Dân biểu Mỹ yêu cầu Chính phủ Việt Nam trả tự do cho các tù nhân lương tâm

Hình minh hoạ. Nhà hoạt động Lê Đình Lượng trước phiên toà ở Nghệ An hôm 16/8/2018  RFA| Tám Dân biểu Mỹ hôm 7/2 đã gửi một bức thư tới Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải cải thiện tình trạng nhân quyền bằng cách trả tự do ngay lập tức cho các tù nhân lương tâm bao gồm 12 trường hợp đặc biệt được nêu tên trong bức thư. Những trường hợp được nêu tên cụ thể trong bức thư bao gồm: Việt kiều Michael Phuong Minh Nguyen Lê Đình Lượng Trần Huỳnh Duy Thức Việt kiều Australia Châu Văn Khảm Hoàng Đức Bình Nguyễn Bắc Truyển Nguyễn Văn Viễn Trần Văn Quyền Nguyễn Văn Hoá Nguyễn Văn Oai Hồ Văn Hải Huỳnh Thị Tố Nga Theo các Dân biểu Mỹ, những tù nhân lương tâm này đã bị bắt giữ tuỳ tiện, bị truy tố và chịu các án tù nặng nề vì thực hiện các quyền cơ bản là bày tỏ ý kiến. “Việc tiếp tục cầm tù những người này là sự cản đường tới một mối quan hệ gần hơn giữa Mỹ và Việt Nam”, bức thư có đoạn viết. Theo Ân Xá Quốc Tế, tính đến tháng 5/2019, Việt Nam vẫn còn giam giữ ít nhất 118 tù nhân lương tâm. Trong bức thư mới, các Dân biểu Mỹ cũng đề cập đến Hiệp định tự do thương mại Việt Nam EU (EVFTA) sắp được Nghị viện Châu Âu bỏ phiếu vào ngày 11/2 tới. Các Dân biểu nhắc lại một bức thư chung của các tổ chức phi chính phủ, Dân biểu Châu Âu hồi tháng 11 năm ngoái đã thúc giục Châu Âu hoãn việc đồng ý thông qua EVFTA cho đến khi có những cải thiện đáng kể trong tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Tám Dân biểu Mỹ đồng ký tên bức thư gửi Chính phủ Việt Nam bao gồm: Alan Lowenthal, J. Lúi Correa, Zoe Lofgren, Harley Rouda, Katie Porter, Steve Cohen, Gilbert Cisneros, Ro Khanna. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/us-congressmen-urge-vn-release-prisoners-of-conscience-02082020100727.html  
......

Tin vui: Khẩu trang có thể giết chết Virus Corona trong vòng 5 phút

......

Làn sóng tiếc thương cùng phẫn nỗ trước cái chết của vị bác sĩ đưa cảnh báo sớm về viêm phổi Vũ Hán

Trịnh Bá Tư| Người dân Hong Kong đã tổ chức truy điệu cho bác sĩ Lý Văn Lượng (Li Wenliang) tại vườn hoa Chater, Hương Cảng. Vị bác sĩ tại Vũ Hán này trở thành người hùng của ngành y khi đã cố đưa cảnh báo đầu tiên về dịch viêm phổi do virus Corona. Bác sĩ Lý Văn Lượng, 34 tuổi, đã qua đời hôm 07/02/2020 vì bị lây nhiễm virus từ một bệnh nhân anh điều trị. Sau khi nhận thấy sự bất thường ở các bệnh nhân đầu tiên nhập viện, bác sĩ Lý đã cố cảnh báo các bạn bè học cùng trường y: "Họ đang bị cách ly trong khoa cấp cứu" và "Thật kinh khủng. Liệu có phải SARS đang trở lại?". Đây là dòng trao đổi của họ trên group chat ngày 30-12. Ngay trong đêm, các quan chức y tế Vũ Hán triệu tập bác sĩ Li, yêu cầu ông giải trình tại sao lại chia sẻ thông tin đó. Ba ngày sau, cảnh sát tiếp tục bắt ông ký biên bản thú nhận hành động cảnh báo đó là "bất hợp pháp". Trong khi số người chết vì bệnh viêm phổi cấp do virus corona không ngừng gia tăng, tại Trung Quốc, một làn sóng tiếc thương và phẫn nộ cũng đang bùng lên trên các mạng xã hội trước cái chết của bác sĩ Lý, với thông điệp “Chúng tôi muốn tự do ngôn luận”, nhấn mạnh rằng nếu không có tự do ngôn luận, thì Vũ Hán ngày hôm nay chính là ngày mai của tất cả chúng ta, “Không có tự do, con người cũng không có tôn nghiêm”. Tuy nhiên, chủ đề này đã lập tức bị xóa bỏ trên mạng xã hội Weibo. Nguồn: Stand News  
......

Sự thật ở Vũ Hán

Nguyễn Quốc Kiên| Dưới áp lực dữ dội từ cộng đồng, nhà cầm quyền Trung Quốc đã buộc phải tăng nhanh số lượng ca nhiễm virus Corona được xác nhận và số ca tử vong ở Vũ Hán. Nhưng tình hình thực sự của đại dịch và tình trạng các bệnh nhân ở Vũ Hán còn tội tệ hơn nhiều so với các báo cáo chính thức. Response Time tờ Nhật báo có trụ sở ở New York đã tiến hành nhiều cuộc phỏng vấn và điều tra với các bệnh nhân và gia đình trong trận đại dịch hiện đang tàn phá Trung Quốc. Kết quả cho thấy các bệnh nhân ở Vũ Hán và gia đình họ, hiện đang lâm vào tình cảnh tuyệt vọng do tình trạng lây nhiễm chéo vi rút của Corona chuẩn mới, cùng với sự khủng hoảng do tình trạng phong tỏa thành phố gây ra. Ngày 26/1, nhà cầm quyền Trung Quốc bắt đầu 1 vòng kiểm duyệt mới thêm 1 chiến dịch kéo dài 2 tháng, hòng che giấu tình hình dịch bệnh và bắt giữ các cư dân mạng dám tiết lộ nội tình thực tế bên trong vùng dịch, chính quyền đã đe dọa bắt giữ và kết án những người phát tán các tin đồn về bệnh viêm phổi do virus corona chủng mới, theo 1 tuyên bố trên mạng xã hội Wechat là 1 thông báo lưu hành nội bộ của Cục Quản lý không gian mạng Trung Quốc và Sở An ninh công cộng. Wechat nền tảng mạng xã hội phổ biến nhất Trung Quốc, đã ngăn chặn bất kỳ thông tin nào về virus Corona không tương thích với các báo cáo chính thức từ phía chính quyền. Wechat thậm chí còn yêu cầu tất cả cư dân mạng đang thông báo kêu gọi sự hỗ trợ trên mạng xã hội này phải xác thực bằng tên thật, nếu không các tin nhắn sẽ bị xóa, đối với đại đa số những người dựa vào các phương tiện truyền thông như Wechat, để có được thông tin ngoài luồng tuyên truyền chính thức của Chính phủ, điều này chẳng khác nào việc tước đi quyền được tiếp cận cuối cùng đối với tình huống trần thuật của dịch bệnh đang hoành hành. Động thái kiểm duyệt này thậm chí còn nguy hiểm hơn cả việc phong tỏa thành phố Vũ Hán, bởi điều đó có nghĩa là nhiều người Trung Quốc đã bị nhiễm virus của Corona chuẩn mới sẽ không chỉ buộc phải ngồi ở nhà chờ chết trong tình cảnh thiếu chăm sóc y tế và thuốc men. Mà thậm chí những nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng của họ để tự cứu mình cũng có thể bị chính quyền dập tắt. Ngày 28/1 thời điểm trước khi chính quyền Trung Quốc đẩy mạnh, các nỗ lực dập tắt tự do ngôn luận và Response Time đã phỏng vấn và ghi lại các yêu cầu được trợ giúp của người dân Vũ Hán trên mạng xã hội. Chúng tôi không có lối thoát, trao đổi với Response Time cô Lâm kể về tình huống người mẹ 50 tuổi của cô mắc bệnh viêm phổi do chủng virus Corona mới, cô đã gọi điện cho trung tâm dịch vụ cộng đồng và Ủy ban y tế địa phương nhưng không được trợ giúp, gia đình cô buộc phải trả 1 mức giá khá cao để thuê taxi lậu và phải trải qua rất nhiều khó khăn do thành phố bị phong tỏa và giao thông bị cắt đứt để đưa mẹ cô đến bệnh viện, nhưng hầu hết các bệnh viện mà mẹ cô được đưa đến đều không còn giường bệnh và họ đành phải chở về nhà. Nhiều người đã bị nhiễm bệnh xe cứu thương đã quá tải, cô Lâm nói cho biết, nhiều người chỉ có thể lên mạng cầu cứu hy vọng các phương tiện truyền thông sẽ can thiệp và thu hút sự chú ý của chính quyền. Tôi đã đăng 1 tin nhắn cầu cứu trên Wechat. Tôi đã để lại số điện thoại của mình cô Lâm nói trong sự bất lực chúng tôi không có lối thoát. Tôi cầu xin chính phủ hãy đến bắt tôi nếu điều đó có thể cứu sống cha mẹ. “Tôi cầu xin mọi người hãy bảo ai đó báo cảnh sát cho rằng tôi đang phát tán tin đồn có như thế thì cảnh sát mới đến bắt tôi và chính phủ sẽ lùng sục tìm tôi và như vậy cha mẹ tôi mới có thể được cứu sống, xin hãy cứu cha mẹ tôi” - đây là đoạn chat trên Wechat của cô Lâm người mang bí danh “cây giống ở Taihe 18” hôm 28/1. Ngày 27/1 một cư dân mạng đã sử dụng tên thật để đăng trên Wechat dòng tin như sau: “Sau khi ngủ thiếp đi một lúc tôi cảm thấy hơi sốt trong người có người hàng xóm nào sẵn lòng chia sẻ một ít thuốc men, túi thở oxy và nhiệt kế không, tôi đã gọi 110 số cảnh sát địa phương và họ bảo tôi hãy gọi đến trung tâm dịch vụ cộng đồng. Tôi gọi 120 số khẩn cấp để kết nối đến 1 bệnh viện, trung tâm dịch vụ cộng đồng cũng đã báo cáo tình hình của tôi tôi không còn lối thoát. Tôi chỉ có thể chờ bệnh viện đến đưa tôi đi, chứ tôi không thể ra khỏi giường bây giờ. Hy vọng bất cứ ai nghĩ rằng tôi đang phát tán tin đồn có thể nhanh chóng báo cảnh sát để chính quyền trung ương đến bắt tôi”. Hồi 4h11 phút chiều ngày 27/1, tại Vũ Hán một cư dân mạng khác đang xếp hàng chờ khám tại bệnh viện, đã đăng trên mạng dòng trạng thái như sau: “Sau khi xe cấp cứu đưa đến Bệnh viện, cha tôi chỉ được đặt nằm trên mặt đất ông sắp chết. Tôi không biết giờ ai có thể cứu ông” 3 tiếng rưỡi sau anh này tiếp tục đăng dòng trạng thái “2 chiếc xe mà tôi nhìn thấy nhiều nhất hôm nay 1 chiếc màu đen còn chiếc kia màu trắng, cha tôi đang ngồi ở lối đi, tôi không biết ông có thể cầm cự được bao lâu”. Sau đó anh đã viết dòng chữ này trong nỗi tuyệt vọng: “Tôi cầu xin mọi người bảo ai đó hãy báo cảnh sát cho rằng tôi đang phát tán tin đồn, tôi cầu xin cảnh sát và chính quyền đến lùng bắt tôi, chỉ khi đó cha tôi mới có thể được cứu, tôi có cung cấp chi tiết địa chỉ của tôi trên Wechat. Mọi người xin hãy cứu cha tôi. Chúng tôi chỉ có thể ngồi nhà chờ chết”. Cô Hồ một giáo viên tại thành phố Hàng Châu đã trở về Vũ Hán năm này để ăn Tết với cha mẹ, tuy nhiên cô không bao giờ ngờ được rằng diệt virus Vũ Hán mà Chính phủ đã mô tả là có thể phòng ngừa được, có thể kiểm soát được và có thể chữa trị được lại biến thành một thảm họa tử thần tước đoạt đi tính mạng của rất nhiều người chỉ trong nháy mắt như vậy. Xát muối thêm vào nỗi tuyệt vọng của cô, cha cô đã bị nhiễm virus Corona trong bệnh viện nhưng không có nơi nào để điều trị và hầu hết những người trưởng thành trong gia đình cô hiện đang bị nghi nhiễm. Gia đình cô không thể làm gì hơn ngoài việc ngồi nhà chờ chết. Cô đã viết trong một bài đăng yêu cầu sự trợ giúp trên tài khoản Weibo của mình “Chiều ngày 27/1, cha tôi được chẩn đoán mắc chủng virus Corona chuẩn mới, nhưng bây giờ cha tôi ở nhà và không có ai chăm sóc ông. Hiện tôi đã bị sốt trong 3 ngày, mẹ tôi cũng bị sốt và chị dâu của tôi cũng vậy. Chúng tôi không có ai chăm sóc, chúng tôi không thể ra ngoài vì lệnh giới nghiêm, chúng tôi chỉ có thể ngồi ở nhà chờ chết mà thôi”. Trên thực tế gia đình cô Hồ không phải là trường hợp cá biệt, rất nhiều gia đình ở Vũ Hán cũng đang lâm vào tình cảnh tuyệt vọng tương tự về cơ bản được chính quyền yêu cầu ngồi ở nhà và chờ chết. Theo Đại Kỷ Nguyên  
......

"Không ai được đứng trên luật pháp" (Nobody Is Above The Law)

Hình ảnh: Dân biểu Matt Gaetz (thuộc Ủy ban Tư pháp Hạ viện) & bà Nancy Pelosi xé bản Thông điệp liên bang; Lá đơn gởi tới Ủy ban Đạo đức Hạ viện yêu cầu có hình thức kỷ luật đối với Nancy Pelosi! Tiến hành "điều tra đạo đức" (an ethics investigation) đối với bà Nancy Pelosi! Ngoài ra, cần khám nghiệm về "rối loạn thần kinh" nơi Pelosi. 1/ Ngay sau khi bà Nancy Pelosi xé bản Thông điệp liên bang, lập tức Dân biểu Matt Gaetz (bang Florida) thuộc Ủy ban Tư pháp Hạ viện, cùng với Dân biểu Lee Zeldin (bang New York) và Dân biểu Kay Granger (bang Texas) đã gởi một lá đơn tới Ủy ban Đạo đức Hạ viện. "Bà Pelosi đã làm ô nhục Hạ viện Mỹ, làm xấu hổ đất nước của chúng ta! Luật pháp không cho phép Chủ tịch Hạ viện phá hủy những hồ sơ quốc gia (như xé bỏ bản Thông điệp), và các quy tắc của Hạ viện không cho phép một nhà lập pháp giận dữ chỉ vì không thích lời lẽ của Tổng thống Mỹ" - ông Matt Gaetz nói. 2/ Dân biểu Lee Zeldin (bang New York) cho biết: "Bà Nancy Pelosi đang đầu độc Hạ viện và đất nước chúng ta. Bà Pelosi bắt đầu với việc lôi kéo đảng Dân chủ đi theo tả phái...". Và cho rằng, bà Dân biểu 79 tuổi này đang có "vấn đề rối loạn kiểm soát xung lực" thuộc về tâm thần học. 3/ "Không ai được đứng trên luật pháp" (Nobody is above the law). Thiết chế dân chủ của nước Mỹ đã tạo ra tam quyền phân lập: cả ba ngành Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp là "ngang bằng", và giám sát lẫn nhau. Nhưng bà Nancy Pelosi đã lộng quyền, nuôi ảo tưởng đặt Hạ viện (Lập pháp) đứng lên trên Hành pháp (Tổng thống), phá vỡ nền tảng cân bằng (balance) giữa các thiết chế chánh trị. Lá đơn của 3 Dân biểu (nêu tên ở trên) yêu cầu phải tiến hành "CUỘC ĐIỀU TRA VỀ ĐẠO ĐỨC", khiển trách Nancy Pelosi trước toàn thể Hạ viện! Việc này đã từng có tiền lệ. Thời Obama làm tổng thống, khi ông tuyên truyền về Obamacare năm 2009, bấy giờ Dân biểu Joe Wilson thuộc đảng Cộng hòa đã nói thẳng vào mặt Obama: "Ông nói láo". Sau đó, Joe Wilson bị khiển trách trước Hạ viện. Xúc phạm tới tổng thống bên đảng DC (Obama) thì bị khiển trách, còn xúc phạm tới Tổng thống bên đảng CH (Trump) thì ... bình chân như vại, không sao hết? "Không thể chấp nhận có tiêu chuẩn kép như vậy ở nước Mỹ", ông Matt Gaetz phân tích. Vậy nên, việc bà Nancy Pelosi xé bản Thông điệp liên bang cần phải áp dụng hình thức kỷ luật "khiển trách" - chưa kể có thể phải kỷ luật ở mức nặng hơn vì đây là hành động phá hoại một hồ sơ quốc gia. https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1314494 ***** Hạ viện gạt bỏ nghị quyết lên án Pelosi xé bỏ bản sao Thông điệp Liên bang NBC News Photo   Các Dân biểu Dân chủ Hạ viện hôm thứ Năm bỏ phiếu gạt bỏ nghị quyết lên án việc Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi xé bỏ bản sao bài diễn văn Thông điệp Liên bang vào tối thứ Ba.     Dân biểu Texas GOP, Kay Granger , người đang phải chạy đua trong cuộc bầu cử năm nay, đã đưa ra nghị quyết đặc quyền chỉ trích bà Pelosi công khai xé bỏ bài diễn văn là hành động “vi phạm nghi lễ” và “làm mất uy tín Hạ viện.”   Nghị quyết đã bị gạt bỏ với, 224-193. Dân biểu độc lập Justin Amash của Michigan đã bỏ phiếu với đảng Dân chủ để gạt bỏ nghị quyết.   Nghị quyết của Grang cho biết rằng, Pelosi đã xé một bản sao bài diễn văn Thông điệp Liên bang của TT Trump, trong đó bao gồm tên và câu chuyện về các anh hùng người Mỹ và gia đình của họ, người đã hy sinh thay cho đất nước.   Đầu thứ năm, Pelosi đã bảo vệ hành vi của mình mà không đề cập cụ thể đến nghị quyết của Granger.   Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi trong một cuộc họp kín với các đồng nghiệp Dân chủ vào thứ Tư đã chỉ trích gay gắt Tổng thống Donald Trump, chỉ vài giờ sau khi hai bên thầm lặng đấu đá trong suốt thời gian bài Thông điệp Liên bang diễn ra trước lưỡng viện.   Trước đồng nghiệp, Pelosi cho biết, bà cảm thấy “được giải thoát” sau khi xé đôi bản sao bài phát biểu của ông Trump để cả thế giới trông thấy, xé mỗi trang một khi đứng sau lưng Tổng thống sau khi ông kết thúc bài diễn văn hàng năm.   “Ông ta xé nát sự thật, thì tôi xé nát bài diễn văn của ông ta,” Pelosi cho đồng nghiệp hay, theo nhiều nguồn tin trong phòng họp. “Những gì chúng ta nghe tối hôm qua thực sự ô nhục.”   Dân chủ dành cho Pelosi sự hoan nghênh nồng nhiệt sau khi bà đưa ra ý kiến của mình, chỉ vài giờ trước khi Thượng viện bỏ phiếu tha bổng Trump sau phiên xét xử luận tội chóng vánh.   TH https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1314433        
......

