa Kỳ quảng bá về sự hiện diện của lực lượng tàu ngầm, điều đó có nghĩa là Hải quân Hoa Kỳ có chủ ý đưa ra một thông điệp với đối phương. Ngoài ra, trong trường hợp này, động thái của Mỹ cũng có thể nhằm thể hiện rằng Mỹ vẫn linh hoạt tuy phải đối phó với đại dịch. Hải quân Mỹ tuyên bố rằng các tàu ngầm của họ đang tiến hành huấn luyện sẵn sàng chiến đấu và sử dụng các khả năng tác chiến trong lòng biển để hỗ trợ cho một loạt các nhiệm vụ. “Lực lượng tàu ngầm của chúng tôi đã chứng minh hết lần này đến lần khác là họ sẵn sàng hoạt động mọi lúc, mọi nơi”, Tư lệnh Lực lượng tàu ngầm, Chuẩn Đô đốc Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ Blake Converse nói, theo bản tin của National Interest. Ông khẳng định: “Lực lượng tàu ngầm của Hạm đội Thái Bình Dương vẫn có sức mạnh chết chóc, đa năng và sẵn sàng chiến đấu ngay tối nay“. Tàu ngầm được xem là một phần quan trọng trong việc duy trì cán cân sức mạnh ở khu vực Tây Thái Bình Dương bao gồm Biển Hoa Đông và Biển Đông, và lực lượng tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo chạy bằng năng lượng hạt nhân (SSBN) của Hải quân Hoa Kỳ vẫn là trọng tâm trong kho vũ khí hạt nhân của Mỹ. Ba trong số các tàu ngầm thuộc Hạm đội 7 của Hoa Kỳ đã tham gia một cuộc tập trận tác chiến tiên tiến trong tháng này ở Biển Philippines, trong đó bao gồm thực hiện các hoạt động an ninh hàng hải, kịch bản chiến đấu trên mặt nước và trong lòng biển. Lực lượng tàu ngầm Thái Bình Dương của Mỹ có năng lực tác chiến chống ngầm, chống hạm, tấn công chính xác vào các mục tiêu trên mặt đất, hoạt động tình báo, do thám, trinh sát và cảnh báo sớm, cũng như có khả năng tác chiến đặc biệt và răn đe chiến lược trên toàn thế giới. “Hoạt động của chúng tôi là một minh chứng rằng chúng tôi sẵn sàng bảo vệ lợi ích và quyền tự do của chúng ta theo luật pháp quốc tế“, Chuẩn Đô đốc Blake Converse, chỉ huy lực lượng tàu ngầm Thái Bình Dương, đóng quân ở Trân Châu Cảng, nói trong một thông cáo hôm 8/5. Tàu sân bay USS Theodore Roosevelt tái xuất: Sức mạnh của Hải quân Mỹ tiếp tục hồi phục với việc tàu sân bay Theodore Roosevelt sẽ ra khơi trở lại vào cuối tuần này, trước ngày lễ Chiến sĩ Trận vong 25/5, các quan chức Hải quân cho biết hôm thứ 19/5, được Fox News dẫn lại. Trước đó, dịch virus corona làm chiếc tàu chiến khổng lồ bị loại khỏi vòng chiến đấu trong gần hai tháng vì hơn 1.000 thủy thủ có kết quả xét nghiệm dương tính. Kể từ khi tàu sân bay này phải quay về cảng, Trung Quốc dường như đã lợi dụng tình hình và tăng cường quấy rối quân đội Hoa Kỳ cũng như các đồng minh của Mỹ trong khu vực trong bối cảnh đại dịch toàn cầu, bản tin của Fox News viết. Kể từ giữa tháng 3, cùng thời điểm tàu sân bay Mỹ tấp vào đảo Guam, các máy bay chiến đấu của Trung Quốc đã quấy rối máy bay trinh sát Mỹ ít nhất 9 lần trên Biển Đông, ông Reed B. Werner, Phó Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng chuyên trách Đông Nam Á, nói trong một cuộc phỏng vấn với Fox News. Các hành vi khiêu khích của Trung Quốc đã không chỉ diễn ra trên trời. Ảnh: Tuần dương hạm USS Gabrielle Giffords (LCS 10) tuần tra trên Biển Đông ngày 20/3/2020. Khi tập đoàn dầu khí Petronas của Malaysia thuê giàn khoan West Capella để khai thác tại vùng biển chồng lấn mà Malaysia và Việt Nam cùng yêu sách chủ quyền, Trung Quốc bèn điều chiếc tàu Hải Dương Địa Chất 8 (Haiyang Dizhi) cùng với một đoàn tàu hải giám và dân quân biển đến (địa điểm West Capella hoạt động nằm bên trong đường lưỡi bò do Bắc Kinh vẽ ra). Đáp lại, Hoa kỳ cho tàu tuần duyên tác chiến USS Gabrielle Giffords đến khu vực và tuần tra từ ngày 26 đến 28/04.) Ông Werner cũng nhắc đến vụ quấy rối đối với tàu khu trục mang tên lửa có điều hướng USS Mustin đóng quân ở Nhật Bản hồi tháng trước khi tàu này ở gần một nhóm tàu sân bay tấn công của Trung Quốc đang tuần tra qua Biển Đông. Một tàu hộ tống của Trung Quốc đã chạy “một cách không an toàn và không chuyên nghiệp” gần tàu của Mỹ, ông Werner nói với Fox News. Trong một cuộc phỏng vấn với AP hôm 18/5, nói từ tàu sân bay USS Theodore Roosevelt, Thuyền trưởng Carlos Sardiello bày tỏ rằng ông tự tin về khả năng con tàu sẽ có thể thực hiện nhiệm vụ sau 2 tháng tạm dừng hoạt động ở đảo Guam. Ông nói: “Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã chuẩn bị các điều kiện để có xác suất thành công cao, chúng tôi sẽ ra khơi và thực hiện nhiệm vụ của mình”, theo tin của AP. Các quan chức khác của Mỹ không muốn nêu tên cho AP biết trong vài ngày tới nếu mọi việc suôn sẻ, tàu sân bay USS Theodore Roosevelt sẽ tiến hành các hoạt động hải quân ở khu vực Thái Bình Dương trong một khoảng thời gian