Đừng để bất cứ điều gì rò rỉ ra ngoài

Kiểm soát và bệnh tật trong thời virus corona: một trạm kiểm soát ở ngoại ô Bắc Kinh (trái). Trong bệnh viện trung tâm ở Vũ Hán, nhân viên y tế đang chăm sóc một người bệnh (phải) – bức ảnh được bệnh viện đăng tải vào ngày 25 tháng 1 năm 2020 trên Weibo. © Carlos Garcia Rawlins; Bệnh viện Vũ Hán / Reuters Franka Lu (Zeit Online) - Phan Ba dịch| Franka Lu là một nhà báo và doanh nhân người Trung Quốc. Cô làm việc ở Trung Quốc và ở Đức. Trong loạt bài trên ZEIT-ONLINE này, cô tường thuật một cách phản biện về cuộc sống, văn hóa và đời sống hàng ngày ở Trung Quốc. Cô viết dưới một bút danh để bảo vệ môi trường chuyên nghiệp và riêng tư của mình. ***** Trên cái dường như là đỉnh cao của quyền lực của nó, chế độ độc tài mạnh nhất thế giới bị rung chuyển bởi một loại virus. Đất nước này, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa dưới thời Tập Cận Bình, đang trên đường trở thành nhà dẫn đầu thế giới về phát triển máy tính lượng tử và trí tuệ nhân tạo, nó có công nghệ viễn thông tuyệt vời, những con tàu chạy nhanh nhất thế giới, các quan chức được đào tạo bài bản và một nhóm nghiên cứu virus được kính trọng. Nhưng virus corona mới ít quan tâm đến tất cả những điều này. Sự lây lan không thương tiếc của nó làm lộ ra những điểm yếu của hệ thống. Hệ thống y tế quan liêu của Trung Quốc rõ ràng là đã không chuẩn bị trước cho một trường hợp như vậy.  Các bệnh viện quá tải đã từ chối bệnh nhân, các bác sĩ và y tá được bảo vệ kém vào lúc đầu đã bị nhiễm virus corona. Và từ lâu, câu hỏi đã được là: thật ra thì chính quyền trung ương Trung Quốc đã thực sự hiệu quả hơn ở điều gì trong vài tuần qua: trong việc kiểm soát ổ dịch – hay kiểm soát người dân và luồng thông tin? Trong thời đại của truyền thông xã hội, đặc biệt là ở Trung Quốc, nơi WeChat và Weibo là nền tảng lớn thay cho Facebook và Twitter, thì giờ đây đã có thể thấy rõ: Thông tin được chia sẻ bởi người dùng trong truyền thông xã hội chỉ có thể bị kiểm soát và xóa đi ở một mức độ hạn chế bằng những biện pháp kiểm duyệt. Những người dùng này xuất phát đặc biệt từ thế hệ trẻ, sinh ra trong những năm tám mươi hoặc sau đó, mà thành viên của nó chưa bao giờ trải qua một sự hỗn loạn như vậy. Những thanh niên này lớn lên trong các thập kỷ kinh tế hạnh phúc nhất trong lịch sử Trung Quốc và được hưởng lợi từ sự giàu có ngày càng tăng mà trước hết là do cha mẹ họ tạo ra, phần lớn nhờ vào toàn cầu hóa mà Trung Quốc đã được hưởng lợi chưa từng có vào đó như là một địa điểm sản xuất. Cho đến nay, những người Trung Quốc trẻ tuổi này phần lớn đã tin vào chính quyền cộng sản. Phản ứng mang nhiều thiếu sót của chính quyền đối với mối đe dọa từ virus corona mới bây giờ đang làm lung lay niềm tin này. Lỗ hổng từ cách hành xử khiếm khuyết của chính quyền  Trong cuộc khủng hoảng, những người trẻ tuổi này huy động một nguồn năng lượng chưa từng có để tự giúp đỡ – và họ cũng thường tổ chức nó thông qua phương tiện truyền thông xã hội.  Họ tìm khẩu trang và mang chúng đến bệnh viện;  họ cung cấp xe cho nhân viên y tế;  họ giúp đỡ người già và người bệnh đang bị mắc kẹt tại nhà và cố gắng hỗ trợ những người tị nạn từ Hồ Bắc. Xã hội dân sự đang nỗ lực hết sức để lấp đầy khoảng trống bị để lại từ các hành động không thỏa đáng của chính quyền và sự yếu kém khả năng của họ khi đối mặt với sự bùng phát của virus. Đồng thời, sự tồn tại của các nền tảng truyền thông xã hội cho phép một thứ hoàn toàn khác: chính là nhờ vào chúng mà người ta mới có thể tiến hành một nỗ lực tái tạo lại các sự kiện kể từ khi xuất hiện virus corona mới ở Trung Quốc, những gì hầu như không được tường thuật trên các phương tiện truyền thông nhà nước;  một báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát hành vào ngày 30 tháng 1 hỗ trợ cho hoạt động điều tra này. Chúng cho thấy sự bất cập hoặc thậm chí che đậy của chính quyền ở cấp địa phương và trung ương đã diễn ra cho đến ít nhất là giữa tháng một. Câu chuyện về sự lây lan của virus này đã bắt đầu gần một tháng rưỡi trước như một tin đồn, giống như nhiều thảm họa ở Trung Quốc. Vào giữa và cuối tháng 12 tại thành phố 14 triệu người Vũ Hán, khi có một bệnh viên ngày càng tiếp nhận những bệnh nhân có triệu chứng giống hệt nhau, các bác sĩ đã báo cáo các trường hợp đến trung tâm phòng bệnh địa phương, một cơ quan bán chính thức. Theo các bài đăng trên phương tiện truyền thông xã hội, các quan chức của trung tâm này đã tỏ ra “rất thiếu kiên nhẫn” trong bệnh viện đó vào ngày 27 tháng 12 và chỉ lắng nghe những lo lắng của các bác sĩ với sự miễn cưỡng rất lớn. Ba ngày sau, vào ngày 30 tháng 12 năm 2019, cơ quan phòng ngừa này đã thông báo nội bộ rằng tất cả các bệnh viện nên chuẩn bị cho một “bệnh phổi không rõ” và “tuyệt đối nghiêm cấm” các bác sĩ tiết lộ thông tin ra cho công chúng. Cả chính quyền cũng đã không thông báo cho công chúng. Các bác sĩ không làm việc trực tiếp trong các khoa điều trị sốt và bệnh phổi đã bị bỏ mặc trong bóng tối về mức độ nghiêm trọng có thể xảy ra của tình huống – do đó họ không được bảo vệ khi tiếp xúc với các bệnh nhân có thể đã bị lây nhiễm corona. Tình hình nghiêm trọng cho tới đâu, nhiều người trong số họ sau đó đã trải nghiệm trực tiếp điều này trên thân thể của mình. Vào buổi chiều và tối ngày hôm đó, một số bác sĩ từ nhiều bệnh viện đã đăng tải chẩn đoán bệnh nhân của họ trong các nhóm trò chuyện và trên WeChat, bày tỏ lo ngại về sự bất động của cơ quan phòng ngừa.  Họ cảnh báo các đồng nghiệp về những mối nguy hiểm từ chợ cá và động vật hoang dã địa phương, nơi đã sớm bị nghi ngờ là điểm xảy ra vụ dịch. Các bác sĩ cũng nói rằng các triệu chứng của bệnh phổi đang lan rộng khiến cho người ta nhớ đến Sars, một bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm, đe dọa tính mạng, đã lan truyền đi từ miền nam Trung Quốc vào cuối năm 2002 và đầu năm 2003. Thông tin này và thông tin nội bộ của chính quyền đã đến với công chúng, ảnh chụp màn hình từ các cuộc trò chuyện lan truyền đi. Trên Weibo, người dùng bắt đầu sử dụng hashtag WuhanSARS.  Những bài viết của họ đã nhanh chóng bị xóa bởi kiểm duyệt. Đến một lúc nào đó, “tin đồn” không còn có thể bị bác bỏ như là tin đồn được nữa  Vào sáng ngày 31 tháng 12, một trong những bác sĩ đã cung cấp thông tin về loại virus corona mới được Ủy ban Y tế thành phố Vũ Hán, cơ quan y tế của thành phố, gọi tắt là WMCH, triệu tập. Ông đã phải tiết lộ các nguồn tin của mình. Ngày hôm sau, văn phòng bí thư đảng ủy yêu cầu bác sĩ xin lỗi vì đã “lan truyền tin đồn” và đảm bảo rằng từ bây giờ sẽ không có gì bị “rò rỉ” nữa. Sau đó, người này phải nhận một cảnh cáo từ cảnh sát và phải ký tên vào đó. Cùng ngày, đại diện truyền thông chính thức đã tiếp cận WMHC lần đầu tiên để xin xác nhận về những  “tin đồn” đang được lưu hành từ vài ngày qua.  Dưới áp lực ngày càng tăng, WMHC buộc phải đưa ra tuyên bố công khai;  con số 27 trường hợp nhiễm corona đã được xác nhận chính thức. Do đó, cơ quan y tế hàng đầu Trung Quốc, NHC tại Bắc Kinh, đã gửi một nhóm chuyên gia đến Vũ Hán. Chậm nhất thì đến lúc này, tin tức về một căn bệnh có thể lan rộng đã về đến thủ đô Trung Quốc. Trong lúc đó, chợ cá và động vật hoang dã Vũ Hán vẫn tiếp tục hoạt động náo nhiệt.  Một nhà báo đã phỏng vấn các đại lý – không ai nghe nói về virus ở đây trước đó.  Động vật hoang dã tiếp tục được bán.  Chỉ sau khi báo cáo này xuất hiện trên trang mạng tin tức thân chính phủ First Finance ở Thượng Hải, chợ này mới bị đóng cửa vào ngày 01 tháng 01 năm 2020. Khi những người  sắp chết không biết họ bị bệnh gì Vào thời điểm đó, đã có tám người bị cảnh sát điều tra vì “tung tin đồn” về căn bệnh virus.  Những người đọc tin tức trên các kênh của chính quyền địa phương và trung ương như China Central TV đã nói về những vụ bắt bớ với một nét mặt nghiêm khắc: “Internet không phải là một không gian không có luật pháp!” Không có lời nào nói về việc các nhân vật bị cáo buộc này đã lan truyền những tin đồn nào. Vào ngày 11 tháng 1, bác sĩ, người lúc đầu bị khiển trách, ngã bệnh.  Chẩn đoán: viêm phổi.  Virus corona?  Thậm chí hơn hai tuần sau – bác sĩ vẫn suy yếu nghiêm trọng về thể chất – ông được cho là đã không nhận được bất kỳ thông tin nào về kết quả kiểm tra y tế trên cơ thể của chính mình. Nhiều  bệnh nhân bị nhiễm bệnh cũng gặp tình trạng tương tự.  Trong số hơn 200 người đã được xác nhận chết vì hậu quả của virus coronavirus ở Trung Quốc, ít nhất là vào lúc đầu, rõ ràng là nhiều người thậm chí không biết họ đang mắc bệnh gì. Chính phủ Trung Quốc đã cản trở việc tìm kiếm sự thật cả một thời gian dài bằng các chiến thuật che đậy mới.  Các quan chức chỉ ném từng mẩu thông tin nhỏ vào công chúng, những số liệu thống kê đáng ngờ, xen lẫn với những tuyên bố quyết tâm thắng “cuộc chiến chống dịch bệnh” càng lúc càng giận dữ hơn. Một ví dụ về sự che đậy rõ ràng là việc chính quyền thành phố Vũ Hán không báo cáo bất kỳ trường hợp lây nhiễm mới nào từ ngày 3 đến ngày 15 tháng 1, như thể virus đã bị ngăn chận bởi một bàn tay có phép màu.  Những nhà quan sát có kinh nghiệm có thể nhìn xuyên qua phép thuật: đó tình cờ lại đúng là những ngày mà Đại hội Nhân dân của tỉnh Hồ Bắc được tổ chức trong thành phố (Vũ Hán là thủ phủ của Hồ Bắc).  Đó là trò chơi tương tự như khi bắt đầu cuộc khủng hoảng Sars năm 2002/2003: vào thời điểm đó, chính phủ ở Bắc Kinh đã kiên quyết phủ nhận dịch bệnh trong nhiều tháng, vì “sự ổn định” xung quanh Đại hội Nhân dân Quốc gia Bắc Kinh vào mùa xuân. Đã 17 năm kể từ lúc đó, nhưng chúng không thực sự đã trôi qua. Hãy tin tưởng vào chính phủ! Vào ngày 24 tháng 1, một bài báo của tạp chí chuyên khoa The Lancet đã xác nhận ngược dòng thời gian rằng vào ngày 2 tháng 1, tại 41 bệnh nhân trong bệnh viện tại Vũ Hán đã có xác nhận của phòng thí nghiệm rằng họ bị nhiễm virus mà hiện giờ được gọi là 2019-nCoV. Năm ngày trước công bố này, người đứng đầu cơ quan phòng bệnh Vũ Hán Wang Guangfa nói với các nhà báo rằng virus corona mới “không dễ lây lan” và nguy cơ lây truyền “từ người sang người” là “thấp”. Bệnh có thể được “phòng ngừa và kiểm soát”. Không thể nói Wang Guangfa lấy những thông tin này từ đâu ra và liệu bản thân anh ta đã biết rõ hơn chưa. Thế nào đi chăng nữa thì hai ngày sau buổi họp báo, chính anh ta cũng mắc căn bệnh không lây nhiễm nhiều này. Và People Daily đã đăng tin trên trang mạng rằng nguyên nhân của các căn bệnh vẫn chưa được xác định, rằng vẫn còn chưa rõ đó là Sars hay, nhiều khả năng hơn, là một căn bệnh ít nguy hiểm hơn. “Nhưng ngay cả khi đó là Sars thì chúng ta có một hệ thống phòng ngừa và kiểm soát tinh vi. Người dân Vũ Hán không có lý do gì để hoảng sợ.” Người dân thành phố đã yên tâm và tiếp tục chuẩn bị kỳ nghỉ. Trong những tuần tới, năm triệu người trong số họ đã tỏa ra ngoài để đón năm mới bắt đầu vào cuối tháng Giêng với gia đình. Hàng ngàn người đi du lịch nước ngoài. Trong khi đó, ngày càng có nhiều bài xuất hiện trên các phương tiện truyền thông xã hội mà trong đó người ta tường thuật những căn bệnh lạ lùng ấy cho người thân hoặc người quen của họ ở Bắc Kinh, Trường Sa, Thâm Quyến, Ôn Châu – trên khắp Trung Quốc, và không lâu sau đó là cả ở Nhật Bản và Thái Lan. Các phương tiện truyền thông Trung Quốc tê liệt. Không ai dám điều tra những trường hợp mới này. Một giọng điệu bình thường thống trị trên các phương tiện truyền thông nhà nước, và trong các tường thuật ngắn về căn bệnh này, năng lực của chính phủ được nêu bật lên, và sự lạc quan được lan truyền đi. “Người Hồng Kông các anh gây ô nhiễm nhiều như thế!” Chỉ ở Hồng Kông người ta mới xem tình hình là nghiêm trọng từ rất sớm. Vào ngày 4 tháng 1, bảy trường hợp nghi ngờ mắc bệnh đã được báo cáo. Chính phủ ở đó ngay lập tức thực hiện các biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt, với sự minh bạch lớn trong chính sách thông tin. Báo chí tương đối độc lập đóng một vai trò quan trọng trong việc này. Các kênh truyền hình tường thuật suốt ngày đêm. Các nhà báo đã được phái đến Trung Quốc đại lục để điều tra; tuy nhiên, một số trong số họ đã bị ném ra khỏi đó hoặc bị cảnh sát thẩm vấn. Vào ngày 7 tháng 1, Starry Lee, lãnh đạo của Liên minh Dân chủ vì sự cải tiến và tiến bộ của Hồng Kông, đảng trung thành với Bắc Kinh, đã tới thủ đô Trung Quốc và yêu cầu chính quyền trung ương cải thiện luồng thông tin về dịch bệnh. Theo các báo cáo có liên quan trên các phương tiện truyền thông trực tuyến, những kẻ khiêu khích của chính phủ và những ngưởi yêu nước sau đó đã tấn công họ: “Vậy thì đừng đi biểu tình! Người Hồng Kông các anh gây ô nhiễm nhiều như thế!” Bữa đại tiệc ở Vũ Hán Khi hầu như không thể còn che giấu và tô hồng bất cứ điều gì, chính quyền của tỉnh Hồ Bắc và thành phố Vũ Hán vẫn tổ chức tất cả các loại dạ tiệc và sự kiện để chào mừng năm mới của Trung Quốc. Vào ngày 18 tháng 1, thành phố đã tổ chức một bữa tiệc cho 40.000 gia đình để họ nấu và ăn cùng nhau. Những người tham gia dường như tin tưởng chắc chắn vào các câu khẩu hiệu chính thức: Hãy tin vào chính phủ! Dường như không ai biết rằng virus corona cũng có thể có một bữa tiệc cả ở đây. Vào ngày 19 tháng 1, truyền thông nhà nước bất ngờ tuyên bố rất ồn ào sự trở lại của một anh hùng 84 tuổi từ cuộc chiến chống lại Sars năm 2003: Bất thình lình, Zhong Nanshan, chuyên gia về phổi và cựu chủ tịch của Hiệp hội Y khoa Trung Quốc, được điều động ra chiến trường y tế-tuyên truyền. Ông đã cố chen vào được trong một toa tàu ăn uống của một chuyến tàu hỏa tốc trong Quảng Châu ở phía nam. Ở Vũ Hán, ông ấy nghe báo cáo tình hình và ngay lập tức đi đến Bắc Kinh vào ngày hôm sau để báo cáo cho sở y tế. Vào ngày 20 tháng 1, ông thừa nhận với các nhà báo rằng virus có thể truyền từ người sang người và 14 nhân viên y tế đã bị nhiễm bệnh. Sau cuộc phỏng vấn nhạy cảm này, ông đã lặn mất. Họ Tập, nhà lãnh đạo quốc gia, người sáng tạo “Giấc mơ Trung Hoa” ở đâu? Mãi đến bây giờ, các phương tiện truyền thông mới quyết định phớt lờ cái rọ mõm đang hiện hữu của chính phủ. Các nhà báo can đảm của một vài phương tiện truyền thông còn sót lại đã đến Vũ Hán để điều tra ngay tại địa phương. Nhiều tin đồn trực tuyến đã được xác nhận: các bệnh viện thực sự quá tải và phải từ chối rất nhiều bệnh nhân, bác sĩ và y tá mắc bệnh, các quan chức đã nói dối và che đậy, dường như không có đủ bộ dụng cụ xét nghiệm để kiểm tra tất cả bệnh nhân về virus. Các tin tức chính thức đã nói rằng có ít nhất 100.000 bộ dụng cụ xét nghiệm này đã được chuyển đến các bệnh viện và có 4.000 giường sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân, trong khi số ca nhiễm trùng được xác nhận và các trường hợp nghi ngờ vẫn nằm trong phạm vi ba con số. Nhưng những bộ dụng cụ xét nghiệm và giường bệnh ở đâu? Và đâu là “đủ số lượng” mặt nạ, găng tay và quần áo bảo hộ? Làm thế nào để giải thích những cuộc gọi điện khẩn cầu từ các bệnh viện nhiều uy tín trên khắp Trung Quốc nhằm xin quyên tặng tất cả những thứ này cho họ? Còn những yêu cầu đau lòng của các trẻ em trên phương tiện truyền thông xã hội, những em đang tuyệt vọng tìm kiếm các khả năng điều trị cho cha mẹ, ông bà và cho chính họ thì sao? Ai là những người trong các video lan truyền trực tuyến đã ngã xuống trên đường phố hay trong lúc xếp hàng chờ trong bệnh viện? Thế còn người phụ nữ trẻ hoài công cố gắng thuyết phục hết cơ quan này tới cơ quan khác để mang xác người bà của cô ấy về nhà thì sao? Thế còn người bác sĩ ngã quỵ xuống và hét lên: “Mang những người đang nằm ở hành lang đi nơi khác đi! Ngay lập tức!”? Còn video lan truyền trên mạng xã hội của một cô y tá khóc nấc hoảng loạn trong giờ nghỉ trưa thì sao? Giám sát – việc này dường như đang tiếp tục làm việc Đối với những thứ khác, các cơ quan chính phủ rõ ràng đã có thời gian và tiền bạc: Công nghệ viễn thông tốt nhất trên thế giới được cho là đã được sử dụng để giám sát tất cả người dùng điện thoại di động ở tỉnh Hồ Bắc và báo cáo số lượng du khách từ khu vực nguy cấp đến các tỉnh khác. Một số chính quyền địa phương được cho là đã chia sẻ tên, địa chỉ và số thẻ căn cước của họ. Khách du lịch từ Hồ Bắc đã bị từ chối trong khách sạn. Một số đi quanh quẩn trên đường phố đã bị xúc phạm hoặc thậm chí bị đánh đập, việc này đã được tường thuật lại. Chính quyền địa phương đã chuẩn bị nơi tạm trú cho những người tị nạn không được chào đón này, nhưng sau đó không nói cho những người này biết là những nơi đó ở đâu. Người dân bây giờ đã nhận ra logic (hay phi logic) của “cuộc chiến chống lại virus”: Tại các bệnh viện, ngay cả những bệnh nhân đã được tiếp nhận cũng chỉ có một phần là được thử nghiệm về virus. Con số dường như ít ỏi của những ca nhiễm được xác nhận, khi đối diện với những biện pháp biện pháp phong tỏa diện rộng ở Vũ Hán (hiện giờ, con số này đã chính thức tăng lên hơn 17.000 người ở Trung Quốc) có thể được giải thích ít nhất là một phần từ việc rõ ràng là nhiều người bệnh đã bị từ chối và không được điều trị. Chỉ nên tin tưởng có mức độ vào những dữ liệu và số liệu thống kê về virus corona được Trung Quốc thông báo. Trong mạng Trung Quốc, những người bệnh và người thân của họ, khi họ bày tỏ trên các phương tiện truyền thông xã hội, hiện đang bị dư luận viên quấy rối. Họ buộc tội người bệnh là người giả vờ hay là gián điệp của kẻ thù, và yêu cầu bằng chứng về hoàn cảnh của họ, để rồi sau đó làm mất tín khả tin của bằng chứng này. Một ví dụ là trường hợp của một phụ nữ trẻ, người bị nhiễm mệnh giống như cha và bà của cô, được cho là đã bị một bệnh viện từ chối. Cô đã nhờ giúp đỡ trên Weibo. Tụ tập dưới bài viết của cô ấy là hàng ngàn bình luận mang tính  căm thù ghétboỏ. Cô nài nỉ và tức giận, rồi chỉ có từ “đã chết” xuất hiện trên tài khoản của cô. Chính phủ duy trì một đạo quân zombie gồm các dư luận viên được trả tiền để chuyên đưa ra những lời bình luận căm thù. Không phải tất cả những tên khiêu khích của chính phủ đều nằm trong số đó, nhưng cái văn hóa ấy là nguồn nuôi dưỡng sự căm thù của chúng. Nhà lãnh đạo quốc gia và người tạo ra “Giấc mơ Trung Hoa”, Chủ tịch Tập Cận Bình, cho tới nay chưa bao giờ đến thăm Vũ Hán hay bất kỳ bệnh viện nào của đất nước đang điều trị cho người nhiễm coronavirus. Thay vào đó, ông đã có một bài phát biểu mơ hồ và hùng hồn mà trong đó ông ta biểu hiện ý chí chiến đấu của mình, nhưng cũng nhấn mạnh “sự ổn định và tầm nhìn vĩ đại” của chính phủ của ông. Ngay cả “Đội phòng chống dịch bệnh”, được ra mắt vào cuối ngày 27 tháng 1, ban đầu cũng không do họ Tập chủ trì, mà là Thủ tướng Lý Khắc Cường. Chỉ sau khi gặp Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới, họ Tập mới đứng đầu. Đối với nhiều người Trung Quốc, đây là thời điểm “đòi hỏi quá mức từ sự thật”. Không thể liệt kê tất cả mọi thứ họ phải trải qua trong vài tuần qua. Nhưng có một điều chắc chắn: hình ảnh của chính phủ Trung Quốc như là hình ảnh thu nhỏ của hiệu quả, nguồn lực vô hạn và quyền lực không thể chối cãi, mà chính phủ đã bồi đắp cho nó hàng thập kỷ, đã bị tổn hại nghiêm trọng. Trong khi đó, một số người lo ngại rằng dịch bệnh sẽ khiến nền kinh tế Trung Quốc sụp đổ hoàn toàn. Dù khả năng chống đỡ của giới lãnh đạo Trung Quốc có lớn cho tới đâu – nó đã biểu lộ những vết nứt lần đầu tiên sau một thời gian dài. Những thứ này có thể trở nên lớn hơn. Vì vốn cơ bản của chính phủ, dù nó có được thu thập một cách gian tà cho tới đâu, đang gặp nguy cơ: Do mối đe dọa của virus, nhiều người hiện đang nhận ra rằng tuyên truyền không phải là thuốc chữa bệnh. Franka Lu (Zeit Online) Nguồn: zeit.de/kultur/2020-01/coronavirus-china-regierung-vertuschung-social-media/komplettansicht Phan Ba dịch - Phan Ba's Blog      
......