trước khi trở về cảng nhà ở San Diego. Không lực Hoa Kỳ nhập cuộc Không lực Hoa Kỳ cũng không đứng ngoài cuộc, theo tin của South China Morning Post. Quân chủng này của Mỹ gần đây tăng cường các chuyến bay bằng máy bay ném bom B-1B Lancer bên trên các vùng biển gần Trung Quốc. Các chuyến bay đó diễn ra giữa lúc cả Hải quân lẫn Không quân Mỹ đều gia tăng các hoạt động quân sự ở Biển Đông, Biển Hoa Đông, Eo biển Đài Loan và Hoàng Hải trong năm nay. South China Morning Post dẫn lại thông báo mới nhất của Không lực Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương đăng trên Twitter hôm thứ Ba 20/5 cho biết các máy bay ném bom B-1 đã thực hiện một phi vụ ở Biển Đông, chỉ vài ngày sau khi huấn luyện cùng Hải quân Hoa Kỳ gần Hawaii. Phi vụ này “thể hiện độ tin cậy của lực lượng không quân Hoa Kỳ để xử lý một môi trường an ninh đa dạng và bất định”. Không lực Hoa Kỳ đã triển khai 4 máy bay ném bom B-1B và khoảng 200 lính không quân từ Texas đến căn cứ không quân Andersen ở đảo Guam vào ngày 1/5. Không lực Hoa Kỳ cho biết việc điều động này là nhằm hỗ trợ cho Không lực ở Thái Bình Dương và để tiến hành huấn luyện và hoạt động với các đồng minh và đối tác. Không lực Hoa Kỳ đã điều hai chiếc B-1B Lancer tiến hành chuyến bay hai chiều kéo dài 32 giờ ở bên trên Biển Đông vào ngày 29/4. Lực lượng này luân phiên triển khai các máy bay ném bom B-1, B-2 và B-52, ba loại máy bay ném bom chiến lược của không quân, bên cạnh các máy bay quân sự khác bay qua vùng biển tranh chấp gần Trung Quốc. Ông Song Zhongping, một nhà bình luận về các vấn đề quân sự, có văn phòng ở Hong Kong, được South China Morning Post dẫn lời nói rằng các chuyến bay thường xuyên của B-1 và B-52 không chỉ nhằm thể hiện sự hiện diện của quân đội Mỹ mà còn là những cuộc thao dượt hướng tới những trận chiến tiềm tàng trong tương lai. “B-1, đang dần thay thế B-52, cần phải bay quanh vùng biển để biết rõ các điều kiện chiến trường”, ông nói. “Trung Quốc và Hoa Kỳ ngày càng lún sâu vào một cuộc cạnh tranh toàn diện và tình hình còn xấu hơn thời Chiến tranh Lạnh Xô-Mỹ. Không thể loại trừ rủi ro xung đột quân sự ở Biển Đông và Eo biển Đài Loan. Và các nguy cơ vẫn đang tăng lên”, ông Song nói. Khả năng cuộc chiến Biển Đông định hình lại châu Á “Một cuộc chiến có thể nổ ra bất kỳ lúc nào ở Biển Đông có thể định hình lại châu Á nói riêng và thế giới nói chung, trong bối cảnh cả Mỹ lẫn Trung Quốc đều đang chuẩn bị cho kịch bản này. Tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông là phi pháp, nhưng các quan chức theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan ở Bắc Kinh vẫn không ngừng khuyến khích các lực lượng của mình tấn công tàu hải quân Mỹ hoạt động hợp pháp tại vùng biển này. Có vẻ như Trung Quốc đang kích động chiến tranh – một cuộc chiến mà rất có thể sẽ khiến nước này phải gánh chịu hậu quả. Thế nhưng, cuộc chiến đó sẽ không chỉ giới hạn ở vùng biển này mà cuối cùng có thể kết thúc bằng sự thay đổi chính trị ở Bắc Kinh.” Đó là nhận định của Giáo sư Kerry K. Gershaneck là học giả tham cứu tại Viện nghiên cứu Đông Á (Đại học Chính trị Quốc gia, Đài Loan), cựu sĩ quan Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ và nghiên cứu viên cao cấp tại Diễn đàn Thái Bình Dương CSIS. Một sĩ quan của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) gần đây đã hô hào tàu hải quân PLA đâm chìm các tàu hải quân Mỹ đang thực thi các hoạt động tự do hàng hải tại Biển Đông. Một sĩ quan khác thì kêu gọi đánh chìm hai tàu sân bay của Mỹ và tiêu diệt 10.000 lính thủy Mỹ để buộc nước này phải rời khỏi vùng biển tranh chấp này. Tại một hội thảo ở Bắc Kinh do tờ Thời báo Hoàn Cầu tài trợ ngày 8/12/2018, Đại tá Không quân PLA Đới Húc, Viện trưởng Viện nghiên cứu an ninh và hợp tác hàng hải Trung Quốc, tuyên bố: “Nếu tàu Mỹ còn tiếp tục xâm phạm lãnh hải của Trung Quốc, đề nghị điều hai tàu chiến: một để ngăn chặn và một để đâm chìm”. Một sĩ quan cấp cao của Hải quân PLA sau đó đã kêu gọi đánh chìm hai tàu sân bay của Hải quân Mỹ để dọa cho Mỹ phải sợ mà rời khỏi Biển Đông. Trong một bài phát biểu ngày 20/12/2018, Chuẩn đô đốc La Viện, Phó viện trưởng Viện khoa học quân sự Trung Quốc, khẳng định yếu tố then chốt để Trung Quốc kiểm soát tình hình tại Biển Đông là sử dụng tên lửa hành trình đánh chìm hai tàu sân bay, tiêu diệt càng nhiều lính thủy Mỹ càng tốt. Trong lời hô hào tiêu diệt 10.000 lính Mỹ, ông tuyên bố: “Điều khiến Mỹ lo sợ nhất là bị thương vong. Chúng ta sẽ thấy Mỹ sợ hãi như thế nào”. Có thể có những ý kiến bao biện rằng thái độ hiếu chiến như vậy của các sĩ quan PLA cấp cao không phản ánh chủ trương chính thức của Trung Quốc hoặc đơn giản đây chỉ là một cuộc chiến tranh thông tin, nhưng những lời biện hộ như vậy là không thỏa đáng. Không một ai trong số các sĩ quan cấp cao nói trên bị Trung Quốc công khai chỉ trích vì kích động chiến tranh, và Hải quân Trung Quốc vẫn có những hành động ngày càng nguy hiểm trên Biển Đông. Năm 2020: Những dấu hiệu, cảnh báo và chiến tranh từ Trung quốc ngày càng gia tăng. Trung Quốc đã để lộ các báo cáo cho rằng Tập Cận Bình ra lệnh cho PLA dùng vũ lực để giành lại Đài Loan vào năm 2020. Bước sang năm 2020, Tập Cận Bình đã để mắt tới Biển Đông và coi đó là mục tiêu cũng có thể đạt được trong năm nay. Hai mục tiêu đan xen mật thiết với nhau. Trong đó, Biển Đông là mục tiêu cần đạt trước. Ngày 26/1, Trung Quốc tuyên bố thiết lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Đông và thành lập một lực lượng đặc nhiệm gồm 1 tàu sân bay, 15 tàu chiến mặt nước và 10 tàu ngầm từ đảo Hải Nam tiến về phía Nam. Đồng thời, Không quân PLA đã triển khai máy bay chiến đấu tới đảo Hải Nam và các căn cứ dọc bờ biển Đông Nam của Trung Quốc, bao gồm các phi đội Su-27 Flankers và FB-7 Flounders có khả năng thực hiện các cuộc tấn công trên biển. Lực lượng tên lửa của PLA được bố trí ở Đông Nam Trung Quốc, đối diện với Đài Loan, cũng được đặt trong tình trạng báo động cao và được bổ sung nhiều trung đoàn với các loại tên lửa đạn đạo tầm ngắn và tầm trung. Trên phạm vi toàn cầu, Bắc Kinh đã dàn dựng các cuộc biểu tình hòa bình quy mô lớn thông qua các tổ chức thuộc Mặt trận thống nhất của họ tại những thành phố lớn. Đồng thời, nước này cũng tăng cường các cuộc tấn công mạng và bắt đầu các hoạt động phá hoại tại những nước thù địch nhằm làm gián đoạn các hoạt động quân sự và tiến trình ra quyết định cấp quốc gia. Chiến tranh lạnh Mỹ Trung đã định hình, cán cân quyền lực thế giới thời hậu Covid-19 đang xoay chuyển và những ngòi nổ dường như đã phát đi những tia lửa từ Biển Đông chứ không phải từ nơi nào khác. Hoàng Trung Thoibao.de (Tổng hợp)    
......

Nội dung cuộc họp trực tuyến giữa Thủ tướng Đức Angela Merkel với 5 tổ chức kinh tế hàng đầu thế giới ngày 20-5-2020

(Nguyễn Đức Thắng tổng hợp và dịch) Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức, bà Angela Merkel - đã họp hội nghị trực tuyến với các vị đứng đầu của 5 tổ chức kinh tế quốc tế hàng đầu thế giới, cụ thể là Tổ chức Tiền tệ Thế giới (IWF), Ngân hàng Thế giới (WB), Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổ chức Lao động Thế giới (ILO) và Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD). Đây là cuộc họp lần thứ 12 giữa bà Thủ tướng Đức với 5 tổ chức này. Ngay sau khi hội nghị trực tuyến kết thúc, bà Merkel đã tổ chức họp báo để công bố những nội dung quan trọng nhất của hội nghị này. Mở đầu cuộc họp báo, bà Thủ tướng Đức đã khẳng định: trong cuộc họp này chúng tôi chủ yếu đã trao đổi về chủ đề đại dịch corona vì đây là một đề tài nóng hổi mà tất cả các nước trên thế giới đều quan tâm. Bà Merkel cũng khẳng định: giờ đây chúng ta đã bước vào một giai đoạn suy thoái toàn cầu và tất cả các nước trên thế giới đều mong muốn sẽ sớm vượt qua được giai đoạn khủng hoảng này và nền kinh tế thế giới sẽ được phục hồi trở lại. Vấn đề đặt ra giờ đây là cần phải có sự hành động chung, hành động một cách thống nhất. Bà cũng nhấn mạnh rằng chúng ta đã có chủ nghĩa đa phương từ trước khi đại dịch corona bùng phát, trước đó chúng ta đã phải đương đầu với những thách thức và giờ đây những thách thức đó không hề giảm đi. Bà Merkel đã nêu ra 4 nội dung của hội nghị trực tuyến giữa bà với các vị đại diện lãnh đạo của năm tổ chức kinh tế quốc tế. 1. Đại dịch này chỉ kết thúc khi chúng ta có được thuốc tiêm phòng hoặc thuốc điều trị. Một khi chưa có các loại thuốc đó thì chúng ta vẫn phải chung sống với virus corona. Điều quan trọng là chúng ta cần phải sớm sản xuất được những loại thuốc đó và coi những loại thuốc đó là tài sản chung của nhân loại, tạo điều kiện cho tất cả những người dân trên thế giới có thể sử dụng những loại thuốc đó. Về phía Đức, ngay từ đầu tháng 5 chúng tôi đã khẳng định mạnh mẽ quan điểm này. 2. Nếu chuỗi cung ứng toàn cầu bị gián đoạn hoặc bị phá vỡ thì đó sẽ là một tổn hại vô cùng to lớn. Chính vì vậy hệ thống thương mại toàn cầu có một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chúng ta không thể tái quốc gia hóa tất cả những chuỗi cung ứng vì nếu làm như vậy thì chúng ta sẽ phải trả một giá rất đắt. Chúng ta cần phải quan tâm tới vấn đề bảo hộ mậu dịch. Bà Merkel cho biết, Ông Roberto Azevêdo, Tổng thư ký Tổ chức Thương mại Thế giới đã phát biểu rằng, trong thời gian vừa qua đã có nhiều biểu