Coronavirus là tai họa cho Trung Quốc năm 2020

Nguyễn Quang Dy - viet-studies.net| Có người nói trong cơn sốc Corona, “biến cố Đồng Tâm gần như chìm vào quên lãng” và Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam (EVFTA) sẽ được Nghị viện Âu châu quyết định vào 11/02/2020, “chỉ như chuyện của một hành tinh khác”. Đó là nói theo logic hình thức để thấy Coronavirus cấp bách hơn, nhưng thực ra đó là “quan hệ nhân quả”.  Năm mới, sự bùng phát của Coronavirus (hay nCoV) là một tai họa cho Trung Quốc năm 2020. Nó không chỉ là khủng hoảng về vi sinh học và y học, mà còn là khủng hoảng hệ thống chính trị Trung Quốc, làm bộc lộ những tử huyệt của họ. Việt Nam cũng bị vạ lây vì “cùng chung vận mệnh”, thậm chí còn nguy hiểm hơn vì hệ lụy “hội chứng Đồng Tâm”. Tính đến 3/2/2020, ở Trung Quốc đã có 17.488 người mắc dịch (kể cả Đài Loan, Hongkong, Macao) và 361 người chết. Theo Bộ y tế, ở Việt Nam đã có thêm 3 trường hợp mắc dịch, nâng tổng số lên 8 trường hợp. Việt Nam đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp về y tế, và ngừng tất cả các chuyến bay đến/từ Trung Quốc (nhưng vẫn chưa đóng cửa biên giới). Phúc bất trùng lai Sau ba thập kỷ phát triển nóng, Trung Quốc như người khổng lồ trỗi dậy thành siêu cường kinh tế, vượt Nhật và chỉ đứng sau Mỹ. Nhưng Trung Quốc không “trỗi dậy hòa bình” như Mỹ và Phương Tây mong đợi, mà con rồng Trung Quốc phủ bóng đen của nó lên Biển Đông, bắt nạt các nước láng giềng và độc chiếm Biển Đông như cái ao của họ. Tập Cận Bình thấy cơ hội đã đến nên từ bỏ chính sách “giấu mình chờ thời” của Đặng Tiểu Bình, và củng cố quyền lực độc tài cá nhân (như thời Mao). Trong nước, Tập bóp nghẹt tự do dân chủ và triển khai “hệ thống cho điểm xã hội” (social credit system). Ngoài nước, Tập triển khai kế hoạch “Vành đai Con đường” để thao túng các nước bằng “bẫy nợ”.   Để đối phó với Trung Quốc trỗi dậy, Chính quyền Trump đã điều chỉnh chiến lược, từ bỏ chính sách cộng tác (engagement) của các chính quyền trước, chuyển sang ngăn chặn (containment) và đối đầu như “chiến tranh lạnh kiểu mới”. Mỹ phát động chiến tranh thương mại và dùng thuế quan như vũ khí kinh tế làm suy yếu Trung Quốc tại vùng Indo-Pacific. Trong khi Trung Quốc phân hóa và thao túng ASEAN (như Philippines và Campuchia) thì các nước khác bắt đầu phản ứng (pushback) với kế hoạch “Vành đai Con đường” và “bẫy nợ”. Đối thoại Mỹ-Triều và thay đổi chính phủ ở Malaysia phản ánh xu thế thoát Trung. Những biến động gần đây tại Hong Kong và Đài Loan đang cảnh báo Trung Quốc. Đó là bối cảnh những thách thức to lớn mà Trung Quốc phải đối mặt như “phúc bất trùng lai”, khi xảy ra dịch Corona thì như “họa vô đơn chí”.  Trong thế giới bất ổn đó, những biến số khó lường đe dọa làm bộc lộ những tử huyệt của hệ thống chính trị. Sự bùng phát và lây lan của Coronavirus làm người dân nhiều nước tẩy chay Trung Quốc như tội đồ. Cơ hội vàng bị mất Theo Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) và Nicholas Kristof, Trung Quốc không rút được kinh nghiệm SARS (2002-2003) và không đối phó kịp thời với Corona (2019-2020). (The Coronavirus Is a Disease of Chinese Autocracy, Project Syndicate, January 25, 2020; Coronavirus Spreads and the World Pays for China’s Dictatorship, New York Times, January 29, 2020). Khi dịch Coronavirus bùng phát tại Vũ Hán, chính quyền địa phương đã bất lực và lãnh đạo thành phố phải trốn ra đảo, trong khi 5 triệu dân đã sơ tán khỏi thành phố. Theo Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân), Bắc Kinh không có khả năng xử lý một đại dịch như vậy. Kể từ thời có dịch SARS (2003), Bắc Kinh vẫn chưa có sự đổi mới cơ bản nào về năng lực xử lý khủng hoảng. Trong vòng một tháng (từ giữa 12/2019 đến giữa 1/2020) là giai đoạn sống còn mà Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) gọi là “cửa sổ cơ hội vàng” đã bị mất, khi chính quyền tra hỏi và kỷ luật 8 bác sỹ ở Vũ Hán vì “tung tin đồn nhảm” về virus lạ. Trong mấy tuần đó (đến 20/1/2020), số người bị mắc dịch đã nhanh chóng tăng lên gấp đôi, làm cho chính quyền giật mình. Nguyên nhân chính là “lỗi hệ thống” do thể chế độc tài bưng bít thông tin để thao túng và che giấu sự thật. Khi phát hiện dịch mới tại Vũ Hán (8/12) chính quyền kiểm duyệt báo chí và các trang mạng (WeChat, Weibo), trấn áp các bác sỹ và nhà báo đưa tin. Khi có người chết (11/1) chính quyền vẫn phủ nhận dịch có thể lây lan từ người sang người. Vì vậy, dịch Corona đã bùng phát và đến nay đã lan ra 27 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới. Sau khi 5 triệu người dân đã rời khỏi Vũ Hán, sẽ rất khó kiểm soát. Khi thấy tình hình đã nguy cấp, với hàng ngàn người mắc dịch và nhiều người chết (20/1), chính quyền buộc phải thay đổi thái độ và “chỉ đạo quyết liệt” thì đã quá muộn (too little too late). Thường mỗi khi các quan chức chính quyền gặp một vấn đề, họ thường phân ra là “kỹ thuật” hay “chính trị”. Nếu là chính trị, họ sẽ “đá vấn đề lên trên để chờ quyết định”. Vì vậy, trong hệ thống tập trung cao đó, quá trình ra quyết định rất lâu. Nhưng khi đã quyết thì họ lại hành xử như thời chiến, mà Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) gọi là “quân sự hóa chính quyền”. Hệ quả kinh tế của Coronavirus sẽ rất nặng nề đối với Trung Quốc, cũng như các nước phụ thuộc vào họ. Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Shanghai composite giảm 7,7%, và Shenzhen Component Index giảm 8,5%. Khi không thể bưng bít được nữa, chắc nội bộ sẽ bị phân hóa. Lần đầu tiên, dịch Corona dám thách thức quyền lực của Tập Cận Bình.    Trong kinh tế có môn “kinh tế chính trị học”. Nhưng nếu người ta lạm dụng để chính trị hóa một cách toàn diện và triệt để các lĩnh vực dân sự (kể cả dịch vụ y tế) nhằm duy trì độc quyền thì sẽ tạo ra ách tắc, như các khối u trong cơ chế quốc gia. Khi phải đối phó với tình thế khủng hoảng như dịch SARS hay Corona, cơ chế đó sẽ bộc lộ những tử huyệt. Liên hệ tới Việt Nam Tuy nói chuyện Trung Quốc, nhưng cần liên hệ tới Việt Nam, vì đó là “quan hệ nhân quả”. Coronavirus càng làm bộc lộ những yếu kém của một hệ thống chính trị bất cập và lỗi thời. Vì vậy, ông Trần Quốc Vượng có lý khi phát biểu (25/12/2019) “Cơ đồ ta xây dựng 75 năm nay sụp đổ hay không cũng do chúng ta thôi, chẳng phải do kẻ thù đâu. Chẳng ai xâm lược mình… chẳng ai lật đổ chúng ta đâu. Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta thôi”. Trong bối cảnh hiện nay, khả năng kiểm soát và xử lý khủng hoảng của Việt Nam còn yếu kém vì thể chế lạc hậu và dân trí thấp. Việt Nam đã bỏ visa đối với người Trung Quốc, nên biên giới hai nước hầu như bỏ ngỏ. Tuy dịch Corona đã bùng phát và WHO đã ban bố tình trạng y tế khẩn cấp toàn cầu, Việt Nam vẫn chưa đóng cửa biên giới vì sợ Trung Quốc. Trong cuộc họp Chính phủ do Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ trì (30/1/2020), Phó Thủ tướng/Ngoại trưởng Phạm Bình Minh lý giải chưa đóng cửa biên giới là do “Việt Nam và Trung Quốc có ký kết hiệp ước, nếu liên quan an ninh và dịch bệnh thì có thể đóng cửa nhưng phải có thỏa thuận giữa hai bên chứ Việt Nam không thể đơn phương”. Nhưng theo trang Thư viện Pháp luật, trong điều 5, khoản 3 của hiệp định biên giới có ghi: “Để bảo vệ lợi ích xã hội, an ninh quốc gia hoặc vì lý do thiên tai nghiêm trọng, dịch bệnh truyền nhiễm lớn, dịch bệnh động thực vật và các trường hợp bất khả kháng khác, một Bên có thể tạm thời đóng hoặc hạn chế việc qua lại cửa khẩu. Tuy nhiên, cần phải thông báo cho phía Bên kia trước 5 ngày, trong trường hợp khẩn cấp không được ít hơn 24 giờ”. Nay chính phủ chỉ đạo quyết liệt thì đã muộn (như chém gió). Sau Tết có nhiều lễ hội đông người, ngành du lịch và các địa phương không thấy hết nguy cơ, nên “trên bảo dưới không nghe”.  Hệ thống y tế Việt Nam yếu kém vì quá tải nên khó đối phó với dịch đã bùng phát. Câu chuyện khẩu trang khan hiếm vì “cháy hàng” là một ví dụ đáng buồn không chỉ với dịch Corona mà còn đối với nạn ô nhiễm không khí đang ở mức báo động. *** Tại Việt Nam, dịch Coronavirus (hay nCoV) xảy ra gần đồng thời với biến cố Đồng Tâm, như “khủng hoảng kép”. Tuy hai sự kiện có những biến số (variables) khác nhau nhưng lại có hằng số (constants) về cơ bản giống nhau. Đó là hai trường hợp điển hình (case studies) chứa đựng nhiều ẩn số (implications) cần phải nghiên cứu thêm để làm rõ. Có người nói trong cơn sốc Corona, “biến cố Đồng Tâm gần như chìm vào quên lãng” và Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam (EVFTA) sẽ được Nghị viện Âu châu quyết định vào 11/02/2020, “chỉ như chuyện của một hành tinh khác”. Đó là nói theo logic hình thức để thấy Coronavirus cấp bách hơn, nhưng thực ra đó là “quan hệ nhân quả”.  3/2/2020 Nguyễn Quang Dy Tham khảo: 1. The Wuhan Virus: How to Stay Safe, Laurie Garrett, Foreign Policy, January 25, 2020 2. The Coronavirus Is a Disease of Chinese Autocracy, Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân), Project Syndicate, January 28, 2020 3. Coronavirus Spreads and the World Pays for China’s Dictatorship, Nicholas Kristof, the New York Times, January 29, 2020 4. Xi’s one-man Rule Hamstrings Coronavirus Response, Katsuji Nakazawa, Nikkei Asian Review, January 30, 2020 5. Coronavirus Outbreak Highlights Cracks in Beijing’s Control, Lenora Chu, The Christian Science Monitor, January 31, 2020  
......

Corona đánh bạt cả chuyện quá khứ lẫn tương lai

Thục Quyên (VNTB)| Trong cơn sốc Corona, Đồng Tâm đã gần như chìm vào quên lãng và EVFTA (Hiệp định thương mại tự do) sẽ được Nghị viện Âu châu quyết định vào ngày 11/02 tới đây, chỉ như là chuyện của một hành tinh khác. Mọi lo nghĩ chú ý của người Việt trong và ngoài nước đều dồn về đại dịch do virus Corona gây ra hiện nay, là điều đúng và là lẽ tự nhiên. Người Việt trong nước lo cho mạng sống của chính mình và gia đình, người Việt hải ngoại lo cho người thân ở nhà và e ngại những hủy hoại tàn khốc có thể đến với dân tộc. Trong cơn sốc Corona, Đồng Tâm đã gần như chìm vào quên lãng và EVFTA (Hiệp định thương mại tự do) sẽ được Nghị viện Âu châu quyết định vào ngày 11/02 tới đây, chỉ như là chuyện của một hành tinh khác. Hàng ngày người dân trong nước có thể tự bảo vệ ra sao? 1/ Hiểu rằng bảo vệ những người chung quanh chính là bảo vệ mình và ngược lại, bảo vệ mình là bảo vệ người chung quanh. 2/ Vì:   cho đến giờ phút này Tổ chức Y tế thế giới WHO vẫn chưa biết rõ tất cả khả năng lan truyền của virus Corona virus Corona có thể sống ngoài không khí (và giữ khả năng lây bệnh) bao nhiêu lâu     Vì: chưa có thuốc chữa và thuốc chủng ngừa những người mang virus có thể truyền nhiễm mà không có triệu chứng bệnh     Nên:  điều duy nhất có thể làm là có những biện pháp ngăn chận virus xâm nhập cơ thể  của mình. 3/ những phương cách : không có phương cách nào tuyệt đối nhưng nên cố gắng – giảm thiểu hiểm nguy như tránh đám đông (dĩ nhiên phải thay đổi những hoạt động thường ngày). – Khi ra đường , đeo khẩu trang đúng (kín từ mũi đến cằm), mắt kính, tránh đưa tay chạm vào miệng, mũi, mắt trước khi rửa tay bằng xà bông và nước, hoặc thuốc khử virus “khô” không cần rửa lại nước. Rửa tay (bằng xà bông hay thuốc rửa khô) phải xòe tay ra để rửa cả giữa những ngón tay, kẽ tay. Mỗi lần mở khẩu trang ra phải vứt đi (gói lại trước khi vứt), thay cái mới, kính thì phải rửa xà bông. Và lại rửa tay! – ăn uống những món nấu chín tại nhà. Đọc những phương cách phòng bệnh trên có lẽ ai trong chúng ta cũng nản vì làm sao theo được trong cuộc sống bình thường? Do đó sự hiểu biết và thái độ đối phó bệnh dịch của chính phủ là điểm chính. Trong trường hợp hiện nay, người từ Trung Hoa (bất kể quốc tịch nào nhưng dĩ nhiên người Trung Hoa là đông hơn cả) đã ào ạt vào VN từ trước và sau khi có tin bệnh dịch xuất phát. Là một nước nghèo không có một hệ thống y tế cần thiết để đối phó hữu hiệu nạn dịch, lại giáp ranh với Trung Hoa, thì thời điểm trễ nhất để VN phải ngưng nhận người từ Trung Hoa vào Việt Nam đúng ra phải là khi Tập cận Bình tuyên bố cách ly hoàn toàn Vũ Hán và một số thành phố khác. Chính Trung Hoa đã cách ly người của họ thì Việt Nam dù có lệ thuộc Trung Hoa tới đâu cũng phải đủ thông minh và trách nhiệm để ngăn làn sóng người từ Trung Hoa qua Việt Nam bằng nhiều phương tiện, ngõ ngách. Điều này đã không xảy ra. Tổ chức Y tế Thế giới WHO đã tuyên bố tình trạng Y tế khẩn cấp toàn cầu và đã nói rõ, đó là vì nhắm đến những nước không có một hệ thống y tế cần thiết để đối phó (như Việt Nam), những nước nghèo đông dân, không đủ vệ sinh trong cuộc sống hàng ngày (như nhiều nơi tại Việt Nam) và người dân không có sức khỏe đủ để chống đỡ (như số đông dân Việt Nam). Toàn thế giới đang quan sát bệnh dịch và sửa soạn tối đa để đối phó. Người Việt Nam trong và ngoài nước đang hết sức lo ngại nhưng hoảng loạn lúc này là điều tệ nhất. Không phải cứ nhiễm virus Corona là chết Khỏi bệnh là nhờ sức đề kháng của cơ thể. Chưa có thuốc chữa. Những phương pháp y tế hiện nay chỉ để hỗ trợ sức đề kháng của người bệnh. Do đó loan báo “chữa trị” được chỉ là một tuyên truyền trấn an. Người nào tự tin có thể “chữa trị” được người nhiễm virus Corona bằng một thần dược nào đó là người mắc bệnh ngu xuẩn. Và tuy y tế có những biện pháp để hỗ trợ người bệnh nhưng bao nhiêu người Việt sẽ có một chỗ nằm trong bệnh viện, và bao nhiêu bệnh viện ở Việt Nam được trang bị những tiêu chuẩn cần thiết? Ngay chính Trung Hoa cũng không có, ngoại trừ vài nhà thương chính ở những thành phố lớn nhất. Tại Đức hiện nay cũng chỉ có phương tiện đủ cho tới vài chục bệnh nhân, do đó những người Đức đưa từ Wu Han về, tuy không có triệu chứng bệnh cũng phải sống cách ly tại khu riêng trong vòng 14 ngày, để đề phòng dịch lan tỏa. Tình trạng tại VN rất đáng lo. Nhưng không nên quẫn trí, bỏ mặc. Không có khẩu trang, thuốc rửa sát virus, thì cứ dùng mọi cách và mọi thứ để ngăn tiếp xúc. Nhiều người cười những người Trung Hoa nghèo cắt những thùng nhựa hay vải may để đeo thay khẩu trang. Tôi nghĩ rằng có còn hơn không. (Nhớ rửa xà bông và giặt những vật này) Còn hơn những người đeo khẩu trang mà kéo xuống dưới mũi hay để hở miệng để nói. Điều quan trọng hiện nay là hiểu rằng bảo vệ lẫn nhau là bảo vệ chính mình. Các phụ huynh học sinh cần giúp ý kiến nhà trường và các thầy cô để tổ chức cách giữ vệ sinh trong trường và lớp học. Những đồng nghiệp tại các công xưởng nên cộng tác, giúp đỡ nhau. Nếu có dịch phát xuất ở vùng của mình thì cho con em ở nhà. Nên nghĩ tới những người nghèo cần giúp đỡ để sống trong trường hợp dịch làm ngưng trệ các hoạt động xã hội. Những đồn đãi cần ăn uống những hoa quả tươi để tăng sức khỏe (sức đề kháng) là đúng. Nhưng nên nhớ không phải là thần dược trị bịnh. Và hoa quả cũng cần được rửa trước khi ăn. Những điều không trực tiếp liên quan đến Corona, nhưng tất cả đều liên quan gián tiếp, nhiều hay ít, với nhau Nếu không có sự đe dọa của đại dịch Corona thì đã đến thời điểm cần phải ngưng khóc lóc để phân tích những thiếu sót của giới hoạt động XHDS VN trong và ngoài nước, để vụ giết người cướp của tại Đồng Tâm đã xảy ra tới mức độ dã man đó, mà quốc tế và nhất là Liên minh Âu châu (đang muốn ký Hiệp định Thương mại Tự do với VN) không có một hành động can thiệp nào. Với tình trạng bệnh dịch hiện nay, đành phải gác lại. Liên quan đến EVFTA/IPA thì Nghị viện Liên minh Âu châu vẫn tiếp tục chương trình nhóm họp ngày 10/02/2020 và sẽ biểu quyết có phê chuẩn 2 hiệp định hay không vào ngày 11/02. Ngày mai, thứ hai 3/02/2020, một số tổ chức nhân quyền quốc tế, sẽ cùng ký gửi một bức thư đến tất cả 705 nghị viên để nêu rõ những sai lầm và thiếu trách nhiệm của Ủy ban Thương mại INTA, và yêu cầu hoãn phê chuẩn EVFTA để Việt Nam có đủ thời giờ thực thi một số điều các tổ chức này đòi hỏi, hầu tạo điều kiện cho người dân Việt Nam được thực sự tham dự và hưởng quyền lợi cũng như chịu trách nhiệm. Những nghị viên LMÂC có thể đồng ý hay không với những tổ chức Nhân Quyền, nhưng không ai trong tương lai có  thể viện cớ hiểu lầm hay bị chính phủ VN lừa bịp. Những nghị viên sẽ bỏ phiếu và chịu hoàn toàn trách nhiệm. Nhân quyền phải được bênh vực bằng hành động./.  
......

Nhân loại sẽ được cứu chữa khi Úc điều chế thành công nguyên mẫu virus Corona

Tiến sĩ Julian Druce đang chỉ ra kết quả về nguyên mẫu corona trong phòng thí nghiệm Trong những nỗ lực tạo ra vắc-xin, chúng ta đã có một bước đột phá lớn trong cuộc chiến toàn cầu chống lại coronavirus khi các nhà khoa học ở Úc đã phát triển thành công một phiên bản phòng thí nghiệm của virus này. Điều này làm cho Úc trở thành quốc gia đầu tiên bên ngoài Trung Quốc tái tạo lại coronavirus thành công. Khám phá này sẽ cho phép các nhà khoa học phát triển một thử nghiệm để xác định những người có thể bị nhiễm bệnh, ngay cả trước khi họ có bất kỳ triệu chứng nào. Nó cũng sẽ giúp đẩy nhanh công việc bào chế vắc-xin phòng bệnh mà đã cướp đi hơn 100 mạng sống ở Trung Quốc và năm người Úc bị nhiễm bệnh Mẫu thí nghiệm này sẽ giúp các nhà khoa học xác định liệu vắc-xin trong tương lai có hiệu quả hay không, các chuyên gia tại Viện Nhiễm trùng và Miễn dịch Peter Doherty của Melbourne hôm thứ ba đã trở thành phòng thí nghiệm khoa học đầu tiên của thế giới bên ngoài Trung Quốc để tái tạo virus. Bây giờ họ sẽ chia sẻ nó với Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ở Châu Âu, nơi sẽ lần lượt phát nó đến với các phòng thí nghiệm trên toàn thế giới. Mẫu thí nghiệm đã được nhóm các nhà khoa học phát triển virus từ một bệnh nhân bị nhiễm bệnh từ thứ Sáu. Báo ABC đã ở trong phòng thí nghiệm ngay lúc các nhà khoa học phát hiện ra rằng họ đã phát triển thành công virus, cùng với Mike Catton, phó giám đốc của Viện Doherty, xác nhận nó bằng một câu ngắn gọn "Chúng ta đã thành công, thật tuyệt diệu", ông nói. Bác sĩ Catton nói với ABC rằng phát hiện này là "cực kỳ quan trọng" và sẽ trở thành một bước đệm của bộ công cụ để thử tất cả các loại vắc xin, từ đó có thể cho ra một loại thuốc giải tiềm năng cho virus corona. Hiện tại ở Úc, những bệnh nhân có triệu chứng coronavirus sẽ được trải qua chẩn đoán tại bệnh viện, với các mẫu được gửi đến Viện Doherty, phòng thí nghiệm duy nhất ở Úc có thể kiểm tra mẫu lần thứ hai và trả lời chính xác về việc ai đó có bị nhiễm hay không. Nhưng điều này có thể thay đổi khi giờ đây họ có thể tạo ra một loại vắc xin đặc thù để trị căn bệnh này. Giám đốc viện Doherty Mike Catton Nhà khoa học hàng đầu của Viện Doherty, Julian Druce, người đã ở đó cùng với Tiến sĩ Catton tại thời điểm tìm ra nguyên mẫu của corona, đã mô tả nó như một sự phát triển đáng kể trong sự hiểu biết toàn cầu về virus và cách thức chống lại nó. Tuy nhiên viện Doherty không phải là viện đầu tiên tìm ra nguyên mẫu virus corona mà là một phòng thí nghiệm ở Trung Quốc. Đáng buồn thay, phòng thí nghiệm ở Trung Quốc lại không chia sẻ khám phá của mình đối với WHO, nhằm giúp ngăn chặn căn bệnh một cách dễ dàng hơn. Tiến sĩ Druce cho biết các nhà khoa học tại viện đã làm việc chăm chỉ để hiểu thêm về căn bệnh này, hiện nó đã cướp đi ít nhất 106 mạng sống ở Trung Quốc và lây nhiễm cho 4.200 người khác trên toàn thế giới. "Đó là khoảng thời gian làm việc 10-12 giờ một ngày, và nhân bản virus được tìm thấy lúc 2 giờ sáng; vì vậy nó đã khá là bận bịu", ông nói. "Chúng tôi đã thiết kế và lên kế hoạch cho một sự kiện như thế này trong nhiều năm. Đây là những gì Viện Doherty được xây dựng nên." https://vietstarusa.com/nhan-loai-se-duoc-cuu-chua-khi-uc-dieu-che-thanh-cong-nguyen-mau-virus-corona-d26100.html?fbclid=IwAR0_drn2Y6PU23Ybjopf8uil4M-mFYTETuwSPRJNHyQFI5NALMvW-b_5JQc https://www.abc.net.au/news/2020-01-29/wuhan-coronavirus-created-in-australian-lab-outside-of-china/11906390?pfmredir=sm&fbclid=IwAR0WTCH9EENdgSqf1ywri8gAA6seBYNnDrVyR7pc1jY3SKDIWoKHOWKtahM
......

Quân đội Đức sẽ đưa người Đức ra khỏi khu vực Vũ Hán TQ

Hoa Mai Nguyen| Chính phủ Đức muốn dùng máy quân sự để đưa tất cả người Đức trở về nước, họ đang ở khu vực Vũ Hán tại Trung Quốc, nếu có thể đưa được về càng sớm thì càng tốt. Đó là thông tin của tờ báo SPIEGEL tại Đức. Hôm qua chính phủ Liên bang Đức lên kế hoạch sẽ đưa quân đội để di chuyển tất cả người Đức khỏi khu vực Vũ Hán bị ảnh hưởng bởi sự bùng dịch phát coronavirus. Theo thông tin của SPIEGEL Không quân sẽ sẽ bay đến Trung Quốc vào thứ Tư hoặc thứ Năm để di chuyển khoảng 90 người Đức trở về nước, số người này đã đăng ký với Bộ Ngoại giao Liên bang (AA). Đó là kế hoạch của chính phủ Đức, còn nhà cầm quyền VN không biết đã có kế hoạch để di dời người dân VN đang sinh sống và làm việc ở khu vực Vũ Hán, xung quanh cách Tỉnh Hồ Bắc chưa nhỉ? Người Việt bên đó cũng là Việt kiều đấy chứ?, hàng năm gửi tiền về VN để giúp đỡ thân nhân và đất nước như một khúc ruột ngàn dặm và không thể tách rới được quê hương và đất nước như những gì mà nhà cầm quyền VN vẫn rêu rao. Vẫn theo thông tin trên tờ báo cho biết là. Nhà cầm quyền TQ chưa đồng ý cho máy bay quân sự Đức đến tiếp cận nơi đó, bởi vì TQ lo ngại các hình ảnh máy bay quân sự xuất hiện nơi đó gây hoang mang đến người dân trong đợt đại dịch virus làn tràn. Chính phủ Trung Quốc khẳng định rằng chỉ có công dân Đức được bay ra khỏi nơi đó. Nhưng điều này cho thấy rất buồn cho nhiều gia đình chồng Đức vợ là người Trung Quốc, sẽ có cuộc chia tay. Vợ chồng, con cái có thể không bao giờ gặp lại, đó là một chế độ CS độc tài. Khoảng 90 người Đức ở khu vực Vũ Hán hiện đã đăng ký trên trang web điện tử cho người Đức ở nước ngoài ("Elefand") và đã liên lạc được với đại sứ quán Đức ở Bắc Kinh. Vào hôm qua ngày thứ hai, đại sứ quán đã cử một nhóm nhỏ các nhà ngoại giao bằng ô tô đến khu vực kín để tiếp cận được tình hình. Trong danh sách những người đăng ký có một cặp vợ chồng người Đức bay đến Vũ Hán du lịch vào ngày 14 tháng 1 đã mô tả tình huống tại nơi đó trong một cuộc trò chuyện qua điện thoại với trụ sở báo SPIEGEL là rất căng thẳng, cả hai đã bị mắc kẹt trong một khách sạn ở trung tâm thành phố trong nhiều ngày. Kể từ thứ hai, không có bữa sáng trong khách sạn, người chồng liên lạc qua điện thoại nhưng nhân viên dọn dẹp không còn xuất hiện nữa. Thay vào đó, 200 bác sĩ chuyển đến đó vào ngày thứ bảy tuần qua, Cặp vơ chồng người Đức chia sẻ rằng, họ đã may mắn. khi đi du lịch mang theo một số dụng cụ như khẩu trang để bảo vệ chất thải trong không khí . Họ cho biết rằng các trường hợp mắc bệnh phổi đã bùng phát ở Vũ Hán rất nhiều "Những thông tin ở đó hầu như là không được truyền tải ra thế giới bên ngoài vì do mạng internet yếu, đôi khi bị ngắt sóng. Mầm bệnh và nỗi hoang mang lo sợ Các triệu chứng gây nên nguyên nhân gây bệnh vẫn đang là một điều mang cho cộng đồng y tế. Chính phủ Trung Quốc chỉ thông báo rất ít về về những trường hợp tử vong và những bệnh nhân mang nhiễm bệnh với (WHO). Điều đáng nói ở đây là, WHO vẫn đánh giá nguy cơ lây lan mầm bệnh trên toàn thế giới là mức độ "vừa phải", chắc có lẽ đã tin vào những thông tin từ chính phủ Trung Quốc cung cấp chưa chính xác và đầy đủ về nguồn lây nhiễm, lây truyền và mức độ nghiêm trọng với con số những người tử vong hoặc con số bệnh nhân. Chính phủ TQ đang làm cho công việc trở nên phức tạp và rủi ro cho nhiều người dân khó có thể lường trước. Qua những sự việc trên, nhân dân VN nên rút ra một điều rằng (Đừng bao giờ tin vào chế độ CS độc tài, Một chế độ luôn dối trá, lừa gạt nhân dân, lừa gạt cộng đồng Quốc tế) và họ chẳng bao giờ quan tâm đến cuộc sống của nhân dân chúng ta. Chúng ta hãy cùng nhau tranh đấu để xóa bỏ thể chế độc tài và xây dựng một đất nước với một thể chế dân chủ và đa nguyên, như nước Đức mà họ đã và đang thực sự quan tâm đến đời sống của công dân của, chỉ một cử chỉ nhó bé như thế nó cũng khác xa với một chế độc CS độc tài như Trung Quốc và Việt Nam.   *Tham khảo bài viết của tác giả Matthias Gebauer und Christoph Schult đăng trên báo:  https://www.spiegel.de/politik/deutschland/corona-virus-bundeswehr-soll-deutsche-aus-krisengebiet-wuhan-ausfliegen-a-9037588f-517f-4916-8609-e633bac1b614  
......

Các nhà khoa học đã phát hiện ra nguồn gốc của coronavirus chủng mới từ Trung Quốc

Sputniknews| Thì ra coronavirus chủng mới của Trung Quốc là một loại lai giữa virus rắn và dơi. Các nhà khoa học Trung Quốc đã tìm thấy tổ tiên gần nhất của coronavirus chủng mới. Thì ra đó là virus của dơi và rắn. Rõ ràng, trong cơ thể của rắn, chúng đã hình thành một giống lai có protein bề mặt mới, và chính vì thế có thể lây nhiễm tế bào người. Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Journal of Medical Virology. Đâu là nguồn lây nhiễm? Các nhà chức trách cho rằng nguồn lây nhiễm là chợ hải sản ở Vũ Hán, nơi xác định những ca nhiễm bệnh đầu tiên. Ngoài hải sản, cừu, thỏ và rắn cũng được bán trong những khu chợ này. Do nhiều loại virus trước đây (bao gồm cả ebolavirus và virus SARS) đến từ dơi, các nhà khoa học cho rằng một trong những động vật được bán trên thị trường Vũ Hán đã trở thành một bước trung gian cho một loại coronavirus giữa dơi và người. Nghiên cứu của các nhà khoa học Trung Quốc Một nhóm các nhà khoa học Trung Quốc do ông Xingguang Li từ Đại học Sinh học Vũ Hán dẫn đầu đã cố gắng làm rõ nguồn gốc của coronavirus chủng mới. Họ đã thu thập năm bộ gen 2019-nCoV và so sánh chúng với 271 chuỗi coronavirus đã được biết đến từ các vật chủ khác nhau (người và động vật) từ khắp nơi trên thế giới. Sau khi xây dựng một cây phát sinh gen coronavirus, các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng các loại virus mới này là đơn loài, nghĩa là chúng đến từ một tổ tiên chung và điều này đã xảy ra khoảng hai năm trước.   Các nhà nghiên cứu cũng nhận thấy rằng 2019-nCoV đặc biệt khác với họ hàng của nó ở một nơi trong bộ gen - có lẽ, sự tái tổ hợp đã diễn ra giữa coronavirus của dơi và một loại virus nào đó khác. Phần này của bộ gen mã hóa một glycoprotein bề mặt, loại protein có các gốc carbohydrate, nhờ đó virus bám vào một thụ thể trên bề mặt tế bào trước khi xâm nhập vào trong. Để xác định xem virus dơi có thể mượn một phần của bộ gen từ đâu, các nhà khoa học đã so sánh tần suất sử dụng các codon đồng nghĩa trong các loại coronavirus khác nhau gây nhiễm cho marmots, nhím, chim, dơi, người và các vật chủ khác. Vì mã di truyền là dư thừa, hầu hết các axit amin có thể được mã hóa theo nhiều cách, và theo quy luật, cơ thể có một phương pháp ưu tiên. Mảnh lạ trong bộ gen 2019-nCoV xét về mức “ưu tiên” của mình là gần nhất với coronavirus của rắn Trung Quốc. Như vậy, các nhà khoa học Trung Quốc đưa ra kịch bản như sau: dơi lây coronavirus cho rắn, và trong cơ thể chúng hai loại virus này trao đổi các phần cho nhau. Kết quả là, khoảng hai năm trước đã xuất hiện virus lai 2019-nCoV, vào tháng 12 năm 2019 loại virus này xâm nhập vào cơ thể người. Các nhà nghiên cứu cho rằng, vật chủ là hai loại rắn: rắn cạp nia Bắc và rắn hổ mang Trung Quốc. Giả thuyết này xem ra có cơ sở vì cả hai loại rắn này đều được bán trên thị trường thủy sản Vũ Hán.  Bùng phát bệnh coronavirus ở Trung Quốc 2019-2020 Vào cuối tháng 12, tại Trung Quốc đã xảy ra đợt bùng phát bệnh viêm phổi mà theo đánh giá sơ bộ của các chuyên gia, nguyên nhân gây bệnh là coronavirus chủng mới. Theo thông tin mới nhất, 17 người chết vì căn bệnh này. Các ca nhiễm bệnh khác cũng đã được ghi nhận ở Hàn Quốc, Nhật Bản, Hoa Kỳ và Thái Lan.   
......

Tập Cận Bình đang sợ ‘Thiên Nga Đen’

Ngô Nhân Dụng - Người Việt| Trong quý thứ ba năm 2019, tỷ số tăng trưởng Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP) Trung Quốc 6% là mức thấp nhất kể từ năm 1992. Và sẽ còn xuống thấp hơn. Chiến tranh mậu dịch với Mỹ là một nguyên nhân, nhưng còn nhiều yếu tố khác khiến kinh tế tiến chậm lại. Thí dụ, sức tiêu thụ của người dân giảm sụt, vì giá cả nhà cửa và thịt heo lên cao khiến họ không còn dư tiền mua những thứ xa xỉ như xe hơi hay điện thoại mới. Số tiền nợ của chính phủ địa phương và các xí nghiệp vẫn tăng cao, lo không trả được. Để đối phó với quả bom nợ, năm ngoái Cộng Sản Trung Quốc đã tảo thanh hệ thống “ngân hàng đen;” tức là những quỹ cho vay mà Ngân Hàng Trung Ương không kiểm soát. Hành động này khiến các xí nghiệp tư doanh thiếu tiền vì xưa nay không thể vay được từ các ngân hàng chính phủ họ phải quay sang các “ngân hàng đen” với lãi suất có khi lên tới 20%. Các xí nghiệp tư giúp kinh tế Trung Quốc phát triển gấp bội hơn các doanh nghiệp nhà nước. Khi họ giảm bớt tiền đầu tư thì GDP không tăng trưởng như trước nữa. Lâu nay, khi lo kinh tế trì trệ, Bắc Kinh vẫn dùng món võ cũ: In tiền! Rồi đem tiền xây dựng hạ tầng cơ sở, để dân có việc làm. Bộ Giao Thông lại mới đưa ra một kế hoạch chi khoảng $400 tỷ cho đường xe lửa, xa lộ và dẫn thủy. Trong cuộc chiến tranh thương mại, Trung Quốc và Mỹ chưa bị ảnh hưởng nặng nề, nhưng hầu hết các nước khác đã lãnh đạn. Vì họ đứng giữa, cung cấp nguyên liệu hoặc các món tạo thành những sản  phẩm đang bị hai nước đánh thuế. Nền kinh tế của các nước này nhỏ hơn nên sức chịu đựng thấp hơn. Khi dân các nước đó nghèo hơn thì họ cũng không nhập cảng hàng hóa từ hai nước lớn. Vì chiến tranh mậu dịch, ngành công nghiệp chế tạo (manufacturing sector) ở Mỹ và Trung Quốc đang giảm. Cả hai nước xuất cảng ít hơn. Nhưng Trung Quốc lo sợ hơn Mỹ. Vì khác với nước Tàu, công nghiệp chế tạo ở Mỹ chiếm một vị trí nhỏ, ngành dịch vụ mới quan trọng. Không những thế, nhiều công ty chế tạo đang bỏ Trung Quốc qua nước khác để khỏi bị Mỹ đánh thuế. Dù không bị Mỹ gây chiến các công ty sản xuất ở bên Tàu cũng tìm địa bàn hoạt động mới, vì lương bổng ở Trung Quốc đã lên cao, luật lệ vẫn phức tạp, nạn tham nhũng chưa giảm. Hàng xuất cảng của Trung Quốc lãnh đòn nặng nhất. Tới Tháng Mười Một, 2019, số hàng Trung Quốc bán sang Mỹ đã giảm 20%, xuống mức thấp nhất kể từ Tháng Ba, 2013. Mỹ đã tăng số nhập cảng từ các món sản xuất tại Việt Nam, Thái Lan, Đài Loan và Mexico; vì nhiều nhà sản xuất đã đổi cơ xưởng từ Trung Quốc sang các nước này. Lâu nay, thương vụ Mỹ mua bán với Tàu cao nhất (và Tàu được lợi nhất vì bán nhiều và mua ít). Bây giờ Trung Quốc đứng hàng thứ ba, sau Mexico và Canada. Thỏa hiệp “Hưu Chiến Đợt 1” cho cuộc chiến tranh mậu dịch Mỹ với Trung Quốc sẽ ký kết trong mấy ngày sắp tới (đã được ký ngày 15.1.2020) cũng không giúp được cho công nghiệp sản xuất bao nhiêu vì phạm vi ảnh hưởng rất giới hạn. Nhưng đó không phải là mối lo lớn nhất của giới lãnh đạo Bắc Kinh. Đầu năm ngoái Trung Cộng đặt ưu tiên là kiềm chế số nợ khổng lồ. Nhưng năm nay, mục tiêu ngăn không cho quả bom nợ căng phồng đã trở thành thứ yếu! Các địa phương sẽ được phép bảo ngân hàng đưa tiền để họ làm những gì họ muốn, miễn là dân có công việc làm. Mối lo lớn nhất của Bắc Kinh bây giờ là xã hội bất ổn nếu quá nhiều người mất việc. Tháng trước, Quốc Vụ Viện, tức chính phủ Trung Quốc, ra lệnh chính quyền các địa phương phải “làm hết sức” trong năm 2020 để không xảy ra cảnh thất nghiệp nặng nề – họ nói rõ đây là ưu tiên số một. Họ loan báo chỉ tiêu mỗi năm phải tạo ra 11 triệu công việc mới. Trên giấy tờ, tỷ lệ thất nghiệp tại Trung Quốc chỉ từ 4% tới 5%. Nhưng ai cũng nghi ngờ các con số đó. Một cuộc nghiên cứu (NBER Working Paper No. 21460) đã ước tính từ năm 2002 đến 2009 tỷ số thất nghiệp bình quân của nước Tàu là 10.9%; trong khi nhà nước đưa ra con số 4.2%. So với các quốc gia cùng trình độ phát triển thì 11% thuộc hàng rất cao. Vị trưởng quan Hành Chánh còn báo động rằng nước Tàu có thể phải đối đầu với “các biến động quần chúng bất ngờ” nếu thất nghiệp gia tăng. Những chữ này ít khi được dùng trong các văn kiện nhà nước, ám chỉ các vụ dân tụ tập phản đối bằng bạo lực. Ông Tập Cận Bình cũng đã cảnh báo điều này một cách văn vẻ. Năm ngoái ông khuyến cáo các đảng viên phải coi chừng hiện tượng “Thiên Nga Đen” (black swan), tức là những chuyện không ai tưởng tượng được nhưng bất ngờ xuất hiện. Gần như ai cũng chỉ thấy những con thiên nga màu trắng! Dân nổi lên bạo loạn là một thứ “black swan.” Để số người mất việc không tăng nhanh quá, nhà nước đã giảm thuế nhập cảng, để hàng hóa đỡ tăng giá. Họ báo cho chính phủ Mỹ là họ đang nhượng bộ về thuế quan, nhưng mục đích chính là kích thích tiêu thụ. Họ lại cắt lãi suất, để nhiều người vay tiền tiêu thụ và đầu tư hơn. Bắc Kinh còn nới lỏng chính sách hộ khẩu, cho nông dân được lên thành phố kiếm việc dễ dàng hơn. Năm nay kết thúc kế hoạch 5 năm thứ 13 của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Năm 2015, họ đã ấn định chỉ tiêu là chấm dứt cảnh nghèo và thiết lập một “xã hội phồn vinh.” Cuối năm 2020, khi Tập Cận Bình tuyên bố kế hoạch năm năm đã thành công mỹ mãn mà quá nhiều người thất nghiệp kéo nhau đi biểu tình, thì sẽ rất bẽ bàng! Ông Tập Cận Bình sẽ phải đối phó với bốn vấn đề hóc búa: Quả bom nợ toàn quốc phồng lên, dân bớt tiêu thụ, chiến tranh mậu dịch với Mỹ; và đáng lo nhất là sẽ rất nhiều xí nghiệp sa thải công nhân./.  
......

Dân Biểu Úc lên tiếng về vụ tấn công xã Đồng Tâm 9/1

Chris Hayes Dân Biểu Liên Bang – Đơn vị Fowler Chief Opposition Whip V/V: Ông Lê Đình Kình Thứ Năm, 16 Tháng Giêng, 2020 Tôi được biết là vào ngày Thứ Năm, 9 Tháng Giêng, 2020 đã diễn ra một cuộc xung đột về đất đai giữa cảnh sát và những nhà hoạt động bảo vệ quyền sở hữu đất đai tại xã Đồng Tâm, Việt Nam, với khoảng 3.000 cảnh sát cơ động đã hùng hổ xông vào làng. Hậu quả mà tôi được biết là người lãnh đạo của làng là Cụ Lê Đình Kình và 3 viên cảnh sát đã thiệt mạng. Ngoài ra, sau cuộc đụng độ đã có hơn 30 dân làng bị bắt giữ. Tôi được biết là Cụ Kình đã bị giết trong cuộc tấn công nhắm thẳng vào nhà Cụ. Cụ Kình, 84 tuổi, là một nhà hoạt động nổi tiếng, là người đại diện của làng trong các cuộc tranh cãi về việc cưỡng chiếm đất bởi nhà nước. Tôi được cho biết là Cụ Kình đã chết một cái chết thảm khốc, và nhiều người con và cháu của Cụ đã bị bắt giữ và hiện không rõ tông tích. Tôi được biết là xã Đồng Tâm đang bị cô lập hoàn toàn, không có truyền thông độc lập nào được phép tiếp cận. Vấn đề tịch thu đất để thủ lợi ở Đồng Tâm diễn ra đã từ lâu và việc chiếm hữu đất bất công và tùy tiện là một nan đề lớn tại Việt Nam. Như ông Phil Robertson, Phó Giám Đốc Phụ Trách Á Châu của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền (HWR) nêu bật là: “Việt Nam phải tức khắc cho phép các ký giả địa phương và quốc tế, các nhân viên ngoại giao, các nhân viên của Liên Hiệp Quốc cũng như những quan sát viên khách quan tự do tiếp cận để thẩm định chuyện gì đã xảy ra và theo dõi cuộc điều tra biến cố này của chính phủ.” Thật đáng thất vọng, nếu không muốn nói là đáng giận, khi thấy tình hình nhân quyền ở Việt Nam ngày càng tồi tệ với việc trấn áp quyền tự do và các quyền căn bản của con người ngày cành mạnh bạo hơn. Chúng ta thường thấy những người lên tiếng chống đối chính phủ Việt Nam bị cáo buộc bởi những điều luật hình sự mơ hồ và bị giam cầm mà không được xét xử công bằng, và trong nhiều trường hợp, không được tiếp xúc với luật sư. Ngoài ra, những người bị giam cầm phải đối đầu với tình trạng tồi tệ trong nhà giam và sự đối xử tàn tệ của nhà nước. Chính phủ Việt Nam đã chứng tỏ là họ không muốn tuân thủ luật pháp và rất sẵn sàng đàn áp, bỏ tù và trục xuất ra khỏi nước những người bênh vực nhân quyền, bao gồm quyền tự do biểu đạt, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng và quan trọng nhất là quyền được bình đẳng trước pháp luật. Tôi kêu gọi Chính Phủ Úc sử dụng vai trò của mình trong Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc để đòi hỏi một cuộc điều tra khẩn cấp và minh bạch về biến cố nói trên. Cộng đồng thế giới cần phải tiếp tục áp lực Việt Nam để bảo đảm là nhà cầm quyền phải bị lên án và những người chịu trách nhiệm phải bị trừng phạt. Chris Hayes Dân Biểu Liên Bang Đơn Vị Fowler Chief Opposition Whip www.facebook.com/chrishayesmp 16 Tháng Giêng, 2020 Nguyên bản Bản Lên Tiếng của Dân Biểu Chris Hayes: DB Chris Hayes 1579229307710_Message-Mr Le Dinh Kinh
......