hiện hạn chế xuất khẩu một số mặt hàng của một số nước, trong đó có lương thực và thực phẩm. Đây thực sự là một mối lo ngại. Nếu không đảm bảo được việc cung ứng lương thực, thực phẩm thì từ nạn thất nghiệp có thể rất nhanh chóng dẫn đến sự nghèo khổ và dẫn đến nạn đói. Chính vì vậy vấn đề đảm bảo cung cấp lương thực cho nhân loại trong thời gian tới là một vấn đề trọng yếu. 3. Vấn đề tiếp theo mà bà Thủ tướng Merkel đã bàn thảo với 5 vị lãnh đạo của các tổ chức quốc tế là vấn đề tìm ra những khả năng để nhanh chóng phục hồi nên kinh tế thế giới. Cho tới nay 9.000 tỉ đô la đã được giải ngân trên toàn thế giới để phục vụ cho các gói hỗ trợ và cho các khoản vay tín dụng. Riêng Liên minh Châu Âu đã cung cấp một khoản tài chính gồm 2.000 tỉ đô la để phục vụ cho mục đích này. Quá trình dần dần phục hồi nên kinh tế cần phải đi đôi với những chương trình phát triển kinh tế, trong đó cần có những biện pháp ví dụ như giảm thuế, giữ được việc làm. Ông Tổng Thư ký Tổ chức Lao động Thế giới cũng đã khẳng định rằng cần phải có những biện pháp để giảm tỉ lệ thất nghiệp ở các nước đang phát triển. 4. Bà Merkel nhấn mạnh, 9.000 tỉ đô la hỗ trợ và tín dụng trên toàn thế giới cần phải được phân bổ một cách hợp lý, đặc biệt là cho những nước đang phát triển, nghĩa là những nước yếu kém hơn cần phải có được sự quan tâm nhiều hơn. Cũng chính vì những lý do đó cho nên trong thời gian tới Cộng hòa Liên bang Đức sẽ không cắt giảm viện trợ phát triển cho các nước đang phát triển mà chỉ cải cách việc phân bổ sao cho hợp lý hơn. Đối với châu Phi, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới cũng khẳng định rằng việc giải ngân các khoản viện trợ cho các nước nghèo ở châu Phi là một việc làm cần thiết, đương nhiên chúng ta cũng mong muốn rằng chính quyền ở các nước này cần phải có những chính sách minh bạch. Đó cũng là mong muốn của phía Đức./.  
......

Bỉ quyết ra tay chống gián điệp Trung Quốc

Toàn cảnh khu công viên công nghệ cao ở Louvain-la-Neuve (Bỉ), nơi đặt trụ sở Trung tâm công nghệ Bỉ-Trung Quốc được Tập Cận Bình khánh thành năm 2014. © Wikipedia Thụy My Le Mondengày 18/05/2020 cho biết, nước Bỉ đang quyết liệt chống lại gián điệp Trung Quốc. Từ một năm qua, chính quyền Bỉ liên tục có các biện pháp đối phó với các hoạt động thù địch của Bắc Kinh trên lãnh thổ nước mình.   Sau khi cấm cư trú đối với Tống Tân Ninh (Song Xinning), giám đốc Viện Khổng Tử đặt tại trường đại học tiếng Hà Lan ở Bruxelles (VUB) năm 2019, Bỉ vừa có quyết định tương tự với một quan chức phụ trách văn hóa của Trung Quốc tại Bruxelles. Ngoài ra, Ủy ban kiểm soát tình báo an ninh, được mệnh danh là « Ủy ban R », còn mở điều tra về nghi vấn Trung Quốc xâm nhập cả vào cơ quan tình báo Bỉ. Vụ Viện Khổng Tử đã đánh dấu một bước ngoặt về mặt các tuyên bố công khai của Bỉ. Nước này vốn rất dè dặt khi phản ứng trước một chủ đề nhạy cảm như gián điệp Trung Quốc trên đất nước mình. Cơ quan an ninh Bỉ từ năm 2016 đã bày tỏ quan ngại trước sự xuất hiện của viện này, khi hoạt động của Viện Khổng Tử không chỉ giới hạn trong lãnh vực văn hóa mà cả chính trị. Viện Khổng Tử trực thuộc Bộ Văn hóa Trung Quốc, và tình báo Bỉ nghi ngờ ông Tống Tân Ninh che giấu các hoạt động khác, phía sau tư cách giáo sư. Hợp đồng tư vấn Cuộc điều tra cho thấy giám đốc Viện Khổng Tử tiếp xúc với hai thành viên đại sứ quán Trung Quốc ở Bruxelles, báo cáo công việc tuyển mộ các nhân vật có thể gây ảnh hưởng thân Bắc Kinh. Những cái loa mang tuyên bố của Bắc Kinh đến rao giảng ở châu Âu đa số là từ cộng đồng người Hoa sống tại Bỉ. Nhưng người ta còn nhận ra sự hiện diện của những người châu Âu, là sinh viên hoặc giảng viên, được Trung Quốc mời sang tham quan văn hóa. Khi trở về Bỉ, họ nhận được số tiền hoàn trả vượt xa chi phí chuyến đi, rồi sau đó là những món quà đắt tiền, và dần dần trở nên bị chi phối. Những hợp đồng tư vấn cũng được ký kết với các giảng viên và chuyên gia với các điều kiện hào phóng, khiến họ trở nên phụ thuộc. Ông Jonathan Holslag, giáo sư chính trị quốc tế ở trường đại học VUB, nhớ lại một người « rất lịch sự và có văn hóa, đôi khi phát biểu chỉ trích chế độ Trung Quốc, có lẽ là để trấn an người đối thoại và âm thầm tiến lên… ». Đối với vị giáo sư chuyên nghiên cứu về Trung Quốc, « vấn đề nằm ở chỗ phản gián Bỉ còn yếu trong khi nguy cơ liên quan đến toàn châu Âu ; chúng ta chỉ có thể thắng được khi cùng nỗ lực. Trung Quốc tập trung vào các chủ đề kinh tế: công nghệ 5G, vấn đề kết nối, cơ sở hạ tầng, giao thông, ‘con đường tơ lụa’… ». Cơ quan di trú Bỉ hôm 30/07 đã báo cho Tống Tân Ninh việc ông bị từ chối gia hạn giấy phép cư trú có thời hạn 8 