Vụ Đồng Tâm: Liên minh châu Âu vào cuộc, ‘đề nghị’ gặp Bộ Công an

VOA Phát ngôn viên của Liên minh châu Âu (EU) mới cho VOA tiếng Việt biết rằng tổ chức này “quan ngại” về hành động “dẫn tới tổn thất đáng lên án về nhân mạng” ở Đồng Tâm, đồng thời tiết lộ đã “đề nghị” gặp quan chức cấp cao của Bộ Công an Việt Nam. Bà Virginie Battu-Henriksson, phát ngôn viên của Liên minh châu Âu về Quan hệ Đối ngoại và Chính sách An ninh, nói rằng ngày 9/1, đúng ngày xảy ra vụ việc, Đại sứ Giorgio Aliberti, Trưởng Phái đoàn EU tại Hà Nội, “đã trực tiếp nêu vấn đề với ông Mai Tiến Dũng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, bày tỏ quan ngại và sự dè dặt về cách xử lý tình hình của lực lượng an ninh". “Việc sử dụng bạo lực đối với dân thường đã dẫn tới tổn thất đáng lên án về nhân mạng. Chúng tôi xin gửi lời chia buồn tới các gia đình và bạn bè của các nạn nhân”, bà Battu-Henriksson nói thêm. “Vụ việc này cũng sẽ được thảo luận tại cuộc Đối thoại Nhân quyền EU – Việt Nam sắp tới. Liên minh châu Âu kỳ vọng chính quyền Việt Nam sẽ tôn trọng các quyền cơ bản của người dân về việc hội họp và thể hiện quan điểm ôn hòa mà không phải đối mặt với bất kỳ đe dọa hay việc sử dụng vũ lực nào”. Nữ phát ngôn viên không cho biết phản ứng của ông Dũng sau khi EU, một trong các đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, bày tỏ lo ngại về vụ việc gây chết chóc, mà nhiều nguồn tin nói là xảy ra vào lúc sáng sớm với lực lượng an ninh hùng hậu, khiến ít nhất 4 người tử vong. Bà Battu-Henriksson cho hay thêm rằng Phái đoàn Liên minh châu Âu tại Việt Nam đã “đề nghị” có “cuộc gặp cụ thể với Thứ trưởng Bộ Công an”, đồng thời sẽ “tiếp tục theo dõi tình hình”. Hiện chưa rõ là phía Việt Nam hồi đáp như thế nào về yêu cầu này, cũng như thứ trưởng nào của Bộ Công an sẽ gặp đại diện của Liên minh châu Âu. Hôm 14/1, 5 ngày sau cuộc đụng độ gây tranh cãi, Thứ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang đã có buổi họp báo mà truyền thông trong nước đăng tải chi tiết, trong đó cáo buộc ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, “cầm lựu đạn”, nhưng không trích dẫn ý kiến của thân nhân người được coi là “thủ lĩnh tinh thần” của làng Đồng Tâm. Trong một đoạn video xuất hiện trên mạng xã hội mới đây, đúng ngày gia đình tổ chức lễ tang cho ông Kình, bà Dư Thị Thành, vợ ông, kể lại chuyện bà bị "bắt phải khai cầm lựu đạn" lúc bị công an tạm giữ: “Tôi bảo tôi không biết quả lựu đạn là thế nào, bom xăng là thế nào thì tôi không khai được. Thế là cứ thế nó tát, nó đá. Tát suốt, cứ hết bên nọ sang bên kia. Thế xong rồi nó đá vào hai ống chân”. VOA tiếng Việt chưa rõ bà Thành bị thẩm vấn ở đồn công an nào. Cuối năm ngoái, nhân ngày Nhân quyền Thế giới, Trưởng Phái đoàn Liên minh châu Âu ở Hà Nội đã ra thông cáo, trong đó tuyên bố rằng “EU cam kết mạnh mẽ với việc bảo vệ các nhà bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam và trên toàn thế giới”. “EU và Chính quyền Hà Nội từng cho biết rằng EU là một trong các đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. Giữa năm ngoái, sau nhiều năm đàm phán, quốc gia nằm ở Đông Nam Á và Liên minh châu Âu đã ký Hiệp định Thương mại Tự do EU - Việt Nam (EVFTA) và Hiệp định Bảo hộ Đầu tư mà hai phía nói rằng “sẽ đặt một cột mốc trong quan hệ đối tác mạnh mẽ giữa hai bên”. Tin cho hay, các hiệp định này cần phải được Quốc hội Việt Nam và Nghị viện EU thông qua trước khi có hiệu lực. Hiện xuất hiện một lời kêu gọi biểu tình trước Nghị viện châu Âu ở Bỉ ngày 21/1, đúng ngày Ủy ban Thương mại Quốc tế của cơ quan lập pháp này được cho là “nhóm họp để quyết định xem có phê chuẩn các điều khoản của EVFTA hay không”.   Việt Nam đã có mối quan hệ hợp tác chặt chẽ trong nhiều lĩnh vực, bao gồm các vấn đề chính trị và an ninh, những thách thức toàn cầu, thương mại và phát triển”, thông cáo đăng ngày 11/12/2019 có đoạn. “Tôn trọng quyền con người là một phần cơ bản trong các mối quan hệ của EU với các nước đối tác và các thể chế quốc tế”./.  
......

Dân biểu Nghị viện Châu Âu lên tiếng về vụ Đồng Tâm

Hai vị Dân biểu Quốc hội Âu Châu: Bà Saskia Bricmont và ông Iuliu Winkle Ỷ Lan – RFA| Trong giai đoạn Nghị viện Châu Âu họp bàn việc phê chuẩn Hiệp định Thương mại Tự do (EVFTA) và Hiệp định Bảo hộ Đầu tư (IPA) ký kết từ năm ngoái, thì tình trạng nhân quyền tại Việt Nam ngày càng xuống dốc. Sau vụ bắt giam nhà báo Phạm Chí Dũng vì lên tiếng kêu gọi Nghị viện Châu Âu hoãn phê chuẩn Hiệp định cho đến khi nhân quyền được tôn trọng, hay các vụ xử các nhà hoạt động nhân quyền gần đây, mới nhất, sáng ngày 9 tháng Giêng vừa qua, công an thành phố Hà nội bao vây và tấn công thôn Hoành, xã Đồng Tâm. Lực lượng công an đã bắn vào dân gây thương tích một số người và giết chết ít nhất một người dân. Đây là vụ tranh giành đất giữa chính quyền và nhân dân kéo dài từ năm 2017. Để tìm hiểu về ảnh hưởng của vụ việc ở Đồng Tâm và những vụ tương tự trong việc Nghị viện Châu Âu phê chuẩn Hiệp định EVFTA, chúng tôi tìm gặp và phỏng vấn hai vị Dân biểu: Bà Saskia Bricmont, Trợ lý Uỷ viên Phụ trách Báo cáo về Việt Nam, thuộc Đảng Xanh, và ông Iuliu Winkler, Trợ lý Uỷ viên Phụ trách Báo cáo về Việt Nam, thuộc Đảng Nhân dân Châu Âu. Xin mời quý thính giả theo dõi sau đây. Ỷ Lan : Thưa Dân biểu Saskia Bricmont, tin từ Việt Nam cho biết công an thành phố Hà Nội tấn công xã Đồng Tâm sáng ngày 9 tháng giêng vừa qua, khiến ít nhất 4 người thiệt mạng. Vào lúc Quốc hội Châu Âu đang thảo luận việc phê chuẩn hiệp định EVFTA, qua đó, chứa đựng những điều khoản nhân quyền. Bà nghĩ sao về cuộc bạo hành này? Dân biểu Saskia Bricmont : Hiển nhiên đây là điều quan ngại, vì nó góp thêm vào các vụ khác mà chúng tôi được báo động thông qua các tổ chức bảo vệ nhân quyền. Sự kiện tranh cãi đất đai, hiển nhiên cần mở ngay cuộc điều tra – độc lập và minh bạch – trên hiện trường để xem sự thực xẩy ra như thế nào. Điều cần thiết là nhà cầm quyền cần ôn tồn đối thoại thay vì sử dụng bạo lực để giải quyết trong hoàn cảnh như thế. Sự vụ này cho thấy chính sách thực hiện đang áp đặt lên đầu người dân, không thích ứng cho việc giảm thiểu căng thẳng, giữa chế độ và dân chúng. Ỷ Lan : Nhất là sự kiện Đồng Tâm xẩy ra vào lúc Nghị viện Châu Âu đang thảo luận việc phê chuẩn Hiệp định EVFTA, đặc biệt quan điểm của bà rất cương quyết trong việc bảo đảm các điều khoản nhân quyền ghi trong Hiệp định. Bà có nghĩ rằng những gì xẩy ra ở Đồng Tâm sẽ tác động lên việc phê chuẩn không ? Dân biểu Saskia Bricmont : Đối với chúng tôi ở Đảng Xanh, vụ Đồng Tâm chắc chắn là yếu tố bổ sung cho những chi đã xẩy ra gây vấn nạn cho tình trạng nhân quyền Việt Nam. Trong hoàn cảnh như thế, đối với chúng tôi, Liên Âu không nên thắt chặt quan hệ với Việt Nam. Để kết thúc Hiệp định EVFTA với Việt Nam, theo chúng tôi, chính quyền Việt Nam cần minh chứng ý chí cộng tác trên một loạt tham số, như tình trạng nhân quyền chẳng hạn ; bởi vì chúng tôi nhận quá nhiều những thông tin bắt bớ có tính tuỳ tiện, trái ngược với sự tự do biểu đạt và hội họp. Ỷ Lan : Được biết Nghị viện Châu Âu vừa đề xuất Việt Nam một lộ trình (Roadmap) thực hiện các điều kiện nhân quyền trước khi Nghị viện có thể phê chuẩn Hiệp định. Xin bà cho biết Việt Nam hồi âm ra sao ? Dân biểu Saskia Bricmont : Hồi âm của chính quyền Việt Nam mà chúng tôi nhận được chẳng thoả mãn chúng tôi tí nào. Đối với chúng tôi, thư hồi âm của Thủ tướng Việt Nam về lộ trình Nghị viện Châu Âu đề nghị [giải quyết vấn đề nhân quyền] quá thiếu sót, vì chẳng đề cập đến viễn ảnh sửa đổi bộ Luật Hình sự, là điểm chính yếu để Hiệp ước EVFTA được phê chuẩn. Chúng tôi vừa có cuộc họp với toàn thể các nhóm chính trị trong Quốc hội Châu Âu. Phần chúng tôi, chúng tôi nhận thấy cần trì hoãn cuộc phê chuẩn hiệp ước và liên hệ với nhà cầm quyền Việt Nam cũng như với xã hội dân sự – đặc biệt là giới Công đoàn – để cùng nhau tham cứu làm thế nào khi chúng tôi khởi động đầu tư và mậu dịch với Việt Nam, các xí nghiệp Châu Âu không đồng loã với những vi phạm nhân quyền và quyền lao động tại Việt Nam. Ỷ Lan : Xin cám ơn Dân biểu Saskia Bricmont. Dân biểu Iuliu Winkler phản ứng về vụ Đồng Tâm như sau: Dân biểu Iuliu Winkler : Đúng là chúng tôi vẫn theo dõi các diễn biến tại Việt Nam, đặc biệt vào giai đoạn sắp có cuộc bỏ phiếu tại Ủy ban Thương mại Quốc tế của Quốc hội Châu Âu (INTA) vào ngày 21 tháng giêng này. Chúng tôi rất lo ngại trước tin tức bất hạnh này. Cùng lúc, chúng tôi có những liên hệ thể chế cấp cao với chính quyền và Quốc hội Việt Nam liên quan đến hiệp ước EVFTA và IPA. Như ta đã biết, có hai hiệp ước được ký năm ngoái, nay chờ Nghị viện Châu Âu phê chuẩn. Việc phê chuẩn được kèm theo một số điều kiện, nên khối dân biểu chúng tôi theo dõi chặt chẽ sự cam kết của Việt Nam. Chúng tôi đã vạch ra một lộ trình với thời biểu thực hiện. Ví dụ như cam kết phê chuẩn 2 Công ước của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) mà Việt Nam chưa thực hiện. Về Bộ luật Lao động, chúng tôi bằng lòng với một số sửa đổi, nhưng chúng tôi muốn thấy các sửa đổi này thực hiện như thế nào. Chúng tôi cũng quan tâm về quyền người lao động. Tại Quốc hội Châu Âu, chúng tôi muốn chứng kiến quyền người lao động được thực hiện tại Việt Nam, cũng như sự thực hiện những tôn trọng nhân quyền nói chung tại Việt Nam. Ỷ Lan : Được biết trong thư hồi âm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký ngày 6 tháng giêng 2020 gửi Chủ tịch và các Dân  biểu trong Uỷ ban Thương mại Quốc tế Nghị viện Châu Âu (INTA) có một số điều quan trọng không được đề cập hay chấp nhận. Đó là việc sửa đổi Bộ Luật Hình sự, điểm chính yếu để Hiệp định được phê chuẩn, như bà Dân biểu Saskia Bricmont trả lời phỏng vấn trên đây. Bởi vì Nghị viện Châu Âu đòi hỏi pháp lý phải bảo đảm cho Công đoàn được hoạt động độc lập, nhưng Hà Nội thối thoát chữ Công đoàn độc lập để thay bằng danh xưng « Tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở » trong Bộ Luật Lao động sửa đổi. Nghị viện Châu âu cũng đòi hỏi nhằm triển khai các cam kết nhân quyền của Việt Nam ghi trong Hiệp định EVFTA, cần có sự liên hệ cộng tác giữa Nghị viện Châu Âu với nhà cầm quyền Việt Nam cũng như với xã hội dân sự độc lập – đặc biệt là giới Công đoàn. Nhưng ông Phúc thối thoát khi hồi âm, biến « xã hội dân sự độc lập, đặc biệt là giới Công đoàn » thành « Nhóm tư vấn trong nước ». Nhóm tư vấn này ông Phúc cho biết « Chính phủ đã giao cho Bộ Công Thương hoàn tất ». Những chi độc lập và tư nhân đều bị ra rìa. Mọi sự nằm trong vòng tay kiểm soát của Đảng và Chính quyền, là nội dung thư hồi âm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc./.  
......

Iran không nguy hiểm bằng Trung Quốc và Nga!

Trân Văn| Đó là kết quả cuộc khảo sát do Military Times (tập đoàn truyền thông chuyên phục vụ độc giả là quân nhân và những người quan tâm đến hoạt động quốc phòng của Mỹ) phối hợp với Viện Nghiên cứu về Cựu chiến binh và Gia đình quân nhân của Đại học Syracus (New York), phối hợp thực hiện cách nay hơn một tháng, vừa công bố ngày mùng 7 (1). Có 1.630 quân nhân hiện dịch (phục vụ toàn thời gian) là độc giả thường xuyên của Military Times tham gia khảo sát, trong đó có 92% là đàn ông, 8% là phụ nữ. Nếu tính theo chủng tộc, 78% là da trắng, 14% là công dân Mỹ gốc Hispanic, 13% là công dân Mỹ gốc châu Phi, 5% là công dân Mỹ gốc châu Á, 5% còn lại thuộc các chủng tộc khác. Mẫu khảo sát bao gồm 28 câu hỏi nhằm tìm hiểu quan điểm của các quân nhân hiện dịch cả về bối cảnh chính trị hiện nay tại Mỹ lẫn chính sách và những vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia của Mỹ. Vào thời điểm cuối tháng 11 năm 2019, chỉ có 28% tham gia khảo sát tán thành chính sách hiện nay đối với Iran. Tỉ lệ không tán thành khoảng 45%. Theo nhận định của những người tham gia khảo sát, mức độ nguy hiểm đối với an ninh và lợi ích của Mỹ xếp theo thứ tự từ thấp đến cao là Iraq (chỉ 8%), Afghanistan (khoảng 9%), Syria (khoảng 20%), Bắc Hàn (khoảng 35%), kế đó là Iran (50%). Nguy hiểm hơn cả là Nga (khoảng 68%) và nguy hiểm nhất là Trung Quốc (khoảng 76%). So sánh kết quả các cuộc khảo sát trước đây và hiện nay, Military Times cho biết, ngày càng nhiều quân nhân hiện dịch cảm thấy không hài lòng về chính sách đối ngoại hiện nay của Mỹ. Tỉ lệ ủng hộ về chính sách đối với Bắc Hàn là ngoại lệ - tăng thêm 1% (từ 33% lên 34%), tương hợp với khuynh hướng chung: Mong muốn chính sách của chính phủ Mỹ tập trung nhiều hơn vào châu Á, hành xử mạnh mẽ hơn tại đây. Có một điểm đáng chú ý là ở cuộc khảo sát được thực hiện vào đầu năm 2018, khoảng 68% quân nhân hiện dịch tin rằng, nếu xảy ra một cuộc xung đột quân sự lớn, Mỹ đủ khả năng kết thúc trong vòng 12 tháng, tuy nhiên ở cuộc khảo sát vừa thực hiện cách nay hơn một tháng, tỉ lệ này đã giảm xuống còn 51%. Military Times nhấn mạnh lưu ý, khảo sát được thực hiện trước khi mức độ căng thẳng giữa Mỹ và Iran gia tăng vì cuộc không kích giết Qassem Soleimani, chính phủ Iraq có ý định đầy quân đội Mỹ ra khỏi lãnh thổ Iraq vì cuộc tấn công này và hàng ngàn quân nhân Mỹ được điều động đến Trung Đông để bảo vệ các cơ sở ngoại giao, các căn cứ của Mỹ. Hôm 6 tháng 1, Stars And Strips – cơ quan truyền thông của quân đội Mỹ - cho biết, Bộ Quốc phòng Mỹ đã quyết định điều động Lữ đoàn Dù 193 đến Trung Đông. Lữ đoàn này là một trong những đơn vị thuộc lực lượng phản ứng nhanh, trước nay vẫn trú đóng tại Vicenza (Ý) để ứng phó với các biến cố tại châu Âu, châu Phi (2). Ngày 7 tháng 1, Stars And Strips cho biết, “Defender - Europe 20” (cuộc tập trận được xem là lớn nhất giữa Mỹ và các đồng minh ở châu Âu trong năm nay) có thể sẽ bị xáo trộn đáng kể vì một số đơn vị mà theo dự kiến sẽ góp mặt cho đủ 20.000 quân nhân Mỹ tham gia tập trận cùng các đồng minh tại Georgia (một quốc gia từng thuộc Liên bang Xô viết trước khi tan rã) đã hoặc sẽ được điều động đến Trung Đông (3). Cũng theo Stars And Strips, do mức độ căng thẳng giữa Mỹ và Iran gia tăng, quân đôi Mỹ đã hủy kế hoạch có tên Hải sư châu Phi (African Sea Lion) - tập trận với các đồng minh châu Phi tại Morocco vào cuối tháng này vì một số đơn vị hải quân và Thủy quân lục chiến mà theo dự kiến sẽ tham gia tập trận đã lên đường sang Trung Đông. Stars And Strips nhận định, mức độ căng thẳng giữa Mỹ và Iran gia tăng đang tác động đáng kể đến ưu tiên hàng đầu của Bộ Quốc phòng Mỹ: Giảm hoạt động tại Trung Đông, thông qua các cuộc tập trận thắt chặt quan hệ với các quốc gia ở châu Âu và Thái Bình Dương để kiềm chế, răn đe cả Nga lẫn Trung Quốc. Chú thích (1) https://www.militarytimes.com/news/pentagon-congress/2020/01/06/in-november-military-times-poll-troops-viewed-iran-as-less-of-a-threat-than-russia-china/ (2) https://www.stripes.com/news/europe/173rd-airborne-brigade-troops-to-deploy-to-middle-east-1.613712 (3) https://www.stripes.com/news/europe/middle-east-crisis-could-mean-adjustments-to-europe-s-largest-military-exercise-in-decades-1.613678
......

Chiến tranh và sự đổi thay

Đỗ Ngà| Ngày 28 tháng 07 năm 1914, chiến tranh thế giới thứ nhất nổ ra bởi một sự kiện là Hoàng Thái tử đế quốc Áo – Hung bị ám sát. Thực ra sự kiện Hoàng Thái Tử Franz Ferdinand của Áo – Hung bị 1 phần tử dân tộc chủ nghĩa người Serbia tên là Gavrilo Princip ám sát tại Sarajevo vào ngày 28 tháng 6 năm 1914 chỉ là giọt nước làm tràn ly. Sự mâu thuẫn giữa các phe tham chiến đã có từ trước đó, Chiến Tranh Thế Giới nổ ra là để giải quyết mâu thuẫn. Cuộc chiến nổ ra ở Âu Châu, nhưng có Mỹ và Brazil tham gia nên người ta gọi nó là cuộc chiến tranh thế giới. Kết thúc cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất, các nước tham chiến dù thắng hay bại thì cấu trúc chính trị kiểu cũ – quân chủ chuyên chế đều phải sụp đổ và nhường chỗ cho xu thế chính trị khác thay thế. Ở Nga, chết độ quân chủ Sa Hoàng bị thay thế bởi chế độ dân chủ tư sản vào tháng 2 năm 1917. Chế độ dân chủ kiểu Tây Âu này chưa kịp củng cố nội tình nước Nga thì ngay tháng 11 năm 1917 nó bị thay thế bởi chế độ độc tài CS của nhóm Bolsevik. Tương tự vậy, Áo – Hung tan rã và khai tử chế độ quân chủ, Đức và đế quốc Ottoman cũng thế. 9 năm sau, Chiến tranh Thế gới thứ 2 xảy ra khi mà thế lực chính trị mới nổi lên gồm Fasis ở Ý, Nazi ở Đức, và Quân chủ Quân phiệt ở Nhật Bản gây nên để đòi chia lại thế giới với thế lực cũ. Cuộc chiến lần 2 này đã kết thúc sau 6 năm và phạm vi nó đã lan tỏa khắp toàn cầu. Kết thúc cuộc chiến, tất nhiên bên thế lực độc tài ở Ý – Đức- Nhật bại trận và bị khai tử, nhưng kéo theo đó là hàng loạt chế độ phong kiến tập quyền trên khắp các thuộc địa trên toàn thế giới cũng bị khai tử sau đó và phong trào chính trị mới hoặc theo Phương Tây, hoặc theo CS cũng nổi lên. Lúc này Cộng Sản chưa bộc lộ cái lỗi thời của nó. Như vậy chúng ta thấy, sau mỗi cuộc chiến tranh có quy mô lớn luôn dẫn tới sự sụp đổ hàng loạt những thể chế chính trị độc tài và thế giới mới có sự phát triển như ngày nay. Thực ra 2 cuộc chiến tranh thế giới là khó tránh khỏi, vì nguyên nhân chính của nó là sự mâu thuẫn giữa các quyền lực chính trị lớn trên thế giới. Nếu ngày 28 tháng 6 năm 1914 thái tử Áo – Hung không bị ám sát thì cuộc chiến vẫn nổ ra vì mâu thuẫn đã đẩy lên cao và chực chờ giải quyết bằng chiến tranh mà thôi. Cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất thổi bay các chế độ quân chủ chuyên chế ở các đế quốc, cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 thổi bay độc tài hiếu chiến cở Ý – Đức – Nhật, đồng thời thổi bay các chế độ thuộc địa và làm ngã nhào hàng loạt chế độ phong kiến trên khắp thế giới. Nói chung, những thể chế chính trị lỗi thời hầu hết bị xóa sổ. Nhiều khi chúng ta đặt câu hỏi, nếu không có 2 cuộc chiến tranh thế giới thì liệu với trật tự cũ của thế kỷ 19, thế giới có tiến bộ như ngày hôm nay không? Cho nên, nếu nói ở một thời kỳ ngắn nào đó, chiến tranh thế giới là tàn phá, là đau thương, nhưng xét đến một thời kỳ lịch sử dài sau đó, chiến tranh thế giới đã mang lại sự tiến bộ là điều không thể phủ nhận. Đến cuối thập niên 90, hàng loạt chế độ Cộng Sản trên khắp thế giới đến hồi tự sụp vì sự lỗi thời của nó mà không phải là một cuộc chiến tranh nào cả. Thực ra chế độ độc tài ở Ý – Đức Nhật chưa đủ lâu để nó tự đổ. Vào thời kỳ Đệ Nhị Thế Chiến, lúc đó những nước này đang cực thịnh nên nó không thể tự đổ mà chỉ có chiến tranh mới kết thúc nó được. Còn các nước CS Đông Âu thì khác, nó đã tồn tại đủ lâu để tiến đến thời kỳ suy thoái và tự bản thân nó mục rữa và ngã bệnh mà chết. Có thể nói, thế kỷ 20 là một thế kỷ đầy biến động, thế kỷ này đã xảy ra 3 cuộc chiến tranh khủng khiếp, trong đó có 2 cuộc chiến tranh nóng và một cuộc chiến tranh lạnh. Tuy là những cuộc chiến lớn nhưng nó đã khai tử hầu hết những thể chế chính trị lỗi thời hoặc các thể chế chính trị nguy hiểm. Chế độ phong kiến và chế độ thuộc địa là những thể chế lỗi thời, còn Fasis, Nazi, Quân Phiệt Nhật và Cộng Sản là những chế độ vừa lỗi thời vừa nguy hiểm. Như ta biết, phong kiến và thuộc địa đều đã bị khai tử hoàn toàn, còn Cộng Sản thì chưa thể khai tử hết vì có một số đã đổi màu để tồn tại sang thế kỷ 21. Trong thế kỷ 21 này, thế giới sẽ phải làm công tác quét dọn độc tài cực đoan và những chế độ CS tàn dư, đó là điều chắc chắn. Những chế độ độc tài cực đoan đang tỏ ra nguy hiểm và thù địch với phần dân chủ tiến bộ. Năm 2002, tổng thống Mỹ George W. Bush liệt kê Iran, Iraq và Bắc Hàn là Trục Ác Quỷ “Axis of evil”. Và đến nay, Mỹ đã cho chế độ độc tài Saddam Hussen ở Iraq đã sụp đổ nên hiện tại chỉ còn lại 2 đối tượng nắm hạt nhân là Iran và Bắc Hàn là vẫn còn tồn tại. Nếu mâu thuẫn giữa Mỹ và Iran hiện nay tiếp tục leo thang, thì rất có thể chiến tranh sẽ nổ ra và khi đó, Mỹ sẽ giải quyết thêm một kẻ nữa trong Trục Ác Quỷ này. Trục Ác Quỷ như này tựa như nhóm bộ 3 gồm Ý – Đức – Nhật đã từng gây ra chiến tranh thế giới thứ 2 vậy, nhóm này chỉ có thể sụp đổ bằng chiến tranh chứ bản thân nó rất khó tự sụp. Trong thế kỷ 21 này, chắc chắn Cộng Sản tàn dư phải sụp đổ nhưng chưa biết khi nào mà thôi. Vì sao? Vì những chế độ CS là một chế độ lỗi thời. Hiện nay CS Việt Nam vẫn còn mang gene của thể chế chính trị đã đổ nhào hàng loạt ở thế kỷ 20. Và không lý gì một thể chế chính trị đã lỗi thời ở thế kỷ 20 mà lại hợp thời ở thế kỷ 21 nên nó phải đổ trong thế kỷ này là vậy. Chỉ có điều, CS Việt Nam sẽ không sụp vì chiến tranh bởi vì nó đã biết đổi màu để chơi với thế giới tiến bộ nên sẽ không có cuộc chiến nào từ phía thế giới văn minh để giải quyết nó được. Đó là bài học cho dân Việt, hãy giải quyết vấn đề của đất nước mình và đừng có tư tưởng cậy nhờ. Sẽ không có sự hỗ trợ lớn lao nào từ thế lực bên ngoài cả, thế kỷ 21 rồi, thế lực Liên Xô đã sụp đổ và Chiến Tranh Lạnh đã kết thúc, Mỹ chẳng cần một Việt Nam mới khi mà CS đã bắt tay với Mỹ và chiều rất nhiều yêu sách từ Mỹ để hóa giải những ủng hộ từ phía bên ngoài với lực lượng đối lập. Chính vì thế, trách nhiệm giải quyết chế độ CS Việt Nam là dân Việt phải tự làm lấy, nếu thế hệ này tránh né thì đẩy gánh nặng cho con cháu thì con cháu phải hy sinh thôi không cách nào khác. Dù sớm hay muộn, CS phải sụp là tất yếu vì lịch sử đã chứng minh, không một thể chế lỗi thời nào trụ được với lịch sử. /.  
......

Di sản tử thần của Qasem Soleimani

Bong Lau| Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết từ khoảng năm 2005 đến 2011 các loại mìn đơn giản (IED hay Improvised Explosive Device) của Iran đã giết chết 196 binh sỹ Mỹ và làm bị thương 900 người. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ước tính có khoảng 17% tử vong của quân đội Mỹ ở Iraq (khoảng 603 người) là do bàn tay sát thủ của Quân Đoàn Bảo Vệ Cách Mạng Hồi Giáo (Islamic Revolutionary Guard Corps). Tờ Washington Post thứ Bảy 04/01 trong phần An Ninh Quốc Gia có bài viết rất chi tiết về loại mìn đặc biệt IED tối tân này, còn gọi là “mìn dạng xuyên thủng” (explosively formed penetrator hay EFP) mà Lực Lượng Quds của Tướng Qasem Soleimani tiếp vận, huấn luyện cách chế tạo và sử dụng. Loại mìn này có nguồn gốc từ Thế Chiến Thứ Hai nhưng được biến cải nhiều. Về sau được khủng bố Hezbollah sử dụng để chống lại quân đội Do Thái. Cuối cùng du nhập vào Iraq năm 2004, một năm sau khi quân đội Hoa Kỳ chiếm đóng nước này. Mìn xuyên thủng này có hình dạng nhỏ hơn lon cà phê một chút. Làm bằng ống thép, một đầu bịt kín bằng thép. Phía trong chứa chất nổ plastic rồi đậy lại bằng một cái nắp đồng lõm vào như cái muỗng. Phiến quân Shiite ngụy trang các mìn xuyên thủng này trong những khối xốp như những tảng đá hoặc lề đường. Hệ thống kích hỏa chất nổ gồm có bộ phận nhắm chiếu tia sáng laser ngang qua đường. Khi đoàn xe của quân đội Mỹ đi ngang qua cắt tia sáng laser thì mìn tự động nổ. Binh sỹ Mỹ gọi tia sáng tử thần này là “Con mắt của thượng đế” (Eye of Allah). Khi mìn nổ thì ống thép trở thành họng súng bắn nắp đồng đi tới mục tiêu đã định trước. Sức ép và hơi nóng làm cái nắp đồng nóng chảy biến dạng từ hình dạng lõm, xuôi ra sau như con nòng nọc. Con “nòng nọc” này được bắn đi với vận tốc 2000 mét một giây, gấp hai lần vận tốc của một viên đạn súng bắn tỉa 12.7mm. Viên đạn “nòng nọc” này có thể xuyên thủng lớp thép dày khoảng 4 inches hay 10 cm. Khi xuyên thủng xe bọc thép như Humvee thì khối đồng nóng chảy này bể vụn ra thành một cột mảnh vụn đồng lõng đi xuyên qua thân thể những người lính ngồi bên trong. Ngày 3 tháng Giêng năm 2020 vừa qua, đoàn xe của Qasem Soleimani đã bị mắt thần của máy bay không người lái Drone của Hoa Kỳ chiếu tia laser - tương tự mắt thượng đế Eye of Allah của mìn EFP do Iran thiết kế. Hai trái hỏa tiễn có thể là Hellfire diệt tăng theo tia laser rồi kích hoạt hệ thống ra đa tự động khóa mục tiêu lao vào xe của Soleimani. Nợ đời đã trả xong./.  
......

Vài thông tin về thế giới hồi giáo

Ảnh: Khu vực phân bố của người Sunni (xanh nhạt) và Shiite (xanh đậm)| Thuan Van Bui| Nhân tiện Mỹ đang thịt mấy con lợn rậm râu đầu quấn chuyên khủng bố, thằng cha già viết vài dòng về thế giới Hồi giáo với khẳng định là: Không phải cứ Hồi giáo là xấu. Và tại sao khối các nước Arab lại không thích hay thân thiết với Iran, Iraq?   1. Năm 632 sau cái chết của Nhà tiên tri Mohammed, người sáng lập ra Hồi giáo, tôn giáo này bắt đầu chia thành hai dòng Sunni và Shiite dựa theo cách các tín đồ chọn người lãnh đạo mới. Nôm na như sau: - Phần lớn các tín đồ ủng hộ vị trí caliph (lãnh đạo) nên dành cho Abu Bakr, tín hữu và là một trong những trợ lý đáng tin cậy của Nhà tiên tri Mohammed. Ông còn là cha của Aisha, vợ nhà tiên tri. Những tín đồ này sau đó trở thành người Hồi giáo dòng Sunni. - Nhóm khác cho rằng Ali, người anh em họ và là con rể của nhà tiên tri, từng được ông xức dầu thánh mới xứng làm caliph. Những người này sau này được gọi là Shia, hay Shiite, rút gọn từ "shiaat Ali", tức "những người theo Ali".   2. Hiện nay người Sunni chiếm 85%, người Shiite chiếm chưa đến 15% trong tổng số khoảng 1,6 tỷ người Hồi giáo trên toàn thế giới. - Người Sunni sinh sống chủ yếu tại các quốc gia Arab và Thổ Nhĩ Kỳ, Ấn Độ, Pakistan, Bangladesh, Malaysia và Indonesia. - Người Shiite chiếm phần lớn dân số tại các nước như Iran, Iraq và một số nhỏ ở Bahrain Oman, Lebanon, Azerbaijan. - Người Sunni chỉ tôn thờ thánh Allah là Đấng tối cao duy nhất và Mohammed là sứ giả của ngài. Người Shiite thì 2 ông Allah và Mohamed chỉ là "bình phong" cho các lãnh tụ tối cao (ayatollah). Tức là đối với người Shiite thì các lãnh tụ ăn đứt và thực tế hơn Allah và Mohamed. Chính vì tôn thờ ayatollah hơn Allah và Mohamed nên người Shiite bị người Sunni gọi là "dị giáo". - Thường các quốc gia theo dòng Sunni và Shiite không mặn mà thân thiết gì với nhau: Iran và Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và khối Arab, Iraq và khối Arab... Thậm chí xu hướng chung là thù nghịch nhau.   3. Chính vì người Shiite tôn thờ, thành thánh hóa ayatollah nên ở Iran, tay đại giáo chủ Khomeini (là một ayatollah) mới có quyền lực vô hạn, đứng trên mọi luật pháp, có quyền sinh sát theo ý thích và luôn lên giọng bố đời như vậy. Vị thế và quyền lực của tay ayatollah Khomeini chả khác gì của thằng Ủn ở Bắc Hàn hiện nay và cỡ bác hồ, bác mao thời trước ở Việt Nam và Trung Quốc.   4. Vậy các nhóm khủng bố Hồi giáo sinh ra từ nhánh nào? - Đa số các quốc gia đông dân Sunni đều có mối quan hệ khá ổn với Mỹ và Tây Phương. (Các quốc gia khối Arab, Pakistan, Bangladesh, Malaysia và Indonesia...). - Các quốc gia đa số là dân Shiite như Iran, Iraq trước đây đều chống Mỹ và phương Tây điên cuồng. Dĩ nhiên nhóm này thân thiết với Liên Xô, Nga, Bắc Hàn, Trung Quốc. - Rất đáng ngạc nhiên là, các tổ chức khủng bố khét tiếng tàn ác như al-Qaeda, ISIS, Hamas đều sinh ra từ những người dòng Sunni. - Các tổ chức khủng bố tấn công liên tục vào Israel và làm loạn ở Trung Đông hiện nay đều là các tổ chức có dấu răng của Iran và dòng Shiite. Các tổ chức, nhóm khủng bố như: Houthi, Hezbollah và nhiều nhóm phiến quân ở Trung Đông đều của người Shiite và được nuôi dưỡng, huấn luyện bởi nhà nước thần quyền Iran.    Khomeini và Arafat
......

Nét Tương Đồng

Van Nga DO| Cộng Hòa Hồi Giáo Iran là một nhà nước có tổ chức khá giống với nhà nước CS Việt Nam. Nếu nói giới cai trị nước này đã dùng Ý thức hệ Hồi Giáo để cai trị nhân dân nước họ thì ĐCS Việt Nam cũng dùng một thứ ý thức hệ để cai trị dân Việt – Ý thức hệ Cộng Sản. Vị lãnh đạo tối của Iran không phải là tổng thống Hassan Rouhani mà là đại giáo chủ Ali Khamenei, cũng tương tự ở Việt Nam tổng bí thư đứng trên chủ tịch nước vậy. Giáo chủ Ali Khamenei là người đứng đầu cả 3 nhánh quyền lực nhà nước gồm hành pháp, lập pháp và tư pháp. Không những thế vị lãnh đạo tinh thần này còn nắm luôn tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang, nắm tình báo quân đội và các hoạt động an ninh. Tương tự vậy, tổng bí thư CS Việt Nam cũng chỉ đạo cả 3 nhánh này, đồng thời ông ta cũng đứng đầu quân đội về mặt đảng, tức là giữ chức Chủ tịch quân ủy Trung ương. Lực Lượng Vệ Binh Hồi Giáo IRGC là một tổ chức khủng bố thật sự, chính khủng bố đã giúp cho lực lượng này chống lại thế lực thù địch của nó và giành chính quyền vào năm 1979. Năm 1996 tổ chức này đánh bom hobar Towers năm tại Saudi Arabia khiến 19 người Mỹ thiệt mạng và lên kế hoạch tấn công Đại sứ Saudi Arabia tại Mỹ, ngoài ra họ còn tài trợ các tổ chức khủng bố ở Iraq, Syria vv.. Tương tự như vậy, trước năm 1975, chính quyền Cộng Sản Hà Nội cũng cử người vào Nam lập ra tổ chức khủng bố có tên Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Tổ chức này luôn mặc áo như dân thường, dùng nhà dân làm nơi ẩn náu với mục đích lấy mạng thường dân đỡ đạn cho mình khi bị tấn công. Cũng giống như IRGC, tổ chức Mặt Trận Giải Phóng cũng cho đám lính khủng bố ôm bom đánh vô tội vạ vào các địa điểm dân sự như: khách sạn, nhà hát, trường học để khủng bố chính quyền VNCH thời đó. Việc thọc cánh tay ngầm nuôi các tổ chức khủng bố bắn giết một cách bừa bãi của nhà nước hồi giáo Iran thực ra là một bản sao của Cộng Sản. Cho nên những phản ứng của Iran hiện nay nó cũng na ná như thời “chống Mỹ cứu nước” trước kia mà CS Bắc Việt đã gieo rắc cho đồng bào miền Nam vậy đó. Ngày nay quân khủng bố Iran thù địch Mỹ thì không những họ tấn công vào tổ chức chính trị và quân sự của Mỹ mà họ còn tấn công vào cả thường dân mang quốc tịch Mỹ nữa, hành động này nếu hôm nay nhìn lại thì không thể nào chấp nhận được. Việc thù địch giữa Iran và Mỹ đáng lẽ ra nên giải quyết bằng ngoại giao, chính trị hoặc căng thẳng lắm là bằng quân sự, thế nhưng ngày 27/12/2019 Iran hậu thuẫn nhóm khủng bố Kataib Hezbollah đã tấn công giết nhà thầu dân sự người Mỹ tại Miền Bắc Iraq. Vụ việc này nói thật nó chẳng khác nào các vụ đánh bom của tổ chức khủng bố mang tên Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam nhằm vào khách sạn Carravell và Nhà Hàng Mỹ Cảnh ở Sài Gòn trước năm 1975 cả. Với những kẻ đã giết thường dân như thế đáng bị lên án nhưng với CS họ lại xem đó là “chiến công oanh liệt”. Hôm nay Mỹ và Iran đang đứng bên bờ vực chiến tranh, không biết phía CS Việt Nam sẽ lên tiếng như thế nào? Với Iran, ĐCS Việt Nam đang nhìn thấy hình ảnh của mình trong đó, còn với Mỹ, thì dù CS ghét cay ghét đắng vì “thằng đế quốc đầu xỏ” này hay nói chuyện nhân quyền nhưng khổ nỗi, Mỹ lại đang là nguồn hái đô la cho ĐCS với hơn 50 tỷ đô mỗi năm. Không biết chiến tranh Mỹ và Iran nổ ra, CS Việt Nam sẽ cho phía nào là “chính nghĩa” đây?    
......

Trung Đông, vũng lầy của người Mỹ

Jackhammer Nguyễn - Báo Tiếng Dân| Hơn 20 năm trước, tôi có dịp sống một thời gian ở vùng Cận Đông. Một anh bạn làm việc trong chính phủ một nước châu Phi nói với tôi: Cả vùng này chỉ có một tay chơi có thể chống lại được Do Thái, đó là Iran. Một anh bạn khác người gốc Ý lai Ả Rập, hay đùa bằng cách trích lời Saddam Hussein: Thượng đế có ba sai lầm là tạo ra: Do Thái, Iran, và … ruồi. Anh bạn này vốn theo đạo Hồi phái Sunni, hay chỉ trích là giáo luật của nhóm Shiite bên Iran là khắc khe. Khi những mẩu đối thoại với bạn bè này xảy ra thì cuộc chiến Iraq-Iran đã tàn, và hai bên đều bại, vì tổn thất nhân mạng, vật chất. Cuộc chiến là một hồi của bi kịch kéo dài hơn ngàn năm nay, bi kịch Hồi giáo Sunni-Shiite. Ba cực vùng Trung Đông Xung đột giữa hai giáo phái này, cộng với xung đột Do Thái – Ả Rập, càng làm cho bức tranh vùng Cận Đông trở nên rất phức tạp, và chưa hề yên tĩnh từ thế chiến thứ hai đến nay. Và hiện nay nổi lên ba cực rất rõ. Thứ nhất là Do Thái bị vây bọc bởi các quốc gia Ả Rập thù địch, nhưng họ có đằng sau lưng mình sự ủng hộ tài chính và tinh thần hầu như vô điều kiện từ phương Tây, do mối quan hệ tài chính, tôn giáo trong các quốc gia này. Thứ hai là Arab Saudi. Nước này xuất phát từ một bộ lạc nghèo khổ giữa sa mạc, nhờ lớp dầu hỏa dưới chân, trở thành thân cận với các thế lực dầu mỏ và tài chính phương Tây. Vương quốc này cổ súy một nhánh khác rất cực đoan của Hồi giáo Sunni là nhóm Wahhabi, với hình ảnh những phụ nữ cam chịu vận quần áo đen kín mít toàn thân. Điều quan trọng hơn là cả Mỹ và phương Tây đều lệ thuộc vào dầu mỏ của Saudi kể từ cuộc khủng hoảng dầu mỏ năm 1973. Thứ ba là Iran, quốc gia có lịch sử ngàn năm, giàu có về dầu mỏ và nhân lực. Song Iran cũng trải qua những thời kỳ cầm quyền chểnh mảng của triều đại Pahlavi. Rồi sau đó là thế lực thần quyền của Giáo chủ Khomeini. Tình trạng xã hội Iran được dễ thở hơn sau khi phái ôn hòa của Tổng thống Ruhani lên cầm quyền. Mỹ đi hay ở? Khi kỹ thuật ép đá phiến dầu được hoàn thiện ở Mỹ, và thật là may mắn rằng nước Mỹ sở hữu những dự trữ đá phiến dầu mênh mông, Mỹ bắt đầu không còn lệ thuộc vào dầu mỏ Saudi nữa. Cộng thêm với thái độ lá mặt lá trái của các hoàng tử Saudi, và nhất là sau vụ 11/9 với đại đa số các tay khủng bố là người Saudi, chính quyền Obama bắt đầu tìm cách thoát khỏi ảnh hưởng của Saudi, nhìn nhận Tehran như là một đối trọng quyền lực bên kia vùng Vịnh Ba Tư. Tất cả đã dẫn đến thỏa hiệp hạt nhân giữa Mỹ và các đồng minh châu Âu một bên, còn bên kia là Iran. Thỏa hiệp này giúp bỏ cấm vận cho Iran, và nước này từ bỏ tham vọng quân sự hạt nhân. Thỏa thuận này không làm hài lòng hai đồng minh của Mỹ là Do Thái và Saudi. Không phải ngẫu nhiên mà trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2016, Hoàng tử Salman của Saudi tận dụng mọi quan hệ để giúp đỡ con rể của ứng cử viên Trump là Jared Kushner, một người gốc Do Thái. Mong chờ của Saudi và Do Thái trở thành sự thật khi Trump thắng cử với đường lối dân túy ve vuốt những bực dọc của giới thợ thuyền Mỹ. Jared Kushner trở thành người chỉ huy chính sách Trung Đông của Mỹ. Một người Do Thái bạn thân của Saudi. Ngay tức khắc thỏa thuận hạt nhân 2015 bị xóa bỏ, mặc dù Tehran rất tuân thủ những qui định của hiệp định này. Đối đầu leo thang dần cho đến đỉnh điểm là cuộc tấn công bằng máy bay tàng hình hạ sát tướng Soleimani, nhân vật quyền lực thứ hai của Iran, khi ông này đang ở trên đất Iraq. Thừa hưởng một gia sản can thiệp Iraq chưa ổn định của người Mỹ, Tổng thống Trump thường xuyên tuyên bố là Mỹ sẽ rút ra khỏi vùng Trung Đông đầy phiền toái. Nhưng mặt khác ông ta lại có những tuyên bố tréo ngoe, như là phải đến Iraq vì dầu mỏ, rồi quân đội Mỹ phải bảo vệ Saudi vì được trả tiền,… Có lẽ là vì những trái khoáy đó, nên nhà phân tích David E. Sanger trong một bài viết đăng trên New York Times, ngay sau vụ không kích, đặt câu hỏi: Quyết định hạ sát tướng Soleimani có phải là một “quyết định” hay không. Ngay trước vụ không kích, Tòa Đại sứ Mỹ đã bị một nhóm dân quân Shiite tấn công, mặc dù không vào tòa nhà chính. Trước đó ít lâu, Tòa Đại sứ Iran tại Iraq cũng bị nhóm Sunni tấn công. Chính quyền Iraq hiện nay là một chính quyền rất dễ đổ vỡ, kết nối lõng lẻo giữa một đa số Shiite và thiểu số Sunni, mặc dù cấu trúc của chính quyền này phản ánh khá đúng cấu trúc tôn giáo của đất nước này. Trên thực tế khi ông Trump ra lệnh hạ sát tướng Soleimani, nước Mỹ đã tuyên chiến với Iran. Tướng Soleimani: Người ngồi giửa hàng đầu Dĩ nhiên Tehran sẽ trả đũa, nhưng bằng cách nào? Điều chắc chắn không phải là một cuộc đối đầu các quân binh chủng, mà là một cuộc chiến toàn diện, với một mạng lưới mà Soleiman đã dày công xây dựng trong mấy năm qua trên khắp vùng Trung Đông. Và đó cũng là lý do mà Bộ quốc phòng Mỹ đưa ra để biện minh cho cuộc không kích, cho rằng, mạng lưới đó chống lại người Mỹ. Các giới chức Iraq đã lên tiếng chỉ trích Mỹ. Khả năng Mỹ phải rút ra khỏi Iraq là hoàn toàn có thể. Sinh mạng của mấy ngàn người Mỹ hy sinh cho việc lật đổ Saddam Hussein trở nên con số Không. Và Trung Đông trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Nước Mỹ sẽ tiếp tục ở lại Trung Đông? Hay rút đi? Ở lại với ai? Vũng lầy Trung Đông chưa bao giờ lớn như thế. Jackhammer Nguyễn, từ San Francisco  
......