năm. Biện pháp này có giá trị tại tất cả các nước thuộc không gian Schengen. Tống Tân Ninh chối cãi việc làm gián điệp. Trả lời báo chí Hoa lục, ông ta khẳng định rằng quyết định trên đây có liên quan đến việc hồi tháng 4/2019 ông đã từ chối lời mời của một nhà ngoại giao Mỹ làm gián điệp chống lại Trung Quốc, và bị đe dọa sẽ trả đũa. Được Le Monde chất vấn, đại sứ quán Trung Quốc ở Bruxelles cũng bác bỏ cáo buộc gián điệp. Tòa đại sứ cho rằng « cựu giám đốc Viện Khổng Tử của VUB, ông Tống Tân Ninh, đã kiện cơ quan di trú Bỉ ra trước tòa án vì đã cấm ông di chuyển trong khu vực Schengen ». Giả dạng nhà báo Giờ đây những nghi ngờ còn liên quan đến các cơ sở công và tư, các trường đại học và cơ quan tư vấn có liên quan đến Trung Quốc. Chẳng hạn Collège d’Europe ở Bruges, được tình báo Bỉ coi là « gót chân Achille và là ngõ vào của ảnh hưởng Trung Quốc tại châu Âu ». Quan hệ của các chính khách Bỉ cũng được quan sát kỹ. Cuối năm 2018, nhà lãnh đạo cực hữu Filip Dewinter đã trở thành « cố vấn » cho một công ty Trung Quốc tại Anvers, do Thiệu Thường Thuần (Shao Changchun), một người chuyên tổ chức các sự kiện văn hóa làm giám đốc. Chi phí xăng dầu, ăn uống, khách sạn và đi nước ngoài đều được công ty chi trả. Đổi lại, ông ta thường gặp gỡ giám đốc cảnh sát liên bang Bỉ, theo yêu cầu của Trung Quốc. Cựu bộ trưởng Nội vụ Jan Jambon cũng có mặt trong một bức hình chụp năm 2014 với Thiệu Thường Thuần. Đối với cơ quan an ninh Bỉ, những khuôn mặt tình báo Trung Quốc rất đa dạng: các điệp viên dưới vỏ bọc nhà ngoại giao, nhiều nhà báo giả hiệu đăng ký hoạt động tại Bruxelles, sinh viên Trung Quốc thực chất làm việc cho chính quyền Bắc Kinh, các chương trình hợp tác đại học đáng ngờ, và việc thành lập những công ty khởi nghiệp nhằm xâm nhập mạng lưới kinh tế. Một người có trách nhiệm của cơ quan tình báo Bỉ cho biết: « Các doanh nhân hay nhà ngoại giao Trung Quốc thường có những thái độ khả nghi: ngay khi vừa đến nơi là họ thay đổi phòng ở, thậm chí cả khách sạn ; sửa đổi thời điểm chuyến đi, và liên tục thay đổi hành trình ».  Quá bức xúc, cơ quan an ninh Bỉ năm 2019 đã tuyên bố: « Tình báo Trung Quốc cố gắng gây ảnh hưởng lên quan hệ song phương với Bỉ để các nhà lãnh đạo phải thuận theo tham vọng của Bắc Kinh. Do một lượng lớn chính khách và viên chức Bỉ sang làm việc cho các định chế quốc tế, cơ quan tình báo Trung Quốc rất quan tâm đến cá nhân của những người này, vào giai đoạn họ mới khởi đầu sự nghiệp, nhằm xây dựng mối quan hệ lâu dài với họ ».  Nhân cuộc tranh cãi về việc thiết trí mạng lưới 5G của tập đoàn Hoa Vi (Huawei) ở Bỉ và châu Âu, ông Jaak Raes, người đứng đầu cơ quan an ninh quốc gia hôm 30/01 đã làm đậm thêm vấn đề trước Quốc Hội liên bang. Theo ông:« Gián điệp công nghệ thông qua việc lạm dụng cơ sở hạ tầng 5G mang lại những khả năng chưa từng có (…). Đó là vấn đề bảo vệ dữ liệu của chính quyền và bí mật kinh doanh, cuộc sống riêng tư cũng như các cơ sở hạ tầng thiết yếu ». New Tech Center ở Louvain-la-Neuve (Bỉ) Gián điệp sinh học Trung Quốc  Một lãnh vực khác cũng gây nhiều lo ngại là « gián điệp sinh học ». Trang web EUobserver hôm 06/05 tiết lộ báo cáo của tình báo Bỉ về các hoạt động của Trung Quốc liên quan đến các chuyên gia về vaccin và nhân tố sinh học, dược phẩm, công nghệ cao. Các thông tin trong tài liệu này chủ yếu về thời kỳ 2010-2016, nhưng những công dân Trung Quốc liên can tình nghi là gián điệp vẫn đang hiện diện trên lãnh thổ Bỉ. Tình báo Trung Quốc hoạt động trong khuôn khổ một chương trình bí mật của Bắc Kinh về vũ khí sinh học, vừa mang tính chất “thủ” (ngăn dịch) vừa “công” (sản xuất vũ khí sinh học). Một công ước quốc tế cấm vũ khí sinh học có hiệu lực từ năm 1975 và được 180 quốc gia phê chuẩn, nhưng hiệu quả rất hạn chế vì Mỹ phản đối và không có cơ chế kiểm tra. Các nhà khoa học tại Bỉ nằm trong tầm ngắm của Bắc Kinh. Một trong số đó, ông Jean-Luc Gala, cựu quân nhân và là chuyên gia về virus Ebola, phụ trách Trung tâm công nghệ phân tử ứng dụng (CTMA) chuyên nghiên cứu về các nhân tố sinh học nguy hiểm và phương tiện trị liệu. Hai công ty Trung Quốc được cho là khả nghi đã đặt trụ sở gần văn phòng ông Gala ở trường đại học Công giáo Louvain (UCL). Giám đốc của một trong hai công ty này có quan hệ với bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc. Louvain-la-Neuve cũng là nơi được chọn để đặt Trung tâm Công nghệ Bỉ-Trung (CBTC), với khoảng 20 công ty chuyên về khoa học đời sống và trí tuệ nhân tạo. Về lâu về dài, khoảng 800 chuyên gia Trung Quốc đến làm việc tại đây. Theo tình báo Bỉ, CBTC được Tập Cận Bình khánh thành năm 2014, là « nguy cơ gián