2020 chiến tranh lạnh Mỹ Trung bắt đầu

Ngô Nhân Dụng – Người Việt| Ngày 16 Tháng Mười Hai, 1978, James Carter và Đặng Tiểu Bình ra tuyên cáo chung thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc. Hai ngày sau, Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc họp quyết định thay đổi chính sách kinh tế, đưa nước Tàu bây giờ lên hàng thứ nhì sau nước Mỹ và không bao lâu nữa sẽ lên hàng đầu. Nếu không mở cửa bang giao với Mỹ thì Trung Quốc không thể tiến nhanh như vậy. Cuộc giao thương có lợi cho cả hai bên, nhưng Trung Quốc được lợi về căn bản khi phát triển thị trường và tiếp nhận các kỹ thuật công nghiệp mới. Dân Mỹ thì chỉ được mua những quần áo cho đến máy giặt, cho tới điện thoại cầm tay giá rẻ vì “made in China.” Nhưng Tổng Thống Donald Trump đã mở đầu cuộc chiến tranh mậu dịch, thay đổi cục diện. Từ năm 2020, cuộc đối đầu sẽ biến thành một cuộc chiến tranh lạnh, dù ai sẽ lên làm tổng thống Mỹ sau cuộc bầu cử. Cuộc chiến sẽ không chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế mà còn lan sang chính trị, ngoại giao, và rất có thể có xung đột quân sự. Hai bên sắp ký một thỏa hiệp hưu chiến, một hành động gỡ thể diện cho cả Donald Trump lẫn Tập Cận Bình. Theo những lời hứa hẹn, trong hai năm tới Trung Quốc sẽ nhập cảng hàng hóa của Mỹ lên con số cao gấp đôi số thương vụ $188 tỷ năm 2017. Cũng trong năm 2017, nước Tàu nhập cảng $1,840 tỷ và nay còn nhiều hơn, cho nên nếu tăng lên cũng không khó gì. Nhưng cuộc chiến đã thay đổi từ căn bản, không chỉ là vấn đề mua bán hàng hóa nữa. Khi ông Trump tuyên chiến bằng thuế quan đánh trên hàng hóa Trung Quốc, mục tiêu của ông là muốn giảm bớt khiếm hụt thương mại với nước Tàu. Lúc đó không ai nói đến tên công ty Huawei. Nhưng trong hơn một năm qua Huawei trở thành một biểu tượng của cuộc tranh chấp. Chính phủ Mỹ đã đặt công ty viễn thông này và 100 công ty nhỏ phụ thuộc vào sổ đen, với lý do an ninh quốc gia. Cuộc chiến mậu dịch đổi thành cuộc chiến xem nước nào chiếm thế thượng phong trong cuộc chạy đua công nghiệp tương lai. Trong khi cuộc khẩu chiến giữa Whashington và Bắc Kinh về mậu dịch có lúc nóng lúc lạnh, dân chúng Mỹ càng ngày càng mất cảm tình với chính quyền Trung Cộng. Trong Tháng Mười Hai, 2019, Pew Research Centre ghi nhận tỷ số người Mỹ mất thiện cảm với nước Tàu đã tăng lên tới 60% so với 47% vào năm ngoái. Người dân nghi ngờ và chính phủ đã hạn chế hoạt động của sinh viên và giáo sư Trung Quốc vì lo rằng, cũng như Huawei, họ đều phải theo lệnh đảng Công Nhân Trung Quốc. Trong năm 2019 đã có 8 Viện Khổng Tử đóng cửa, ba viện khác sắp chấm dứt trong tháng đầu năm 2020. Năm 2017 có 103 Viện Khổng Tử hoạt động trong các đại học ở Mỹ, sẽ chỉ còn 85 viện. Bang giao Trung-Mỹ đã thay đổi trên nhiều bình diện. Những mặt trận mới mở ra ngoài phạm vi kinh tế khi các đại biểu Quốc Hội Mỹ thông qua các đạo luật về Hồng Kông và quyền làm người của dân thiểu số Uygur Hồi Giáo ở Tân Cương. Các vấn đề Đài Loan, Biển Đông trong vùng Đông Nam Á cũng được giới tướng lãnh Mỹ và Ngũ Giác Đài làm cho nóng hơn. Cuộc chiến thương mại đã lan qua các lãnh vực có tính cách căn bản như cuộc chạy đua tiến bộ công nghiệp khi Mỹ ngưng hoặc đe dọa ngưng cung cấp hàng hóa thuộc loại kỹ thuật cao mà nước Tàu đang rất cần. Sau đó các vấn đề an ninh và chính trị toàn cầu đã nổi lên. Và cuối cùng, phải công nhận hai nước Mỹ và Trung Quốc khác nhau trên căn bản chính trị, một nước theo chế độ tự do dân chủ và một nước độc tài độc đảng. Do đó, cuộc ganh đua sẽ không phải chỉ để coi nước nào mạnh hơn mà trở thành một cuộc chạy đua để quyết định ý thức hệ nào sẽ ảnh hưởng trong thế giới trong tương lai. Trong năm 2019, người ta thấy những xung đột cơ bản đó hiện rõ trong những cuộc thảo luận về mậu dịch, khi các thỏa thuận được hai bên đồng ý đã phải rút lại vì phía Trung Quốc nhìn ra rằng chịu nhượng bộ tức là chấp nhận thay đổi nền tảng chính trị của chế độ cộng sản. Tổng Thống Donald Trump không phải một mình gây ra cuộc chiến này, ông chỉ là người đến đúng lúc nước Mỹ phải thay đổi cách ứng đối với Cộng Sản Trung Quốc. Bởi vì chính họ đã thay đổi trước. Từ năm 1979, trong cuộc bang giao Trung-Mỹ, giới chính trị Mỹ giả thiết rằng quan hệ thương mại sẽ giúp nước Tàu giàu mạnh hơn mà hậu quả là, khi giới trung lưu khá giả hơn, đông hơn, chiếm đa số, thì chế độ cộng sản sẽ phải thay đổi. Trung Quốc sẽ hội nhập vào một thế giới một cách hòa bình mà không làm thay đổi trật tự có sẵn, với kinh tế thị trường và chế độ tự do dân chủ lan rộng khắp nơi. Nhưng Chủ Tịch Tập Cận Bình đã buộc người Mỹ phải thay đổi. Trong nước, ông Tập Cận Bình đã nắm giữ tất cả các chức quan trọng nhất trong đảng và nhà nước, nhiệm kỳ không còn bị giới hạn để ông ta có thể trị vì suốt đời với các danh hiệu không kém gì ông Mao Trạch Đông. Mới cuối Tháng Mười Hai, Trung Ương Đảng họp còn tặng cho ông ta thêm danh hiệu “Lãnh Tụ Nhân Dân.” Từ khi lên nắm quyền, mục tiêu của ông Tập Cận Bình là bảo vệ quyền hành của đảng và do đó vẫn củng cố các doanh nghiệp nhà nước. Chính sách của Trung Cộng đối với những người có ý kiến độc lập, hô hào dân chủ, nhân quyền đã khắc nghiệt hơn. Dân thiểu số ở Tân Cương, Tây Tạng bị đàn áp tàn bạo hơn. Bên ngoài, họ Tập bành trướng thế lực nước Tàu ra khắp thế giới, không phải bằng giao thương bình đẳng mà bằng cách đe dọa, mua chuộc, lũng đoạn, theo lối các đế quốc những thế kỷ trước. Cả thế giới nhìn thấy không có hy vọng Trung Quốc sẽ trở thành một phần tử bình thường trong cộng đồng thế giới. Cuộc chiến tranh lạnh không thể nào tránh khỏi. Đúng vào lúc kinh tế Trung Quốc đang bắt đầu trì trệ, lý do chính là cơ cấu chỉ huy đến lúc hết khả năng, không thể nào kích thích phát triển được nữa. Tuy sản lượng kinh tế có sẽ vượt qua nước Mỹ nhưng Trung Quốc còn đi sau nước Mỹ rất xa về nhiều mặt, quan trọng nhất là lợi tức bình quân mà mỗi người dân được hưởng. Nước Tàu còn chưa có một hệ thống an sinh xã hội như các nước tiên tiến. Trong khi Trung Quốc càng ngày càng nhiều già hơn và dân số bắt đầu giảm. Trung Cộng cuối cùng sẽ đuối sức trong cuộc chiến tranh lạnh mới. Đảng Cộng Sản sẽ phải thay đổi chính sách kinh tế và chế độ chính trị. Đó là một điều may cho dân chúng Trung Hoa./.  
......

2019: Năm của những cuộc xuống đường

Lê Mạnh Hùng -  Người Việt| Có một số năm trong lịch sử như 1848, 1917, 1968, 1989, mà khi nhắc đến gợi cho người ta hình ảnh của những cuộc xuống đuờng, biểu tình phản đối và nổi dậy cách mạng. Khi các sử gia nhìn lại năm 2019 này, có thể rằng họ cũng công nhận năm nay cũng là một năm của những cuộc xuống đường. Trên phương diện bao quát về địa lý, khó có thể tìm ra một năm nào có thể so sánh với năm nay. Xuống đường phản đối lớn đủ để làm xáo trộn đời sống hàng ngày và tạo ra hốt hoảng trong các chính quyền đã xảy ra tại Hong Kong, Ấn độ, Chile, Ecuador, Colombia, Pháp, Cộng Hòa Czech, Nga, Malta, Algeria, Iraq, Iran, Lebanon và Sudan. Và danh sách này còn chưa đầy đủ. Thế nhưng tất cả những xáo trộn này cho đến nay vẫn không có được một giải thích nào bao quát đủ. Một trong những lý do của sự thiếu sót này là các cuộc nổi dậy của năm 2019 xảy ra tại quá nhiều nơi khác nhau, từ các thành phố giàu có toàn cầu hóa như Hong Kong và Barcelona đến các quốc gia nghèo đói và cô lập như Sudan hay Venezuela. Điều đó làm cho người ta khó tìm ra môt mẫu số chung và để tạo ra phản ứng hoài nghi về một lý do toàn cầu. Ngoài ra cũng không có một giây phút biểu tượng đập vào ký ức như sự sụp đổ của bức tường Berlin ở Đức hay là việc tiến chiếm Cung Điện Mùa Đông ở Nga để làm đánh dấu cho nó. Nhưng tuy rằng các cuộc nổi dậy của năm 2019 chưa tạo ra một sự sụp đổ vang dội cả thế giới, nó chắc chắn đã làm cho một số lãnh tụ mất việc. Các cuộc xuống đường biểu tình đã khiến ông Evo Morales, tổng thống Bolivia phải từ chức hồi Tháng Mười Một, sau 13 năm nắm chính quyền. Các lãnh tụ chính trị khác bị lật đổ bởi các cuộc biểu tình phản đối bao gồm Abdelaziz Bouteflika của Algeria và Omar al-Bashir của Sudan, cả hai đều bị lật đổ vào Tháng Tư sau nhiều chục năm nắm quyền. Thủ Tướng Saad al-Hariri của Lebanon bị buộc phải từ chức vào Tháng Mười sau hai tuần biểu tình phản đối. Tháng sau thì đến lượt Adel Abdul Mahdi, thủ tuớng Iraq, sau nhiều tháng xáo trộn. Tại cả Iraq và Iran các cuộc xuống đường đều đã bị đàn áp tàn bạo với hàng trăm người bị giết ở cả hai nước. Sự kiện là một số các quốc gia tại Bắc Phi và Trung Đông đồng thời bị xáo trộn bởi các cuộc xuống đường cho thấy rằng có một quan hệ nào đó giữa chúng với nhau. Điều này cũng đúng với Châu Mỹ La Tinh. Tại cả hai vùng này các cuộc nổi dậy bao gồm nhiều nước đủ để có thể coi như là một hiện tượng vùng trong đó những sự xảy ra tại một nước rõ ràng đã kích động một sự bắt chước tại các nước láng giềng. Một ngôn ngữ chung tại Châu Mỹ La Tinh cũng cho phép các tin tức và hình ảnh của những cuộc xuống đường lan truyền dễ dàng băng qua biên giới. Ngoài ra trong thế giới hiện nay nối liền bởi mạng internet và các phương tiện truyền thông đại chúng, các tư tưởng và ngay cả khẩu hiệu có thể lan truyền một cách tự nhân đi đến tận đầu kia của thế giới qua các điện thọai thông minh (smartphone). Những người xuống đường tại Barcelona chẳng hạn được thấy là mang cờ Hong Kong và sử dụng cùng môt chiến thuật, chẳng hạn như là đánh chiếm phi cảng. Tia lửa tạo ra vụ nổ bùng các vụ xuống đường thì khác nhau tùy theo từng nước một. Nó có thể là một kích động kinh tế, tỷ như việc tăng giá xe điện ngầm tại Chile hay là một khoản thuế đánh trên việc sử dụng WhatsApp tại Lebanon. Nó có thể là chính trị như tại Hong Kong với đạo luật về dẫn độ hay là luật về công dân và tỵ nạn chính trị tại Ấn Độ. Tuy nhiên cũng có một số chủ đề chung cho hầu hết các cuộc phản đối này: phản đối chống lại những khó khăn của cuộc sống hàng ngày, bất mãn trước tình trạng tham nhũng và sự cai trị của môt nhóm nhỏ bè phái, tố cáo là tầng lớp thượng lưu kinh tế chính trị đã xa rời và không biết gì đến quần chúng. Các môi trường truyền thông xã hội là những công cụ rất mạnh cho việc tổ chức các cuộc xuống đường, giúp phối hợp hành động của những người phản đối. Thế nhưng tuy rằng các cuộc biểu tình khổng lồ có thể xảy ra dễ dàng qua các môi trường truyền thông xã hội, nó lại có một khuyết điểm lớn là dẫn đến việc thiếu tổ chức và thiếu một chiến lược nhất quán. Có lẽ chính vì vậy mà không có bao nhiêu cuộc xuống đường này thành công trong việc lật đổ một chế độ. Và một số tuy là thành công, như ở Algeria, nhưng vẫn còn tiếp tục xáo trộn ngay cả sau một cuộc thay đổi chính quyền trên hình thức. Vào những ngày cuối năm này những cuộc phản đối chính của năm 2019 chưa cho thấy dấu hiệu nào chấm dứt. Ngược lại chúng còn có vẻ đang tập trung lực lượng để thách thức các chính quyền. Tại Ấn Độ, phản ứng của chính quyền Modi đã vừa vụng về vừa tàn bạo với những nhà trí thức nổi tiếng bị bắt trước ống kính truyền hình và cảnh sát dùng các phương tiện tàn bạo chống lại các sinh viên học sinh. Tất cả những điều đó có thể dễ dàng kích động một đợt leo thang phản đối mới tại Ấn Độ trong năm tới. Các cuộc xuống đường tại Hong Kong trông cũng có vẻ sẽ tiếp tục trong năm tới trong lúc các cuộc đối đầu tại Tây Ban Nha và Chile cũng sẽ gia tăng. Trên tất cả, như trong năm qua cho thấy, các cuộc bùng nổ bất mãn xã hội nay có thể nổ ra tại những nơi bất ngờ và vì những lý do không ai biết trước. Thành ra tuy rằng 2019 có thể có một chỗ đứng trong lịch sử như là môt năm của xuống đường, nhưng có khả năng, năm mà tạo ra những thay đổi làm rung chuyển thế giới sẽ là năm 2020.    
......

Điểm lại vài công trình Trung quốc trên đất nước Việt Nam

Trinh Trang|   Thường tình cuối năm người ta thường hay TỔNG KẾT. Đó cũng là thời quen hoặc lề lối làm việc hay để đúc kết những cái tốt và vạch ra cái dở ngõ hầu tránh xa những cái dở ấy.   Cuối năm Kỷ Hợi này cũng xin Điểm mặt vài công trình của Trung Quốc tại VN để chúng ta nhận thức rõ ràng NHỮNG KẾT TINH CỦA TÌNH HỮU NGHỊ VIỆT- TRUNG ĐÃ VÀ ĐANG NỞ HOA KẾT TRÁI TRÊN ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM của chúng ta. Nhiều người cho rằng NHỮNG TRÁI ĐẮNG ĐÓ LÀ NHỮNG TỔN THẤT KHÔNG THỂ VÀ KHÔNG BAO GIỜ BÙ ĐẮP ĐƯỢC.   1. Trước hết xin nói về dự án đường sắt nội đô Cát linh - Hà đông. Công trình này đã 11 năm nằm chình ình giữa Thủ đô Hã nội, gây nhức nhối cho không chỉ 9 triệu dân thủ đô mà cho cả 93 triệu con dân Việt. Theo thống kê của cơ quan Nhà nước dự toán vốn đầu tư ban đầu là hơn 8 ngàn tỷ nhưng đến nay đã đội vốn lên đến hơn 18 ngàn tỷ mà tiến độ thì kéo dài vô thời hạn đã 6 năm nay (2013- 2019), gây cản trở giao thông và ô nhiễm môi trường đô thị. Theo đánh giá của một cơ quan tư vấn của Pháp thì hệ thống đường sắt này không an toàn nên không ai dám nghiệm thu để đưa cáo khai thác. Vậy mà riêng tiền lãi phải trả cho Trung quốc hơn 30 tỷ đồng mỗi tháng, vị chi gần 400 tỷ đồng mỗi năm.   2. Khu gang thép Thái Nguyên: chỉ làm ra gang, không làm ra thép. Đã vận hành thử nhưng lỗ vốn hàng ngàn tỷ mỗi năm, đành phải đắp chiếu, để đấy.   3. Phân đạm Hà Bắc: ra đạm nước không ra đạm hạt, đất đai quanh vùng ô nhiễm, lúa ra bông nhưng không ra hạt.   4. Cầu Thăng Long: do T.Q thi công lấy thiết kế cầu Trường Giang do Nga làm, làm từ 1976 đến 1978 được 9 trụ cầu thì bỏ, rút công nhân về nước. Công việc thi công tiếp do các chuyên gia Liên xô phối hợp với công nhân Việt Nam thực hiện.   5. Nhà máy điện Ninh Bình chạy bằng than, bụi mù trùm lên cả khu dân cư gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.   6. Nhà máy đạm Ninh Bình khi đưa vào vận hành mỗi năm thua lỗ khoảng 100 tỷ VNĐ   7. Khu liên hiệp công nghiệp giấy Việt Trì: chỉ làm được giấy bổi bao bì, không làm được giấy kẻ ca rô học sinh, càng không làm được giấy báo.   8. Nhà máy mì chính-miến Việt Trì: chỉ lên được mầm đậu xanh, không ra được miến dong, không sản xuất được mì chính.   9. Nhà máy sơ sợi Đình Vũ (T.Q thực hiện) nay đã đặp chiếu, không có công nghệ xơ sợi tiên tiến nào được thực chuyển giao. Gần 8000 tỷ đồng đã bay theo mưa gió (tương đương khoảng 400 triệu đô).   10. Dự án Nhôm Boxit Tây Nguyên: mặc dù đã được nhân sĩ trí thức, các nhà khoa khuyên răn, nhưng Chính phủ đều bỏ ngoài tai. Và, đến nay mọi hệ lụy đã thấy rõ ràng: về kinh tế thì lỗ vốn 3.700 tỷ, sập bẫy “thuyết âm mưu” T.Q, hại họa nhiều bề về kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng.   11. Cụm nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân Bình Thuận (5 nhà máy dùng than) chủ thầu T.Q, sử dụng công nghệ lạc hậu của T.Q mà chính thế giới và T.Q đã không sử dụng. Vấn đề xả thải, ô nhiễm môi trường biển hết sức NGHIÊM TRỌNG, có nguy cơ đe dọa khu bảo tồn sinh thái Hòn Cau. Ngoài ra núi xỉ than do cụm điện than này xả ra cũng là một nạn giải.   12. Trụ sở Tổng cục Cảnh sát Bộ Công An, đường Phạm Văn Đồng do nhà thầu TQ thi công gắn bị rệp nghe trộm trên từng mét vuông tường, từng viên gạch lát, bỏ thì thương, vương thì tội. Làm sao đây?   13. Dự án liên hợp Gang thép và cảng nước sâu Formosa (đăng ký dự án trên danh nghĩa là là chi nhánh của Tập đoàn nhựa For mosa, Đài Loan mà Trung quốc nắm giữ 60% cổ phần, nắm quyền chi phối, đã gây thảm họa môi trường 4 tỉnh miền Trung. Cho đến nay nó vẫn là khối ung nhọt cả về môi trường lẫn an ninh, quốc phòng.   Còn rất nhiều dự án Trung quốc nữa và hệ quả nặng nề của chúng không thể kể hết được. Qua đó ta thất Ở ĐÂU CÓ BÀN TAY TQ CHẠM VÀO LÀ Ở ĐÓ LỤI BẠI. Liệu kinh tế, xã hội Việt Nam sẽ đi về đâu nếu không thoát khỏi vòng kiềm tỏa của Trung quốc?  
......

Trung Quốc muốn biến Campuchia thành tiền đồn quân sự chống Việt Nam

Ngô Đồng  - web viettan| Nhiều chuyên gia quân sự đang nghi ngờ Trung Quốc muốn sử dụng Campuchia như là một tiền đồn quân sự quan trọng, khi đổ tiền xây dựng ở khu rừng rậm nhiệt đới xa xôi của Campuchia một sân bay quốc tế và một cảng nước sâu đủ để chứa tàu chiến. Sân bay Dara Sakor đang được nhà thầu Trung Quốc xây tại một khu rừng rậm hoang sơ ở tây nam Campuchia theo hướng ra biển. Khi được hoàn thành, sân bay quốc tế Dara Sakor ở tỉnh Koh Kong sẽ có đường băng dài nhất Campuchia. Cách đó không xa, theo tin từ các quan chức quân đội Mỹ, cũng trên bờ biển Dara Sakor, Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận độc quyền mở rộng căn cứ hải quân Ream trong vòng 30 năm. Các công ty Trung Quốc phụ trách xây cảng và sân bay kể trên lẫn chính quyền Bắc Kinh khẳng định chúng chỉ phục vụ mục đích dân sự. Tuy nhiên, nhiều người bày tỏ hoài nghi và quan ngại rằng Bắc Kinh đang có kế hoạch biến quốc gia Đông Nam Á nầy thành một tiền đồn quân sự riêng mình, cũng giống như cách họ dựng căn cứ đầu tiên ở châu Phi. “Tại sao Trung Quốc lại muốn xây đường băng giữa rừng rậm? Công trình này sẽ giúp Trung Quốc phát huy sức mạnh không quân ra toàn khu vực, làm thay đổi hoàn toàn cuộc chơi,” Prof. Sophal Ear, nhà khoa học chính trị tại Đại Học Phương Tây (Occidental College) ở Los Angeles, Mỹ, nhận định với tờ New York Times. Trong khi đó, ông Dave Eastburn, phát ngôn viên Lầu Năm Góc, cho biết: “Chúng tôi lo ngại rằng đường băng và các cơ sở hạ tầng bến cảng ở Dara Sakor đang được xây dựng nhằm phục vụ mục đích quân sự bởi quy mô của nó vượt xa nhu cầu hạ tầng cho hoạt động thương mại cả ở hiện tại và tương lai.” Thủ Tướng Campuchia Hun Sen luôn phủ nhận sự hiện diện của quân đội Trung Quốc ở Campuchia. Tuy nhiên, những thông tin mà tình báo Mỹ đang nắm giữ dường như trái ngược với điều đó. Theo dự thảo mật ước mà Mỹ có trong tay, thì Trung Quốc được sử dụng căn cứ Ream trong 30 năm, và sau đó mỗi 10 năm, thỏa thuận sẽ được tự động gia hạn. Trong thời gian này, Trung Quốc có toàn quyền đưa binh sĩ, trữ vũ khí và điều tàu chiến ra vào cảng này. Những động thái này tương ứng với mối quan hệ quân sự ngày càng khăng khít giữa Campuchia và Trung Quốc. Hai năm trước, quân đội Campuchia hủy các cuộc tập trận chung với Mỹ và bắt đầu các cuộc tập trận chung với Trung Quốc. Gần đây, Thủ Tướng Hun Sen cũng tuyên bố ông đã chi 240 triệu USD mua vũ khí Trung Quốc. Nếu những thông tin về mật ước cho Trung Quốc duy trì khí tài trên đất Campuchia là đúng, đây sẽ là căn cứ đầu tiên của Trung Quốc trong vùng Đông Nam Á. Và vị trí chiến lược quan trọng này sẽ củng cố tham vọng bành trướng ở Biển Đông của Bắc Kinh. Trước những động thái trên của Trung Quốc, Giáo Sư Sophal Ear, một nhà khoa học chính trị, chuyên gia về kinh tế chính trị, ngoại giao và các vấn đề quốc tế, nhận định: “Việt Nam và Đài Loan nên lo lắng là đúng, bởi vì với những bước hành động mới nhất, Trung Quốc rõ ràng đã vươn ra và phóng sức mạnh quân sự của mình sâu vào lãnh thổ Campuchia, sát với Việt Nam, và đồng thời Bắc Kinh không bao giờ từ bỏ ý định thâu tóm Đài Loan, kể cả bằng vũ lực. Mà không những chỉ có Việt Nam và Đài Loan phải lo, mà tất cả các nước khác cũng nên lo ngại, kể cả và nhất là người Campuchia.” Ngô Đồng Hèn hạ và khiếp nhược Trung Quốc tuyên bố quân sự hóa Biển Đông để ‘tự vệ’  
......

Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ lên án Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông

Ngô Đồng  - web viettan| Đô Đốc John C. Aquilino, Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ, đã lên án những hoạt động quân sự hóa của Trung Quốc trên khu vực Biển Đông, đồng thời tái khẳng định Hoa Kỳ cam kết hiện diện quân đội ở khu vực này. Phát biểu trong buổi họp báo tại Bangkok hôm 13 Tháng Mười Hai, 2019, Đô Đốc John C. Aquilino, cho biết các hành động quân sự hóa Biển Đông của Trung Quốc là bất chấp luật pháp quốc tế. “Trung Quốc đã xây dựng các kết cấu ở Biển Đông bất chấp luật pháp quốc tế, gây tổn hại môi trường nhằm phục vụ mục đích quân sự để cưỡng chiếm các thực thể và bắt nạt các quốc gia trong khu vực”, Tư Lệnh Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ, Đô Đốc John Aquilino nói. Cũng theo Đô Đốc John C. Aquilino, Trung Quốc đang ngày càng gia tăng qui mô, phạm vi của các lực lượng quân sự, cũng như mở rộng hoạt động trong khu vực. Hoạt động này sẽ còn tiếp tục vì không hề có dấu hiệu nào cho thấy Trung Quốc sẽ giảm sức mạnh quân sự tại khu vực này. Các hành động quân sự hóa của Trung Quốc được Đô Đốc John C. Aquilino liệt kê, như: triển khai những hệ thống phòng không, hệ thống hỏa tiễn chống tàu, thiết bị chặn sóng radar. Đặc biệt, mới đây Trung Quốc cho máy bay ném bom đáp xuống những đường băng xây trên đảo nhân tạo. Đô Đốc John C. Aquilino, nhấn mạnh những hành động xây dựng của Trung Quốc trên Biển Đông là trái với luật pháp quốc tế, gây hại cho môi trường biển và dứt khoát có những mục tiêu quân sự, phô diễn sức mạnh để cưỡng bức và ức hiếp những nước trong khu vực. Trước những hành động vi phạm của Trung Quốc, Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương khẳng định sẽ tiếp tục triển khai các chiến dịch tuần tra tự do hàng hải trên Biển Đông. Đồng thời nhấn mạnh sự hiện diện của Mỹ trong suốt 80 năm qua giúp mang lại hòa bình và thịnh vượng cho các nước trong khu vực. Trung Quốc đơn phương vạch ra đường đứt khúc 9 đoạn để tuyên bố chủ quyền đến 90% khu vực Biển Đông. Và để thực hiện dã tâm này, Trung Quốc gia tăng sức mạnh quân sự để răn đe các nước láng giềng, trong đó có Việt Nam. Mỹ nhiều lần lên án hành động hung hăng gây bất ổn của Trung Quốc tại Biển Đông, đồng thời duy trì chiến dịch tự do hàng hải và hàng không tại khu vực nhằm thách thức các yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh. Ngô Đồng https://viettan.org/tu-lenh-ham-doi-thai-binh-duong-hoa-ky-len-an-trung-quoc-quan-su-hoa-bien-dong/  
......

Phỏng vấn Dân Biểu Saskia Bricmont về Hiệp Định Thương Mại Tự Do EU-VN

Phạm Minh Hoàng thực hiện| Nhân dịp Dân Biểu Quốc Hội Âu Châu Saskia Bricmont tham dự cuộc biểu tình do Cộng Đồng Việt Nam Tự Do Vương Quốc Bỉ tổ chức trước trụ sở Quốc Hội Âu Châu tại thủ đô Bruxelles hôm Thứ Ba, 10 Tháng Mười Hai, Ngày Quốc Tế Nhân Quyền 2019, Giảng viên Phạm Minh Hoàng đã thực hiện cuộc phỏng vấn bà dân biểu về Hiệp Định Thương Mại Tự Do giữa Liên Minh Âu Châu và Việt Nam (EVFTA). Dân Biểu Saskia Bricmont hiện là ủy viên Ủy Ban Thương Mại Quốc Tế, Quốc Hội Âu Châu, đặc trách thương mại giữa EU và Việt Nam. Xin mời độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn. BBT Web Việt Tân *** Phạm Minh Hoàng: Thưa Bà, xin Bà cho biết ý kiến của bà về Hiệp Định Thương Mại giữa Liên Hiệp Âu Châu và Việt Nam. Saskia Bricmont: Ngày hôm nay, bản hiệp định như nó đã được trình cho chúng tôi, chúng tôi đã đưa vào cùng với các bạn đồng viện hơn 281 điều tu chính cho bản hiệp định, vì nếu để nguyên như cũ, hiệp định đối với chúng tôi không thể chấp nhận được, bởi vì nó không thiết lập đủ những điều kiện cho sự tiến hóa, đặc biệt là của các quyền con người tại Việt Nam. Quyền tự do nghiệp đoàn đã không được tôn trọng, mặc dù nhà cầm quyền Việt Nam đã cam kết phê chuẩn các hiệp ước của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế (ILO), thì điều đó vẫn chưa đủ đối với chúng tôi, bởi vì luật hình sự và luật tố tụng hình sự đều cần phải được cải tiến. Ngày hôm nay, quyền tự do lập hội và hội họp cũng như quyền tự do ngôn luận đã không được chấp nhận tại Việt Nam. Chuyện này tương tự như bộ luật mới đã được thông qua về an ninh mạng và sự kiện có thể phát biểu một cách tự do trên mạng đang là một điều có nhiều vấn đề, điển hình là việc bắt bớ một nhà báo, ông Phạm Chí Dũng. Ông này đã bị bắt giữ vì đã phát biểu đặc biệt về hiệp định thương mại tự do này. Thế mà Ủy Ban Âu Châu (European Commission) – ký kết những hiệp định trao đổi thương mại tự do – lại nói rằng, đó cũng là cách thức xuất khẩu các giá trị của Châu Âu qua Việt Nam. Ở đây, tôi không thấy chúng ta sẽ xuất khẩu được những giá trị Âu Châu nào cho Việt Nam. Lý do là, nhà cầm quyền Việt Nam không thực sự chứng tỏ thiện chí. Trái lại, tình hình đã biến chuyển xấu đi rất nhiều trong những năm gần đây. Bởi vậy, chúng tôi không muốn phê chuẩn hiệp định này nếu nó giữ nguyên trạng. Và chúng tôi đánh giá là chính trong lúc này, chúng tôi có thể thực sự chờ đợi nhà cầm quyền Việt Nam xúc tiến những cải tổ cơ bản để bảo đảm quyền tự do ngôn luận, tự do nghiệp đoàn, đơn giản là tôn trọng các quyền con người, trước khi (EU) ký kết những trao đổi kinh tế và tăng cường những quan hệ kinh tế với nước này. Phạm Minh Hoàng: Thưa Bà, Bà vừa nhắc đến quyền tự do nghiệp đoàn và theo những hiệp định thương mại giữa Liên Hiệp Âu Châu và Việt Nam, Việt Nam bắt buộc phải chấp nhận quyền tự do thành lập các nghiệp đoàn tự do; nhưng trong trường hợp mà Việt Nam từ chối thực hiện hoặc giả họ cho phép thành lập nhưng không tôn trọng những nghĩa vụ cam kết, trong trường hợp đó, Liên Minh Âu Châu sẽ có những sức ép nào đối với họ? Saskia Bricmont: Đúng với suy nghĩ của tôi, đó chính là cái rủi ro nếu chúng ta phê chuẩn hiệp định, một khi đã ký kết rồi thì không còn phương tiện tạo sức ép nào nữa, những đòn bẩy sẽ không còn đủ nữa, trong lúc lại không thể ngưng thi hành hiệp định được; nhưng có một số người lại nói rằng vẫn có thể có biện pháp nếu những điều khoản ghi trong hiệp định không được tôn trọng. Tôi thì tôi không tin, không có một cơ chế trừng phạt, không có một cơ chế ép buộc chế độ Việt Nam thực hiện những điều khoản đó, tuy rằng đúng là trong trường hợp của hiệp định. Phải tạo ra một nhóm theo dõi với các thành phần của xã hội dân sự ở cả hai bên, của xã hội dân sự Âu Châu và những thành viên độc lập của xã hội dân sự Việt Nam. Nhưng ngày hôm nay tại Việt Nam không hề có xã hội dân sự độc lập, không có nghiệp đoàn độc lập và như thế, không có một bảo đảm nào trong hiện tại là nhóm ý kiến theo dõi hiệp định được bao gồm những con người thực sự độc lập, và đó là một trong những tiêu chuẩn mà chúng tôi yêu cầu thực hiện. Ngày nay, cần phải nói với họ rằng, yêu cầu các ông hãy đưa ra cho chúng tôi những bảo đảm đủ để những điều kiện đó được tôn trọng, để cho những cải tổ được tiến hành, để cho mọi chuyện được sắp xếp đúng chỗ để tự do nghiệp đoàn được bảo đảm, trước khi chúng tôi tiến xa hơn trong việc đầu tư với các xí nghiệp Âu Châu tại Việt Nam. Bà Dân Biểu Saskia Bricmont (bìa trái) tiếp phái đoàn vận động Quốc Hội Âu Châu gồm đại diện 3 tổ chức: Tổ chức Thiên Chúa Giáo Chống Tra Tấn – ACAT (thứ ba), Phóng Viên Không Biên Giới – RSF (bìa phải) và Việt Tân Âu Châu tại trụ sở Quốc Hội Âu Châu hôm 10/12/2019. Ảnh: Việt Tân Âu Châu. Phạm Minh Hoàng: Theo phát biểu của Bà, chúng tôi có cảm tưởng rằng Việt Nam đang ở một vị thế khá mạnh trong những kiểu hiệp định thương mại này với Liên Minh Âu Châu, bà có cùng chung cảm tưởng đó của chúng tôi không? Saskia Bricmont: Hiện nay, tôi đang ngồi ở trong Ủy Ban Thương Mại Quốc Tế (International Trade Committee – INTA), nó chủ yếu bao gồm các thành viên mong muốn phát triển các hiệp định tự do thương mại với các quốc gia thuộc thế giới thứ ba, đáng kể là vì những lý do địa dư chiến lược và ý chí ký kết các hiệp định với các quốc gia ASEAN. Trong những thành viên đó, có một số người như Bà Dân Biểu Arena (Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Hội Âu Châu) hay bản thân tôi, là những người muốn làm sao để các hiệp định thương mại cũng tạo ra những bước tiến và những cải tổ về vấn đề các quyền căn bản. Nhưng thực chất có một đa số hiện nay đang tô vẽ ra cho mình lý luận ủng hộ kiểu hiệp định này bất chấp chế độ mà mình muốn buôn bán với họ. Lý luận của Ủy Ban Âu Châu chính là nói rằng mình ký kết một hiệp định thương mại chứ không phải một hiệp định về các quyền con người. Nhưng đối với tôi, tất cả những điều này gắn kết chặt chẽ với nhau. Người ta không thể đầu tư trong một nước không tôn trọng con người, không tôn trọng xã hội dân sự và không tôn trọng các quyền căn bản. Phạm Minh Hoàng: Xin cảm ơn Bà, chúc Bà mạnh khỏe. https://viettan.org/phong-van-dan-bieu-saskia-bricmont-ve-hiep-dinh-thuong-mai-tu-do-eu-vn/   XEM THÊM: Bruxelles: Biểu tình, vận động chính giới EU nhân Ngày Quốc Tế Nhân Quyền 2019  
......

Việt Nam bắt 12 nhà báo trong năm 2019

Các nhà báo bị chính quyền Việt Nam bắt giữ. Từ trái qua: nhà báo Phạm Chí Dũng, nhà báo Trương Duy Nhất, nhà báo Phạm Văn Hóa.  Photo: RFA RFA| Việt Nam bỏ tù 12 nhà báo trong năm 2019 và là một trong nhóm 10 nước hàng đầu thế giới có biện pháp đàn áp đối với báo giới chỉ trích chính phủ. Thông cáo báo chí của Ủy Ban Bảo vệ Ký giả- CPJ, trụ sở tại Hoa Kỳ công bố ngày 11 tháng 12 kết luận như vừa nêu. Cụ thể trên toàn thế giới có ít nhất 250 nhà báo bị bỏ tù trong năm 2019. Năm ngoái con số cũng tương tự chỉ nhỉnh hơn một chút là 255. Trung Quốc là nước bỏ tù nhà báo nhiều nhất trong năm nay với số lượng ít nhất là 48 người; trở thành quốc gia đứng đầu đàn áp giới ký giả trong năm 2019. Theo CPJ thì số lượng nhà báo tại Hoa Lục bị bỏ tù tăng đều đặn mỗi năm kể từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền và củng cố kiểm soát chính trị tại đất nước đông dân nhất thế giới này. Tại Việt Nam, kể sau kỳ đại hội đảng lần thứ 12 vào tháng giêng năm 2016 và ông Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử chức tổng bí thư, biện pháp đàn áp được nhận định tăng mạnh hơn so với trước đó. Nhà báo mới nhất bị bắt vào ngày 21 tháng 11 vừa qua là ông Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập. CPJ tổng kết đa số những nhà báo bị bỏ tù đều đối diện với cáo buộc chống nhà nước hoặc bị cho là đưa tin giả. Theo CPJ thì chừng 8% những nhà báo bị bỏ tù trên thế giới trong năm 2019 là nữ giới; giảm so với tỷ lệ 13% vào năm ngoái CPJ cho rằng các nhà báo không thể bị cầm tù chỉ vì thực thi nhiệm vụ đưa tin của họ.  
......

Đảng Xanh yêu cầu Nghị viện Châu Âu hoãn phê chuẩn EVFTA khi điều tra vi phạm của báo cáo viên EVFTA Zahradil

Hình minh họa. Dân biểu người Séc Jan Zahradil ở Nghị viện Châu Âu, Brussels hôm 15/5/2019 AFP RFA| Đảng Xanh, đảng lớn thứ tư trong Nghị viện Châu Âu, hôm 9 tháng 12 gửi thư yêu cầu Chủ tịch Nghị viện xem xét tư cách của báo cáo viên Hiệp định Tự do Thương mại với Việt Nam (EVFTA), dân biểu Nghị viện là ông Jan Zahradil với cáo buộc ông này đã vi phạm các quy tắc đạo đức của Nghị viện. Đảng Xanh cũng đồng thời yêu cầu hoãn việc xem xét hồ sơ EVFTA khi điều tra vi phạm của ông Zahradil. Bức thư được gửi đi sau khi có một bài báo từ trang tin EU Observer, cáo buộc ông Zahradil đã vi phạm nguyên tắc “xung đột lợi ích” khi đồng thời nhận nhiệm vụ là Chủ tịch Ủy ban tư vấn cho Liên hiệp hội người Việt ở Châu Âu, một tổ chức thân tín với chính phủ Việt Nam. Ông Zahradil đã không thông báo với Nghị viện về vai trò của mình ở trong tổ chức người Việt này bất chấp quy định bắt buộc ông Zahradil phải thông báo dù ông có được trả tiền cho nhiệm vụ đó hay không. “Đây là điều đáng lo ngại khi vai trò của ông ta (Zahradil) là báo cáo viên trong thủ tục xem xét phê chuẩn EVFTA ở Nghị viện”, bức thư có đoạn viết. Đảng Xanh cũng cáo buộc dân biểu người Séc Zahradil đã không “công bố mối quan hệ của ông với Liên hiệp hội người Việt ở Châu Âu trước các cơ quan thuộc Nghị viện như ủy ban Thương mại quốc tế”, và điều này dường như không phù hợp với các quy định trong bộ quy tắc đạo đức. Với những cáo buộc như trên, đảng Xanh yêu cầu Nghị viện Châu Âu đưa vấn đề này lên Ủy ban Tư vấn về quy tắc đạo đức để đánh giá việc vi phạm và xung đột lợi ích của ông Zahradil. Đồng thời đảng Xanh cũng yêu cầu Nghị viện Châu Âu hoãn lại việc xem xét phê chuẩn EVFTA khi điều tra tư cách của ông Zahradil. Việt Nam và EU chính thức ký kết hiệp định EVFTA và Hiệp định Bảo hộ Đầu tư (IPA) tại Hà Nội vào tháng 6 vừa qua. Tuy nhiên, đã có một số tiếng nói trong nước và một số dân biểu Châu Âu bày tỏ quan ngại về tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Hôm 21/11, Việt Nam đã bắt giữ Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam Phạm Chí Dũng, người đã lên tiếng yêu cầu Nghị viện Châu Âu hoãn việc phê chuẩn hai hiệp định vừa ký vì những vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam thời gian qua.  
......

Pages