điệp kinh tế gây thiệt hại cho các trường đại học và nhiều công ty công nghệ cao ». Các nguồn tin lưu ý là CBTC còn nằm gần một nhà máy của GlaxoSmithKline (GSK) Biological, trong đó có trung tâm nghiên cứu vaccin của tập đoàn đa quốc gia Anh. GSK vừa thỏa thuận với Sanofi để tìm kiếm vaccin chống virus corona chủng mới. Đã từng nhiều lần là mục tiêu gián điệp của Trung Quốc tại Thụy Sĩ và Hoa Kỳ, tập đoàn khẳng định đã có những biện pháp bảo vệ thích hợp. Một nhà khoa học Bỉ khác được Trung Quốc đặc biệt quan tâm là Martin Zizi, - chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lãnh vực vũ khí sinh học, cựu giáo sư VUB - hiện đang lãnh đạo một công ty ở California. Một trong những nữ sinh viên cũ của ông, được cho là gián điệp Trung Quốc, cố gắng lôi kéo, nhưng ông Zizi luôn tỏ ra cảnh giác, ý thức rằng công việc của ông thu hút sự chú ý của nhiều nước. Tất nhiên là phái đoàn Trung Quốc bên cạnh Liên hiệp Châu Âu ở Bruxelles chối bỏ tất cả những hoạt động bất hợp pháp. Theo tờ La Libre Belgique, cơ quan an ninh Bỉ bối rối vì các báo cáo được tiết lộ do một cựu nhân viên tình báo đã từ chức năm 2018 soạn thảo - người này bất mãn vì cấp trên im lặng trước các hồ sơ rất nhạy cảm. Tuy nhiên lãnh đạo tình báo Bỉ khẳng định vẫn thường xuyên lưu ý chính quyền về nguy cơ gián điệp kinh tế từ Bắc Kinh. Dù sao thì vụ này cũng khiến Ủy ban Châu Âu rất lưu tâm, sắp tới sẽ công bố những đường hướng chỉ đạo cho các trường đại học để tự vệ trước sự xâm nhập của Trung Quốc. Thụy My thuymyrfi.blogspot.com/2020/05/bi-quyet-ra-tay-chong-gian-iep-trung.html  
......

Thông Điệp cứng rắn của bà Thái Anh Văn, gủi cho Trung cộng trong lễ nhậm chức nhiệm kỳ 2

Amy Truc Tran| “Không chấp nhận một quốc gia, hai chế độ” là thông điệp mà Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn gửi cho nhà cầm quyền Trung cộng sau khi chính thức bắt đầu nhiệm kỳ thứ 2 của bà tại văn phòng Tổng Thống, 20.05.2020. “Ở đây, tôi muốn nhắc lại những từ ‘hòa bình, bình đẳng, dân chủ và đối thoại.’ Chúng tôi sẽ không chấp nhận chính quyền Bắc Kinh sử dụng mô hình ‘một quốc gia, hai chế độ’ để hạ cấp Đài Loan và làm suy yếu hiện trạng xuyên eo biển. Chúng tôi sẽ giữ vững theo nguyên tắc này,” bà Thái nói trong bài phát biểu. Đây là những hình ảnh của bà Thái Anh Văn trong lễ nhậm chức 20/05/2020: Chính thái độ cứng rắn với Trung cộng đã giúp bà Thái tái đắc cử Tổng thống Đài Loan đầu năm nay với tỷ lệ ủng hộ cao kỷ lục. Sau khi thắng cử hôm 11/1, bà Thái Anh Văn đã thẳng thắn tuyên bố “Đài Loan đã độc lập” khi trả lời phỏng vấn đài BBC của Anh. “Chúng tôi đã là một quốc gia độc lập. Chúng tôi tự gọi mình là Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan). Chúng tôi có chính phủ, có quân đội và có bầu cử,” bà Thái nhấn mạnh. Bà cũng lên tiếng cảnh cáo Bắc Kinh không nên hành động khinh suất, nếu sử dụng vũ lực chống lại Đài Loan, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Thật khâm phục và ngưỡng mộ bà, vị Tổng Thống dân cử tuyệt vời **** KHÔNG CÒN LỜI NÀO KHEN CHO XỨNG ĐÁNG VỚI NHÀ LÃNH ĐẠO KIỆT XUẤT, TỔNG THỐNG QUỐC GIA ĐÀI LOAN, BÀ THÁI ANH VĂN!  Nguyễn Đình Trọng Tại buổi nhậm chức nhiệm kỳ 2 sáng nay ngày 20/5/2020. Bà Thái Anh Văn phát biểu: Tôi muốn lặp lại các từ ‘hòa bình, bình đẳng, dân chủ và đối thoại’. Chúng ta sẽ không chấp nhận việc chính quyền Bắc Kinh sử dụng ‘Một quốc gia, hai chế độ’ để hạ thấp Đài Loan và phá hoại hiện trạng ở eo biển Đài Loan. Chúng ta sẽ kiên quyết với nguyên tắc này" (tuoitre.vn). Bao nhiêu bài mình từng viết mình khen bà thống thống quốc gia Đài Loan, bà Thái Anh Văn vẫn chưa đủ nói hết về Bà. Thật sự mà nói, không có lời nào để khen phù hợp với cái mà Bà đã làm cho dân Đài Loan. Nhân dân Đài Loan quả là phước đức thật lớn mới có một người lãnh đạo như Bà. Một nhà lãnh đạo đặt trọn lợi ích vì dân, vì nước, vì dân tộc lên trên tất cả. Bà hết lòng vì đất nước, gạt bỏ mọi lợi ích cá nhân để phục vụ nhân dân. Bà mạnh mẽ và cứng rắn trước cái ác để bảo vệ tự do và độc lập cho con dân mình, phụng sự tổ quốc đúng nghĩa. Lãnh đạo kiệt xuất là đây chứ không phải những kẻ nổi danh bằng tuyên truyền hay marketing ầm ầm ở các phương tiện chỉ đạo đâu. Ngược lại, những kẻ lãnh đạo ở các quốc gia khác, có được quyền lực từ mua bán với năng lực kém, đặt lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm lên trên lợi ích dân tộc, rồi tham ô tham nhũng của dân tràn lan thì đó chỉ là phường ruồi nhặng chứ lãnh đạo gì kiểu đó mà tôn vinh. TỔNG THỐNG QUỐC GIA ĐÀI LOAN, BÀ THÁI ANH VĂN: LÃNH ĐẠO CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN VÀ CHÍNH DÂN BẦU TUYỆT LÀM SAO!      
......

Thượng Viện Mỹ thông qua dự luật trừng phạt Trung Quốc vì đàn áp dân Duy Ngô Nhĩ

RFI| Theo Reuters, hôm qua 14/05/2020, Thượng Viện Mỹ đã thông qua dự luật yêu cầu chính quyền của tổng thống Donald Trump trừng phạt Trung Quốc vì các cuộc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ. Động thái này làm gia tăng áp lực của Washington đối với Bắc Kinh giữa lúc quan hệ hai bên đang căng thẳng, đặc biệt xung quanh vấn đề dịch virus corona. Dự luật chung của hai đảng tại Thượng Viện do thượng nghị sĩ Cộng Hòa Marco Rubio đệ trình, kêu gọi chính quyền Mỹ trừng phạt những quan chức Trung Quốc chịu trách nhiệm trong việc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ, sắc dân thiểu số theo Hồi Giáo tại Trung Quốc. Văn kiện nêu rõ: Các ủy viên Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Quốc là những người chịu trách nhiệm chính về các vụ “vi phạm nhân quyền trắng trợn” của người Duy Ngô Nhĩ. Dự luật cũng nêu đích danh một số quan chức tỉnh Tân Cương liên quan đến các vụ trấn áp sắc dân thiểu số này. Dự luật đã được nhất trí thông qua, sau đó sẽ được chuyển qua Hạ Viện, theo thủ tục, trước khi gửi đến Nhà Trắng để tổng thống Trump phê chuẩn hay phủ quyết. Động thái của Thượng Viện Mỹ diễn ra trong lúc quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh đang ngày càng căng thẳng trên nhiều phương diện, đặc biệt là về các vấn đề liên quan đến đại dịch Covid-19. Washington những ngày qua đã liên tục quy trách nhiệm cho Bắc Kinh để đại dịch lây lan khắp thế giới vì đã thiếu minh bạch về tình hình dịch. Trung Quốc một mực phủ nhận cáo buộc theo đó họ đã xử lý kém khủng hoảng virus corona, đồng thời coi vấn đề nhân quyền của người Duy Ngô Nhĩ là chuyện nội bộ. Theo Liên Hiệp Quốc, có khoảng hơn 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ bị giam giữ trong các trại tập trung trong vùng Tân Cương Trung Quốc những năm qua. Hiện đại sứ quán Trung Quốc tại Washington chưa có bình luận gì về dự luật vừa được Thượng Viện Mỹ thông qua. Nguồn: RFI Corona: Trách nhiệm của Trung Quốc và vấn đề toàn cầu hóa Sau 70 năm, Trung Quốc đã trở thành một quái vật!  
......

Gián điệp Trung Quốc trong đại học Mỹ

Giáo Sư Simon Ang của đại học University of Arkansas, người bị tình nghi làm gián điệp cho Trung Quốc. (Hình: researchfrontiers.uark.edu) Hiếu Chân/Người Việt Trong cuộc chiến giành vị trí dẫn đầu trong các lĩnh vực khoa học và công nghệ, Trung Quốc không từ thủ đoạn nào từ ăn cắp, dọa dẫm đến mua chuộc. Càng ngày càng có nhiều giáo sư, chuyên gia của các trường đại học Mỹ rơi vào chiếc bẫy này. Hôm Thứ Hai, 11 Tháng Năm, Bộ Tư Pháp Mỹ buộc tội một giáo sư của đại học University of Arkansas tội lừa đảo vì đã nhận tiền tài trợ của chính phủ Trung Quốc mà không khai báo theo quy định. Ông Simon Ang, 63 tuổi, bị bắt hôm Thứ Sáu tuần trước và ra tòa hôm Thứ Hai. Ông là giám đốc Trung Tâm Điện Tử Mật Độ Cao của đại học University of Arkansas – một cơ sở được thành lập bằng ngân quỹ của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, chuyên nghiên cứu công nghệ sử dụng trên Trạm Không Gian Quốc Tế (ISS).     Theo cáo trạng của tòa, ông Ang làm việc và nhận tài trợ của chương trình Ngàn Tài Năng của Trung Quốc – một chính sách tung tiền cho các nhà khoa học nước ngoài để lôi kéo họ làm việc cho Bắc Kinh. Ông Ang giữ bí mật việc nhận tiền và cảnh báo một đồng sự không được tiết lộ việc ông cộng tác với Trung Quốc để ông có thể tiếp tục được nhận tài trợ từ các cơ quan chính phủ Hoa Kỳ, kể cả Cơ Quan Hàng Không và Không Gian Hoa Kỳ (NASA), mà theo luật ông không được “bắt cá hai tay” như vậy. Cáo trạng cho biết ông Ang nhận được hơn $5 triệu tài trợ của chính phủ Mỹ trong vòng bảy năm nhưng không báo cáo việc ông làm cho các công ty và đại học Trung Quốc trong lĩnh vực điện tử, vi phạm quy định của pháp luật. Một giáo sư khác, Bác Sĩ Xiao Jiang Li (Lý Tiểu Giang), cựu giáo sư đại học Emory University ở Atlanta, Georgia, hôm Thứ Sáu tuần trước nhận tội man khai thuế, giấu khoản tiền nửa triệu đô la mà ông được chương trình Ngàn Tài Năng tài trợ. Ông Lý bị kết án một năm tù treo và phải đóng $35,089 tiền thuế. Công tố viện cho biết, ông Lý, 63 tuổi, tham gia chương trình Ngàn Tài Năng năm 2011 trong lúc đang giảng dạy tại đại học Emory University, đang nghiên cứu bệnh Huntington – một chứng bại não do di truyền, theo tài trợ của Viện Y Tế Quốc Gia Mỹ (NIH). Tại chương trình Ngàn Tài Năng, ông Lý làm việc cho Viện Hàn Lâm Khoa Học Trung Quốc và Đại Học Tế Nam, cũng thực hiện đề tài nghiên cứu tương tự, được lãnh ít nhất $500,000 mà không kê khai với Sở Thuế IRS. NIH biết được việc ông này để hoạt động cộng tác với nước ngoài ra ngoài hồ sơ xin tài trợ của viện, nên bắt đầu điều tra và dẫn tới phiên tòa buộc tội. Hồi đầu năm nay, Bộ Tư Pháp buộc tội Giáo Sư Charles M. Lieber, chủ nhiệm khoa hóa học đại học Harvard University, tội man khai về mối quan hệ tài chánh với chính phủ Trung Quốc, giấu diếm việc tham gia vào chương trình Ngàn Tài Năng và cộng tác với Đại Học Công Nghệ Vũ Hán. Trong thời gian này, Bộ Giáo Dục cũng thực hiện điều tra hai trường đại học Harvard University và Yale Univeristy về việc không khai báo số tiền tài trợ $375 triệu của chính phủ Trung Quốc, Nga, Iran và các nước thù địch khác. Năm ngoái, FBI bắt giữ một nhà nghiên cứu Trung Quốc tên là Zaosong Zheng (Trịnh Tại Tùng). Ông này đến Mỹ theo bảo lãnh của đại học Harvard, University, nhưng bị bắt vì đánh cắp các tế bào ung thư đang nghiên cứu ở Mỹ mang về Trung Quốc. Những trường hợp kể trên cho thấy, Trung Quốc đang gia tăng ảnh hưởng trong giới đại học và nghiên cứu để thu thập những thành quả khoa học mới, “đi tắt đón đầu,” mà không cần đầu tư nghiên cứu. Trong cuộc đối đầu đa diện với Trung Quốc, chính quyền Donald Trump đang nỗ lực tìm cách loại bỏ các “chân rết” như vậy của Bắc Kinh cài cắm trong mọi lĩnh vực đời sống Mỹ, từ kinh tế, truyền thông đến nghiên cứu, giáo dục. Xưa nay, nhiều người Mỹ vẫn nghĩ rằng, giáo dục đại học là một cõi riêng, “tự trị,” không liên quan tới kinh doanh hoặc quốc phòng. Nhưng những vụ điều tra của Bộ Tư Pháp cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Trung Quốc đã bí mật tuyển mộ các giáo sư – những người có quyền tiếp cận trực tiếp các thông tin khoa học, các thành quả nghiên cứu mới nhất có được từ nguồn tài trợ của chính phủ Mỹ và sẽ biến thành tài sản trí tuệ khi được đưa vào sản xuất, thương mại hoặc công nghiệp quốc phòng, làm việc cho họ. Đáng chú ý là Trung Quốc nhắm tới các nhà khoa học đã được “kiểm tra lý lịch” (security clearance), tức là được tin cậy, có quyền tiếp cận các thông tin khoa học thuộc loại bí mật quốc gia, lôi kéo họ làm việc với mình. Các giáo sư, nhà nghiên cứu gốc Trung Hoa được đặc biệt chú ý, nếu từ chối làm gián điệp thì thân nhân, gia đình họ ở Trung Quốc có thể gặp nguy hiểm. Song song với các thủ đoạn thông thường như xâm nhập mạng để ăn cắp dữ liệu (cybertheft), đầu tư mở các Viện Khổng Tử trong các đại học nước ngoài, lợi dụng các chương trình hợp tác giữa các cơ quan nghiên cứu Mỹ-Trung, Bắc Kinh ngày càng sử dụng thủ đoạn mua chuộc, biến các nhà khoa học thành “điệp viên” trong guồng máy tình báo, thu thập thông tin cho họ. Thời gian gần đây, dịch cúm Vũ Hán hoành hành khắp thế giới, thúc đẩy một cuộc đua nước rút trong giới khoa học để nghiên cứu và bào chế vaccine trị bệnh. Để vượt lên dẫn đầu cuộc đua, Trung Quốc “sử dụng những tin tặc tài giỏi nhất, những điệp viên dày dạn nhất vào việc đánh cắp thành quả nghiên cứu của Mỹ,” FBI và Bộ Nội An cảnh báo. Trung Quốc “đang tìm những tài sản trí tuệ và dữ liệu y tế công cộng có giá trị liên quan tới vaccine, điều trị và xét nghiệm coronavirus thông qua các phương tiện bất hợp pháp,” thông báo của FBI cho biết. Để ứng phó, FBI và Bộ Nội An gần đây rà soát các trường đại học và viện nghiên cứu, truy tìm những nhà khoa học thực tế là người cộng tác thu thập thông tin cho Trung Quốc. Tuy nhiên, nỗ lực này đang vấp phải sự phản đối của giới lãnh đạo đại học và các hội sinh viên. Nhiều người cho rằng biện pháp của các cơ quan an ninh Mỹ là hoang tưởng và so sánh nó với thời kỳ Nỗi Kinh Hoàng Đỏ (Red Scare) mở đầu thời Chiến Tranh Lạnh trong thập niên 1950. Vài người lên án chính phủ vi phạm tự do học thuật, hạn chế sự hợp tác giữa các nhà khoa học quốc tế để cùng tìm ra những điều tốt cho nhân loại. Tuy nhiên, bài học lịch sử cho thấy, với một đối thủ thâm độc và tráo trở như Trung Quốc, đề cao cảnh giác không bao giờ là thừa. Lãnh đạo Trung Quốc thuộc nằm lòng câu nói của đại gian hùng Tào Tháo trong Tam Quốc Chí: “Thà mình phụ người ta chứ đừng để người ta phụ mình.” Đừng để đến lúc bị Trung Quốc “phụ” rồi mới rút kinh nghiệm và lo ứng phó thì e rằng đã muộn! (đ.d.)  
......

Pages